NHỮNG CƠN GIÓ BỎNG RÁT ĐẦU HÈ

Dân Dương Nội biểu tình ngày 23/5
Mới đầu tháng 5, vừa vào hè mà người dân đã rát mặt bởi những cơn nắng nóng khủng khiếp. Cái bỏng rát vật lý tạt vào đời sống chật vật của mùa kinh tế khủng hoảng, suy thoái, kiệt quệ. Và thêm những vết bỏng rộp trong tâm hồn những người đang khắc khoải, cồn cào mong sự thay đổi…
 
Mấy hôm nay, mọi người tạm quên những ồn ào, thị phi quanh hội nghị TW7; quên rằng Hiến pháp vẫn giữ nguyên sau khi tốn rất nhiều thời gian, công sức, tâm trí, tiền bạc của hàng triệu công dân tham gia góp ý thay đổi; quên rằng một mùa hè đỏ lửa và bão tố đang kéo đến…để tập trung vào người hùng không chân tay Nick Vujicic đến từ Úc. 

Nick là anh hùng. Những gì anh làm là kỳ tích. Đương nhiên rồi. Thông điệp anh mang đến Việt nam là tốt đẹp, nhân văn. Đương nhiên rồi. Phải cám ơn và tán thán Nick.

Nhưng có lẽ ồn ào nhất là Nick có nói về ông Hồ Chí Minh như giới tuyên giáo hay nói là bị dịch sai, dịch thiếu? Những kỳ tích như Nick đã làm được có thấy ở những người khuyết tật ở Việt nam hay không? Lại nữa, ban tổ chức không cho dịch câu nói về Chúa cũng được chia sẻ trên mạng. Và nhiều bạn đã dẫn chứng sự thật đó bằng vốn tiếng Anh không tồi của mình. 

Chợt nhó đến trò chơi của truyền hình Mỹ cách đây không lâu vào Việt Nam để làm chương trình truyền hình thực tế gì gì đó…Họ phải nhớ và ghép thành bài hát mà nước chủ nhà giới thiệu. Bài hát đó là bài “Ca ngợi đảng cộng sản”. Hình như câu đầu tiên là: “đảng CSVN quang vinh, ánh sáng soi đường đưa ta…” (quên rồi). Cuối cùng các bạn Mỹ vẫn hoàn thành được cuộc “sát hạch này”. Sau đó các bạn được đưa đến giới thiệu về cái hồ B52 trong làng Ngọc Hà – một chứng tích chiến tranh giữa Viêt Nam và Mỹ. 

Với tư cách chủ nhà đứng ra tiếp khách thì đây là một chủ nhà thô lỗ, ngạo mạn. Không thể bắt khách nhớ về một thất bại của họ trong một cuộc đối kháng đã xa với chính chủ nhà. 

Với tư cách người làm văn hóa thì chủ nhân này đã bỏ lỡ một cơ hội giới thiệu về đất nước và con người Việt Nam (hay ít ra là thủ đô Thăng Long cổ kính có hàng ngàn năm lịch sử). Khách ra về mà không hề biết thêm gì về đất nước mà họ tới, có thể chỉ một lần.

Với tư cách tuyên truyền viên thì người này xứng đáng bị đuổi việc vì những gì anh ta hướng dẫn đoàn khách thực hiện đã gây làn sóng bất bình và phẫn nộ với khán giả coi chương trình đó.

BÀI THƠ YÊU NƯỚC CỦA PHƯƠNG UYÊN



Nguồn: FB Tâm Trần

Ơi đồng bào Việt Quốc!!!

Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh

Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mãnh đất quê hương

Tổ quốc thân yêu ơi!
Đồng bào thân yêu ơi!
Ôi, ta thương quá đi thôi!
Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng

Xuyên qua chiến tranh có những đống mồ hùng vĩ
Người phơi thây ngã xuống mắt trừng trừng nhìn nhau
“Hậu thế ơi hãy giữ gìn non sông”
Ôi đất nước giờ tả tơi từng mãnh trao cho giặc!

Sự hy sinh bất công!
Xứ sở linh thiêng có còn không?
Phật khóc, Thánh rơi lệ!
Công lý lưu lạc để đức tin chìm vào đáy biển

Tràn ngập hôn mê
Ơi thanh niên Việt Quốc!
Chúng ta là ai?
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc

Giặc đang tràn tới ngõ
Hãy đứng lên đi
Đứng lên niềm tự hào để sử sách lưu danh
Đứng lên đi cho tự do tỏa sáng

Đứng lên đi giành lại nước của dân lành
Hỡi tất cả những ai là đồng bào Việt Quốc
Hãy chung tay gìn giữ cội nguồn cho con cháu mai sau.


NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN

DÂN KHÍ VÀ TÌNH YÊU ĐẤT NƯỚC



Blog: bshohai.blogspot.com: Tôi chưa bao giờ làm thơ, và cũng không có khả năng làm thơ. Nhưng câu chuyện hai đứa trẻ Phương Uyên và Nguyên Kha bị toà tuyên án tù vì tội yêu nước "không đúng chỗ" tự nhiên làm tôi phải làm thơ. Có thể làm thơ con cóc, chả ra thơ. Nhưng đây là một thực tế sinh động của một thời mà đất nước có những chuyện mà lịch sử nhân loại hiếm hoặc chưa từng thấy ở nơi đâu. Viết ngàn trang cũng không thể cô đọng bằng những vần thơ ngắn gọn và xúc tích. Nên phải làm thơ để diễn tả cảm xúc của tôi đồng cảm với hai cháu mà tôi xem như là những đứa con đáng kính của mình. Tôi đã khóc khi làm bài thơ này.

DÂN KHÍ VÀ TÌNH YÊU ĐẤT NƯỚC

Kính mến tặng hai con Phương Uyên và Nguyên Kha.

Trong ngực trái của các con có cái gì đang đập?
Người ta bảo đó là trái tim đấy Mẹ ơi.
Nhưng con nghĩ, nó là nhịp đập của thiêng liêng
Nhịp đập của tình yêu quê hương đất nước.

Người ta bảo, đất nước mình có điều luật hai cái còng số 8(*)
Để bắt người mà chế độ gán tội cho
Người ta bảo, đất nước mình có điều mang tên con số tử(**)
Để nhắn gửi dân mình, ai không muốn chết chớ động vào.

Người ta bảo, trẻ đẹp như mày sao không học và yêu?
Yêu làm sao được khi quân thù ngay trước mặt?
Quan thì cúi đầu phận nhược tiểu nô tài
Dân đói khổ vì quan hèn cướp hiếp.

Lịch sử dân mình lắm nỗi điêu linh
Con được học từ từng mảnh thật
Giặc ngoại xâm từng giày xéo quê hương
Ngàn năm cũ làm sao con quên được?

Người ta bảo, tao sẽ cho mày tù nặng
Để hăm he lũ trẻ ranh theo mày biết sợ.
Không đâu, họ đã rất nhầm.
Khi đất nước đã là máu thịt.

Con sẽ chọn tấm áo trắng học trò cho ngày tòa phán quyết
Để thế giới thấy rằng trên mảnh đất khổ đau
Học trò cũng phải ra vành móng ngựa vì lòng yêu đất nước
Ngày độc lập, nhưng dân chưa từng hưởng mùi độc lập.

Con sẽ mặc tấm áo trinh nguyên thời cắp sách
Để ra tòa chứng kiến chúng dọa con
Để nhân dân không còn trong u tối
Để tuổi học trò được cắp sách đến trường với tình yêu lắm mộng.

Con sẽ mặc tấm áo Mẹ may cho thời cắp sách
Để đứng thẳng người trước lũ sai nha
Dõng dạc nói tình yêu tổ quốc là gì ở ngày tuyên án
Yêu tổ quốc không đồng với yêu đảng, yêu ngai vàng.(***)

Con sẽ cho thế giới biết rằng ở nước Nam ta
Có một thời trẻ thơ không được quyền yêu và suy nghĩ
Không được sống và được làm Người
Chỉ được cúi đầu trước họa ngoại xâm bằng những trò lố bịch

Trong ngưc trái của các con có cái gì đang hiển hiện
Đó là Dân Khí đấy Mẹ ơi.
Dân khí mất có nghĩa là nước mất.
Phận làm Người Có Học con đâu nở cam lòng để Dân Khí vụt tan.

Sài Gòn 15h30’ ngày thứ Sáu, 17/5/2013

(*) Điều 88 bộ luật hình sự nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

(**) Điều 4 hiến pháp năm 1992 của nước CHXHCN Việt Nam.
(***) Lời khẳng khái của Phương Uyên trước tòa.

TIẾNG NÓI UYÊN, KHA TRƯỚC TÒA, LỜI CẢNH TỈNH CUỐI CÙNG CHO ĐẢNG CSVN



Nhà thơ Hoàng Hưng
Chắc tôi không cần nói nhiều về sự phi pháp, phi nghĩa, phản dân phản nước, và cũng thật ngu xuẩn của những kẻ kết án nặng nề hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên.
Phi pháp phi nghĩa vì không thể hạch tội hai em “chống ĐCS”, đơn giản vì không có tội danh này trong luật của chính nhà nước VN, vì không thể đồng nhất ĐCS với Nhà nước hay Dân tộc.
Phản dân phản nước lại còn ngu xuẩn: vì cáo trạng đã hạch tội Phương Uyên “nói những điều không hay về TQ” tức là công khai thú nhận cái bóng khổng lồ của thiên triều Trung Cộng đã đè bẹp luật pháp VN, công khai thú nhận bản án này là của một lũ bề tôi nhằm chuộc lỗi với thiên tử.
Truyền đơn của Uyên viết bằng máu
Ngu hơn nữa, vì không có sự nhạy bén chính trị để hiểu rằng bản án dành cho Kha, Uyên hôm nay chính là gáo nước lạnh cuối cùng cho tàn lửa hy vọng trong lòng những người VN yêu nước vẫn đang chờ đợi ĐCS có ý thức thực thi một lộ trình dân chủ hợp lý, chính là lời tuyên bố bất khoan dung với thế hệ trẻ của đất nước.
Điều tôi muốn bày tỏ, với tất cả lòng yêu thương cảm kích, với niềm hứng khởi và lòng tin vững chắc: phiên toà xử Kha, Uyên là một dấu mốc lịch sử trên con đường đấu tranh dân chủ của VN.

ĐƯỢC TIẾNG KHEN HO HEN CHẢ CÒN? *



FB: Bố Cu Hưng
Nguyễn Thị Thu Dâng
ĐƯỢC BÁO TUỔI TRẺ KHEN, RỒI ĐƯỢC CÔNG AN PHAN RANG MỜI

Một bạn trẻ học lớp 12 ở Phan Rang tên Nguyễn Thị Thu Dâng cùng bạn bè nhịn ăn sáng mua bút mực và dồ dùng dạy học rồi đi từng nhà năn nỉ phụ huynh cho con em họ là những đứa bán thuốc lá, bán báo, bán vé số dạo đi học. Lớp học ấy đã mở được 4 năm nay, xoá mù cho nhiều em bé. Để có chỗ học, các bạn trẻ đã mượn tạm địa điểm ở một ngôi chùa nhỏ.


Bốn năm qua, họ không nhận một đồng thù lao, tự bỏ tiền tiết kiệm và công sức để xoá mù cho các bé. Thêm người biết chữ, xã hội sẽ bớt đi những nguy cơ thêm người đá cá lăn dưa.


Đài truyền hình Ninh Thuận hay tin, tới quay phim để phát trên đài về gương người tốt việc tốt. Mới đây, phóng viên NTV đến liên hệ với Dâng. Lúc đầu Dâng và nhóm bạn nghĩ nếu được phát trên đài tỉnh sẽ có nhiều người biết đến hoạt động của nhóm và sẽ có nhiều mạnh thường quân ủng hộ về vật chất và tinh thần cho các bé.


Thế nhưng Phường chỉ đạo cấm quay phim. Điều đó khiến các bạn trẻ cảm thấy bị tổn thương.

 
Báo Tuổi Trẻ hay tin, bèn viết bài :"Lên bờ xuống ruộng vì mở lớp học tình thương".



Báo viết xong, tưởng đâu chính quyền quan tâm hơn và sẽ tìm tới cám ơn Thu Dâng và các bạn, vì đã làm tốt cái việc mà chính quyền đoàn thể chưa làm được.


Nhưng than ôi, chưa thấy ai khen thì mấy anh An ninh Thành phố Phan Rang- Tháp Chàm đã tới gặp truy vấn Dâng và hỏi ai viết bài, ai chụp hình, ai gửi đăng báo. Các anh còn hẹn cô bé phải lên trụ sở Công an làm việc.


Chẳng ai muốn bị nghĩ xấu, nhưng muốn không bị nghĩ xấu thì phải làm cho tốt. Các anh có quyền tìm hiểu để tham mưu cho chính quyền, nhưng phải lịch sự và lễ độ. Đằng này, ứng xử với truyền thông thiếu chuyên nghiệp, ứng xử với những công dân tốt bằng cách làm quan quyền như vậy, khiến cô bé sốc trước ngày thi, thì các anh rất đáng bị phạt. Vì làm xấu mặt chính quyền!


Mình nghĩ, Tuổi Trẻ đã rất kịp thời khi đăng bài báo này. Và sau bài báo các đồng nghiệp Tuổi Trẻ sẽ có sự tìm hiểu để trợ lực và bảo vệ nhân vật của mình!
(*) - Trang chủ đặt

LÃNG PHÍ TIỀN TỶ Ở XÃ NGHÈO HÁNG ĐỒNG



video

Trước những thông tin của anh Tuấn Linh, khách du lịch tại Sơn La về những thùng linh kiện, thiết bị của dự án ứng dụng điện mặt trời cho khu vực miền núi bỏ phơi sương, không đưa vào sử dụng, đại sứ quán Phần Lan cho rằng sẽ mở cuộc điều tra về dự án này...



Tại cuộc gặp mặt với Tham tán đại sứ quán nước Cộng hòa Phần Lan tại Việt Nam Tomi Särkioja vào sáng 7/5, nhóm người Việt phản ánh tình trạng lãng phí của dự án điện mặt trời ở Háng Đồng (Sơn La) đã nhận được lời hứa sẽ điều tra lại kết quả thực hiện công việc sau khi số tiền 5.73 triệu EUR của dự án đã giải ngân từ lâu...

Còn những xã khác có thiết bị bỏ hoang như ở Háng Đồng?
Xã Háng Đồng chỉ là một trong 70 xã thuộc 8 tỉnh nằm trong dự án xây dựng thiết bị cung cấp điện từ năng lượng mặt trời do Phần Lan tài trợ...

Đây chỉ là một trong rất nhiều dự án qua nguồn vốn ODA. Đã lâu người dân còn rất ít niềm tin về các dự án như thế này. Và đây thêm một minh chứng cho sự bất tin, bất tín đó. Còn bao nhiêu dự án lãng phí như thế này trên cả nước và trong thời gian không hề ngắn? Liệu ai, cơ quan nào xứng đáng đứng ra thu thập số liệu để đánh giá việc sử dụng nguồn vốn ODA là hiệu quả?


KẺ GIẤU MẶT - DƯ LUẬN VIÊN


Nạn nhân của bạo lực

 TL: Mới đây, trong hội nghị “Tổng kết công tác tuyên truyền miệng năm 2012”, người ta đã đưa ra con số là trong hệ thống tuyên truyền “nói tốt cho chế độ” lên tới 80,000 người – những dư luận viên. Nghe nói họ được trả lương để làm việc theo đơn đặt hàng của chính quyền. Nhưng cho đến nay chưa thấy có cuộc tranh luận chính danh, công khai nào trên các diễn đàn. 

Gần đây vài dư luận viên cũng lập blog để viết bài phản biện lại những “kẻ phản biện nổi loạn”, nhưng chưa nhiều người biết đến. Hầu hết họ lấy nickname như “mõ làng”; “loa phường”; “tre làng”; “vua làm báo”; “người con đấy mẹ”…Dư luận viên này là ai? An ninh tư tưởng văn hóa hay đơn thuần là người được trả lương để viết thể loại “nói tốt cho chế độ” và công kích các blogger? 

Dù nhân thân các dư luận viên này là ai thì thấy nổi bật một đặc điểm giống nhau giữa họ: sự hận thù, tính bạo lực trong ngôn từ khi nhìn nhận các vấn đề và những người bất đồng chính kiến với họ. Họ đã biến các cuộc tranh luận công khai trên diễn đàn về các vấn đề đang tồn tại sự bất đồng trong xã hội thành một chiến trường thực sự giữa hai bờ chiến tuyến. 

Ngoài sự chế riễu cợt nhả, đắc thắng, thóa mạ, họ còn lạm dụng sức mạnh quyền lực để đe dọa blogger đối lập như muốn khởi tố, bắt bỏ tù tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, JB Nguyễn Hữu Vinh…

Lạ lùng hơn nữa là trên trang web mang tên ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đăng lại những bài viết như vậy. Dường như họ không ngần ngại bộc lộ giá trị thấp kém, hằn học của cả người viết lẫn người sử dụng các bài viết đó.

BÁT TRẢM ĐAO ĐI SỨ

Kết quả buổi làm việc với ngài Tham tán đại sứ quán nước Cộng hòa Phần Lan tại Việt Nam Tomi Särkioja

 

Bát Trảm Đao tại Đại sứ  quán Phần Lan
Nhận lời mời của Ngài Tham tán đại sứ quán nước Cộng hòa Phần Lan tại Việt Nam Tomi Särkioja, vào hồi  10h00 ngày hôm nay 07-05-2013, tôi và anh Đặng Trần Tùng đã có buổi làm việc với ngài Tomi Särkioja và ông Ông Lê Đại Nghĩa, Điều phối Chương trình Giảm nghèo, Nước sạch và xử lý nước thải, Tín dụng ưu đãi, Thương mại và xúc tiến thương mại về hiện trạng của dự án “ứng dụng Điện mặt trời cho khu vực miền núi và dân tộc ở Việt Nam” tại xã Háng Đồng, huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La.

Ông Tomi Särkioja cho biết, ông đã hoàn toàn bất ngờ trước hình ảnh những thùng hàng còn nguyên thiết bị bên trong của dự án này đã bị bỏ hoang mặc cho hư hỏng tại Háng Đồng do tôi cung cấp. Ông  Tomi Särkioja cũng ngỏ lời cảm ơn và đánh giá cao những thông tin của tôi đã giúp Đại sứ quán có cái nhìn thực tế, rõ ràng hơn về tình hình triển khai dự án này tại Việt Nam.

Điều phối Chương trình Giảm nghèo, Nước sạch và xử lý nước thải, Tín dụng ưu đãi, Thương mại và xúc tiến thương mại ông Lê Đại Nghĩa cũng xác nhận thông tin là số tiền 5.73 triệu EUR của dự án này đã được Chính phủ Phần Lan giải ngân cho Chính Phủ Việt Nam theo đúng thông tin được công bố của Bộ ngoại giao Phần Lan tuy nhiên đại sứ quán không nắm được số tiền này đã được thanh toán cho các nhà thầu hay chưa.

Kết thúc buổi làm việc, ngài Tomi Särkioja cho biết phía Phần Lan sẽ mở một cuộc điều tra, đồng thời yêu cầu Ban quản lý dự án “ứng dụng Điện mặt trời cho khu vực miền núi và dân tộc ở Việt Nam” và các cơ quan liên quan có báo cáo giải trình về hiện trạng dự án tại Háng Đồng. Ngài Tomi Särkioja cũng khẳng định sẽ tổ chức một đoàn cán bộ đi thị sát tại xã Háng Đồng và các xã khác nằm trong danh sách triển khai của dự án và cam kết sẽ gửi kết quả cuộc điều tra cho tôi ngay sau khi có kết luận.

Tôi đã gửi lời cảm ơn tới ngài Tomi Särkioja vì đã dành thời gian làm việc với tôi và mong đại sứ quán cộng hòa Phần Lan sẽ có những động thái tích cực nhằm làm sáng tỏ vụ việc trong thời gian sớm nhất và hứa sẽ hợp tác với đại sứ quán bất kể lúc nào nếu cần.

Blog: Battramdao.blogspot.com
 

DỰ ÁN LÃNG PHÍ TIỀN TỶ Ở MỘT XÃ KHÓ KHĂN

TL: Vừa rồi dân cư mạng phát rồ với lời phát biểu của bộ trưởng chủ nhiệm UBDT miền núi, ông Giàng Seo Phừ đổ lỗi cho cơ chế, chính sách khiến người dân miền núi đủ đường thua thiệt, nghèo đói. Cái nghèo của người dân vùng cao khiến nhiều người phải sững sờ, không hiểu sau hơn nửa thế kỷ xây dựng CNXH, chính quyền này đã làm gì cho người dân nơi đây?
Bộ trưởng Giàng Seo Phử
Hộ dân H'Mông này vẫn chưa được xếp vào hộ nghèo của xã (Lũng Pù - Hà Giang)

Một lớp học cắm bản ở Lũng Pù

Bạn Bát Trảm Đao đã có dịp lên xã Đồng Háng (Lai Châu) nhân một chuyến đi thiện nguyện và phát hiện một dự án sử dụng điện mặt trời do Phần Lan tài trợ. Dự án này không ít tiền, nhưng tác dụng của nó đến đâu là câu hỏi cần được trả lời? Nó không chỉ nhằm minh bạch hóa các dự án vay vốn nước ngoài mà còn là danh dự, lương tâm của chúng ta. Những món nợ chồng chất đè lên tương lai thế hệ sau chỉ vì nhóm lợi ích mất hết lương tâm và lòng tham thì vô độ. Không biết có lúc nào ông Giàng Seo Phử kiểm tra dự án này chưa - Dự án chính ông đã kí với tư cách là Bộ trưởng chủ nhiệm y ban dân tộc? 

Toàn văn quyết định số 175/QĐ-UBDT


THẺ MÔN BÀI



Có hai vợ chồng nhà kia rất hay lớn giọng cãi nhau, mà dân gian gọi là văn nghệ. Mỗi khi tính văn nghệ lên cao là quay ra hát văn, tức là nói tục, chửi bậy. Gần như chả tuần nào không có xuất biểu diễn văn nghệ với chầu hát văn điếc tai hàng xóm.

Láng giềng xung quanh mới đầu rất bực mình, góp ý nhiều mà hai văn nghệ viên kia vẫn không biết nói khẽ. Thành thử nghe lâu nên nhàm tai. Đến mức cư dân quanh đó thuộc hết những câu thoại của họ như người nhắc vở. 

Một lần hai vợ chồng đi chơi xa một thời gian dài. Hàng xóm thở phào vì không phải xem vài xuất văn nghệ. 

Bỗng một buổi chiều mấy nhà xung quanh nghe thấy có tiếng động từ trong ngôi nhà khóa kín vẳng ra. Mấy người tò mò đến bên hàng rào lắng nghe xem tiếng người hay cái gì? Đúng là tiếng người lúc trầm lúc bổng, lúc to lúc nhỏ, lúc khoan lúc nhặt…Cứ rì rầm, rì rầm. Hầu như không nghe được tiếng người nói gì, chỉ nghe rõ nhất hai từ “đồng chí”. Mọi người sợ quá ù té chạy…