Mấy
hôm nay quá nhiều những ồn ào phi nhân đang xảy ra khiến ai biết nghĩ đều thấy
buốt nhói: những người nông dân bị mất đất hết sức bất công ở Tiên Lãng, Văn
Giang, Vụ Bản, Cần Thơ; những tham nhũng của quan chức khi bị khởi tố thì bỏ
trốn; những thua lỗ ở các DNNN lên đến hàng ngàn tỷ, tỷ đồng bằng tiền thuế của
dân, tiền vay nước ngoài mà người lãnh đạo vẫn bình yên vô sự; những phát ngôn
vô trách nhiệm, trốn tránh trách nhiệm cũng của giới quan chức cao cấp…Nhưng
chỉ cần một hành động bé nhỏ của một học trò nhỏ bé ở đất nước xa chúng ta nửa
ngày mặt trời lên, dường như rọi vào sự tuyệt vọng, bi quan trong lòng người
bây giờ. Hoá ra cuộc đời vẫn còn những điểm sáng lung linh. Cô bé thắp lên ngọn
nến lung linh đó có tên là Diane Tran. Cô mang dòng máu Việt. Cô được dạy dỗ
bởi nền văn hóa, giáo dục không định hướng để tạo ra những bánh vẽ về xứ thiên
đường chưa bao giờ có thật và không biết bao giờ mới là sự thật. Cô được dạy dỗ
về ý thức bổn phận của một con người có nhân cách.
Cha
mẹ cô không đủ tình yêu, không đủ bổn phận làm cha mẹ để lo cho con cái mình.
Họ chia tay nhau, cô bé ở với cha. Vì nghèo (hay vì lý do nào khác?), cha cô cũng
không thể lo cho con cái nên cô phải đi làm thêm có tiền phụ cho anh trai và
đứa em yên tâm học. Cô cúp cua, chạy việc cho hai nơi, có khi làm thâu đêm, trở
về nhà làm bài tập đến tận 7 giờ sáng, quá mệt mỏi nên học hành bê trễ…Cô có ý
thức việc làm của mình không? Chắc chắn là có. Vì thế cô cố gắng bù đắp bằng
việc học thật giỏi. Và cô luôn đứng top đầu trong lớp, nhận điểm A cho các môn
học. Nhưng cuộc sống của cô và anh em cô không chỉ có học mà họ cần phải sống.
Họ cần tiền. Nếu tình yêu của cha mẹ cô không đủ lớn để làm tròn bổn phận cho
con cái, thì tình yêu của cô bé đủ lớn để cô chấp nhận hy sinh một phần bổn
phận học trò vì người thân. Bổn phận của cô là phải học. Bổn phận này đã trở
thành luật ghi trong luật pháp của bang nơi cô sinh sống. Vì cô bỏ học nhiều
hơn số buổi theo qui định nên cô bị toà án gọi ra chất vấn và kết án giam 24
giờ, phạt 100$. Cô bé đã khóc giữa toà án. Giọt nước mắt đau khổ và chấp nhận
vì đã không làm tròn bổn phận của mình.












