TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ

Mình và khá nhiều người đã từng gặp những mẩu đối thoại như thế này:
-Không nên nói (hay viết) về việc này.
-Vì sao?
-Vì rất phức tạp.
-Phức tạp cái gì?
-Vì nó rất nhạy cảm.
-Nhạy cảm ở cái gì?
-Vì…nó rất phức tạp.
-Nói cụ thể được không?
-Tóm lại là không nên.
-Sao không nên?
-Vì nó rất nhạy cảm…

Sau mỗi câu trả lời là một khoảng trống không lời giải. Là hố sâu không nhìn tới đáy. Là sự không thể đối thoại. Là nguyên nhân không thể hiểu bản chất sự kiện được đề cập. Và không có cơ hội giãi bày để đạt sự đồng thuận hay hiểu nhau hơn. Vì sao? Vì nó “rất phức tạp”, vì nó “nhạy cảm”…Vòng vo và luẩn quẩn. Bao năm chúng ta sống trong sự ‘tít mù nó lại vòng quanh” như thế.
Để chống lại nỗi đau đớn, người ta tốt nhất nên không có khả năng nhạy cảm. Người nông dân ít có khả năng nhạy cảm với thời cuộc, thậm chí cả nỗi đau nho nhỏ thường ngày của họ, trừ khi tai họa ập đến cướp đi mảnh đất họ đang sống và nồi cơm của họ bị tước đoạt. Còn quyền lợi chưa thiết thực ngay thì họ ít để ý, ít nhạy cảm để mà quan tâm, đòi hỏi, và đòi dành lấy. Hàng ngày họ cắm mặt trên đồng ruộng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Tối về lùa vội mấy bát cơm là lên giường chìm vào giấc ngủ ngon lành sau một ngày lao động kiệt sức. Vợ chồng cãi nhau, thậm chí táng vỡ mặt nhau ít phút trước, lát sau có thể ôm nhau ngáy vang lừng. Bực mình nhà hàng xóm bố láo, bố toét, vợ thì sắn váy quai cồng đứng giữa đường làng chửi cả tổng trên, tổng dưới cùng nghe, chồng thì cầm dao rượt đuổi gã nào đó trót chớt nhả với vợ anh ta, nhưng ngày hôm sau lại chén chú chén anh cùng nhau ở quán rượu đầu làng, tám nhảm đủ chuyện trên giời dưới biển. Làng nào cũng có những bà chua ngoa, chửi thành bài, thành bản và đưa vào kho tàng văn hóa dân gian cực hay. Mình thích sưu tầm những bài chửi này để thỉnh thoảng làm vài câu cho đỡ nhạt miệng. Làng nào cũng có vài anh Chí Phèo quậy tưng làng trên, xóm dưới khiến dân làng vừa hãi, vừa khoái chí. Làng nào cũng có mấy ả Thị Màu lúng liếng khiến đàn ông rạo rực “phải đi khom”, các bà vợ thì lườm nguýt ỉ ôi chê bai ghen tị…Tóm lại cách xả stress của người nông dân khiến khả năng nhạy cảm chả mấy khi cần nên dần dần bị triệt tiêu. Cho đến ngày nào đó…
Kẻ hay tự mang dây buộc mình, hay chuốc lấy nỗi đau khổ cho bản thân nhất chính là đám trí thức. Sự nhạy cảm khiến họ đau trước nỗi đau thiên hạ, buồn trước nỗi buồn thiên hạ, thấy trước tai họa của bản thân cũng như đất nước trước thiên hạ…Họ tự dằn vặt, đào bới cả trong quá khứ lẫn hiện tại, thậm chí phấp phỏng cho tương lai. Lục tung các sự kiện, tìm mạch nguồn bí mật của các sự kiện lịch sử chứ không dừng lại những gì ghi trong sách vở, như những gì được (bắt) nghe. Mạch nguồn này chính là cảm hứng để họ hiểu về lịch sử và giải mã lịch sử, cho dù nhiều sự kiện đã bị bóp méo hay chép lại sai lệch. Những khoảng trống của những câu trả lời như đầu bài viết không thể khuất phục hay khiến họ bằng lòng mà chỉ càng kích thích họ suy nghĩ, đào bới, dằn vặt…để bằng mọi giá có câu trả lời…Và khi họ tư duy theo mạch ngầm của dòng chảy thời cuộc là họ đã nhập vào nguồn mạch bí mật của lịch sử. Dù không được nói, được viết sự thật thì nguồn mạch bí mật đó vẫn lưu giữ lại cho hậu thế cái nhìn chân thực về lịch sử, chứ không phải là những hời hợt trên bề mặt. Hời hợt thì dù “lộng giả thành chân” cũng chỉ được thời gian ngắn sẽ lụi tàn. Mình chả bao giờ nhớ được các sự kiện lịch sử, các triều đại một cách cụ thể, tỉ mỉ, nhưng cảm xúc về sự kiện, về thời đại, về nhân vật lịch sử nào đó thì mãi mãi lưu lại trong tình yêu, kí ức. Ví như rất nể sự đa mưu, trí túc của Trần Thủ Độ. Rất yêu kính, trân trọng tinh thần nhập thế của Phật hoàng Trần Nhân Tông. Gần đây các nhà sử học đặt nhà Nguyễn ở vị trí cao hơn ngoài câu mình (và nhiều thế hệ học trò) đã từng nằm lòng để đi thi là “Nguyễn Ánh cõng rắn cắn gà nhà” do công lao du nhập kỹ thuật tây phương và mở mang bờ cõi…Nhiều sự kiện lịch sử cổ đại, nhất là cận đại sẽ phải viết lại để thay đổi cái nhìn chân thực và nuôi cảm hứng với lịch sử dân tộc, thay vì áp đáo theo chính trị. Cái nguồn mạch bí mật của lịch sử phải được khơi lại thì mới mong “dân ta phải thuộc sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”…Còn hiện nay để đối phó với các cuộc thi môn lịch sử thì đám học trò bảo nhau: “dân ta phải biết sử ta, nếu mà không biết thì tra google”. Phải là cảm hứng thì mới nuôi được ngọn lửa tình yêu. Chỉ có tình yêu mới khiến người ta nhớ, trân trọng, lưu giữ vào kí ức…Mà để có cảm hứng thì phải bắt đầu từ sự chân thực, minh bạch, tôn trọng chân lý, khoa học…Cái đám trí thức dù phải chịu nhiều đau khổ, tai họa, thiệt thòi thì cứ nhất định muốn giữ lấy khả năng nhạy cảm, chứ quyết không chịu tư duy “ba xoa hai đập”. Đôi lúc quá mệt mỏi có thể họ nga mặt lên trời than rằng, chỉ muốn được như anh nông dân, ngày vui vẻ cày xong thửa ruộng, tối về lòng nhẹ khỏe ôm vợ (chồng) ngáy vang đến sáng. Hihi…Nhưng giờ chính người nông dân cũng bắt đầu tự chuốc lấy khả năng đau khổ cho mình bởi sự nhạy cảm: họ đã nghe được tiếng thầm thì khốn khổ của mảnh đất tổ tiên sinh sống bao đời đang trong cơn vật vã. Cảm hứng bi kịch là dòng sữa nuôi nguồn mạch bí mật để lịch sử hiển hiện như đã là, đang là…, chứ không thể như ai đó bắt buộc “phải là như thế này”. Con sông bị nắn dòng chảy sẽ tích góp tai họa khủng khiếp phá hủy thiên nhiên. Con sông lịch sử bị bóp méo, thay dòng sẽ phá hủy tâm thức Việt. Thảm họa đó đã diễn ra, đang hiển lộ trong đời sống hàng ngày và sẽ trút nỗi oán giận trong tương lai không xa…Có thể học sinh nhiều nước cũng ít người yêu thích môn lịch s, nhưng tâm thức họ không bị tổn thương, tàn tật, có chăng chỉ là sự thiếu hụt về kiến thức. Đây là s khác biệt duy nhất và nguy hiểm. Không thể như Bộ trưởng Bộ GDĐT Phạm Vũ Luận phát biểu khi biết điểm thi môn lịch s thấp thảm hại: "vấn đề của thời đại, là chuyện của thời đại, của thế hệ này, do cách mạng khoa học-công nghệ.., và cũng đừng coi đó là thảm họa”. Giải cứu môn lịch sử chính là giải cứu tâm hồn Việt. Muốn vậy thì không thể chính trị hóa lịch sử như chính trị hóa mọi mặt đời sống. Hãy để cuộc sống và dòng chảy lịch sử như NÓ ĐANG LÀ…
Mình thử “I Dreamed A Dream” như bài hát của Susan Boyle ở nước Anh làm rưng rưng hàng tỷ con người. Năm 20xx, sẽ có đề thi môn sử ở trường nào đó, vào kỳ thi nào đó, càng sớm càng tốt: “Anh (hay chị) hãy viết về nguyên nhân, diễn biến và ý nghĩa lịch sử của các cuộc biểu tình chống chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc năm 2011?”. Bạn có tin sẽ có nhiều điểm 10 không? Mình tin lắm lắm…Chỉ là một đề nho nhỏ trong vô vàn đề thi rất cần chạm đến sự thật.  
Và sẽ có cuộc đối thoại trong tương lai:
-Bạn nên viết sự thật về cái đó.
-Vì sao?
-Vì đó là lịch sử.
-Nhưng nó rất phức tạp.
-Vậy mới cần phải viết ra để mọi người hiểu.
-Nhưng có vài vấn đề nhạy cảm…
-Thì hãy viết bằng trái tim nhạy cảm và lý trí tỉnh táo, chân thực.
I Dreamed A Dream”…


11 nhận xét:

  1. Thưa nhà văn

    Tôi đã đọc bài của nhà văn Nguyễn Quang Lập nói về một bộ trưởng không bình thường,thì rõ người không bình thường thì mới làm quan được thắc mắc cái chi? Còn chuyện học sinh kém hiểu biết về môn lịch sử thì rõ rồi:
    -Những người sống bằng nghề sử có giầu không? Có được trọng vọng không? Mỗi năm nhà nước đầu tư cho ngành nghiên cứu lịch sử được bao nhiêu xiền? Thời buổi bây giờ những người giầu là ca sĩ,di va,vận động viên bóng đá,những nhà doanh nghiệp.Bây giờ chả ai dạy nhưng các cháu mới nhớn ai cũng biết thế nào là sức mạnh của đồng tiền....
    Còn cái đề sử của Nhà văn nêu ra ư? Nhiều người trả nhời được,nhưng nói ra đề làm gì? Có lợi cho mình không? Ai hiểu mình? Việc biểu tình của một số nhân sĩ và một số bạn trẻ giống như là đốt lên một ngọn lửa,nhưng vấn đề là để ngọn lửa ấy cháy đến đâu? Trong chừng mực nào? Rõ ràng chơi với lửa rất là khó
    Cho nên cái đề sử của nhà văn nêu ra kia,nhà sử học,đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc có đọc thì cũng để giấy trắng mà nộp cho giám thị mà thôi
    Chắc chắn là như thế
    Chúc nhà văn khỏe,và đưa ra những điều bổ ích để cùng bàn luận

    Trả lờiXóa
  2. "-Thì hãy viết bằng trái tim nhạy cảm và lý trí tỉnh táo, chân thực."
    Khekhe...đúng một cách nhạy cảm.

    Trả lờiXóa
  3. Thân gửi Chị Thùy Linh!
    Cứ mỗi lần đọc bài của chị tôi có cảm giác như thêm được tí “doping”! Cảm ơn chị đã chia sẻ những cảm xúc mà theo tôi là đồng cảm với nhiều người.
    Sao đất nước mình quá nhiều nghịch lý hả chị? Cứ mỗi lần thấy “quan trí” phát biểu là lại làm cho dư luận mất thời giờ. Tôi nghe người ta nói nhiều ghế quan bây giờ là “đấu quan” nên mới có chất lượng quan là như thế đấy. Buồn thay!

    Trả lờiXóa
  4. - Chủ nhật này rảnh em mời chị ly cafe.
    - Ôi em ơi chị xem đã, nhiều chuyện phức tạp lắm.
    - Chị này, chỉ ly cafe thôi mà, phức tạp gì chị.
    - Chú này, phức tạp là phức tạp chứ còn phức tạp gì!!
    - Vâng, nếu nói ra được thì lại hết phức tạp!
    - Ừ em, phức tạp nó thế đấy!

    Trả lờiXóa
  5. Giấc Mơ Của Tôi

    Đã nộp „bài thi“ ư? – Xin … chưa; Thưa Trang chủ,

    Với tất cả lòng khiêm tốn“, tôi vẫn xin phép nhớ lại rằng mình đôi lần (viết „nhiều“ thì … hơi quá) được nhà trường cho vào đội tuyển đi thi. Ghi lại để nhớ rằng: Mỗi lần đi như thế, nhà trường luôn cho „liên hoan“ cùng các Thày một bữa ăn rất tươm tất lấy từ gạo gặt từ „vườn trường“! Thời ăn bo bo ấy, như thế là „phá rào“ đấy.
    Kinh nghiệm vào thi là: Đọc kỹ đầu bài và tìm ra cái „Sợi chỉ đỏ xuyên suốt toàn bài“; Làm cái „dàn ý“; Lục tìm trong ký ức (phải „thuộc lòng“ kha khá) những câu và ý rồi viết nháp, hết khoảng ½ thời gian; Tựa lưng vào ghế rồi đọc lại và sửa; Còn khoảng 10 phút thì viết lại cho hoàn chỉnh, rồi đọc đi đọc lại cho đến khi hết giờ quy định. Chẳng vội vàng gì mà nộp sớm…
    Kể lể rông dài để xin thưa: Tôi đang trong giai đoạn viết nháp „tập làm văn“ để nộp chị Thùy Linh. :-)!

    Tôi có một giấc mơ“ ư? – Dân gian nói: Ngày làm sao, chiêm bao làm vậy! Mơ là nối tiếp của ngày đấy; Nối tiếp những ngày „Chủ Nhật Tươi Hồng“, cũng là nối tiếp của buổi „Cà phê hội bạn“…
    Biểu tình Yêu Nước“ ư? – „Hà Nội hào hoa, Hà Nội Anh Hùng, Không thể mất những gì Ta quyết giữ!“ – Và tôi nhớ lại một lời của ai mà mình đã ghi trong „sổ tay văn học“:
    Cuộc kháng chiến mười năm như ngọn lửa,
    Ngàn năm sau còn đủ sức soi đường.

    Tám „Không gian Văn hóa Việt“ có là một ánh lửa như thế không? … Ôi Đại Việt!

    (Xin tạm trình một phần „viết nháp“
    Thân mến.)

    Trả lờiXóa
  6. xaydungctt2008@gmail.com16:32 Ngày 01 tháng 8 năm 2011

    Tôi rất mong Thùy Linh gửi bài này cho gần 700 tờ báo chính thống Việt Nam trừ báo Đại Đoàn Kết và Nhóm PV Biển Đông của quý báo. Chắc chắn họ cũng đang có giấc mơ như Thùy Linh đã mơ, mơ được viết thoải mái những gì đang được cho la nhạy cảm, mơ bản thân vượt qua được nỗi sợ hãi đã đeo bám suốt cuộc đời người cầm bút.

    Trả lờiXóa
  7. Thưa anh Văn Đức và Xaydung...
    GS sử học Hà Văn Thịnh cho biết, có đến gần 80% cứ liệu lịch sử là giả dối, chỉ còn gần 30% là có thể tin cậy. Thử hỏi làm sao học sinh (cả người lớn) yêu thích và muốn đọc lịch sử? Lịch sử là khoa học mà như thế thì còn tin cậy những giá trị khác được không?
    Đề xuất của Xaydung...TL không thể thực hiên được vì đây là..."vấn đề phức tạp" và "nhạy cảm". Chỉ chia sẻ với những ai quan tâm đến vấn đề này thui...Bất lực. Vô vọng. Và vẫn chỉ là giấc mơ...
    Trân trọng và cám ơn!

    Trả lờiXóa
  8. Xin đừng chê/trách những người Thày giáo!

    Tôi viết phản hồi trước, post gửi Trang nhà rồi đi làm. Dọc đường cứ tha thẩn nghĩ đến những bài viết phê phán về việc dạy và học môn Lịch sử ở Việt Nam; Tôi nghĩ đến tiêu đề trên trong hoàn cảnh như thế. Đọc tiếp những trăn trở về „bẩy-trăm tờ báo“, tôi nghĩ hình như có chút liên hệ; Vậy xin thử góp đôi điều thiển kiến để trình bày.

    *
    Tôi học và tìm hiểu sử thế nào?
    Trước hết, cần xác nhận những bài viết phê phán việc dạy và học sử là đúng và cần thiết. Chính từ việc đọc những bài viết này và tìm cách nhìn nhận khác, tôi điểm lại quá trình tìm hi8êu lịch sử của mình. Thực sự thì giáo trình phổ thông không thay đổi nhiều từ những năm 60’; Nghĩa là chúng tơi cũng được tiếp thu nội dung gần như ngày nay các em học sinh đang học. Tôi có điều may là khi đó còn có một số sách hay để tự tham khảo riêng mà cuốn không thể quên là sách „Tự luyện thi cấp tốc bằng tiểu học“ có lẽ in từ thời trước cách mạng. Những bài văn thơ rất hay như 2 bài về lịch sử và địa lý điểm lại toàn bộ các danh nhân lịch sử nước Nam và những địa danh mọi miền đất nước. Tôi đặc biệt nhớ bài „Giờ quốc sử“ của Đoàn Văn Cừ:

    Nỗi buổi sáng vừng hồng le lói chiếu,
    Trên quê hương làng mạc, ruộng đồng quê;
    Chúng tôi ngồi yên lặng lắng tai nghe,
    Tiếng thày giảng suốt trong giờ quốc sử.

    Thầy tôi bảo: „Các em nên nhớ rõ,
    „Nước chúng ta là một nước vinh quang.
    „Bao anh hùng thuở trước của giang san,
    „Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.“

    „Các em phải đêm ngày chăm chỉ học,
    „Để sau này nối được chí tiền nhân;
    „Ta chắc rằng, sau một cuộc xoay vần,
    „Dân tộc Việt sẽ là dân hùng liệt.“

    „Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt,
    „Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam;
    „Bên những trang lịch sử bốn ngàn năm,
    „Đầy chiến thắng, đầy vinh quang, máu thắm...“


    Những bài học hay như thế, in vào trí óc người học trò và không thể rời bỏ suốt theo năm tháng; Chúng như lửa đã bắt thì không bao giờ tàn lụi. Sau này, tìm hiểu về cách học tập và cơ cấu tư duy, tôi xác định:
    - Bộ não con người có tính độc lập tự nhiên trong hoạt động của nó;
    - Việc con người theo bản năng tư duy luận lý của nó, tìm đến những điều hợp lý là một sự tất nhiên, tất yếu (sớm hay muộn). Trong khi đi trường, các thày giáo cung cấp những kiến thức cơ bản và các phương pháp học rèn và tư duy là cần thiết; nhưng việc học không kết thúc ở đó mà phải được kế tục bằng việc „học bạn“. Điều thứ hai này cũng giúp cho ta hiểu một câu quan trọng trong „Kinh Bát Nhã“: CHÂN THỰC BẤT HƯ!
    Chính ngay đây, tôi nhớ đến một câu nói nổi tiếng (Xin viết thêm sau) và muốn „nhại“ để làm kết cho tiêu đề trên:
    Đừng hỏi nền giáo dục đã mắc phải những điều gì sai quấy mà nên tìm cách để ta có thể góp sức cho nền giáo dục thực sự có ích cho con em chúng ta.

    Trả lờiXóa
  9. Phần phụ thêm
    Thưa chị Thùy Linh,
    + Có nhiều điều có thể và muốn trao đổi trong đề tài này của chị, nhưng có những việc để nghĩ trong hôm nay; Mà thời gian cũng … còn dài.
    (+ Đã có thêm bao nhiêu thứ mà vẫn tưởng nhớ đến „bẩy-trăm“ thì vẫn chưa qua „đêm dài bao cấp“ để „mơ một giấc mơ khác“ chăng? …)
    + Như lưu ý của phần trên, tôi tìm đến câu nói của vị Tổng thống thứ 35 của nước Mỹ
    John Fitzgerald „Jack“ Kennedy (* 29. Mai 1917 in Brookline, Massachusetts; † 22. November 1963 in Dallas, Texas) (Zitate) thì có được những câu làm giật mình: Không biết được thì quá uổng!
    Tôi ghi lại một số để chia sẻ cùng chị. (Phần trong ngoặc [...] là bản tiếng Đức tôi có được.)
    Thân mến.

    * Đừng hỏi đất nước có thể làm gì cho mình mà hãy tự hỏi mình có thể làm gì để phục vụ đất nước mình.
    [Frage nicht was dein Land für dich tun kann, sondern was du für dein Land tun kannst!“]

    * Nhân loại phải kết thúc chiến tranh, nếu không chiến tranh sẽ kết liễu loài người.
    [Die Menschheit muss dem Krieg ein Ende setzen, oder der Krieg setzt der Menschheit ein Ende.]

    * Tha thứ cho kẻ thù, nhưng đừng bao giờ quên béng tên tuổi của nó đi.
    [Vergib deinen Feinden, aber vergiss niemals ihre Namen.]

    * Chỉ có một thứ vĩnh viễn phải trả giá đắt hơn công sức bỏ ra cho giáo dục: Đó là sự vô giáo dục!
    [Es gibt nur eins, was auf Dauer teurer ist als Bildung, keine Bildung.]

    Trả lờiXóa
  10. Không biết sau giấc mơ TL có găp tổ kiến lửa như Giấc Hòe Nam Kha không? nêu gặp thì gắng ma vươt qua nhé dù thời gian nghỉ ngơi có quá ít.Bao giờ thì ra quyền với nữ dân biểu Hoàng Yến đấy và bộ ảnh trich từ bộ phim phiên tòa hôm nay xét xử phúc thẩm CHHV nữa. Chúc TL khỏe.

    Trả lờiXóa
  11. Trong những ngày Biển Đông dậy sóng, con trai tôi đi làm về nói: Phải đánh bọn Trung quốc mới được! Tôi chưa kịp nói gì thì nó lại nói tiếp: nhưng mà đánh cho ai hưởng đây? Ừ nhỉ? Đất nước hàng nghìn năm chống ngoại xâm. Thế hệ này mới qua 30 năm với hai cuộc trường kỳ kháng chiến. Hàng triệu liệt sỹ đã ngã xuống cho Tổ quốc thống nhất...Bây giờ những thương binh, những thân nhân Liệt sỹ, những nạn nhân chất độc da cam...đang vật vã mưu sinh, cắn răng chịu cảnh bần cùng sau hơn nửa thế kỷ có độc lập cho một bộ phận " Những người ngày xưa hy sinh, chiến đấu/ Giờ an nhàn sống cảnh giàu sang " ( ? )! Tất cả sẽ chấp nhận nếu có công bằng, công lý. Nhưng trớ trêu thay, những người nghèo thì hay " hèn " vì họ bị bịt mắt, nút tai trước những lợi quyền mà lẽ ra họ được hưởng. Giờ tất cả đang nuôi một giấc mơ, một giấc mơ được Đổi đời, không chỉ bằng bát cơm manh áo mà trước hết là cơ chế dân chủ- đã được đổi bằng bao sinh mạng nhưng chưa được thực thi một cách trọn vẹn, bị lấp liếm, che đậy. mỵ dân và đủ thứ bẩn thỉu khác...

    Trả lờiXóa