 |
| Hoàng hôn tây bắc |
Mỗi lần lên xe trực chỉ hướng Bắc, nhằm miền non cao núi thẳm là lại chộn rộn như lần đầu đến nơi hò hẹn khi còn tuổi chanh cốm. Lạ thế. Mình yêu lạ lùng vùng núi non hùng vĩ, huyền bí và quyến rũ này. Đúng hôm lên trời trong vắt, mây xanh biếc, núi xa lắc mà vẫn ẩn hiện trong mây bay, nắng hanh hao vàng…Chụp ảnh mỏi tay mà vẫn không thấy đã. Tính tham nổi lên ầm ầm vì chỉ sợ khoảnh khắc đẹp như tranh vẽ ấy sẽ biến mất, sẽ lọt vào ống kính của kẻ khác, sẽ…Nhưng rồi tất cả cũng trôi lại phía sau. Suối Giàng, con đường danh lam thắng cảnh ruộng bậc thang Mù Cang Chải, Lao Chải, Dền Thàng…
Tất cả nơi này như được trở về nhà, gặp lại những cô cậu bạn nhỏ tuổi má đỏ hây hây, mắt buồn như núi chiều, gương mặt lấm lem thẹn thùng, tóc rối không cần chải…Đêm tối ở Suối Giàng nhận quần áo mới, tụi nhỏ đứa vừa, đứa bị chật khiến mọi người áy náy vì mua vội. Nhưng vẫn đủ ấm, đủ vui. Chúng mặc cả áo mới, đội mũ mới đi ngủ. Sợ quà tặng biến mất như giấc mơ nếu buông ra vậy.
 |
| Chọn áo mới | | |
 |
| Mặc áo mới đi ngủ |
Sáng hôm sau rời Suối Giàng men theo con đường ruộng bậc thang Mù Cang Chải…Không còn lúa chín. Chỉ còn những ruộng rạ chưa đổ nước, khô khốc và hiu hắt. Vậy mà vẫn thấy đẹp. Vẻ đẹp cô liêu, điêu tàn mà vẫn hiên ngang.
 |
| Bếp ăn tạm của Lao Chải |
Tiện đường rẽ vào Lao Chải thăm trường tiểu học. Sau khi nhận được tiền hỗ trợ từ quĩ “cơm thịt”, nhà trường đã tổ chức nấu ăn cho tụi nhỏ nội trú. Hiện tụi trẻ vẫn phải dùng chái nhà che bao dứa để kê bàn ăn cơm. Thế thôi mà đã vui lắm rồi. “Trứng gà, trứng vịt” ở Lao Chải không còn phải cúi rạp người thổi lửa nấu cơm sau buổi học nữa. Mà hơn chục trứng gà, trứng vịt này còn phải cõng thêm “trứng chim cút” nữa chứ. Vì em nhỏ học mẫu giáo gần đấy nên đến bữa lại sang anh chị chúng bên tiểu học để ăn…ké. Lần này lên, “cơm thịt” quyết định chi tiền luôn cho “trứng chim cút” để khỏi phải “ấp nhờ” ổ của anh chị. Tổ chim của chúng cheo leo bên sườn núi hiu hắt trong nắng chiều.
 |
| Thẹn gặp lại người quen |
Vì muốn tụi trẻ nội trú có cái bếp góp gạo thổi cơm chung nên các thầy cô giáo đứng ra lo việc xây dựng gian bếp bằng tiền do quĩ “cơm thịt” hỗ trợ. Các thầy cô kể là đã mua miếng đất bé xíu hết 4,5 triệu và thuê san lấp 3 triệu nữa đang ngổn ngang đất đá. Nơi này đất ít, núi nhiều nên hiếm mặt bằng. Chiều chủ nhật lác đác có đứa xách gạo xuống trường để chuẩn bị bắt đầu một tuần học mới. Nghe các thầy cô nói, khu nội trú đã tăng lên 60 đứa so với gần 50 lúc cơm chưa có thịt.
 |
| Nơi đây sẽ là bếp ăn trong tương lai...(Lao Chải) |
Hy vọng tụi trẻ được đến trường ngày càng nhiều hơn…Hy vọng lần sau, lần sau, lần sau nữa…lên đây sẽ nghe tiếng cười, tiếng hát, tiếng líu lo của đám trẻ thay cho những gương mặt buồn chả mấy khi cười, bẽn lẽn cúi mặt khi người lạ hỏi đến.
Qua Lao Chải đến Dền Thàng, cũng là nơi chốn đã thân quen. Những bé mẫu giáo quen mặt từ lâu đang cắm cúi với bữa cơm trưa có thịt rim và rau bắp cải xào.
 |
| Con ăn ngoan mà...(Dền Thàng) |
Trông chúng ăn ngon miệng lắm. Chả thấy người lớn phải quát tháo hay nhắc nhở chuyện ăn uống. Thỉnh thoảng ngước mắt nhìn người lạ ngơ ngác, trong veo rồi lại cúi xuống bát cơm ăn ngon lành. Thấy chúng ăn mà thèm…Tâm trong lắm mới có cung cách ăn ngon lành như vậy. Mấy anh chị tiểu học ngồi ăn nhờ ở bậc thềm nhà mẫu giáo. Chúng đi học mang theo cặp lồng cơm như công chức thời bao cấp.
 |
| Con ngồi ké chứ không ăn ké của em đâu |
Tiện đâu ngả ăn đấy. Bữa cơm của chúng là cơm và đĩa rau cải nấu. Chỉ có vậy. Chúng ăn vẫn cứ ngon miệng như cơm có thịt, cá và…đặc sản. Mấy đứa con gái khác chơi nhảy lò cò, không ăn gì vì chắc không mang cơm theo. Không ăn thì chơi. May mà có mấy trăm bánh mỳ của một nhà hảo tâm nhờ mang lên cho tụi trẻ nên chia bớt cho Dền Thàng. Mấy cô bé nhảy lò cò có cái bánh mỳ lót dạ thêm ấm bụng. Chắc lát nữa đủ sức nhảy lò cò đến tối…
 |
| Giờ ra chơi của mẫu giáo Pa Cheo |
Trên đường đi Y Tý rẽ qua Pa Cheo, một xã nghèo nhất của huyện Bát Xát. Quả danh bất hư truyền. Nghèo mạt rệp. Hai lớp học mẫu giáo của xã nằm không xa đường quốc lộ từ Sa Pa đi Y Tý nhưng cảm giác như bị bỏ quên. Xơ xác từ vật chất đến con người. Đám trẻ co ro trong cái lạnh 14 độ C. Quần áo phong phanh, có đứa đi chân đất, nhiều bé gái mặc váy lộ ra cẳng chân khẳng khiu tím tái. Thương các con chảy nước mắt.
 |
| Tập trung uống sữa dưới Quốc Kỳ |
Đưa bánh kẹo và sữa cho chúng uống, một cô bé xíu vừa uống đã nôn thốc nôn tháo vì không quen. Có một thầy giáo dạy mẫu giáo vì thừa biên chế tiểu học. Thầy trò múa hát với nhau cho khách xem…Những bài hát múa chả hợp gì với cái sự nghèo mạt rệp này. Tự nhiên mình thấy có gì bất nhẫn không chịu nổi nên bỏ đi chụp ảnh. Cũng lại chỉ chụp được cảnh nghèo của thầy cô giáo nơi đây. Một ngôi nhà phên nứa che bao dứa để chống đỡ cái nắng đổ lửa mùa hè và cái lạnh sương giá tuyết rơi mùa đông.
 |
| Bếp ăn của mầm non Pa Cheo |
 |
| Nhà tập thể của giáo viên Pa Cheo |
 |
| Còn đây là buồng hạnh phúc của vợ chồng thầy cô |
Như thế này mà dạy và học được quả là phi thường. Sẽ quay lại đây, Pa Cheo thương yêu…Mình có cảm giác khi lên xe rời Pa Cheo như là chạy trốn. Chạy trốn khỏi sự lãng quên, vô cảm, tội ác…Sau mấy mươi năm mà người dân vẫn phải sống như thế này ư? Không dám ngoái lại nhìn mấy thầy cô ngồi hiên nhà, dõi theo ba cái ô tô chạy xa dần, xa dần…Gương mặt họ vẫn là nụ cười không tắt trên môi, vẫn cái nhìn hiền lành không chút oán trách, tỵ hiềm. Ngày lại ngày ở góc núi ấy vẫn có những lớp học dạy điều hay, lẽ phải, sự công bằng, độc lập, tự do và hạnh phúc…của con người. Cám ơn tấm lòng của thầy cô.
Phải qua trưa mới lên đến Y Tý, một địa danh đã nghe và chỉ mơ có lúc được đặt chân đến. Giờ thì đã đến. Sương mù giăng kín những ngôi nhà xa xa. Bầu trời như sắp sập xuống vì vác nặng những đám mây xám xịt. Y Tý nấp trong mây để giữ mình, giữ vẻ đẹp của riêng mình. Tụi con trẻ đã đi ngủ trưa. Chúng nằm như xếp cá trên chiếc giường gỗ thô kệch, đứa đã ngáy ầm ầm, đứa còn đang trằn trọc khó ngủ.
 |
| Nằm xếp cá để ngủ trưa (Y Tý) |
Lần này các bé được nhận những tấm chăn từ con gái nhà văn Phạm Ngọc Tiến gửi lên làm quà nhân ngày cưới của cô. Vân Ngọc cũng là cô giáo mà. Chỉ đủ chăn đắp chứ chưa có đệm trải giường. Thôi thì ấm thêm được chút nào tốt chút đó. Quĩ “cơm thịt” chi thêm tiền để mua xốp trải sàn nhà cho các bé ngồi học đỡ bị hơi lạnh từ đất, từ núi xông lên lạnh người, lạnh chân. Mới được hai nơi nhận xốp như thế này, Dền Thàng và Ý Tý. Còn nhiều nơi khác cần lắm mà chưa biết bao giờ mới “phủ xốp” được? Sốt ruột, bất lực, vô vọng là cảm giác của mình mỗi khi biết thêm một địa danh, cùng bạn bè làm thêm một việc có ý nghĩa cho một nơi nào đó vì biết còn rất nhiều nơi cần được giúp đỡ hơn nhiều. Rồi lại mong muốn được lên đường…
 |
| Trường mẫu giáo Tả Ngải Thầu cheo leo dốc núi |
 |
| Vác củi mà cứ chạy ầm ầm |
 |
| Nô đùa trong mây |
Ngay như trên đường từ Y Tý về Lào Cai, đã biết thêm ba trường mẫu giáo nghèo nữa là Tả Ngải Thầu, A Lù và Trịnh Tường. Toàn xã vùng biên.
 |
| Có bánh mì ăn lúc cuối chiều nên ngon ghê |
 |
| Anh chị đi đón em được ăn ké...Lần đầu ăn bánh mì đới... |
 |
| Những đứa trẻ trong hoàng hôn |
Những ngôi trường mẫu giáo chỉ là những lán liếp che bao dứa chìm trong đêm tối thường là mất điện. Những lớp mẫu giáo nằm cheo leo trên dốc núi trơn tuột. Vậy mà hàng ngày những đứa bé “tuổi chồi, tuổi lá” vẫn ngược dốc đến lớp. Tự đi mà chả cần bố mẹ đưa đón. Mình vẫn không hiểu khi trời mưa đường trơn thì tụi nhỏ đi đứng thế nào? Các cô giáo bảo, đi được hết, quen rồi. Ừ, quen thật. Nhiều đời từ tổ tiên, ông bà, cha mẹ đã leo dốc, đã quen với nghèo đói, khổ sở. Tụi trẻ này được học làm quen với cái nghèo trước khi học làm con người mới. Bản năng sinh tồn mạnh hơn mọi lí lẽ. Chả hiểu bản năng này duy trì thêm bao nhiêu năm, bao nhiêu đời, bao nhiêu kiếp nữa? Chả hiểu tụi trẻ này được học thích nghi với cái nghèo đến khi nào?
 |
| Lớp mẫu giáo ở Trịnh Tường |
 |
| Bếp ăn của mẫu giáo cắm bản (Trịnh Tường) |
Đến khi nào thì chỉ số IQ của tụi trẻ miền núi được nâng cao để được sử dụng đường sắt cao tốc xuyên Việt? Giờ mình vẫn không thể, không dám nhìn thật lâu vào những đôi mắt buồn như mây trôi, gương mặt hiền như cây cỏ của chúng. Có lẽ tụi trẻ quen sống trong mây đang cần chỉ số EQ (Cảm xúc trí tuệ) của mọi người hơn là IQ cao…Cần lắm những đoàn tàu EQ cao tốc lao lên những thung mây ngút ngàn này. Để những đứa trẻ ấm lòng, ấm người trong những ngày đông giá lạnh…
Về đến Hà Nội thì Lào Cai (và vùng núi phía bắc) mưa to bất ngờ. Giá lạnh ầm ầm kéo về. Ở Hà Nội, ngồi trong phòng ấm mà còn tê tái đôi chân trong tất. Không biết những đôi chân trần nhỏ xíu luôn tiếp chạm mặt đất băng giá, những thân chim núi bé bỏng sống vùi trong mây mù tê tái chịu cái lạnh thế nào đây?
Lập đông 2011
TL: Một anh designer trong đoàn nổi hứng viết tản văn. Tiện đưa luôn vào thành chùm bài. Và cũng post luôn những bức ảnh chụp trong chuyến đi này để bạn bè coi...
 |
| Thung lũng hoàng hôn |
 |
| Trời sẩm ở Sa Pa |
 |
| Người bán hàng đêm ở Sa Pa |
 |
| Rừng bên đường đến Y Tý |
 |
| Tựa lưng vào núi |
 |
| Hoa rừng của Designer |
 |
| Y Tý nhìn xuống |
 |
| Mây sà... |
 |
| Thung Mây Hồng... |
 |
| Con ngồi chụp chân dung đấy |
 |
| Những đôi mắt Ngải Thầu |
 |
| Tả Ngải Thầu trong mây |
 |
| Học sinh nội trú lấy củi về đun |
 |
Chói lóa
|
 |
| Thẹn... |
 |
| ...thùng... |
 |
| Con nói thầm cái này... |
 |
| Đòng đưa với người lạ tí... |
 |
| Mình kết bạn nhé? |
 |
| Nội trú buồn chiều chủ nhật (Lao Chải) |
 |
| Em là ai, cô gái hay nàng tiên? |
 |
| Đào sớm ở Sa Pa |
 |
| Giọng nữ cao nổi tiếng của mẫu giáo Pa Cheo |
 |
| Đào sớm ở Y Tý |
 |
| Y Tý trong sương chiều |
Đồng chiều, cuống rạ, sương giăng
Qua Y Tý một ngày, tiếng là tham gia khảo sát và tặng quà cho các cháu nhưng lằng nhằng thế nào lên tới nơi các bé đã ngủ trưa cả. Ghé mắt qua khe cửa thấy lổn nhổn, ngọ ngoạy như sâu trong căn nhà đóng kín. Hy vọng những tấm chăn của các cô chú mang lên phần nào làm các con đỡ lạnh. Năm nay Y Tý không lạnh hoặc cái lạnh chưa về. Nắng vẫn hoe hoe vàng, sương vẫn giăng giăng dù đang là giữa trưa. Chục năm về trước xem ảnh Y tý mù sương đã mê lắm. Dân văn phòng cứ nghĩ chả bao giờ tới được nơi đây. Thế mà giờ đã ở đây. Không đi sao hết ngại, hết mơ để mà mơ tiếp được:))
Lang thang vào chợ, cái biển công trình chào mừng mấy mươi năm gì gì đấy vênh váo đập vào mắt, gỗ ốp trần chợ đã bong tróc te tua, không đẹp như cái biển. Vắng hoe, vắng đến giật mình khi nhà bên vẳng tiếng chửi đánh con. Ở cái xứ này, trẻ em rất ngoan, nghe tiếng mắng con giữa trưa vắng thật ghét, thật thô.
Lóc cóc tiếng bi-a dẫn đến một dãy nhà sau chợ. Chó ngáp vặt, đường vắng hoe, mãi mới gặp một bác mặt khó đăm đăm. Mình chủ động hét to:"Chào anh". Mặt chú ấy giãn ra, rạng rỡ rồi cũng "chào anh", cười phớ lớ hồn nhiên.
Trưa vắng gà trống vẫn ghè gà mái, thoáng nhớ ven đường cảnh các chàng trai trai H'Mông cầm gương cho người mình yêu chải tóc. Lãng mạn vãi. Hơn đứt mấy anh xuôi nhiều chữ, lắm nghĩa. Cứ gì Lệnh Hồ Xung mới biết mơ chải đầu cho Thánh Cô nhỉ? Vòng ra một chút là con đường đất đỏ, một đoàn hoa núi chạy ầm ầm qua người lạ, hỏi ko trả lời, chỉ cười ngượng nghịu. Cả bó hoa kéo ra cổng chợ mua kem ngồi mút, má đỏ hây hây vì nẻ. Yêu.
Mãi chả tới giờ cơm, ngồi tạm trên tảng đá đếm mảnh thuỷ tinh xanh (các anh Mông uống xong là đập chai?). Nắng yếu rớt, thuỷ tinh chả lóng lánh nổi, chắc tâm tình người uống rất trầm.
Mẹ nó, lại chửi con. Đúng lúc đang ngắm hoa đào nở sớm bên đường. Tan cảm hứng. Chán.
Hai gốc đào uốn cong tựa vào nhau. Chỉ mấy bông thôi, nở sớm cho người đỡ lạnh. Có tiếng người gọi về ăn cơm. Rảo bước vội. Hơi ớn lạnh sống lưng. Có lẽ sương sa, có lẽ đang bước vào đám mây, có lẽ…
Han Nguyen
23 nhận xét:
Bài hay quá chị ơi, ảnh đẹp mê người, văn thì trong vắt. Phục tài chàng chụp ảnh và tài nàng đề tựa. Lần sau đi đâu lại rủ rê để em còn theo học hỏi nhé.
Sống thật chậm ơi!
Đổi nghề đi? Lần sau mình cùng đi, nhưng tui đi chơi, Sống chậm đi viết bài. Về nhà tui làm thuê cho bạn để trả công? Còn nhiều ảnh để đưa cho Sống chậm giữ làm...của hồi môn đấy!
Thên mến!
Ước gì môt ngày không xa em được đi theo các anh chị để cảm nhận. Cảm ơn các anh chị thật nhiều.
Nhà người ta hạnh phúc thế, phát ghen lên được!
@Thanhvdgt1: Tưởng dzậy mà không phải dzậy...Lần sau mình đi nhé. Sẽ bàn sau.
Thân mến!
Vẫn còn nhớ lời hứa cho em ảnh à? Em giữ làm của hồi môn cho cháu gái bác thì có :) Em đống nghề nên nghề nào cũng non hơi chị ơi, thôi cứ giữ cái nghề con buôn cho nó lành. Các bác đi chơi về chụp ảnh viết bài nhớ ới em 1 tiếng để em vào kê dép hóng hớt nhé.
"Có lẽ tụi trẻ quen sống trong mây đang cần chỉ số EQ (Cảm xúc trí tuệ) của mọi người hơn là IQ cao…Cần lắm những đoàn tàu EQ cao tốc lao lên những thung mây ngút ngàn này. Để những đứa trẻ ấm lòng, ấm người trong những ngày đông giá lạnh…
Về đến Hà Nội thì Lào Cai (và vùng núi phía bắc) mưa to bất ngờ. Giá lạnh ầm ầm kéo về. Ở Hà Nội, ngồi trong phòng ấm mà còn tê tái đôi chân trong tất. Không biết những đôi chân trần nhỏ xíu luôn tiếp chạm mặt đất băng giá, những thân chim núi bé bỏng sống vùi trong mây mù tê tái chịu cái lạnh thế nào đây?"
Còn comment gì được nữa. Viết chữ nào thừa chữ ấy.
Bài rất hay và cảm động. Khâm phục các bạn đã làm được nhiều việc tốt cho các cháu. Ảnh thì tuyệt vời! TL mở triển lãm ảnh cá nhân được đấy. Biết đâu lại trở thành "nhà văn nổi tiếng nhất trong các nhà nhiếp ảnh, nhà nhiếp ảnh nổi tiếng nhất trong các nhà văn"! He! He!
Anh Faxuca ơi!
Anh rất hiểu em đấy ạ. Em dùng nghề ảnh để lòe đám nhà văn, dùng nghề văn lòe đám nhiếp ảnh...Còn dùng cả hai nghề để lòe hết thiên hạ, trừ hai đám kia ra...
Thân mến!
Rất đau lòng ở 3 câu trích dẫn dưới đây,
Đúng là sư thật chua chát, đau xót quá,
Rất may anh TĐT, Thái Thùy Linh sống ở Hà Nội, chứ ở TP.HCM thì ông Lê Mạnh Hà đã yêu cầu gỡ bài này xuống vì phản động hoặc không có tính Đảng!!!
1.
“Chạy trốn khỏi sự lãng quên, vô cảm, tội ác…Sau mấy mươi năm mà người dân vẫn phải sống như thế này ư? Không dám ngoái lại nhìn mấy thầy cô ngồi hiên nhà, dõi theo ba cái ô tô chạy xa dần, xa dần…Gương mặt họ vẫn là nụ cười không tắt trên môi, vẫn cái nhìn hiền lành không chút oán trách, tỵ hiềm. Ngày lại ngày ở góc núi ấy vẫn có những lớp học dạy điều hay, lẽ phải, sự công bằng, độc lập, tự do và hạnh phúc…của con người.”
2.
“Thầy trò múa hát với nhau cho khách xem…Những bài hát múa chả hợp gì với cái sự nghèo mạt rệp này. Tự nhiên mình thấy có gì bất nhẫn không chịu nổi nên bỏ đi chụp ảnh.”
3.
“Chả hiểu bản năng này duy trì thêm bao nhiêu năm, bao nhiêu đời, bao nhiêu kiếp nữa? Chả hiểu tụi trẻ này được học thích nghi với cái nghèo đến khi nào?”
Cám ơn Ca sỹ Thái Thùy Linh, chỉ có tấm lòng nhân hậu tình yêu con trẻ sâu sắc mới viết được những câu chua cay như này.
Anhoanp thân mến!
Mình là nhà văn Trần Thùy Linh chứ không dám mơ hát hay như Thái Thùy Linh đâu bạn ạ.
Cám ơn bạn chia sẻ!
Trân trọng!
Thùy Linh ơi xin trích một đoạn về chia sẻ ở Blog của nhóm Giỏ Thị nhé.
Cả bài viết đều rất hay. Chuyến đi ý nghĩa quá mà Lana bị lỡ. Tiếc mãi.
Chào Lana!
Bạn cứ trích hay "lấy" cái gì bạn thích, kể cả...người. Hihi...
Lần sau, lần sau nữa mong được đồng hành cùng bạn và các "Thị" ở giỏ...Mong lắm thay!
Trân trọng!
"Ngày lại ngày ở góc núi ấy vẫn có những lớp học dạy điều hay, lẽ phải, sự công bằng, độc lập, tự do và hạnh phúc…của con người.”
Cháu nhớ cách đây một năm cháu có dự định mở một dự án giới thiệu và khuyến khích học sinh sinh viên đọc những tác phẩm có giá trị, cầm quyển sách thay vì ngồi hàng giờ ở các quầy trò chơi điện tử hay chất chứa băng khiêu dâm trong nhà. Khi đó cháu trao đổi với mẹ cháu, thực ra những câu chuyện có tính giáo dục có rất nhiều trong nhà trường. Sách thì tràn lan. Tại sao vẫn còn quá nhiều điều nhức nhối trong giới trẻ như vậy. Nạn bạo lực học đường ngày càng tăng, những clip lột áo của nữ sinh xuất hiện ngày càng nhiều trên Internet. Mẹ cháu nói đó là vì chỉ cần rời khỏi giờ học, ra ngoài đường là giới trẻ sẽ chứng kiến một xã hội khác hẳn. Có những điều các em được dạy là phải sống tốt như thế này, khi ra ngoài xã hội người ta không đối xử với các em y như vậy.
Cuối cùng dự án của cháu cũng không thành hiện thực, vì bạn bè cháu đều không ủng hộ. Vì nếu bọn trẻ muốn đọc sách thì đã đọc rồi. Còn nếu đã không muốn đọc thì cho dù có ấn vào tay, có cho không, các em cũng chẳng buồn đọc, vì cuộc sống quá xa so với những điều trong sách.
Bởi vậy khi đọc những dòng của cô, cháu lại cảm thấy lạc quan chút dù vẫn rất buồn. Các em được dạy về những giá trị lương thiện, và có những người như cô, chú Trần Đăng Tuấn và những người khác đang biến những giá trị mà các em được học trong nhà trường thành sự thật, để ít ra các em vẫn còn một chút niềm tin rằng những gì các em được học không phải là giả dối.
Anh Trang yêu quí!
Các nhà KH nghiên cứu nói rằng, thói quen đọc sách có ở con người từ nhỏ, nhất là khoảng 3,4 tuổi là phải thiết lập rồi. Còn thì rất ít người tạo được thói quen này khi đã lớn. Bây giờ người ta lệ thuộc quá nhiều vào internet, trò chơi địên tử, các loại hình giải trí nghe nhìn. Sách đã thành thú vui của số ít...Bill Gater bảo, ông bắt các con ông có thói quen đọc sách trước khi cho sử dụng máy tính. Hoàn toàn có lí...Tâm ngỵên của cháu rất tốt nhưng thật khó khăn. Nhưng không có nghĩa là không thể, chỉ là se mất rất nhiều thời gian, công sức đấy...Hy vọng cháu tọai nguỵên.
Trân trọng!
Xin phát biểu!
Chị Thùy Linh thân mến,
Bạn Anh Trang thân mến,
Được sự khuyến khích của Trang chủ, tôi có ý định „tùy bút“ một ý tưởng trong tháng Mười hai này, tại một nơi thuận tiện. Ý rằng sẽ đọc lướt thông tin và giảm „phản hồi“; Nhưng đọc ý kiến trao đổi của hai cô, cháu, thì thấy … muốn „xin phát biểu“ quá. :-)! [Làm sao có được chương trình hiển thị „Emotion“ như bên Anh Ba Sàm hay bác Nguyễn Trọng Tạo thì vui nhẩy?]
Xin dẫn một bài viết cũ:
Ðọc và viết là hai khả năng cơ bản của mỗi người. Ngay từ khi chưa hết thò lò mũi xanh, cắp sách vào lớp vỡ lòng đã bắt đầu „tập đọc tập viết“. Qua biết bao nhiêu thước kẻ vào đầu, roi quất lên tay mới „biết đọc biết viết“. Rồi lại qua bao nhiêu cơm thày cơm cô, ông bố hay bà mẹ mới dám qua nhà hàng xóm nói: Thằng bé, con bé nhà tôi đã „đọc thông viết thạo“. Lớn chút nữa thì việc đọc có giảm đi mà việc viết (tức là tập viết) tăng lên: Tập làm văn (môn này quan trọng!), tập làm thơ, tập làm báo tường, báo lớp, tập viết kiểm điểm... Lớn tiếp đi làm (cũng gọi là đi thoát ly) thì có thể hai việc „đọc-viết“ lại được gần nhau: „Nên đọc nên viết“, „được đọc được viết“, „phải đọc phải viết“ và cả „cấm đọc cấm viết“. Về cơ bản thì cái đoạn kế sau là do chữ mà suy chứ không phải từ nghĩa mà luận, nhưng cũng không phải không từng có trong thực tế.
Ðọc và viết là hai nhu cầu không thể thiếu trong cuộc sống con người, như đầu vào và đầu ra (input và output) của một hệ thống; nhưng hình như viết được để mắt nhiều hơn: Viết có lớp huấn luyện, khóa bồi dưỡng, có trường dạy, chứ đọc thì không.
Việc đọc, nói cho to ra là văn hóa đọc, là một thành tố cơ bản thuộc về quyền (yêu cầu và quyền lợi) cá nhân. Thành tố cơ bản ở đây tôi nói theo nghĩa nó là tiên đề của hệ tiên đề: Là cái cần và đủ cho hệ thống văn hóa của một con người. Thật khó tưởng tượng một thế giới không còn việc đọc. Thật đau thương cho một con người suốt đời không biết đọc, không được đọc, không dám đọc!
Nay, để „cập nhật“, có thể thêm “Dám đọc, dám viết” vào vào “chuỗi đọc-viết” để có cái gọi là “lượng đổi - chất đổi”.
*
Việc giáo dục, và cụ thể là chương trình của anh Trần Đăng Tuấn và chị Thùy Linh, xin được suy nghĩ và bàn tiếp sau. Riêng “thói quen đọc”, xin được dẫn một điều cụ thể:
Chúng ta thường có thói quen hát ru hoặc kể truyện cho trẻ em trước khi ngủ; đó là thói quen tốt. Phương Tây (Âu và Mỹ) thường thấy những cảnh (trong phim ảnh) người lớn đọc truyện cho trẻ thơ trước khi chúng ngủ. Thói quen đó làm cho trẻ có nhu cầu và nếu cha mẹ hay người lớn chưa làm thì chúng đòi hỏi và không ngủ được. Những truyện cổ tích được đọc như khơi gợi cho trẻ thơ trí tưởng tượng về những hình tượng và ý niệm nhân hậu và chúng sẽ mang theo vào những giấc mơ.
Giáo dục đơn giản nhưng cũng kỳ công như thế đó; Và chính dân tộc ta cũng đề ra tiêu chuẩn cho cả hai thế hệ nối tiến nhau: Cha, mẹ thì phải làm, và con cháu phải nhớ Công ơn SINH, THÀNH, DƯỠNG, DỤC.
Thân mến.
Anh Văn Đức quí mến!
Emotion anh nói như ở Basam là thế nào ạ? Em không thạo những cái này lắm đâu? Nếu thấy cần thiết cho bạn bè và tện cho emt hì em sẽ làm ngay ạ.
Nói thêm về văn hóa đọc...Thực ra cũng là tình trạng chung của thế giới đầy rẫy nghe nhìn hịên nay, chứ không riêng ở VN, nhưng ở mình thì trầm trọng hơn nhiều vì "văn học viết" của chúng ta cũng không nhiều lắm và truềyn thống này chỉ rơi vào tầng lớp elite của XH từ xưa đến nay. Ở các nước thì đại chúng hơn. EM ấn tượng ở Nga và vài nước em đi qua là lúc nào người ta cũng cầm eho quyển sách khi đi tàu xe hay ở nơi vui chơi công cộng để rảnh là đọc. Còn mình thì rảnh là...chơi bài bạc. Chơi khắp nơi, trên đường phố, ga tàu, bến xe...Cả nước đánh bạc, nhà nhà đánh bạc...Khổ thế đấy anh ạ.
Trân trọng.
PS: Em vẫn chờ "Cơ linh tương tác" của anh đấy ạ.
… có lẽ phải viết dài; :-)!
Chị Thùy Linh thân mến,
Xin hứa với TL là tôi đã làm dàn bài cho „CLTT“ và cố xong trong tháng 12.
Về „phần mềm Emotion“, tôi thực cũng không có. Cụ thể là khi viết các ký hiệu liên tục như ở cuối tiêu đề (2 chấm – ngang ngắn – đóng đơn) thì sẽ có hình ảnh một nụ cười. Tôi hy vọng các thân hữu khác có thể giúp để … tôi cũng được biết. Mấy thao tác IT, do tôi hỏi mà có người bạn đã chỉ cho và các bạn khác cũng khen tôi luôn: „không biết thì hỏi, ...“ (Chuyện thật; và là kỷ niệm tôi giữ mãi).
*
Về „thói quen đọc“, tôi có khảo câu „trai thì đọc sách, ngâm thơ, ...“; Nhưng lại có kết quả rất chán là câu:
Gái thì giữ việc trong nhà,
Khi vào canh cửi, khi ra thêu thùa;
Trai thì đọc sách, ngâm thơ,
Dùi mài kinh sử để chờ khoa thi.
Đúng là học để “phò chính thống” (Chữ của nhà văn Phạm Thị Hoài).
:-(!
Thôi thì kể chuyện thực cuộc đời vậy.
*
Hạnh phúc của tôi là có Bà Nội là một kho truyện cổ tích (Thạch Sanh, Tấm Cám, Trương Chi: Không cất (cầm) lấy chén thì thôi, Hễ cất đến chén - thấy người hò khoan; …). Sau này, theo học Phật giáo, cứ nghĩ đến Bụt là tôi tưởng tượng ra hình ảnh của Bà nội …
Câu chuyện của Bà, tôi đã viết lại để chờ dịp gửi cho “Cún”; Chuyện như sau:
Có cậu bé được lên Trời.
Ngọc hoàng cho cậu ta một trái đào tiên; Cậu liền đưa lên miệng cắn và ăn luôn.
Thế là cậu bé bị Ngọc hoàng đuổi xuống trần gian.
Đơn giản vậy, mà thời trẻ con không biết hỏi nên cứ nhớ mãi để nghĩ (Ai (Xuân Quỳnh?) đã viết: Dẫu cho đi hết một đời, Cũng không đi hết những lời Mẹ ru.). Mà cổ tích thì nhiều khi cũng không lý giải cho hết được; Có điều, từ đó muốn ăn một trái cây gì, tôi cũng đều bổ ra thành miếng; Mà tôi cũng không thiện cảm với những người uống luôn từ chai cho có vẻ “tay chơi”. Chắc chỉ là suy nghĩ của cá nhân, nhưng cũng là ấn tượng của những câu chuyện được nghe kể từ tuổi thơ. “Nâng quan điểm lên”, tôi cho rằng những “tham ô, tham nhũng” cũng là di hại của thói quen “thấy cái gì ăn được là đưa tay lấy và đút luôn vào miệng”.
Có phải đó cũng là minh họa cho cái hại của “tam đọc: tham-sân-si” chăng?
*
“Ý kiến ngắn” … dài mất rồi!
Thân mến.
Cho em share lại bài này về blog nhé chị (Em Tùng)
Dạ vâng, xin lỗi chị nha,
Vì bên CS Thùy Linh cũng quyên góp,
Mà bên này chị chỉ đăng ảnh con gái chị cũng tầm con gái CS TTL :d
Không biết các chị hát, viết văn có hay như nhau hay không :d
Nhưng sự đồng cảm với hoàn cảnh các bé Tây Bắc thì chắc là nhiều như nhau.
Anhoanp thân mến!
TL này hát rất dở, dở đến mức mỗi khi cất tiếng hát ông xã chỉ muốn...bóp cổ cho thôi liền, kẻo phát điên. Chán nhất giọng ca hát như đọc, đọc như hét...của mình...
Cám ơn bạn nhiều.
Gửi TùngPT
Cám ơn em đã quan tâm đến bài viết của chị...Em cứ share thoải mái, dán đâu cũng được, kể cả WC...Vì đấy là nơi những kẻ nhiều tiền ăn nhậu hay vào. Chỉ cần họ bớt một bữa nhậu là con trẻ có thêm mấy bữa cơm thịt, cái chăn bông ấm...
Thân mến!
Đọc bài viết này xong, cồn cào nhớ lại cả một thời tuổi trẻ sống với núi rừng...Quý tặng tác giả mấy vần thơ vụng để tỏ niềm tri âm:
Khi ngấm men nồng, lời đưa tiễn nghẹn ngào
Mưa gieo cơn, người đi rừng sẽ rét
Tiếng chim gì làm nền cho điệu khắp
Nhịp nôi đưa báo hiệu đã qua thu
Tiếng hát buồn xé rách dải sương mù
Khói đốt nương tạm ẩn mình đất khổ
Em gái quay sa đêm trường sương giá
Tiếng nhị khuya man mác cả vầng trăng
Anh từng qua những dòng- sông- suy- tưởng
Tìm em. Và ý nghĩa của đời anh
Nhưng chim lửa kêu thương mùa giáp hạt
Lại đưa anh về bên dòng- sông- màu- xanh…
Đăng một Nhận xét