TRỜI MƯA BONG BÓNG



Mặc cho loa nhắc rằng đã sắp hết giờ viếng, người ta vẫn đứng dồn lại trước nhà tang lễ. Túm năm, tụm bạ Chụm đầu vào nhau thầm thì. Câu chuyện chen chúc không còn khoảng trống. Lời người nọ cắn đuôi lời người kia lao xao. âm thanh giọng nói thấm vào nhau làm biến mất sắc thái của danh tính. Cái tai của anh từ sáng đến giờ bị thứ nước có 43%alc/vol dâng lên như thủy triều, ì oạp con sóng vỗ bờ.

CÁNH GIÓ ĐẦU ĐÔNG


Chị đã trở về thành phố của mình. Cái cách chị trở về như là cuộc gặp gỡ của hai người bạn lâu ngày không thấy nhau, vừa lạ vừa quen, muốn lại gần nhưng chưa thể, xa thì không đành lòng. Những hờn giận vu vơ chẳng thể nói. Những nhớ nhung nấp kín trong lòng dễ gì mà lôi ra. Chị muốn bắt đầu được làm lành với con đường ngày xưa chị thường qua, làm lành với cơn gió đông mùa này hay đổ về bất chợt, làm lành với tiếng ồn ào phố phường... Chị muốn tất cả chuyện đó diễn ra chậm rãi như thể ta ngồi nhấm nháp ly rượu lưu niên. Bởi thế chị đã đáp xuống sân bay lặng lẽ. Bởi thế chưa một người quen nào biết chị trở về này.

BÓNG CÂU QUA CỬA SỔ


Bà nói với anh chàng lái tắc xi lầm lì dừng ở ngã tư thứ nhất. Còn phải qua một ngã tư nữa mới tới đầu phố. Bà lững thững mộng du giữa đám xe máy chạy như thác sầm sập đổ theo các lòng đường. Loay hoay mất hai chặng đèn đỏ bà mới vượt qua ngã tư để sang đầu phố.

CỔ TÍCH CHO ĐÀN ÔNG


"...à ơi, à ơi mẹ ru con mẹ ngủ ngon, lời ru đi vào trong mơ...".
Vừa xoa lưng bé Tũn chị vừa hát khe khẽ. Nhìn hàng mi con bé khẽ động đậy, chị biết rằng nó chưa ngủ. Từ ngày mẹ nó mất, nó vẫn trằn trọc như thế. Những ngày đầu nó còn khóc đòi mẹ. Khóc đến cạn hơi rồi lịm đi. Trong giấc ngủ thỉnh thoảng lại giật mình, cái giọng nhỏ kêu khào khào: "Mẹ ơi"...

TRỞ VỀ

Nó đói. Nó nhân ra điều này bởi một cơn buồn rười rượi vô cớ chợt tới. Không còn là sự dày vò thể xác, cơn đói chỉ còn là tâm trạng u buồn triền miên, phẳng lặng, một sự không hài lòng bản thân và không còn đủ sức nhắc nhở về sự no đủ đã qua. Trước đây, mỗi khi đói mà được ai mời, nó không giấu được sụ hoan hỉ. Nhưng khi ních căng dạ dày bởi lòng tốt của người khác thì nỗi tủi nhục cũng đầy ứ lên. Mỗi khi ghé mặt vào đĩa thức ăn người ta cho, nó cũng đành nghiêng lòng hắt cả nỗi tủi hổ của mình vào đó rồi nuốt ngược lại. Rồi nó chần chừ trước lời mời chào. Rồi nó bỏ lại lời mời chào sau lưng mình. Rồi nó lãnh đạm. Rồi nó mỉm cười thân ái từ chối không vấn vương. Bây giờ không ai mời nó nứa. Nó đã được bình đẳng với mọi người. Hay ít ra nó tự hãnh diện với bản thân mình như thế.

NIỆM KHÚC CUỐI

                           (Tặng một người quen chưa hề nói chuỵên)


Cái chấm trắng mờ ảo, lung linh nhẹ lướt tới. Hai lớp kính cửa sổ loé sáng, tách nhẹ ra như vỏ trứng. Chấm trắng bay vào phòng, vụt trở thành hình người. Người đó quay mặt về phía tôi, gương mặt quen thuộc bình thản, rạng rỡ chưa bao giờ tôi được thấy, mỉm cười: "Đừng buồn nhé, chúng mình sẽ gặp lại". Người ấy muốn giơ tay vẫy chào, nhưng cánh tay buông thõng bất lực. Tôi cố nhổm dậy, lao đến, nhưng ai đó tóm chặt tôi kéo lại. Tôi thét lên: "Đợi em với". Hình người nhoà đi, biến thành chấm trắng, xé qua hai lớp cửa kính, lượn vờn trên những ngọn lá phong đang chuyển màu dâng ngang tầm cửa sổ và tan biến trong bầu trời phương Bắc mờ nhạt.

ĐỪNG RUNG CÂY MÙA LÁ RỤNG

Chiều nay Trang thấy buồn, nỗi buồn của kẻ thất bại. Tất cả mọi ý định dường như đều tẩy chay, để lại trong nàng nỗi rưng rưng mơ hồ, da diết.
       Trang khoá phòng khoác áo ra đi. Lúc này chỉ một ước muốn được sống giữa thiên nhiên. Thiên nhiên luôn thân ái chiều chuộng cái tính trầm cảm và nỗi buồn triền miên của nàng.

DÒNG SÔNG CHẢY XIẾT

         Tiếng gà gáy te te vọng lên khiến ông Bân tỉnh giấc. Con gà trống choai của cu Hiếu ở dưới nhà mua mấy tuần nay sáng nào cũng cất tiếng gáy nghe vừa thanh, vừa láu táu. Thường nó gáy vào canh tư cũng là lúc ông Bân tỉnh dậy. Giờ này ông không sao ngủ được. Nằm mãi tổ mỏi lưng.

CÁNH CỬA KHÔNG KHÉP KÍN

Nhìn quanh không thấy ai để ý, Aí lặng lẽ trở về phòng. Tiếng cười đùa của đám thanh niên tụ họp dưới sân bám riết lấy Aí.
Căn phòng nhỏ bé sáng mờ qua ánh hoàng hôn. Đơn giản và nghèo nàn quá đỗi. Chẳng có đồ đạc gì, chẳng có sự bài chí nào hết, rõ chẳng phải căn buồng của phụ nữ. Một chiếc giường đơn, một tủ gỗ con, cái bàn và hai chiếc ghế, và cái nồi, rổ rá, bếp dầu trong góc nhà. Với gần ấy thứ, Aí chẳng thấy cần thêm gì.

MẶT TRỜI BÉ CON CỦA TÔI

Tôi gặp cậu bé Nguyên lần đầu tiên ở nhà một người bạn. Tối hôm ấy đến chơi nhà Hà- đứa bạn thân nhất hồi tôi còn là sinh viên- thấy Hà đang ngồi chơi với cậu thiếu niên mười bốn tuổi mặc bộ quần áo bộ đội rộng thùng thình. Chẳng hiểu sao tôi bị cậu bé ấy thu hút suốt buổi nói chuyện. Có lẽ tại đôi mắt. Đôi mắt như mượn của người lớn lắp vào khuôn mặt còn đầy lông tơ, trông dè dặt và buồn mênh mang. Khi nó cười, chỉ khuôn mặt biến dạng đi, còn vẫn không xua được ánh buồn.

ĐỘC THOẠI


Dứt buổi tập, đợi cho các diễn viên ra hết khỏi phòng, Nam ngồi lại bên chiếc dương cầm. Anh ngồi xuống ghế, lặng im một lúc rồi khẽ đưa ngón tay lướt trên các phím đàn. Anh mong có  phút giây thư thái như thế.

NHỮNG HƠI THỞ NHẸ

(Nhật kí đi đường)

Thưa bạn. Tôi sẽ dành phần cuối này để kể với bạn “tứ động tâm” cuối cùng, nơi tôi đã tới, ngồi dưới bóng mát, trên thảm cỏ xanh và được nghe thượng tọa-tiến sỹ Thích Nhật Từ giảng bài pháp mà tôi chưa nhắc đến…Đó là Sarnath, Thánh tích đánh dấu nơi Đức Phật Chuyển Pháp luân đầu tiên. Nhưng tôi không thể nói nhiều sự thậm thâm của Kinh Chuyển Pháp luân vì sở học có hạn. Tôi chỉ muốn bàn với bạn chút xíu chuyện Đạo Phật đi vào cuộc sống như thế nào theo những gì tôi được nghe và hiểu…

NHỮNG HƠI THỞ NHẸ

(Nhật kí đi đường)

Phật nhập Niết bàn
Nơi Phật nhập Niết bàn là “tứ động tâm” cuối cùng nếu tính theo thứ tự từ khi Ngài Đản sinh, Thành đạo và Chuyển pháp luân. Nằm ở vị trí trung tâm, Câu Thi Na cách Lumbini (Đản sinh) theo đường chim bay khoảng 100km, cách vườn Nai (chuyển Pháp luân) chừng 150km và Bodhgaya (Thành đạo) là 300km.

NHỮNG HƠI THỞ NHẸ

(Nhật kí đi đường)

Tháp Đại Giác Ngộ
Sau khi lội qua sông sang đến làng Gaya, nơi có rừng cây Tất bát la xanh tươi, Sa Môn Cồ Đàm lựa một gốc cây ngồi xuống với thệ nguỵên: “Nếu không đạt được đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, dù thịt nát xương tan ta quyết không rời khỏi chỗ ngồi này”. Sau 49 ngày, vào sáng tinh mơ, khi sao Mai xuất hiện góc trời thì Chân lí tối hậu đã bừng ngộ nơi Ngài. Năm ấy Ngài 36 tuổi. Từ đó cây tất bát la được gọi là cây Bồ Ðề (cây Giác ngộ). Nơi Phật ngồi gọi là Bồ Ðề tòa. Vùng xung quanh cây Bồ Ðề gọi là Bồ Ðề tràng. Về sau được dựng tháp kỷ niệm gọi là Tháp Phật Bà Già Da (Buddha- Gaya). 

NHỮNG HƠI THỞ NHẸ

(Nhật kí đi đường)
Tượng Đức Phật ở Bodhgaya
Kỳ này tôi muốn kể với bạn về một vị Đạo sư vĩ đại, một Người góp phần làm thay đổi lịch sử cổ đại và số phận của nhân loại, Người dạy chúng ta biết sử dụng những hơi thở nhẹ để giữ sự Tỉnh thức và đạt được Giác ngộ. Ngài là Đức Phật lịch sử, một Con người có thật trên thế gian cách đây 26 thế kỉ.

NHỮNG HƠI THỞ NHẸ

(Nhật kí đi đường)

Tôi đã kể bạn nghe chuyện nhặt ở dọc đường. Điều tôi sắp nói cũng là những gì nhìn thấy và được nghe Thầy Thích Nhật Từ kể lại. Chuỵên về con sông ảnh hưởng lớn đến cuộc sống người dân Ấn Độ, về một người được dân Ấn tôn là Thánh, một người được Phật tử gọi là Bồ tát và tất cả điều đó tác động đến sự phát triển của Ấn Độ ra sao?

NHỮNG HƠI THỞ NHẸ

(Nhật kí đi đường)
Tôi dành những trang viết này cho các bạn, những người chưa quen biết với hy vọng các bạn sẽ trở thành những người bạn thân thiết của tôi. Kể cả những người tôi vẫn thường gặp gỡ và làm vịêc hàng ngày xin vẫn gọi là người chưa quen biết. Vì sao? Từ từ chúng ta cùng tìm hiểu…