Hoài chợt tỉnh giấc sau một cơn mơ. Không hiểu sao một tuần nay, đêm nào cũng vậy, giấc ngủ của Hoài trôi giữa hai bờ của suy nghĩ thực tại và những mộng mị ám ảnh nặng nề. Phù sa của đôi bờ cứ hoà chung vaò dòng sông ấy. Thường sau cơn ác mộng Hoài tỉnh giấc, sợ hãi thu mình trong bóng đêm, chập chờn xung quanh là những bóng hình quái đản, bước ra từ cõi tăm tối, xa xăm của trí tưởng tượng. Cô trùm chăn kín đầu, không dám cựa quậy và thấy yên tâm hơn. Cũng có đêm cô ngồi dậy, tựa lưng vào tường nhìn ngọn đèn ngủ đỏ quạch để trên chiếc bàn sát đầu giường, nghe tiếng gà gáy sang canh từ xóm xa vọng về. Đôi mắt càng ráo hoảnh, lòng Hoài càng cồn lên nỗi tức giận. Cũng chẳng biết tức giận gì, chỉ muốn đập phá, gào thét cho đến lúc mệt nhoài ngã xuống.
TIẾNG ĐÊM
Được đăng bởi
thùy linh
vào lúc
Thứ sáu, tháng năm 27, 2011
Không có nhận xét nào:
Các liên kết với bài này
Nhãn:
Truyện ngắn
| Phản ứng: |
ĐƯỜNG XA VẠN DẶM
Suýt nữa thì nó ngủ quên nếu cánh cửa không bị gió xô dập vào bờ tường. Vứt cái chân và cánh tay thằng em đang choàng gác ngang người, nó lồm cồm bò dậy. Thằng em vẫn nhũn người ngủ như giun chết. Đến ghét…Cứ động nằm xuống giường là giơ hai cái càng cua cắp chặt lấy nó. Một đêm dễ có năm sáu lần tỉnh giấc vứt bỏ hai cái càng ấy. Nhưng chỉ vừa thiếp đi lại bị cắp chặt như con mồi.
Được đăng bởi
thùy linh
vào lúc
Thứ sáu, tháng năm 27, 2011
Không có nhận xét nào:
Các liên kết với bài này
Nhãn:
Truyện ngắn
| Phản ứng: |
MỘT NGÀY
Họ ngồi trong một quán vắng, ở cuối con phố vắng, chạy dọc thị xã vắng. Thiên hạ chưa muốn tỉnh để nhìn ngày mới mà phần lớn chẳng biết có gì đang đợi mình hôm nay, ngày mai...Trong từng chiếc giường, ẩn kín trong từng góc nhà, có lẽ giờ này người ta mới đang uể oải vươn mình trong chăn ấm sực. Còn vài phút nữa...
Được đăng bởi
thùy linh
vào lúc
Thứ sáu, tháng năm 27, 2011
Không có nhận xét nào:
Các liên kết với bài này
Nhãn:
Truyện ngắn
| Phản ứng: |
CHUYỆN MỘT NGÀY THÁNG 5
Để thấy cả vũ trụ trong một hạt cát nhỏ,
Và cả một Thiên Đàng trong một bông hoa dại,
Hãy ấp ủ Vô Biên trong lòng bàn tay,
Và ôm lấy Vĩnh Hằng trong một tiếng đồng hồ.
William Blake
Và cả một Thiên Đàng trong một bông hoa dại,
Hãy ấp ủ Vô Biên trong lòng bàn tay,
Và ôm lấy Vĩnh Hằng trong một tiếng đồng hồ.
William Blake
Đã tháng 5 trời vẫn còn se lạnh. Bầu trời lúc tinh mơ như mùa thu. Hồi hộp mê say không thể nói hết.
Được đăng bởi
thùy linh
vào lúc
Thứ sáu, tháng năm 27, 2011
Không có nhận xét nào:
Các liên kết với bài này
Nhãn:
Tự nói với mình
| Phản ứng: |
HOÀI NIỆM VỀ NHỮNG DÒNG SÔNG
Hầu hết các nền văn minh cổ đại đều gắn liền với các dòng sông. Tên con sông làm thành tên của các nền văn minh đi vào tâm thức loài người. Văn minh sông Hằng; văn minh sông Hoàng Hà; văn minh sông Nin…
Được đăng bởi
thùy linh
vào lúc
Thứ sáu, tháng năm 27, 2011
Không có nhận xét nào:
Các liên kết với bài này
Nhãn:
Chuyện dọc đường
| Phản ứng: |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)