TẠO NGUỒN?


Đường vào Dền Thàng...
Từ thành phố Lào Cai vào trường mẫu giáo Dền Thàng (huỵên Bát Xát) mất 50km đường đất lổn nhổn ổ gà, ổ voi, mấp mô những đụn đất, vũng nước, lượn quanh quanh những triền núi mà một bên là vực thẳm, non cao chập trùng. Ừ, thì hùng vĩ, ừ thì mơ màng cho ai thích cảnh sơn trang như thế này. Nhưng mà cũng nao nao về nỗi sợ chết người, tai nạn biết đâu xảy ra với mình và bạn bè. Tay lái phải vững lắm mới lèo lái được cái ô tô gầm cao, hầm hố lượn vòng qua những đoạn đường để tránh bị sa xuống hố hay…làm một cú bay ngọan mục xuống vực. Mất gần 3 giờ đồng hồ cho 50km mới đến được trường mẫu giáo vùng sơn cước sâu thăm thẳm này. 

ĐÃ CÓ ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC LO

Mai Mclay

Hẹn với cậu bạn cà phê Hàng Hành sáng Chủ nhật, bảy giờ tôi bắt taxi đến Bờ hồ. Vừa qua Trung Thu, tiết trời mát mẻ, còn gì thú bằng được ngắm mặt hồ thu, hít thở làn gió thu mơn man buổi sớm. Tôi đã nhắm mắt  mơ tưởng như thế suốt những năm tháng xa quê, mỗi khi nhớ về Hà nội.
Tôi cố tình sửa soạn cho mình tâm thế thong thả của người già, chầm chậm lơ đãng ngắm đời ngùn ngụt trôi qua “biết rồi khổ lắm nói mãi”. Tôi đi trên vỉa hè rộng ven hồ, dưới những vòm lá cổ tích, thoảng dừng ngắm một đôi chim vô tư nhảy nhót, một chùm rễ cổ thụ duyên dáng níu mắt nhìn. Và kia, một cặp già đang  xoa bóp thể dục cho nhau buổi sáng. Hai người già Hà nội. Tôi ngồi xuống, cách chỗ họ một đoạn, đúng lúc tia nắng thu đầu tiên rỡ ràng phủ lên vạn vật. Gương mặt người chồng thanh thản, gương mặt người vợ âu lo. Bà tơ lụa phốp pháp xoa bóp vai ông cố gắng gồ lên kiêu hãnh. Rồi bà dìu ông đi. Bà đã dìu ông đi như thế qua một thế kỷ? Thấu hiểu, nhẫn nại, nhưng không cam chịu.
Chủ nhật tươi hồng. Sau gần trọn một vòng hồ từ tượng đài Lý Thái Tổ qua Bưu điện, qua Tràng Tiền Plaza, qua hiệu ảnh Phương đông ngày xưa, qua báo Hà nội mới, qua ngân hàng ANZ, qua nhà Thủy tạ, qua Hàm Cá mập, qua Nhà hát múa rối, tôi ngồi xuống chiếc ghế đá gần đền Ngọc sơn. Từ đây, tôi có thể ngắm  nhìn người ta đi lại trên cây cầu đỏ.

MÙA GẶT MÙ CANG CHẢI










Vào tháng 9,10 là mùa gặt Mù Cang Chải. Người ta lên đó ngắm cảnh, chụp ảnh nhiều lắm. Những sườn đồi chỉ toàn màu vàng ươm của lúa chín, lượn vòng theo ruộng bậc thang như những lượt sóng mềm mại. Đẹp mộng mị, mê hoặc, lãng mạn và thanh thoát…

Vẻ đẹp chỉ có riêng nơi này, vùng đất này, góc trời này. Một vẻ đẹp riêng biệt nhưng lại hào phóng dành cho tất cả những ai tới đây. Mù Cang Chải dâng hiến. Mù Cang Chải dịu dàng. Mù Cang Chải tự âm thầm hát bài ca của riêng mình…Hãy tới đó và lắng nghe...

HỊCH KHOA HỌC CÔNG NGHỆ


TL: Cách đây gần 2 tháng TL có viết một lá thư gửi một người...Bọ Lập nghi ngờ và mở cuộc điều tra. Giờ TL xin công bố "người ấy" giữa thanh thiên bạch nhật. Đó chính là tác giả của "Hịch khoa học công nghệ"; "Công-xăng-tài-diễn nghĩa"; "Túc cầu diễn nghĩa"...Tình ngay và lý cũng ngay rồi nhé. Xin chúc mừng anh đã tham gia vào đội ngũ blogger "rác rưởi" đông lúc nhúc. Hihi...Chúc anh có thêm dũng khí và viết được nhiều bài Ngon, Bổ, Rẻ cho độc giả được thưởng thức. Blog: faxuca.blogspot.com

Hịch Khoa học Công nghệ
Tác giả: “Khoa học Đại vương” Trần Công Nghệ
Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường
Trông thấy:
Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô-bốt na-ô vào thám hiểm lòng người
Anh, Pháp công nghệ gien chế ra cừu nhân tạo
Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng-la-đét ( Bangladesh )
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.

MỘT DẢI NGÂN HÀ

Những gì gắn với tên tuổi Ông mật thiết với mình hơn bất cứ kỉ vật nào của những người thân yêu nhất: Iphone; Ipad; Apple.
Ông và những con đẻ của Ông là những vật bất ly thân, tựa như một phần thân thể mình.
Ông là người kết nối mình với tất cả những gì còn lại của thế giới này – một thế giới bớt tổn thương bởi những sáng tạo thiên tài của Ông, khi con người chia sẻ được với nhau nhờ Ông.
Ông đã sống và cống hiến cho nhân loại bằng thành quả của nhiều kiếp sống của Ông từ trước và sau này cộng lại.
Ông đã chiếu soi Địa cầu này không phải bằng tia sáng của một Vì sao mà bằng sự chói lọi của một dải Ngân Hà. Dải Ngân Hà ấy sẽ còn tỏa rạng nhiều Cõi giới nơi Vũ trụ này.
Cầu mong Ông vãng sinh vào một trong những Cõi giới hạnh phúc nơi Đại thiên thế giới với tâm nguỵên của một Phật tử. Nếu mai sau đầu thai lại làm người, xin Ông hãy trở lại làm Steve Jobs cho mình và bạn bè được cúi đầu kính phục, ngưỡng mộ, yêu mến và biết ơn sâu sắc.
Ông – Steve Jobs, một Phật tử, một vị Hoàng đế nắm trong tay cả thiên hạ, có được sự tôn kính nhất mực của cả thế giới này đã buông bỏ xác phàm với tâm hồn luôn khao khát, luôn dại khờ để bay vào Thiên thu.
Xin kính dâng Ông một nén tâm nhang – nén tâm nhang cháy qua nhiều kiếp làm người.
Xin từ biệt.

CÒN NHIỀU NHỮNG SUỐI GIÀNG

Cho phép tôi tiếp tục chuyện về ”Bát cơm có thịt” nhưng lại bắt đầu từ câu chuyện liên quan đến Chương trình “Trái tim cho em” do Viettel, VTV và một NGO nước ngoài phối hợp thực hiện có mục đích quyên góp kinh phí cho các ca mổ chữa bệnh tim bẩm sinh của trẻ em. Mỗi ca mổ như vậy bình quân chi phí khoảng 40-50 triệu đồng, tức khoảng2- 2,5 ngàn USD. Quá rẻ so với các ca mổ như vậy ở nước ngoài, nhưng quá cao so với thu nhập của các gia đình nghèo ở VN. Ngay từ năm đầu, Quỹ đã quyên góp được trên 20 tỷ đồng. Nhưng ngay lúc đó xuất hiện vấn đề: Công suất các phòng mổ.
Mỗi năm bình quân có khoảng 16 ngàn trẻ sinh ra bị bệnh tim bẩm sinh. Các bệnh viện chỉ có thể mổ cho vài ngàn ca trong số đó. Số còn lại cộng vào với 16 ngàn đứa trẻ sinh ra năm sau cũng có dị tật về tim...Và cứ thế, vấn đề  thêm nan giải, dù mọi bệnh viện đều nỗ lực.