QUYỀN LỰC CÁ NHÂN: BẠN, TÔI VÀ TRUNG QUỐC

BY: Blog Ánh Trăng
TL giới thiệu thêm một bài viết của một bạn gái đang học cao học tại Hoa Kỳ có tên là Panda Tũn. Đọc để biết thế hệ trẻ ngày nay suy nghĩ và hiểu biết như thế nào? TL yêu họ, khâm phục họ và có thêm hy vọng, niềm tin vào ngày mai…Ngày mai thuộc về những người trẻ tuổi này.

QUYỀN LỰC CÁ NHÂN: BẠN, TÔI VÀ TRUNG QUỐC (PI)
Panda Tun:
Tôi viết những điều này sau khi nghe kể những người bạn Việt Nam của tôi phản ứng với một sinh viên Trung quốc khi cậu ta hỏi: “Bạn có ghét người Trung quốc hay không?”, và những người bạn của tôi, hiểu cậu ta nói gì nhưng đã tảng lờ bằng cách gợi ý rằng: “Thôi, không nói chuyện chính trị”, và tiếp tục trêu người Trung Quốc đó …
Sự thiếu quan tâm, thờ ơ, và bàng quan của những người xung quanh khiến tôi thực sự đau xót. Tôi đọc đâu đó nói về sự xâm lấn biên giới, lãnh hại, không nguy hại bằng sự xâm lấn và thôn tính về mặt văn hóa.
Những ai quan tâm đến tình hình chính trị trong nước đều ít nhiều hiểu được điều tôi vừa nói ở trên. Tôi đau xót khi nhìn sự vô tư – một thứ vô tư, hồn nhiên đến đau lòng của những người thân quen khi tiếp nhận những gì được dọn sẵn, những gì dễ dãi, mà quên đi, chính sự dễ dãi đó cũng là một sự lựa chọn chính trị, trong đó ta nhường bước, bán linh hồn và tinh thần dân tộc, những gì quý giá về mặt tinh thần của mình…

NỖI SỢ HÃI TỪ HAI TỪ "PHẢN ĐỘNG"

Tình cờ quen biết một nhà khoa học trẻ, còn rất trẻ đang làm việc tại Đức. Cô bạn vong niên của mình có một blog nho nhỏ, nhưng những gì cô suy ngẫm thì không nhỏ chút nào. Mình vốn yêu tuổi trẻ, yêu các bạn trẻ và qua cô bạn vong niên này thấy tình yêu ấy mình không hề đặt nhầm chỗ. Vậy là vẫn còn nơi chốn, còn những người để mình tin và hy vọng…TL xin đăng lại một bài trong số các bài viết của Ánh Trăng – nickname của cô bạn – cái tên rất đỗi dịu dàng, đáng yêu. Cám ơn Ánh Trăng. 

Nỗi sợ hãi từ hai từ “Phản Động”

Công việc bộn bề, mai lại phải đi công tác mấy ngày, nhưng cuối cùng không thể không dừng công việc lại để chuyển hết ra khỏi đầu sự trăn trở chất chứa bấy lâu nay, hy vọng rằng đã viết ra một lần này rồi sẽ không phải nghĩ lại nữa.
Tôi nhớ lần đầu tiên tôi nghe đến các cụm từ “các thế lực thù địch”, “phản động” là từ hồi còn học phổ thông, được cô giáo dạy Sử dạy. Tôi chỉ nghe và biết vậy, bởi có lẽ chẳng bao giờ nó có thể tác động tới cuộc sống của tôi, khi mà tôi chọn cho mình con đường nghiên cứu khoa học, không thích những chuyện chính trị. Và vừa rời mái trường đại học thì đã ra nước ngoài, mê mải với nghiên cứu khoa học nên tôi cũng ít có thời gian chú ý đến tình hình đất nước.

LIÊN TƯỞNG VẶT


1. Cái ghế: Tuần trước cả nước sôi sục với ông nghị Phước. Mình trông ông rõ điển trai, có học thức, chắc không ngu. Tại sao ông lại phát biểu một điều có khi thực lòng ông không nghĩ như vậy? Lúc còn đang chạy vào QH, ông đã phát biểu ghi điểm về đa nguyên, đa đảng là Việt Nam không cần. Chắc tại cái ghế Quốc hội. Chỗ ngồi giờ làm người ta hư hỏng đến mức như vậy đấy. Cái ghế chưa bao giờ gây cảm giác bẩn thỉu như bây giờ. Nói như dân gian: “Ghế thì ít, đít thì nhiều”…Tranh nhau ngồi nên cái ghế chứa đủ hạng…mông. Mà những cái mông ấy lê la nhiều nơi lắm mới tới được ngồi ở cái ghế ấy, bảo sao không bẩn?

"THAY ĐỔI TƯ DUY, THAY ĐỔI CUỘC SỐNG"


Ngày bé mình nghe Mẹ nói là Mẹ rất thích Lão tử với Đạo Đức Kinh của Ngài. Chả biết Lão Tử là ai, Đạo Đức Kinh là gì nhưng mình nhớ những gì Mẹ nói. Nghe thì nghe vậy nhưng có hiểu gì đâu? Lớn lên tìm đọc Đạo Đức Kinh, cũng chả hiểu gì thêm…Nhưng nhìn cung cách sống của Mẹ thì tình yêu với Lão Tử lớn dần. Biết (chứ chưa hiểu) Lão Tử trước khi đến với đạo Phật.

BÁ QUYỀN VỚI BẢN SẮC TRUNG QUỐC

Aaron L. Friedberg
Giáo sư khoa Chính trị và Các Vấn đề Quốc tế
Đại học Princeton, Mỹ

Biểu tình chống bành trướng Trung Quốc (Hà Nội)
Hoa Kỳ và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc bị dính vào nhau trong một cuộc tranh chấp thầm lặng nhưng ngày càng mạnh mẽ nhằm giành quyền lực và ảnh hưởng, không chỉ ở châu Á mà còn khắp thế giới. Mặc dù những gì mà nhiều nhà bình luận nghiêm chỉnh và đầy thiện chí có vẻ tin, sự kình địch đang chớm nở giữa Mỹ và Trung Quốc không chỉ là hậu quả của những ngộ nhận hay chính sách sai lầm, đàng sau chúng là những lực phát xuất từ cấu trúc đang chuyển biến của hệ thống quốc tế và từ chính sự khác biệt của thể chế chính trị ở hai nước này.

CHIỀU NỘI TRÚ

Tập thể dục với bài hát  ca ngợi Đảng, Bác
Đi khảo sát một trường ở Nghĩa Lộ, mấy anh giai lại rủ vào Suối Giàng. Một Suối Giàng từ xa lạ bỗng trở thành nơi chốn đi về, gần gũi, thân quen như người nhà. Chả cần khách sáo nước nôi, mơi mọc, ai thích ngồi đâu, đi đâu cứ việc…

NỖI ĐAU TIỀN BẠC

Nhân một cậu học sinh lớp 11 chuyên Lý trường Amstecdam viết một bài luận về giá trị tiền bạc, có người hỏi mình: đã bao giờ mình phải trải qua những biến cố, những khó khăn về tài chính ảnh hưởng lớn tới các quyết định của cuộc đời hay chưa? Chợt nhớ câu chuỵên của mấy mươi năm trước…