ENTRY CUỐI CÙNG DÀNH CHO NGƯỜI KHÔNG CẦN LỜI CHÚC

1.Người đầu tiên mình nhớ vào thời khắc cuối cùng của năm con mèo là một người bán lạc rang già, rất già. Vì nhớ đến cụ là nhớ tuổi thơ bình yên của mình. Cái thuở nằm mơ cũng không bao giờ thấy lại được. Ông cụ ấy già từ khi mình còn là một con nhóc chưa biết chữ. Đêm đêm cụ đeo chiếc hòm gỗ cũ mòn vẹt góc, quai dù đeo bắt chéo qua ngực, đi dọc đường làng nhà mình, cất tiếng rao khàn khàn. Cái tiếng khàn khàn ấy không phải vì thuốc lá, thuốc lào mà bởi tuổi cao, sức mỏi. Những ngày hè, tiếng rao ấy chìm đi trong tiếng xôn xao của ve sầu, của tiếng trẻ nô đùa. Nhưng hễ mùa đông tới, tiếng rao đơn độc tan trong không gian lạnh. Vì thế nghe rất rõ, rất mảnh, rất vút…Như thể tiếng rao bị quắt lại vì lạnh. Mình nằm trong chăn, thò cổ ra và lắng nghe: “Ai phá sa?”. Chỉ thế thôi. Hỏi mà không biết có bao nhiêu người trả lời khi tất cả đã cửa đóng then cài để trốn cái lạnh. Một ngày bao giờ cụ cũng đi hai lần qua cửa sổ nhà mình ăn ra con ngõ, một vào ban ngày và một vào đêm khuya. 
Nhớ có lần mình nói chuyện với cụ. Cụ kể là nếu không bán được lạc rang thì về bị bố đánh. Mình bán tin bán nghi vì cụ già thế mà vẫn còn bố, nhất là bị bố đánh nữa khi để lạc rang bị ế khách? Giờ mình vẫn không biết cụ nói thật hư ra sao, nhưng lúc kể với mình, thấy mắt cụ ươn ướt, buồn não. Và thành thói quen, nghe tiếng rao của cụ là mình biết lúc đó đã hơn 10 giờ đêm. Còn bé nhưng có đêm mình thao thức vì tiếng rao khàn khàn văng vẳng xa dần, xa dần. Hình như có cả chút buồn buồn, thương thương ông cụ. Đó là tiếng rao đầu tiên mình được nghe trên đời và đi vào kí ức của mình. Mình thích tiếng rao đêm cũng từ “ai phá sa?” này…Cụ già không có ngày nghỉ lễ, ngày tết. Đêm 30 vẫn còn nghe tiếng “ai phá sa?” đến tận gần lúc giao thừa đốt pháo. Với cụ chắc tết là tết của thiên hạ. Còn cuộc đời cụ chỉ là cái hòm gỗ đựng phá sa nóng hổi, thơm ngậy, mong vơi nhanh sau từng bước chân mệt mỏi, chậm rề. Khi lớn hơn một chút thì tới một hôm chợt thấy vắng tiếng rao. Không biết vắng từ lúc nào? Chờ mãi cũng không thấy tiếng chân bước rất nhẹ ngoài ngõ, còn tiếng rao khàn khàn rơi xuống đất bên cạnh cửa sổ nhà mình nữa…Cụ đi nơi khác bán cho đắt khách hay đã mất? Mình không biết. Đến lúc này mình vẫn không biết nguyên nhân vắng mặt ấy của cụ. Giờ thì đương nhiên cụ đã là người thiên cổ từ lâu, rất lâu, mấy chục năm có lẻ…Cụ đang ở cõi giới nào hay đã đầu thai sang kiếp khác? Dù thế nào thì vào lúc giao thừa này, mình vẫn muốn chúc phúc cho cụ nếu cụ đang mang hình hài khác, có cuộc sống khác ở đâu đó trong nhân gian. Chúc phúc cụ có cuộc sống ấm áp hơn. Còn vẫn phải đi bán phá sa vào những đêm khuya vắng thì cũng bán được giá, nhanh hết hàng để về ngôi nhà của mình. Chúc phúc để cụ không còn bị bố mắng nếu chưa bán hết hàng…”Ai phá sa?”
2.Cô gái thứ 2 mà mình muốn gửi lời chúc là một cô gái tật nguyền ở một trung tâm bảo trợ xã hội. Em có tên vầng trăng, Nguyệt. Nhà em ở Hòa Bình, đông anh em nhưng đều nghèo. Cha mẹ mất, anh em nghèo, em thì tan tật chả giúp gì được anh chị lại còn là gánh nặng đeo bám vào cái nghèo của họ. Em giận anh chị nên lết hai chân què ra đi. Em lê lết ăn mày ở đầu đường, cuối chợ. Một ngày người ta đi dọn dẹp những người vô gia cư, em được đưa vào trại bảo trợ. Thôi thì chả sung sướng gì nhưng cũng còn chỗ trú mưa nắng, có hai bữa cơm rau đỡ đói lòng. Ở đó em gặp một người đàn ông mà ở trại đặt cho tên là Nguyễn Văn Câm vì chả nói năng gì hết. Hỏi gì cũng chỉ ú ớ. Mãi sau này mới biết đó là một người đàn ông Tàu dạt sang tận đây và xung bị đưa vào trung tâm bảo trợ như em. Hai cô đơn đến với nhau làm thành một mái ấm. Em có thai và sinh một bé trai. Chả biết đó có phải là hạnh phúc của em không? Vì em chưa bao giờ nuôi nấng và tự tay chăm sóc được con mình. Cả ba người sống trong trung tâm, không hẳn là gia đình, nhưng vẫn là sự gắn bó bởi một đứa trẻ. Có dạo em bị lao, người ta phải cách ly em vào một khu nhà vắng cuối dãy, không người qua lại. Mới đầu em khóc vì khổ sở, cô độc. Nhưng sau em thấy bằng lòng với nơi ở đó và xin được mãi mãi ở cách ly với những người khác trong trung tâm. Một căn phòng nhỏ. Một cái giường đơn. Một cái xét cũ ai đó cho nhưng vẫn nghe được nhạc. Một con chó nằm ngoài cửa. Hàng ngày em ngồi ở đó mà chả chờ đợi điều kỳ diệu nào hết. Âm thầm sống qua ngày. Nhưng hình như vẫn còn nhiều khát vọng lắm vì em biết khá nhiều ca sỹ trẻ mới nổi. Em nhắn tin nhờ mình mua cho đĩa hát của anh này, cô kia. Rất thích nghe hát. Rất thích nhắn tin hỏi thăm. Cũng chỉ nhắn tin cho mình vì không quen ai. Chả biết được cô cậu sinh viên nào lên đó chơi và tặng di động…Chiếc di động là sợi dây mong manh nối em với toàn bộ thế giới bên ngoài. Thế giới ấy chỉ có một người quen biết với em. Thỉnh thoảng cái anh chàng Tàu có đưa con trai về quê thăm các anh chị, nhưng em kiên quyết không. Dường như có một sự tổn thương sâu sắc khiến em từ chối cả tình cảm gia đình mà em luôn khao khát. Chả biết đâu mà khuyên em được. Mỗi năm em viết cho mình một lá thư. Một lá thư viết bằng sự chờ đợi 365 ngày để được trao cho người nhận vào một ngày áp tết mà em tin là sẽ được gặp. Chỉ luôn nói đúng một câu. Và hai mắt đỏ nhòe. Biết chúc gì cho em nhỉ? Sức khỏe. Gì nữa? Nếu chúc em hạnh phúc thì như là sự mỉa mai. Chúc em an lành thì quá xa vời cho sự hiểu của em về hai từ ấy. Chúc gì đây? Chúc em biết xả khổ, xả đau? Có thể được không? Có thể nếu…Chắc phải làm gì đó để em biết đến khả năng này? Có lẽ đó là cách giúp tốt nhất chăng?    
3.Người thứ ba mình muốn gửi lời đến anh là một người đàn ông bị tâm thần. Cả chục năm nay anh vẫn luôn ngồi vỉa hè bên ngõ nơi mình hàng ngày đi qua. Anh rất hiền. Không hề làm phiền ai, gây sự hay đập phá. Anh chỉ ngồi, độc thoại những câu không đầu không cuối. Đến bữa thấy có chiếc cặp lồng cơm để bên cạnh. Có lúc là cái bánh mình. Quanh năm tứ thời chỉ độc cái quần đùi, dù mùa đông hay hè. Chục năm rồi mà anh không già đi, không ốm đau, bệnh tật. Sáng đi làm đã thấy anh ngồi đó, lặng lẽ nhìn mọi người qua lại. Chiều đi làm về vẫn thấy ngồi đó. Chưa hề thấy anh làm gì khiến mọi người khó chịu hay tức giận. Anh tồn tại mà như thể vô hình, vô ảnh, vô hại…Chúc anh gì đây? Sức khỏe để tồn tại như cỏ cây thế chăng? Mọi lời chúc của người đời anh đều không dùng tới. Thôi thì gửi tới anh một sự nhớ tưởng vào thời khắc trời đất giao hòa này. Chỉ vậy thôi…Mà cả điều đó anh cũng không cần. Gửi tới anh thực ra mình đang gửi tới chính mình…

22 nhận xét:

  1. Chị gái của em!
    Em vào chúc chị năm mới đây.
    Chúc chị một năm mới nhiều niềm vui và hạnh phúc. Cầu chúc chị mãi mãi đẹp xinh và dịu hiền, chúc chị luôn nhận được nhiều hạnh phúc khi chị làm những điều thiện tâm, chị gái thiện tâm của em ạ.
    Cầu mong chị mãi mãi coi em như một cậu em ngoan của chị nữa!

    Trả lờiXóa
  2. Chúc TL gì đây! năm mới thắng lợi mới,mọi sự tốt lành!

    Trả lờiXóa
  3. Ba thân phận chẳng làm nên một lời chúc. Thì có sao. Để viết được ra trong khoảnh khắc trà dư tửu hậu này đã là một cái nhẽ cho mình cho người. Cụng một ly năm mới.

    Trả lờiXóa
  4. Chúc một tâm hồn đẹp mãi mãi hạnh phúc cùng gia đình và xã hội

    Trả lờiXóa
  5. Tiền, Tài và Tâm

    Tết, thì việc chúc („tụng (ca)“ cũng thuộc về „chúc“, nhưng nên hạn chế dùng) nhau những điều tốt đẹp cũng là phong tục hay. Cái thứ nhất (tiền) thường được ưa dùng, cái thứ hai (tài) đang nổi sôi trên mạng: Lấy từ đâu ra tiền, dùng vào đâu, cất vào đâu? Thế nào là tài („trí thức“)? Làm thế nào có tài? Dùng tài làm gì? … Tham gia bàn thảo thì cũng học hỏi được nhiều; Nhưng không về Trang nhà mà mình theo dõi mỗi ngày này để chia sẻ trong những giờ khắc giao mùa thì thật chẳng an lòng …

    *
    Bài viết buồn; Và người đọc cảm nhận sự rung động con tim khi gặp những chữ, những câu khắc khoải về những con người không được biết mùa xuân: Đây không phải chuyện „làm văn“; Đây là chuyện của trái tim, của cái TÂM con người vậy. Chia sẻ sau đây chắc cũng khúc khuỷu do sự đọc mà nên…

    *
    Mùa xuân là sự khởi đầu và vì thế, ta thường nghĩ đến bước đi; Trong tiềm thức, tất nhiên là nhớ đến „những bàn chân Việt“ đọc nơi đây. Có những hình tượng như sự „dấn thân“, như sự đổi thay tư duy và hành động; Nhưng cũng có thật nhiều bước chân cụ thể: Xuống biển thăm người lao động bị bạo quyền cướp đoạt công mồ hôi nước mắt, lên ngàn gặp những bé thơ chân trần đạp đất lạnh đi tìm chữ và chung lo với chúng những „bữa cơm có thịt“; Rồi những người đi theo tiếng gọi của Nhân Tâm mà bị bắt dừng bước lại …
    Xin gửi những dòng chân thành như một mong muốn về một Mùa Xuân đất Việt:

    Con đường Việt tộc: Nghe từng bước mùa Xuân

    Mến nhớ Cù Huy Hà Vũ, Bùi Thị Minh Hằng, …
    Cảm động trước lòng nhân ái và tinh thần vô úy của những nhân sỹ yêu thương đùm bọc những nạn nhân sau hành động kiên cường chống bạo quyền của người lính, người trí thức, người lao động Đoàn Văn Vươn, Tiên Lãng.


    Ôi những bước chân tuổi trẻ,
    Đi qua xiềng xích, tù đầy;
    Nhân phẩm, Tự do, Công lý,
    – Đường xa thử thách Con Người!

    Mùa Xuân về cùng trời đất,
    Tình Người sưởi ấm cho nhau;
    Non Sông - Mồ hôi, nước mắt,
    Và bao nhiêu giọt máu đào!
    Chẳng kẻ thù nào cướp được,
    Khi Nhân Dân ngẩng cao đầu!

    Thế giới đổi thay: Gió Mới,
    Con người tự chủ đời mình;
    Bước tiếp Con Đường Việt Tộc,
    Xuân sang: Tỏ rạng bình minh!

    Trả lờiXóa
  6. Chúc chị năm mới thật nhiều sức khỏe để tiếp tục hành trình đến với những người cần đến chị, và... cần cho chị.

    Trả lờiXóa
  7. Cám ơn bạn bè... Mọi lời chúc hoặc chỉ là sự tưởng nhớ sẽ đi từ trái tim đến trái tim. TL sẽ giữ tất cả vào nơi ấy.
    Cám ơn anh Văn Đức vì bài thơ. Em đã định treo dưới bài viết nhưng thấy để ngày đầu năm mới hợp hơn nên để lại. Nhưng anh đã treo đây thì mời bạn bè đọc luôn.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  8. Sáng mồng 1 Tết... xin chúc chị TL (chủ nhà) Luôn khỏe + Vạn sự như ý !
    (Chả dám chúc lằng nhằng gì thêm.. vì hôm qua, ngày Tất niên tôi đã đọc bài cuối năm của anh PN.Tiến..hiểu rõ thêm về chị và anh Tiến.. Cảm phục, mến phục các bạn !)
    Kính chào anh Văn Đức, Chúc anh khỏe, gặp nhiều niềm vui tốt lành ! Chúc cả nhà - những bạn vào nhà chị TL.. Tất cả các bạn : Năm mới Nhâm Thìn vui vẻ , hạnh phúc !

    Trả lờiXóa
  9. Thuy linh thân !Năm mới chúc Nhà văn sức khỏe và sung mãn trong sự nghiệp viết văn .Tôi thường vào blog của bạn và dù sống nhiều hơn bạn con giáp nhưng sự quý mến và khâm phục bạn là Anh thư của giới nữ văn nhân V.N . Hãy cứ như thế ! Thùy linh nhé !.

    Trả lờiXóa
  10. Năm mới mong mọi điều May mắn ,Tốt lành,Hạnh phúc luôn đến với "Mặt trời bé con,, của tôi.
    LTM

    Trả lờiXóa
  11. Cám ơn anh Lê Huy, LTM (bí ẩn quá làm TL hồi hộp).
    Chúc bạn bè một năm an lành, sức khỏe, nhiều niềm vui, bớt những âu lo, khó chịu...Yêu tất cả mọi người.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  12. Một độc giả ở Dalat:08:25 Ngày 24 tháng 1 năm 2012

    Tôi đã từng đọc rất nhiều bài tại nhiều bloc, cảm xúc của tôi có khi tức tối, có khi quặn thắt cả gan ruột, nhưng bài viết đơn giản này của Thùy Linh, có khi còn ít thương tâm hơn nhiều câu chuyện khác,đã làm tôi khóc! Chẳng hiểu tại sao nữa?
    Thôi thì xin chufc Thùy Linh mọi điều tốt đẹp nhất nhé!

    Trả lờiXóa
  13. Cám ơn tác giả nha , tôi là người đàng ông thứ ba trong bài.

    Trả lờiXóa
  14. Gửi độc giả ở Dalat...
    Cám ơn anh vì sự đòng cảm và chia sẻ. Chúc năm mới an lành, may mắn.
    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  15. Nặc danh ơi,
    TL đã nói là viết cho mình ở đoạn 3 mà...
    Chúc năm mới bình an, hạnh phuc nhé

    Trả lờiXóa
  16. toi la mot ong gia tuoi ky siu.hon 60 muoi nam roi chua nhan duoc mot loi chuc nao ca?ba than phan ... ma con duoc co co cam xuc cam dong nhu the...sang nam toi rat muon duoc co chuc.toi bat chiec nhung nguoi tu hanh chuc co va gia dinh:sen bup xin tang nguoi/mot vi But tuong lai.

    Trả lờiXóa
  17. Thưa Nặc danh,
    Trước hết tuổi kỉ sửu chưa phải là ông già. Nên vẫn còn hy vọng những lời chúc trong tương lai. Chúc ND sẽ có nhiều lời chúc ngay từ bây giờ và trong năm tới, năm kia, năm kìa... Chúc sức khoẻ, niềm vui và an lành.
    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  18. Ôi! Cái cuộc đời này. Chị và mọi người du xuân vui chứ. Nghe đồn là
    "Nhã" lắm. Chị lại ra "đất bãi" à? keke

    Trả lờiXóa
  19. Ý kiến cuối gửi đến "Enttry cuối cùng ..."

    Bác Lê Huy kính mến,
    Xin chân thành cảm ơn lời chúc của bác, đối với tôi "Sức khỏe" thật là của báu vô giá. Link dẫn của bác rất hay: Tôi biết thêm về Trang chủ tôi kính mến (Cũng do chị ít viết về mình).

    Chị Thùy Linh thân mến,
    Xin gửi chị một cảm nhận buồn khi đọc tin trên ABS về cháu Đoàn Vũ Hải của anh Vươn và chị Hiền.

    Giọt nước mắt cho em
    Chia sẻ cùng chị Phạm Thị Hiền và cháu Đoàn Vũ Hải.

    Ta khóc cho đời lắm rủi ro:
    Váy rách bao lần, chó chẳng tha!
    Lấn biển: giốc mồ hôi và máu,
    Tết đến, AI kia nỡ phá nhà?

    Cũng “khúc ruột mềm” liền nhau đấy,
    Mà sao tơi tả nghĩa “đồng bào”?
    Những kẻ “trên ngai vàng chễm trệ”,
    Biết chăng nhục nhã kiếp cần lao?

    Xin đọc lại “Người Cộng sản Tố Hữu”:
    Bầm ơi!

    Trả lờiXóa
  20. Sao trái tim chị mênh mông thế nhỉ?
    ----
    Có lẽ vậy nên chị mới mãi là cô gái 18 chăng?

    Trả lờiXóa
  21. Cám ơn anh Văn Đức về bài thơ. Sẽ còn nhiều đứa trẻ bị thiệt thòi như hai cháu con anh Vươn vì những người lớn độc ác, bất nhân, bất nghĩa, bất lí...Chúng ta còn phải làm nhiều việc nữa để dẹp bỏ bất công...
    @Mariagianghien yêu quí! TL nhớ một câu kinh thánh đại ý là: nếu các ngươi trở lại làm trẻ con thì các ngươi được vào nước Thiên đàng, đúng vậy không? Càng sống, hy vọng chúng ta càng trở lại làm con trẻ...Mãi mãi tuổi 18 Maria nhỉ?

    Trả lờiXóa