5 ĐIỀU HỐI TIẾC NHẤT LÚC SẮP LÌA TRẦN

Posted Ánh Trăng
Một nữ y tá người Úc tên Bronnie Ware đã có nhiều năm chuyên chăm sóc người bệnh ở thời kỳ 12 tuần cuối của cuộc đời họ. Qua đó cô đã có cơ hội ghi lại những điều mà người bệnh còn hối tiếc trước khi nhắm mắt. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều gì trong cuộc đời mà họ hối hận vì đã không làm khác đi, đã có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lý chung của  con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhấ lúc sắp lìa trần”. Đã không có câu trả lời nào đề cập đến sự ham muốn về tình dục hay những cú nhảy bungee mạo hiểm.
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết, mà Ware đã ghi lại:

1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.
Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa”.
2. Giá mà tôi đã không làm việc một cách cật lực.
Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.
3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình.
Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người”.
4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi.
Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối”.
5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn.
Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đã khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại”.

A.T dịch từ bản tiếng Anh: Top five regrets of the dying tại trang theguardian.

14 nhận xét:

  1. lời cảm tạ và xin thứ lỗi trước
    [ Chia xẻ … vội; :-)!]

    Thưa Trang chủ và bạn Ánh Trăng (người dịch),
    Tuần chay nào cũng có nước mắt” không phải là một lời khen. Thời gian cuối, do một sự không may nhỏ mà có sự may khác là thời gian tự do nhiều hơn chút ít; Thành ra “ý kiến” có vẻ ... hơi bị nhiều. Ngoài việc chỉ đọc được ít Trang nhà trên mạng, thì cũng phải thừa nhận là các topic nơi đây ... hơi bị hay và cuốn hút.
    Bài dịch này của bạn Ánh Trăng làm tôi ngạc nhiên vì chính tôi cũng đã trải nghiệm từ những đêm mùa Hạ. Trước khi chia sẻ (câu chữ "cũ" như lúc ghi ra), xin dẫn trước 2 điều ghi chép lúc tu học:
    * Thày Thích Thanh Từ (Đà Lạt) dạy: Chúng ta sống là để chuẩn bị cho ngày chết.
    * Một câu đọc được có thể dùng ở đây: “Không có thời gian nghĩ/sống” không phải không có thời gian mà khi có thời gian thì không nghĩ/sống.

    Xin coi những cảm nhận sau đây như lời cảm tạ và xin thứ lỗi.
    Thân mến.

    Nếu Mai Ngày ...
    Nhớ về chốn cũ, 27.05.1981


    Nếu mai ngày nhớ đến ta,
    Bạn ơi xin hãy bỏ qua mọi điều,
    Những là nắng sớm, mưa chiều,
    Những là nay ghét, mai yêu ... Những là ...

    Thời gian như nước trôi qua,
    Ngọn đèn khuya tỏa sáng ra tâm hồn;
    Đêm dày, dày cả nỗi buồn,
    Tiếng trùng trong đất mỏi mòn thở than.

    Sao đêm nhập nháy vô vàn,
    Như hy vọng của ngày tàn rắc lên;
    Càng nghe rộn rã trong tim,
    Tiếng ngày xưa lại cất lên bồi hồi:

    Sống ngay thẳng ở trên đời,
    Không tô vẽ, chẳng phô lời văn hoa;
    Dẫu rằng đạm bạc rau dưa,
    Thông xanh xin mãi hát ru gió ngàn.

    Mai ngày, Bạn hiểu ta chăng?

    Trả lờiXóa
  2. Cám ơn bài thơ đầy cảm xdúc của anh VĐ. Em xin chép lại để sau này đưa vào một entry nào đó phù hợp nhé.
    Anh đừng sợ nhiều lời. Cứ việc "buôn dưa lê" ở đây vì đây cũng là nơi để em trò chuyện cùng bạn bè mà. Có lúc nào đi vắng, không kịp cập nhật thì đành chịu. Anh hiểu cho và thông cảm ạ.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  3. lúc ra đi ai chẵng để lại những hối tiếc. thế nên con người ta mới muốn trường sinh bất tử, mới mong có kiếp sau đầu thai làm này làm nọ. Rồi lại mong sinh nhiều con cái để dặn dò trăng trối. lời người sắp ra đi cũng không phải là nên tin tất cả phải không bác TL

    Trả lờiXóa
  4. @Đinh Trường Thành: Xử lí thông tin tùy mỗi người bạn nhỉ? Nhưng ít nhất người sắp chết không nói dối...
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  5. Bổ sung thông tin

    Từ bài gốc, Nina Trentmann đã viết lại trên báo “Die Welt” ngày 5 tháng Hai năm 2012; Xin sơ dịch phần cuối.
    Trong phần “Câu hỏi dành cho bạn đọc”: “Bạn có sợ rằng sẽ có điều gì ân hận trước lúc đi xa?” - Kết quả là trong số 853 người trả lời thì 54% đáp “có”, 46% đáp “không”.
    Tài liệu lý thú; Cảm ơn Ánh Trăng và Thùy Linh.
    Thân mến.

    Ware kể lại rất xúc động những tang lễ thường rất bi ai. Cô cũng thừa nhận không phải tất cả trong số họ đều có điều gì ăn năn. “Có những người không hối hận”, Ware nói, “những người này ra đi với một nụ cười trên khuôn mặt”. (Cảnh tượng) những người chết đã làm biến đổi cuộc sống Ware khi cô nhận ra rằng đó là những ngộ thức trễ tràng đã làm cho những bệnh nhân thấy cuộc đời họ là bất hạnh. “Nhìn ngẫm lại tôi có thể nói rằng, ngay bản thân mình cũng mất quá nhiều thời gian trong cuộc đời cho những thứ lý ra không mất nhiều thì giờ như thế.” – Ware nói thế và cô nghĩ đến những những năm tháng làm trong một nhà băng với những giang dở của mong chờ.
    Hôm nay, cô gái Úc châu trở lại với công việc của một ca sỹ và biên nhạc. Cô mở những khóa rèn luyện nhân cách trên internet và viết trang blog “Inspiration and Chai”. Trước đây ít ngày, cô sanh một tiểu thư mang tên đặt là Elena. Ngày nay, Ware ngồi thật lâu dưới hiên nhà và lắng nghe chim hót. “Tôi biết tôi phải làm được những điều mình mong thích; Vì không làm được như thế, tôi tin chắc đó sẽ là điều tôi ân hận trước lúc từ giã cõi đời.”

    Trả lờiXóa
  6. Lưu ý

    Từ link bài báo, coi phần "Umfrage" (Ý kiến bạn đọc) và nhấn vào "Ergebnis" ta sẽ thấy hiện thị kết quả cập nhật. Hiện tại đã là 53/47.
    Ngoài ra, hình thức này cũng là một kiểu "trưng cầu dân ý" giản tiện cho mọi vấn đề của cuộc sống và ta thấy là bọn Tây "giãy (động não)" liên tục cả trong những câu hỏi về "chết"! :-D.

    t.m.

    Trả lờiXóa
  7. http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=-FTtM11i0U
    Gửi chị của em.

    Trả lờiXóa
  8. Dạ cháu cảm ơn bác Văn Đức đã đưa thêm thông tin. Cháu xin phép bác và cô Thùy Linh cho cháu được đưa thông tin bổ sung về trang của cháu ạ.
    Thân kính.

    Trả lờiXóa
  9. @Cám ơn anh VĐ về những thông tin bổ sung có giá trị.
    @Việt Hùng - chị chưa nghe được bài hadt em gửi link. Nhưng chắc chắn sẽ nghe. Tks em nhiều. Bao giờ offlife nhỉ?
    @Cám ơn AT đã dịch những chuyện bổ ích. Cô chờ cháu dịch các bài tiễp theo đấy.
    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  10. Cuộc sống là sự thoả mãn những nhu cầu ngắn hạn,trung hạn,và dài hạn
    Khi một đứa trẻ sinh ra sẽ không có bất kỳ một menu những việc cần làm để khi nhắm mắt không phải nuối tiếc đã không làm những việc cần làm.
    Cũng như chúng ta không thể biết được khi chết chúng ta nuối tiếc về cái gì chưa làm được.Sống phải đáp ứng cái mà ta cho nên làm vậy thôi

    Trả lờiXóa
  11. Date: Oct 31, 2012 7:09 PM

    Yes it is true that one may feel regretful at his death bed. The key word 'regret' is a half portion of another term 'if'.

    I got "it."

    In the mean time I also got it relating to my choice of living life moment to moment. I choose to do it with total freedom, i.e., I do not do it in order to. I do it because I do it (without any reason, no if.)

    There is a preceding thought process prior to choice making: decision making (based on reasons and considerations.)

    I am fortunate to have been enlightened in this realm of thinking. I am fearless of death and leaving none to regrets.

    Let God do the rest...

    Linh Duy Vo
    Halloween 2012
    Gratitude.org ©

    Trả lờiXóa
  12. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  13. mà sao ai cũng nặc danh hết thế, tui công khai thế này có bị bắt không?

    Trả lờiXóa