DŨNG CẢM LÊN CON

Tùy bút thơ - Đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn
Nửa đêm, tiếng sét giật cửa kính
Con choàng sợ hãi
Bố vỗ về con bằng lời ru do bố tự tạo ra:
Dũng cảm lên con, dũng cảm lên con…

Phải, hãy dũng cảm lên con, dù con đang làm một “kẻ ăn xin”(1) rất lâu nữa trước khi là người biết cho và có khả năng cho người khác…Bởi lòng dũng cảm là cội nguồn của Nhân hậu, Lương thiện - những danh từ đã bị lạm dụng, bị lợi dụng, thậm chí bị đánh cắp nội dung từ những người đáng yêu- trong đó có kẻ “ăn xin” thần thánh như con.
Con cần có đủ lòng dũng cảm để sẽ không bị chết chìm trong những dòng thác ngôn từ hình ảnh của cái thời mà tất cả biến thành quảng cáo và mọi giá trị đều bị quy thành vàng thành tiền dù là tiền vàng dương gian hay tiền vàng âm phủ.

Dũng cảm lên con, để nhỡ khi không còn bố ở trên đời, con sẽ không hề lạc lõng trước những gì bố để lại cho con kể cả cái đói cái nghèo sự dày vò mệt mỏi bố từng vượt qua dù là bằng cách ngạo nghễ hay não lòng nhưng con không phải trả nợ cho bất cứ điều gì cho bất cứ ai và không xấu hổ về người đã trót sinh ra con.

Dũng cảm lên con, để mai sau nếu có khóc bên thảm án Lệ Chi Viên, con còn có nụ cười sáng lệ trước ngọn đèn xanh hoà mưa đêm2…Con sẽ cần tới lòng dũng cảm không chỉ để cõng nổi chiếc cặp sách quá tải trên lưng hay chịu đựng được ánh mắt của cô giáo khi chẳng chịu học thêm mà còn để có sức dùng được ngọn trúc của Ức Trai dò lòng suối tìm đến cánh rừng Mai nguyên thuỷ của Tình người…

Con cần đủ lòng dũng cảm để có thể hiểu thực chất hai chữ "đồng bào" chính là sự dâng hiến cao cả cho phần máu mủ ruột rà của con đang chịu bao khổ đau bất hạnh trong cuộc mưu sinh rủi ro và để biết căm giận những kẻ tham lam độc ác chà đạp lên đồng bào mình.

Lòng dũng cảm giúp con bớt nghĩ về bản thân để cảm thương hơn cho số phận cô con gái bé bỏng bị bão cuốn trôi giữa khi người cha lấn biển gian nan và khi đó con đã vô tình mang tâm hồn của Đức Mẹ Maria hay Đức Quán Âm Tống Tử khiến bố nghiêng mình trước con đúng hơn là trước cái lý do bố tồn tại trên cõi đời này.

Lòng dũng cảm cũng chính là tình yêu của con trước mọi điều trong lành chỉ có trong thần thoại cổ tích giúp bố vượt qua cái thời buổi mà sự đểu giả đốn mạt thường không bị trừng trị nhưng lòng dũng cảm nhỏ bé của con sẽ là đốm lửa nhỏ góp vào đống lửa của Lương tri đang phẫn uất cần được thổi bùng.

Sau này nếu con hỏi: con tiếp tục lấy đâu ra lòng dũng cảm? Con có cả cuộc đời trước mặt cộng với nỗi buồn và sự phẫn nộ của bố trước những gì đểu cáng để tìm câu trả lời…

Dũng cảm lên con!
____________________
1.       Ý thơ R.Tagore (Bé có hàng đống vàng đống ngọc/ Nhưng bé đã đến mặt đất này/ Như một kẻ ăn xin)
2.       Ý thơ Nguyễn Trãi    
                                         

8 nhận xét:

Lê Huy. nói...

Chị Thùy Linh thân mến ! đây quả là "bài thơ tự sự" bằng văn xuôi thật tuyệt ! Nó như 1 ấm trà rừng mộc mạc , được sao chế giản dị nhưng tỏa hương thơm - nồng ấm tình người !
- Dũng cảm lên con !"
Khi chúng ta là NGƯỜI, biết sống có trước , có sau , có Tổ tiên và Non nước...thì hãy cố gắng dạy con LÀM NGƯỜI DŨNG CẢM
Tùy bút đầy tính thơ này làm chúng ta nhớ tới những lời lẽ ( Được cho là của Tổng thống Mỹ A.Lincon gửi thầy giáo của con ông...) xin trích vài câu :
-" Xin thầy hãy tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông, khi tất cả đều chạy theo thời thế."
-"Xin dạy cho cháu biết rằng : không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt."
-" Xin hãy giúp cháu có được sự can đảm để không dung thứ sự sai trái...và giúp cháu đủ bền chí để là người dũng cảm."
Nước Mỹ, ở thời A.Lincon cũng là thời của những cuộc đấu tranh liên miên chống chế độ nô lệ, đất đai và sắc tộc...và sự xuất hiện, đóng góp của Lincon(với những tư tường sáng rõ về giáo dục nhân cách như vậy..)nên đã dần tạo thành nước Mỹ hùng cường như ngày nay !
Rất cảm ơn chị TL đã chọn post được bài hay , vừa thơ vừa đầy chất thép này, xin cảm ơn tác giả Nguyễn Anh Tuấn.

thùy linh nói...

Dạ, thưa anh Lê Huy. Em cũng thích tùy bút thơ này ạ. Đây là một đồng nghiệp của em. Hai anh em thường chia sẻ những chỵyên tâm đắc. Đúng là bây giờ dạy cho con cái sự trung thực và lòng dũng cảm là hai thứ thật khó. Nhưng nếu không có thì khó mà có cuộc sống tốt đẹp đúng nghĩa và làm người chân chính. Hai thứ đều khó kiếm bây giờ ạ...
Trân trọng!

Phạm Ngọc Tiến nói...

Đọc cái này càng thấy rõ chất nhân văn, trí tuệ trong con người Nguyễn Anh Tuấn. Đúng là một nhà giáo. Và càng tiếc cho anh. Phải chi anh đừng chọn nghề đạo diễn. Giá anh cứ dạy học và viết văn thì bây giờ đã có một nhà văn nhà giáo Nguyễn Anh Tuấn hơn là một đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn.

Văn Đức nói...

„Đểu cáng“, „Lưu manh“

„Thơ“ vốn „ngôn ngoại“ mà „tùy bút“ thì chất chứa nhiều tâm tư; Cho nên tôi không tin mình có thể thẩm nhận những ý nghĩa tác giả hàm chứa trong con chữ của bài viết. – Hay, chỉ biết vậy thôi; Và tôi đi tìm nghĩa của từng từ riêng để học hỏi dần.

Đọng lại như cội nguồn đau khổ là „đểu cáng“.
Khảo cúc-cần thì có một định nghĩa, nhưng sơ sài quá; Vẫn chưa quên một bài hay được đọc từ đầu năm, liền khảo thêm tên bác Vương Trí Nhàn thì có luôn bài bàn trọn gói về „lưu manh, dểu cáng“:
…Nay đểu cáng thường dùng như một tính từ chỉ phẩm chất. Hạng lưu manh cũng vậy. …, tức là kẻ không biết chính nghiã là gì, dám làm mọi việc phi pháp xấu xa. … , sau đó chuyển sang nghĩa rộng hơn, nó dùng để chỉ những quan niệm hành động phi đạo đức, liều lĩnh, bậy bạ, rộng hơn là những triết lý “vô thiên vô pháp”, cho phép người ta dùng mọi thủ đoạn cốt đạt được mục đích.

Làm sao có lòng dũng cảm?
Lòng dũng cảm của một con người chỉ có được khi biết gắn mình với nhân quần, đồng loại, „đồng bào“. Có một ngàn năm Bắc thuộc và tộc Việt kiên trì tìm đọc, học, dịch đạo lý qua giáo thuyết Phật đà để có tâm „vô úy“; Và Dân tộc đã đứng lên khẳng định quyền và sức lực làm người cùng với việc tạo dựng nền văn hóa, văn minh (Văn hiến) riêng, ngang tầm nhân thế…
Đọc lại nỗi đau của Bùi Minh Quốc trước „cả một thời đểu cáng đã lên ngôi“ (1994) để thấy những thông tin đầy sức lửa của trí tuệ và nhân tính hôm nay có thể cho ta tin tưởng nhiều hơn vào „lòng dũng cảm“; Có thể tin nỗi đau văn nhân nhẹ vợi đôi phần!

Cản ơn Trang chủ,
Cảm ơn Tác giả.

Thên mến.

thùy linh nói...

Anh VĐ ơi...Bây giờ để cáng đến táng tận lương tâm chỉ có thể khi có quyền lực, có tài lực. Kẻ cùng đường có đểu thì cũng chỉ là sự bất đắc dĩ. Lưu manh đểu cáng thì cũng bị trả giá. Còn hạng người kia thì sự đểu cáng được che đậy, được bảo vệ, được nhân danh...ĐÚng ậy anh, "cả ột thời đểu cáng đã lên ngôi"...
Thân mến.

Nặc danh nói...

Xin phép nhà văn Thùy Linh cho chúng tôi được đăng bài viết này ở báo NguoiViet.de.
Xin chân thành cảm ơn nhà văn.
Trân trọng,
NguoiViet.de

thùy linh nói...

@nguoiviet.de - cám ơn các bạn đã quan tâm đến entry này. Xin mời ạ.
Trân trọng!

Nặc danh nói...

" lòng dũng cảm nhỏ bé của con sẽ là đốm lửa nhỏ góp vào đống lửa của Lương tri đang phẫn uất cần được thổi bùng...."phải, cần thổi bùng ngọn lửa phẫn uất đối với những gì giả dối đểu cáng đang đè nặng lên cái xã hội vốn đang ngột ngạt nặng nề và tím bầm thương đau...Tôi ít đọc thơ, và dị ứng với những thứ thơ ngâm vịnh thù tạc véo von hoặc những thứ thơ hũ nút chỉ người làm ra nó hiểu. Nhưng thứ thơ này lại chinh phục được tôi, ít ra là nó lay động được suy nghĩ cảm xúc của tôi hướng tới sự cao thượng và khát khao đối với những gì tốt đẹp, lương thiện hiện đang bị truy đuổi...
Trinh Nguyễn