Trần Quốc Việt dịch
Trong các xã hội lịch sử, tất cả mọi sự đều được quyết định trong quá khứ. Tất cả nghị lực, tình cảm, say mê của họ đều hướng về quá khứ, đều dành cho việc thảo luận lịch sử, cho ý nghĩa lịch sử. Họ sống trong vương quốc của huyền thoại và nòi giống lập quốc. Họ không thể nói về tương lai vì ở họ tương lai không gợi lên niềm say mê như lịch sử. Họ là dân tộc hoàn toàn lịch sử, sinh ra và sống trong lịch sử của những đấu tranh, phân chia và xung đột lớn. Họ giống như người cựu binh già. Tất cả những điều ông ta muốn nói toàn là về những trải nghiệm thử thách lớn lao chất chứa bao tình cảm sâu đậm khiến ông không bao giờ có thể quên được.
Tất cả những xã hội lịch sử đều sống với gánh nặng làm lu mờ tâm hồn, trí tưởng tượng của họ. Họ phải sống đắm mình trong lịch sử; nhờ lịch sử họ thể hiện mình. Nếu họ mất lịch sử, họ mất bản sắc của họ. Lúc đó họ sẽ không chỉ vô danh. Họ sẽ không còn tồn tại. Quên lịch sử là quên chính mình- một sự bất khả về sinh học và tâm lý. Lịch sử là vấn đề sinh tồn.
Tuy nhiên, để tạo ra giá trị mới, xã hội cần phải có tâm hồn trong sáng để cho phép xã hội sẽ tập trung vào làm điều gì đấy nhắm vào tương lai. Đây là bi kịch các xã hội lịch sử đang mắc phải.
Mỹ, ngược lại, là một quốc gia may mắn. Mỹ không có vấn đề với lịch sử. Tinh thần Mỹ là mở rộng vào tương lai. Là xã hội trẻ, Mỹ có thể đầy sáng tạo khi không có gánh nặng lịch sử đè nó xuống, giữ chặt chân nó, trói chặt tay nó lại.
Xã hội trẻ
Nguy cơ đối với Mỹ, và nguy cơ đối với cả thế giới, là rằng sự phát triển của Mỹ rất năng động và sáng tạo đến mức Mỹ sẽ là một thế giới hoàn toàn khác trên cùng hành tinh này. Mỗi ngày, Mỹ đang tạo ra càng lúc càng nhiều những yếu tố của nền văn minh hoàn toàn mới, càng ngày càng tách xa nền văn minh của thế giới còn lại. Khoảng cách này không chỉ là vấn đề của cải và kỹ thuật, mà còn là vấn đề tinh thần.
Địa vị cùng sự ngự trị của nước Mỹ năng động và sự tê liệt của các xã hội lịch sử - đây là vấn đề lớn cho tương lai của nhân loại. Khác với viễn cảnh tất cả chúng ta đều tưởng cách đây 20 năm, thế giới hiện không hội tụ, mà tản mát ra như những thiên hà.
Khi tôi lần đầu tiên đến châu Phi cách đây 30 năm, tôi có thể bắt gặp nền nông nghiệp, cơ sở hạ tầng và y học cũng hơi hiện đại. Ít nhiều cũng tương tự như châu Âu sau khi bị chiến tranh tàn phá.
Ngày nay, ngay cả những gì còn sót lại từ chủ nghĩa thực dân ở châu Phi cũng hư hỏng dần đi. Chẳng có cái gì mới được xây dựng nên. Trong khi ấy, Mỹ đang tiến vào không gian mạng.
Sau Thế chiến thứ hai, tại các nước Thế giới thứ Ba đã có sự giác ngộ ý thức lớn lao. Đặc biệt đối với châu Phi và châu Á, chiến tranh đã chứng minh rằng các mẫu quốc, như Anh hay Pháp, có thể bị đánh bại. Các trung tâm quyền lực trên thế giới cũng chuyển từ Đức, Nhật và từ các đế quốc Pháp và Anh sang Hoa Kỳ và Liên Xô – những nước vốn không phải là các cường quốc thực dân truyền thống. Những biến chuyển này đã thuyết phục những người trẻ theo đuổi chủ nghĩa dân tộc tại các nước Thế giới thứ Ba rằng họ có thể giành được độc lập.
Cuộc đấu tranh giành độc lập có ba giai đoạn.
Đầu tiên là các phong trào giải phóng dân tộc, đặc biệt tại các nước châu Á rộng lớn nhất. [Việt Nam năm 1945] Ấn Độ đạt được độc lập năm 1947 và Trung Quốc năm 1949. Thời kỳ này chấm dứt bằng Hội nghị Bandung năm 1955, tại đây triết học chính trị đầu tiên của Thế giới thứ Ba, tức phi liên kết, đã ra đời. Triết học này được các nhân vật đầy màu sắc của thập niên 1950 cổ vũ – Nehru của Ấn Độ, Nasser của Ai Cập, Sukarno của Indonesia.
Đặc trưng cho giai đoạn thứ hai, trong thập niên 1960, là niềm lạc quan mãnh liệt. Chính trong thời kỳ này, phong trào giải phóng thuộc địa lan nhanh nhờ lấy triết học phi liên kết làm kim chỉ nam. Năm 1964, 14 nước châu Phi giành được độc lập.
Đến giai đoạn thứ ba, khởi đầu vào thập niên 1970, niềm lạc quan mãnh liệt ấy vốn đi cùng với sự khai sinh của các quốc gia bắt đầu tiêu tan. Niềm tin rằng độc lập dân tộc tất nhiên có nghĩa là độc lập kinh tế và độc lập văn hoá đã chứng tỏ là một khái niệm ảo tưởng và hoàn toàn không thực tế.
Giai đoạn thứ tư được khai màn bởi cuộc cách mạng Iran năm 1979, ra đời như là phản ứng đối với những nỗ lực phát triển đầy lạc quan. Bản chất kỹ thuật của các giá trị hiện đại và các kế hoạch công nghiệp trong thời kỳ đầy lạc quan ấy đã bỏ qua khía cạnh cực kỳ quan trọng của các xã hội lịch sử, tức các giá trị truyền thống về đạo đức và tôn giáo. Các xã hội lịch sử truyền thống không chấp nhận lối sống mới này vì họ cảm thấy lối sống ấy đe dọa đến phần cơ bản nhất trong bản sắc của họ.
Chẳng hạn, du nhập nhanh chóng kỹ thuật vào Iran lại bị những người Iran coi đó là một sự lăng nhục đối với một dân tộc có văn hoá truyền thống lâu đời. Vì họ không thể học kỹ thuật nên họ cảm thấy xấu hổ. Sự lăng nhục này gây ra phản ứng rất dữ dội. Người dân Iran gần như phá huỷ các nhà máy đường do các chuyên gia người Âu xây dựng bởi vì họ cảm thấy rất phẫn nộ. Vì du nhập từ bên ngoài, họ cảm thấy kỹ thuật được cài vào để thống trị họ. Thay đổi diễn ra quá nhanh nên họ không thể nào chấp nhận được thay đổi.
Đông đảo quần chúng Iran đi theo giáo chủ Ayatollah Khomeini nhận thấy rằng những kế hoạch kinh tế hoành tráng của Shah và các cố vấn tây hoá của ông không đủ để đưa họ lên đến cõi trên, hay lên đến thiên đường. Vì thể họ lại càng nhấn mạnh nhiều vào các giá trị cũ hơn. Người dân núp đằng sau các giá trị cũ này để bảo vệ mình. Những truyền thống cũ và tôn giáo cũ là nơi trú ẩn an toàn duy nhất bày sẵn cho họ.
Hôm nay chúng ta thấy phản ứng diễn ra trên khắp thế giới Hồi giáo thể hiện qua các phong trào tôn giáo và cảm tính chỉ mới là sự khởi đầu. Cuộc cách mạng Iran đã mở ra một thời kỳ mới trong các nước Thế giới thứ Ba – thời kỳ giải phóng thuộc địa về văn hoá. Nhưng cuộc phản cách mạng này không thể thành công. Bởi lẽ nó không sáng tạo mà chỉ chống đỡ. Nó vẫn còn định hình bởi những gì nó kháng cự. Tất yếu nó sẽ dẫn đến sự tê liệt. Trong khi ấy, Mỹ đang di chuyển ở tốc độ ánh sáng tương đối.
Không có gì sẽ thay đổi trừ phi các xã hội lịch sử học để sáng tạo, học để tạo ra cuộc cách mạng tinh thần, cách mạng thái độ, cách mạng tổ chức. Nếu họ không huỷ diệt lịch sử, thì lịch sử nhất định huỷ diệt họ.
Nguồn: vanhoadoc.edu.vn
Nguồn: vanhoadoc.edu.vn

Cô Thùy Linh kính mến,
Trả lờiXóaGần đây cháu có đọc bài viết bàn về Tâm và tài trên Tia Sáng, hình như cũng có nhiều điểm tương đồng với bài viết này và cũng rất đáng để suy ngẫm:
http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=116&CategoryID=42&News=4938
(Phải chăng vì quá coi trọng cái tâm mà người Việt mình vẫn còn sống quá cảm tính?)
Mặt khác, cháu lại cảm thấy các giá trị văn hóa truyền thống đang ngày càng mất đi và thay vào đó một thứ gì đó tạp nham không ra bản sắc gì cả. Nhiều người nói phải biết vượt qua cái bóng của ông cha, nhưng cháu nghĩ trước khi vượt được qua thì ít ra phải bằng được ông cha đã. Ví dụ những tư tưởng lớn của Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu vẫn còn nguyên giá trị thời đại...
Những lời của cháu có thể phiến diện, cháu hy vọng sẽ được lắng nghe thêm từ cô và những bậc cao niên ở đây.
Chị Thùy Linh ơi,
Trả lờiXóaXin sửa một tí: Bài gốc trên „Văn Hóa Học“.
Nhưng quan trọng là đã có câu trả lời cho „Một câu hỏi … bé“; Sẽ được bàn góp thêm rồi.
Thân mến.
@AT và anh VĐ - Một bài viết hay đáng để suy nghĩ và bàn luận. Lịch sử sẽ luôn là sự kế thừa. Biết dụng thì đắc, không biết dụng sẽ là một gánh nặng đè lên hịên tại và tương lai. Em chờ lời giải của anh VĐ. Hứa với AT là cô cháu mình sẽ có chuyện trò riêng với nhau, nhỉ? Tiần này cô cũng bận, Tuần sau lại lên Lào Cai làm nốt chương trình dở dang trước tết với Tả Gia Khâu, Sàng Ma Sáo, AT a...Sẽ kể cháu nghe sau khi về nhé...
Trả lờiXóaThân mến.
Đêm trước, tôi đã định gửi 1 comment...nhưng viết gần xong thì mất điện ! Giờ, đành viết gọn lại (khi mới có 3 nhận xét.) :
Trả lờiXóa- Bài "Một thế giới, hai nền văn minh" là bài đề cập vấn đề quá rộng lớn : sự phát triển gần đây của văn minh nhân loại...Có lẽ vì thế, bạn AnhTrang cũng ảnh hưởng mà nêu câu hỏi , dù trong văn hóa Việt nhưng vẫn là quá lớn, khó ai dám trả lời gãy gọn ngay 1 lúc được... "Phải chăng vì quá coi trọng cái tâm mà người Việt mình vẫn còn sống quá cảm tính ?" - Câu hỏi ngắn mà lại động tới những v/đề có thể tranh cãi bất tận : cái Tâm và Tài cái nào cần trước , cần hơn cái nào ? Rồi 3 chữ "người Việt mình"..là những khối người, giới, tầng lớp nào ? Tôi nói vậy để thấy cái tầm nghĩ của AT không "phiến diện" chút nào ! Và, cũng bởi AT đã nhìn thấy "Các giá trị văn hóa truyền thống đang ngày càng mất đi và thay vào đó một thứ gì đó tạp nham, không ra bản sắc gì." Đó là thực tế rõ ràng rồi ! Một thực tế oái ăm khác, nó gần như 1 sự "vô phúc lớn" của xứ sở... không phải người lớn nào cũng nhận ra : Đó là sự đứt gãy , thiếu vắng những cột trụ dẫn dắt nền tư tưởng quốc gia..mà AT đã lờ mờ nhận ra :"..cháu nghĩ, trước khi vượt được qua(cái bóng của ông cha) thì ít ra phải bằng được ông cha đã."- Cái lẽ phát triển của tự nhiên là vậy. Nhưng, 60 năm trước, người ta đã sáng tạo ra thứ "công nghệ ươm trồng" = mấy chữ "quá độ tiến lên..", khác nào trồng cây đằng ngọn để mong có rừng hoa đẹp...
Nhân bạn AT nhắc tới 2 vị tiền bối họ Phan, tôi chợt nhớ hôm trước , bác VĐ có 1 nhận xét..làm tôi liên tưởng, nhớ đến lời nhắc nhở của cụ Phan Bội Châu, rất hợp với ý của anh trong cái còm đó, nay tìm, ghi lại góp vui cùng anh . Cụ Sào Nam nói :
-" Không có nhân dân thì đất nước không thể còn, chủ quyền không thể lập ; Nhân dân còn thì nước còn, nhân dân mất thì nước mất. Muốn xem nhân dân còn mất thế nào thì nhìn xem cái quyền của nhân dân còn mất thế nào (?) Dân quyền được đề cao thì nhân dân được tôn trọng, mà nước cũng mạnh. Dân quyền bị coi nhẹ là dân bị coi khinh, mà nước yếu. Dân quyền hoàn toàn mất thì dân mất, nước cũng mất."- nguồn : "Tintuchangngay.info"
Comment đã dài, có thể có ý chưa rõ..mong bạn AT và các bạn thông cảm !
- Thưa chị TL, hình như tác giả viết trong tiêu đề "..Hai nền văn minh", là muốn so sánh nước Mỹ với cả thế giới...phải không chị ? Nhiều v/đề khổng lồ trong bài quá, nghĩ chưa ra..nên cứ hỏi chị vậy...Mà chị bận, không cần trả lời đâu, đọc lại rồi cũng có thể hiểu..Rất cảm ơn chị đã post được bài hay !
Trao đổi ngắn
Trả lờiXóaChị Thùy Linh và Anh Trang thân mến,
Bài chủ hay vì là bản tổng kết lịch sử rất hình ảnh cần thiết cho suy tư và hành động; Bàn cho hết các ý gợi ra thì cần nhiều thời gian khảo biện. Xin góp một số ý trao đổi.
Cũng như làm bất cứ việc gì, cái ta cần là CÔNG CỤ. Công cụ tôi rút ra và trang bị cho mình khi coi xét những diễn tiến quan sát là “Lý thuyết phát triển: Cơ-Linh tương tác” (đã có trình bày, nhưng không chuyên chú vào việc “lập ngôn” nên chỉ để trao đổi cùng bạn bè.) – Cơ và Linh nương tựa vào nhau và tương tác để phát triển. Lấy “cơ” là cộng đồng xã hội thì “Linh” là văn hóa và tư tưởng của cộng đồng đó. Một cộng đồng (đơn vị cơ sở là quốc gia) luôn có một nền văn hóa truyền thống và sinh hoạt tư tưởng sống động. Cái “linh” cụ thể thì gồm các thành tố “Đạo lý/giáo - Đạo đức - Đạo luật”. Xã hội Mỹ chẳng qua là kết quả của một cái “Linh” được văn hóa nhân loại, và cụ thể là châu Âu, với tinh thần “Tự do, Bình đẳng” hiển tạo thành cái “Cơ (thể)” là Hợp chủng quốc American.
Công cụ phát triển linh là tư duy luận lý (khoa học). Tư duy con người là quá trình bắt đầu bằng “Cảm thức, Emotion” tiến tới “Nhận thức, Intelligence”. Chỉ dừng lại ở cảm thức, xúc cảm thì không đưa đến nhận thức rốt ráo và kết quả là cả sự nhìn nhận và hành động của ta đều ở giai đoạn “nửa mùa” như đã bàn. Vì “nửa mùa” nên chỉ có thể như “con kiến mà leo cành đa”!
Nhắc lại câu chuyện về bệnh “Alzheimer, LÚ lẫn sớm”: Trong buổi trao đổi trên tryền hình bao gồm thân nhân người bệnh, các chuyên gia y tế và một bà bộ trưởng y tế tiểu bang. Yêu cầu là phải có một chính sách đối với các bệnh nhân của bệnh “lú” này, Bà bộ trưởng nói: Chúng tôi phấn đấu để đưa ý tưởng này thành luật cùng các bước thực hành bao gồm chính sách cụ thể và công việc đào tạo những nhân viên có chuyên môn về bệnh lý và bệnh nhân.
Điều lý thú là kèm theo ngay cái “linh” là ý tưởng mới đáp ứng nhu cầu thực tế cuộc sống, người làm chính trị châu Âu, như một lẽ tự nhiên, đề xuất luôn chương trình tạo một cái “Cơ” để cái “linh” kia có sức sống và chỗ sống. Người Việt hình như chỉ đề ra một ý tưởng, một cái “nghị quyết” là đã thấy ... khoái tỷ lắm rồi và tự hào về việc “anh (đã) khoa tay vễ cả trời xanh, Vẽ cả ngày mai thành bức tranh”. (Thăm lúa, Hoàng Trung Thông?)
“Thay đổi hay là chết?” – “Chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ” thì chưa thay đổi được!
Thân mến.
Nhận xét ngắn
Trả lờiXóaThưa bác Lê Huy,
Chị Thùy Linh và bạn Anh Trang thân mến,
Tôi ngạc nhiên một cách thú vị khi đọc một bài ngắn của một tác giả uy tín trên BVN: Ngẫm chuyện một tổ chức và một con đao. Liền nhớ luôn một bài vừa đọc trên ABS của Gs. Vũ Khiêu trong đó ông khẳng định Dân tộc Việt Nam là dân tộc trí tuệ. [Viết đến đây thì nhớ câu truyện thời học trò ở đó con hổ hỏi con trâu: Trí khôn mày để ở đâu? Đưa cho tao xem! :-).]
Nói gần nói xa, chẳng qua nói Việt (bàn thảo về chuyện Việt Nam).
Bài của tác giả Hà Huy Sơn rất ngắn nhưng bàn về tri thức rất cơ bản: Tư tưởng và tổ chức. Tôi ngạc nhiên vì những điều cơ bản này vẫn chỉ là điểm đầu của „nhận thức“ thì thật … muộn quá; Vậy xin điểm lại 2 bài dịch cách nay khoảng 2 năm về các đoạn trong cuốn giáo khoa phổ thông dùng dạy học sinh trung học Đức „hiểu biết cơ sở về tổ chức“ và „quản trị tranh chấp“ có lẽ cũng hữu dụng (Thuỳ Linh: „Biết dụng thì đắc.“): Đa nguyên dân chủ: Loạn hay không loạn. (Tại đây có link dẫn lại bài „Nhóm hội là gì“.)
Tôi sẽ trao đổi thêm về CLTT. Nếu chị Thùy Linh đăng tải lại 2 bài dịch trên thì có lẽ cũng hay trong việc trao đổi cùng thân hữu bên „chiếu trà“ nhỏ này.
Thân mến.
Công thức dẫn link để tới bài viết cũng đơn giản và tôi cũng đã trao đổi cùng TL. Tại đây, tôi thử một cách khác dựa vào tiện ích của trang nhà để đọc bài Tâm và Tài bằng việc điền vào URL.
Trả lờiXóaHy vọng đem lại thú vị.
Thân mến.
Thử lại: Nhấn vào „V. Đ.“; Nếu không được thì đành dùng công thức cũ:
Trả lờiXóaTâm và Tài.
tm.
@Anh VĐ - Anh có thể chuyển cho em hai bài dịch đó không ạ? Nếu các trang blog khác đã đăng nhiều rồi thì thôi ạ. Em cũng muốn bạn bè thân thiết và cùng quan tâm chia sẻ với nhau trên chiếu trà này. Mọi người cứ tự nhiên nhé. Em đôi khi bậnn việc nên không cập nhật và trả lời thường xuyên được, mong lượng thứ.
Trả lờiXóaCám ơn anh nhiều.
@Anh Lê Huy - Nếu có thể anh cứ viết thành baì được không ạ? Anh viết chia sẻ trên blog của em cũng được mà?
Trả lờiXóaCám ơn anh đã quan tâm và chia sẻ.
Trân trọng.
Cháu là một người trẻ của thế hệ 8x,thường xuyên vào bllog của cô,và tìm thấy nhiều cái nhìn rất mới, sâu về vấn đề văn hoá,cháu xin đưa ra vài kiến giải cùng bàn luận với cô và độc giả
Trả lờiXóaTheo cháu nguyên nhân chủ yếu quan trọng nhất dân tộc Việt hiện nay đang suy thoái của văn hoá và kinh tế gồm 2 nh chính:
-Sự thống trị,áp đặt quá lâu của tư tưởng nho giáo đè lặng vào đời sống của ta gây ra nhưng hậu quả tư tửong quá nặng lề .Hệ quả tâm lý "bề tôi,thần",dân chúng cầu mong sự may rủi số phận,sự ban phát,sự anh minh của cá nhân quan lại.Vô hình chung quyền lực ngày càng có cơ hội tập trung và dễ tha hoá
-Tuyệt đại đa số người dân Việt có thái độ chạy theo và thoả mãn những thành quả ngắn hạn như ăn, ở,mặc cho cá nhân hay một bộ phân nhỏ.Những vấn đề rất lớn như chính trị,kinh tế vĩ mô,văn hoá xã hội ảnh hưởng đến cuộc sống lâu dài không mấy người quan tâm.Bởi vậy tất cả các vấn đề trên bị thả nổi,bị buông suôi phát triển rất hoang dã,không định hướng không kiểm soát đến khi gây hậu quả thì đổ lỗi lung tung như không có lập trường,đạo đức rất vô tránh nhiệm
Trở lại vấn đề chính,để giữ được bản sắc văn hoá dân tộc trước sự xâm lăng văn hoá của các nền văn minh phương tây đặc biệt là Mỹ trước hết phải có sự đánh giá sâu sắc tất cả các yếu tố văn hoá (bản sắc vhdt) nào có thể giữ lại được,các yếu tố nào muốn giữ cũng không giữ được và yếu tố nào phải loại bỏ ngay
Ví dụ :tinh thần "kính trên nhường dưới" ,"tôn sư trọng đạo".Theo một nghĩa chính thông trước đây là tuyệt đối tuân lệnh,thừa nhận,chấp nhận tất cả các tư tưởng ,lý thuyết mà thế hệ đi trước truyền lại.Thực tế hiểu theo nghĩa này là lạc hậu và phải phá bỏ.Người thầy sẽ chuyển từ độc thoại sang đối thoại,phân tích,trao đổi,và cùng phản biện vì vậy vị trí người thấy sẽ xuống vai trò người hướng dẫn nhiều hơn.Để làm được vậy không đơn giản.Cũng như việc cha mẹ lắng nghe và chấp nhận những yêu cầu chính đáng về tâm tư ,tình cảm,công việc và quan điểm của thế hệ trẻ thật khó phải không cô.
@Cám ơn Cánh cụt. Suy nghĩ của cháu cũng rất gần với những gì cô suy nghĩ. Cô đã điểm vấn đề này ờ bài "Tôi thương VN" trong Nhãn "Chuyện dọc đường". Chadu thử đọc xem cô cháu mình sẽ tiếp tục trao đổi thêm... Nếu cháu thấy hứng thú thì hãy viết một entry trình bày những gì cháu suy nghĩ để mọi người cùng bàn trong chiếu trà nhỏ bé này? Trân trọng những trăn trở của 8X như cháu...
Trả lờiXóaThân mến.
Khi lảo nhà báo viết về sự hướng về quá khứ, thì dân Balan rất nhớ về Katyn, mà xem như không hế tồn tại Auschwitz, Treblinka, Majdanek...
Trả lờiXóaTừ một nước cộng hòa hùng mạnh Trung Đại ở Châu A^u, giai ấcp địa chủ Ba lan, ăn chơi sa đọa, nên bị dân Slavơ (Ukraina, Bạch Nga0 nổi lên đánh đuổi. Còn sau đó trong thế kỷ 18 và 19, bị chia cắt 3 lần bởi Áo-Hung, Phổ, Nga, Thụy Điển, Pháp... Nhưng dân Balan chỉ nhớ và thù mỗi Nga.
Balan, nói thật lòng nhá! Chỉ có con gái là xài được. Còn lại thì... thôi đừng nói còn hơn.