Trong các bài viết của phóng viên thời sự (nhất là trên ti vi) kể về thành tích phát triển của đất nước thường có câu:“nhờ cố gắng chính trị, đồng thời phát huy…nên…”. Nghe xong tự vấn: cố gắng chính trị là gì nhỉ? Mình bèn hỏi ông Wikipedia thì tìm được một định nghĩa trong Từ điển bách khoa Việt Nam là: “Chính trị: toàn bộ những hoạt động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước". Mình quay lại dịch câu trên từ tiếng Vịêt ra tiếng Việt: “Nhờ cố gắng toàn bộ những họat động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước, đồng thời phát huy…nên…”. Hơi dài, rối rắm và tối nghĩa, nhưng để mà hình dung người ta muốn nói gì? Nhưng cũng chỉ đủ suy đoán là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của…vì vậy…Cái “nhờ” này chắc nói nhiều mấy chục năm qua nên giờ chán, xoay sang nói chữ, chơi chữ hay có tính ẩn dụ?
“Nhờ cố gắng chính trị” nên năm 2011 người ta tuyên bố có sự đan xen giữa sáng và tối. GDP ước tăng khoảng 6%, thấp so với kế hoạch đề ra là 7-7,5% nhưng cần đặt trong bối cảnh kinh tế thế giới hiện đang suy giảm từ 5,1% xuống 4%. Các nước trong khu vực ASEAN trước đây tăng trưởng 6,9% nay chỉ còn 5,3%. Xuất khẩu của cả nước đạt tăng trưởng cao nhất trong vòng 5 năm trở lại đây, tăng khoảng 32% so với năm 2010 và tăng gấp 3 lần so với chỉ tiêu QH giao (10%). Nhập khẩu được kiểm soát chặt chẽ, tỷ lệ nhập siêu chiếm 10,22% tổng kim ngạch xuất khẩu. Năm 2011 là năm thắng lợi với xuất khẩu. Năm 2011, cũng là năm lần đầu tiên kéo giảm bội chi xuống dưới 5%. Con số này chưa biết có chính xác không? Thôi cứ tạm OK đi.
Nhưng đọc những tổng kết của các chuyên gia kinh tế điểm tin hồi cuối năm thì toát mồ hôi. Các chuyên gia nói có 2 tồn tại: Bội chi ngân sách (toán là 9,7%, tương đương 70.400 tỷ đồng. Để bù số tiền bội chi này, Chính phủ phải phát hành trái phiếu để huy động vốn và trở thành đối thủ cạnh tranh của chính các doanh nghiệp Việt Nam, người nộp tiền cho ngân sách nhà nước, từ đó đẩy lãi suất tăng cao. Doanh nghiệp đã khó khăn lại càng thêm khó khăn, nhiều doanh nghiệp đã phá sản, thất nghiệp gia tăng) – Cát cứ địa phương, bất cập trong đầu tư công (Mỗi địa phương như lập một quốc gia riêng. Tỉnh này có cái này thì tỉnh kia cũng có cái kia, y chang nhau, thậm chí cả trường đại học. Đất nước lúc nào cũng như một công trường dở dang, bừa bộn, xáo trộn, bẩn thỉu. Còn đầu tư công thì khỏi nói. Mạnh ông nào chạy dự án tốt thì đầu tư. Lãng phó vô kể). Và 3 thách thức: Lạm phát tăng cao và kéo dài (trong 5 năm qua, kể từ năm 2007 đến nay và bình quân mỗi năm là 13%, gấp 3 lần so với các nước trong khu vực) – Lãi xuất cho vay cao (khiến việc vực dậy nền kinh tế nội tại cũng như sản xuất kinh doanh trong nước càng khó khăn hơn. Nếu không giảm nhanh mức lãi suất cho vay sẽ “giết chết” doanh nghiệp ngay trên sân nhà. Theo số liệu công bố số doanh nghiệp giải thể, ngừng hoạt động, phải đắp chiếu...trong năm nay có xu hướng tăng lên. Đến tháng 9 năm 2011 đã có gần 49.000 doanh nghiệp dừng hoạt động, dừng nộp thuế, hoặc giải thể, phá sản, đóng cửa) – Độ mở của nền kinh tế là 166% (với độ mở này Việt Nam rất nhạy cảm với “thời tiết” kinh tế của thế giới. Các nước ASEAN sau cuộc khủng hoảng vừa qua đã kéo độ mở xuống như Thái Lan dưới 100% GDP, Indonesia là 36,7% và Phillipines là 53,6%. Việt nam là nước nhập siêu và nhập siêu liên tục trong nhiều năm với mức nhập siêu rất cao. Từ 2001 - 2005 nhập siêu là 19 tỷ USD, 2006 - 2010 nhập siêu 63 tỷ USD. Kế hoạch 5 năm 2011 - 2015 tiếp tục nhập siêu 68%). Nếu còn khiếm khuyết thì chắc chắn là do “không cố gắng chính trị” rồi. Mình học hành tậm tịt, suy nghĩ đơn giản, thiếu sâu sắc, hiểu biết nên chỉ suy luận được như vậy thôi.
“Không nhờ cô gắng chính trị” nên “quả đấm thép” Vinashin đã thổi bay giấc mơ trở thành cường quốc đóng tàu biển. Đồng thời cũng phá nát chiến lược kinh tế biển đến 2030, ảnh hưởng tồi tệ đến các nghành khác như hàng hải, thuỷ sản, du lịch, dầu khí, năng lượng…Kể cả khoa học biển, an ninh quốc phòng, vẹn toàn lãnh thổ cũng bị chao đảo. Mới đây còn bị quốc tế kiện vì “sù” nợ. Thế mà những người có trách nhiệm vẫn sống sung sướng “trơ gan cùng tuế nguyệt”.
“Không nhờ cố gắng chính trị” nên dự án vài chục trang về đường sắt cao tốc đã bị người dân nổi cơn cuồng nộ về những tham vọng ngông cuồng của các quan. Nhưng hình như vẫn chưa chịu từ bỏ vì ông anh Trung Quốc đang ve vuốt con đường xuyên Á mà thấy ngay nhãn tiền cái lợi cho kẻ làm dự án và kẻ ngoại bang trong khi lợi cho dân, cho nước chưa thấy đâu. Còn đường sắt thiết thưc cho đời sống như loại đường 1 và 1,45 gì gì đó vẫn chưa thể làm được. “Con tàu Việt Nam đi suốt bốn mùa vui” vẫn trên những đường ray cũ kĩ, lạc hậu.
“Không nhờ cố gắng chính trị” nên EVN mới vừa phải cách chức ông chủ tịch tập đoàn vì làm ăn thua lỗ. Hễ cứ thua lỗ là làm mình làm mẩy đòi tăng giá. Cứ vòi vĩnh thế mà lại được mới tài. Mình lên một xã vùng biên nghèo kiết xác Tả Gia Khâu, cách đây 2 năm dân mới biết đến điện. Chắc giờ còn khối nơi chưa đưa điện đến được? Vậy thì tiền đầu tư làm những gì?
“Không nhờ cố gắng chính trị” nên các Tập đoàn kinh tế liêu xiêu, các “quả đấm thép” thoi vỡ mặt người dân Việt. Mới thí điểm từ năm 2005 mà đã có “thành tích” giúp lạm phát tăng cao; giúp doanh nghiệp phá sản; giúp thêm nhiều tội phạm kinh tế; giúp cạn kiệt ngân sách; giúp đời sống người dân càng ngày càng bần cùng hóa…Ông thủ tướng vẫn giữ quan điểm: “Các tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước là lực lượng giữ vai trò then chốt trong nền kinh tế, là công cụ vật chất để Nhà nước định hướng và điều tiết vĩ mô”. Vậy giờ đổ lỗi được cho ai khi nền kinh tế vĩ mô chắc sắp sụp đổ đến nơi? San phẳng đến mức như bị bom B52,bom nguyên tử phang trúng thì không, nhưng như cái chuồng heo dột nát, ở thì ướt át lúc mưa rơi, bỏng rát khi nắng hè đổ lửa, ngập ngụa bùn lầy lúc lũ lụt thì nhãn tiền…Chắc vài chục năm nữa mới đến lúc “ăn giả bữa” được nhỉ?
“Không nhờ cố gắng chính trị” nên biển Đông của mình mà không biết giữ. Có lợi thế mà không biết kêu. Có thể làm bạn thì biến thành thù, kẻ xấu bụng thì biến thành bạn có tận 16 chữ vàng gắn lên mặt. Giờ suốt ngày dân chúng như ngồi trên đống lửa. Chốc nhát lại có thuyền ngư dân bị bắt, cướp. Chốc nhát lại có lệnh chúng nó cấm thả lưới ở ao nhà mình…
“Không nhờ cố gắng chính trị” nên mới có chuỵên ẩu tả đánh người, giết người như ngắt ngọn cỏ. Bắt người như trói gà. Kết án như mắng con. Kêu mãi chả thấu đến thiên đình. Vẫn khăng khăng dân chủ, nhân quyền ở nước ta nó khác tụi tư bản, vẫn “ưu việt gắp ngàn lần” tụi tư bản…
“Không nhờ cố gắng chính trị” nên anh em nhà Văn Vươn bị cướp bao nhiêu công lao xương máu mấy chục năm qua và bị tống ngục tối. Vậy mà vẫn lớn giọng cãi cùn, vẫn dám ngang nhiên nói “Đoàn Văn Vươn mất hết nhân tính”. Ôi trời đất! Kẻ cướp đến nhà người ta cướp của, đập tan tành nhà cửa người ta, bị chủ nhà đuổi đánh lại nói là chủ nhà kia “mất nhân tính”. Trời cao đất dày ơi…
Bi giờ thử dịch câu nói trên xem sao? “Không nhờ cố gắng toàn bộ những họat động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước, đồng thời không phát huy…nên…”. Vậy là có kết quả thế này: Có trục trặc về các mối quan hệ xã hội. Có trục trặc trong duy trì về sử dụng quyền lực nhà nước. Có trục trặc trong việc xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước…Và bộ máy bị rối loạn.
Trong lúc nhân dân không thể trông chờ vào sự “cố gắng chính trị” thì đành phải tự cứu mình bằng mọi giá: lao lực vì nghèo; kiếm tiền bằng mọi giá; tự bảo vệ dù phải chiến đấu bằng súng hoa cà hoa cải…
Viết đến đây chợt nhớ bình ga nhà mình vừa gọi là 435.000 đồng. Hồi tháng 12/2011 là 350.000 đồng. Và nhà hàng xóm lấy hồi áp tết là 400.000 đồng. Nhân dân phải “cố gắng nhọc nhằn” vậy…

Đơn giản là thế này:
Trả lờiXóa"Nhờ cố gắng chính trị"=Mất mùa là tại thiên tai, được mùa là tại thiên tài đảng ta
Hôm thứ hai tuần trước em phải trả bình ga là 410k, sau 1 tuần em lãi 25k roài!
Trả lờiXóa@Thanhvdgt1 - Biến đâu lâu thế, em? Mọi chuyện vẫn thường chứ? Hôm nào off cafe nhé?
Trả lờiXóaMình xin chia xẻ với Thùy Linh 2 chuyện:
Trả lờiXóa- Chuyện tiếng súng Tiên Lãng, mình thấy anh Đoàn Văn Vươn vô tội. Đối với đoàn cưỡng chế, cần phải khởi tố điều tra về tội cướp tài sản, theo điều 133 Bộ luật hình sự.
- Chuyện giá ga: cách đây 20 năm, mình về Hà Nội mua bếp ga và bình ga. Có lẽ, đó là cái bếp ga đầu tiên ở Tuyên Quang, ai đến xem cũng sợ nó nổ, thì như một quả bom chứ chẳng chơi. Hết ga, lại phải đi xe ô-tô khách, về Hà Nội mua, giá 90.000 đồng, rồi tiền thuê xe ôm chở ra bến xe khách chui ở gầm cầu Chương Dương là 10.000 đồng, tiền cước vận chuyển ô-tô 10.000 đồng nữa, vị chi là 110.000 đồng. Như vậy, đến giờ, giá ga đã tăng hơn 4 lần.
Năm mới, chúc Thùy Linh chân cứng đá mềm,những chuyến đi vùng cao thêm phần thú vị và bổ ích.
À này, hôm qua, xem ti-vi, thấy nhà sử học Dương Trung Quốc, nói về chuyện sửa đổi hiến pháp rằng, hãy quay về với nhân dân. Nghe mà thấm thía. Nếu nước ta có quyết tâm chính trị quay về với nhân dân, thì dân vẫn là người chở thuyền, Thùy Linh nhỉ?
Tuyên Quang, 9/2/2011
Vũ Xuân Tửu
@Vũ Xuân tửu - Chào anh. Chúc năm mới an lành và sức khỏe ạ.
Trả lờiXóaAnh ơiem chả hy vọng họ quay về với nhân dân đâu vì đã ở cách xa nhau quá xa. Còn làm thế nào để lấy lại công bằng và trật ự, phát triển thì thời gian sẽ trả lời ạ.
Trân trọng.
Nhân đọc bài của RFI phỏng vấn ông Lê Hiếu Đằng với tiêu đề : Vụ Tiên Lãng, Hải phòng: Thời cơ lấy lại lòng tin của người dân, cá nhân tôi nghĩ rằng: lòng tin của nhân dân đối với đảng cộng sản có còn nữa đâu mà ông Lê Hiếu Đằng đòi phải lấy lại. Nhân dân chỉ vì tin vào những lời dối trá mà góp hàng chục triệu mạng người để rồi thay thế cái xấu này ( chế độ thuộc địa Pháp) bằng cái xấu hơn. Nước được Độc lập mà nhân dân không có Tự do thì phỏng có ích gì. Đây chính là lời nói của vị “cha già” sáng lập ra đảng cộng sản VN. Vụ cưỡng chế thu hồi đất khai hoang lấn biển của gia đình Đoàn Văn Vươn chỉ là 1 trong hàng ngàn vụ “cưỡng chế thu hồi đất” trên toàn cõi Việt nam từ hàng chục năm nay. Nó chỉ khuấy động dư luận cả nước chỉ vì hành động tuyệt vọng phải cầm súng hoa cải chống lại hành động ăn cướp thành quả của người nông dân dưới chiêu bài ” ruộng đất thuộc sở hữu toàn dân”. Sở hữu toàn dân nhưng Dân lại không được công nhận quyền sở hữu. Điều ngược đời này đã xuất hiện và tồn tại từ ngày đảng cộng sản cướp được chính quyền. Vụ cải cách ruộng đất ở nông thôn miền Bắc trong thập niên 50 và vụ đưa ruộng đất và công cụ sản xuât vào cái gọi là “Hợp tác xã” sau khi cộng sản chiếm được miền Nam là thành quả bước đầu của đảng cs nhằm biến ruộng đất thuộc sở hữu tư nhân thành sở hữu của đảng (được gắn mác bịp là sở hữu toàn dân). Từ sau thập niên 90 sau khi đoạn tuyệt nền kinh tế bao cấp chỉ huy sang nền kinh tế thị trường, nhận thấy “Tấc đất là tấc vàng” nên giới lãnh đạo đảng và nhóm lợi ích đã và đang thâu tóm đất đai dưới chiêu bài “đầu tư phát triển kinh tế”, thực chất là chuyển dần đất đai thuộc sở hữu” toàn dân” sang tay các “công dân của đảng”. Sau khi hoàn thành quá trình chuyển đổi này cho các “công dân của đảng” thì đảng sẽ sữa luật đất đai công nhận quyền sở hữu tư nhân về ruộng đất. Điều này chắc chắn sẽ xảy ra vì đảng phải hợp pháp hóa quyền sở hữu cho các “công dân của đảng”, không cần đợi nhân dân phải kêu gào. Nhân dân hãy đợi nhé
Trả lờiXóaCám ơn các nghệ sĩ, các anh chị làm nghệ thuật đã quan tâm đến số phận đất nước !
Trả lờiXóaNhờ … cố gắng suy nghĩ
Trả lờiXóaChị Thùy Linh thân mến,
Bài viết thật hay vì hình như đã trải ra hết những trăn trở dồn nén thành bất an không thể không viết ra; Do vậy mà „nhận xét“ không phải dễ, dù đã „cố gắng suy nghĩ“. :-D!
Cái khó là tìm nguồn chính xác của từ khóa và sự đúng đắn của định nghĩa Wiki. Tôi đã thử khảo „Cúc-cần“ nhưng cũng không thỏa ý, dù có được ít bài hay như của Quê Choa (http://quechoa.info/2012/02/09/n%e1%bb%97i-lo-c%e1%bb%a7a-gai-goa/) mà vẫn chưa ra „tác quyền“. Tỉ mẩn như thế, vì để nghĩ cho dễ, cần có một cái điểm khởi rõ và chuẩn. Về việc này, tôi đã chia xẻ (khi nhắc bài thơ của Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh):
Phải chỉ rõ ràng từng điểm một,
Để người to chức sáng dần ra:
Chỉ nhìn „lề ‚phải’“ thì thành CHỘT,
Thì buộc dân lành „nổi can qua“.
Sự thực thì bài viết cũng đã chỉ rõ từng điển một; Nhưng vấn nạn của “nhờ” và “không nhờ” chính là tử cái định nghĩa còn khá “đui chột” của Wiki phiên bản Việt với những “giai cấp, quyền và giành quyền” đầy đủ tính cổ hủ nhưng chắc thiếu hoàn toàn tiêu chuẩn để xin công nhận “di sản văn hóa lạc hậu” của nhân loại.
Chia sẻ riêng về vấn nạn Biển Đông, xin dẫn lại một nhận xét gửi thân hữu từ dịp “Hai-bẩy-tháng-Bẩy” năm qua:
Ai viết tên Anh (Trí thức) thành “liệt sỹ” (tự giải thể),
Giữa giấc mơ “hội nhận toàn cầu”;
Để diễn “đu dây” và “sóc đĩa”,
Cho biển khơi chìm đắm những con tầu.
VinaShin và con tầu lớn nhất nước mới chìm là “nhờ”; Nhưng đau đớn là những con tầu mưu sinh nhỏ bé của đồng bào bị đâm chìm trên biển quê hương đã xác định “không nhờ” được nữa!
Thân mến.
[PS:: “Về với Dân tộc” hay “không về” có lẽ cũng “nhờ cố gắng chính trị”. Đang cố gắng “lấy lại niềm tin của dân”; Có điều cấn nhớ: LÒNG TIN không phảk thứ có thể mua hay bán!]
@Vâng, thưa anh VĐ, lòng tin phải được chăm bẵm, nuôi dưỡng và tưới tẩm bằng cả tri thức lẫn trái tim. Nhưng lấy đâu ra bây giờ ạ?
Trả lờiXóaNghĩ thêm về định nghĩa chữ „chính trị“
Trả lờiXóa(Thư giãn)
Đang thư giãn thì vô tình coi được chương trình đàm luận (Diskusion) trên tivi bàn về bệnh Alzheimer: Có 3 người liên quan đến bệnh nhân, hai chuyên gia y dược và 1 bộ trưởng y tế tiểu bang; Bên cạnh là 1 Giáo sư về não học ngồi hàng dự thính. Nhớ lại đề tài mới nêu về „chết“, tôi liền có ý theo dõi vì „cái này“ còn gần gũi hơn: Sinh-Lão-Bệnh-Tử.
Những ý chính thu hoạch là:
* Bệnh hoạn là bước ngoặt trong cuộc sống, nhưng không phải sự kết thúc cuộc sống của con người;
* Những lời khuyên cho người khỏe:
+ Không uống rượu,
+ Không hút thuốc,
+ Tìm hiểu, học hỏi thường xuyên để bộ não làm việc giúp làm chậm quá trình lão hóa,
+ Tránh stress,
+ Ngủ đầy đủ giúp tái sinh và bảo dưỡng não.
...
Từ lời khuyên thứ 3 (thường xuyên tìm hiểu, học hỏi để tránh bệnh „lú sớm“), tôi tiếp tục tìm hiểu về định nghĩa „chính trị“ qua mấy so sánh.
*
Do nhiều khi muốn bàn luận lung tung ngoài chuyên môn nên tôi cũng thường tra cứu Wikipedia; Đây thực sự là công cụ hữu ích mà nay mơi có. Tuy nhiên, đây là tiện ích „cúng dường“ nên cũng cần tận dụng thêm trong nó các phiên bản ngôn ngữ khác (theo khả năng) để có cái nhìn đúng đắn hơn.
Định nghĩa „chính trị“ của Wiki tiếng Việt đã có; Nguồn gốc cũng được dẫn:
Theo định nghĩa của Từ Điển Bách Khoa Việt Nam. Nguyên văn: „CHÍNH TRỊ: toàn bộ những hoạt động có liên quan đến các mối quan hệ giữa các giai cấp, giữa các dân tộc, các tầng lớp xã hội, mà cốt lõi của nó là vấn đề giành chính quyền, duy trì và sử dụng quyền lực nhà nước, sự tham gia vào công việc của nhà nước, sự xác định hình thức tổ chức, nhiệm vụ, nội dung hoạt động của nhà nước“.
Phiên bản tiếng Đức:
Chữ „chính trị“ bao gồm những công việc quan hệ đến việc thiết chế và điều hành nhà nước và xã hội trong tổng thể. Ở đây là bao quát tất cả những nhiệm vụ, những câu hỏi cụ thể và những vấn đề có ý nghĩa quan trọng đối với việc xây dựng, giữ gìn cũng như việc biến đổi và phát triển nâng cao các trật tự công cộng và xã hội.
[Das Wort Politik bezeichnet die Angelegenheiten, die die Einrichtung und Steuerung von Staat und Gesellschaft im Ganzen betreffen. Es umfasst dabei alle Aufgaben, Fragen und Probleme, die den Aufbau, den Erhalt sowie die Veränderung und Weiterentwicklung der öffentlichen und gesellschaftlichen Ordnung anbelangen.]
Phiên bản tiếng Anh (sơ thuật):
„Chính trị“ (gốc từ chữ Helene …) là quá trình do các nhóm người tiến hành để cùng đạt tới những quyết định chung / tập thể. …
[Politics (from Greek πολιτικός, "of, for, or relating to citizens") is a process by which groups of people make collective decisions. The term is generally applied to the art or science of running governmental or state affairs, including behavior within civil governments, but also applies to institutions, fields, and special interest groups such as the corporate, academic, and religious segments of society. It consists of "social relations involving authority or power" and refers to the regulation of public affairs within a political unit, and to the methods and tactics used to formulate and apply policy.]
Tôi nghĩ rằng cứ lúng búng, ù xọe (cái này là „thống soái“, cái nọ là „đỉnh cao“) trong khi không quản được gì ra hồn, không làm được gì cho có lợi chung (là nội dung thực sự của “chính trị”) thì chẳng tránh khỏi tình cảnh „trâu chậm uống nước đục“ hay „khôn (khùng) nhà (trong nước), dại chợ (thua, thiệt với ngoại bang)“.
Thế nên mới có người nói thế này chị Linh ạ"....Dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng, quân đội ta, nhân dân ta đã 3 lần đánh tan quân Nguyên..."
Trả lờiXóaGiá ga tăng thế thì chẳng ai dám bắt chước anh Vươn dùng bình ga chế mìn nhân tạo đâu... he he. Hóa ra chị Linh dịu dàng thế mà cũng 'thâm nho' ra phết. Sao không ví dụ cái gì tăng mà lại ví dụ giá bình ga tăng. bài viết đúng và hay một cách đau đớn.
Trả lờiXóa@Nhim xu...Hổng dám đâu. Chỉ tưởng tượng đồng lọat cả bình ga trên toàn quốc mà nổ...thì chít liền...Hihi...
Trả lờiXóaTiếng Việt quả là phong phú. Bất cập tức là không đề cập, cũng có thể là không thèm nhắc đến. Nhưng dùng từ bất cập ta thấy nó đáng yêu quá...một học sinh cứ dấu dốt hậu quả chúng ta đã thấy nhiều . Nhưng một đất nước chỉ muốn mặc bộ quần áo mới của hoàng đế rồi cũng có ngày chỉ cần đứa trẻ con vô tư chỉ ra được là vua khỏa thân...
Trả lờiXóa