NỖI ĐAU ĐỚN, HỔ THẸN NÀY...


TL: Nhà biên kịch Long Khánh là cộng tác viên lâu năm của VFC, thường tiên phong viết mảng chính luận, chống tham nhũng. Cũng là người đồng nghiệp, người anh vong niên lâu năm của TL. Mới đây gặp lại nhân dịp đầu năm, TL có hỏi bác chuyện Tiên Lãng. Chỉ thấy bác cười buồn, không nói gì. Và hôm nay TL nhận được bài viết này…Xin post lên đây để cùng bạn bè đọc và hiểu thêm tâm tư của một người Hải Phòng trước sự kiện Tiên Lãng còn nóng bỏng trên các diễn đàn cả nước và quốc tế.

Nguyễn Long Khánh
 
Vụ cưỡng chế đầm nuôi thuỷ sản ở Tiên Lãng với tiếng đạn hoa cải của hai anh nông dân Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý làm chấn động cả nước…Biết bao  người có lương tâm yêu công lý, sự thật, lẽ công bằng đã lên tiếng: từ cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh, đến Cựu phó thủ tướng Vũ Khoan, các Bộ trưởng, tướng lĩnh quân đội, công an, các đại biểu quốc hội và các văn nghệ sĩ ở 64 tỉnh, thành trong cả nước…Vậy mà văn nghệ sĩ Hải Phòng chúng tôi dường như im lặng…Tôi đỏ mặt khi đọc bức tranh biếm hoạ về thái độ văn nghệ sĩ Hải Phòng trên mạng Trần Nhương: Hai ông văn nghệ sĩ Hải Phòng đắp chăn bảo nhau: hình như chuyện xẩy ra ở cống Rộc ở đâu I Ran, I Rắc thì phải? Nên cứ yên tâm mà ngủ…Thật đau đớn, hổ thẹn khôn cùng khi có những điều thật khó nói ra.
Thành phố hoa phượng đỏ có bề dày lịch sử oai hùng, quang vinh luôn hiên ngang ngẩng cao đầu. Thành phố được dựng lên bởi nữ tướng Lê Chân lẫm liệt, thành phố đã có trận đánh Bạch Đằng Giang lịch sử chôn vùi bao chiến thuyền của giặc Nam Hán xâm lược, thành phố đã đánh thắng đế quốc Pháp bằng những cuộc chống càn anh dũng, đã chiến thắng B52 giặc Mĩ khi chúng đánh phá khu Xi măng, Thượng Lý. Thành phố của cần lao, làm lụng, dựng xây…Trong gian khổ, khó khăn, bão táp vẫn ngẩng cao đầu: những bến Sáu Kho, nhà máy Xi măng, đóng tàu Hạ Lý, cơ khí Duyên Hải đã trở thành huyền thoại bất tử về truyền thống của những người công nhân làm nên những chiến công bất hủ dưới ngọn cờ của Đảng. Chúng tôi tự hào với truyền thống thành phố Cảng bất khuất, kiên cường đã làm nên những mốc kinh tế đáng nhớ: Bốn cống, năm cầu, năm cửa ô...Và đã đón nhận biết bao huân chương, phần thưởng cao quý.

Vậy mà, mọi thứ cứ mai một dần. Gần 15 năm nay, chính tôi cũng không nhận ra thành phố của mình trong khi bao tỉnh, thành phố tiến lên như vũ bão, thay da đổi thịt từng ngày. Tôi đã đến thành phố Hồ Chí Minh, Bình Dương, Đà Nẵng, Quảng Ninh. Gần hơn là các tỉnh liền bên: Thái Bình, Hải Dương, Hưng Yên, cảm nhận nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình: nhịp độ xây dựng, sự thay đổi nhanh chóng rất đáng ngưỡng mộ của họ. Nhưng khi trở về thành phố của mình, tôi buồn bã nhận ra rằng: Hải Phòng đã tụt lại thành thị xã lạc hậu về mọi mặt với bộ mặt nghèo nàn, nham nhở đầy những vết tích làm chúng tôi xấu hổ về sự ứng xử văn hoá, về tệ tham nhũng cửa quyền, về an ninh trật tự xã hội, về vệ sinh đô thị...Như câu ca dao truyền miệng:
“…Rủ nhau đi Vịnh Hạ Long
Nhớ qua thị xã Hải Phòng chờ em…”
Không có thành phố nào có những vụ đất đai như Quán Nam, Đồ Sơn với bản danh sách cán bộ nhận chia đất từ dự án đến gần 200 người được đăng tải trên báo “Pháp luật thành phố Hồ Chí Minh” cho cả nước xem. Không có thành phố nào có ông phó chủ tịch, rồi giám đốc sở này, chủ tịch huyện nọ, trưởng phòng địa chính, hai lần “được” đứng trước vành móng ngựa và bị dân la ó, ghét bỏ đến thế ? Còn biết bao chuyện không thể nói vì thật đau lòng: chuyện mua phiếu bầu cử, chuyện nội bộ đấu đá nhau giành quyền lực, chuyện mua bán chức tước, tất cả diễn ra công khai hệt chuyện bóng đá Hải Phòng. Dân bức xúc tham gia ý kiến, đấu tranh thì bị trù dập, đè nén. Các vị chủ tịch, bí thư chấp chính hai khoá liền xây được cho thành phố 1 nhà thư viện 8 tầng (có 4 tầng để không), xây khu nhà thương mại “Cánh diều” bỏ hoang nhiều hơn sử dụng công nợ đến giờ trả chưa xong? Nhưng khi từ giã quan trường về hưu các ông xây biệt thự, Hotel bạc tỉ, mua những cao ốc hàng chục tầng, có ông chạy lên Hà Nội xây biêt thự, tiền ở đâu ra sau chục năm “phục vụ nhân dân” mà có? Chắc các ông tự hiểu…Vậy mà khi người dân làm ăn được một chút các ông lại không thể bằng lòng…
 Cứ thế thành phố của chúng tôi lặng lẽ lùi dần, tiếng xấu lan âm ỉ. Đó lâu văn nghệ sĩ chúng tôi không viết được những dòng tự hào về thực tế đang diễn ra của thành phố quê hương mình? Cho đến vụ Đoàn Văn Vươn với tiếng súng hoa cải loé sáng để cả nước tập trung vào mổ xẻ, thoá mạ những người lãnh đạo ở xã, ở huyện Tiên Lãng, ở thành phố, chúng tôi buộc phải choàng tỉnh, phải mở mắt, dỏng tai nghe những gì mọi người ở khắp đất nước đang nói về Hải Phòng “Thành phố hoa phượng đỏ chỉ biết hiên ngang ngẩng cao đầu”? Thật đớn đau hết mức! Ai đã bôi nhọ thành phố của mình, chúng tôi đau đớn tự hỏi?
Lãnh đạo thành phố, huyện, xã đã hành xử vô tâm thế nào để những người “nông dân Tiên Lãng chống càn” ngày xưa đang làm lụng cần cù, nhẫn nại, cam chịu nay lại phải mang tính mạng mình ra cầm vũ khí tự tạo dám nổ súng dẫu biết rằng có thể chết, vào tù. Họ chống ai? Chống lại chế độ mà cả đời ông, cha họ đã từng hy sinh, chống càn giữ từng tấc đất để làm nên chế độ xã hội tốt đẹp hôm nay ư? Sao những “cán bộ làm đầy tớ của dân” lại bắt họ phải làm điều oái ăm thế? Làm gì có chuyện hợp đồng tác chiến, phương án này, phương án nọ để tấn công vào người nông dân đến bước đường cùng: phải tự vệ để mang tội chống đối Nhà nước? Chính quyền của Đảng, của dân sao lại nỡ làm như vậy với dân? Họ còn thấy tự hào khi đã làm điều đó ư? Thế thì chính quyền vì dân ở điểm nào?
Chúng tôi đã lần tìm cốt lõi của việc thu hồi cưỡng chế các đầm thuỷ sản giao cho dân để làm gì? Khi mà 40 hộ dân đang làm ăn có hiệu quả: Họ quai đê, lấn biển, khai thông kênh lạch, đầm hồ, đổ mồ hôi, tiền bạc xuống để có ngày hôm nay làm ăn có miếng ăn, miếng để cho quê hương Tiên Lãng đẹp giàu, cho những người lao động có  việc làm. Tất cả đang phát triển tốt đẹp vì dân có giàu, nước mới mạnh…
Thật ra câu trả lời thật đơn giản: những người lãnh đạo “vì dân” thấy dân làm ăn được nhưng biếu xén ít quá, không nộp các khoản cống nạp đúng ra họ phải “tự hiểu”, mà thời gian chính quyền đặt ra giao đất cho dân sắp hết rồi. Đã có những đại gia, những doanh nghiệp muốn nhảy vào thế chỗ thuê lại, họ sẵn sàng đấu thầu sòng phẳng, nhưng quan trọng nhất là họ sẽ có ngay những khoản lót tay khi trúng thầu. 70 ha đầm thu hồi đấu thầu lại: kẻ trúng thầu với số tiền hơn 20 tỷ, nhưng sau 20 tỷ công khai kia là biết bao tỷ sẽ vào túi những ai? Vấn đề cưỡng chế thu hồi đất đai, bất chấp đạo lý, lẽ phải, luật lệ là ở chỗ đó. Những người lãnh đạo hiểu rất rõ chuyện này!
Chính vì thế mà lãnh đạo thành phố không biết, lãnh đạo huyện ầm ừ đổ cho xã mọi điều: từ thu hồi đất, từ cưỡng chế, từ phá nhà anh Vươn…Họ chỉ biết kí các lệnh cưỡng chế, thu hồi để xã làm nhưng khi anh Vươn chống lại, thì sẽ có lệnh huy động ngay Toà án, quân đội, công an, chính quyền huyện, xã nhảy vào để cưỡng chế cho được mấy anh em nhà Vươn “láo xược” dám kiện tụng, dám chống lại lệnh “Trời”? Vấn đề chính là ở chỗ đó.
Chúng tôi thật tủi hổ khi việc ở Cống Rộc (Tiên Lãng) đích thân thủ tướng cùng các bộ, các cơ quan trung ương phải vào cuộc giải quyết, để cho nhân dân cả nước phải quan tâm theo dõi, tham gia ý kiến để nhà báo, với nghệ sĩ cả nước phải vào cuộc phân tích, bình luận, thoá mạ những người lãnh đạo thành phố, huyện, xã. Để bốn từ Tiên Lãng, Hải Phòng đầy ắp các trang báo với những lời trách cứ đến đau lòng. Mà thành phố vinh quang của chúng tôi làm gì nên tội? Tất cả tại những kẻ với tham vọng xấu xa, làm giàu bất chính đã bôi nhọ thành phố, bôi nhọ thanh danh của người  Hải Phòng!
Trong hội nghị của các cán bộ lão thành cách mạng câu lạc bộ  Bạch Đằng, sau khi nghe bài nói chuyện của vị bí thư thành uỷ, bốn năm cụ đã đăng đàn phát biểu khẳng định cái sai, sự bảo thủ, trì trệ trong nhận thức hành động “nói sai, trái lại với ý kiến thủ tướng” và kiến nghị Thành uỷ, Uỷ ban phải nghiêm túc tự giác xử lý, làm đúng pháp luật để lấy lại uy tín, danh dự của thành phố Cảng…Vậy mà lãnh đạo thành phố vẫn bảo thủ, giải quyết lòng vòng, đùn đẩy trách nhiệm: thành phố bảo do huyện, huyện đổ cho xã, xã đổ cho dân,  khi sự thật bị phơi bày thì kỉ luật đình chỉ cán bộ 15 ngày để làm kiểm điểm! Thật hệt như vụ đất đai ở Đồ Sơn năm nao khi toà phạt mỗi bị can 50.000đ án phí??? Rồi chuyện sẽ đi đến đâu, hồi kết thế nào? Là người Hải Phòng, văn nghệ sĩ chúng tôi đành chịu, không thể biết? Chúng tôi không có quyền xử lý, tham gia, không thể làm gì? Chỉ có thể bằng tiếng nói đau đớn,  bức xúc  của người cầm bút (viết hay không viết, nói hay không nói?).
Thôi đành phải hy vọng vào tiếng nói của chính nghĩa, sức mạnh của công lý, sức mạnh của nhân dân lao động cả nước…Và tất nhiên là trông chờ rất nhiều ở sự công minh của pháp luật, cán cân công lý của Nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Mong lắm thay!
  

21 nhận xét:

  1. Tên Thành Bí Thư Tỉnh Ủy, nghe nói có bằng Tiến Sĩ ?? Vậy mà nó hành sử như bọn cướp bóc vô lại, tráo trở bẩn thỉu... Không thể lịch sự gọi nó bằng Ông được... Gọi như vậy, thì chính mình cũng chỉ là thằng ngu si và đần độn...

    Trả lờiXóa
  2. Không đề …

    Tôi trao đổi trên Trang nhà của chị Thùy Linh cùng một-hai Trang thân hữu khác cũng như để chia xẻ, học hỏi và … tập viết (trong tinh thần „tập đọc, tập viết“). Đây là tâm tư của một bậc cao niên nên, dù muốn bàn về đề tài thời sự, cũng phải thừa nhận là khó viết; Đành ghi là „không (có) đề“ thật.

    Hình như nặng nhọc nhất trong bài là 2 chữ „thóa mạ“. Cụ Đào Duy Anh chỉ cho một nghĩa: „Nhổ vào mặt mà chửi mắng“. Nhớ lại khi đọc thì hình như chỉ có một đánh giá về một vị là „vô liêm sỉ“ và một vị khác là „đại caca“. Nhiều người nói rằng chờ coi xử sự; Nhưng cũng nhiều người góp tiền của và công sức đến thăm nom các nạn nhân trong nghĩa „đồng bào“. – Thế là, không có gì tách biệt: tất cả „người trong một nước“ trông về Đoàn Văn Vươn và cảnh báo những việc phải làm ngay, làm cho đúng …

    Tất cả những vinh quang ngày qua là đáng ghi nhớ, nhưng nó chỉ chứng tỏ ý chí đấu tranh cho QUYỀN SỐNG; Ngày nay, việc khó khăn hơn là biết và thực hiện QUYỀN LÀM NGƯỜI. Đoàn Văn Vươn đã hành động trong tinh thần đó chăng?

    Nhiều vị tướng lĩnh đã có nhận xét. Tôi chợt nhớ một câu của một bà mẹ Nga, trên blog này, nói với người con đang cầm súng: Đừng bắn vào Nhân Dân!
    Khi làm nghĩa vụ quân sự, qua học tập, tôi đã ghi nhận thức:
    Bộ Đội
    1979-1984
    Ba-lô xanh,
    Quân phục xanh,
    Mũ xanh,
    Sao vàng chỉ lối;
    Núi sông nào cũng qua,
    Chúng ta là bộ-đội!

    Bởi sau lưng là cha mẹ, quê hương,
    là tất cả;
    Bởi với khẩu súng này,
    với viên đạn này,
    Tổ Quốc trao ta,
    trọn vẹn niềm tin.

    [Tôi thực sự “đau đớn và hổ thẹn” khi người ta trưng những ảnh quảng cáo về trang phục các LLVT cùng ý đồ tổng kết “trận đánh”!]

    Phải suy nghĩ sâu và kỹ hơn về Nhân dân và Đất nước, vì đó chính là cuộc đời của chính mỗi chúng ta.

    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  3. Bác nhà văn ơi,sao không dấn thân như nhà văn Nguyễn quang Vinh ấy.Hay là bác là người Hải Phòng lên không muốn dùng ngòi bút của mình để"Đâm mấy thằng gian"người hải phòng nhà bác.Thế cho lên bác đừng buồn khi tp Hải phòng nhà bác như thị xã nhé.

    Trả lờiXóa
  4. Cám ơn bác, nhưng bác cũng được "an ủi" phần nào, " HP chỉ là hình ẢNH thu nhỏ của cái chữ S".
    Có lẽ nên tự hào vì HP có Đoàn Văn Vươn, người đã tạo gió để cả nước lướt trên những con sóng bạc đầu.

    Trả lờiXóa
  5. Trời hỡi dân lành lắm khổ đau ?
    Uất hờn, căm giận ngút trời cao,
    Cường quyền đánh chết người - KHÔNG tội
    Ác đảng hùa nhau cướp - CHẲNG sao
    Tiếng SẤM Vinh quang rền chế độ,
    Gió CUỒNG Tiên lãng thổi bay trào
    Thời nay chẳng giống thời xưa cũ,
    Công lý phải đâu : " luật của tao !"
    Võ Việt Vinh

    Trả lờiXóa
  6. @Anh VĐ: Em cũng lăn tăn về hai chữ ấy nhưng để tôn trọng TG nên để nguyên... Thôi thì cứ để cho mọi người nói lên tiếng nói của họ. Mỗi người một vẻ, đúng không anh?
    @Nhân dân - Thì bác ấy đang "sám hối" đó thôi bạn. Nếu ai cũng làm được như anh NQV thì đất nước mình tốt đẹp hơn rất lâu rồi bạn nhỉ? Hãy thông cảm cho hoàn cành của từng người, phải không bạn?
    @Hà Nội - Vâng, Tiên Lãng chỉ là một chuyện trong vô vàn chuện đang xảy ra ở nước mình. Nhưng đến giờ chỉ có mình anh Đoàn Văn Vươn dũng cảm làm như vậy. Vì thế người Hải Phòng cũng nên đáng tự hào lắm, đúng không bạn?
    @Nặc danh - Cám ơn bạn bài thơ.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  7. Coi như tâm sự của một người hèn!

    Trả lờiXóa
  8. @Buncưoiwa: Mình thấy bạn com ở nhiều nơi. Rất phục bạn bỏ nhiều công sức để tham gia các diễn đàn. Nhưng quả thật mình cũng không thể biết danh tính của bạn, nơi cư trsu của bạn...Tức là vẫn ẩn danh. Mình có suy nghĩ thế này: thực tế xã hội VN hôm nay có quá nhiều chuyện đau đầu và đau lòng. Nhưng không phải ai cũng đủ can đảm dấn thân. Mình cảm phục những người dấn thân, nhưng cũng hết sức thông cảm với người chưa thể làm được việc đó. Mìih chỉ không thể chấp nhận kẻ cơ hội, giả dối...hãy rộng lòng và đừng nên nặng lời với người khác, nhất là người đã tự tháy xấu hổ vì sựim lặng của mình như bác Long Khánh vừa tự thú. Cẩn thận lời lẽ khiến người khác tổn thương bạn ơi...
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  9. Về vụ cướp đất ở Tiên Lãng, đã có quá nhiều tiếng nói, của đủ mọi "lề", đủ mọi tầng lớp...Đến nay, bản chất vụ việc "trắng-đen" đã rõ ràng. Chỉ còn xem kết quả cuối cùng của "Ván cờ" Tiên Lãng, nó xếp lại ra sao ?
    Nói ván cờ là nói vài người mạnh nhất, quyền lực nhất có quyền kéo dài hay xóa nhanh "ván cờ" này...Tôi không bao giờ tin lãnh đạo Tp. Hải Phòng có thể giải quyết được sự việc "Thấu tình , đạt lý" ; Tôi cũng chỉ là "một người hèn" (như bạn Buncuoiwa nói.); Nhưng tôi thực lòng biết ơn "Tiếng súng Đoàn Văn Vươn" ! Vì, tôi cũng hiểu được như Giáo sư toán học Hoàng Tụy :-" Đất nước có những người như anh Vươn còn là may, chứ nếu không thì chẳng biết đến bao giờ mới hết những cảnh ngang trái, trắng trợn kiểu này. Đó là sự đóng góp lớn của anh Vươn,...Công lý đòi hỏi anh Vươn phải được trắng án." (nguồn Nguyenxuandien.blog.)
    Xin thêm 1 ý : Những người lãnh đạo đảng và Nhà nước xử lý "ván cờ" này...Họ sẽ chọn bênh vực - giữ lại ai ? (Vì Dân hay vì Quan..) 1 bên là các lãnh đạo Tiên Lãng và Tp.HP đã "sai hoàn toàn", "sai toàn diện" (như ông cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh và các báo Nhà nước đã đều khẳng định như vậy)? Và, bên kia : anh em gia đình anh Vươn ???
    Kéo dài "ván cờ" không cần, không đáng kéo dài này...thì , dân đen tôi cũng thấy xấu hổ thay !

    Trả lờiXóa
  10. Kỷ niệm Hải Phòng

    Chị Thùy Linh ơi,
    Nay, ngoài việc mưu sinh thường nhật thì chỉ còn biết đọc và chia xẻ ít suy tư. Bài chủ như một phút lắng để tôi nhớ chút kỷ niệm về Hải Phòng, nơi đã nhiều lần được qua và có những người bạn thân tình…
    Tôi nhớ những ngày mùa hè nóng nực ở Hà Nội, xuống đến Phòng thì có gió biển mát rượi như lột bỏ đi bao nhiêu bức sốt. Tôi chưa đến Đồ Sơn, nhưng đã nhiều lần đi xe đạp qua phà Bến Bính để khi nhìn lại qua sóng nước:
    Bên này là đất Quảng Yên,
    Bên kia là đất Thủy Nguyên, Hải Phòng.

    Ngoài chuyện Nữ tướng Lê Chân bác Khánh vừa nhắc, những hình ảnh „Húng húng Bạch Đằng đào, Tưởng tượng Ngô vương thuyền.“ luôn gợi bao cảm xúc. Nhiều khi gặp các bạn HP, tôi cứ „Đố biết ‚Hải Phòng’ là gì?“ rồi không đợi trả lời mà nói luôn như khoe: Là „Hải tần Phòng thủ“ - Đất hiểm và người hùng! (Trong cái suy nghĩ rằng đất Việt đâu cũng thiêng liêng, người Việt nào cũng mang sự dũng liệt của cha anh.)

    Cả nước nhìn về, cả nước „mổ xẻ“ chính vì đây là chuyện của mỗi người. Có một Đoàn Văn Vươn, nhưng cũng có một Nguyễn Quang Vinh theo sát từng ngày, đau với vết chân đau của em bé, thương với tình quyến chủ của một con chó, … Mà, thực thì còn nhiều chuyện khác …

    Nói rằng các bác Hải Phòng chậm ư? Nhưng các nhà văn, nhà báo và truyền thông không chậm! Hình như còn có cái gì rất chậm và rất ì mà ta phải nén lòng „đợi coi“.
    Từ entry trước, đọc bác Lê Huy thấy chữ „bất công“, tôi đã muốn khảo về chữ này: „Bất công bằng“ hay „bất công lý“? Điều lý thú là khi đọc BauxiteViệtnam.info, tỉ mẩn nhấn nút nhãn „Bất công“ thì thấy cả mấy trang dài các tiêu đề bài viết; Khảo (đọc hết và suy ngẫm) thì thật cần nhiều thời gian.
    Ngắn gọn thì, như đã trình bày trong ý kiến trước: Vấn nạn ngày nay là biết và thực hiện „Quyền Làm Người“; Không được làm người, không làm người được thì không thể giữ Đất noúc được. Muốn những con người trong xã hội có được „quyền làm người“ thì xã hội phải có công lý, có pháp luật. Chính cái „rất chậm và rất ì“ cũng là do nguyên nhân chưa có đủ Luật pháp minh bạch; Còn nói „Luật pháp nghiêm minh“ là nói đến một hệ thống cán bộ từ trên xuống dưới biết đạo lý và có chuyên môn. Không có một hệ thống con người đó như một hệ thần kinh thì mọi sự đều CHẬM và Ì.
    Đây là thực tế „cây đời“ chứ không phải những lý thuyết „xám xịt“, dù nạm vàng bằng những vỏ „Giáo sư, Tiến sỹ“.

    Hình như đến nay đã có thể nhận thấy rằng khi quyền „được nói“ bớt lo đi thì cái đáng lo hơn lại là khả năng „nói được“. Và tất cả lại đặt trên điều cơ bản là khả năng „biết nghe“; Đơn giản, vì tất cả những đứa trẻ không có khả năng nghe đều không nói được.

    [PS.: Mới vào lại để post thì đọc được bác Lê Huy; Rất vui gặp lại bác.
    Kính.]

    Trả lờiXóa
  11. @Anh Lê Huy - Em không tin lắm vào cái kết "như mơ" ở nước mình, tức là anh Vươn và anh em anh ấy trắng án. Vụ này sẽ còn mệt mỏi và tốn nhiều giấy mực lắm ạ. Nhưng "chính trị ưu việt" của Đảng và Chính phủ vẫn sẽ thắng...Bởi nếu xử anh Vươn trắng án sẽ là phát súng hiệu cho nhiều vụ đòi đất nữa nổ ra. Sẽ là một cuộc chiến...Anh có hình dung sự thể như thế nào không?
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  12. toi rat cam tinh voi trang chu cung nhu cac anh chi tham ra o day.vi toi thay no mang hoi tho cua con nguoi. that la nhan van va dao ly vuot len tren tat ca nhung cai gi ma nguoi ta van keu goi va rao rang bay lau nay. cam on chi linh nhieu.

    Trả lờiXóa
  13. @Trung lap-Tri trung: cám ơn anh đã ghé thăm và chia sẻ. Blog của TL chỉ là góc sân nhỏ cho bạn bè trà dư tửu hậu bàn thế cuộc, thời cuộc. Chỉ cần mọt nguyên tắc thôi ạ: hãy thật lòng với những gì có thể chia sẻ và tôn trọng quan điểm của mọi người. Hy vọng còn được trao đổi với anh nhiều hơn nữa...
    Trân trọng!
    @Anh VĐ - Em cũng nhận thấy mọt yếu điểm của người Vệt là ít chịu lắng nghe ý kiến của người khác với một TÂM BÌNH. tại sao thế anh? Tâmbình không có nghĩa là tuân theo, khuất phục ý kiến người khác một cách vô điều kiện. Chính nó giúp ta sáng suốt hơn khi muốn phản biện, đúng không ạ?
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  14. Cảm nhận „đọc“

    Đọc bác Khánh thì nhớ lại câu của Hải Phòng:
    Có „cầu“, có „cống“ mới có “Ô”
    Đọc bác Ngô Minh chỉ ra cơ hội “khai đao” của TBT nghiêm chỉnh như ... góp vui:
    Nhân dân phát hỏa,
    Đảng chả (dám) “khai đao”;
    Biết dùng vào đâu,
    Lưỡi gươm ... không cán?

    Đọc nhận xét “trắng bạch” của chị Thùy Linh thì nhớ Cụ bà Lê Hiền Đức: Kính phục và bái phục cái Tuệ và Dũng của chị và Cụ!
    Xin góp lời cảm thán:
    Nhìn „cờ“, thấy „thế“ – bên ngoài,
    Mà coi tình sự: Còn „bài“ ở trong;
    Hở „cơ“, e sẽ … lạnh lùng,
    Núi „Quyền“, thác „Lợi“ – Phải vòng mà đi!
    „Thế“, „Thời“ – Phải „Chậm“, phải „Ì“.


    Kính mến.

    Trả lờiXóa
  15. Xin trao đổi, đáp lời chị TL về cái kết cục "như mơ" hay như gì gì..với anh em họ Đoàn ở Tiên Lãng :
    Vâng, không ai, giờ này có thể quả quyết số phận gia đình anh Vươn sẽ đẹp - xấu ra sao ! Chúng ta (như chị vẫn nói) chỉ có thể bày tỏ góc nhìn của mình..Ngay cả như giáo sư Hoàng Ngọc Hiến đáng kính cũng chỉ biết than thở "Cái nước mình nó thế !" Mấy bữa trước, đọc trang của anh Nguyễn Thông, anh ấy trả lời bạn "còm", cũng với ý giống như chị :"hình dung sự thể thế nào.."(về vụ Đoàn Văn Vươn..) thì Nguyễn Thông trả lời rất hóm, rất đúng rằng :"Mưu sự tại nhân, thành sự tại...Đảng." Điều này thì chị còn lạ gì nữa đâu(?) Tất cả vẫn tù mù như đêm trong trại lính vậy, đâu có "sexy tất cả.." !
    Cuộc sống của chúng ta, vừa đáng sợ, lại vừa đẹp như hình ảnh bức tượng thời Phục hưng "Người và Rắn" ở đầu cái Entry này của chị : Cuộc đấu tranh sinh tồn giữa 2 loài khác nhau !
    Cuộc sống xã hội và đời người cũng mãi là những cuộc đấu tranh..Những cái ngáp cuối cùng của đời người cũng là đấu tranh giữa sống chết đấy thôi !
    Nêu hình ảnh kinh khủng này ra, tôi phải xin lỗi chị vì không có câu lý giải rõ ràng hay ho hơn. Mong chị thông cảm !

    Trả lờiXóa
  16. @Anh Lê Huy - Cám ơn anh đã cho ý tưởng hay về bức ảnh. Em cứ post lên như vậy thôi. Cũng ý là phải chiến đấu với cái xấu xa, độc ác khó khăn đến mức nào...Vâng, chúng ta đang phải chung sống với các loài rắn độc, ác thú...mà anh.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  17. Sống, Làm Người

    *
    Chị Thùy Linh thân mến,
    Suy nghĩ về chữ „Trà đàm“, nói chuyện cùng bạn bè bên chén trà, tôi thấy có thể đi tới một „cảnh giới“ khác nữa và „Trà thiền“. Người Nhật có cung cách thưởng trà như một kiểu „thiền“; „Trà thiền“ ở đây chỉ có ý nghĩa đi sâu thêm vào suy tư sau những buổi „trà đàm“.

    *
    Giải thích thói xấu của người Việt không biết nghe lời người khác nói có lẽ không khó. Từ cái gốc „tam độc: Tham, Sân, Si“, nếu không dứt bỏ được „tham“ và „sân“ để biết lắng nghe thì mãi mãi vẫn là „si (ngu)“ vậy.
    Nhưng sự „lắng nghe“ lại cũng có hai lẽ: Lắng nghe người và lắng nghe mình. Viết, rồi đọc lại những điều đã trao đổi để nghĩ suy chính là việc „lắng nghe mình“ (nội hàm của „thiền“?). Thử làm theo cách này, tôi hốt nhiên nhận ra một điều lý thú và muốn suy ngẫm thêm chuyện „Sống“ và „Làm Người“.
    Trước khi bàn về điều „hốt nhiên“ này, xin xác nhận rằng sau đây, tôi chịu trách nhiệm riêng về những điều mình viết.

    *
    Tiêu đề đã ngắn gọn mà phải thêm dấu phẩy („ , “) vì đó là hai khái niệm, hai giai đoạn tách biệt. Tôi hy vọng nhìn sâu vào đó có thể thấy phần nào nguyên cớ các vấn nạn ngày nay.

    *
    Vì „quyền Sống“, Nhân dân đã kiên cường chống ngoại xâm; Nhưng lý tưởng cao nhất phải tới là „quyền Làm Người“: Được quyền và biết cách làm người.
    Cho nên ngay sau khi hoà bình lập lại (1954) thì có việc đòi quyền được nói (NVGP); Ngay sau ngày Thống nhất (1975) thì có yêu cầu „tự do mưu cầu hạnh phúc“ qua tiếng nói của những Danh tiếng lớn như Cụ Trần Độ, …
    „Điều bốn“ mới chỉ đáp ứng nhu cầu (xem ra bị đòi hỏi coi xét lại) „sống“ cho một bộ phận? Và vì thế đã kéo theo những hệ lụy (cho việc „làm Người“)?

    *
    Nếu suy nghĩ này không đến nỗi … „si“ và được trao đổi để „ngộ“ thêm thì thích lắm!

    Thân mến.

    [Một phương ngôn chưa tìm lại được nguồn: Cách hủy hoại con người tốt nhất là để anh ta được phép làm mọi điều.]

    Trả lờiXóa
  18. @Anh Văn Đức - Em nghĩ, phàm đã là người, kể cả tu theo Phật thì vẫn còn vướng Tham -Sân - Si không ít thì nhiều. Đông, Tây đề thế cả khi con người mang xác phàm. Nhưng văn hóa phương tây vẫn dạy người ta biết lắng nghe (cả người lẫn mình) chứ không như mấy ông Khổng phương đông này? Phải chăng cốt lõi từ xa xưa KHổng Giáo đã tự cho mình là tất thảy đều chứa hết chân lí trong các pho sách Thánh hiền của cụ mà người ta chỉ còn biết mỗi ông thánh của họ và không còn biết nghe ai? Sau này nữa thì thậm tê hơn quá rồi. Chân lý thời đại chỉ trong bốn chữ CNXH là giải quyết hết mọi nhẽ? và cứ thế trượt dài chăng? Và, em cũng đồng ý với anh, lắng nghe mình là khó hơn cả...Nhưng làm được thì khác TU được.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  19. Ta cu lat do nha nuoc nay di. khoi phai met voi no nua.

    Trả lờiXóa
  20. Khi "Đất nước đứng lên" rũ sạch "lũ sâu" lúc nhúc trên mình (thật ra, phải gọi chúng là một lũ nghiệt súc hoặc quái thú), HP sẽ tự hào có Đoàn Văn Vươn. Tên anh sẽ đi vào Lịch sử, sẽ có đường phố mang tên người anh hùng Đoàn Văn Vươn. Tại Cống Rộc nhân dân sẽ đặt một bức tượng Đoàn Văn Vươn "Cảm tử cho tổ quốc quyết sinh". Tôi muốn hát thật to: "Hải phòng đó, hiên ngang chỉ biết ngửng đầu". Tôi mơ ước sau một đêm thức dậy, tôi là người Hải phòng anh dũng kiên cường.

    Trả lờiXóa
  21. Vụ Tiêng Lãng ư?
    Thực sự là do "đám lưu manh" khoác áo quan chức Hải Phòng gây ra rồi. Nhìn tay Thành, Bí thư Thành ủy (hình như mắt một mí) thấy rất gian manh.
    Không có bọn cướp ngày này thì đâu đến nỗi ông Đoàn Văn Vươn phải vướng vào lao lý?
    Thương ông Vươn, vì sẽ bị chúng nó trả thù lần 2. Sự thực đang diễn ra như vậy!

    Trả lờiXóa