TL: Xin post tặng bạn bè kịch bản ngắn của cô bạn Mai Mclay gửi cho TL đọc ngày cuối tuần. Chúc mọi người có ngày nghỉ vui vẻ...
Cảnh 1: Cầu Long Biên, sáng sớm, đường phố
Vun vút xe cộ trên chiếc cầu Long biên phóng vào thành phố. Những tia nắng buổi sớm hào phóng lóe sáng trên những chiếc mũ bảo hiểm trùng trùng điệp điệp. Một cô gái đầu trần, tóc buộc cao, phóng như điên trên chiếc xe phân khối lớn. Cận cảnh đôi mắt thông minh đang cười khoái chí vì vượt thoát đèn đỏ. Đó là nữ nhà báo, nhân vật chính của phim.
Cảnh 2: Cuộc họp báo:
Những bước chân gấp gáp bước như chạy trên cầu thang.Một tấm panô có dòng chữ lớn ghi chủ đề cuộc họp báo THAY ĐỔI HAY LA CHÊT. Nữ nhà báo dừng lại trước một cái bàn tiếp tân, chìa giấy mời, ký nhận một tập tài liệu và một chiếc phong bì. Cận cảnh chiếc phong bì giống hệt như mọi chiếc phong bì ở VN với đường viền xanh đỏ. Cận cảnh gương mặt nữ nhà báo còn rất trẻ, nhoẻn cười, cặp mắt to ướt lãng mạn. Khi cô vừa nhận chiếc phong bì thì nghe tiếng chuông điện thoại. Cô rút điện thoại trả lời, vẻ ngạc nhiên.Vừa nghe điện thoại, cô vừa ghi vội vào mặt sau chiếc phong bì một dòng chữ số bí mật cùng dòng chữ THAY ĐỔI HAY LÀ CHẾT. Rồi cô len lách vào bên trong phòng họp báo, nhớn nhác nhìn ngó như tìm ai đó, lại như là cố chường mặt ra điểm danh, rồi len lén chuồn khỏi phòng họp. Bỏ lại sau lưng cô, trên sân khấu, một nữ diễn giả trẻ đang hùng hồn diễn thuyết. Không có ai nhìn thấy cô chạy như bay xuống cầu thang vắng.
Cảnh 3: Vượt đèn đỏ
Vẫn cô nhà báo phóng như điên ‘chạy xô’ đến một cuộc họp khác. Lại vượt đèn đỏ. Lần này cô lập tức bị tóm. Chàng công an trẻ chớm có bụng phệ giơ tay chào cố làm vẻ nghiêm nghị. Cô nhà báo xuống xe, xổ tung ra mái tóc óng ả rất thời thượng. Ánh mắt cô lúng liếng. Cô thì thầm gì đó vào tai chàng cảnh sát. Cận cảnh chiếc phong bì được rút rất nhanh ra khỏi ba lô của cô gái và tuồn sang túi quần chàng công an giao thông. Cô gái lên xe phóng đi còn gửi lại một nụ hôn gió. Chàng công an ngẩn ngơ nhìn theo. Có tiếng chuông điện thoại vang lên. Chàng công an rút điện thoại di động nghe. Mặt chàng biến sắc, rụng rời.
Cảnh 4: Trong bệnh viện.
Một chiếc xe cứu thương chạy như bay vào sân bệnh viện phụ sản cùng tiếng còi hú dẹp đường. Chiếc băng ca chạy dọc hành lang bệnh viện, chàng cảnh sát chạy bên cạnh tay nắm chặt tay người sản phụ dường như bất tỉnh nhân sự trên chiếc băng ca. Máu đỏ nhỏ giọt đánh dấu dọc đường hành lang. Chiếc băng ca dừng lại tại phòng cấp cứu. Cửa mở. Một vị bác sĩ đẹp trai có vẻ mặt quí tộc tuổi khoảng 35 xuất hiện. Chàng cảnh sát túm lấy bác sĩ, ánh mắt cầu cứu.Cận cảnh chiếc phong bì được luồn từ túi quần của chàng cảnh sát sang túi áo trắng của bác sĩ. Ánh mắt người bác sĩ thấu hiểu và chấp nhận. Vẫn cặp mắt ấy căng thẳng cúi xuống bàn mổ.
Cảnh 5: Sân trường mẫu giáo
Một chiếc xe con dừng lại trước cổng trường có treo khẩu hiệu chào mừng ngày nhà giáo. Một người đàn ông cao lớn bước ra với một bó hoa lớn, đó là vị bác sĩ khả kính. Chàng móc túi quần lấy ra cái phong bì cài kín đáo vào bó hoa rồi đàng hoàng bước vào cổng trường. Một cô bé, con gái vị bác sĩ, chạy đến cầm tay bố dắt vào phòng giáo viên. Chàng bế con gái, cùng tăng bó hoa cho cô giáo trẻ. Cả ba cùng cười tươi. Khi hai cha con bác sĩ vừa bước ra khỏi cửa, cô giáo trẻ mỉm cười rút chiếc phong bì ra khỏi bó hoa, kẹp vào một hộp quà đã để sẵn sàng trên bàn làm việc.
Cảnh 6: Trong phòng hiệu trưởng trường mẫu giáo
Tiêng guốc lộc cộc dọc hành lang rồi dừng lại trước cánh cửa có đề chữ phòng hiệu trưởng. Cô giáo trẻ gõ cửa, chờ một phút, rồi đẩy cửa bước vào. Cô trao gói quà cho bà hiệu trưởng có mái tóc vấn trần kiểu người Hà Nội cổ. Bà nghiêm nghị nhìn cô như có ý phật lòng, tuy vậy bà vẫn nhận món quà. Cô giáo trẻ nhìn bà với vẻ hàm ơn, và quay lui. Chỉ còn bà hiệu trường tiếp tục cúi xuống đống giấy tờ. Lại có tiếng gõ cửa. Lần này, bà hiệu trưởng đích thân ra mở cửa. Cô nhà báo chúng ta đã gặp ban sáng ào vào. Nom cô tóc tai xộc xệch, mạt mũi bạc phếch sau một ngày chạy xô săn tin họp báo. Họ trao đổi ngắn với những ánh mắt của người quá thấu hiểu công việc. Trước mặt cô nhà báo, bà hiệu trưởng thản nhiên lấy chiếc phong bì từ món quà của mình kẹp vào tập tài liệu kỷ yếu của nhà trường, trao cho cô nhà báo cùng với một nụ cười buồn và tiếng thở dài không cần dấu diếm.
Cảnh 7: Tại căn hộ của cô nhà báo. Buổi tối.
Ánh đèn ấm cúng trong phòng ngủ và cũng là phòng làm việc của vợ chồng nữ nhà báo. Anh chồng dáng vẻ thư sinh mới ra trừờng còn đang thất nghiệp chờ việc cởi trần nằm dài trên giường chơi điện tử. Nữ nhà báo trong bộ đồ ngủ mặc nhà ngồi ở bàn viết. Cô mở tập tài liệu, rút ra cái phong bì. Hiện lên trước mắt cô là dãy số bí ẩn ban sáng cùng dòng chữ THAY ĐỎI HAY LÀ CHẾT. Quái lạ! Chiếc phong bì có hàng chữ chính tay cô đã viết vào sáng nay, trong lúc vội vã, cô đã đưa nó cho tay công an, sao giờ lại trở về với cô? Cô từ từ mở phong bì. Cận cảnh chiếc phong bì được mở ra. Chỉ có một tấm thiếp trắng tuyệt đẹp lấp lánh hàng chữ in nổi nhũ vàng: CÁM ƠN. Cô thích thú lật đi lật lại tấm thiếp được làm bằng một chất liệu giấy đặc biệt đẹp trên tay. Ánh mắt cô liếc nhìn người chồng như muốn chia xẻ ngay lập tức điều ngạc nhiên này. Nhưng rồi cô ngừng lại, suy nghĩ, lóe lên một cái cười tinh quái. Cô lấy ra hai chiếc phong bì nữa kiểm tra xem chắc chắn có tiền trong đó (thù lao một ngày chạy xô), đi lại giường, đưa cho người chồng, như mọi ngày, rồi trở lại bàn làm việc. Người chồng hớn hở cầm ba chiếc phong bì, với tay lấy con lợn tiết kiệm khá to bên chiếc bàn cạnh giường. Chàng mở phong bì. Chiếc thứ nhất có tờ 100 ngàn, chàng cẩn thận gấp tờ tiền nâng niu như đang cử hành một nghi lễ, sung sướng thỏa mãn nhét vào con lợn tiết kiệm. Cái phong bì thứ hai có 2 tờ 100 ngàn. Chàng toét cười nụ cười trẻ con nhận quà. Rồi đến cái phong bì cuối cùng. Ánh mắt người chồng bỗng sa sầm. Hình như chàng thốt lên: vớ vẩn. Hay ánh mắt chàng nói thế. Lắc đầu ngán ngẩm, chàng nhoài người vứt tọt cái thiệp vào sọt rác cạnh đầu giường, rồi lại dán mắt vào màn hình chíu chíu bùm bùm. Từ bàn làm việc, qua tấm gương phản chiếu, người vợ đã quan sát tất cả. Cô lặng người như vừa bị một cái tát trời giáng. Cô lẳng lặng đi lại chỗ sọt rác, nhặt lại tấm thiệp, đặt nó trang trọng trên bàn làm việc, nét mặt đầy nín nhịn. Người chồng dõi theo hành động của vợ, cảm thấy như bị trêu tức, chàng ta chồm dậy, tóm lấy tấm thiệp, ném thẳng vào sọt rác, ánh mắt chàng thách thức nói, thôi đi, đừng có mà lãng mạn dở người! Nữ nhà báo sững sờ trước hành động thô bỉ của chồng. Cô mím môi, cố nín khóc, nhấn như điên vào bàn phím làm việc. Màn hình hiện lên dòng chữ: THAY ĐỔI HAY LÀ CHẾT. Rồi cô đứng dậy, mở cửa phòng ra ban công, châm thuốc. Ánh mắt cô đăm chiêu đau khổ ngước lên nhìn bầu trời đầy sao xa xôi vời vợi như cầu cứu, như cầu nguyện, lại cũng như một dấu hỏi.
Cảnh 8: Trên cầu Long biên
Vẫn ánh mắt nữ nhà báo trẻ đăm chiêu và mơ mộng, thâm quầng vì vừa qua một đêm không ngủ. Cô đứng trên cầu Long biên đón mặt trời lên. Nhìn dòng nước cuộn phù sa bên dưới, cô mỉm cười. Cô lấy trong túi ra chiếc phong bì có ghi những hàng chữ số bí mật. Lặng ngắm hàng chữ nhũ vàng ánh ngời lên trong nắng sớm. Cô hồi tưởng lại cuộc họp báo với chủ đề bất thường của sáng hôm qua. THAY ĐỔI HAY LÀ CHẾT.Cô mơ tới ngày mai, bài báo của cô với cái tít lớn “Thay đổi hay là chết” đang lên khuôn chạy rầm rập trên máy in trong nhà in. Cô mơ tới từng chồng báo tươi rói mùi mực in trên tay trẻ nghèo rao báo buổi sớm: “Thay đổi hay là chết”. Cô mơ thấy những người già hưu trí, những nhân viên công sở, những thợ thuyền, và cả người nông dân gặt hái trên cánh đồng, tất cả họ đang háo hức trong tay tờ báo có hàng tít ngay trang một “THAY ĐÔI HAY LA CHẾT”. Cô cho tấm thiệp vào một chiếc túi nilong, thả trôi xuống dòng nước cùng nụ cười bí hiểm. Gương mặt cô bừng sáng một niềm hi vọng mơ mồ, ánh mắt vừa trĩu nặng suy tư vừa mơ mộng lãng mạn nhìn hút theo chiếc phong bì trôi nổi trên sông.
Cảnh 9: Bờ sông
Trên triền sông, một lũ trẻ nghèo làm nghề bới rác đang chơi trò đuổi bắt. Có đứa còn thò lò chim cò chạy nhảy tung tăng. Một đứa nhìn thấy chiếc túi ni nông bị dạt vào bãi cát. Nó reo lên, chạy đến, nhặt. Những cặp mắt tò mò háo hức chờ đứa lớn con gái lớn khoảng tám chín tuổi mở ra xem. Chỉ có một dòng chữ nhũ vàng lấp lánh. Cả bọn ngơ ngác. Chúng nó đều mù chữ. Hình như chỉ có đứa lớn nhất biết chút ít. Nó lẩm bẩm đánh vần, rồi nhoẻn cười, đọc to: Cám ơn. Đúng rồi. Cám ơn. Cả bọn nhao nhao: cám ơn, cám ơn. Đứa con gái lớn cầm gây gậy nhỏ, viết lên bãi cát chữ cám ơn, rồi dậy cả bọn đánh vần. Dòng chữ cám ơn có nhũ vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm. Đứa con gái khéo léo gấp thành một chiếc thuyền nhỏ. Cả bọn trẻ con háo hức thả con thuyền xuống dòng sông. Khi chiếc thuyền mang dòng chữ cám ơn trôi đi theo dòng nước, lũ trẻ chạy theo, vỗ tay hoan hô.
Cảnh kết.
Trên cầu, nữ nhà báo vẫn còn đang trong gíấc mơ màng, bỗng nhận được một tin nhắn từ số điện thoại bí mật, chính là dãy số mà cô đã ghi trên chiếc phong bì, cùng hàng chữ THAY DOI HAY LA CHET. Cô cau mày suy nghĩ rồi nở nụ cười rạng rỡ, nhảy lên ‘con ngựa sắt’ của mình, phóng như bay về phía thành phố. Chúng ta thấy cô đi đầu trong đoàn người diễu hành dưới khẩu hiệu: THAY ĐỔI HAY LÀ CHẾT. Xung quanh cô thấy sáng ngời những gương mặt quen thuộc: chàng cảnh sát, chàng bác sĩ, cô giáo trẻ, bà hiệu trưởng. Nam mặc sơ vin trắng càvạt lịch lãm, nữ mặc áo dài duyên dáng. Họ vừa đi vừa hát bài hát: "Thắp đèn lên…thắp đèn lên đi. Thắp lửa triệu người. Cho một ngày đổi thay. Sáng bừng đất Việt".

Bài này để lại trong tôi một nỗi buồn mênh mang ! Cám ơn chị - Thùy Linh !
Trả lờiXóa@Lưu Gia Lạc - Chúng ta đang sống trong thời đại phong bì nên buồn mênh mang như anh là phải thôi. May mà chưa "chết chìm" vì đau khổ...cũng mênh mông...
Trả lờiXóaThân mến.
cam on chi thuy linh, toi rat thich doc cac bai tren trang cua chi nhung ko muon de lai commet vi may toi dung ko viet chu hoa duoc va lai cung ko viet co dau duoc.tat ca la do toi.cac bai cua chi vua co tinh hien thuc vua co tinh giao duc nhan van linh vuc ma toi cung luon quan tam tran tro,luon mong moi xh minh ngay mot am ap hon than tinh honva an binh hon. chao chi.
Trả lờiXóaLiên tưởng
Trả lờiXóaTôi có khiếu thẩm định hình tượng rất hạn hẹp nên chưa thể hiểu hết các cảnh tượng trong bài viết; Nhưng hình ảnh cầu Long Biên thì thấy rất đẹp vì gợi lại một đoạn trong „Lũy Hoa“ của Nguyễn Huy Tưởng (?): Đoàn quân rút ra khỏi Hà Nội trong màn đêm để bắt đầu cuộc „tiêu thổ kháng chiến“; Phía sau, bóng cầu Long Biên sừng sững trong màn đêm … (đại loại nhớ như thế.)
Tôi hiểu cái „thời đại phong bì“ khi nhớ đến nhận xét của vị Tướng tình báo kỳ tài Nguyễn Xuân Ẩn (nhận xét sau thời gian ngắn từ „lòng địch“ trở về, đọc từ „Tiền phong“ thì phải?): Chế độ lương bổng thế này thì việc „phân phối lại“ (với một hình thức là „phong bì“) là tất nhiên.
Có thể vui rằng đọc được bài này là có ngay mô tả về „cuộc tranh Sống“: Giẫm đạp lên nhau, „cưỡng chế“ nhau để sống. „Cách“ và „quyền“ Làm Người chưa được đặt ra chăng?
Quay lại với „trà thiền“ chăng?
Thân mến.
@Anh Do Quoc Long - cám ơn tấm lòng và sự thiện cảm anh dành cho em ạ. Anh để lại comment như là sự trao đổi thì em và bạn bè rất vui, còn vì lí do nào đó không viết được cũng không sao ạ. Anh viết không dấu em vẫn đọc được và hiểu chắc không sai lắm ý của anh đâu ạ. Khi nào có hứng anh cứ viết com không dấu nhé.
Trả lờiXóaTrân trọng.
@Anh VĐ - đây là dạng kịch bản mà tụi em vẫn hay phải sử dụng khi hành nghề ạ. Ngày trước họ quan niệm KB cũng là một thể loại văn học, nhưng nay không ai nghĩ như vậy nữa. Nó rất gần với văn học nhưng là một thề loại riêng, đặc thù. Có thể anh chưa quen đọc loại như thế này. Để thưởng thức thì em cũng thích đọc văn học hơn ạ. Thỉnh thoảng đổi món cho mọi người đỡ...ngán mà anh.
Thân mến.
Tình bằng có cái ... chấm com...
Trả lờiXóaĐịnh viết "thánh thật" để chia vui với Thùy Linh, nhưng không hiểu sao lại viết dòng trên để ... cứ cười một mình.
Số là nghe TL an ủi: Chẳng phải lo mà; hạng "đại úy" ấy, khi gió đổi chiều thì cũng đổi giọng liền thôi.
Nay thấy vụ "cu-cồ-chấm-Tiên-Lãng" cười vỡ bụng thì ABS đã điểm ngay được "cây bút cùn NVM cũng nhào vô cuộc". - Vậy nên bái phục Thùy Linh!
Nhưng bàn nhiều về "trình độ" thì tôi càng củng cố sự nhìn nhận rằng "trí tuệ đỉnh cao" chỉ đạt tới mức "tranh sống", chớ "làm NGƯỜI" thì còn phải "định hướng" dài dài. Sau "Phong Bì Chấm Com" có lẽ bạn đọc chờ "CuongChe.com" chăng?
Đời còn chuyện buồn, nhưng cũng đủ chuyện để cười.
Thân mến.
Không có gì mới. Như chuyện chai rượu đi lễ tết ấy mà!
Trả lờiXóaSau khi đánh đổ chế độ phong kiến, nước Việt Nam của chúng ta đã nhanh chóng tiến lên xây dựng chế độ...phong bì
Trả lờiXóaBài viết rất sâu sắc và thực tế!
Trả lờiXóaTrà thiền 2: Sai lệch từ „đầu“
Trả lờiXóaThưa Trang chủ Thùy Linh cùng quý vị,
Trong một entry trước, tôi đã muốn viết về 2 điểm suy nghĩ là „đảng CSVN“ và hiện trạng „bất công lý/bằng“; „Trà thiền“ là phương tiện cho suy nghĩ tiếp. Tôi có ý viết tiếp vào en try đó cho liền mạch, nhưng nghĩ chiếu trà chung thì ý kiến ở đâu cũng được và chỉ cần lấy tiêu đề làm gắn kết cùng trách nhiệm của người viết.
Ý kiến này được thôi thúc sau khi đọc một bài tâm huyết, trí tuệ và đầy cảm thán đau buồn: Việt Nam - Niềm hy vọng cho sau 20 năm. Kết luận là yêu cầu chuyển cách làm từ „chưa đúng“ sang „không sai“. Từ câu này mà tôi có tiêu đề trên với ý rằng sai lệch là do cách suy nghĩ (từ „đầu“).
Những giải thích thêm có thể đến sau, nếu cần.
Trong cuộc đấu tranh giành quyền sống, chống trả sự xâm lăng của thực dân và ngoại bang, cụ Hồ và đảng Lao động Việt nam đã làm việc đúng là tổ chức „đội Việt Nam tuyên truyền Giải phóng quân“ với trách nhiệm tuyên truyền và tổ chức. Đúng, vì ý chí chống xâm lăng và giải phóng giống nòi trong đó có cuộc sống mỗi con người là di sản máu xương của Dân tộc; Công cuộc đó cần một tài năng quy tụ lại bằng tuyên truyền và tổ chức thực hiện.
Suy nghĩ sai (từ cái „đầu“) là từ đó tưởng rằng „tuyên truyền“ là tất cả; Cho nên mới (tất nhiên) nảy ra câu nói „lề phải/lề trái“ như cố gắng cuối cùng bám giữ truyền thông. (Ai nắm giũ truyền thông, người đó nắm giữ quyền lực – Wer Medien hat, hat Macht.) Việc đa phần các vị nắm quyền chủ chốt là từ („nắm“) tuyên huấn chắc chắn cũng từ tư duy đó. Và hệ lụy là „làm cái gì cũng chưa hẳn là đúng“; Đơn giản, vì xây dựng cuộc sống xã hội để tất cả con người được „LÀM NGƯỜI“ không phải bằng lời nói (tuyên truyền) mà bằng công việc thực hành tổ chức xã hội trên nền tảng văn hóa và khoa học. [Tôi hiểu câu nói của Đức Thánh Trần „Thời bình thì nương (tựa) sức Dân“ theo ý nghĩa đó.]
Điều tôi phải suy nghĩ lâu trước khi viết ra những dòng này là vị Tổng tư lệnh của „Việt Nam Tuyền truyền Giải phóng quân“ là Đại tướng Võ Nguyên Giáp còn đó. Tôi đã suy nghĩ thêm để thấy rằng Võ Đại tướng là nhà khoa học và nhân văn khi ông tham chính và phản biện việc khai thác Bauxite Tây Nguyên với những luận chứng khách quan từ ý kiến của các nhà khoa học Liên Sô.
Muốn „làm cái gì cũng không sai“ thì phải từ suy nghĩ (từ cái „đầu“) lấy nhân văn và khoa học làm nền tảng.
Trân trọng.
[PS.: Cũng có thể coi đây là cái nhìn từ phía khác về „Thay đổi hay là chết“.]
@Anh Nguyen dinh Xuan, Năc Danh, Nguyen Viet, Văn Đức - Mọi người nhắc em nhớ đến câu thơ của nhà thơ Nga Exinhin, đại ý: Sống ở trên đời không có gì mới. Chết cũng chả có gì mới hơn...Bao lâu nay XHVN quen với các cặp từ Lương- Lậu; Bổng - Lộc; Quan - Tham; Dân - Gian...Truyền ngắn về "Jonhny Walker" mà anh Xuân nhắc đã có từ lâu. Tiếc rằng TG Mai Mcley chưa đọc nên viết KB phim ngắn này. Chị bảo nếu biết đã có thì sẽ viết khác đi. Nhưng mà dù là chai rượu hai phong bì thì cũng nhắc ta về một tập tục cống nạp, hối lộ thành thói quen xa xưa của người Vịêt và bây giờ bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Thói quen này ăn vào tiền thức, thậm chí cả truyên thuyết như "Sơn Tinh- Thủy Tinh"...Hihi...Anh em nhà anh Vươn vì không biết "chung chia" với quan tham mà nên nông nỗi đó thôi? Cũ rích, xấu xa, đê tiện mà mãi không chịu bỏ và không bỏ được đấy ạ. Thật buồn cho cái nước mình...
Trả lờiXóaTrân trọng!
cảm ơn chị thật nhiều về bài viết về cuộc sống
Trả lờiXóavà lại than lên rằng: ôi cuộc đời
“Một câu hỏi …“ bé, mong lời đáp.
Trả lờiXóaThưa Tác giả,
Thưa Trang chủ,
Tôi cứ đọc, rồi suy nghĩ; Rồi lại đọc. Và càng đọc thì thấy cái gì đó cứ vương vướng trong suy nghĩ: Vậy thì tất cả những điều thực và hay kia đưa đến cái gì trong ta như kiểu một khoái cảm khi thưởng ngoạn một tác phẩm văn chương?
Vấn đề thật rõ ràng: “Thay đổi hay là chết”. Hình ảnh kết hậu cũng đẹp: Cả một đoàn người bên nhau cùng ca: “Thắp lửa triệu người, cho một ngày đổi thay. ...”
Nhưng nếu có một độc giả bé nhỏ, như tôi, bị cuốn hút vào hào khí của cả “triệu người” và trước khi muốn nhập đoàn còn muốn hỏi để biết: “Thay đổi” cái gì? Tại sao? Và ai “chết” nếu không thay đổi? thì không biết có được giải đáp hay không?
Và phải chăng chưa có được những lý giải kèm theo, nên đọc xong thì vẫn thấy “buồn mênh mang”, “buồn cho cái nước mình”? Tại sao lại “cho một ngày” trong tương lai mà không phải “HÔM NAY”?
Tôi chia sẻ nỗi buồn; Nhưng thực tình thì không muốn giữ nỗi buồn lâu trong lòng, cho nên cứ muốn nói thẳng ra và ... hỏi luôn tắp lự.
Hy vọng không quá lạc đề.
Thân mến.
Có một câu chuyện kể rằng:Ở một dãy phố có hai gia đình kinh doanh kinh doanh tem và phong bì, để lợi nhuận được công bằng hai gia đình chia nhau mỗi nhà kinh doanh một thứ tem hoặc phong bì. Trong thời kỳ chiến tranh thì cứ một phong đi với một cái tem để người thân gửi gắm tâm tư tình cảm trong phong thư cuộc sống hàng ngày cũng như kinh doanh hai gia đình thuận hòa viu vẻ. Nhưng oái oăm thời gian gần đây hai gia đình mâu thẫn bà bất hòa xảy ra xích mích với nhau, phải nhờ tới chính quyền đến giải quyết. Nhưng chính quyền,công an tới nghe hai gia đình trình bày thì chính quyền và công an đành bó tay vì không sao giải thích được: Vì hàng ngày thì hàng phong bì vẫn bán đắt hàng hơn hàng bán tem.
Trả lờiXóaCó một sự thật hiển nhiên là xã hội ta hiện đang bị phong bì hóa từ việc nhỏ cho tới việc lớn, từ già cho tới trẻ. Nên chính sách lương của nhà nước ta chỉ là ảo và tất cả những người hưởng lương hành chính sự nghiệp từ thủ tướng cho tới trưởng thôn đều sống bằng lậu mới tồn tại và giầu có được.
Trả lờiXóanguyenmucar:
Trả lờiXóaCác vị đã bao giờ lọc nước bằng phèn chưa? Hãy cho phèn vào nước đục, khoắng mạnh lên, lát sau nước trong ,lấy ở trên dùng,còn cặn thì đổ đi. nhưng bây giờ thì đổ vào đâu?
Ai cũng mang ra sông Hồng đổ?
Ai muốn khoắng lên cho đục?
Thay đổi hay là chết? Hay là chết để thay đổi? Cảm ơn TL và các chư vị.
Mình đọc xong kịch bản này, mình liên tưởng ngay đến cảnh những ngày chủ nhật quanh hồ HK, đoàn người hô vang HS-TS-VN. Sướng thật.
Trả lờiXóa