CÁCH MẠNG TƯ HỮU


Tượng bác Kim Ngọc trên bàn thờ tại gia
Ngay sau khi ra đời, có lẽ đức tính đầu tiên con người xác lập là tính tư hữu. Sở hữu đầu tiên là bầu sữa mẹ. Nó độc quyền bầu vú mẹ ít nhất một năm.
Lớn lên chút biết nói thì là dành tất cả những gì thuộc về nó hay tưởng là của nó: mẹ là sở hữu đầu tiên đứa bé muốn là của riêng nó, sau đến các đồ vật quanh nó.
Đi học sẽ thường xuyên dùng đến cụm từ: trường của tôi, lớp học của tôi, bạn bè của tôi, quyển sách, vở của tôi…
Đi làm sẽ thêm: công việc của tôi, cơ quan, công ty của tôi, đồng nghịêp của tôi, lương của tôi, thu nhập của tôi, ngôi nhà của tôi…
Trong đời sống tình cảm thì là: người yêu của tôi, vợ tôi, chồng tôi, gia đình tôi, con tôi, người thầy tâm linh của tôi…
Đến cái chết cũng là của riêng từng người, không ai giống ai. Dù sự lí về cái chết thì chả thể khác được.
Vì thế tính tư hữu ăn sâu vào tiềm thức của con người. Như thể nó tạo ra không gian cần thiết để người ta sống, suy tư, phấn đấu, thành công hay thất bại, tử tế hay xấu xa…Không còn ý thức về sự tư hữu thì con người gần như không còn đối tượng để họ thể hiện tình cảm nữa. Ái, ố, hỉ, nộ cùng Tham – Sân – Si cũng từ tình cảm tư hữu mà ra. Và đó là cuộc sống hồn nhiên. Đó là con người hồn nhiên. Đó cũng là động lực để phát triển. Thậm chí cũng là nền tảng để người ta học TU. Tước bỏ tính tư hữu là tước bỏ nền tảng cuộc sống. Nhưng thực sự có tước bỏ được không? Chưa bao giờ và không khi nào làm được. Thế nên mới sai lầm, hỗn loạn, đổ máu, hận thù…Và cũng từ đó sinh ra các cuộc cách mạng, các khái niệm mù mờ, gây hấn: giai cấp, bạo lực, đấu tranh giai cấp, quốc hữu hóa, sở hữu toàn dân…
Trong “Tuyền ngôn của Đảng cộng sản ra đời tháng 2 năm 1848, Engels và Karl Marx xác lập mục tiêu và chương trình hành động của tổ chức này. Bản tuyên ngôn này kêu gọi hành động cho một cuộc cách mạng vô sản để lật đổ trật tự xã hội tư sản và cuối cùng sẽ mang lại một xã hội cộng sản chủ nghĩa. Tuyên ngôn nêu ra 10 phương pháp nhằm xóa bỏ chủ nghĩa tư bản và xây dựng chủ nghĩa cộng sản như sau:
1. Tước đoạt sở hữu ruộng đất và trao nộp tô vào quỹ chi tiêu của nhà nước.
2. áp dụng thuế luỹ tiến cao.
3. Xoá bỏ quyền thừa kế
4. Tịch thu tài sản của tất cả những kẻ lưu vong và của tất cả những kẻ phiến loạn
5. Tập trung tín dụng vào tay nhà nước thông qua một ngân hàng quốc gia với tư bản của nhà nước và ngân hàng này sẽ nắm độc quyền hoàn toàn.
6. Tập trung tất cả các phương tiện vận tải vào trong tay nhà nước.
7. Tăng thêm số công xưởng nhà nước và công cụ sản xuất; khai khẩn đất đai để cấy cầy và cải tạo ruộng đất trong một kế hoạch chung.
8. Thực hành nghĩa vụ lao động đối với tất cả mọi người, tổ chức các đạo quân công nghiệp, đặc biệt là nông nghiệp.
9. Kết hợp nông nghiệp, thi hành những biện pháp nhằm làm mất dần sự khác biệt thành thị và nông thôn.
10. Giáo dục công cộng và không mất tiền cho tất cả các trẻ em. Xoá bỏ việc sử dụng trẻ em làm trong các khu công xưởng như hiện nay. Kết hợp giáo dục với sản xuất vật chất.
Vậy là ngay từ đầu, chủ nghĩa Marx đã xác định phải thủ tiêu tư hữu. Tức là đánh thẳng vào tiềm thức, vào tình cảm của con người. Bảo sao không được lòng dân chúng? Bảo sao chỉ có ông vô sản thích học thuyết của Marx? Mà các vô sản cũng chỉ thích khi còn vô sản, chứ khi hữu sản rồi thì đừng hòng mà theo Marx…Mình mới nghe trên báo chí nói cô gái tên là Nguyễn Thanh Phượng, giỏi giang ghê cơ, mới ngoài 30 tuổi đã nắm trong tay 4 công ty thuộc hàng khủng: tài chính, ngân hàng, chứng khoán, bất động sản. Mình không bàn cô ấy tài giỏi ra sao để có được thành công ấy vì nhiều người nói rồi…Cũng là tư hữu đấy. Bây giờ bảo cô ấy và những cổ đông của cô ấy từ bỏ tư hữu xem họ nói gì? Cho nên con đường mà Engel và Marx vạch ra mãi mãi là không tưởng. Và chỉ gây nhiều tai họa cho con người. 
Ngôi nhà của Pasternak ở Peredelkino
Đọc “Bác sỹ Zhivago” của nhà văn Nga Pasternak, có một đoạn viết thế này: “Chủ nghĩa Marx là khoa học ư? Chủ nghĩa Marx làm chủ bản thân nó còn quá kém, chưa đến mức trở thành một khoa học. Các khoa học thường ôn hòa hơn. Chủ nghĩa Marx và tính khách quan ư? Tôi chưa thấy trào lưu nào lại tự bịêt lập mình và xa rời các sự kiện thực tế như chủ nghĩa Marx. Mỗi người chỉ lo kiểm trả bản thân mình qua kinh nghịêm, còn những người nắm quyền hành thì tìm cách né tránh sự thật, vì cái câu chuyện hão huyền là cá nhân họ không bao giờ phạm sai lầm. Tôi không thích những người thờ ơ với chân lý”. 
Đám tang của ông
Từ những năm giữa thế kỷ 20 ông đã viết ra những dòng này, khi mà chủ nghĩa xã hội như dòng thác lũ cuốn trôi bao đất nước, số phận con người vào cuộc cách mạng bạo lực giành chính quyền. Vì thế mà “Bác sỹ Zhivago” mãi đến năm 1988 mới được xuất bản ở Nga. Vì thế mà Pasternak bị khai trừ khỏi Hội nhà văn Xô Viết, bị buộc viết thư từ chối giải Nobel văn học trao cho ông, bị hắt hủi nhiều năm trời: “Nhìn nhận ý nghĩa của giải thưởng với xã hội mà tôi đang sống, tôi buộc phải từ chối giải thưởng này. Đề nghị không phật ý với sự tự nguyện từ chối của tôi”. Mình đã được đến ngôi nhà của ông ở Peredelkino, ngoại ô Matxcova. Một ngôi nhà gỗ giản dị. Trong ngôi nhà đó giá trị nhất là chiếc đàn piano để vợ ông chơi. Còn phòng làm vịêc của ông chỉ có một chiếc bàn gỗ mộc, kê bên cửa sổ. Đôi ủng dạ dựng góc nhà như thể ông vừa đi đâu ngoài trời tuyết về và vào bếp uống ly trà nóng. Chiếc giường đơn, nơi ông trút hơi thở cuối cùng ở cuộc đời gian truân, đau khổ cũng chỉ vì các cuộc cách mạng, các cuộc đấu tranh giai cấp trải tấm drap hoa giản dị. Bức ảnh chụp đám tang ông treo ở trong phòng khách màu đen trắng ngả màu. Chỉ vài người bạn thân thiết đến đưa ông về nơi an nghỉ tại nghĩa trang của làng, không xa ngôi nhà đó lắm. Ông không vào nghĩa trang danh nhân ở Matxcova cũng như nhà thơ Exinhin và nhạc sỹ tài ba yểu mệnh Vuxotxki. Nhưng ngày nào cũng có hoa người đem đến viếng. Ngôi nhà gỗ đó giờ vẫn lặng lẽ buồn như chính cuộc đời gian truân của ông vậy dù ông đã đi xa hơn 50 năm…
Ngôi mộ Pasternak ở nghĩa trang làng
Có chuyện kể rằng: Khi Marina Tsvetaeva chuẩn bị đi sơ tán ở Elabuga, ông đã đến giúp bà thu xếp hành lý. Ông đem theo sợi dây thừng, giúp Marina buộc vali. Khi buộc xong, ông nói đùa: “Sợi dây này rất chắc, cho dù có treo bà lên cũng không đứt được”. Sau này khi nghe mọi người kể lại, Marina treo cổ tự tử bằng chính sợi dây đó, Pasternak đã rất ân hận về câu nói đùa của mình. Nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà khoa học, nghệ sỹ đã tự sát thời Stalin…Pasternak không tự sát nhưng cuộc sống của ông thì như bị giam cầm cho đến lúc từ giã cõi đời. Pasternak đã đúng. Nếu ngày đó nhiều người còn nghi ngờ những lời ông nói thì đến giờ đã chứng minh: con đường mà Engel và Marx vạch ra vẫn chưa hé lộ bất cứ thành công nào vì chủ nghĩa Marx chưa bao giờ là một khoa học. Tính tư hữu vẫn ngự trị con người và cuộc sống. Chủ nghĩa tư bản vẫn phát triển mạnh trên tính tư hữu ấy một cách hợp lý. 
Xã hội VN tính tư hữu còn mãnh liệt hơn hết vì đó là xã hội tiểu nông. Nông dân bám chặt vào mảnh ruộng của họ. Gia đình chăm chăm thu vén cho gia tộc, luôn ngó nghiêng xem họ tộc nào hơn mình chưa để phấn đấu hoặc chiến đấu, “dìm hàng” nhau. Làng nọ lại kèn cựa với làng kia để tồn tại…Cứ thế tính tư hữu luôn luôn nét tinh thần trên gương mặt Việt. Nhớ hồi sơ tán, các bà muốn đi tiểu còn phải cố chạy về tận góc vườn nhà mình mới hành sự vì sợ tiểu chỗ khác phí mất…Bãi phân trâu cũng đánh dấu để thằng (con) khác không lấy mất. Mảnh ruộng cũng phải ăn chia cho đều. Bờ xôi ruộng mật mỗi nhà một miếng con con. Ruộng xấu cũng phải nhận lấy một mẩu kẻo tị nạnh. Thế nên đồng ruộng mới manh mún như miếng vải vá chằng vá đụp như thế. Đã có thời lập ra các HTX, nhất là HTX bậc cao nên mới ra nông nỗi thiếu ăn, sản lượng lúa thấp vì là của chung nên chả ai lo làm. Mới có một Bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc dám “vượt rào” chia ruộng và công cụ cho nông dân tự quản. Thực chất là xác lập tính tư hữu của nông dân dựa trên bản tính thâm căn cố đế đó của họ. Mình tự hỏi: nếu thời đó có lãnh tụ nào ủng hộ bác Kim Ngọc và biến thành cương lĩnh hành động cho miền bắc thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc chắn sẽ không có tịch thu tài sản và cải tạo tư sản sau 75. Và từ đó bao nhiêu vận hội của đất nước đã được hình thành và phát triển? Thôi, để nhâm nhi trong giấc mơ về một ngày mai vậy…
Mình không nhớ đọc được ở đâu đó câu nói của Đenhinkin (tướng Bạch vệ hồi cách mạng tháng 10 Nga): “Mơ ước của tôi là tới được Matxcova, giao quyền lực lại cho chính phủ và sẽ được lập ra ở đó. Và hãy cho tôi 15 đêxichin đất, tôi sẽ ngồi trong khoảnh đất đó, gieo trồng bắp cải và táo”. Mình đọc cách đây hơn 20 năm câu này. Lúc đó mình xúc động về lời bộc bạch giản dị của một tướng Bạch vệ mà người ta thường nói xấu trong các sách mình được đọc trước đó. Đúng là một ông tướng nông dân, không tham quyền cố vị và yêu đất đai đến mức nào…
Cũng là một văn hào Nga, trải qua những biến cố đau thương của dân tộc Nga nên Doxtoxevcki đã đúc kết: “Ý tưởng về sự thủ tiêu tư hữu – đó là tư tưởng cổ xưa và tự nó rất hào hiệp. Nó có cả trong đạo Kitô giáo, nhưng với một điều kiện nhỏ bé đặt trước là từ bỏ tư hữu cần phải diễn ra một cách tự giác. Không thể thực hiện nó bằng con đường bạo lực. Vấn đề không phải là trong sự tư hữu như vậy mà là ở tình cảm của sự tư hữu. Vấn đề ấy sẽ trở thành cuộc cách mạng của tâm hồn chứ không phải là cuộc cách mạng chính trị”.
Vậy bao giờ thì người dân nước Việt được thừa nhận quyền tư hữu mảnh đất nuôi dưỡng mình và giúp mình sinh sống? Thừa nhận tư hữu mảnh đất mà ngôi nhà mình ở? Tất nhiên lúc này chuyển đổi tư hữu thì người có tiền, có quyền chức là lợi lộc hơn cả vì họ mới có đất đai, thậm chí nhiều như lá thu rơi…Nhưng không phải vì thế mà cứ tiếp tục các quan có quyền phán xét tịch thu, mua rẻ, thu hồi, đền bù…của người dân bất cứ khi nào các quan muốn, nhân danh “sở hữu toàn dân”. Người dân vẫn nhớ câu kết trong “Tuyên ngôn của đảng cộng sản” do Engel và Marx viết ra: “Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành. Mặc cho các giai cấp thống trị run sợ trước một cuộc Cách mạng cộng sản chủ nghĩa! Trong cuộc cách mạng ấy, những người vô sản chẳng mất gì hết, ngoài những xiềng xích trói buộc họ. Họ sẽ giành được cả thế giới”. Những người vô sản như anh em anh Đoàn Văn Vươn thực chất làm đúng như lời tuyên ngôn này…

Tặng bạn bè hai bài thơ của Borit Pasternak. Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng.

Giải Nobel 

Tôi mất hút, sa vào như con thú
Đâu đó tự do, ánh sáng, con người
Tiếng thét gào, xua đuổi sau lưng tôi
Nhưng lối thoát bên ngoài không hiện rõ.

Khu rừng tối và bên hồ nước
Gỗ thông già chất đống khắp nơi
Cả bốn phía chặn bước con đường tôi
Tôi chịu đựng, dù thế nào cũng được.

Có phải tôi làm điều chi thô bỉ
Tôi là tên ác độc, kẻ giết người?
Tôi chỉ làm cho lệ thế gian rơi
Trước vẻ tuyệt vời của đất đai quê mẹ.

Cái chết đã cận kề, nhưng dù thế
Tôi vẫn tin rồi sẽ đến một thời
Khi tinh thần thánh thiện sẽ lên ngôi
Sẽ chiến thắng thói đê hèn, phẫn nộ.

Làm người nổi tiếng là không đẹp

Làm người nổi tiếng là không đẹp
Đâu phải vì nổi tiếng mới lên cao
Những giấy tờ, lưu trữ đừng tích cóp
Trước những trang bản thảo chớ nôn nao.

Mục đích của sáng tạo là dâng hiến
Đâu phải vì thành tích, tiếng ồn ào
Đem biến mình thành những lời truyền miệng
Cho người đời, thật xấu hổ làm sao.

Ta cần sống khiêm nhường, không tự bạch
Phải sống sao, bởi suy xét cho cùng
Để tiếng gọi tương lai nghe thấy hết
Nhận về tình luyến ái của không trung.

Cần phải biết để chừa ra khoảng trống
Trong số phận mình, không phải trong thơ
Trong cuộc đời có những chương, những đoạn
Cần tô đậm lên cho khỏi lu mờ.

Và phải biết đắm chìm vào quên lãng
Trong vô danh giấu những bước chân ta
Như làng mạc ẩn mình trong sương sớm
Sương khói mịt mù không thể nhìn ra.

Những kẻ khác theo bước chân sống động
Bám gót ta đi qua chặng đường mình
Nhưng đành ngậm ngùi nhìn lên chiến thắng
Mặc người đời, ta không phải bận tâm.

Và phải biết không một tấc ngắn ngủi
Đừng để đánh mất gương mặt con người
Cần phải sống làm một người sôi nổi
Và vui tươi cho đến cuối cuộc đời.


24 nhận xét:

  1. "Nhanh nhảu" ... vui!

    Chưa đọc hết; Nhưng cũng xin góp vui với nhận xét ban đầu:
    Thực ra, ngay khi trong "bầu", đứa trẻ đã "tư hữu" nguồn vật chất là "cuống nhau" và "nhịp đập trái tim Người Mẹ" như một gia tài cho suốt cuộc "Làm Người" của nó.
    Xin ... đọc tiếp.
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  2. Ở đâu và ai, nếu là người VN, cũng đều có thể nhận được cùng một câu trả lời (có lẽ là bất thành văn): CM hay chủ nghĩa Marx là một cơ hội, dĩ nhiên là một cơ hội ...tư hữu. Sẽ có những người ngạc nhiên rằng bạn đã ngạc nhiên đặt những câu hỏi tương tự như thế.

    Trả lờiXóa
  3. Về nhiều mặt..đây có lẽ là 1 bài hay nhất của chị Thùy Linh (ít ra là trong phạm vi những bài tôi đã đọc trong trang blog này)..Chả thế mà bác VĐ, chửa đọc hết bài , đã "nhanh nhảu" post còm..!(Rứa là "chen ngang, mất trật tự" như thời bao cấp đó, bác VĐ..Hề hề !)
    Tôi kính phục (cả ghen tỵ nhiều) với chị TL vì đã được đến tận nhà sống và nhà chết của nhà văn Nga này ! Trong bài có 4 bức ảnh đầy ý nghĩa , thì 3 tấm thuộc về Pasternak, Cùng với những dòng viết sống động về nhà văn vĩ đại này...đã gợi lại 1 thời quá khứ của chúng ta có ảnh hưởng ít nhiều văn học và văn hóa Nga..Cái thời mà ở miền Bắc VN vẫn còn hơi hướng cuộc sống thanh bình ; thời mà đất đai, người ta có thể cho không nhau dễ như cho nhau quả cau , miếng trầu vậy..Đất đai lúc đó không làm khuynh đảo lòng người và xã hội như ngày nay !
    "Tôi vẫn tin rồi sẽ đến một thời
    Khi tinh thần thánh thiện sẽ lên ngôi,
    Sẽ chiến thắng thói đê hèn, tàn độc."
    Đó là 3 câu thơ cuối trong bài "Giải Nobel" mà tôi xin mạn phép chị TL và dịch giả bài thơ..Tôi tự ý sửa 2 chữ "phẫn nộ" thành "tàn độc" ! với ngụy biện rằng : Bản dịch này chị TL đưa lên đã ghi "tặng bạn bè" rồi mà !
    Rất cảm ơn chị TL và các bạn !

    Trả lờiXóa
  4. Thực ra theo các nhà tâm lý và triết học. Tư hữu là bản năng cơ bản (báic instinct) của con người, nên chỉ có tiêu diệt CN mới diệt được TH. TH vốn không tốt, không xấu. Luật pháp cần khống chế khả năng tha hóa của nó và khuyến khích cho nó thăng hoa. Bill gate không bị CP mỹ tịch thu đồng nào mà vẫn đem của cải cho toàn thể nhân loại. Không ai cấm con BG thứa kế nhưng chúng chỉ được 1 triệu đô-la Mỹ.
    Các bản năng khác là: tình dục, hủy diệt, sinh tồn... sẽ bàn khi có dịp

    Trả lờiXóa
  5. ĐẢ ĐẢO KẺ NÀO ĐÃ DU NHẬP CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀO NƯỚC VIỆT NAM , VÌ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN TƯỚC BỎ QUYỀN TƯ HỮU CỦA NHÂN DÂN.

    Trả lờiXóa
  6. Nếu ai đứng ra rao giảng học thuyết Marx cho đám đông công nhân nghe trong lúc này, tôi tin là người ấy sẽ không yên thân đâu, mặc dù người ta nói kiên định cái học thuyết bạo lực ấy.

    Trả lờiXóa
  7. “Tư hữu“, „sở hữu“ và „công hữu“

    Bác Lê Huy thân mến,
    Tôi „nhận khuyết điểm cho nhanh để còn … tiến bộ“ (nhớ những buổi kiểm thảo và kiểm điểm!), rằng có tính „nhanh nhảu“, nhưng hy vọng … ít „đoảng“. :-)! Tôi ghi ý kiến như „đặt viên gạch xếp hàng“ vậy. Nói chuyện „chen ngang“ lại nhớ một ý vui: Anh bạn tôi vui tính mà cũng sáng dạ; Thời xếp hàng mua dầu hỏa, anh ta cứ chen lên tán tỉnh, bốc phét rồi „tiện thể“ đứng len vào mấy vị trên đầu hàng. Có người bên dưới nhắc: Anh kia, đừng có chen ngang! Anh ta cười (cố đùa?): Em ơi, anh chen ngang còn chưa chắc mua được nữa là đứng mãi cuối hàng; Về vợ mắng chết!... Cười cả; Mà thời đó con người cũng dễ tính với nhau hơn thì phải?

    Tôi có cảm tưởng phải chia tách „tư hữu“, „sở hữu“ và „công hữu“ thì rõ hơn: Ở trên, tình yêu, gia đình, vợ chồng, con cái là „sở hữu“ thuộc về „cái phần con người có được theo công lý“ [Kinh tụng: Năng lễ, SỞ lễ – tánh KHÔNG, TỊNH.]. Bản thân lấy tinh thần kinh Phật mà xèt „10 phương pháp của Marx, Engels“ thì đã thấy nó chỉ bao gồm phần vật chất là „HẠ PHẨM“ (phần thấp nhất trong cách TU của con người cầu giác: TÀI (vật chất) thí, Pháp thí, vô úy thí.) Ngay câu cuối: „Kết hợp giáo dục với sản xuất vật chất“ đã đẩy sự „sản xuất các giá trị văn hóa, tình thần“ ra ngoài để các „đỉnh cao“ giữ phần „toàn diện, về mọi mặt“; kể cả "bao cấp TÌNH YÊU NƯỚC"!

    Chuyện „đưa vào“ và „đánh đổ“ học thuyết của CNCS, tôi đã có bàn. Nhắc lại lời giải đáp của một vị Tổ đạo Phật: Đạo Phật đến xứ này vì xứ này đã có chủng tử của đạo Phật.
    Vấn đề là từ hiện trạng này mà vượt lên và đi tới.


    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  8. Cám ơn tất cả các anh, chị... Cám ơn sự chia sẻ. Chuyện này nói nhiều, nói mãi và vẫn chẳng ra đâu vào đâu. Cứ nói và cứ làm ngược lại, nhất là đám hữu sản (tư sản đỏ). Em thây tội nghiệp cho Marx và Engel vì nếu còn sống chắc các ông đã nghĩ lại...
    @anh Lê Huy - cám ơn anh đã sửa hai từ trong câu thơ cuối. Hay hơn thật. Đấy là em thấy như vậy. Cám ơn anh.
    @anh VĐ - em đọc 10 điểm mà hai ông đưa ra thấy hơi kinh ngạc vì tư duy đơn giản lúc bấy giờ. Không lẽ chỉ cần bấy nhiêu mà thay đổi cả hình thái XH được sao? Anh phát hiện rất đúng, hai ông mới chỉ nhìn bề nổi mà không hề tính đến đời sống tâm hồn con người. Đây mới chính là sức mạnh có thề làm thay đổi bộ mặt XH...
    Cám ơn anh.

    Trả lờiXóa
  9. Hay và chưa hay

    Đọc chung quanh, và „nhân tiện“, đề tài này thì có được 1 nhận xét hay và 1 nhận xét chưa hay.
    Nhận xét hay: Hay là, chẳng phải lỗi của anh Vươn, cũng chẳng phải lỗi của nhà nước mà do con đường “Cách mạng” của ta có lỗi thiết kế nên con tàu cứ chạy vòng tròn, đi chán lại về chốn cũ? Cứ cho là như thế, thì “sai đâu sửa đó” , sai hệ thống thì sửa hệ thống, lo gì?
    Nhận xét chưa hay: Muốn thắng lợi “phải động viên toàn dân, tổ chức và giáo dục toàn dân, dựa vào lực lượng vĩ đại của toàn dân.”**. (** Hồ Chí Minh Toàn tập. Tâp 12, NXBCTQG. Hà Nội 1996, tr. 505.)
    „Hay“ thì ghi nhận để học hỏi; „Chưa hay“ thì có thể bàn thêm.
    Tôi quý trọng Trang nhà của chị Thùy Linh vì 2 điều tâm đắc: „Chân tình“ và „Căn bản“. Có chân tình mới dễ trao đổi và học hỏi; Từ đó sẽ nói được với nhau những vấn đề căn bản, cội rễ. „Căn bản“ theo suy nghĩ của tôi là giáo lý Phật-đà (Buddha) và luận lý khoa học. Phật (ông Bụt) là người từ bỏ vương vị để tìm chân lý „tự giác, giác tha“ thì rõ ràng mang tính nhân bản; Còn luận lý khoa học (logical thinking) là quá trình theo (mô phỏng) gần sát diễn tiến hoạt động tự nhiên của bộ não (so sánh, chọn lựa, tác động hành vi, …) nên đều thuộc về „căn bản“.
    Ý kiến „chưa hay“ đề cập mọi chuyện Âu, Mỹ (Tìm đến tận Mỹ để đọc ông F.D. Roosevelt về „nỗi sợ“ mà quên Bụt đã nói về „vô úy“ từ trước công nguyên!); rồi „chạy vòng tròn, đi chán lại về chốn cũ“: Lãnh đạo „phải (?!) động viên toàn dân, tổ chức và giáo dục toàn dân, …“ - Đọc, và nghĩ rằng ý kiến ông Mao không phải không có lý: Giáo điều (có người nhầm là „trí thức“) ít giá trị hơn bãi phân bò nhão nhoẹt.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  10. Đọc lại cả entry lần nữa, bỗng tôi nhận ra 1 sự trùng hợp trong hôm nay (3-3-2012. trên ABS, bài về cuộc nổi dậy thành công của dân làng Ô Khảm (Trung Quốc) có 1 Việt kiều từ Mỹ gửi Còm về nhắc lại 1 câu, có 20 chữ của cố Tổng bí thư Trường Chinh :-"Nếu giai cấp Công - Nông đi theo Đảng, thì họ chẳng mất gì cả, ngoài xiềng xích và nô lệ." và bạn ấy hỏi nên hiểu câu nói đó trong bối cảnh VN hiện nay..?- Thì bạn NiceCowboy, trả lời, chỉ sửa 1 chữ "mất" bằng chữ "Có"...vậy mà câu nói của ông Trường Chinh bỗng thay đổi khác hẳn... Thật tuyệt !
    -Tôi chịu, không biết câu trên có chính xác , đúng là của ông TC (?) nhưng trong câu trích dẫn "Tuyên ngôn của ĐCS." (ở phần cuối bài của chị TL, cũng có câu gần đúng ý như vậy :-"..Trong cuộc cách mạng ấy, những người vô sản chẳng mất gì hết, ngoài xiềng xích trói buộc họ."- nếu bắt chước bạn Nicecowboy, ta cũng có thể đưa 1 chữ "được" vào thay chữ "mất" trong câu của K. Mar và AnGhen...Nghĩa của cả câu cũng thay đổi..! Mời các bạn xem lại và ngẫm để thấy cái tài "chơi chữ" của Nicecowboy.

    Trả lờiXóa
  11. Xin bàn góp

    Thưa bác Lê Huy,
    Nice Cowboy (Hảo Mục tử) là "bình luận viên" thông minh trên nhiều diễn đàn. Bên ABS sinh hoạt rất sôi nổi làm tôi nhớ lại sinh hoạt thời talawas rất hào hứng và thân ái.
    Ông Trường Chinh là trí thức và chính trị gia tôi rất kính phục. Những câu thơ:
    Em biết đời anh say lý tưởng,
    Em mừng; Nhưng sợ cánh chim bay.

    Rất tình người.
    Hay câu:

    Tôi cũng thấy rất tâm đắc.
    Về câu nói trên có thể là từ ý gốc của Marx+Engels. Ngắn gọn có thể thấy: Làm cách mạng, giai cấp lao động không mất gì mà chỉ mất ... quyền sở hữu tư liệu sản xuất để sống còn. etc.

    Về CNCS, tôi tâm đắc câu của Cụ Hồ:
    Thấy có lợi thì đưa vào; Thấy không có lợi thì đưa ra.
    Đó là câu giải thích cho việc LX đem tên lửa vào và rút ra khỏi Cuba trong vụ khủng hoảng hạt nhân với Mỹ. Hình như câu nói đó trước câu "mèo trắng, mèo đen" của Đặng khá lâu.
    Nếu người làm chính trị theo nghĩa đó mà hành động vì "Cái LỢI của quốc dân" thì chẳng có bệnh gì không chữa khỏi.

    Hy vọng ý kiến nhỏ được thông cảm.
    Thân kính.

    Trả lờiXóa
  12. Do viết trực tiếp và chắc vì lỗi format nên thiếu câu thơ thứ 2 của ông Trường Chinh; Xin bổ xung:
    Dùng ngòi bút mà lạnh lùng soi tỏ,
    Những bệnh căn xã hội đã điêu tàn.

    (Là thi sỹ)

    Trả lờiXóa
  13. - Năm ngoái, mình đã được đến thăm nhà ông Kim Ngọc và chép vào sổ lưu niệm của gia đình, bài Từ những giọt nước mắt khóc ông Kim Ngọc. (Bài đã đăng trang mạng của bác Trần Nhương).
    - Tuy chưa được đến thăm nhà và mộ nhà văn Pasternak, nhưng mình đã được đọc Bác sỹ Zhivago. Thời ấy, chữ in trên giấy bổi đen, sách dày như hòn gạch vồ. Qua tìm hiểu về số phận tác giả và tác phẩm này, mình ngẫm nghĩ về xô-viết.
    - Cái điều mà Thùy Linh viết về quyền tư hữu (chợt nhớ câu: Nhân chi sơ tính bổn tư bản…), đối lập với sở hữu toàn dân. Sở hữu toàn dân chính là của đảng cộng sản. Bởi vì, đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, nên có quyền định đoạt tất cả. Nếu không tin điều đó, xin đọc Hiến pháp (điều 17, 18), Luật đất đai (điều 5) và xem vụ Bô-xít (2001), Cống Rộc (2012)…
    - Đọc nhiều bài viết của Thùy Linh, mình nhận thấy sự đồng cảm và có thể tâm sự. Trân trọng cám ơn bà chủ có lời mời: “Hãy cùng tôi ghé thăm trái đất này”.
    Tuyên Quang, 4/3/2012
    Vũ Xuân Tửu

    Trả lờiXóa
  14. Sự Sâu sắc của người Phụ nữ

    Đọc một bài trên BauxiteVN.info về Minh Hằng nhân ngày Tán tháng Ba; Không biết chia sẻ ở đâu nên lại ... gửi chị TL vậy.
    Tôi cũng đã suy nghĩ về câu ca dao: "Đàn bà sâu sắc ..."
    Thực ra, nhìn nhận quá trình nhận thức của con người với điểm bắt đầu là cảm xúc (Emotion) mới đi tới cảm thức (Intelligence) thì mới thấy giá trị của "cơi trầu" (khơi nguồn tình cảm) mà người phụ nữ đã đặt bước chân đầu tiên cho cuộc đời. Cho nên tôi muốn trở lại ý ban đầu là con người sở hữu cái quý nhất là "nhịp đập trái tim Người Mẹ".

    Về Minh Hằng và CHHV, tôi đã có chia sẻ. Về Hoàng Sa và Trường Sa, hiện có ý kiến rằng đây là cuộc đàm phán lâu dài. Tôi chợt nghĩ: Thực ra Hoàng Sa là hòn đá thử vàng cho Trung Quốc chớ không phải Việt Nam vì Tàu đã đánh cướp của Ta. Nhưng nó cũng là đá thử vàng cho cung ccách xử sự của Nhân Dân và những người đương quyền.

    "Vết dao cắm nơi tim" này đang thử thách sức mạnh của TRÁI TIM Việt Nam.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  15. @Cám ơn anh Xuân Tửu. Anh cứ chia sẻ những gf có thể. Em sẵn sàng chia sẻ lại cùng anh và lắng nghe ạ.
    @Anh VĐ - cám ơn sự nhiệt tình và suy tư sâu sắc của anh về nhiều vấn đề. Em xin học sự thấu đáo của nh trước mọi vấn đề.
    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  16. Bài viết của chị Thùy Linh rất hay, đặc biệt là những đoạn về các nhà văn Nga, cũng như các tấm ảnh minh họa.

    Nhân tiện, cũng về vấn đề thủ tiêu tư hữu, trên mạng có bài này, chị Thùy Linh có thể tham khảo thêm, thấy viết cũng được:

    http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-10-18-khong-phai-cu-gan-mac-la-thanh-xa-hoi-chu-nghia-
    http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-10-18-doanh-nghiep-xhcn-khong-phai-cu-nghi-la-ra-

    Trong bài đó có đoạn tác giả nhận xét:

    "Ở đây, những người do sùng bái tư hữu mà đi tới phê phán học thuyết của Marx về thủ tiêu chế độ tư hữu TBCN, đã lẫn lộn "chế độ tư hữu TBCN" với "sở hữu cá nhân, ích lợi cá nhân". Họ phê phán Marx, vì họ tưởng rằng Marx đòi xóa bỏ sở hữu cá nhân, lợi ích cá nhân. Đây là một nhầm lẫn rất ấu trĩ, nhưng lại hết sức phổ biến."

    Trả lờiXóa
  17. Hiểu chữ „tư hữu“ thế nào cho đúng?

    Thưa quý vị,
    Tôi có ý dừng lại để suy ngẫm sau khi đọc … Nhưng thấy có điểm 1 bài tên TVN nên đã đọc qua và muốn bàn góp chút ít.

    Tôi chưa biết nhiều về tác giả Đoàn Tiểu Long nhưng có đọc ông bàn về Marx; Trong bài này, ông cũng „triển khai“ những ý nghĩa của học thuyết Marx. Tôi thấy cần hiểu cho rõ từng chữ trước khi hiểu hết ý nghĩa của bài viết.
    Có thể lấy thí dụ, cho vui, về quyền tư hữu qua câu ca dao:
    Tiền gạo của mẹ, của cha,
    Cái nghiên, cái bút thực là của em.

    Người học trò xưa được gọi là “bạch diện thư sinh” chẳng có gì ngoài việc đi học chữ. Anh ta không có những thứ thiết yếu kể trên, nhưng khi cha mẹ và vợ giao cho anh ta thì anh ta đã có quyền “tư/sở hữu” để phục vụ nhiệm vụ học của mình. Sau khi nhận, người học trò có quyền nói: Tiền, gạo, nghiên, bút là “của tôi” và bố mẹ hay người vợ không thể lấy lại bằng việc đòi hay ... “cưỡng chế”. Chuyện đến đây cũng là dễ hiểu; Nhưng khi có quyền tư hữu đó, người học trò có nhiệm vụ, trách nhiệm thể hiện quyền tư hữu của mình là “quản lý và sử dụng”. Anh ta không thể đem tiền đi đánh bạc, đem gạo đi gán nợ hoặc dùng giấy bút để ... vẽ voi.
    Ý tưởng đẹp của Marx chỉ có giá trị khi trình độ quản lý và điều hành của bộ máy nhà nước đủ khả năng không làm hư hại tài sản mình chiếm giữ và làm sao cho chúng sinh lợi tối đa để phục vụ cuộc sống mọi nguời trong xã hội. Điều này chưa là hiện thực trong xã hội ta.

    Ngoài ra, nhặt 1 câu: „Chỉ đến khi nền sản xuất xã hội đã rất phát triển, và ý thức con người cũng ở mức phát triển tương ứng, ...” – cũng có thể thấy tác giả “đặt cái cày đi trước con trâu” là để “ý thức” (trí tuệ) con người lẽo đẽo theo sau cái “hình thái sản xuất xã hội” được dựng lên bằng “duy ý chí”.

    Xin tạm dừng vì không thể bàn dài trong một ý kiến ngắn.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  18. Tư hửu không Cần cách mạng . Nó thuộc về bản năng tự nhiên .

    Triệt tiêu quyền Tư hửu chỉ để tuyên truyền , lừa bịp , dụ dổ thành phần nghèo khó .

    Trả lờiXóa
  19. „Tri âm, tri kỷ“

    Thưa các bác quý mến,
    Tôi đọc bác „Nặc danh“ (10:39) thì thấy niềm vui lớn và muốn được trao đổi ngay.

    Nguyên, khi đọc lời khen thân tình của chị Thùy Linh, tôi có ý chờ (dù biết TL đang rất bận việc) một entry mới rồi viết chia sẻ nơi đây như một „góc hẹp“: Tôi nhiệt tình „có ý kiến“ vì khi viết chính là duyệt và sắp xếp lại những suy nghĩ của mình; Vậy trao đổi chính là cách học hỏi cho cá nhân. Sự bàn thảo tất nhiên cũng có ý nghĩa xã hội là giúp nhau về nhận thức trong phạm vi hẹp, nhưng suy cho cùng thì xã hội cũng là tập hợp các cá nhân và tư duy cùng hành động xã hội cũng chính là sự tổng hợp các suy tư và hành động của các cá nhân. Truyền thông nối mạng với hình thức blog như đây là phương tiện cho việc „tổng/tập hợp“ đó.

    Ý kiến bác Nặc danh lý thú ở chỗ sau 4 ngày trao đổi, bác đã đưa ra nhận xét ngắn gọn mà đầy ý nhgĩa: Những cái gì thuộc về bản năng, thuộc về nhân tính thì cùng thừa nhận nó đi, làm gì phải vòng vo lý thuyết rồi văn bản để che đậy tư hữu của mình và chiếm hữu quyền tư hữu của người khác? Kể cả „tư hữu“ quyền lãnh đạo và yêu nước?
    Tôi hiểu tiêu đề như thế, chứ không phải bài viết nhằm „làm cách mạng về bản năng tư hữu“.
    Vấn đề tôi muốn trao đổi là: Khi xã hội đã có ý kiến về chuyện nào đó (thí dụ khẳng định có „tư hữu toàn dân“) rồi khi cuộc sống đã kiểm nghiệm và có những người phát hiện để phản biện bằng suy tư và hành động như cụ Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc và anh Đoàn Văn Vươn, thì mỗi người (vì cuộc sống riêng và chung) cần chia sẻ và đóng góp. Niềm tin của chúng ta là: Cái Thiện, cái Nhân bản như tư tưởng Pasternak, cuối cùng sẽ còn lại và sống trong ý thức con người. Vấn đề của cuộc sống là mọi bước tiến đều phải đi/vượt qua những chặng đường đau khổ.

    Nhiệt tình của chúng ta chỉ có thể chia sẻ suy tư cùng Trang chủ; Nhưng sự đóng góp của chị Thùy Linh vì bước tiến cụ thể của LÒNG NHÂN khi đến với các em trẻ nghèo và đói rét vùng cao thì ta chỉ có thể ngưỡng mộ và trân trọng.

    Kính mến.

    Trả lờiXóa
  20. „Tri âm, tri kỷ“

    Thưa các bác quý mến,
    Tôi đọc bác „Nặc danh“ (10:39) thì thấy niềm vui lớn và muốn được trao đổi ngay.

    Nguyên, khi đọc lời khen thân tình của chị Thùy Linh, tôi có ý chờ (dù biết TL đang rất bận việc) một entry mới rồi viết chia sẻ nơi đây như một „góc hẹp“: Tôi nhiệt tình „có ý kiến“ vì nghĩ rằng khi viết chính là duyệt và sắp xếp lại những suy nghĩ của mình; Vậy trao đổi chính là cách học hỏi cho cá nhân. Sự bàn thảo tất nhiên cũng có ý nghĩa xã hội là giúp nhau về nhận thức trong phạm vi hẹp, nhưng suy cho cùng thì xã hội cũng là tập hợp các cá nhân và tư duy cùng hành động xã hội cũng chính là sự tổng hợp các suy tư và hành động của các cá nhân. Truyền thông nối mạng với hình thức blog như đây là phương tiện tốt cho việc „tổng/tập hợp“ đó.

    Ý kiến bác Nặc danh lý thú ở chỗ sau 4 ngày trao đổi, bác đã đưa ra nhận xét ngắn gọn mà đầy ý nhgĩa: Những cái gì thuộc về bản năng, thuộc về nhân tính thì cùng thừa nhận nó đi, làm gì phải vòng vo lý thuyết rồi văn bản để che đậy tư hữu của mình và chiếm hữu quyền tư hữu của người khác? Kể cả „tư hữu“ quyền lãnh đạo và yêu nước?
    Tôi hiểu tiêu đề như thế, chứ không phải bài viết nhằm „làm cách mạng về bản năng tư hữu“.
    Vấn đề tôi muốn trao đổi là: Khi xã hội đã có ý kiến về chuyện nào đó (thí dụ khẳng định có „tư hữu toàn dân“) rồi khi cuộc sống đã kiểm nghiệm và có những người phát hiện để phản biện bằng suy tư và hành động như cụ Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc và anh Đoàn Văn Vươn, thì mỗi người (vì cuộc sống riêng và chung) cần chia sẻ và đóng góp. Niềm tin của chúng ta là: Cái Thiện, cái Nhân bản như tư tưởng Pasternak, cuối cùng sẽ còn lại và sống trong ý thức con người. Vấn đề của cuộc sống là mọi bước tiến đều phải đi/vượt qua những chặng đường đau khổ.

    Nhiệt tình của chúng ta chỉ có thể chia sẻ suy tư cùng Trang chủ; Nhưng sự đóng góp của chị Thùy Linh vì bước tiến cụ thể của LÒNG NHÂN khi đến với các em trẻ nghèo và đói rét vùng cao thì ta chỉ có thể ngưỡng mộ và trân trọng.

    Kính mến.

    Trả lờiXóa
  21. Mô hình ba điều khoản của nhà phân tích tâm lý Pháp Lacan gồm: Thực, Ảo, và Biểu tượng, như 3 chiếc đĩa đan vao nhau.Có một thời người ta mơ mộng, dù là mơ mộng trong chiến tranh...Đến thời kỳ này lại nghiêng về vật chất (thực)...Có thể xu hướng tiếp theo sẽ là Biểu tượng

    Trả lờiXóa
  22. Ôi biết đến bao giờ thì mình được sở hữu cái miếng đất và ngôi nhà của mình mà mình bỏ tiền ra mua đây

    Trả lờiXóa
  23. @ Túngon: không phải cái gì được mua bằng tiền cũng nhất thiết phải được xác lập quyền sở hữu đâu bạn.

    Bạn biết quá rõ chuyện mua quan bán chức chứ nhỉ, làm gì có chuyện sở hữu chiếc "ghế" ở đây! Chỉ có "quyền sử dụng" trong một thời gian nhất định thôi. Nhưng có thấy ai kêu ca gì đâu!

    Ở các chợ vẫn thường xuyên có chuyện sang nhượng sạp hàng. Người bỏ tiền ra "mua" sạp hàng không hề có quyền sở hữu sạp hàng đó, mà chỉ có quyền sử dụng thôi. Không ai théc méc gì cả, mọi người vẫn an tâm làm ăn như thường. Những ví dụ về việc mua bán "quyền sử dụng" kiểu này nhiều vô số: thẻ thành viên sân golf, vé xem đá bóng cả mùa, quyền đậu xe tại một bãi đậu xe, quyền bán vé số tại một vị trí nhất định trên vỉa hè v.v...

    Căn nhà của bạn cũng thế. Luật pháp quy định bạn có quyền sử dụng đất nơi ngôi nhà tọa lạc, và quyền sở hữu ngôi nhà mà bạn mua hay tự xây. Chưa thấy ai kêu ca về việc đó cả, sao bạn lại than thở thế?

    Trả lờiXóa
  24. Moi nguoi lam chu qua,mang hêt ông nay ông kia ra nge u hêt ca tai!con tôi chi ngi,gia nhu cu HÔCHIMINH giu BAODDAI lam vua cua V.Nam con CU lam thu tuong nhu nhiêu nuoc thi chac gi đa co 2 cuôc chiên tranh tuong tan?

    Trả lờiXóa