NẾU LÀ NGƯỜI KHÔNG HOÀN MỸ

TL: Tặng bạn bè đọc ngày cuối tuần...Hy vọng mọi người được thư thái sau một tuần làm việc căng thẳng.
Nguồn: chungta.com

Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất đi một góc lớn hình tam giác. 
Buồn bực, vòng tròn ta đi tìm mảnh vỡ đó. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang toả sắc bên đường, nó vui đùa cùng ánh nắng mặt trời, tâm tình cùng sâu bọ… 
Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít và ghép vào. Nó lăn đi và nhận ra mình đang lăn quá nhanh. Đến nỗi, không kịp nhận ra những bông hoa đang cố mỉm cười với nó. Vòng tròn thấy rằng, cuộc sống khác hẳn đi khi nó lăn quá nhanh. Nó dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi. 
Bài học về cái vòng tròn cho chúng ta thấy được rằng, đôi khi con người ta mất đi thứ gì đó thì lại trở nên hoàn hảo. Người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Đã là “nhân” thì sẽ “vô thập toàn”. Điều quan trọng là, bạn phải biết chấp nhận sự bất toàn ấy giống như một phần tất yếu của cuộc sống. Chưa hoàn mỹ là cơ hội để bạn cố gắng, ước mơ, hy vọng chứ không phải là lý do để bạn tự dằn vặt về thất bại của mình. 

…biết quan tâm đến những người xung quanh
Quan tâm tới một người không đơn giản chỉ là việc xem người ấy sống thế nào, tiền có đủ tiêu hay không. Điều quan trọng nhất chính là sự yêu thương xuất phát từ tâm hồn, là biết cách khơi dậy lòng tin cho người khác. Nên nhớ rằng, đôi khi những lời nói vô cùng bình dị lại tràn vào và khoả lấp khe nứt của trái tim con người. Quan tâm tới người khác chính là cách làm cho tâm hồn bạn “giàu có” thêm.  
…biết giúp đỡ người khác
Đơn giản như việc giúp một bà cụ hay một em nhỏ qua đường, cho ai đó đi nhờ xe, chép hộ bài cho nhỏ bạn bị ốm… Hãy làm điều đó một cách vô tư và không mong chờ được đền đáp. Hãy nghĩ rằng sẽ có lúc bạn rơi vào tình trạng đó và cần sự giúp đỡ. 
…biết xem trở ngại là cơ hội
Cuộc sống có những ngả rẽ, những bước ngoặt mà ta không thể ngờ được. Gục ngã hay đạt được thành công nhờ trở ngại, tất cả phụ thuộc vào bản thân bạn. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có tài “chèo lái” nếu công ty không lâm vào cảnh khó khăn về tài chính. Bạn sẽ không thể khám phá ra được rằng, mình có thể trở thành ca sỹ nếu không bị “ép” lên hát trong buổi biểu diễn văn nghệ toàn trường. Cuộc sống bao giờ cũng là bắt đầu. Trở ngại nhiều lúc chính là cơ hội để bạn khám phá bản thân. 
…biết tự tin
Tự tin là chìa khoá của thành công. Hãy thử hình dung một buổi phỏng vấn xin việc sẽ như thế nào nếu bạn trả lời câu hỏi bằng ánh mắt sợ sệt, giọng nói run rẩy? Chắc chắn kết quả sẽ rất tệ. Mỗi người chúng ta đều có một “bản ngã” riêng, tự tin với bản thân cũng có nghĩa là giữ cho mình một nét khác biệt. Điều này luôn đặt mình vào những cơ hội mới để có dịp thể hiện bản thân.  
…biết tha thứ
Tôi không thể quên được câu chuyện về “cái bao giận hờn”. Chuyện kể rằng, vị thầy giáo nọ khuyên các học sinh của mình, hãy ghi tên tất cả những người mà cho đến giờ các con chưa thể tha thứ lên những củ khoai tây, sau đó bỏ chúng vào một cái bao. Mỗi người tương xứng với một củ.  
Thêm nữa, phải luôn để mắt, đặt nó ở những nơi dễ thấy nhất và mang chúng theo dù đang làm bất cứ chuyện gì. Ai cũng cảm thấy thật nặng nề và phiền toái khi lúc nào cũng phải mang kè kè bên mình một “gánh nặng” như vậy. Hơn thế nữa, qua một tuần những bao khoai tây đó đã dần bị thối rữa. 
Vị thầy giáo đã cho ta hiểu được cái giá phải trả khi luôn mang theo những nỗi giận hờn, buồn phiền và bi quan bên mình. Chúng ta cứ nghĩ rằng, tha thứ là một món quà mà ta dành tặng cho người khác, nhưng thực chất lại là món quà dành tặng cho chúng ta. Hãy biết cách tha thứ, đó chính là món quà quý nhất mà cuộc sống mang lại cho bạn. 
…biết sống hết mình và dám trả giá
Mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những giai đoạn đẹp nhất nếu chúng ta biết sống hết mình, biết trân trọng từng khoảnh khắc được sống. Thời gian không chờ đợi một ai. Do đó, đừng giữ mãi trong đầu ý nghĩ rằng: “Mình sẽ làm việc đó vào ngày mai”.  
Cuộc sống luôn đầy rẫy những bất trắc, không ai có thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Trân trọng từng khoảnh khắc sống và làm hết khả năng của mình bạn sẽ không phải rơi những giọt nước mắt hối tiếc. Sống hết mình cũng là cách trả giá cho những gì đáng giá đấy bạn ạ. 
…biết đứng dậy sau vấp ngã
 Ngọn trúc oằn mình dưới sức mạnh của gió nhưng rồi lại bật thẳng lên đầy kiêu hãnh như chưa từng xảy ra chuyện gì. Mỗi người chúng ta đều mang trong mình tính cách của ngọn trúc. Đấy là điều chắc chắn.  

Vấp ngã không phải là cách để bạn từ bỏ ước mơ, hy vọng. Đấy là “cơ hội” để bạn nhìn lại chính mình và rút kinh nghiệm cho lần sau. Hãy thay đổi thái độ của mình sau mỗi lần gặp thất bại. Thời gian không chờ đợi một ai nhưng không bao giờ là quá muộn. Khởi đầu hay kết thúc là do chính bạn. 

…biết yêu thương
Yêu thương vô điều kiện. Bạn đã bao giờ làm được điều đó chưa? Hay lúc nào cũng chỉ muốn người khác yêu mình, muốn “nhận” tất cả mà không muốn “cho” đi chút gì? Cuộc sống thật kỳ diệu, không ai có tất cả nhưng cũng không ai mất tất cả. Những nỗi đau sẽ dịu đi rất nhiều nếu được hàn gắn bằng sự yêu thương. Yêu thương chính là dang tay đón nhận những xúc cảm tuyệt vời do cuộc sống mang lại. 
Cuộc sống là những chất liệu thô mà chúng ta là những người nghệ sỹ. Nhào nặn chúng thành một tuyệt tác hay biến chúng thành một tác phẩm thô kệch đều tùy thuộc vào chúng ta”. Chúng ta học được gì từ cuộc sống? Xin thưa rằng: Nhiều vô kể!  
Nhưng điều quan trọng nhất không phải là việc đọc vanh vách những điều đó lên, mà là thái độ và quan điểm của chúng ta trước những điều mà cuộc sống mang lại. Hãy để những “món quà vô giá” ấy thanh lọc tâm hồn bạn, để sống tốt hơn và tận hưởng hạnh phúc diệu kỳ.

5 nhận xét:

  1. Chị ơi, biết chị mệt mà em vẫn nói những lời giận hờn, mong chị thứ tha!
    Em sẽ cố gắng:
    - Biết chị đang mệt hay đang vui!
    - Biết ai đó cần đến mình dù chỉ là một ly một lai.
    - Biết mình ít cơ hội để nhiều người may mắn hơn mình,
    - Biết mình làm được điều gì tốt đẹp cho cuộc sống mặc dù vô cùng bé nhỏ!
    - Biết nở nụ cười nếu ai đó mắng trách em.
    - Biết làm những việc mình cho là đúng.
    - Biết nói câu "Sai lầm là có thể nhưng không được phép lặp lại"
    - Và biết yêu thầm nhớ trộm những cô gái không còn tự do!

    Trả lờiXóa
  2. “Hoàn hảo“ và „Toàn hảo“

    Tôi vui là lại được đọc thêm entry mới. Tôi nghĩ đọc mới là cơ hội tốt cho tư duy, nhưng những trao đổi sau đây e không giúp nhiều cho „thư giãn“; Vậy xin có lời xin thứ lỗi trước.

    Tôi tra lại Cụ Đào Duy Anh thì thấy hai chữ „hoàn hảo“ và „toàn hảo“ gần như nhau: parfait. Đọc phần đầu thì thấy hình ảnh „vòng tròn“ liên hệ nhiều đến „hoàn“; Nhưng khi dẫn phương ngôn thì lại phải dùng „toàn“ („nhân vô thập toàn“). Lang thang đi tìm thì có ngay chữ dùng của bác Hà Sỹ Phu: „cặp đôi hoàn hảo“. Thế là đã có thể hiểu thêm một chút nghĩa của „hoàn hảo“: Khớp những gì đó cho thành một tổng thể [„hoàn (toàn)“, „tròn trịa“] để nó phát huy tốt tác dụng (tổng hợp). Tách được ra một chút như thế thì đã có thể hiểu thêm (tại sao phương ngôn dùng) „toàn hảo“ gần với „toàn thiện“ là điều con người mong đạt tới.
    (Coi thêm các giai đoạn biến thái của „vòng tròn“ cũng có thể bàn cho vui thêm; Nhưng xin để cho … từ từ.)

    „Vô thập toàn“ là hiện thực, ta có thể thừa nhận mà không „chấp nhận“. Thừa nhận để hướng tới những gương „toàn thiện“.
    Có hai gương „toàn thiện“ tôi nghĩ rất nên được nêu cao: Đó là Đức Phật và Đức Thánh Trần Hưng Đạo. Đức Phật từ bỏ mọi cám rũ của „lợi“ và „quyền“ để hướng Tâm „Nhân“ vào con đường giải thoát cứu độ chúng sanh. Đức Thánh Trần không một lần dùng „quyền“ đưọc ban trao là „phong tướng không cần thượng bẩm“ và cho đến phút chót của cuộc đời vẫn giữ tư thái của người Trí giả.
    Để thêm vào ý của bác Hà Sỹ Phu khi dẫn lời ông người Anh là „Nam tước John Dalberg-Acton (1834-1902) ‚Quyền lực có xu hướng tham nhũng, mà quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối.’ (‚Power tends to corrupt, and absolute power corrupts absolutely.’)“, có thể lấy câu của người Pháp sống trước đó ít lâu (Napoleon Bonaparte, 1769-1821):
    Nếu muốn tàn hủy con người thì chỉ cần để họ được quyền làm mọi thứ. (cũng nghĩa là “toàn diện, tuyệt đối”.)
    (Tiếng Đức: Wer die Menschen ruinieren will, braucht ihnen nur alles zu erlauben.)

    Mong những suy nghĩ của tôi được quý thân hữu góp ý để học hỏi thêm.
    Thân kính.

    Trả lờiXóa
  3. @Thanhvdgt1 - Hay ân hận thế cũng tốt em nhỉ...Thôi, hôm nào đãi chị chầu cafe để cần hòa đi? Hihi...
    @Anh VĐ - Phàm là người khó mà toàn thịên được lắm ạ. Nhưng cũng phàm là người tử tế thì luôn hướng đến sự toàn thiện. Thế nên con người mới cần học hỏi, tu tập, phấn đấu...
    Cám ơn anh về những câu sưu tầm rất hay. Rất đúng với XH VN hôm nay. Thế mới buồn...
    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  4. A Bình nói: về sự hoàn hảo !
    Trong vật lý người ta định nghĩa cái đẹp là "sự bất đối xứng nhẹ", thí dụ lúm đồng tiền, mắt hơi to hay trán dô, cầm lẹm một chút... sẽ tạo ra khuôn mặt hấp dẫn hơn là tròn trịa, cân đối hoàn toàn ! Nhưng chỉ "nhẹ" thôi, nếu quá lại thành xấu. Khi xây dựng tháp người Chăm cung không làm hết mà để lại một phần cho thế hệ sau thực hiện tiếp ! Thế giới là vậy!

    Trả lờiXóa
  5. Đẹp, như một chân lý của cuộc đời

    Chị Thùy Linh thân mến,
    Có một điều lý thú muốn trao đổi trực tiếp trong dạng viết "vo": Không dẫn link nguồn khảo cứu.
    Có một hệ tiêu chuẩn gọi là "Chân-Thiện-Mỹ" và tôi cũng cố tìm cho mình một điểm tựa khi viết:
    Đẹp là sự hài hòa từ bản chất.
    Khi coi tin về một "biệt thự", tôi không tin vì không thấy nó "đẹp". Chờ tới hôm nay thì sự việc đã sáng tỏ trên nhiều nguồn thông tin. Tất nhiên cũng lý thú khi thống kê "phản hồi" để xếp bậc từ "Emotion" đến "Intelligence", nhưng cuối cùng thì cái giá trị vẫn là sự nhạy cảm của "tâm thức xã hội".
    Không tin chính là do cái bất hợp lý là "không đẹp": Không thể có một thiết kế rất cổ hủ, lỗi thời, không tiện dụng trong không gian đời sống lại có thể được coi là tiêu chuẩn "sang trọng". Khi trong bản chất không có sự hài hòa thì không thể có cái gọi là "đẹp" đáng để con người ngưỡng vọng; Và khi con người đã không ngưỡng vọng, không kỳ vọng, mất niềm tin thì không gì có thể hiện hữu và tồn tại lâu dài được.

    Không biết "viết vo" thế này có sai sót nhiều không? Dù sao cũng là muốn thêm tiếng cho vui, mong được thông cảm.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa