 |
| Nước non ngàn dặm... |
Chiều ấy mình tới lớp mẫu giáo của Bé (mình hỏi tên rồi lại quên vì tên người dân tộc đôi khi rất khó nhớ) khi mặt trời sắp lặn. Nắng hanh vàng. Bé người Mông, mặc váy, quấn khăn dù người trời đã nóng. Bé quay nhìn mình…Một cái nhọt rất to bên trán sưng tím tái, đã có dấu hiệu mưng mủ vì nhiễm trùng. Một bên mắt vẫn còn thâm đen. Mình hỏi, con có đau không? Mới đầu Bé im lặng vì không hiểu tiếng Kinh và đôi mắt nhìn như dè chừng. Nghe cô giáo nói chuyện, giải thích với mình một lát, có được cảm giác yên tâm với người lạ nên Bé hết sợ. Thấy mình chụp ảnh, cười thân thiện Bé cũng bắt đầu cười như muốn đáp lễ. Cô giáo nhắc lại câu hỏi thật chậm rãi, khuyến khích nên Bé lắc đầu, còn tỉm tỉm cười…Cô giáo bảo vừa ngã hôm qua đấy. Hỏi thế nào vẫn lắc đầu nói không đau…
 |
| Con vẫn đi học... |
Mình ngồi nhìn bé đến 10 phút, mặc cho mọi người giục đi tiếp vì sợ trời tối mà chặng đường còn dài…Chỉ vài lần mới có cảm giác bất lực đè nén mình như vậy. Không một cái gì có trong tay có thể giúp Bé đỡ đau và an ủi Bé. Bé ngã vì phải tự mình lần mò từ ngôi nhà cheo leo trên đỉnh núi đến lớp học ở lưng chừng núi. Mặt đập vào đá nhọn. Sưng đau thế mà hôm nay Bé vẫn lần mò theo lối nhỏ từ đỉnh núi đến lớp mẫu giáo học. Bữa cơm có thịt đã quyến rũ tính ham học của Bé và bạn bè trong lớp. Tất cả nơi mình đến các cô giáo đều bảo số học sinh tăng lên đáng kể, có lớp đã vượt chỉ tiêu qui định. Lần đầu tiên làm nghề dạy học, các cô giáo đã nhận được lời cám ơn từ cha mẹ học trò vì bữa cơm no bụng và ngon miệng. Cha mẹ còn dặn là đừng nấu ngon quá, đừng cho mì chính vì về nhà các bé chê cơm cha mẹ không biết nấu, không nấu ngon bằng cô giáo. Các cô mẫu giáo không phải đi từng nhà “xin” học sinh nữa. Trò và cô tự tìm đến nhau quây quần vui lắm…Và từ các ngọn núi cao, gập ghềnh con đường nhỏ dốc đứng, cheo leo, hàng ngày các bé lẫm chẫm tự đến trường để cùng bạn bè bi bô câu hát, học làm cô giáo, học xếp chữ, và thiết thực nhất là có bữa cơm trưa ấm bụng.
 |
| Bé ngồi ttrên tảng đá xem mẹ làm nương bên dưới |
 |
| Chưa đủ tuổi học mẫu giáo, hàng ngày bé theo mẹ, theo chị lên nương như thế này |
Trẻ con là phải đi học. Dù nhà nghèo, ở bất cứ đâu, nơi vùng biển nắng cháy và bão mưa liên miên, nơi núi cao trùng điệp ít dấu chân người thì đã là trẻ con thì phải đến trường. Cha mẹ nhọc nhằn kiếm miếng ăn hàng ngày. Trẻ con nhọc nhằn tìm nơi học cái chữ. Bụng đói cũng phải học. Manh áo phong phanh vẫn phải đến trường. Chân không giày, tất thì tụi trẻ vẫn hàng ngày bấm mười ngón chân bám vào từng centimet mặt đường gió bụi, bùn lầy để đến trường. Học gì? Thì bất cứ thứ gì, môn gì mà trẻ con thành phố, các vùng dưới xuôi đang học. Có hiểu không, có thiết thực cho cuộc sống hàng ngày của tụi nhỏ và gia đình chúng không? Chả biết nữa…Các cô giáo dạy tiểu học bảo, sau khi học xong chương trình phổ thông cơ sở, nếu học sinh miền núi nói sõi tiếng Kinh, đếm và làm thành thạo các con số từ 1 đến 100 là mừng lắm rồi, là thành công rồi. Nhưng đám trẻ vùng núi vẫn phải bám vào các sách đã biên sọan chung với nhiều môn học mà chính chúng chắc chả hiểu dù được học hàng ngày. Càng không biết để làm gì khi cuộc sống tương lai của chúng vẫn bám vào mấy mảnh nương khô cằn trên triền núi với phương tiện hết sức thô sơ như ông bà, cha mẹ chúng đã và đang sử dụng?

 |
| Dù đi học, anh chị vẫn phải trông em |
 |
| Còn nhỏ nhưng bé đã chịu đựng gian khổ để anh chị đến lớp - Ngủ trên lưng lúc mẹ nấu cơm cho các anh chị (phụ huynh thay nhau nấu cơm cho con em đi học) |
 |
| Lớp học ghép - Bảng chia hai (thú thực phải lúc sau mình mới lụân ra "câu khiến" là gì?) |
 |
| Sau giờ học ở phân hịêu nội trú |
 |
| Lùa trâu về chuồng sau giờ học |
 |
| Ai bảo chăn trâu là khổ... |
Hỏi tụi trẻ miền núi sẽ chỉ thường được nghe những câu ngắn cụt. Hỏi: Con có đi học không? – Đi. Con học lớp mấy? – Ba (bốn…). Con đi học về phải không? – Phải. Con đi chăn trâu à? - Ừ. Đây là em con à? – Đúng…Và thêm vào nụ cười ngượng nghịu hoặc xấu hổ quay mặt đi. Nếu hỏi dài, nói nhanh là tụi trẻ lập tức lúng túng, có đứa khổ sở vì không thể diễn đạt những gì chúng muốn nói, có đứa như nghẹn lời khi không thể cất tiếng…Lúc đó đành cười xí xóa và trả lời thay, hoặc lảng sang chuyện khác. Không ít lần như thể độc thọai trước mặt chúng.
 |
| Hạt ngô - đạo cụ học chữ |
 |
| Con học xếp chữ - Cậu bé xếp chữ Ô bị sai |
Chợt nhớ đến các lớp học mà người có chức quyền theo học để kiếm mảnh bằng thăng quan sao mà dễ dàng đến vậy…Không đến lớp vẫn tốt nghiệp. Không cần viết lụân văn vẫn có điểm cao. Những mảnh bằng trở thành vật trang trí cho những cái đầu mà dân gian đùa chuyên dùng làm chỗ đổ đất để trồng cây. Tại sao mảnh bằng ám ảnh người ta quá vậy nhỉ?
 |
| Lịêu các bé gái này có hạnh phúc hơn nhờ đi học??? |
Còn tụi trẻ miền núi này đang nhọc nhằn dấn bước trên con đường học vấn mông lung, bấp bênh. Con đường sống khó vậy thì con đường học vấn càng xa ngái…
Tiếng kinh chưa sõi, liệu các cô cậu học vùng cao có hiểu được vẻ đẹp bài thơ "Đất nước" của nhà thơ Nguyễn Đình Thi: "Nước chúng ta/ Nước những người chưa bao giờ khuất/ Đêm đêm rì rầm trong tiếng đất/ Những buổi ngày xưa vọng nói về"???
Chị ơi, cuối năm cho em bám càng chị với ạ! Em xin share bài này nha chị:x
Trả lờiXóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaThùy Linh ơi, nước mắt mình rơi theo từng dòng chữ của bạn. Mình hiểu được sự bất lực và trăn trở của Thùy Linh...
Trả lờiXóaHương
Tôi là người miền Nam, chỉ có thể viết đôi lời để chia sẻ với bạn. Có phải chúng ta thật sự bất lực trước cuộc đời? Không, cho dù những cái đầu đầy toan tính, đầy những mùi tiền và máu đã bỏ mặc nhân dân, bỏ mặc trách nhiệm, bổn phận của họ với đất nước này thì vẫn còn những người như bạn, như tôi vẫn cố gắng trong vô vọng để chia sẻ nỗi khốn khó của những con người bất hạnh. Họ bất hạnh không phải tại số phận, họ bất hạnh vì họ là người nước Việt, không biết mai đây khi là người nước Lạ họ có được hạnh phúc?
Trả lờiXóa@MT-Chị chờ bé thực hiện lời hứa đấy. Cẩn thận đi rồi nghiện không cai được đâu... Hihi...
Trả lờiXóa@Hương - Mình nhìn tụi nhỏ, nước mắt chảy vào trong để cười đùa với các con... Mong được một lần cùng H lên đó?
@Té giếng - Chắc kiếp trước tu dở nên ngậm ngùi làm con dân nước Việt bạn à... Đành nhủ lòng, cố làm chút gì cho đồng loại còn khổ hơn mình...
Thân mến cả nhà.
Chào chị TL. Lâu lắm, sau hơn tháng trời xa nhà, nay tôi mới lại trở về và có dịp đọc, góp chuyện cùng chị, các bạn trên trang đầy tình người và sự đời thân thuộc này !
Trả lờiXóaGiáo dục tiểu học ở miền núi, với đồng bào dân tộc thiểu số cũng là 1 sự "Loạn chuẩn", sự lãng phí, vô trách nhiệm..đến kinh người ! Vậy mà nó đã kéo dài và không biết còn kéo dài đến bao giờ ?
Trẻ em tiểu học miền núi vốn tư duy, nói bằng tiếng mẹ đẻ của chúng, không phải bằng tiếng Việt phổ thông. Nay, bắt chúng đọc và hiểu những "long lanh đáy nước gương trời", hay "Câu khiến", v.v...chả khác gì phải học thêm 1 ngoại ngữ quá khó, thì quả là phi lý, ngớ ngẩn ! Cho nên, những câu hỏi "Học gì ?", "có hiểu không, có thiết thực cho cuộc sống của tụi nhỏ và gia đình chúng ?"...Câu trả lời không khó : - nếu không có những "ưu tiên, ưu đãi, đặc quyền, đặc lợi", cố cho "ngồi nhầm lớp" với số ít đứa trẻ "biết đọc, biết viết, biết đếm đến 100.." (chỉ khoảng 15-20 % số trẻ đi học) thì sự vô ích, vô nghĩa sẽ là 100% !
Chủ trương đầu tư "xóa mù", cách đầu tư (cả tiền và nội dung) "rải mành mành" chỉ để trưng thành tích "quan tâm", tư duy kiểu Bắc Hàn..chỉ là thật sự lãng phí , vô ích về giáo dục và hậu quả tệ hại không chỉ riêng cho giáo dục miền núi !
Cảm ơn chị TL có bài gợi ra thực trạng dạy và học ở miền núi...mà nhiều người vẫn day dứt mà không sao có thể thay đổi.
Chào anh Lê Huy - Cứ ngỡ anh đã đi...Bắc Triều Tiên để học hỏi kinh nghiệm xây dựng CNXH...Hihi...Em thực sự thấy thương tụi học trò miền núi vì không lẽ không đến trường, ,à đến trường kiểu này thì bao giờ mới có thể học và hành??? Dường như họ đang cốt chỉ làm cho xong chuyện, còn tác dụng đến đâu thì chưa có một khảo sát nào thì phải? Làm sao giờ anh LH?
Trả lờiXóaTrân trọng!
” …Rì rầm trong tiếng đất”
Trả lờiXóaMình cứ thấy có gì ức nghẹn trong câu chữ nên cũng khó viết quá!
Cái đói là có thật; Không đợi từ đâu “vọng nói về”. Nhớ lại mà không hiểu tại sao đồng đất quê mình nổi tiếng cả vùng về trù phú, mà cả một thời đi học cũng đói thế không biết. Mình nhớ thói ranh ma là tỏ ra chăm học để thức khuya, cấp 2 chứ không phải bỡn! Cái lý cũng đơn giản là cứ thức đọc sách và làm bài đến 11-12 giờ đêm là thế nào Thày mình (vùng mình gọi “bố, mẹ” là “thày, u”) thế nào cũng nấu thêm cho một bát cơm. Thời hợp tác xã cũng vui: Đi gánh lúa thì thế nào buổi trưa ông tổ trưởng (anh họ) cũng tổ chức lấy lúa quỹ cho xay để nấu “cơm thợ” cho xã viên. Hồi đó chưa có kiểm tra và làm thế cũng không bị quy là “quỹ đen”. ... Giờ, tưởng những cái đó đã là “những buổi ngày xưa”; Mà chưa phải!
Còn “con đường học vấn”? Mình không biết bây giờ học trò phải đóng góp những khoản gì? “Làm cho xong” là thế nào? “Khảo sát” là ai và để làm gì? Thời mình “vỡ lòng” (cuối 50’), thì lớp do thôn mở và một cụ “Chánh”, vốn nho học và chắc biết tiếng Pháp nữa, dạy cho tụi trẻ con chúng mình. Còn nhớ cụ rèn chữ và đánh khá đau (mình chữ xấu từ nhỏ); Cụ bảo hết một bài thì phải đánh “ong-boong-phi-tú” (./.). Trong họ cũng có cụ học xong thì đi dạy (“ngồi gõ đầu trẻ”). – Cái học của dân mình, hình như từ xưa cứ “tự nhiên như nhiên” vậy. Nay các nhà giáo có đào tạo, có chế độ mà chỉ mong trò hết phổ thông “đếm được đến một-trăm” thì ... Khó quá, không hiểu đâu!
Mình đọc đến “làm sao giờ” thì cũng bí.
Đến văn khoa giáo sư mà cũng chưa “nói nên lời” thì biết làm sao? (Phải ngắt nửa câu vì không thể khẳng định người ta đã “ăn nên đọi” cỡ nào!)
Xin “hề, hề, ...” vớt vát góp vui vậy.
Thân mến.
(PS.: Coi chữ viết trên bảng thì không biết có “chuẩn” không, chứ “bay bướm” như thế thì lớp nhỏ viết theo sao nổi? “Câu khiến” có phải là “câu sai bảo” không? – Mình tệ thật!)
Đọc xong những tin bài tương tự như thế này chỉ còn biết ngồi im với một cảm giác nặng nề. Bụng nghĩ : giá mà những lỗ lã, thất thoát của bầy Vinashin, EVN,... và những siêu xe, siêu biệt thự của đám rửng mỡ học đòi ngoài xã hội được chuyển hóa sang cho môi trường học hành, ăn ở của trẻ em nghèo khó, thì đã có thể cứu giúp, vực dậy biết bao tiền đồ nước nhà. Thật ngậm ngùi khi kẻ biết nghĩ thì không làm được gì, còn kẻ đủ khả năng làm nhiều việc lại không biết nghĩ !
Trả lờiXóa@Anh VĐ và Ảo vọng - Thực lòng em thấy việc học của trẻ miền núi rất ít tác dụng. Thậm chí tiếng Kinh còn chưa sõi mà. Không thể diễn đạt thì học những bài thơ như "Đát nước" là cơ khổ với tụi nhỏ: "Những phố dài xao ác heo may/ Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy" ngay cả nhiều cô cậu học trò thành phố mà còn chưa cảm được, huống hồ...Nếu thực sự nền giáo dục hữu ích cho người dân thì phải có bộ sách GK riêng dành cho trẻ miền núi. Bớt những kiến thức thoe lối học vấn mà tăng cường những kĩ năng sống, lao động thiết thực cho cuộc sống của chúng...Ui, bàn cai này chắc phải là đề án, dự án vĩ mô. Chẳng qua em trăn trở quá thì nêu vậy thôi...Hazzz...
Trả lờiXóaTrân trọng!
Nỗi đau, chia sẻ
Trả lờiXóaChị Thùy Linh à,
Đọc, và xin viết ngay đây; Mà có lẽ sẽ dài … (hi-hi, …).
Đọc thấy: „Mình ngồi nhìn bé đến 10 phút, … Không một cái gì có trong tay có thể giúp bé đỡ đau và an ủi bé.“ mà thấy tội tội, cho cả Bé và ... Lớn. Bởi vì, mình cũng rất thích trẻ nhỏ và tìm được các cách giản tiện để „tiếp cận“ nhanh được với chúng. Khi có vị kêu: Nó nghịch lắm bác ạ; thì bảo: Tôi thích những đứa nghịch, có thế mới thông minh... Chuyện này gắn với kỷ niệm tuổi thơ. Ấy là vì vùng mình luôn có các đoàn „Bộ đội Cụ Hồ“ hành quân qua; Phải nói rõ thế vì bộ đội hồi đó rất tốt và dân dã, khéo chơi với trẻ con. Các mẹo vặt như gấp một chiếc máy bay, chiếc thuyền hay một chú chim bằng giấy thì mình học được và nhớ đến giờ. Nhưng cái chính phải từ lòng yêu thương thật sự; Trẻ nhỏ dễ tin (nhưng không dễ bị lừa), cứ cười vui với các hắn, cần hòn sỏi dụ các hắn chọi hay đáp trúng một cái gì là „giao tiếp“ được liền à. Nói các hắn không dễ bị lừa là ai giả tạo thì chúng biết liền; Ứ chơi ngay. (Thế mới tài!)
Nhưng vì khoái mà cứ kể ra thế thôi; Mình biết TL „có cảm giác đè nén“ nên mới có những dòng day dứt thế này.
Mình cũng quan tâm việc học của ... chung. Những đoạn văn dài thế thì trẻ nhỏ khó hiểu thật. Chính mình cũng kể rằng sau này lớn lên („đi thoát ly“) mới hiểu sự khác nhau của hai chữ „TIỄN“ trong một câu học thuộc lòng: „Lòng dong duổi lưng đeo cung TIỄN,/ Buổi TIỄN đưa ...“ - Thế mới tệ; Mà đấy là „Kinh“ học „kinh“ đấy!
Mình đã kể chuyện các „Vương“ nhà Trần giao tiếp với dân biên ải; Cũng kể về mấy vị tiền khởi của Đà Lạt: Cái gì cũng phải thực tâm, thực tế, thực sự. Cũng nói về các cụ Đồ ngày xưa tận tình „gõ đầu trẻ“ thế nào trong suy nghĩ như vậy (Họ thành „Những người trăm năm cũ“ cả rồi sao?). Đọc thấy „sẽ tổng kết“ mà không hiểu nội dung là gì.
Người Đức có chuyên ngành sâu về giáo dục học; Họ nghiên cứu sâu về não bộ để biết bên phải bán cầu não tiếp nhận hình ảnh và nhịp điệu, còn bên trái thì về ý nghĩa và cao độ âm thanh (chính xác sẽ xem lại sau, đại thể thế). Các tổng kết và kiểm tra việc tiếp thu của học trò từng lớp tuổi theo từng môn học luôn có hàng năm và buộc phải ứng dụng ngay để chỉnh sửa cung cách dạy ở các trường. Khả năng của học sinh được chú ý để „phân luồng“ (giúp đào tạo nghề) từ cấp thấp. Nước Đức thực sự „dụng nhân như dụng mộc“ và coi „hiền tài là nguyên khí quốc gia“ – Không biết tụi này „học lóm“ dân tộc mình từ khi nào mà ... quái vậy?
Nhóm „Cánh Buồm“ của bác Phạm Toàn hình như có chương trình thiết thực cho việc học của trẻ; Không biết các bác ấy có thời gian không chứ TÂM và cả TẦM thì mình tin và kính trọng các báy ấy, dù mới chỉ được đọc và nghe.
Vết đau nơi trán của bé mà ai coi cũng xúc động, với cả người ghi hình, chắc sẽ mau lành; Nhưng những tâm hồn thơ ngây như giấy trắng kia sẽ đến với đời như thế nào? Mình nghĩ các bé quên đau mà đến lớp dù chỉ biết để „ngượng nghịu“ thôi nhưng cái từ tiềm thức chúng có lẽ cũng vì chúng cần tìm đến nhau, như nay ta có không gian blog vậy... (cũng sắp „được“ quan „tâm/soi (mói)“ đây!)
Buồn vì chỉ có thể chia sẻ; Nhất là Những Nỗi Đau Đời!
...
Kính.
Cảm phục về lòng nhân ái của bạn, Thùy Linh! Bạn đúng là "gần bùn mà không .. dính bùn".
Trả lờiXóa@Anh VĐ và Khách vãng lai - Cám ơn mọi người. Lòng nhân ái ở ngườiđâu cũng có nhiều lắm mà. Chỉ là tìm cách chia sẻ nó ra với mọi người thôi...Người Vệt mình nên học bớt cách làm phiền nhau mà học cách chia sẻ thì sẽ tốt lắm ạ...
Trả lờiXóaThân mến!