MÙA GIÁP HẠT


Chút ruộng dưới đá ở Hà Giang
Lại đến mùa giáp hạt...Hàng năm đến hẹn cứ sau tết người nông dân lại thấp thỏm lo đối diện với mùa giáp hạt.
Đó là lúc mùa cũ qua, mùa mới đến. Dân thành phố bảo là giao mùa. Còn ở quê bảo “tháng 3 ngày 8”. Khi ấy lúa vừa đẻ nhánh, “trong vườn cải đã thành dưa” (thơ Nguyễn Quang Thiều), hoa vàng rực hắt lên trời một màu nôn nao. Mùa đông đã tàn mà mùa nóng chưa tới. Lộc cây vừa nhú nụ biếc. Người nông dân nghỉ ngơi việc đồng hay ra thành phố kiếm vội nghề làm thêm để có tiền cho con ăn học. Cái từ “bán lúa non” thành câu cửa miệng phôi thai trong bối cảnh này khi nhà nông phải bán lúa còn đang ngoài đồng cho lái thương để kiếm tiền trang trải việc nhà vì không đợi được đến mùa gặt. 
Hôm kia mình đọc được một tin khốn khổ về số phận của “những người khốn khổ” của thế kỷ 21 trên báo mạng Dân trí. Một gia đình người H’Mông chết cả bốn mẹ con chỉ vì ăn phải bột ngô mốc: “Ngày 24/4 gia đình anh Hạng Chìa Sai, thôn Kẹp B, xã Minh Sơn (Hà Giang) làm bánh bột ngô để ăn. Tuy nhiên bột ngô xay cách đây gần một tháng nên đã bị mốc. Sau khi ăn xong, các nạn nhân gồm vợ anh là chị Giàng Thị Ly, 28 tuổi; các cháu Hạng Mí Dình, 6 tuổi; Hạng Mí Lử, 4 tuổi; Hạng Thị Vừ, 18 tháng tuổi đều bị ngộ độc với các triệu chứng như hoa mắt, chóng mặt, nôn ra thức ăn kèm theo cả máu. Đến 8 giờ sáng 25/4, cháu Dình và Lử tử vong. Khi đó, chị Giàng Thị Ly và cháu Hạng Mí Vừ được mọi người trong thôn đưa đi cấp cứu tại Trạm y tế xã, sau đó được chuyển lên Bệnh viện Đa khoa huyện Bắc Mê. Đến 5 giờ sáng 26/4, cháu Hạng Thị Vừ cũng tử vong. Một ngày sau, chị Ly cũng không qua khỏi…”. 
Hàng rào đá bảo vệ vài bậc thang ruộng bên trong
Ai lên Hà Giang không thể không ấn tượng những nương ngô cheo leo trên các sườn núi đá. Đồng bào lấy đất từ nơi nào chả biết về đổ vào các hốc đá để trồng ngô. Có hốc đá chỉ có một hoặc vài ba cây ngô đứng lẻ loi giữa cái nắng đổ lửa. Có người còn dùng nan tre rào hốc đá để bảo vệ chỉ vài cây ngô. Thương lắm. Thương cả cây ngô lẫn người trồng ngô. Hà Giang đất ít, cằn cỗi, chủ yếu là núi đá nên đất hiếm quí như vàng. Ít nước, đất cằn nên chỉ trồng được ngô. Có lẽ vì thế mà bà con H’Mông quen ăn ngô chăng? Món ăn chủ yếu của bà con là mèn mén làm từ bột ngô. Họ vắt chút đất ít ỏi để làm ra hạt ngô nuôi sống người. Mèn mén chan canh cải nuốt cho xuôi cuống họng đỡ bị nghẹn. Có lần mình hỏi một người H’Mông gặp bên đường là tết vừa rồi có gói bánh chưng không? Cô giáo đi cùng bảo là người Mông không thích ăn bánh chưng nên không gói đâu. Người ấy nghe cô giáo nói vậy nên gật đầu bảo, người Mông không ăn bánh chưng nên không gói. Mình lại hỏi: Nếu cho gạo để gói thì bà con có gói không? Người ấy gật đầu. Mình hỏi tiếp: nếu cho bà con bánh chưng thì có ăn không? Người ấy cười rất tươi và gật mấy cái liền. Lại còn kể năm vừa rồi có được ăn bánh chưng. Mình hỏi: ăn bánh chưng có ngon không? Người ấy cười tít gật đầu lia lịa, khen ngon,ngon, ngon…Mình nói với cô giáo đi cùng: Em thấy chưa? Bà con thích ăn cơm gạo đấy chứ. Chỉ vì không có mà ăn thôi…
Đá chen ruộng
Rồi nữa. Đến các điểm trường của học sinh miền núi thì biết. Học sinh đi học xách theo cặp lồng có mang cơm, chút rau và muối. Chỉ có điều gạo nấu cơm mà tụi nhỏ thường ăn rất dở. Có đứa còn không có cả cơm để mang đi. Nhớ có lần đến Dền Thàng thấy đám con gái hơn 10 tuổi chơi lò cò. Hỏi sao không ăn cơm trưa mà chơi thế này? Đám trẻ chỉ cười không trả lời. Cô giáo mầm non trả lời hộ: chắc quên mang cơm nên chơi thay ăn. Nhân tiện mang bánh mì cho đám lít nhít mầm non nên bớt ra đưa cho mỗi bé một cái, chúng ngồi thụp xuống ăn ngấu nghiến. Đói…Còn đám trẻ có cơm mang theo thì sao? Nhiều lần mình kiểm tra cặp lồng cơm của học sinh thì chưa thấy bé nào mang mèn mén. Tụi nhỏ vẫn thích ăn cơm vì dễ ăn hơn kể cả khi không có thức ăn. Ăn ngô chỉ là thói quen của người dân ở vùng núi đá thiếu đất lâu ngày chăng? Vậy mà ngô còn chưa đủ ăn, nhất là khi đến mùa giáp hạt…Nên mới có cảnh bà con H’Mông hay bị ngộ độc vì bột ngô bị ẩm mốc. 
Hoa cải mùa giáp hạt
Sau tết là mùa nồm, độ ẩm có khi lên đến 100%, người còn mốc thếch ra nữa là ngô…Năm nào nhiều tỉnh trên cả nước mà chả kêu nhận gạo cứu đói. Theo tin tức các báo đăng thì năm nay sẽ dành 9.879 tấn gạo từ nguồn dự trữ quốc gia hỗ trợ các địa phương để cứu đói nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán và giáp hạt năm 2012, cụ thể:
-Tỉnh Lai Châu: 2.034 tấn gạo.
-Tỉnh Kon Tum: 390 tấn gạo.
-Tỉnh Bình Định: 2.000 tấn gạo.
-Tỉnh Thanh Hóa: 1.060 tấn gạo.
-Tỉnh Quảng Nam: 2.000 tấn gạo.
-Tỉnh Phú Yên: 395 tấn gạo.
-Tỉnh Đắk Lắk: 2.000 tấn”.
Trước đó Thủ tướng Chính phủ cũng chỉ đạo hỗ trợ 12.550 tấn gạo từ nguồn dự trữ quốc gia cho 5 địa phương gồm Cao Bằng, Nghệ An, Quảng Ngãi, Lào Cai và Hà Tĩnh để cứu đói nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán tới và giáp hạt năm 2012.
Lại nữa…Ngày 16/4, Thủ tướng Chính phủ đã ra Quyết định số 442/QĐ-TTg về việc hỗ trợ 905.610 kg gạo từ nguồn dự trữ quốc gia hỗ trợ tỉnh Yên Bái để cứu đói cho nhân dân trong dịp giáp hạt năm 2012.
Cơm độn ngô của trò nghèo Lao Chải (Yên Bái)
Liệu danh sách cần hỗ trợ cứu đói vào mùa giáp hạt đã dừng lại vào năm 2012 chưa?
Còn gạo xuất khẩu, gạo tham gia vào quĩ dự trữ của khu vực và thế giới…Cơ man những việc cần đến đất nông nghiệp. Nhưng đất nông nghiệp thì như miếng da lừa của Ban-dắc đang ngày càng thu hẹp lại. Vậy thì cái đói sẽ trầm trọng hơn? Vậy nên gạo xuất khẩu sẽ ít hơn? Vậy nên kim ngạch xuất khẩu sẽ hao hụt hơn? Vậy nên…  
Năm nay mùa giáp hạt đến đúng lúc tiếng súng vang trên cánh đồng Văn Giang, sát nách với Hà Nội. Ngay bên triền đê sông Cái nặng phù sa. Nơi đây đất bờ xôi ruộng mật, tốt cho trồng trọt. Cớ gì cứ phải nhè những chỗ như thế để kí quyết định thu hồi làm dự án nhân danh sự phát triển? Rồi lấy cớ dự án này đã được thủ tướng kí duyệt để nói rằng nhân dân chống đối nhà nước, vi phạm pháp luật? Thủ tướng cao hơn hay đời sống, sinh mạng người dân cao hơn? Thủ tướng khi kí qui hoạch đất đai liên quân đến đời sống của hơn 4000 hộ dân mà không hề thăm dò, tìm hiểu ý muốn của nhân dân xem họ nghĩ gì, cuộc sống của họ và gia đình họ sau qui hoạch sẽ ra sao? Chắc chắn một thủ tướng giỏi và có tâm của người chưa đủ làm việc thiện nhưng không đủ gan làm việc ác sẽ rụt tay lại khi kí những quyết định như vậy. Chỉ tại vùng đất ấy quá tiện lợi về giao thông cả thuỷ lẫn bộ, gần thủ đô mà nên oan trái. Đất nông nghiệp thành đất xây dựng nhà ở, vui chơi, giải trí. Người ta quảng cáo là sẽ thành khu sinh thái, mang lại cho con người chỗ ở lý tưởng, tốt cho sức khoẻ. Có thể đúng với ai có tiền vì giá cả quá đắt đỏ so với đồng lương luôn chạy theo lạm phát đến hụt hơi…Nhưng có điều này khá chắc chắn. Khu sinh thái này mang lợi ích cho thiểu số rất nhỏ. Nhưng nó sa mạc hoá lòng người, niềm tin và đốt cháy sự căm hận với chính quyền, quan chức, các doanh nghiệp lấy lợi nhuận làm mục đích duy nhất. 
Hãy nhớ chưa bao giờ nước ta xoá được mùa giáp hạt cho dù đã xây dựng CNXH 58 năm có lẻ.
Hãy nhớ giờ vẫn còn nhiều người dân chết tức tưởi vì miếng ăn nhỏ bé kém chất lượng bởi nghèo.
Hãy nhớ miếng da lừa đất đai càng thu nhỏ lại thì sinh mạng của đất nước, dân tộc, nhân dân và cả chế độ cũng tỷ lệ thuận theo. Các quan hãy nghĩ và biết lo về mùa giáp hạt của chính thể đã tới gần nếu cứ tiếp tục hành xử với dân như thế này…

21 nhận xét:

  1. "Ke an khong het, nguoi lan khong ra"
    Bao gio dong bao het kho cac dong chi oi?

    Trả lờiXóa
  2. Theo cổng thông tin điện tử tỉnh Hưng Yên "Quán triệt tinh thần chỉ đạo của Chính phủ, dưới sự chỉ đạo trực tiếp tại hiện trường của đồng chí Bí thư Tỉnh uỷ và đồng chí Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, các cơ quan chức năng của tỉnh, các lực lượng thực hiện hỗ trợ thi công và cưỡng chế của huyện Văn Giang, sự hỗ trợ của Bộ Công an và Công an tỉnh, đã thực hiện tốt phương án đề ra, đảm bảo an toàn tuyệt đối về người, tài sản của nhân dân và các lực lượng tham gia hỗ trợ thi công, cưỡng chế." Như vậy, vụ Văn Giang là làm theo lệnh CP đấy nhá.

    Trả lờiXóa
  3. Thùy Linh ơi! 5.000 tấn gạo thì cứu đói được bao nhiêu con trẻ vùng cao, vùng sâu, vùng xa nhỉ?

    Trả lờiXóa
  4. @Hào Hùng - Bao giờ người dân hết khổ? Bao giờ người có lương tri hết khổ tâm? Chả biết nữa bạn ơi...
    @V007 - Chuyện này thì đã rõ. Nhìn cách thủ tướng hành xử ở Tiên Lãng thì còn hiểu ra nhiều điều hơn em à...
    @Nặc danh - Nếu lâdy bình quân một trẻ em ăn hết 10kg gạo / 1 tháng thì 5000 tấn thì có lẽ 500.000 đứa trẻ được cứu đói ạ. Làm sao có 5000 tấn gạo để đưa lên Hà Giang nhỉ? Ôi, nghĩ đến con số đó là run hết cả người... Mùa này bà con dân tộc đói lắm...
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  5. Đau thật. Đọc bài của chị Thuỳ Linh tôi lại thấy đau cho số phận dân mình. Đến miếng ăn hẩm hiu nhất ( bột ngô mốc ) người dân miền núi cũng không phải có sẵn mà ăn, đến nỗi mấy mẹ con chết thảm. Nguyên do thì nhiều nhưng một trong những nguyên do là không có đất mà trồng trọt.
    Trong khi đó, tại Hưng yên nơi có đất đai bờ xôi ruộng mật làm ra hạt lúa nuôi sống bao người thì người ta cướp đoạt một cách trắng trợn. Cũng đẩy người dân vào đường cùng.
    Hai địa phương, hai hoàn cảnh thổ nhưỡng khác nhau. Nơi toàn núi đá cũng khổ, nơi bờ xôi ruộng mật cũng khổ.
    Sống ở đâu để hết khổ đây???

    Trả lờiXóa
  6. Cảm ơn những bài viết của chị !
    Thấm thía - Thấm đẫm nhân văn.

    Trả lờiXóa
  7. Cám ơn nhà văn Thùy Linh! Đọc bài viết mà buồn thương da diết cho số phận người nông dân. Vất vả quanh năm mà vẫn đói, vẫn rét! Lại còn chết vì ăn ngô mốc. Không ăn biết lấy gì cho vào bụng?
    Thế đấy bờ xôi ruộng mật thì họ cướp mất để làm giàu. Đất "chó ăn đá gà ăn sỏi" thì còn trồng lúa làm sao, đời sao mà quá bất công bởi còn nhiều kẻ bất lương, độc ác!

    Trả lờiXóa
  8. Cám ơn chị Linh có bài viết rất hay; đúng chất phụ nữ: Tình cảm, nhẹ nhàng mà sâu sắc, không lấy luật ra so sánh đúng sai mà xuất phát từ đạo lý làm người. Tôi thích nhất câu người đã không làm được điều gì thiện thì cũng không nên làm điều ác.
    Theo dõi vụ này tôi cũng rất bức xúc, định đưa một bài gì đó lên Blog của mình để nhớ về sự kiện này, nhưng bài của đám đàn ông thì đao to búa lớn quá, toàn chuyện cãi lý đâu đâu... May có bài của chị quá phù hợp với mong muốn của tôi. Cám ơn chị giúp đỡ.
    A TĐT báo tôi biết hè này các trường nghỉ nên chắc chỉ tổ chức đi Bắc để khảo sát; nếu vậy chắc tôi không đi vì đã đi nhiều lần trước rồi. Chúc chị có những ngày nghỉ lễ vui, thoải mái.

    Trả lờiXóa
  9. Vừa đọc vừa … nghĩ

    Cái chị Thùy Linh này đến tinh quái!
    Mình đọc một đoạn, thấy cứ hỏi xoáy thì cũng nghi nghi; Đến câu: „Em thấy chưa? …“ thì … vỡ òa ra!
    Thấy nói nên gật đầu bảo …“, „Người ấy gật đầu“, „gật mấy cái liền“, „ … cười tít, gật đầu lia lịa.“, … Chợt nhớ một câu thơ của một người tài mà đoản mệnh: “Mà sao câu hát cứa lòng người ơi?!“
    Một người đã ăn ở chung với nhau đấy, mà vẫn cần nhắc: Thấy Chưa? Vậy thì „bờ xôi, ruộng mất“ kia, sao không thành „Đất vỡ“?

    Bài viết gợi nhiều kỷ niệm lắm, vì tôi là người nhà quê. Có thể tôi không dừng được đâu, mà phải viết tiếp nữa đấy!


    Thân kính.

    Trả lờiXóa
  10. Chào chị TL , chào bác VĐ.với chuyện Đất đai là chuyện cứ nghĩ đến là nỗi bất bình, uất ức lại nghẹn ứ lên làm tôi chỉ muốn quay - tránh sang chuyện khác... Nhưng hễ thấy trang TL có bài mới lại lần mò xem cho hết...Nay lại thấy bác VĐ. bảo chị TL là "tinh quái"... thì ra đó là cái "tinh quái" để sự thèm thuồng, đói khát tự nhiên...phải lòi ra thành sự thật !- Thực ra, cách trò chuyện với những người mà họ cảm thấy còn sự xa lạ, hoặc sự diễn đạt, lời nói còn nhiều hạn chế...mà người hỏi(như chị TL) muốn quan tâm, tìm ra sự thật, thì phải trò chuyện căn kẽ vậy thôi, còn cứ ra rả, rêu rao : "chúng ta cần thế này ; "chúng ta cần" thế kia, "để tiến lên"...thì sẽ còn lâu lắm những mùa Giáp hạt khổ đau bởi đói kém ! Sẽ còn "Vỡ đất", vỡ đá, vỡ cả lòng nhân lương thiện; sẽ vẫn còn những củ sắn, củ khoai, nắm mèn mén khô khốc làm chết nhiều những đời người vô tội, nheo nhóc...
    Bác VĐ. viết tiếp đi, bởi chúng ta cũng đã trải qua những "mùa giáp hạt" hãi hùng...( thường từ sau tháng Giêng âm lịch, kéo dài cho đến vụ lúa mới..mới tạm ngưng lo cho nồi cơm, bát gạo..) phải không bác ?
    Vâng, "mùa giáp hạt" gợi nhiều kỷ niệm lắm...nên, cảm ơn chị TL và đợi bác V.Đ. có thêm vài lời ! Kính.

    Trả lờiXóa
  11. Bài viết hay quá, chị Thuỳ Linh.
    Ước mong có thêm nhiều phụ nữ cất lời, lên tiếng.
    Mong chị luôn an mạnh để tôi còn được đọc,
    dài dài. ;-)

    Trả lờiXóa
  12. @KTS Lê Hoàng _ Vâng, dân ở đâu cũng khổ. Và người như chúng ta ở đâu cũng đau ạ.
    @Mamchauson - Cám ơn bạn.
    @nặc danh - Cám ơn bạn cùng cảnh thương dân...đau lòng con cuốc cuốc...Huhuu...
    @Lai Tran Mai - Tiếc quá nếu không được cùng anh đồng hành một chuyến đi Bắc để nhìn vào mắt tụi nhỏ vùng cao...Hẹn tới duyên vậy.
    @Anh VĐ - Hihi, em tinh quái hả? OK. Anh viết tiếp đi, bạn bè chờ đấy...
    @Anh Lê Huy - Cám ơn anh nhiều. Em cũng đợi anh VĐ viết tiếp như anh ạ...
    @Trầm Kha - Phụ nữ cất lên lời có làm ai...điếc tai không anh? Hihi...
    Thân mến!

    Trả lờiXóa
  13. Trân trọng Trái tim Nhân hậu

    Chị Thùy Linh, bác Lê Huy kính mến,
    Khi đọc thì thấy hăng lên và „chảy theo ngả phím, hiện lên … chữ này“, nhưng khi được động viên thì đâm ra „hãi“ (chữ quê ngọai Ý Yên khoai lang đó!). Thực tình, nếu để viết cho thành bài thì khó cũng gắng được: Có cảm xúc khi đọc, còn nhiều hồi niệm và tư liệu thì tìm Google cũng đủ. „Hãi“ là vì làm sao để vui cho BẠN mà đỡ phiền ĐỜI. „Đã lòng quân tử“ – Xin được góp thêm ít dòng hồi tưởng và suy nghĩ về cảnh làng quê mình nhận là „dân“. (Vì mình thực là „dân quê“ vậy.)

    *
    Quê tôi thực „trời cho“ là vùng trù phú: Đồng do sông từ núi đổ về mà thành; Cuối xã là chiêm trũng mà ngược lên ba cây số thì đã là đất pha cát chỉ tốt cho việc trồng khoai sọ và cây thuốc lá. „Cải cách ruộng đất“ thì mới là trẻ con, khi lớn chút thì đã „mang mũ rơm đi học đường dài“. Học không đến nỗi tối dạ quá, nên cũng thuộc bài; Nay sắp đến đận „về cõi“ thì thử nhẩm lại những điều „thuộc lòng“ để coi xem.
    Học trò mà không thuộc thơ Tố Hữu thì hỏng. Quê có hai vụ lúa nên càng nhớ câu „Chiêm mùa, cờ đỏ ven đê, …“; Nhưng nghĩ lại thì chắc chỉ 2 chữ đầu („Chiêm, mùa“ trong 14 chữ lục-bát) là đúng. Cả một thời đi học là thời đói: „Giáp hạt“ là lúc phải ăn độn khoai lang. Bây giờ khoai, sắn có thể là đặc sản ở Hà Nội (?); Nhưng ăn độn liên tục thì nóng ruột lắm. Mình trẻ con nên cứ chọn cơm góc nồi hay gảy miếng khoai vàng ra. Rồi một lần thấy ông cụ nhà mình (nay cụ không còn nữa) cứ lặng yên ăn cả những miếng khoai hà (chỗ bị sâu ăn, rất đắng) thì lặng người đi; sau đó có „ngoan“ hơn, không vòi vĩnh nữa! Khi lớn hơn thì hồi niệm:

    Miếng khoai tháng Ba, dành (cho) con khúc giữa;
    Ôm con vào lòng tránh gió lùa khe cửa,
    Bàn tay vẩy rô còn ngái mùi bùn.

    Và day dứt:
    Thương bàn chân cha nẻ toác những ngày đông,
    Vẫn dong trâu, vác cuốc ra đồng.

    Cấp ba thì phải “sơ tán” xa khoảng 10 cây số, lên vùng đồi và trồng sắn. Chọn một khoảng đất thoai thoải và không dốc lắm, trên đồi. Chặt cây nhỏ xuống và cắt cỏ để phơi nắng cho nỏ (đường bao quanh phải trơ đất để khi đốt, lửa không cháy lan ra). Đốt xong thì đánh hết gốc cây cùng rễ rồi cuốc xới thành luống; Xin thân cây sắn về, chặt ra khoảng gang tay và vùi xuống luống đất. Sắn dễ trồng vì không đòi hỏi nhiều nước, chỉ cần nước mưa là đủ. Lá sắn có thể luộc ăn hoặc muối thành dưa. Củ sắn thu hoạch thì cạo lớp vỏ ngoài rồi ngâm xuống ruộng bùn cho “nhạt” chất độc đi. ... Đại khái thế.

    Nghĩa là kỷ niệm về đồng quê thì kha khá nhiều. Không phải bài “tập làm văn tốt nghiệp” hay đề tài gì nên xin phô chút chút cùng quý bạn. Cái chính là: Nhớ thế này và viết thế này là đọc Thùy Linh đấy. – 40-50 năm rồi mà cái đói, cái nghèo, cái khổ vẫn mãi thế sao? Ngày nay vẫn thế sao: Những người dân nghèo quê kiểng?

    *
    Nhưng có một ý khác cũng muốn viết luôn.
    Không hiểu sao tự nhiên lại nghĩ đến hình ảnh Kim Trọng trong Truyện Kiều.
    Cụ Nguyễn Du thật sâu kín: Cho Kim Trọng nói toàn những lời văn chương chữ nghĩa; Mà càng ngẫm thì càng thấy anh chàng này “vô tích sự” (cho đến tận cuối truyện).
    Một tài năng như Thuý Kiều mà sau khi xin nghe đàn rồi thì phán: “Lựa chi những khúc tiêu tao, / Dột lòng mình lại nao nao lòng người.” – Không hiểu nỗi đau nhân thế thì chỉ là con người vô tích sự! [Sau này ông Sóng Hồng cũng phê phán: “Véo von ca cho át tiếng kêu than, / Của nhân loại cần lao đang giãy dụa; Thì bạn hỡi: Một nhà thơ như rứa, / Là tai ương, chướng họa của nhân quần. ...”]

    *
    Thùy Linh ạ: Chị cứ viết tiếp đi!
    Chúng tôi đọc từ “Mặt trời bé con”, từ “Xếch xi lòng yêu nước”, từ “Thời thổ tả”, ... để tất nhiên là được đọc “Đất vỡ” và “Mùa giáp hạt”.
    Trân trọng một tấm lòng nhân hậu để mỗi người có thể tìm đến trên con đường HỌC LÀM NGƯỜI.
    Quý mến sự chia sẻ của bác Lê Huy và quý bạn.

    Kính mến,
    Bùi-Viết Văn-Đức

    Trả lờiXóa
  14. Em chào chị
    Em thường xuyên đọc entry của chị và cũng thấy mọi người hay nhắc tới chị.Hôm 16/3 em có đi cung Mai thanh Hải và bác Phan tất Thành đãn đầu đoàn lên từ thiện điểm trường Lũng cú và Ma lé.Em đã tận mắt nhìn và cảm nhận về cuộc sống của những con người đang cắm bản,đang dạy con chữ,đang cầm sũng canh giữ đất trời cho chúng ta.và cuôc sông của các em nhỏ thật đáng thương và cũng đáng khâm phục.Em không biết có được quay lại Lũng cú nữa không nhưng những gì em nhìn thấy tại Lũng cú thì nhất định không bao giờ quên.Em hy vọng sẽ được lên đó nhiều hơn nữa.Chúc chị và gia đình luôn mạnh khoe và giúp được nhiều cho các em nhỏ hơn nữa.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  15. Chị ơi nếu có đợt nào lên trên đó chị cho em góp chút ít cho các con nhé và cố gắng cho em bám càng nhé.
    em Đào xuân Tùng
    Tel 0936368151

    Trả lờiXóa
  16. Doc rat ki tung cau tung chu cua Thuy Linh. Rat thong cam noi buc xuc va tran tro cua ban.
    Huong

    Trả lờiXóa
  17. @Tunglogach - Cám ơn em nhiều. Chị sẽ liên lạc với em. Hy vọng chị em mình sẽ có những chuyến đi ý nghĩa, vui vẻ, tử tế với nhau.
    @Hương - Cám ơn bạn nhiều lắm. Vẫn mong ngày gặp mặt nói được nhiều hơn...
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  18. "Hy vọng chị em mình sẽ có những chuyến đi ý nghĩa, vui vẻ, tử tế với nhau." (thuỳ linh)
    Tuồng như đã có lúc hai chị em không được... tử tế với nhau thì phải?! Ha ha ha... J/K

    Trả lờiXóa
  19. @Tram Kha - Nếu đi với TK thì cũng nói vậy thui...Đề phòng mềnh ít "tử tế" với các bẹn mới quen mừ...hehe...

    Trả lờiXóa
  20. "...Nhưng đất nông nghiệp thì như miếng da lừa của Ban-dắc đang ngày càng thu hẹp lại..." Viết như câu trên thì không chuẩn. theo tôi thì nên viết là: "Nhưng đất nông nghiệp thì như miếng da lừa trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Ban-dắc; khi được thoả mãn một mục đích nào đó thì nó cũng co hẹp diện tích tấm da lại theo tỷ lệ tương ứng và cũng tương ứng với sự rút ngắn tuổi thọ của người sở hữu tấm da..."

    Trả lờiXóa
  21. Codamanxoi Bat - vâng, xon bạnc ứ sửa giùm nếu bạn thấy đúng ạ. Cám ơn bạn.
    Thân mến.

    Trả lờiXóa