Mấy tuần nay người ta lên án hiện tượng fan cuồng ở các teen nam, teen nữ. Hầu hết đều phê phán, ít có sự cảm thông, thậm chí còn dùng những từ khá nặng nề: thảm họa thần tượng; hạ thấp nhân phẩm; mất định hướng thẩm mỹ; a dua; bầy đàn…
Mình không khuyến khích cách bày tỏ yêu quí thần tượng của đám teen nhưng mình không hề khó chịu hay nghĩ xấu về hiện tượng này. Mình thương đám con trẻ, thương lắm…
Nhớ hồi bé còn cắp sách đi học. Khi ấy mới có truyền hình, mà là đen trắng, nhà đài chiếu bộ phim “Trên từng cây số” hấp dẫn không thể tả được. Anh chàng Đê-a-nốp đẹp trai làm các cô gái ngẩn ngơ, xuýt xoa, trong đó có mình. Mỗi tối chiếu phim mà phải đi học thêm ở trường là tụi mình tìm cách phá đám. Cử một cậu con trai phá hỏng cầu chì để được nghỉ học về nhà xem phim. Có mấy lần thành công, có mấy lần bị thầy cô phát hiện và thất bại. Đám con gái theo dõi phim thì ít mà để chiêm ngưỡng thần tượng của mình là anh chàng điển trai Đê-a-nốp là chính. Sau từng tập, hỏi tình tiết thế nào chả nhớ đâu, chỉ kể anh ấy làm gì, đẹp như thế nào thôi? Sau khi bộ phim kết thúc, tụi con gái ngẩn ngơ rất lâu vì hàng tối không còn được nhìn thấy Đê-a-nốp đâu nữa…Hồi đó người ta cũng bắt đầu biết kinh doanh thần tượng của giới trẻ. Vài nhà ảnh chụp rồi in ảnh Đê-a-nốp bằng màu hẳn hoi và đem bán. Nhớ là anh trai mình mới đi học ở Hungari về, đi chơi với mình và mấy đứa bạn gái. Hỏi: thích gì? Tất cả đám con gái bảo thích ảnh Đê-a-nốp. Ông anh mua cho mỗi đứa một tấm ảnh nhỏ xíu. Thích lắm. Ngắm nghía suốt. Nhưng chỉ thời gian sau là quên béng Đê-a-nốp “trên từng cây số”…Rồi các diễn viên đóng phim “Cánh buồn đỏ thắm”, “Lút-mi-la và Rutxlan”; “Những kẻ báo thù không bao giờ bị bắt”…lần lượt được giới trẻ kẹp ảnh vào sổ tay của mình, xôn xao bàn tán và bày tỏ tình yêu trong các cuộc chuyện trò. Tất nhiên cách cách bày tỏ sự ngưỡng mộ, thần tượng thời xưa khác với bây giờ. Và không thể đem qui chuẩn ngày xưa để bảo là lịch sự hơn, trí thức hơn, văn hóa hơn và bắt tụi trẻ bây giờ học theo…
Thời đại nào cũng cần có thần tượng. Thế hệ nào cũng cần có thần tượng. Tuổi trẻ nhất định cần thần tượng. Không có thần tượng “nội” thì kiếm tìm thần tượng “ngoại”, mà thần tượng ngoại dễ kiếm hơn, dễ đặt lòng tin hơn…
Một xã hội bị sụp đổ mọi thần tượng thì không thể trách họ khi họ kiếm tìm ở nơi khác, bất chấp chỉ trích từ những người lớn. Bài vở, cách dạy dỗ, giáo dục từ bé dựng lên quanh đứa trẻ những tấm gương (thần tượng) theo qui chuẩn chính trị, đạo đức, giáo dục công dân…Khi lớn lên và biết suy tư, giới trẻ sẽ loại bỏ dần những “tấm gương” mà họ cho không còn phù hợp với đời sống tình cảm, tâm lí, cuộc sống của họ nữa. Họ sẽ giả vờ nói và tuân thủ các “tấm gương” trong khi trả bài, còn trong cuộc sống thì có hệ thống “gương” riêng.
Khi giới trẻ quay ra với đời sống thì thấy thê thảm cũng như trong sách vở: tham nhũng, dối trá, tội ác, giả dối, phù phiếm, giàu nghèo cách biệt, giữa cái biết ở xã hội và cái được dạy dỗ hoàn toàn khác xa…Tụi trẻ bối rối, chới với, hoang mang…Mỗi sáng thức dậy, giới trẻ lại bị đánh cắp mất vài phần trăm lòng tin. Lòng tin đó sẽ bị trừ dần theo năm tháng. Khi không còn tin gì nữa thì họ sẽ không còn cần thần tượng, giống như những người trưởng thành, hiểu rõ lẽ đời. Còn khi còn chấp chới, dở dang thì họ cần thần tượng, cần một tấm gương để lấy lại lòng tin đã bị đánh cắp, bị tổn thất, hao mòn…Đừng khuyên và đề nghị họ là nên biết tiết chế, thể hiện có văn hóa trong biểu đạt tình cảm với thần tượng của họ, trong khi chừng mực là thứ khó kiếm ở cả những người lớn hơn họ nhiều lần, chức vụ cao ngất, bị công chúng săm soi nhiều nhất mà còn không giữ được thể diện…Chừng mực là sự điều tiết của trí tuệ cảm xúc để đạt được sự hài hòa. Đó chính là vẻ đẹp. Cái đẹp là thứ xa xỉ trong xã hội chúng ta…
Chính vì thế mình thương tụi trẻ. Mong họ có được thần tượng xứng đáng. Còn biểu lộ thế nào thì tự họ sẽ điều chỉnh, cuộc sống sẽ điều chỉnh.
Họ hôn chiếc ghế của Bi Rain còn hơn họ hôn chiếc ghế quyền lực có thể đưa họ lên cao và khiến họ mất nhân tính.
Họ thần tượng Big Bang, Kpop đến cuồng điên, ngất lịm còn hơn họ thần tượng trai nọ trở thành ủy viên TW khi mới ngoài 30; gái kia được bầu Chủ tịch HĐQT khi mới 24 tuổi và chưa hề có kinh nghiệm nghề nghịêp cần thiết để lãnh đạo một tập đoàn hơn 2000 nhân viên…Vậy là họ vẫn biết quán xét lựa chọn thần tượng cho mình đấy, phải không bạn?
Bao giờ tụi trẻ được dạy rằng: “Người theo chủ nghĩa hư vô (của con người sáng tạo) là người không biết cúi đầu trước bất kỳ một uy tín nào, không chấp nhận một uy tín nào mà tự mình chưa chứng nghiệm, cho dù nguyên tắc đó được bao phủ một sự kính trọng như thế nào đi chăng nữa…” (Tuốc-ghê-nhép) thì có thể tin giới trẻ sẽ bớt cuồng si vì thần tượng như bây giờ…




Họ thần tượng Big Bang, Kpop đến cuồng điên, ngất lịm còn hơn họ thần tượng trai nọ trở thành ủy viên TW khi mới ngoài 30; gái kia được bầu Chủ tịch HĐQT khi mới 24 tuổi và chưa hề có kinh nghiệm nghề nghịêp cần thiết để lãnh đạo một tập đoàn hơn 2000 nhân viên…Vậy là họ vẫn biết quán xét lựa chọn thần cho mình đấy, phải không bạn?
Trả lờiXóaChỉ được cái đúng.
Thần tượng Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Bé...đã tan. Bây giờ thần tượng "Tuổi trẻ chức cao" còn tài thì chưa biết : Ngoài 30 trở thành UVTW, 24 tuổi thành CT công ty lớn...
Trả lờiXóaThần tượng của em là đồng chí đảng viên CS Nguyễn trường Tô và đồng chí Phạm Thanh Bình (Vinashin)
Trả lờiXóa@KIm Chinh Ân - Tớ thần tượng đằng ấy...Hihi...
Trả lờiXóa@Trần Ngọc Sơn - Chưa kể hết bạn ợ. Còn anh công nhân XK về làm bí thư tỉnh ủy nữa...Nhiều lắm. Kể không xuể.
@Ngưỡng mộ - Cố gắng noi theo những tấm gương chói sáng ấy nhá,bạn...
Thân mến!
Không biết em có bất thường không nhưng từ bé đến lớn em chẳng có thần tượng nào cả, chỉ có những người mà mình thấy nhân cách của họ có nhiều điều mà mình cần phải học tập, noi theo, hoàn toàn không thần tượng.
Trả lờiXóaNhưng điều em nói sau đây mới là một thưc tế đáng buồn. Đó là ngày còn nhỏ em rất yêu ĐCS, kính trọng những người là ĐV. Ngày đó, em hát cũng được (đã từng hát trên "Những bông hoa nhỏ" của VTV đấy!), từng say sưa hát những bài ngợi ca ĐCS. Nhưng càng lớn lên, thực tế cuộc sống, những điều được mắt thấy tai nghe về cái "party" đó, những "tấm gương tày liếp" của những ĐV sống và làm việc xung quanh mình hàng ngày càng làm cho niềm tin vào ĐCS giảm sút, đến mức khi được cơ quan gợi ý cho vào cũng chẳng màng. Những bài hát về ĐCS bây giờ nghe còn thấy chán chứ chưa nói là tự mình hát lên.
Ôi, không biết đến bao giờ mới lại có một "party" mà mình yêu như ngày xưa? Bao giờ cho đến ngày xưa?
Nếu mình là một đảng viên, mình sẽ theo đảng đến cùng, mình mà có con trai mình sẽ đặt tên nó là Đảng, nó mà láo mình chửi luôn, có khi còn cho vài roi ấy chứ. Mình thề đấy
Trả lờiXóaChia sẻ ... nhỏ
Trả lờiXóa* Về “thần tượng”:
Ngộ (1977-2001)
Chẳng con đường nào trải toàn thảm đỏ,
Chẳng xứ sở nào nở bốn mùa hoa;
Mọi thần tượng đều lần lần sụp đổ,
Vàng son nào rồi cũng phôi pha...
* Về “tụi trẻ”:
Chuyện “trai nọ”, “gái kia” không phải là thần tượng tự thân; Nếu có điều đáng thương cho “tụi trẻ” này thì là việc chúng không được sống tự nhiên, tự do như chúng là. – Cái “con người tang thương” trong “bức tranh vân cẩu” (Nguyễn Gia Thiều) của chúng ta nó bao gồm tất thảy.
T.M.
Em thần tượng anh Đào Ngọc Dung, đi thi nghiên cứu sinh quay cóp cả nước ai cũng biết mà bây giờ vẫn đại diện TW đoàn ký tên trên giấy khen cho các cháu thanh niên,Em đang phấn đấu để được như vậy.
Trả lờiXóaAnh Dung bây giờ không còn được ký tên trên giấy khen cho các cháu thanh niên nữa rồi. Nhưng anh ấy lại được ký tên trên giấy khen cho các đảng viên. Anh bây giờ là Bí thư ĐU khối các cơ quan trung ương, to vật!
Trả lờiXóa@V007 - Đôi khi thần tượng chỉ là những người ta yêu mến. Mà những người như thế thay đỏi nhieùe lần trong đời. Càng thêm tuổi thì chuyện dây mơ rễ má với thần tượng càng ít đi. Và trong XH êm đềm, ổn định, giá trị đạo đức, nhân văn, cái đẹp rõ ràng thi tuổi trẻ ít cần đến thần tượng. Ở VN giờ lòng tin khủng hoảng và còn lại rất ít nên tụi trẻ tìm chỗ bấu víu...Cái tâm lý đám đông là khó tránh khỏi em nhỉ, huống hồ tụi trẻ???
Trả lờiXóa@NVH - Đảng cám ơn em vì đã không phải ĐV, không thì Đảng "ăn đủ" từ em roài...Hihi...
@Anh VĐ - Vâng, tụi trẻ đó đáng thương vì bị tham vọng che mắt như cha mẹ chúng. Vừa đáng thương, vừa đáng trách...
@Nặc danh - Anh ĐND bi giờ có dám tự kiểm điểm trước người ta không nhỉ? Nếu có được bài dạy bảo của anh ấy với người khác thì hay lắm đấy...
@Thắng - ANh ĐND giống như tất cả các ĐV quan chức khác mà thôi. Không lạ, không ngạc nhiên. Nếu giờ anh ấy thấý xấu hổ, từ chức mới là hịên tượng cần nghiên cứu.
Thân mến cả nhà.
@V007: Đảng = party = Tiệc tùng bù khú.
Trả lờiXóaXã hội chúng ta đang sống có biết bao vấn nạn, những vấn đề đáng suy nghĩ, lo lắng...khác hẳn kiểu thể hiện của VTV (chiếm tới hơn 90% thời lượng) luôn gieo vào lòng người xem toàn những "tin tưởng - phấn khởi.." !!!
Trả lờiXóaHiện tượng giới trẻ thờ ơ với chính sự (mà chẳng riêng với giới trẻ, rất nhiều người ở mọi "giới" khác cũng chẳng quan tâm gì tới thời cuộc.)- Có thể nói, đây cũng là 1 "thành công" về định hướng tư tưởng đối với dân chúng của "đảng ta" !!! Hậu quả của "thành công" đó là xã hội ta , chúng ta có những lớp "Sản phẩm thời đại" từ "thứ văn hóa công quyền", ngang nhiên COI DÂN NHƯ ĐỊCH (xem bài cùng tên các chữ in, trên trang Quê choa). Tình trạng những cô bé, cậu bé được giáo dục vô nhân tính, "tót" vào làm viên chức tại các nơi công quyền, coi rẻ, lừa lọc người khác...thì bản thân tôi cũng đã chứng kiến ! Chỉ dám nói : đây sẽ là thảm họa cho tương lai chúng ta nữa thôi !
Hôm nay, đọc bài "Thần tượng.." này của chị TL đã thấy khá hay, nhưng đọc các comment của các bạn thấy hay chẳng kém !
Bác VĐ. vẫn nhẹ nhàng, hoài niệm mà sâu sắc !- Tôi rất áy náy và mong bác thông cảm, vì có đôi lúc chúng ta "gặp nhau" trên bài này , trang kia, bác bày tỏ thịnh tình mà tôi không kịp phúc đáp, quả là thất lễ ! Và cảm ơn bác bởi những câu thơ ngắn mà tình dài đậm đà...Dịp nào đó, tôi sẽ tìm , ghi chép lại như 1 thứ lưu niệm với 1 người bạn tốt ! Anh đồng ý nha !
Cảm ơn chị TL và các bạn !
Chị Dung chỉ được cái nói đúng và hay thôi ! rất cảm mến chị.
Trả lờiXóaSự bênh vực của Thùy Linh đối với việc tôn vinh thần tượng Hàn của giới trẻ là chí lý chí tình!... Khi những thần tượng cũ bao năm tô vẽ bị lột trần ra thì bọn trẻ còn biết trông vào đâu nữa, khi mà "những dòng thác ngôn từ hình ảnh của cái thời mà tất cả biến thành quảng cáo và mọi giá trị đều bị quy thành vàng thành tiền" thì sự sùng bái đó của bọn trẻ thực đáng thương và cũng là một hồi chuông báo động cho sự sụp đổ của cả một hệ thống giáo dục đã tới thời kỳ lạc hậu, thậm chí phản động!
Trả lờiXóaCám ơn TL!
Nguyễn Yên Thế
Bạn Nguyễn Việt Hùng có giỏi thì đặt tên con là DCS đi, để khi nó hư thì lôi thằng DCS ra mà đập. Đập thằng Đảng (nào ?) thì vô nghĩa quá. Tưởng tượng anh ba NTDũng lôi thằng con Nguyễn Minh Triết ra vùa wuýn vừa la Má mày Triết thì mắc cười chết đi được.
Trả lờiXóaCòn em thần tượng 4 anh chị (nhóc).
Trả lờiXóanguyễn thanh nghị, nguyễn thanh phượng, nguyễn xuân anh, tô linh hương. Toàn là những quái nhân kiệt xuất chỉ trong vòng năm năm từ sinh viên mới ra trường mà người thì vào TW rồi làm thứ trưởng, người thì làm phó chủ tịch TPhố, người thì làm chủ tịch ngân hàng và quĩ đầu tư có vốn cả trăm trịệu usd, còn cô nhóc cuối thì học về nghành báo chí quan hệ quốc tế mà lại làm sếp cả một doanh nghiệp cực lớn về lãnh vực kỹ thuật xây dựng của nhà nước hèn gì ở VN cầu đường sạt lở sập hoài. VN đúng là nhân tài như lá mùa thu, quá bá đạo
Chà!em thì nay tuổi đã hơi bị nhiều, vậy mà hồi đầu năm xem báo chí lại còn víu được môt thần tượng đấy chị ạ. Thần tượng bác " Men lá rượu ngô trong". Rồi nhờ dõi theo thông tin về thần tượng ấy, lần mò lại tìm ra được Nhà Văn Trần Thùy Linh- "Mặt trời bé con của tôi" dạo nào ! mừng ơi là mừng. Sách chị trên kệ ít quá( không tìm thấy luôn ấy) may mà em lại tim được Blog.
Trả lờiXóaGui e T.linh:-thây nhiêu đua no cu thân tuong vo vân qua kg thuc tê chut nao ca,riêng anh ca đoi nay chi thân tuong môi ông hoa si Ly Son thôi,vi 83 tuôi vân bi xu vi tôi hiêp dâm toan nguoi mâu!kg biêt bây gio ông nay o đâu đê con đên tham!
Trả lờiXóa@Trieudoantrang - Khổ thân em tôi giờ vẫn còn thần tượng? Có khi thế lại tốt hơn chị đấy...Cám ơn em vẫn còn nhớ tới truyện của chị. Khi nào gặp sẽ tặng em tập truỵên của chị nhé nếu em không từ chối?
Trả lờiXóaThân mến.
@Nặc danh - Hihi, anh cố tìm được thần tượgn của mình nhé....
Húc thành công...