NHỮNG NÔNG DÂN MỒ CÔI



Quê nội mình ở Nam Định. Huyện Mỹ Lộc, xã Mỹ Tiến. Tên làng hay bắt đầu bằng chữ La. Làng mình là La Xá. Mỹ Lộc cùng với các huyện Vụ Bản, Ý Yên, Nam Trực, Trực Ninh, Xuân Trường nằm trong vùng đồng bằng thấp trũng. Không hiểu sao đến giờ mình vẫn nhớ hình ảnh lúc 3, 4 tuổi mặc váy trắng về thăm quê vào mùa nước. Nước ngập úng làng, úng đồng nên cả nhà phải lên thuyền nan để bơi từ quốc lộ vào làng. Mình đang ngủ dở giấc trên ô tô thì bố đánh thức dậy. Mình ngước nhìn ra thấy thuyền nan đã dậu sát bên cạnh và cánh đồng nước mênh mông nên thích thú vô cùng, tỉnh cả ngủ. Trên thuyền từ quốc lộ vào làng mình thò tay vớt nước đồng lên chơi. Nhớ như in nước ngấp nghé mạn thuyền…Không biết vì lẽ gì mình nhớ hình ảnh đó đến lúc này? Cả vệt nắng nhạt hôm đó. Nước mênh mông, váy trắng, tay té nước…Giống như phim âm bản sắc nét. Chỉ thế thôi cũng đủ chạm khắc vào kí ức mình bức tranh đồng chiêm trũng quê nội. Sau này thì hay đùa, mình là dân cầu tõm. Quả thật làng mình nhiều ao vô kể. Đi đến đâu cũng gặp ao là ao. Từ nhà này sang nhà kia men theo các bờ ao như lối nhỏ. Niềm hạnh phúc của mình mỗi khi về quê là được cầm cần câu ra bờ ao cạnh nhà bà mà bố mình gọi là dì ngồi bên gốc sung. Có khi cả ngày chỉ câu được hai, ba con cá rô ron nấu canh rau ngót hái vườn nhà mà thích như ăn đại tiệc. Rảnh hơn thì được theo ông ra trại chăn nuôi hợp tác xã xem lợn, bò, hái chuối, tắm ao…Sáng ngủ dậy bao giờ bên hiên nhà cũng có mẹt khoai luộc và ấm tích chè xanh hãm sẵn. Thời đó nghèo, ăn khoai sáng và cơm gạo mới đãi khách thủ đô vào trưa chiều mà như thể cổ tích với đám trẻ tụi mình. Chạy loăng quăng, hò hét với đám trẻ, cả chửi tục nữa rồi về nhà bà được ăn thịt gà, canh rau ngót nấu rô ron…Không thể kiếm được ngoài Hà Nội cảm xúc dạt dào đó.

Bố mình mồ côi cha mẹ từ sớm và chả còn đất hương hoả nên mỗi lần về chỉ ở nhà mấy ông bà, chú thím họ hàng bên nội, ngoại của bố. Thời ấy về quê, mình vẫn còn thấy lớp học xiêu vẹo đầu làng mà bố học lúc còn nhỏ, dưới gốc đa. Giờ cây đa đã chết, lớp học cũng đổ nát từ bao giờ…Cây hồng mà bố bảo hay trèo ăn khi đói cũng đã chết già. Đình làng đã sửa sang như mới. Bố bảo cụ kỵ gì của bố được ghi danh trên bia đá ở đình. Bố có vẻ tự hào về chuyện đó lắm. Hỏi thêm chả biết. Nhưng lòng tự hào thì không suy suyển. Mình cứ hay trêu bố về chuyện này. Nhưng giờ có tuổi mình mới hiểu…
Ngôi nhà cũ người đã đi xa...
Bố chỉ có một người em trai. Trong một entry mình có kể việc chú đi bộ đội và hy sinh. Chính xác là ngay trên cánh đồng Vụ Bản năm 1947 vào mùa nước úng. Những người bà con còn sống kể là chú cao 1,80 mét, tóc hoe, da trắng bóc, mũi lõ nên người làng gọi chú là tây lai. Sau này mộ chú chìm trong đất và nước nên không tìm được. Chả biết mộ chú có nằm trong khu vực vừa bị cưỡng chế không nhỉ? Hy vọng là không…Trong nghĩa trang xã có mộ gió của chú mà lần nào về quê cũng ra đấy thắp hương khấn vái thành tâm lắm tuy dưới lòng đất chả có gì. Lại nói về nghĩa trang xã, những người hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, Mỹ thì được ghi rành mạch, còn hy sinh từ năm 1978 trở đi thì chỉ ghi vì “xây dựng và bảo vệ tổ quốc”…

Phía tây và nam của Mỹ Lộc đều tiếp giáp với Vụ Bản. Có lẽ vì thế mà mình hay nghe bố nhắc đến Vụ Bản. Lúc bố còn sống chả mấy khi để ý Vụ Bản ở đâu, thế nào? Nhưng giờ chuyện xưa cũ của bố bỗng vọt ra khỏi kí ức: nào là ngày trước tên huỵên là Thiên Bản. Huyện này có nhiều danh nhân nổi tiếng như trạng nguyên Lương Thế Vinh, nhà thơ Nguyễn Bính, nhạc sỹ Văn Cao…Kể tên những danh nhân này, bố tự hào như thể là họ hàng của bố. Gần đây thì rộ chuyện lễ bái nên Vụ Bản càng nổi tiếng với Phủ Dầy (từ mùng 1 đến 10 tháng 3 âm lịch, chính hội vào tối mùng 5); chở Viềng (đêm 7 và ngày mùng 8 tết)…Giờ bố không còn nên chả hỏi được những chuyện sống men theo trí nhớ con người, mà anh Gúc gồ danh tiếng lừng lẫy cũng chịu thua. Hoá ra Vụ Bản có từ thời Hùng Vương, huyện tên Bình Chương thuộc bộ Lục Hải. Thời Hán thuộc quận Giao Chỉ. Trước thời Lý - Trần, đất này nằm trong huyện Hiển Khánh. Thời Lý huyện Thiên Bản nằm trong phủ Ứng Phong. Đời Trần huyện Thiên Bản thuộc phủ Kiến Hưng. Năm Vĩnh Lạc thứ năm (1407), nhà Minh đổi thành huyện Yên Bản thuộc phủ Kiến Bình. Đến đời Lê Thánh Tông lại đổi thành huyện Thiên Bản. Cũng dưới thời Lê Hồng Đức, huyện Thiên Bản thuộc phủ Nghĩa Hưng. Đến thời Nguyễn, Tự Đắc năm thứ 14 (1861) đổi tên thành huyện Vụ Bản và giữ cho đến ngày nay. Huyện Vụ Bản nằm về phía bắc Nam Định, thuộc vùng đất cổ. Đất đai tương đối ổn định. 
Đình làng
Dọc phía tây có các dãy núi đất lẫn đá chạy từ bắc xuống nam với sáu ngọn: núi Ngăm, núi Tiên Hương, núi Báng, núi Lê, núi Gôi và núi Hổ. Dấu vết người nguyên thuỷ tìm thấy tại các khu vực núi này minh chứng Vụ Bản là một trong những cái nôi sinh ngụ của người Việt cổ. Vụ Bản nằm kẹp giữa sông Đào và sông Sắt. Sông Đào một đầu nối với Sông Hồng, đầu kia đổ ra sông Đáy. Sông Sắt nối liền sông Châu với sông Đáy. Mảnh đất này chính là do phù sa sông Hồng và sông Đáy bồi tụ nên. Huyện Vụ Bản là vùng đất có truyền thống hiếu học, nhiều người đã đỗ đạt cao, có danh vọng, đóng góp vào kho tàng văn hoá của dân tộc. Trong suốt thời kỳ khoa cử của chế độ phong kiến Việt Nam, Vụ Bản có 16 vị đỗ Tiến sĩ, Thám hoa, Bảng nhã, Trạng nguyên…Lừng lẫy thế kia mà…
Mái tranh ơi hỡi mái tranh/Trải bao mưa nắng mà thành quê hương (Trần Đăng Khoa) 
Giờ Vụ Bản đang nổi tiếng vì lẽ không ai muốn…
Vậy là sau sự kiện Tiên Lãng chưa lâu, đã có thêm hai nơi cưỡng chế khiến dư luận nổi giận là Văn Giang và Vụ Bản. Ừ, nhưng rồi tự hỏi: ai người ta quan tâm đến sự nổi giận này? Ở Tiên Lãng khi cưỡng chế chưa có đánh hội đồng, chỉ vì phẫn uất không biết kêu đâu cho thấu oan ức nên anh Vươn đã nổ súng. Tiếng súng của người nông dân dũng cảm, yêu đất đai đến mức dám hy sinh bản thân mình. Giờ không biết ngồi trong nhà lao anh Vươn có ân hận về việc này không? Hy vọng là không…Còn những người nông dân Văn Giang và Vụ Bản thì đã không dám (không thể) nổ súng thì phải ăn đòn gậy. Đây là bạo lực cách mạng? Là mâu thuẫn giai cấp? Là cách giải quyết mối quan hệ búa-liềm, nòng cốt của cách mạng như thế này sao? 

Mình lo cho quê mình vì Mỹ Lộc rất gần thành phố Nam Định như Vụ Bản. Vụ Bản bị lấy đất thì Mỹ Lộc có thể trong tương lai gần? Từ thời bố mình lớn lên thì nhà mình đã không còn đất đai ở quê, chỉ duy nhất khu mộ các cụ, ông bà là nguyên cớ để con cháu dắt díu về quê thăm viếng hằng năm. Những ngôi mộ sẽ bị lật tung phơi xương trắng đồng như ở Văn Giang chăng? Không biết nữa…Đã nghe hơi kim tiền, hơi đạn cay, mùi thuốc súng đâu đây vì những cánh đồng ngút ngàn bên đường quốc lộ rất tiện giao thông. Nhà đầu tư chả mất công làm đường và có ngay hạ tầng tiện cho sản xuất, chi phí thấp nhất, lãi nhiều nhất. Và mình còn biết một điều nông dân nơi này chỉ trông vào cánh đồng, dù là chiêm trũng để kiếm ăn bao đời, ngoài ra không có nghề phụ nào khác. Quê mình bao năm vẫn nghèo nhưng không chết đói vì còn đất đai. Giờ mất đất thì thành dân đói là không thể tránh. Sẽ vài người giàu, rất giàu. Và rất nhiều nông dân nghèo, rất nghèo, bần cùng, khốn nạn…Sẽ nhiều anh Pha, chị Dậu trong nay mai. Và như thế sẽ có sự phản kháng trong tương lai gần cũng là tất yếu. 

Bởi miếng ăn cũng khiến người ta có thể chối bỏ một chính thể đã bạo ngược tước đi công cụ kiếm sống của họ. Chính quyền đã biến rất nhiều nông dân thành mồ côi vì với họ đất đai là Mẹ. Giờ người Mẹ đó đã bị cưỡng chế buộc rời khỏi đứa con luôn cần sự lo toan, chăm sóc, bú mớm của Bà nên những đứa con đó thành mồ côi đói ăn, đói mặc, khéo hoá ra ăn mày hết cả. Hơn thế dùi cui, súng đạn, bạo lực đã vụt tan nát và dày xéo miền kí ức của rất nhiều người dân sống đời kiếp gắn bó với vùng quê họ. Vết thương này mới thực sự lâu lành vì nó ở sâu lắm trong tiềm thức. Quê hương, rộng hơn là tình yêu đất nước có khi chỉ bắt đầu từ kỉ niệm vào cái ngày ngồi thuyền về quê chơi mùa úng lụt như mình. Có khi chỉ từ niềm tự hào mơ hồ nhưng sâu đậm với cái tên cũng mơ hồ không kém đục trên bia đá đình làng như bố mình. Nay miền kí ức bất khả xâm phạm ấy của rất nhiều người gắn bó với ruộng đồng đã bị bắn phá tan hoang. Đã đến tới hạn của sự chịu đựng chưa nhỉ?
Ăn mày khổ lắm ai ơi!
Đói cơm, rách áo hoá ra ăn mày.

24 nhận xét:

  1. Đọc lại nhớ bác Trần Minh, thân sinh của nhà văn Thùy Linh. Bác là một sĩ quan công an cao cấp về hưu đồng thời là một nghệ sĩ đích thực. Mình có nhiều kỷ niệm với bác liên quan đến những sáng tác kịch bản, thơ của bác. Tiếc cho lớp người của bác, sống thanh cao và chính trực giờ đã dần rơi rụng hết. Comment này như một nén nhang thắp cho bác. Chả dám mong gì chỉ xin bác cho cháu con được thanh thản sống.

    Trả lờiXóa
  2. Vùng đang bị cưỡng chế có xã Liên Minh anh hùng, quê của thượng tướng Song Hào, nhạc sĩ Văn Cao, ba anh em nhà văn Vũ Tú Nam, và nghe đâu cả ông Nguyễn Cơ Thạch nữa. Qua bên kia đường 10 là quê của trạng lường Lương Thế Vinh, lên chút nữa là quê của Trần Huy Liệu, đến Thiện Vịnh là quê của Nguyễn Bính...Mình hay nói đùa là quê mình có 3 nhà thơ độc đáo: 1 ông thì: "Cao lâu toàn ăn quỵt/ Thổ đĩ chuyên chơi lường".1 ông thì nghiện thuốc phiện nặng. Còn 1 ông thì lang bạt kỳ hồ bồ bịch tùm lum. Có đúng không hở nhà văn?

    Trả lờiXóa
  3. Chị T.L à, không phải là ở Tiên Lãng khi cưỡng chế không có đánh hội đồng mà chính xác hơn thì không kịp đánh hội đồng vì họ, những kẻ đi cưỡng chế không "bắt được" anh em Vươn - Quý "tại trận" mà thôi. Sau phát súng hoa cải mà lính của Ca bắt được họ thì chắc chắn bây giờ anh em nhà ấy thân tàn, ma dại rồi.

    Trả lờiXóa
  4. Gửi chị Thùy Linh
    Thương người nông dân lắm chị ạ. Họ làm ra nông sản phẩm cho cuộc sống con người; hy sinh xương máu và hiến dâng những người con ưu tú cho các cuộc chiến tranh thần thánh...để có ngày hôm nay: Tiên Lãng, Vân Giang, Bình Lục, Vụ Bản (quê của anh em ông Mai Chí Thọ nguyên Bộ trưởng Bộ Công an)...
    Thế kỷ 17 chủ nghĩa tư bản bắt đầu phát triển ở Anh, Hà Lan...(tất nhiên mầm mống trong lòng châu Âu đã có từ thế kỷ 13) và thời kỳ đầu đó được gọi là "chủ nghĩa tư bản dã man". Tư bản thế giới đã qua 300 năm. Bây giờ chủ nghĩa tư bản dã man mới bắt đầu phát triển ở Việt Nam: người nông dân bị cướp bóc, dồn đuổi đến bức đường cùng của cái gọi là "công nghiệp hóa, hiện đại hóa, đô thị hóa".
    Nông dân "ấy cái ăn làm đầu", bởi vậy ruộng đất là tư liệu sản xuất quan trọng nhất; sau lũy tre làng còn là một không gian văn hóa của người nông dân, thế nhưng bọn tư sản và nhóm lợi ích đang tước đoạt của họ.
    Với khẩu hiệu "ruộng đất về tay nông dân", "người cày có ruộng" những người cộng sản Việt Nam mới lôi kéo được họ. Thế nhưng họ đã bị phản bội.
    Không thương người nông dân sao được.
    Mà thôi, không nói nữa, lại buồn vô hạn.
    Chị Linh quý mến
    Nhân nhà văn Phạm Ngọc Tiến nhắc đến Cục trưởng Trần Minh lại nhớ đến bác. Bác Trần Minh không chỉ có nhiều kinh nghiệm làm báo, am hiểu về văn học nghệ thuật, mà còn là một cán bộ nhạy bén...và rất nhân hậu. Chị Linh giống cha từ khuôn mặt, làn da và trái tim yêu thương con người (giống cha không biết có giàu ba họ không đấy, chị Linh?). Mong chị Linh tiếp tục có những tác phẩm thấm đẫm tình người dành cho bạn đọc chị nhé.
    Xin xếp hàng sau anh Tiến (có phải anh Tiến là bạn anh Lê Thụ, người Tổng cục Thống kê cũ không đấy?) thắp cho bác nén nhang chị Linh nhé.
    Cám ơn chị!

    Trả lờiXóa
  5. Chị ơi mấy hôm nay lúc có thời gian nhìn được sang trang báo thì em lại càng mệt mỏi, ngột ngạt hơn. Có lúc phải bỏ ra ngoài vì ngồi thì kg thở được...Nhưng rồi thì cũng phải cam chịu nhẫn nhịn tiếp tục cái nhịp sống hàng ngày trong XH này..Bài của chị hôm nay thân thương quá. Em chúc chị và nhưng anh chị bạn bè của chị thật nhiều sức khỏe để lưu giữ mãi hình ảnh những làng quê yên bình tươi đẹp, những làng quê ôm giữ truyền thống ngàn đời -Đất mẹ rồi chỉ còn trong ký ức.

    Trả lờiXóa
  6. @Anh giai PNT - Nhắc đến cha mà chả nhắc đến congái gì cả? Hihi...
    @Người cùng quê - Quê mình lắm người tài mà vẫn nghèo bạn nhỉ? Khổ vậy đấy. Giờ mất đất còn nghèo đến bao giờ hả trời?
    @Phú Hoà - Anh nói đúng ạ. May mà chạy thoát không thì họ đánh tan xương thật.
    @Sau chị 1 khoá - Nông dân VN thời nào cũng khổ, cơ khổ, chưa một ngày được ngẩng mặt...Tưởng hy sinh vì CM sẽ sung sướng, ai ngờ...Xây dựng CNXH với khái niệm đi tắt đón đầu, hoá ra quay lại thời tích luỹ nguyên thuỷ như tư bản thuở sơ khai, chỉ có máu và nước mắt. Mấy chục năm không những không tiến bộ mà mãi luẩn quẩn như gà què ăn quẩn cối xay bạn nhỉ? Cám ơn bạn đã nhắc và nhớ tới bố mình với nhiều lời nói tốt đẹp. Bố mẹ chỉ để lại tri thức, bản lĩnh, nếp nhà làm hồi môn bạn ạ...
    Thân mến nhiều...

    Trả lờiXóa
  7. @trieudoảntang - Chị vừa gửi trả lời bạn bè thì em hiện ra bất ngờ và...chói loá...Hihi...Cám ơn em gái nhiều. Rất ngột ngạt. Khó tĩnh tâm để làm việc. Vì quanh mình bao nhiêu người đang tuyệt vọng, đau khổ...Chị cũng thấy bất lực quá...
    Thương mến!

    Trả lờiXóa
  8. Hỏi vui chị Linh thôi. Chả nà, cổ nhân nói:"Con gái giống cha thì giàu ba họ" mà chị. Thời bác Trần Minh đang làm việc, lãnh đạo trong sáng lắm; thời đó không có "phong bì, phong bao" đâu, lấy đâu ra để "hồi môn" cho chị?
    Không phải bây giờ, nhắc đến tướng nọ, tướng kia người ta đồn thổi "có hàng trăm tỷ"...
    Thời đại bây chừ đã khác xưa
    Tướng - quân cũng sớm nắng chiều mưa
    Tiên sư thằng ấy "vua ăn bẩn"
    Quân chửi sau lưng, tướng sướng chưa?

    Bye chị Linh, em đi xem phim đây.

    Trả lờiXóa
  9. Thùy Linh nói đúng, đất đai với người miền Bắc nó dữ dội với con người hơn người miền Nam nhiều. Các ông lãnh đạo đã không biết đến điều đó !

    Trả lờiXóa
  10. oh hôm nay tôi mới biết chị cũng cùng quê với tôi, xin chào đồng hương, tôi quê ở tức mạc, mảnh đất vụ bản theo tôi biết còn có 2 vị tướng công an đang đương chức đó là ông Trần Quý Thắng( trước kia là thư ký cho bộ trưởng công an Lê Hồng Anh) người liên minh vụ bản, một ông nữa là Bùi Văn Nam được biệt phái sang làm bí thư tỉnh Ninh Bình, đôi lúc tôi tự hỏi liệu các ông này có biết về những chuyện cưỡng chế đất đai tại quê hương mình hay không? Nơi mà cha ông các ông ấy đang nằm ở đây

    Trả lờiXóa
  11. @ Phú Hoà : Vợ và mấy đứa con nít nhà Vươn-Quý không bị đánh hội đồng sao ? Tra tấn con nít ngay giữa dân làng chứng kiến là cách hay nhất để thủ phạm phải ra đầu thú !
    Hồi Mậu Thân ở Huế, HPNT chỉ điểm cho bộ đội bắt sỹ quan ngụy, tên ngụy trốn mất, bộ đội ta bắt trói cả nhà nó 8 người, cả trẻ lẫn già, cho phơi nắng giữa sân đến khi tên ngụy phải ra đầu thú để được chết chung với cả nhà ! Cái này là thầy răng nói rứa thôi, chủ nhà không tin thì cứ hỏi nhà văn HPNT, ổng còn sống ở Huế nớ, bảo ổng viết thành sách đi. Chiến công của bộ đội ta lẫy lừng như rứa mà không viết thì uổng quá.

    Trả lờiXóa
  12. Hôm nay rất vui vì biết chị Thùy Linh là đồng hương Nam Định. Quê bà nội em ở Minh Thuận, Vụ Bản. Ông nội em mất từ khi bố em còn nhỏ chưa kịp biết quê cha, nên bố em lấy quê bà nội em làm quê gốc. Còn mẹ em quê bên Ý Yên. Trước nay cứ hay gọi chị là chị gái, không ngờ đúng thật. Mấy hôm nay được biết những gian lao, khổ cực của bà con quê mình, buồn quá mà chẳng biết làm sao chị gái ạ.

    Trả lờiXóa
  13. @Sau chị 1 khoá - Hiểu bạn nói gì chứ. Nhưng show hàng chút í mà. Cám ơn bạn nhiều.
    @Hồ Trung Tú - Cám ơn bạn hiền. Không phải vô cớ các cụ đúc kết câu: Tấc đất tấc vàng đâu. Chắt từ máu mà nên đấy bạn nhỉ?
    @ND (11:05) - Mình có nghe chuyện này chứ chưa được đọc tác phẩm CM nào viết về nó. Đành chờ đợi thời gian vậy bạn nhỉ?
    @V007 - Chào em đồng hương. Tụi mình có cơ duyên để gặp nhau mà. Dù sao vẫn cám ơn cơ duyên đó. Theo dõi chuỵên quê nhà mà lòng dạ như núi bị sụt lở. Nhưng đâu chỉ quê mình hả em? Khắp nơi đất đang bị biến thành nguồn tiền làm giàu bất chính cho các nhóm lợi ích. Không lẽ chỉ ngồi đợi nhân quả???
    Thân mến!

    Trả lờiXóa
  14. Tiếng khóc „Cây Đời“

    Mình tự biết „không khéo ăn, khéo nói“ nên phải đợi dzô 2-3 lần. Mỗi lần lại đọc lại để hiểu cho hết từng ý; Lại đọc các nhận xét khác để tự kiểm tra. Cái gọi là „bạo lực cách mạng“ cũng có ghi ra (thoáng qua?) như một câu hỏi. – Cốt lõi đấy, nhưng để bàn sau.
    Khắp cả vùng Hà-Nam-Ninh mình đều có kỷ niệm. Đọc biết chữ „Thiên Bản“ thì thấy lý thú vì mình sinh ra ở nơi vốn cũng có chữ đó: Thiên Quan. Ý Yên có giống khoai lang mật rất to; Là quê Mẹ nên ngày nhỏ, năm nào cũng về Tết để Bà ngoại cho rất nhiều tiền mừng tuổi (chị gái được ít hơn mình nhiều. :-)!) Đình làng có 2 pho tượng ngựa gỗ rất to; Nhưng nhớ nhất là tục góp gạch xây đường làng của những cặp vợ chồng mới: Khắp làng là đường lát gạch …

    Cứa vào lòng là chuyện „Nghĩa Trang“.
    Cần biết rằng số người „mất“ lớn hơn rất nhiều số người đang sống. Nguyễn Du viết: „Thác là thể phách, còn là Tinh Anh“ – Tất cả những cái ta có ngày nay chỉ là thừa hưởng công lao, sức lực những người đã khuất. (Chữ „khuất“ này hay lắm: Không bao giờ „mất đi“ cả!) Tục chôn cất người đã đánh dấu truyền thống tâm linh và văn hóa của nhân loại (đã có từ cả ngàn năm). Tại châu Âu (chắc Mỹ cũng thế), „Nghĩa trang“ là nơi tĩnh tại và cố định trong thành phố. Có những tấm bia đá của gia đình thôi, ghi tháng năm rất cũ, mà cuối tuần nào cũng có người đến dọn cỏ; Ngày Xuân, người ta (tức là „người Tây“) đều đến sửa mồ („Mồ tròn. mả dài“, như vậy sau „mả“ là đến „mộ“?; Lại nhớ cụ Nguyễn Khắc Hiếu và cụ Nguyễn Du với „Thập loại chúng sinh“ …) – Như kiểu ta đi tảo mộ „thanh minh“.
    Đào phá „Nghĩa Trang“, đánh vào di hài người chết là cực kỳ phản văn hóa, phản văn minh ("thất nhân tâm"), là cực kỳ PHẢN ĐỘNG đấy! (Nhắc lại lời cụ bà Lê Hiền Đức thêm một lần chắc cũng không thừa!).
    Quê mình cũng đã di chuyển nghĩa trang một lần, là khi mở rộng thị trấn. Chỗ hiện tại có xa một chút, nhưng lại ngay bên đường „quốc lộ“ – Lo đi là vừa!

    *
    Chuyện nhỏ là: Hình như „khéo“, đôi khi là viết/nói tắt của „không khéo“; Như thế thì sẽ „thông“ chăng: „…, (không) khéo hóa ra ăn mày hết cả“ – Câu này nặng và đau lắm!

    T.M.

    Trả lờiXóa
  15. @Anh VĐ - Loanh quanh một hồi em và anh lại đồng hương luôn nhỉ? Nhưng điều anh viết đều đúng ạ...Còn chữ (không) khéo và khéo thì em uen viết theo lỗi văn nói đấy ạ. Đôi khi người ta nói tắt nên bỏ chữ "không" đi. Dân giam hay nói tắt thế này lắm. Em cũng thế...hihhi...
    Thân mến nhé đồng hương...

    Trả lờiXóa
  16. @Sau chị 1 khóa: Anh nhận xét rất chuẩn về bác Trần Minh. Về già bác làm thơ, viết kịch bản. Tôi đã trực tiếp biên tập phim "Đò chiều" của bác. Một kịch bản về tình cảm đôi lứa của lớp người xế chiều rất cảm động và mới mẻ, quyết liệt nhưng nhân hậu đúng như tính cách của bác.
    Tôi có quen anh Thụ là thủ trưởng cũ của tôi dạo ở chiến trường nhưng không biết có phải anh Lê Thụ như anh hỏi không. Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  17. Sau chị Linh 1 khóa20:17 Ngày 11 tháng 5 năm 2012

    Gửi anh Phạm Ngọc Tiến
    Có thể tôi nhầm với anh Tiến, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hiện ở Vũng Tàu. Truyện ngắn của anh Tiến rất có duyên, đáng đọc.
    Anh Lê Thụ, tác giả của nhiều sách tham khảo, nghiên cứu về kinh tế thị trường; trong đó có các quyển "Bí quyết làm ông chủ", "100 tình huống giám đốc"...Thời đó, sách kinh tế dạng này ở Việt Nam chưa nhiều, các nhà xuất bản chưa quen với việc mua bản quyền...Anh Lê Thụ là một trong những người đầu tiên biết triển khai biên soạn, chủ biên loại sách này.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  18. Có một chữ ĐỒNG

    *
    Chị Thùy Linh à,
    Cái „khéo (mà) hóa ra …“ ấy, hay và đẹp lắm: Là cách nói của những người bà, người mẹ nhắc nhủ đầy ân tình mà nghĩa lý: Cứ hư đốn, càn quấy như thế, khéo mà/lại thành đồ bỏ con ạ! – Tôi thử nghĩ thêm như vậy. Tôi muốn nghĩ thêm là trong trường hợp không „khéo ăn, khéo ở“ cụ thể này. Còn „ăn mày“ thì lấy ngay chữ cụ Tam nguyên cũng dễ hiểu:
    Ăn mày là ai? Ăn mày là ta:
    Mất nhà, MẤT ĐẤT – Hóa ra ăn mày!

    Không cần „duy vật biện chứng“ gì, không cần mày mò lắp „đầu“ này vào „đuôi“ nọ; Chỉ cần nhớ và điểm lại lời dân dã cũng thấy rõ cái „khốn của khổ“, cái „khốn của nạn“ liền ngay mà!

    *
    Chữ „đồng“ nhỏ là „đồng hương“ thì tôi đã được vui trước chị vì là người đọc; Hi-hi!
    Mở rộng ra chữ „Đồng Bào“ từ thuở Mẹ Âu Cơ thì … xin bàn sau; Nhưng có một thuở tên các giòng họ đã ghi vết tích của lịch sử: Họ „Trần“ cũng có lúc là „Bùi“ vì „Bùi“ được tạo nên từ „Phi“ (trên) và „Y“ (dưới), nghĩa là "Trần". Vừa phải xem lại từ điển của Cụ Đào Duy Anh, nhưng cũng nhớ một bài viết đã lâu trên Đàn Chim Việt về tích này mà không còn tìm lại được. – Chuyện này cũng nhỏ, ghi riêng như chú thích thôi.

    *
    Chữ lớn là „Đồng Bào“ thì nay cần được nhắc lại nhiều. Non sông đất nước này được tạo dựng và gìn giữ chỉ khi tinh thần và năng lực của „Đồng Bào“ được un đúc, tụ hội và tỏa sáng. …
    Có những sai lạc cần nhắc nhớ lại luôn, như chuyện của bác Phú Hòa. Tôi nghĩ có 2 điểm:
    - Đạo Phật cho những việc của người lính là „vô ký“: Không thiện cũng không ác, khi họ „vâng lệnh sai …
    - Luật „nhân-quả“ chứng nghiệm rất rõ ràng: Xứ Huế đẹp mà thơ thế, rồi cũng phải bỏ lại để ra đi! … Không là nhắc lại cái cần sám hối của vài người về những ngày qua; Mà là để những trai trẻ cầm súng và gậy bắn, đánh „Đồng Bào“ hôm nay hãy có phút giây suy ngẫm và hồi tỉnh.

    Nhìn rõ „cộng nghiệp“ cũng là „giác“, không GIÁC không thể TU:
    Lênh đênh qua cửa Thần Phù,
    Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm!

    Thùy Linh viết giản dị mà chân tình; Tôi thấy cái „Hùng“, cái „Lực“ và „Từ Bi“ nơi chị. (Chữ „Đại (hùng), …“ là của riêng Đức Phật.)

    Cảm ơn chị Thùy Linh.
    Kính mến,
    Bùi Viết Văn Đức

    Trả lờiXóa
  19. @Anh VĐ - Họ Bùi theo em biết là có thể từ họ Trần bị đổi sang Bùi vì phạm lỗi và sợ bị tru di gì gì đó? Không biết có đúng không anh? Nếu đúng thế thì em và anh cùng họ. Ở Nam Định nói đến họ Trần thì là lẽ đương nhiên. Cả làng, cả huyện đều cùng họ. Đến nghĩa trang xem các ngôi mộ độc họ Trần anh ạ. Cũng hay hay...
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  20. Chiêm nghiệm
    (01:33, 2012-05-12)

    Chị Thùy Linh thân mến,
    Tôi đã đắn đo trước khi viết và gửi những dòng này: Không gian blog cũng là nơi có thể chia sẻ những tâm tư. Có thể lạc đề chút ít, nên xin tiếp đôi ý nhỏ.

    *
    Tôi không có may mắn như bác Tiến và người bạn “sau một năm” của chị là được biết bác nhà; Nhưng đọc chị thì thấy tình cụ sâu đậm lắm: Ghi giữ tên tuổi tiền nhân từ tấm bia đá đình làng như cội nguồn sinh lực!
    Làng tôi có một chỗ gọi là “Văn chỉ”. Thời “quàng khăn đỏ”, tôi đã nghiền gạch non làm mực đỏ viết khẩu hiệu lên tường “Văn chỉ” để ghi vào thành tích đánh giá “đội viên”. Khi có “hợp tác xã”, Văn chỉ bị phá làm lò sấy thuốc lá, đình làng thì làm “nhà kho, sân phơi” – Công việc “phản phong (kiến)” “sâu xa” thế là cùng! ... Bẵng đi khoảng 30 năm (1996) tôi về lại thì đình làng đã được khôi phục (cổng đình đẹp như hình chị post lên thì không xây lại được); Bên cạnh mấy cây thông già, tấm bia đá của Văn chỉ được dựng lên sau thời gian dài bị vùi quên dưới ruộng (tôi cũng có ghi lại hình). Thăm nhà anh phụ trách đội thiếu nhi xưa, anh kể với giọng có vẻ khoe nhưng vui thực sự: Cậu út nhà mình, năm kia thi thẳng vào đại học; Từ hồi chú đi đến giờ, nó là đứa đầu tiên ... Tôi cũng chỉ ghi nhận để chiêm nghiệm thôi...
    Tôi tự biết không thể viết được thành văn, nên chỉ đọc để lấy điểm tựa cho suy nghĩ. Tôi lại xin “phản đối” chữ “mơ hồ” trong câu cuối của bài: Không, “Niềm tự hào” của Bác nhà rất là cụ thể và sâu đậm! Xin tíếp sau những người bạn của chị được nhờ thắp nén nhang tỏ lòng thành kính gửi dâng lên Cụ.

    *
    Cũng từ chiêm nghiệm mà tôi cố tìm cho mình niềm tin vào những người suốt đời đi chân đất gọi là “Nhân Dân”. Mới đọc tin trên blog Nguyễn Xuân Diện thấy những bà con Văn Giang tiếp tục cấy trồng trên những khu ruộng vừa bị đào phá; Thấy những bà con nơi khác góp sức và góp tình để cùng sống tiếp cuộc đời, mà rưng rưng cảm động.
    Còn rất nhiều bài hay của các tác giả chỉ thẳng, chỉ ngay và cụ thể từng vụ việc: - Kẻ thù truyền đời là bành trướng Tầu không bao giờ nguôi ngoai, và quên lãng; Cuộc sống không chờ đợi, đừng để thêm một lần “thất túc thành thiên cổ hận”. Gây ác với Nhân dân, để tội với Lịch sử là ... dở lắm!

    Chắc chỉ dám chia sẻ chút chút thế, chị Thùy Linh nhỉ?
    Kính mến.
    [PS.: Vừa tìm trên internet bản đồ Mỹ Lộc, Nam Định (được sửa đổi lần cuối lúc 14:33, ngày 16 tháng 10 năm 2011“), nhưng không có hình đẹp như bản đồ Văn Giang]

    Trả lờiXóa
  21. Có một thực tế ở huyện Vụ Bản đã được kiểm nghiệm là hồi đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước khi xây dựng phong trào hợp tác xã nông nghiệp người ta cho phá miếu, phá chùa, tượng Phật đem chôn xuống giếng vì nó là sản phẩm của chế độ pk gieo rắc mê tín dị đoan. Sau này những ai ra lệnh phá chùa chôn Phật đều bị trả giá, không tai họa thì cũng có người bị điên. Vì thế nên không phải lo Thùy Linh ạ, còn có luật trời, kẻ gieo nhân ác tất sẽ bị quả báo thôi, không sớm thì muộn. Chúc đồng hương có thêm nhiều bài viết hay về thế sự!

    Trả lờiXóa
  22. "còn hy sinh từ năm 1978 trở đi thì chỉ ghi vì “xây dựng và bảo vệ tổ quốc”…".
    Cung may ho hang nha minh co may nguoi hy sinh truoc do!

    Trả lờiXóa
  23. @Anh VĐ - Có một quê hương để đi về vẫn là một hạnh phúc nên giữ nếu có thể. Em thích được như vậy lắm.
    @Người cùng quê - Muốn đặt cho bạn (có thể là anh của TL) một nickname là Trandonghuong vì đã cùng quê Nam Định thường có họ Trần. TL tin nhân quả. Có kẻ gieo ác hôm nay sẽ gặt quả báo...
    @Manh tuan - Gia dình em cũng không có ai hy sinh từ 1978 trở đi. Họ tủi lắm, dù đã là người thiên cổ...
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  24. Quê hương của bạn tuy khác miền với tôi nhưng ký ức của tôi cũng không khác bạn gì mấy: cũng ruộng lúa, một góc nhà, một bãi chăn trâu bò, tiếng vọng xa xa của tiếng gọi đò xin quá giang qua sông của một ai đó, là mùi thơm thơm hăng hăng của khói đốt đồng lúc chiều tà,... đã làm nên những kỷ niệm không quên được của tuổi thơ tôi. Khi lớn lên tôi cảm nhận được đó là tiếng gọi thân thương của đất nước mà rõ hơn là của tổ quốc.
    Những kỷ niệm thân thương đó làm cho tâm hồn tôi như rỏ máu khi đồng ruộng của người nông dân như mất dần đi và thay vào đó là nhưng khu nhà thương mại và những cuộc CƯỠNG CHẾ RUỘNG ĐẤT, không đó là những cuộc chiến đấu không cân sức của nông dân với giai cấp lắm tiền nhiều của. Họ chiến đấu để bảo vệ từng cây cầu tre lắc lẻo, từng ngọn rau, từng mái lá của họ. Bởi vì đó là truyền thống là kỷ niệm, trong đó có cả máu và nước mắt của họ nữa.
    Có lời một ai đó đã nói: Trong chế độ nào đi nữa, thì người nông dân luôn là người chịu thiệt thòi nhất. Tôi xin nói thêm: Nhưng anh hùng nhất. Thật vậy, trong chiến tranh họ là những nhân tố đi đấu trong cống hiến sức người và của, họ đã hy sinh mà không đòi hỏi trả công cho họ, sau chiến tranh họ lại trở về với mảnh đất thân thương của họ cầu mong một sống yên bình bên gia đình của họ, dầu gia đình đó không còn "nguyên vẹn" nữa.
    Tôi có yêu cầu khẩn thiết là hãy nghĩ đến người nông dân trước nhất, hãy dừng lại những sự việc có thể dừng lại được, đừng để đến lúc nào đó họ sẽ trở thành "người nông dân nổi giận". Đến lúc đó thì không lường trước được gì đâu!!!!!!!!

    Trả lờiXóa