SỐNG CHẬM ƠI...


Mấy năm nay người ta thường hỏi nhau: sống chậm là thế nào? Ai được coi là sống chậm? Bạn nghĩ gì về sống chậm? Mình cũng đã từng được phỏng vấn như thế…
Và thế là tự hỏi: mình đã được gọi là sống chậm chưa nhỉ? Và nhìn ngó xung quanh bạn bè…Chỉ thấy những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng, cau có là chính…Sao vậy?
Bao giờ thì con người đang sống quanh mình biết sống chậm? Nhìn họ mình phát sốt…Quanh họ bủa vây chỉ toàn ảo tưởng; sức ép thành công; đòi hỏi bất tận về vật chất, sự xa hoa hưởng thụ và vô vàn những cạnh tranh…Tất cả bị ném vào “cối xay tham vọng” khổng lồ và bị nặn thành món băm viên tròn trĩnh. Chả còn mấy ai đủ sức và tìm được cơ hội thưởng thức cuộc đời. Sáng sắp ngửa đến công sở làm việc với những yêu cầu bất tận của thành công. Cả ngày, đủ tháng, quanh năm lo âu đồng tiền nhận được có đủ đầy cho chi tiêu và những thú vui ngày càng leo thang. Bạn bè, đồng nghiệp yêu ghét mình thế nào, cần gì cho mình cũng đủ điên đầu. Cuối năm đón năm mới, vừa quay đầu mấy cái đã gặp nắng hè đổ lửa. Qua hè là thu, rồi sang đông và lại tết. Soi gương chợt thấy những nếp nhăn nơi khoé mắt, cái nhìn uể oải cúi xuống…Rồi sẽ có những chiều chợt lo lắng, thế là mình đang bước gấp về hướng nghĩa trang, nơi ấy không ai chờ mình hết, chỉ mình với mình thôi…Và sợ hãi. Và hốt hoảng. Điên cuồng chống đỡ, vùng vẫy. Từ lúc đó đâu còn thấy cuộc đời tươi đẹp nữa. Chỉ còn là sự chịu đựng đau khổ, dày vò. Thấy tụi trẻ quanh mình lao xao, vui vẻ bỗng xa lánh, ghét bỏ, nghiệt ngã. Ai may mắn không bị bệnh tật thì còn thấy đời đỡ hiu hắt. Ai mang trọng bệnh thì sống mà như chết. Tự biến mình thành cái xác biết đi lại, ăn uống nhưng vô cảm. Một bóng ma giữa những người sống nhiệt huyết. Đáng sợ nhất là không còn biết yêu thương, biết sống vì người khác. Không lẽ phần lớn đời người là như thế này sao? Có triết gia ví cuộc đời là một bữa tiệc lớn, nhưng trớ trêu thay rất nhiều người lại đang chết đói. Hầu hết chúng ta không nhận biết những gì tốt đẹp, vui tươi, hạnh phúc…ở quanh mình.

Không phải vô cớ trong thông điệp của Bill Gates gửi thanh niên Vịêt Nam cách đây mấy năm, điều đầu tiên ông nhắc nhở là “Hãy thư dãn cho tốt”. Thư dãn bằng cách nào khi trẻ con nứt mắt đã lao vào cạnh tranh học hành, thi cử để dành trường tốt nhất, học giỏi nhất, được nhiều bằng khen nhất? Ra trường thì chọn được công việc tốt nhất, kiếm được tiền nhiều nhất? Công chức thì dành nhau từng cái ghế chức quyền, để mắt chiến đấu với đối thủ không cho họ vượt qua mình, hơn mình và đè bẹp mình? Dân đen thì giành giật từng đồng bạc, miếng ăn? Nhìn ra xã hội chuyện xấu xa là chính, chuyện tốt đẹp quá hiếm hoi, xấu từ trên xấu xuống, lúc nhúc như “bầy sâu” trong một bát canh nhạt nhẽo, đục lờ. Cả xã hội đảo điên, mất phương hướng, lòng tin cạn dần tựa vết thương bị chảy máu không cầm được. Người với người chỉ còn nỗi căm giận và oán hận sẵn sàng trút vào nhau…
Một xã hội như thế mà khuyên sống chậm ư? Việc này quả là rất khó…Bởi sống chậm đòi hỏi sự thức tỉnh của con người để tìm thấy chính mình và lắng nghe cuộc đời. Nếu còn bị lệ thuộc vào ai đó, vào nỗi sợ hãi nào đó thì người ta sẽ bị nó cuốn đi, chôn vùi, không thể dừng lại suy nghĩ và sống cho riêng mình. Kể cả khi bạn lệ thuộc vào chồng, con cái bạn thì cũng không thể có hạnh phúc đích thực khi ở trong chính ngôi nhà của bạn. Mối nhân duyên khác với sự lệ thuộc này. Trước khi để sống chậm, bạn cần tẩy rửa bản thân bằng cách trút bỏ mọi “nhãn hiệu” dán trên người như tên tuổi, nghề nghiệp, chức vụ, danh tiếng, những tấm huân huy chương, tiền bạc đang có, sẽ có, mối quan hệ khiến bạn bị lệ thuộc…Cái đó chỉ làm tăng thêm "cái tôi", mà "cái tôi" vốn không có đâu. Không dễ luyện được cái Vô ngã, nhưng cố gắng để "bản ngã" đừng dày lên theo năm tháng. Bản ngã ấy vốn bị cuộc sống huyễn hoặc và bồi đắp bởi nhiều cái không có thật. Hàng ngày lao vào cuộc mưu sinh, giành giật, tranh đua, bạn luôn dùng các nhãn hiệu này để mưu cầu mục đích của mình. Nhưng bạn không biết rằng, sâu thẳm trong kia, nơi góc sâu lắng, thanh tao, hoát nhiên của tâm thức, không có cái tôi nào hết. Nó chỉ là một miền bao la trong sáng, tĩnh lặng...Nơi ấy không có nỗi sợ hãi, lo lắng, bồn chồn, chỉ có sự an lành, không tên gọi…Có triết gia khuyên rằng, thành công của đời người đó là sống hạnh phúc, không lo lắng. Bạn không cần làm gì cả để đạt đến hạnh phúc, vì hạnh phúc không phải là cái cố gắng mà có thể đạt được. Để có hạnh phúc, bạn không phải thêm thắt bất cứ thứ gì, chỉ cần bỏ bớt từng ngày một, từng cái một đã và đang chất chồng lên bạn qua năm tháng…Trút bỏ dần những thứ bủa vây quanh bạn là đang sống chậm rồi đấy. Nếu không sống chậm thì con người rất khó biết yêu thương, chia sẻ, biết chăm sóc bản thân và những người xung quanh…
Thế hệ trẻ (còn gọi là thế hệ X) đã bị cuộc sống hiện đại và toàn cầu hoá giam giữ trong, sau tuổi đến trường bằng đủ mọi thứ kiến thức, thi cử, các trò chơi địên tử, thời trang, âm nhạc, thể thao, phim ảnh…Họ hầu như ít quan tâm đến tin tức, thời sự thế giới. Những cuộc chiến tranh ở châu Phi với cảnh chém giết, máu chảy; sự tuyệt vọng vì đói của con người không làm họ giật mình. Gần hơn là những tấm băng rôn khiếu kiện của người dân mất đất giăng đầy trên đường phố Hà Nội, Sài Gòn lâu nay; hay cảnh nông dân Văn Giang tuyệt vọng, đau khổ, bất lực tụ thành đám đông tay không chống trả với hàng ngàn cảnh sát đến cướp đất của cha ông họ; hoặc tiếng súng Đoàn Văn Vươn nổ vang càng tuyệt nhiên không ảnh hưởng đến tham vọng kiếm một chỗ làm tốt, lương cao, mua nhà, sự thăng tiến trong công việc, thú vui, đam mê…

Người ta đã tổng kết, hầu như giới trẻ trên thế giới đều đuổi theo công thức sống: “Kiếm việc ở bất cứ đâu có nhiều tiền - Mở công ty riêng – Mua nhà – Mua nhà cho thuê - Về hưu non – Làm từ thịên”. Tuổi trẻ Việt Nam có lẽ còn tệ hơn thế vì mấy ai nghĩ đến chuyện làm từ thiện khi còn trẻ? Gia đình, tình yêu, hôn nhân, trái tim dành cho đồng bào, to tát hơn là nhân lọai chỉ như món kem tráng miệng sau bữa ăn no nê nữa là. Và tất nhiên với họ, thời sự sẽ là sự lên xuống giá bất động sản, thị trường tài chứng khoán và giá trị các cổ tức. Nỗi đau của họ bị châm chích khi mất thẻ tín dụng, thị trường chứng khoán sụt giá, bất động sản nổ như bong bóng…Họ rất dễ hoài nghi chuyện đời và hoài nghi lẫn nhau. Họ không quan tâm đến môi trường, bảo vệ thiên nhiên, mức độ ô nhiễm, ảnh hưởng của tầng ozone trong không gian, nạn đói ở các nước chậm phát triển…Họ cho đó là việc vĩ mô, quá tầm tay của họ. Tất cả thú vui cũng như các chuyến du lịch của họ là để hưởng thụ chứ không phải là khám phá, tìm hiểu…Trí tưởng tượng của họ bị thui chột, nghèo nàn và hoàn toàn lệ thuộc vào các loại hình giải trí nghe nhìn. Sách là món ăn không hợp gu và bị loại ra khỏi menu các món ăn tinh thần. Vài thế hệ khá thành công nhưng hời hợt, nông nổi, nhạt nhẽo...Các chuyên gia tìm hiểu thế hệ trẻ ngày nay đã đặt ra một câu hỏi: làm thế nào để thế hệ trẻ giỏi giang ngày nay trở nên tình nghĩa hơn và biết quan tâm đến người khác? 
Bạn có thể điều khiển một cuộc sống gấp gáp như thế để sống chậm được không? Vẫn có thể đấy nếu bạn ý thức về điều đó. Sống chậm luôn là một cách sống đúng đắn. Nó là nghệ thuật sống mà con người cần phải học tập, tu luỵên để đạt được một năng lực nhất định thì mới thấu cảm và mong muốn có được nó. Bạn sẽ không thể sống chậm nếu bạn bị lệ thuộc, nhất là lệ thuộc tâm lý vào người khác, cuộc sống khác. Cuộc sống của con người ngày nay rất gấp gáp và có quá nhiều vấn đề cá nhân, gia đình mà họ phải đương đầu giải quyết. Họ tốn rất nhiều thời gian, công sức để dán nhãn mác cho bản thân, rồi sau đó tìm mọi cách để giữ gìn, củng cố trong suốt cuộc đời, đến mức mất hết tự chủ, độc lập và luôn đặt mình sống trong nỗi sợ hãi, mà nỗi sợ hãi nhất là sẽ mất những gì họ đã và đang có. Cuối cùng là đánh mất tự do. Vì sợ hãi nên bám víu, họ không dám thám hiểm cuộc đời với một tấm lòng trong trẻo, vô lo, vô uý, không dựa dẫm…Sự minh triết cần làm là: “Hãy lăn xả vào khói lửa của chiến trận và hãy giữ cõi lòng mình nơi toà sen của Thần Minh”. Khó thay!
Trong cõi sống chậm, bạn sẽ sống như một người không tên tuổi, không hình hài, mất mọi khái niệm, định kiến và sống không vì cái gì cả…Khi không bị tính mục đích bủa vây, tham vọng làm hao mòn, những định kiến làm thui chột khả năng tiếp nhận cái mới thì chính lúc đó bạn phát huy tối đa khả năng của mình. Bạn sẽ đầy ắp năng lượng sống vì bạn được trống rỗng và tự do. Khi ấy bạn đã cai được nghiện: nghiện danh tiếng, uy quyền, tiền bạc, tham vọng, đam mê…Nếu làm được như vậy thì cuộc sống của bạn có khác gì với ông vua hay bà hoàng? Nhiều người cùng làm được như vậy thì xã hội có sự cộng hưởng năng lượng tốt nhất, trong sạch nhất. Cứ mơ như vậy nhé...
Người xưa khuyên chúng ta: Con người có bốn chặng đường khôn ngoan nên đi: Hãy đào bới những cảm nghĩ tiêu cực, những cảm nghĩ ngay cả mình không ý thức – Hãy hiểu những cảm nghĩ tiêu cực này nằm ở bạn chứ không phải thực tại - Đừng hoà đồng mình với cảm nghĩ đó – Hãy thay đổi chính mình thì người khác cũng sẽ thay đổi. Bạn yên tâm đi, sống chậm chỉ sẽ càng giúp bạn trở nên dễ thương, hấp dẫn hơn. Nếu nhiều người như bạn thì xã hội hoàn thiện và phát triển nhanh hơn...Lại mơ tiếp bạn nhé...
Và mình sẽ bắt đầu cuộc sống này đây, từ bây giờ…Ai cùng mình nào? Tự do muôn năm...Hihi...
(Kỷ niệm ngày Tự do báo chí - Ngày Tự do của mình)

29 nhận xét:

  1. Chưa đọc vội, Tem trước chị nhá, sáng nay nghĩ về chị, về cách Sống chậm, giờ lại thấy bài Sống chậm, dường như có điều gì đó hay hay không thể diễn đạt được, chỉ là cãm nhận trong ngày Vu lan.

    Trả lờiXóa
  2. Thở chậm, nói chậm, ăn chậm đã khó huống hồ sống chậm. Thế mới biết mình là đồ bỏ. Khekhe...

    Trả lờiXóa
  3. Có một thứ "chậm" khổ lắm chị L à:
    - Dân chủ chậm đến; quyền con người chậm được tôn trọng;
    - Quan chức chậm có văn hóa từ chức; chậm có liêm sỷ;
    Do vậy mà:
    + Đất nước chậm phát triển;
    + Đời sống chậm được cải thiện;
    + Văn hóa Việt chậm được chấn hưng..
    Nên ta cứ phải sống chậm, tý tách như cà phê phin thôi. Chán như...con gián!

    Trả lờiXóa
  4. @HungThoa - Tụi mình chắc có thần giao cách cảm đấy nhỉ...Hai bạn đnsg là người Sống Thật Chậm mà mình cố theo học hỏi đấy. Thân quí và trân trọng.
    @Phạm Ngọc Tiến - Anh thì nên sống nhanh lên để kết thúc sớm...hihi.
    @Nặc danh - Những cái bạn kể không phải đến chậm đâu mà người ta ngăn không cho chúng đến,mực dù nó đã ở ngay ngưỡng cửa nhà rồi. Chỉ cần giơ tay ra là đón nhận. Nhưng cái đó là thành quả của nhân cách lành mạnh thông qua sống chậm thì phải? Mà quan chức thì sống gấp theo từng nhiệm kỳ nên mới khổ vậy.
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  5. Muốn sống chậm mà nỏ được bạn ơi! Xung quanh người ta cứ ào ào như cướp, mình không muốn mà cũng bị cuốn theo. Hay là ta sống lúc nhanh, lúc chậm tùy hoàn cảnh? Cái này các bác giao thông gọi là "làm chủ tốc độ". Được không?

    Trả lờiXóa
  6. "Mình đã được gọi là sống chậm chưa nhỉ?" Chẳng biết được. Nói một cách chính xác hơn thì không biết mình đang sống như thế nào giữa xã hội này. Bởi đôi khi muốn làm một việc mình muốn mà không làm được, như là muốn tham gia biểu tình chống xâm lược nhưng người thân trong gia đình cũng không ủng hộ. Trong công việc, có những cái không muốn làm mà vẫn phải làm, không vì phải lệ thuộc ai, nhưng không làm những việc đó thì sẽ chẳng ai muốn làm với mình, lấy tiền đâu nuôi vợ nuôi con. Nhiều lúc chỉ ước được làm một công việc xã hội nào đó với thu nhập vừa phải, đủ sống và có một chút để chia sẻ với những mảnh đời còn khó khăn, mà cũng chưa được. Chỉ biết tự nhủ hãy cố gắng sống tử tế, không làm điều ác, hạn chế việc sai trái, thế là cảm thấy thanh thản rồi.

    Trả lờiXóa
  7. Chẳng biết nên nhanh hay chậm nữa!
    Sống nhiều khi còn chẳng thiết.
    Nhanh chậm đâu còn có ý nghĩa gì. Hả chị

    Trả lờiXóa
  8. Chị Thùy Linh trong ảnh cuối bài là chụp ở nước nào vậy?
    Chúc chị khỏe, viết khỏe, nói hộ bao người muốn nói.

    Trả lờiXóa
  9. Chị TL à: Một số vấn đề chị nêu tôi thấy có phần cực đoan. VD:
    * Đối với những đứa trẻ thích học thì đi học và miệt mài học thậm chí vùi đầu vào học là niềm vui và sự đam mê của chúng. Như vậy thì chúng đâu có khổ khi đi học.
    * Với các ong bố bà mẹ vất vả "cày cuốc" để thấy con mình no đủ và tiến tới thì cho dù rất vất vả họ vẫn thấy rất vui và cho rằng cuộc sống mình rất có ý nghĩa đặc biệt là khi con cái họ thành đạt
    * Ngày xưa ta ở vô cùng chật chội, vì nay có một số người dân "mất bớt" đất thì rất nhiều người dân khác đươc ở rộng rãi hơn, đỡ đi cái cảnh tứ đại đồng đường,chen chúc khổ sở vậy thì sự "mất" ấy đâu phải là không có ý nghĩa nếu ta nhìn thấy mặt tích cực của nó

    Trả lờiXóa
  10. Hôm nay cuối tuần mới đọc lai bài của chị, rồi phát hiên ra là hôm 5/5 là ngày Phật đản chứ không phải tháng tám mùa vu lan. Cuối tuần người theo đạo đi nhà thờ, còn em cuối tuần thường tìm đọc về Phật pháp, sáng nay đọc đoạn nầy thấy hay hay: "Only the development of compassion and understanding for others can bring us the tranquility and happiness we all seek." (Dalai Lama), chỉ có phát triển từ tâm và thấu hiểu người khác mới mang lại cho chúng ta tĩnh lặng và hạnh phúc mà chúng ta đang tìm kiếm. Thường cuối tuần nào chị cũng có những bài như thế nầy để đọc, thích thật.

    Trả lờiXóa
  11. Đọc "Sống chậm ơi ...", mình bỗng nhớ đến mấy câu thơ đã đọc ở đâu đó, lâu rồi, không biết có chính xác không? Xin chép lại để TL và bà con đọc chơi:
    "Hình như có một chút buồn
    Một chút nhung nhớ, chút thương yêu và
    Hững hờ một chút thoáng qua
    Bâng khuâng một chút ...quên ta lại nhiều."

    Trả lờiXóa
  12. Gửi chị Thùy Linh
    Từ ngày Tự do Báo chí thế giới đến nay đã 3 ngày rồi chưa thấy bài mới của chị. Chị đừng quên bạn đọc đấy nhé.
    Báo chí "lề phải" là thuộc về Đảng; thuộc về nhân dân chỉ có bờ nốc thôi. Nhớ viết chị nhé.
    À vừa rồi gặp Đại tá Phạm Miên, thấy nói về chị với tình cảm quá tốt đẹp.
    Chúc chị khỏe luôn.

    Trả lờiXóa
  13. THẾ CHO NÊN, cái quan trọng nhất của tất cả mọi Nhà Nước trên Trái Đất này vẫn phải là giáo dục được tríết lý sống cho dân chúng. Đó tinh thần sống giản đơn; sống GIẢN ĐƠN để người làm "vua" như Trương Tấn Sang mỗi - tuần - một - ngày ra - đồng cùng nông dân với trang phục bình dị gần gũi hơn, giáo dục tinh thần cho con cháu để chúng nó làm quan sống đơn giản (để không cần phải cho con sang Anh - Mỹ học). Mà có xa lạ gì, đó cũng là tinh hoa trong ngôi nhà Việt truyền thống mà nhiều người từ đấy đi ra, giàu lên trong khi làng quê vẫn giản dị, vẫn nghèo, vẫn sống và chứa chan tình người!
    http://blog.yahoo.com/thichnhathuy/articles/98003

    http://thichnhathuy.blogspot.com/search?updated-max=2012-03-12T15:57:00%2B07:00&max-results=7&start=7&by-date=false

    Trả lờiXóa
  14. Ghi nhanh gửi bạn

    Bạn ơi, "lề (phía bên) phải" xa tim đấy:
    Chỉ có hư danh với "lợi quyền";
    Khuất lấp nhân tâm, rời đạo lý,
    Sống qua ngày, "quá khẩu" thành ... quên!

    Trả lờiXóa
  15. "Bởi sống chậm đòi hỏi sự thức tỉnh của con người để tìm thấy chính mình và lắng nghe cuộc đời". Sống chậm được con người sẽ cảm nhận hạnh phúc nhẹ nhõm đúng không chị? Và càng nhiều người đạt đến điều này thì cuộc sống càng đẹp và trong trẻo hơn.
    Thanks Thùy Linh về bài viết.

    Trả lờiXóa
  16. Gửi bác Văn Đức
    Quan chức của ta lấy của nhân dân quá dễ nên họ mau hư thân mất nết. Sắp xếp chỗ ngồi của con cháu quá dễ (từ Phó giám đốc bổ nhiệm lên Thứ trưởng; mới ra trường cho ngồi ghế Chủ tịch HĐTV nắm giữ hàng nghìn tỷ, ngồi trên hàng nghìn người)nên họ mau hư thân mất nết. Tiền nhiều quá nên họ mau hư thân mất nết...Họ không biết sự dè bỉu, khinh thường và phẫn nộ của nhân dân đâu.
    Chỉ có nhân dân là "sống chậm" để "quan sát" xem họ sẽ còn "múa may" đến bao giờ và luật "nhân quả" có ứng với họ không: sống quá phần mà trời đất cho họ thì con cháu họ phải trả lại?

    Trả lờiXóa
  17. “Quan“ không phải „của TA“!

    „Sống chậm“ là ta biết sống nhanh:
    Trở về nguồn cội để Đi Lên;
    Vì THAM đã quá, thành NGU, LÚ,
    Quan trường là chỗ mỉa mai danh!

    Thưa bác N.D. (16:36),
    Tôi đang đọc bài rất hay của tác giả Hạ Đình Nguyên nên có suy nghĩ trên; Đã đến lúc „Lề của Trái Tim“ „Dùng ngòi bút mà lạnh lùng soi tỏ, / Những bệnh căn xã hội đã điêu tàn.“. Mà nghĩ cho cùng cũng là rất nhân ái vì mong cho „ngu, lú“ tránh khỏi cảnh „ra quét chùa“. …
    Thưa chị Thùy Linh,
    Tôi hay (bị thích) dùng những lời … „bông bốc“; Vì thế rất muốn (và cần) đọc chị để điềm tĩnh lại mà suy ngẫm. Tôi rút ra một điều:
    Thùy Linh là Phụ nữ – „Lạt mềm buộc chặt“! (Hi, hi! …)

    Trân trọng.

    Trả lờiXóa
  18. Bác Văn Đức bây giờ mới biết nhà văn "Thùy Linh là Phụ nữ – „Lạt mềm buộc chặt“ à. Một phụ nữ, một nhà văn mà tôi cũng rất ngưỡng mộ.
    Chúc chị vạn sự bình an.

    Trả lờiXóa
  19. Sống Chậm là sống tỉnh thức, yêu thương , đồn cảm, chia xẻ mà không bị vướng mắc hay đau khổ tuyệt vọng khi "thế sự xoay vần" không như mong muốn.

    Biết vậy, nhưng sống Chậm được nào có dễ dàng?

    Hương

    Trả lờiXóa
  20. @Faxuka - Còn bị nó cuốn đi mà không cưỡng lại được thì nỏ sống chậm được là phải roài, kêu chi? Còn làm sao để nó kg cuốn phăng mình thì nỏ nói được cho người khác. Mỗi người tự biết cần làm chi chi..hehe...
    @V007 - Sống như em nghĩ cũng ổn rồi. Cơ mà muốn sốg cho mình, vì mình thì phải không lệ thuộc. Còn người ta đều trong mối nhân duyên thì là đương nhiên em à...Nhân duyên nhưng không lệ thuộc. KHó nhỉ...Cơ mà làm được thì thích lắm đấy. EM thử xem??? Vì SC không có nghĩa là sống ù lỳ không làm gì cả...
    @Mamchauson - Sao thế bạn? Sao lại chả thiết sống? Phải sống vui vẻ, có ích và lạc quan thì mới giúp được người thân và bạn bè chứ? Hy vọng bạn thay đổi được tâm trạng này...
    @ND (20:41) - Mình chụp ở Pháp bạn ạ. Trương vườn Luxembur. Cám ơn bạn.
    @ND (22:42) - Có lẽ có sự nhầm lãn hoặc ở phái bạn, hoặc bạn hiểu sai những gì TL viết: 1-Trẻ con ham học mà quên mất ngoài chuện học chúng còn cần những thứ khác nữa giúp tâm hồn có cơ hội được tứoi tẩm để biết yêu thương, chia sẻ...2-Cha mẹ làm cho con cái là dĩ nhiên. Nhưng làm vì nghĩa vụ và trách nhiệm và làm vì tình yêu vô điều kện là hai chuỵên khác nhau. Nếu sống chậm thì khôgn còn khái nệm nghĩa vụ, trách nhiệm khô khan, chỉ còn tình yêu chan chứa. bạn chọn cách nào? 3- Nếu việc nhiều người mất đất để ít người sông sung sướng mà bạn vẫn thấy hài lòng ư?
    @HungThoa - Cám ơn hai bạn hiền. Vậy là chúng ta là bạn đồng đạo đấy. Sẽ cố gắng viết bài cho HungThoa đọc nhé. Luôn nghĩ về hai bạn ở xa...
    @ND (06:18) - Cám ơn bạn những câu thơ hay...
    @Trác Sơn - Cám ơn bạn. Đúng như vậy ạ. Để sống được đơn giản nhưbạn nói cần có sự giác ngộ, tỉnh thức. Đơn giản mà khó lắm đấy ạ...
    @Anh VĐ - Anh lại quá khen rồi. EM có dám bụoc ai đâu? Lỡ em "chết chìm" lôi luôn người khác chìm theo à? Hihi...Cám ơn cả bài thơ ạ.
    @Lana - SC là tỉnh thức trong từng phút giây, thậm chí từng hơi thở...Vậy thôi mà khó lắm...
    @ND (16:36) - Quan chức là sống theo nhiệm kỳ. Sau đó là...chết...
    @ ND (21:19) - Cám ơn bạn nhé? Làm mình vỡ mũi đấy...hehe...
    @Hương - Bạn hiều chỉ được cái nói đúng. Cố gắng SC, nếu chưa được toàn bộ thì cũng từng chặng cho nó khoẻ người H ơi..
    Thân mến cả nhà. Chúc một tuần mới nhiều năng lượng để làm việc và hưởng thụ cuộc sống nhé.
    @

    Trả lờiXóa
  21. Đang buồn. Đọc bài này của TL thấy buồn hơn... Sáng nay TGĐ gọi mình lên "quạt" mình vì tội viết trên facebook (mục khai về bản thân) là "quan điểm chính trị: dân chủ, tự do". Sếp mình sợ bị...Sao cái đất nước VN mình chán thế...

    Trả lờiXóa
  22. @ND (12:52) - Hihi, buồn cái giề mà buồn? Nếu quan điểm là tự do, dân chủ thì sếp "quạt" thì càng mát chứ sao? Sếp sợ là việc của sếp, vệc mình làm thì cứ làm thôi...Chúc nỗi buồn tan mau nhé...
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  23. Tôi thấy những điều trong bl của chị khong sai nhưng đọc xong thưong có tâm trạng chán chường bấtlực trước cuộc sống, tôi thích những bài mà ở đó sự thật được nêu ra nhưng người đọc van thay lạc quan và nhin thây được tình yêu cuộc song. Ai khổ nhiều như Trịnh Công Sơn nhưng những bài hát của ông vẫn làm cho mọi người thêm yêu cuộc sống này.Có lẽ vì vậy mà ca khúc của ông đến được với mọi tầng lớp và sống mãi với thời gian chăng.

    Trả lờiXóa
  24. @ND - (18:25) - Hihi, nếu "bờ lờ" của mình khiến tâm trạgn bạn không vui thì dành để lúc nào bạn làm chủ được vui buồn hãy đọc bạn nhé. Đừng để lây lan, khó chữa lắm đấy. Mình viết về chuỵên buồn mà không thấy bi quan dù có thể buồn. Còn TCS thế nào mình không dám chắc ông bi quan hay buồn nữa??? Nhưng người ta hát TCS lúc buồn thôi...Thế là sao hả bạn? Người thì bảo hợp tâm trạng, người thì lấy cớ để tự nói với mình hay ai đó đồng cảnh...Túm lại là "rất hoàn cảnh" khi nghe và hát nhạc Trịnh. Mình cũng thích nghe nhạc Trịnh, nhưng không pải lúc nào cũng nghe được...
    Thân mến!

    Trả lờiXóa
  25. Thú vui = Cái vui của Thú hahaha

    Trả lờiXóa
  26. Bạn muốn sống chậm ư? Không được đâu vì ở VN bạn không sống riêng cho mình và chút riêng tư mình cũng không có được vì ..............!!!He he

    Trả lờiXóa
  27. Bài của chị hay qua!

    Clip này dài 5 phu1t 22 giây, hihih em vừa lục lại trong đống của cải góp nhặt của em đấy.

    http://www.youtube.com/watch?v=0zmTjlftYC4

    Giữ một nhịp sống thư thái, ngắm nhìn mọi vật thật bao dung thân ái thêm vào chút hón hỉnh nữa chị nhỉ, chà! Như sắp đến cõi thiên thai.

    Trả lờiXóa
  28. @Trieudoantrang - Em tôi toàn chui vào sau, nấp rất kín làm chị phải dùng võ mới "bắt" được em. Cám ơn em về sự đồng cảm và đường link nhé. Chị sẽ xem...
    Thân mến em.

    Trả lờiXóa