Lâu rồi mình mới ngồi bình yên, không vội vàng nói chuyện với một người bạn cũ. Thấy anh lúc nào cũng mang vẻ mặt buồn tênh. Hỏi sao? Cười chả nói gì sất. Lại gạn: chuyện vợ con thế nào? Vẫn thế. Cái giọng cũng nhẹ tênh. Không cải thiện được chút nào ư? Cải cái gì? Bản tính khó đổi, núi sông khó dời. Già rồi, an phận, bằng lòng, mặc kệ…Cuộc sống cứ thế trôi qua. Chỉ đôi lúc bâng khuâng nhìn bạn bè, nhìn đời, nhìn lại mình, thấy tui tủi. Chả làm nên công cán gì. Không phải mơ ước làm một cuộc lấp sông, dời bể, mà chỉ cần được làm một việc mình yêu thích sao mà khó thế? Được sống đúng mình sao mà khó vậy? Ngoảnh đi nhìn lại thấy trên đầu tóc sang mùa. Con cái nhìn bố như nhìn người xa lạ đáng thương, vậy thôi. Công việc ư? Học một nghề nhưng làm nghề khác. Vẫn phải bám vào chỗ đó vì miếng cơm manh áo không chỉ cho mình mà cho vợ con, những kẻ ràng buộc với ta vì hợp đồng mang tính đạo đức nhiều hơn là tình yêu. Vậy mà tiêu tốn hết cả đời người? Đấy, chuyện cá nhân đã vậy, chứ nhìn ra xã hội nản lòng nữa…Ép mình sống như ép dầu. Xả hết chút lực tàn mà không biết để làm gì? Không phương hướng, niềm tin, an ủi…Giả vờ mà sống. Cười nhạt mà đáp lễ, mà đãi đằng. Căm ghét đến tận xương tuỷ và vẫn nói là không có gì, vẫn coi là bạn bè, mời mọc nhau ly rượu, vại bia. Nhìn lên cao nữa thấy lộn mửa mà cứ gọi là đồng chí, cứ xếp nhau đảng viên nhiều cái tốt, cứ hứa hẹn, nói đúng những gì họ cần mình nói cửa miệng. Lá phiếu đại hội đảng bộ trông mong vào mấy cữ thịt chó, thịt thú rừng đãi đằng, vận động nhóm nọ, băng kia. Cần bằng cấp để đề bạt hả? Khó gì, cứ đăng ký học rồi trả tiền thuê người học hộ, còn mình đi đánh quả kiếm tiền. Lúc tổ chức hỏi để cân nhắc là rút trong hồ sơ ra đầy đủ bằng nọ, chứng chỉ kia. Lên chức là để học cách nói dối bài bản hơn, nhiều hơn và biết cách sống lá mặt lá trái hơn. Mẹ tụi nó, biết là nó nghĩ đểu nhưng hễ gặp mình là nó khen, khen đến mức mình muốn chui xuống lỗ nẻ cho đỡ ngượng vì mình đâu được như thế? Nhưng nếu không nghe nó nói vậy thì thấy nhơ nhớ, thấy tức tức…Lâu dần quen nghe nói dối. Rồi tin là mình giỏi như vậy thật mới bỏ mẹ. Đến lúc tàn hơi, sợ tất tật từ cháu chắt, con cái đến vợ già. Miếng cơm đăng đắng trong miệng. Cháu vòi vĩnh là đáp ứng liền. Con gắt không dám ngẩng mặt lên. Vợ chỉ mới nói nặng một câu cũng giật mình. Lo nhất bây giờ là bị ốm nặng. Chắc chả ai trông nom tử tế đâu? Nếu bị bệnh nặng á? Sẽ cắn lưỡi chết tức thì. Mình nghe mỏi tai quá bèn hỏi đầy nghi ngờ: Anh bi quan quá. Hay tuổi già là như vậy? Cứ nghĩ quá lên những gì có ở thực tế? Anh bạn cười trừ, thôi đi cô, là tôi đang cố lạc quan đấy. Rồi anh nhìn bâng quơ trời đất, hỏi, này, người Việt mình có thật lạc quan không? Sao tụi Tây nó cứ bảo vậy nhỉ? Nước mình thì có gì để lạc quan chứ? Mấy nghìn năm lịch sử thì toàn chiến tranh? Đời sống bám vào cây lúa có sung sướng bao giờ đâu? Xã hội thì bị Khổng Nho đè nén, mất hết tự nhiên? Sau thì lại đến họa đấu tranh giai cấp, nhìn nhau, chém giết như quân thù quân hằn, cho đến tận lúc này? Thế thì căn cớ, nguồn cơn nào để lạc quan? Mình tặc lưỡi, chắc càng khổ càng cố lạc quan để dễ sống chăng? Thế thì phải gọi là phép thắng lợi tinh thần chứ, sao gọi đó là phẩm chất con người được?
Nói cô nghe, ví như biển Đông bây giờ thằng Tàu cứ chềnh ềnh tàu và người nó ra đấy thì “cực lực phản đối”, “VN lên án”; “đề nghị” liệu có khiến nó rút đi không? Luật biển mới ra đời làm nhiều người nao nức có bắt “nó” chấp hành không? Không, đúng không nào? Bao giờ thì giải quyết được cái ao chung ấy? Có mà khươm mươi niên. Có dám đưa nó ra toà án quốc tế không? Không. Trừ khi chả còn anh em gì sất, chỉ còn quốc gia, dân tộc, nói chuyện bằng lẽ phải, luật lệ. Mà cái đó chắc chả dễ gì có ngay. Thế thì lạc quan nỗi gì? Còn xã hội thì sao? Nói cô nghe nhé: kinh tế đang rơi tự do, vậy dám bảo “đã qua thời kỳ khó khăn” là do tính lạc quan à? Dân đói rã họng ra đấy mà bảo họ yên tâm, vui cười sao được? Hay bắt họ lấy niềm tin vào đảng, chính phủ, chế độ để thay cơm ăn hàng ngày? Đất mất mà cứ bắt họ cư xử như thể đang được hưởng ân sủng to lớn nên phải đầy lòng biết ơn là sao? Một kẻ cướp đất với một kẻ bị cướp đất mà đòi hai bên bắt tay nhau để "giải quyết hài hoà" chuyện cưỡng chế thì có được không? Đấy không thể gọi là lạc quan nữa, đó là sự khốn nạn khi bắt người ta cười khi cha mẹ họ vừa mất đi...Đạo đức xuống cấp như thể con người không còn gì phải e dè, muốn thú tính bao nhiêu cũng được, vậy mà bắt học trò luận về thói dối trá, vô cảm ư? Đúng là lạc quan quá mất. Lạc quan đến mức như mắc chức cuồng. Còn gì nữa nhỉ? Còn cái “chả còn gì” nữa cô ạ…Hết rồi. Vì sao thế hả anh? Anh ngồi hút thuốc không trả lời, trầm ngâm, buồn, rất buồn…Đúng là chả thấy chút lạc quan, dù một ánh mắt nhìn lại người nói chuyện.
Rất
lâu anh mới ngước lên nhìn ra mặt hồ choi chói nắng...Tôi ngẫm rồi. Tại mình
hết. Nhiều thế hệ chỉ biết sống nhân nhượng. Nhân nhượng cả cái ác nên giờ trả
giá. Nhân nhượng với cái ác lâu, nhiều và đểu đến mức nghĩ nó là tốt đẹp. Này cô, mới đây tôi tìm thấy một bài thơ lưu lạc trên facebook của một cậu
nào đó tên Gia Hiền. Ai oán lắm. Chắc bạn đó còn trẻ. Trẻ lắm nhưng nhiều
nỗi ưu tư và đau đớn. Người vẫn biết đau đớn, tủi hổ thì còn đáng yêu và
đáng tôn trọng. Thế hệ mình chỉ nhân nhượng nên thế hệ sau chịu nhân quả
chỉ biết cúi đầu. Lát tôi đưa cô đọc. Thế thì còn gì để lạc quan hả cô? Nhìn
vào đâu mà sống? Mình già rồi thế nào cũng xong vì coi như đời mình bỏ. Nhưng
còn tụi trẻ? Không lẽ bảo chúng nó cứ sống cúi đầu như chúng nó nghĩ và viết
ra vậy? Mà bảo chúng khùng lên, nổi loạn lên thì mình có lo được cho chúng không? Có bảo đảm rằng chúng nó sẽ gặt hạnh phúc hơn thế hệ mình không? Chả dám
lạc quan như thế. Hư hỏng nhân cách đến cả chục thế hệ cô ạ…Thậm chí cháu tôi,
tôi còn không dám lạc quan rằng chúng sẽ thành người hay ho hơn mình? Vì
sao ư? Nhìn quả “đồi Ngô” với lại chuyện học hành hôm nay thì dám mơ gì? Đấy,
tháng 7 này lũ cháu lại cắp sách đến trường khi hè vừa mới được nghỉ một tháng.
Ăn cắp cả tuổi thơ con trẻ thì nền giáo dục ấy còn dạy dỗ được ai? Thôi, câu
nhận xét “lạc quan” của tây xin trả lại cho tây. Mình lần hồi sống qua ngày
tháng chờ chết cô ạ. Còn thì, đời cua cua máy, đời cáy cáy đào. Trời sinh voi
sinh cỏ. Chắc đây là câu lạc quan nhất của người Việt mình đấy…
Cuối
chầu café hầu như chỉ nghe anh bạn nói. Nói như mộng du, tự sự chỉ mình mình nghe…Nói
đến mức lúc ngẩng lên, mắt anh như không còn thấy gì nữa. Tất cả chìm trong nỗi
trống vắng, hoang lạnh. Thì thôi, cứ như là lời trăng trối khi còn sống vậy.
Nghe rồi để khỏi nhớ là cuộc đời nhiều thế hệ đã đi qua như thế nào…
Thế
hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu...
...vì...
...đôi lúc...
...phải cạo râu!
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh...
Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?
Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!
Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone
Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?
Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?
Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua...
Gia
Hiền


đọc thùy linh ,bài nào cũng nhiều cảm xúc ,tâm trạng / tôi gặp ở bài này ,qua ông bạn thùy linh và qua tác giả bài thơ ,cả tuổi trẻ và tuổi già hôm nay của tôi / cả cái sự trần trụi như lo nhất bây giờ là bị ốm nặng ,chăc chả ai trông nom tử tế đâu /đúng là đời buồn thật ,chẳng riêng ai /nhưng mà phải có nguyên nhân của nó chứ /tại đâu /ai / có lẽ không thểnhân nhương mãi /
Trả lờiXóaThế hệ của tui THẾ NÀY Ư !?
Trả lờiXóaBuồn tủi nhưng mà đúng!
Trả lờiXóaBuồn quá chị Thùy Linh ạ , đọc xong bài viết của chị tôi chả muốn làm gì nữa ! vào thêm mấy blogger xem tin khác thì không được , mẹ cha chúng nó phá dữ quá .
Trả lờiXóaCám ơn chị !
Trả lờiXóaBuồn!
Trả lờiXóaChính xác
Ô hay!Đó chẳng phải là thành công vĩ đại của đảng ta seo???
Trả lờiXóa"Nhận dạng" tự thân được như thế là đã bớt đi cái chất "nhân nhượng"( một tên gọi khác, nhẹ nhàng hơn, của tính bạc nhược ? ) nhiều lắm rồi. Khổ nhất của một thói hư tật xấu không phải từ chính hệ lụy của thói tật ấy, mà ở chỗ không có cái đầu và trái tim đủ nhận thức và cảm xúc để nhận ra mình xấu thế nào. Bởi vậy, nhiều tư tưởng gia ngộ ra rằng, làm chủ bản thân mới đích thị khó nhất, chiến thắng bản thân mới đích thị vẻ vang nhất. Huống chi đây lại là khuyết tật nội hàm bao trùm cả một dân tộc. Nhưng chỉ sợ không tìm thấy đường, có đường tất có bước đi, có bước đi tất có lối rẽ chuyển biến. Hy vọng người Việt của thế kỷ 21 đầy ắp tri thức và thông tin không phải là người Việt máy móc kế thừa mấy ngàn năm hủ nho. Rồi với những tia lửa nhỏ bé hôm nay sẽ làm nên ngọn lửa sáng bừng mai sau !
Trả lờiXóa"Đôi lúc bâng khuâng nhìn bạn bè, nhìn đời, nhìn lại mình, thấy tui tủi. Chả làm nên công cán gì. Không phải mơ ước làm một cuộc lấp sông, dời bể, mà chỉ cần được làm một việc mình yêu thích sao mà khó thế? Được sống đúng mình sao mà khó vậy?". Cái này em thấy đúng, và một số bạn bè em cũng vậy.
Trả lờiXóaMay là chưa đến mức "Căm ghét đến tận xương tuỷ và vẫn nói là không có gì, vẫn coi là bạn bè, mời mọc nhau ly rượu, vại bia. Nhìn lên cao nữa thấy lộn mửa mà cứ gọi là đồng chí". Em mà đã ghét đứa nào thì nó có mời em sơn hào hải vị em cũng "đấm thèm" vào chứ đừng nói là phải mời nó.
Cuộc sống dù còn nhiều bộn bề khó khăn, bất công, thiệt thòi, nhưng mình vẫn phải giữ lấy "cái tôi" và lòng tự trọng của mình chứ!
"Đời rất dỡ, nhưng phải niềm nở" ....
Trả lờiXóaTrong các loại cúi đầu thì có lẽ cúi đầu trước ngoại bang là nhục nhất! Xin Ông Trọng, Ông Dũng hãy nhớ cho diều đó!
Trả lờiXóa"Có một thế hệ buồn nhạt nhẽo đã đi qua". Cái tay này hạ một câu mới đắng đót làm sao.
Trả lờiXóaKHI CUỘC ĐỜI BẠN CHƯA BIẾT ĐẾN, CHƯA BIẾT HẾT CÁC VẾ ĐỐI NGÔN NGỮ ĐƠN GIẢN SAU,CÓ THỂ BẠN CHƯA LÀ MỘT CÔNG DÂN BÌNH THƯỜNG TỬ TẾ, BÌNH AN Ở GIA ĐÌNH, CỘNG ĐỒNG : AI SINH RA TA, TA SINH RA AI, TA THỜ AI, AI THỜ TA, AI CHIA SẺ VUI BUỒN, KHÓC CƯỜI VỚI TA, TA CHIA SẺ VUI BUỒN, KHÓC CƯỜI VỚI AI- TA ĐƯA AI RA ĐỒNG, AI ĐƯA TA RA ĐỒNG ??? CÓ PHẢI CÁI CHỦ NGHĨA VÔ HÌNH NÀO ĐÓ, MỘT ĐẢNG NÀO ĐÓ LÀM VIỆC TRÊN KHÔNG ??? CHÚC THÙY LINH BẢO TRỌNG BÌNH AN !!!
Trả lờiXóa@ Phạm Ngọc Tiến
Trả lờiXóaEm xem phim "Đàn trời" do bác biên tập thấy rất hay, phản ánh khá chân thực một số vấn đề của xã hội VN ngày nay.
Phải chăng bộ phim cũng là một tiếng nói của những con người không nhân nhượng với tham nhũng, tiêu cực.
Cảm ơn bác và tập thể đoàn làm phim đã cho ra đời một bộ phim truyền hình Việt Nam đáng xem hiện nay.
@Bùi Công Tự - Cám ơn anh ạ. Từng người không nhân nhượng chắc mọi chuyện sẽ khác, đúng không anh?
Trả lờiXóa@Mamchauson - Mọt thế ệ gần như vậy. Tnừg cá nhân thì chưa chắc ạ?
@Thanhvdgt1 - Có đúng với em không?
@ND (05:51) - Bạn thử qua Anonymouse.org hoặc Operamini xem có được không ạ? TL hay vào bằng lối này...
@ND 05:58) - Cám ơn bạn.
@Cù Huy Cận - Cám ơn ạ.
@ND (08:48) - Chúng ta cũng là tác giả làm nên "sản phẩm" này đấy ạ.
@Ảo vọng - Vâng, kẻ thù lớn nhất là chính mình. Vượt lên chính mình khó lắm ạ. Nhưng là chiến thắng vĩ đại nhất. Mấy ai có được chiến thắng này hả anh?
@V007 - Chị em mình nói làm giề? Toàn loại đầu va vào đá, đá nứt...Hihi...
@ND (12:27) - Hehe, hết niềm nở mà đời không bớt dở...
@CHHV - Cúi đầu trước tiền tài, quyền lực cũng rất tệ bạn ạ.
@PNT - Hay TG viết cho tôi và ông đấy, ông PNT ơi? Hehe...
@ND (13:39) - Nhiều người vì mải đuổi theo những ảo mộng mà quên mất các vế đối anh (chị) vừa nhắc đến ạ. Thé nên khi xảy ra sự cố, quanh họ chả còn ái...Than ôi. Cám ơn anh (chị) ạ.
@V007 - Chị sẽ bảo anh PNT trả lời em nhé. Cám ơn em.
Thân mến!
Cám ơn chị TL về bài viết. Buồn lắm nhưng mà cũng phải phì cười vì VN ta xếp thứ 2 về chỉ số hạnh phúc. Chị có nhận xét gì về đánh giá này? Chị có hạnh phúc không?
Trả lờiXóaĐể thể hiện bản năng, con sói nó có thể đơn độc một mình tru trăng trên đỉnh núi.
Trả lờiXóaCòn với con người?
Tâm trạng …
Trả lờiXóaTâm trạng, tâm trạng quá!
Mình bị nghẽn mạch (internet) mấy ngày, nay mới vào được. Đọc entry nào cũng muốn chia sẻ; Xin vào bài mới nhất này.
*
Chia sẻ thật nhiều với V007 (09:37; James Bond Vietnam ?)
Mình nghĩ có 2 chữ hơi khác nhau là “yêu” và “thương”. “Yêu” có lẽ thuộc cõi riêng của từng mỗi con người, nên với mỗi đối tượng (cá nhân, thậm chí cả một thế hệ) có thể biến đổi thành “khinh, ghét”. “Thương” gắn với BI (trong “Bi, Trí, Dũng” của nhà Phật) thì rộng lớn hơn. Về cá nhân, khi không “hợp” với ai đó hoặc hoàn cảnh nào, có thể tự tìm và xác định riêng cho mình cuộc sống “Tự do, Tự lo, Tư chủ”; Nhưng đối với cả một cộng đồng trong đó có hết những người ta yêu và ghét thì không thể. Cái đó gọi là “còn chút lương tâm mới khó nguôi” và cái “khó nguôi” ấy bắt ta phải tự hoàn thiện thêm bằng “Trí” và “Dũng” - Là những điều tìm được để chia sẻ trên Trang nhà Thùy Linh.
*
Mình ít xem phim truyền hình. Lâu rồi, xem bộ phim về một người mẹ phải bỏ nhà con để đi trong đêm mưa; Nền phim là một bài Ru da diết mình đã “gỡ” ra ghi lại, Chắc chị Thùy Linh rành việc (film) này?
Lời Mẹ Ru Con
Bồng bồng con nín con ơi,
Dưới sông cá lội, trên trời chim bay;
Ước gì mẹ có mười tay,
Tay kia bắt cá, tay này bắn chim.
Một tay chuốt chỉ luồn kim,
Một tay làm ruộng, tay tìm hái rau;
Một ta ôm ấp con đau,
Một tay vay gạo, tay cầu cúng ma.
Một tay cuốn vải, guồng xa,
Một tay (lo) bếp núc, cửa nhà, nắng mưa;
Một tay đi củi muối dưa,
Một tay (để) van lậy (để) bẩm thưa đỡ đòn.
Tay nào để giữ lấy con,
Tay (nào) lau nước mắt, Mẹ (vẫn) còn thiếu tay.
à , ời ...
Bồng bồng con ngủ cho say,
Dưới sông (con) cá lội, chim (vẫn) bay trên trời.
Chị TL ơi
Trả lờiXóaChị công bố trang trung gian này cho mọi người nếu như ko vào được các trang"Bắp cải"
http://webwarper.net/ .Vào trang này xong gõ;Anhbasam.... enter là xong.2 tuần nay em toàn phải trèo rào như vậy
@Hailuamientay - Vâng, VN đúng thứ 2 về chỉ số hạnh phúc. Một bi hài kịch của thời đại. Nhưng không cười nổi ạ.
Trả lờiXóa@Tran Hung - bản năng sói trong cụoc sống Vệt bạn ạ. Buồn nẫu.
@Anh VĐ - Em làm việc về film nên sợ film gần mất trí anh ạ. Hihi... Cố yêu lấy chữ thôi. Cám ơn anh. Giờ vào nhà mình cũng khó lắm. Phải chờ người ta đi ăn nậu thì mạng mới rảnh để vào nhà...
@Tunglogach - Nhiều người biết. Còn mình vào bằng anonymouse.org cũng ổn. Chỉ là không để lại com được thôi. Không sao.
Thân mến.
Đọc bài thơ thế hệ cúi đầu nghĩ mà đau ạ,nếu như ông Trần Quốc Tuấn được đầu thai lại,chắc chúng ta sẽ được đọc bài hịch thật hay
Trả lờiXóachúc bạn vui nhé,bài viết rộng và bao hàm nhiều ý nghĩa đó ạ
Theo mình, thế hệ này và trước nữa là những thế hệ nhẫn nhục và bị dắt mũi chứ không phải là nhân nhượng. Hầu như chẳng ai còn được là chính mình, việc nói và làm cứ là phải theo cái đầu của các thánh thần!
Trả lờiXóaKhi nhập vào thai tạng mình đã chọn nơi này để ghé thăm, có thể tàng thức thu hoạch được bài học gì đó cho tương lai chăng? Nếu chưa thoát ly sinh tử, kiếp sau mình ghé thăm xứ khác TL ơi!
Thê hệ chúng tôi
Trả lờiXóaEm nối tiếp Anh ra trận
Cha đeo kính bắn máy bay giặc
Mẹ giỡ nhà. Lót đường kéo pháo vào trận địa.
Hôm nay
Giặc vào đến tận giường!
Con trai vẫn mảnh bằng đỏ ngược xuôi chạy việc
Gái váy áo tạo dáng bên bàn tiệc.
Cha lắc đầu. Hơn bốn mươi năm vẫn bị lừa như con trẻ
Mẹ càm ràm:
- Không thăm nuôi nếu ông bị đưa vào “ Phục hồi nhân phẩm ”
Đâu rồi Nam Quan nghìn năm ghi sử sách
Trả lờiXóaNgăn cách Việt Hoa vùng đất thiêng ông bà
Nợ nước thù nhà đã lưu danh muôn thuở
Chiến tích oai hùng lùng lẩy chống ngoại xâm
Đâu miền địa linh niềm tin yêu đã mất
Biết nói gì đây cùng cháu con sau này
Ai bán quê cha làm vong linh tủi hổ
Nhục chí anh hùng làm thân kẻ vong nô
Cắt lãnh hải cắt quê cha cắt thịt da
Máu vẫn chảy, lệ vẫn rơi nhục ngàn đời
Mất biên giới, mất Hoàng Sa, mất Trường Sa
Thác Bản Dốc, Ải Nam Quan giờ cách xa
Xương máu cha ông đắp bồi giang san gấm vóc
Tiếng thét rền vang giặc tan hoang nơi này
Tấc núi tấc sông của chúng con nước Việt
Sao dám xem thường tự ý cắt đem dâng?
Hãy trả cho ta phần thịt da đã mất
Hãy trả lại ta vùng đất thiêng ông bà
Hãy trả cho ta Hoàng, Trường Sa lãnh hải
Ta quyết sẽ dành lại mảnh đất quê hương.
Vô lượng công đức. Lành thay. Cám ơn chị Thùy Linh và ông bạn của chị. Mà biết có ông ấy thật không hay chỉ là nhân vật hư cấu cho "thay đổi không khí. Dầu sao cũng nói lại: Cám ơn.
Trả lờiXóa