Chứng
Thực Số 9
U.B.H.C
Thị xã Thái bình. Chứng thực Anh Nguyễn Văn Chương
Sinh
năm 1950 Trú quán tại số nhà 80- Lý Thường Kiệt Thị xã T/Bình.
Thành
phần gia đình dân nghèo:
-Ông nội làm đồ nho chết trước CM.
-Bố đẻ trước CM chữa ô tô, K.C về Thị xã buôn.
Địch bắt, vợ chạy cho ra, nay buôn quà bánh. Cậu ruột DK địch bắn chết trong
khi làm nhiệm vụ được suy tôn là liệt sỹ.
-Năm 1963 – 1964 gia đình buôn bán cá thể, đầu
cơ buôn lậu bị bắt quả tang. Lúc Thị xã tiến hành đợt vận động tiểu thương
chuyển sang sản xuất, gia đình anh Chương Không Nghiêm Chỉnh Chấp Hành Chính
Sách. Đoàn cán bộ cải tạo của Thị Xã và Cán bộ Tỉnh Tham gia đến Vận động.
Bố
anh Chương là Nguyễn Văn Đông đã chửi “chế độ này là Chế độ ăn mày” gia đình từ
trước tới nay Vẫn buôn bán cá thể, đầu cơ không chính đáng. Thái độ đối Với
Ndân Không tốt, Nhiều Người ghét.
Có
7 em Còn nhỏ. Bản Thân mới lớn nên trong hòa bình. Chuyên đi Học, tư cách đạo
đức tốt là 1 trong Số ba em học sinh giỏi toán của trường
Căn
cứ Vào lịch sử của gia đình và Thái độ chấp Hành chính Sách không tốt.
Song
Chiếu Cố anh chương là Học sinh giỏi toán UBHC Thị Xã đề Nghị với ban tuyển
sinh tỉnh cho đi Học đại Học Ngành ít quan trọng/.
Thị Xã Ngày 26 – 8 – 68
UBHC Thị Xã.
Chữ ký thì tôi không sao dịch ra được.
Tôi run lên. Dư âm của những năm tháng cũ tràn về, nhấn chìm tôi.
. . .
Rét thấu xương. Mưa dầm đã cả tháng.
Tôi kiên nhẫn theo sự chỉ dẫn của U, khi trông coi siêu thuốc bắc cho bố. U đã
phải về quê rồi! Chiều qua tôi đã đi cùng U đến tận cuối tỉnh. U dặn dò tôi bao
nhiêu là việc. U bảo là đang lúc “nước sôi lửa bỏng” thế này, cứ để U về đã.
Liệu liệu rồi U sẽ lên. U khóc! Tôi cũng khóc! U quàng lại khăn phu la, kéo lại
quần áo cho tôi. Một tay xiết chặt quai, U sốc lại cái bị cói trên vai. Tôi đờ
đẫn nhìn theo cái dáng lủn củn, dầm dề trong mưa của U qua lần áo tơi. Ruột gan
tôi quặn lên. Mọi việc trong nhà bây giờ hầu như chỉ còn trông vào một mình
tôi, thằng anh chưa kịp lớn của bảy đứa
em. Bố thì nằm liệt gường đã mấy tháng nay, năm nào bố tôi cũng ốm, ốm vì đầu
đau từ lúc thời tiết mới chớm hạ. Năm nay thì ác quá, trận ốm của ông đã kéo ra đến quá nửa mùa đông.
Không biết bố tôi có qua được, như lời U sụt sịt nói trước lúc phải về quê
không? Mẹ tôi thì đã mấy lần ôm mặt
khóc, khi vừa trút gánh hàng quà ngoài sân, chạy đến bên giường bố.
Chúng tôi sợ lắm! Tôi kê lại siêu thuốc.
Cảm giác làm chưa đúng được như U dặn cứ bám riết, khiến tôi không yên tâm. Lò
than dấm thế này có lẽ được rồi, giống U
rồi. Mặt lò không một vết nứt, bóng một màu than mỡ, đen huyền. Giữa lò được
thông một lỗ to bằng quả nhót, lửa đỏ lịm, sâu hun hút đến tận đáy, hơi lửa từ
lỗ thông cuộn lên, tỏa đều đặn, khiến siêu thuốc chỉ râm rỉ sôi. Có lẽ đúng rồi
đây!
-Chiều nay không đi học hở Chương? Bác
Châu bên hàng xóm đã đến bên tôi từ lúc nào.
-Dạ…cháu đang sắc thuốc.
-U Chương về quê rồi hả? Chiều cháu
học bồi dưỡng học sinh giỏi toán phải không
-Cháu…
-Từ chiều mai để thuốc đấy, các bác sẽ
thay nhau sắc giúp cho, cả mấy đứa em và bố mày nữa, để đấy các bác trông giùm
cả cho. Không được bỏ bồi dưỡng học sinh giỏi nữa, nghe không. Giá thằng Thức
nhà bác cũng học giỏi, ngoan được như cháu. Ôi dào!
-Nhưng các bác… với lại, U cháu dặn
đợi bác Sáu cháu xuống mới được đi học cơ ạ.
-Biết rồi! Chúng tôi khắc sắp xếp được
công việc, anh chả phải lo. Tôi sẽ bảo mẹ anh cứ yên tâm buôn bán mà kiếm gạo.
Phố này, ai lạ gì hoàn cảnh nhà anh. Rõ khổ! Bao giờ bác anh xuống hẵng hay.
Thế đã đánh điện cho bác anh chưa?
-Điện thì U con tôi đã đánh cho bác
tôi từ mấy hôm trước rồi.
Hôm ấy ở bưu điện người ta cũng quát
U, U chỉ vâng dạ nho nhỏ và rơm rớm nước mắt. Sao dạo này có nhiều người quát U
tôi thế, mà lại toàn những người còn trẻ tuổi. Chị bưu điện xinh thế mà cau có,
gắt lên: “Sao lại đánh giây thép, cái bà
này.
-Có chuyện gì thế? anh nhân viên ngồi
gần đấy hỏi với sang.
-Bá cáo đồng chí Sắc, bà này vẫn gọi
là đánh giây thép, rõ là quen cái lối nói theo bọn thực dân phong kiến.
-Anh bưu điện nhìn u con tôi.
-Người ở nhà bà Đông bán phở, buôn lậu
ở đường Lý Thường Kiệt phải không? Bà này thành phần cơ bản, bần cố nông, con
trai còn là chiến sỹ Điện Biên cơ đấy. Mà sao bà không theo tiếng gọi của Đảng,
tẩy chay, xóa bỏ bọn gian thương, bọn buôn bán cá thể đi mà cứ đi ở cho nhà ấy mãi thế?
-Dạ, bác nói thế phải tội, tôi với mẹ
Đông nó coi nhau như chị em từ hồi còn kháng chiến chín năm, các cháu đây đều
gọi tôi là U. Khó khăn thì chị em nương tựa vào nhau, chứ có kẻ ăn người ở gì
đâu ạ. Tôi đánh xong cái giây thép…à… à, cái điện, cho bác cháu ở Hà Nội xuống
là cũng phải về quê lo mùa màng ngay. Mẹ cháu bây giờ đã chấp hành chính sách,
vào tổ hợp tác tiểu thương của khu phố chứ không dám làm ăn cá thể nữa đâu
ạ.
-Bà này rõ là ăn phải bả của bọn con buôn,
cứ là bênh chằm chặp. Con mẹ Đông ở cái thị xã này thì ai lạ gì! Bún phở, rượu
lậu, ngày nào nó chả vi phạm chế độ lương thực của nhà nước. Buôn lậu cỡ nó mới
nuôi nổi lũ con ăn học và ông chồng đau ốm quanh năm chứ. Tôi bảo thật nhá, bà
xa nhanh chỗ tối ấy ra, kẻo lại mất cái thành phần cơ bản, còn làm ảnh hưởng
đến anh chiến sỹ Điện Biên con giai bà nữa đấy. Này, cái anh chiến sỹ Điện Biên
kể cũng lạ. Thành phần gia đình cơ bản là thế. Độc lập rồi, sắp hoàn thành công
cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa, tiến lên chủ nghĩa cộng sản đến nơi rồi, sao
cứ để bu mình đi ở cho cái nhà ấy mãi
thế. Lạ thật!
Anh nhân viên bưu điện nói một thôi
một hồi.
-Vâng, tôi hiểu rồi! -U rơm rớm nước
mắt. –Anh chị làm ơn cho tôi đánh cái điện cho bác cháu ở Hà nội.
-Đánh điện chứ không phải đánh giây
thép, bà nhắc lại đi. Chị nhân viên trẻ đẹp cau có nói.
-Vâng, tôi đã nói là đánh điện rồi đấy
thôi.
-Tôi bảo bà nhắc lại là muốn tốt cho
bà, muốn bà quên hẳn cái thói quen nói theo lối bọn thực dân phong kiến ấy đi,
bà hiểu chưa? Bà cũng nên nghe đồng chí Sắc mà về quê ngay đi, đừng có ở mãi
cái nhà ấy, hư người.
-Vâng! Cho tôi đánh cái điện đi Hà
Nội. U tôi lại nhỏ nhẹ trong nước mắt.
-Sao U lại để người ta nói thế? Tôi
giận dỗi với U trên đường về.
-Người ta là người nhà nước, nhịn đi
con.
-Thế anh Luân nhà mình cũng là người
nhà nước hả U?
-Ư, anh Luân cũng là người nhà nước.
-Thảo nào!
Tối ấy cả U và mẹ tôi đều phải khóc
trước sự gay gắt, quyết liệt của anh Luân. Anh không cho U và mẹ tôi phân trần,
anh nói cũng từa tựa cái giọng của anh Sắc nhân viên bưu điện, nhưng gay gắt
hơn nhiều. Có lẽ vì anh là con trai U, là chiến sỹ giải phóng Điện Biên; là người mà như anh Sắc
bưu điện đã nói, nếu không thận trọng thì có khi chỉ vì bu mình, cái lý lịch
trong sáng của anh có cơ bị hoen ố.
-Sao bu dở hơi thế. Bu và cô Trâm thì
chị em làm sao được! Nhà mình thành phần bần cố nông. Cơ bản! Còn…mà tôi cũng
cấm mọi người ở đây gọi bu tôi là U Chương. Nghe chửa!
-Vâng! Có lẽ vì quý tôi mà U nói vậy, chứ chúng tôi đâu dám. Mẹ
tôi nhỏ nhẹ.
-Quý! Cô là cái hạng xảo quyệt, hạng
bóc lột. Cô đã biến bu tôi thành con ở cho nhà cô bao nhiêu năm nay? Tôi thì lạ
gì cái miệng lưỡi con buôn của nhà cô.
-Anh…Mẹ vừa lên tiếng, thì U tôi đă
nói át đi.
-Luân! anh không được ăn nói thế. Bu
và mẹ Đông nó coi nhau như chị em, từ cái ngày cô chú ấy chạy tản cư về làng Ô
Mễ. Bố anh mất sớm. Anh thì thăm thẳm trên Việt Bắc, bu một thân một mình,
những lúc vui buồn, những khi trái gió giở giời cũng một tay cô chú ấy lo cho
đấy. Những lúc ấy, bu có nhờ anh được không? Anh phải thấy cái ơn của người ta,
mới ra con người chứ. Lũ trẻ này một tay bu chăm bẵm từ khi chúng nó còn đỏ
hỏn. Bu coi chúng nó như con. Mắc mớ gì mà anh cấm chúng nó gọi tôi là U? Hả?
Chị em tôi khó khăn thì thương lấy nhau, nương tựa vào nhau. Ân nghĩa sâu dày!
Anh không còn hiểu được cả cái lẽ “Nhiễu điều phủ lấy giá gương” của ông cha
mình nữa à?
-Bu đừng có lý sự! Tôi hỏi lại một lần
nữa, bu có chịu về quê lo cấy hái không? Không, tôi sẽ báo chính quyền, gô cổ
cái nhà còn rơi rớt tư tưởng của bọn thực dân phong kiến này lại đấy.
-Thôi! Tôi xin anh! Tôi lạy anh! Tôi
về. Nhưng anh cũng thư thư cho vài ngày, để chúng tôi đánh giây thép gọi bác
cháu xuống lo thuốc thang không thì ông ấy chết mất. Còn lũ trẻ nữa, anh thấy
đấy, cô ấy thì đầu tắt mặt tối suốt ngày nơi hàng quán, chạy gạo từng bữa cho
bằng ấy cái “tàu há mồm.” Chồng ốm, con
đông thế này, biết trông cậy vào đâu? ”Sung sướng” quá em ơi! -U tôi sụt sịt: –
Anh thư thư cho chúng tôi vài ngày, anh nhá!
-Bu đừng có biện bạch lý do, lý trấu,
ngày mai bu không có mặt ở nhà là tôi báo chính quyền đấy. Lúc ấy, đừng có
trách là tôi không nói trước.
Anh Luân nói như quát, rồi hầm hầm
bước ra khỏi nhà.
Ngôi nhà bán phở số tám mươi, phố Lý
Thường Kiệt của gia đình tôi được trưng dụng thành cửa hàng ăn uống số hai, hợp
tác xã tiểu thương khu Trần Phú. Mẹ tôi được bầu làm tổ phó. Anh em tôi được
chuyển đi, ở tạm một gian, trong dãy nhà của bà địa chủ Lan Than mà khu phố
đang tạm thời quản chế. Xă viên cửa hàng là mười một người, cả những bà bán
hàng rong, bán xôi sáng cũng được tập trung học tập ngắn ngày; được vận động xóa bỏ lối làm ăn cá thể, tiến
tới tập thể hoá, xây dựng xã hội mới, con người mới xã hội chủ nghĩa. Cơm áo
của mười một hộ gia đình, bỗng dưng trông cả vào đây. Lượng khách thì cứ thưa dần, thưa vì quà không ngon, thưa vì sự
đón tiếp luộm thuộm của mười một con người, được ghép vào với nhau theo cái lối
ông chằng bà chuộc. Ấy vậy nhưng cũng chẳng ai dám bỏ hợp tác xã. Được học tập
rồi, bỏ, chẳng hóa ra là chống lại sự tiến lên của xã hội mới à? Vậy họa có là
bọn gián điệp phản động. Những cái ngáp vặt trong ngày, của xã viên cửa hàng ăn
uống cứ tăng mãi lên.
-Tôi chỉ ăn phở của bà Đông, chứ không
ăn cái thứ phở hợp tác xã này.
Nhiều ông khách quen của nhà tôi
ngày trước quát lên thế, rồi tức tối bỏ đi. Thực ra phở nhà tôi nổi tiếng ở thị
xã này cũng lâu rồi, thời nào thì cũng có nhiều người sành ăn, sành uống; nhiều
ông lắm tiền quen thói phách lối, cũng chả trách người ta được. Mười một gia
đình của cái cửa hàng hợp tác xã ăn uống này, đang có nguy cơ bị đói. Nhà tôi
lại càng nguy, bởi nhà tôi đông miệng ăn nhất, bố lại đang cần thuốc thang, tẩm
bổ. Tôi là con cả trong gia đình nghèo, nên có phần khôn trước tuổi. Tôi lo
lắm! Một lần rụt rè, tôi nói với mẹ:
-Mẹ cho con thôi học, con lên chùa Bứa
gánh đất thuê, lấy tiền thuốc thang cho bố, mẹ nhá!
-Không được thế! -Mẹ nấc lên: –Con học
giỏi, con đang là niềm tự hào của cả nhà. Dù thế nào con cũng không được bỏ
học. Nhớ chưa…-Mẹ rầu rĩ: -Có học mới nên người con ạ. Con phải cố lên, còn làm
gương cho các em nó noi theo nữa chứ. Ông nội, ông ngoại con ngày trước đều nổi
tiếng hay chữ, là những ông đồ làng ta đấy, con cố mà theo các ông.
-Thế mình phải làm thế nào mà sống
được hở mẹ?
-Đấy không phải là việc của con! Mẹ
tôi gắt lên, bỏ đi, để mặc tôi đứng trơ ra đó.
Bác Sáu tôi đã xuống! Nhận được điện
là bác quăng hết công việc, xuống ngay. Bố tôi vẫn chưa đỡ.
-Sao cậu xanh dờn như tàu lá thế này! -Bác
khóc: –Về ngay. Song đận này cậu phải về quê ngay. -Bác hạ giọng: –Về còn có
chị, có em. Cậu ạ! Rõ đã khổ chưa. Giời ơi! Có mỗi thằng em giai mà tự dưng lại
cách sông cách núi thế này hở giời!
Mẹ cúi mặt như người có lỗi. Ngày
đưa nhau xuống đây, có lẽ bố mẹ tôi cũng không nghĩ là lại ở nơi đất khách quê
người lâu đến thế này. Tám mặt con rồi, đường về quê cứ ngày mỗi khó, mỗi xa.
Bác xuống, mẹ lại trào nỗi nhớ quê, mắt mẹ dân dấn ướt. “Cô Nghinh Con gửi quà
cho mợ đây” - Bác đưa cho mẹ một bọc áo mưa được chằng buộc chặt chẽ.
Bác Nghinh Con! Những lời mẹ kể về
quê hương lại dậy lên trong tôi. Bác là dâu trưởng bên họ ngoại tôi, góa bụa
ngay trong ngày cưới chồng, son sắt được như bác cũng chỉ có một. Bác cùng
trung đội tự vệ thành Hà Nội với bố tôi trong những ngày quyết tử thủ đô. Cái
đêm bố tôi bị thương ở đầu đường Khâm Thiên, một mình bác luồn lách, bảo đảm
thông tin liên lạc cho cả trung đội. Bác bảo, quả lựu đạn đường Khâm Thiên đêm
ấy, đã làm cho bố tôi mất sức khỏe, ốm đau quanh năm như bây giờ. Mẹ ngậm ngùi xác nhận. Mẹ bảo mẹ
thương nhất bà ngoại. Bà đã có ba người con trai khôn lớn, trưởng thành, nhưng
cứ một mực buộc vào mình cái tội không làm tròn bổn phận dâu con dòng họ Phạm
Xuân; dòng họ Phạm Xuân đến nỗi phải tuyệt tự, tội bà lớn lắm! Bà day dứt đến
độ, khi chết, không ai có thể giúp bà nhắm được đôi mắt. Mẹ tôi đau lòng lắm!
Mẹ bảo, con trai bà đều là những người quả cảm, đặc biệt là cậu Thụ. Tôi cứ
tưởng tượng hình ảnh cậu tôi từ trong lùm cây nhảy ra, dí súng vào bụng thằng
Tây lùn mà mê cả người. Rồi cậu lập kế hoạch, bắt sống hai thằng Tây giữa ban
ngày ban mặt ngay trong làng. Cậu tôi cũng bị địch bắt ngay trong ngày hôm ấy,
và không bao giờ cậu trở về đựơc nữa. Cậu đi, đã dập tắt niềm hy vọng cuối cùng
của bà về người nối dõi tông đường dòng họ Phạm Xuân. Đau đớn, chẳng bao lâu bà
cũng đi theo cậu. Mẹ bảo, cậu con tiếng là liệt sỹ, nhưng có dược hưởng chính
sách chế độ gì đâu!
-Nghe nói cậu mợ có U Chương tốt lắm.
Thế U đâu?
-Dạ! U cháu mới phải về quê rồi ạ. Mẹ
tôi thưa.
-Đang lúc này thì lại bỏ về quê. Tốt
cái nỗi gì! Mà phải thôi, người ta thì máu mủ ruột dà gì với mình mà người ta xót.
-Dạ! Không phải thế đâu ạ. Tôi cất tiếng bênh U.
-Mày trẻ con, biết gì mà nói. Bác tôi
gắt lên. Quay sang mẹ, bác hạ giọng: –Nào! Hết cái đận ốm đau này, cậu mợ quyết
định về quê chứ. Đất cát ông bà dành cho cậu mợ còn cả đấy. Về thôi các em, đất
khách quê người sống mãi thế nào được.
-Bác để thư thư rồi nhà em tính. Bố
tôi nói nhát gừng.
-Còn phải tính toán nỗi gì? Cậu thấy
vẫn chưa đủ khổ à!
-Em nghe nói thằng Mỹ nó rục rịch ném
bom Miền Bắc. Lại chiến tranh, lại tản cư sơ tán, về Hà Nội lúc này làm sao
được hở bác. Mẹ tôi nói chỉ đủ nghe.
-Loạn lạc mãi, không biết có còn sống
nổi nữa không? Bác tôi thở dài: –Cứ cái cửa hàng ăn uống ế ẩm, với cả một đống
người như thế, liệu cậu mợ có nuôi nổi lũ con không?
-Em cũng đã tính rồi…-Mẹ tôi nói: -Hợp
tác thì không bỏ được, nhưng hợp tác chỉ bán ban ngày. Buổi tối, em nấu nồi
cháo gà bán ở cửa rạp hát Kiến Thiết, chắc chúng em cũng lần hồi qua ngày được.
-Mẹ nó không làm thế được đâu. Làm thế
là vi phạm chính sách lương thực của nhà nước đấy. -Bố tôi run run lên tiếng.
-Không làm thế thì ngồi nhìn lũ con
cậu chết đói à? Cái cậu này. Mợ cứ làm đi. Việc này không thể nghe theo cậu ý.
Có bác, công việc nhà đã trở lại ổn
định như những ngày U tôi còn ở đây. Có lẽ còn hơn, vì bác quản lũ em tôi
nghiêm ngặt lắm, đứa nào đứa ấy là cứ phải một phép chứ chả dám tơ lơ mơ. Nồi
cá kho của bác thì ba phần bã chè, một phần cá. Bác ngồi đầu nồi, lũ em tôi là
cứ ngoan ngoãn xơi cơm với bã chè kho, chứ chả đứa nào dám nho nhoe gì. Có bác,
bác Châu và mấy bác hàng xóm không còn phải thay nhau sang giúp đỡ gia đình tôi
nữa. Bác tôi cảm ơn, bác Châu bảo: “Bán anh em xa, mua láng giềng gần bác ơi.
Cô chú Đông hiền lành, lũ con thì ngoan mà học giỏi nhất cái phố này đấy bác
ạ.” Tôi cũng có thêm thời gian cho bài vở. Ngày thi học sinh giỏi toán toàn Miền
Bắc cũng đã kề cận. Tôi lo lắm!
Bác và mẹ tôi đã “quyết một phen vi
phạm chính sách lương thực của nhà nước”. Một hôm mẹ xách về đôi gà, bảo tôi
làm rồi luộc lên để đấy. “Con cứ để đấy, trưa mẹ tranh thủ về rồi mẹ tính” - Mẹ
nói vội, rồi te tái chạy ra cửa hàng hợp
tác xã. Đôi gà đối với tôi thì chẳng nhằm nhò gì, tôi làm chỉ nhoáy cái là
xong. Ngày còn hiệu phở ở số nhà tám mươi, cả hai chục con gà tôi cũng chỉ làm
một lúc là xong. Tôi chỉ lo cho mẹ.
-Mẹ nó cẩn thận, tôi thấy thế kia thì
nguy hiểm lắm! Bố tôi rên lên. Bác tôi cũng nói: “Cẩn thận! Nguy hiểm đấy mẹ
Đông.” Mẹ tôi đã cất gánh, cười: –Không sao đâu! Mọi người đừng lo. Tôi đi đây. Tôi xách cái chậu rửa bát, cái đèn dầu, đi
gần như chạy mới theo kịp mẹ. Trời đã nhá nhem tối. Ánh lửa trong lò than hồng
rực, từ gánh hàng của mẹ hắt lên, dáng mẹ chúi về phía trước. Chiếc đòn gánh
kiên nhẫn kẽo kẹt theo nhịp bước dồn của mẹ. Tôi sợ quá! Phía trước và phía sau
mẹ tôi, cái gánh hàng đang đè nặng trên vai mẹ toàn là dầu sôi, lửa bỏng. Một
lò than hồng, một nồi cháo sình xịch sôi phía trên. Rồi rổ bát, rổ gà, mấy cái
ghế con… Mẹ chất tất cả những thứ nguy hiểm ấy lên đôi quang, ghé vai vào, kiên
quyết cất lên để kiếm tiền thuốc thang cho chồng, cho chúng tôi ăn học. Thế kia
thì chỉ một nhịp lỡ chân, một cái vấp thì cả khối nguy hiểm kia sẽ trùm lên mẹ.
Mẹ ơi!
-Cháo gà bà Đông, cửa rạp hát Kiến
Thiết ấy. Tuyệt!
-Thật không? Thế bà ấy bỏ cửa hàng ăn
uống hợp tác xã rồi à?
-Bố thằng nào dám bỏ! Vẫn phải hợp tác
hợp te. Bà ấy chỉ bán thêm cháo vào buổi tối.
-Có thế chứ!
Những khách quen của nhà tôi ngày
trước, đã rỉ tai nhau đến hàng cháo mẹ tôi đông lắm. Tôi và cô em gái giáp tôi
cứ lăn ra mà rửa bát, xé thịt cho mẹ cũng không kịp. Được hơn một tuần thì bà
Hiền, bên ban quản lý thị trường của thị xã đến hàng mẹ. Mẹ tôi sợ tái cả mặt,
mẹ làm bát cháo thịt chặt rõ ngon, mời bà.
-Chị thương em, không thì nhà em đến
chết đói mất. Em vẫn làm trong hợp tác, chỉ dám bán thêm buổi tối, kiếm chút
cháo loãng cho các cháu thôi ạ.
-Biết rồi! -Bà Hiền vừa ăn, vừa nói:
-Tôi không thương cô, không nói đỡ cho thì cô còn ngồi thế này được à? Nhưng cô
cũng phải cẩn thận, có đợt là người ta hốt hết đấy.
-Vâng! Thôi thì trăm sự em nhờ cả vào chị. Chị thương lấy
các cháu.
-Bao giờ thấy tôi “đánh tiếng,” thì
phải nghỉ đi mấy ngày, nghe chửa. Bà Hiền nói.
-Vâng!
Em xin đội ơn chị. Mẹ tôi vồ vập.
Đêm ấy mẹ mừng lắm, khoe với bác và bố
tôi. Bác tôi cũng mừng. Bố thì bảo: “Tôi vẫn lo lắm, làm thế là vi phạm chính
sách nhà nước đấy mẹ nó ạ.”
-Cái cậu này! -Bác tôi lườm bố.
Tôi đã đạt giải, trong kỳ thi học sinh
giỏi toán lớp mười toàn Miềm Bắc. Kết quả này khiến chính tôi cũng ngỡ ngàng.
Sự vui mừng của nhà tôi thì khỏi phải nói rồi. Mẹ ôm mặt, rồi ôm lấy tôi khóc
trong sung sướng. Mẹ bảo, con trai mẹ nối được cái tiếng hay chữ của ông nội,
ông ngoại rồi. Bố tôi gượng dậy, lặng lẽ đến bàn thờ thắp hương khấn vái. Bác
Sáu thì thưởng cho tôi cây bút Trường Sơn màu đen, mới cứng cựa. Hàng xóm láng
giềng sang nhà tôi đông lắm, ai cũng xuýt soa khen, mừng cho tôi. Thầy hiệu
trưởng, thầy giáo chủ nhiệm cũng đến tận nhà mừng cho tôi, động viên bố mẹ tôi.
Thầy bảo tôi đã mang vinh quang về cho nhà trường, tôi là niềm hãnh diện của
trường…Thầy bảo, theo tiêu chuẩn, tôi sẽ được đi đào tạo bậc đại học ở nước
ngoài, thầy sẽ gửi hồ sơ của tôi và đơn đề nghị của trường lên bộ giáo dục
ngay. Bố mẹ tôi đúng là chỉ còn biết nói mỗi cái câu: Ơn thầy! Tối ấy mẹ tôi
nghỉ bán cháo, mẹ thổi sôi gà cúng tổ
tiên và đãi cả nhà.
Rồi cái gánh cháo lậu của mẹ tôi, cũng bị ban quản lý thị trường
bắt. Hình như là bà Hiền đã không kịp “đánh tiếng” cho mẹ. Cái biên bản phạm pháp
quả tang là một gánh cháo gà, và một lít rưỡi rượu lậu. Mẹ điểm chỉ vào, vì mẹ
không biết chữ. Toàn bộ tang vật phạm pháp quả tang đều bị tịch thu. Cũng không
thể ngồi đấy mà nhìn lũ con bị đói, mẹ tôi vẫn dấm dúi bán cháo lậu, nhưng mà
lui vào mãi trong một ngõ sâu.
Rồi ngày vui cũng đến. Giấy gọi vào
một trường đại học ở Liên Xô của tôi đã về đến ban tuyển sinh thị xã. Thầy hiệu
trưởng tìm đến tận nơi gia đình tôi sơ tán, báo tin. Lúc này giặc Mỹ đã ném bom
bắn phá miền Bắc. Tôi mừng quá, vội vàng lên ban tuyển sinh. Ông Bình trưởng
ban niềm nở tiếp, chúc mừng tôi: “Giấy gọi của cháu đến đây rồi, bác đang định
chuyển cho cháu thì bên ủy ban hành chính thị xã họ qua cầm lại. Chắc họ muốn
xác minh lại điều gì. Nhưng cháu đừng lo. Không sao đâu! Mấy hôm nữa bác sẽ
chuyển đến tận nhà cho”.
Tôi về. Cả nhà tôi sống trong tâm
trạng chờ đợi. Không biết nghe ai, mấy hôm sau mẹ tôi xách đôi gà trống thiến
đến nhà ông Bình. Ông vẫn niềm nở, động viên mẹ. Ông còn dặn đi dặn lại mẹ là
đừng có lo lắng, học giỏi như tôi thì trước sau gì cũng được đi đại học. Mẹ về có vẻ vui…Rồi,
một lần nữa mẹ lại xách gà, đeo bị cam
đến nhà ông phó chủ tịch thị xã. Nghe mẹ trình bày, ông cau mặt: “Làm gì
có chuyện đó! Làm gì có cái chuyện giữ con chị, để thay vào đấy con một vị bên ủy ban tỉnh. Kẻ nào dám nói thế với chị?
Chế độ ta là chế độ tốt đẹp. Chị đừng có nghe bọn gián điệp, phản động nó phao
tin đồn nhảm, nói xấu chế độ. Phải giữ vững lập trường cách mạng chứ. Chị cứ yên tâm, về đi. Chúng tôi
cần xác minh lại một số vấn đề, trước khi chuyển giấy gọi cho cháu”.
Cả nhà tôi lại sống trong tâm
trạng khắc khoải, chờ đợi.
Thằng em thứ năm của tôi từ Tây Nguyên
về. Nó cứ xuýt xoa mừng, vì tôi đã thực hiện được nguyện ước của bố mẹ - Đã về
được quê! Chú em tôi vất vả nhất nhà, nó cứ long đong mãi, rồi định cư tít tận
Tây Nguyên. Ngày mẹ mất, mẹ cứ khắc khoải rằng nó làm có đủ ăn không? Tôi
thương nó lắm! Thằng này có cái tật thích sống trong kỷ niệm, nó lục lọi hòm
cũ, xem hết cái này đến cái khác. Tôi mặc nó, ngồi xem lại giáo án của bài
giảng ngày mai.
-Anh dạy học dễ đến gần nửa thế kỷ rồi
đấy nhỉ?
-Mới có ba mươi tư năm. Chú mày! Bốn
năm nữa anh về hưu. Tôi kéo dài giọng, nhát gừng.
-Anh yêu nghề giáo không?
-Đầu tiên thì không, sau thì có.
Một lúc không thấy nó nói gì, tôi
ngoái nhìn thì thấy nó đang chăm chú đọc một tập giấy mầu xám xịt, cái loại
giấy thịnh hành trong thời chiến tranh, thời bao cấp.
Nó chậm chạp tiến về phía tôi, đặt tập
giấy màu xám, loang lổ những vết ố lên bàn.
-Cái gì thế này, anh?
-À! Cái lý lịch cán bộ, anh rút ở sở
giáo dục Thái Bình. Bản phô tô thì nộp cho cơ quan mới ở Hà Nội. Đây là bản
chính.
-Anh chưa đọc lại à?
-Đọc! Tính anh chú lạ gì ! Anh nghĩ
cũng chẳng có gì cần mà phải đọc.
-Thế thì anh đọc trang này đi!
Nó mở tập giấy, để đến trước mặt tôi
một trang ố nhòe, rất khó đọc. Tôi tròn mắt, kinh ngạc đến không thể tin nổi
mấy chữ được gạch chân rất đậm, ở phần lề trang giấy: “Gia đình nói xấu chế độ”.
Tôi trợn mắt nhìn em.
-Thì anh cứ đọc hết đi!
. . .
-Thế mới biết tại sao ngày ấy anh
không thể có mặt ở Liên Xô!
By: Nguyễn Khương Trung







Tàn những entry dài, đọc phải lấy hơi ba bốn bận!
Trả lờiXóaChắc phải bằng cuộc chính sống của mình tác giả mới viết lên được trang văn như thế. Đọc xong "Hóa giải" em ngồi lặng thật lâu. Rồi tìm thêm, đọc được " Nghĩ mẹ lúc ra đi" " Cay cay ghánh hàng rong"và " Thằng Phúc". Cảm ơn chị Thùy Linh, nhờ vào trang của chị hôm nay em lại biết thêm một Tác giả. Sót xa! Tài năng thế hệ đi trước.
Trả lờiXóaHay và buồn; Hay, vì Buồn!
Trả lờiXóaLà vì Truyện gợi lại rất nhiều kỷ niệm có thể chia sẻ, mà mình thì không thể nào viết được. Chưa được biết tác giả, mình lần theo tên và không biết có phải người cũng viết truyện này không?
Chỉ muốn chia sẻ bằng cảm nhận sau khi đọc “Kỵ sỹ đồng” của Puskin:
Một thời khủng khiếp đã qua,
Mà sao kỷ niệm như là mới nguyên?
Chuyện xưa chép lại bên đèn,
Hãy nghe cả những ưu phiền, bạn ơi.
– Văn hay, bởi thấm lệ Đời! ...
Hay và buồn...chuyện củ của một thời đã qua hay vẫn chưa qua?
Trả lờiXóaHương
Ăn thua chi. Thập kỉ cuối 60 ấy đến đi bộ đội còn không được đi vì sợ khi vào chiến trường lại chạy xang chiến tuyến bên kia !
Trả lờiXóaXô...đẩy là phải rồi !
Thấm đượm một nỗi buồn khó tả, chỉ nhận ra rằng ở miền Nam sau 1975, chúng tôi đã bị giật ngược lại với thời gian, choáng váng, khi kịp tỉnh lại đã nữa đời hèn mọn...
Trả lờiXóaCâu chuyện của chị buồn thật, nói đúng ra là tất cả chúng ta bị họ lừa mà không biết, mình bị họ cho ăn bánh vẽ mà vẫn phải cám ơn họ. Vẫn giai điệu đó nhưng bây giờ họ tiến bộ nhiều rồi nhưng theo hướng tiêu cực nghĩa là họ lừa ta với nghệ thuật cao hơn, khẩu hiệu hay hơn và đặc biệt là đàn áp mãnh liệt hơn. Đau thật chị ạ, quá nửa đời người rồi mà còn phải tập cách gian dối. Xã hội này hình như không chỗ đứng cho người tử tế.
Trả lờiXóaTôi cũng có anh bạn học SP Toán, năm 75 chuẫn bị ra trường thì giải phóng, cả lớp được giữ lại học thêm một năm để gột bỏ tư tưởng cũ, "thấm nhuần" tư tưởng mới trước khi đi dạy. Nhưng sau một năm học thêm, a lại bị rớt một môn - môn Tâm lý giáo dục, ko ra trường được. Năm sau cũng thế. Thấy anh thất vọng và băn khoăn, người thầy cũ đang được lưu dung bảo nhỏ: lí lịch em CA địa phương nó phê là gia đình ngụy quyền, cha đang cãi tạo, mẹ buôn lậu; ko xứng đáng đứng trong hàng ngũ giáo viên, ai dám cho e ra trường hả ..
Trả lờiXóaAnh bạn về, vượt biên và thoát được qua Mỹ, học tiếp lấy dược cái PhD. Mấy năm gần đây anh đã hưu, đem hết tiền của chắt chiu mấy chục năm làm việc ở Mỹ về VN làm từ thiện.
Một trường hợp nỗi tiếng hơn tôi đọc được trong báo khá lâu: Thi tuyển sinh ĐH điểm cao, Nguyễn Đức Dân được suất học bỗng đi tây, nhưng rồi bị làm khó dễ về lí lịch - chuyện ko có gì, nhưng ngta vẫn bịa ra để câu giờ, tạo lí do chính đáng điền tên người khác vào danh sách .. Sau đấy nhiu năm, ông lại dược đi du học nhưng lấy xng TS Toán về, ong lại dược bố trí công tác ở khoa Ngữ văn .. Đến khi đã thành GS nỗi tiếng, được một ĐH ở Balan mời đich danh qua giảng bài, ông vẫn bị người ta gạt đi, dành suất cho người khác ..
Có lẽ với những trường hợp này, các đương sự ko những ko oán hận gì mà thậm chí có thể còn cảm ơn những người đã từng gây khó dễ cho mình, nhờ thế có cơ hội để vượt lên chính mình - anh bạn với cái PhD Toán, NĐD thành danh với tư cách nhà ngôn ngữ học ... Nhưng với rất rất nhiu người khác thì sao ? Cái thời mà, bà hàng xáo với cái mẹt dăm cân gạo bị qui là buôn lậu, một cô giáo có được cái máy may, tranh thủ vá mạng quần áo cho bà con lối xóm cũng bị qui là làm ăn cá thể .. bao nhiêu cuộc đời đã te tua vì một lời phê ất ơ đầy cảm tính của một anh CA viên ?
tôi quê thái bình ,có hoàn cảnh tương tự như nhân vật chương trong truyện ngắn này ,cũng vướng lý lịch gia đình ,cũng đạt giải nhì hsg văn toàn miền bắc ,chịu bản án là những dòng xác nhận lý lich kiểu tố điêu cải cách ruộng đât của chinh quyền địa phương /vì vậy tôi đọc bài này rất tâm tư /chỉ tiếc không có tài để viết /may còn có nhưng nhà văn như chị thuy linh /
Trả lờiXóa@Thanhvdgt1 - Xin lỗi vì không viết được ngắn.
Trả lờiXóa@Trieudoantrang - Đúng TG đó em à. Một người hiền lành không thể hiền lành hơn...Và khổ...
@Anh VĐ - Đúng là entry đó của anh Trung ạ. Anh ấy viết ít nhưng có một tiểu thuyết em thích là "Đất Đình Gừng" viết về lịch sử làng Khương Trung (Hà Nội). Rất Hà Nội...
@Hương - Chuyện này cũ nhưng tinh thần của nó thì vẫn "ám" người ta đến tận bây giờ bạn hiền ơi.
@Mamchauson - Vâng, hồi đó nhiều người muốn nập ngũ mà cũng không được.
@Caulongbachai - Nỗi buòn đó còn di chứng nhiều thế hệ ạ. Giờ vẫn đeo đẳng...
@Hailuamientay - Mảnh đất lắm người nhiều ma - lời của nhà văn Nguyễn Khắc Trường ạ.
@Lanthan - Nhiều tấn bi hài kịch của thời đã qua, kể lại vẫn muốn chảy nước mắt anh nhỉ...Cfon nhiều đề tài, nhiều số phận để khai thác lắm ạ.
@Bùi Công Tự - Anh cứ khiêm tốn...Anh viết đi, vì còn ai làm được việc đó nữa ạ? Nếu không sau này chả còn ai có thể biết một thời đã qua như thế nào? Không thể có lỗi với lịch sử nếu bỏ qua nhiều trang trống về một thời đau thương anh ạ...
Thân mến!
@
Mình dân "Thái Lọ", cũng hoàn cảnh, đã biệt xứ gần 40 năm và cũng không vay nhưng trả. Tuy nhiên, mình nghĩ ấy là cộng nghiệp. Sau khi trả hết nghiệp cộng thì cuộc đời mình sẽ rẽ qua hướng khác, âu cũng là nghiệp! không vui, không buồn.
Trả lờiXóaTựa là hóa giải, mình không biết ai hóa giải ai? Định kiến hóa giải anh Chương hay anh Chương hóa giải định kiến? Nhưng mình nghĩ anh Chương (và những hoàn cảnh tương tự) không thể hóa giải được định kiến. Vậy, định kiến liệu có hóa giải được những ẩn ức của anh Chương không?
Thôi, dù sao đây cũng chỉ là cõi tạm để ta trải nghiệm, phải không TL?
Ngậm ngùi …
Trả lờiXóaMình đọc xong và đợi coi mấy nhận xét thì có ý nghĩa ngộ ngộ: Tưởng tượng hình ảnh Trang chủ đang quanh quẩn bao nhiêu vòng đến mệt mỏi để tìm cách … vào lại „Nhà mình“! Có lẽ đúng thế chăng, nên một-ngày-sau mới đọc được lời của chủ „Chiếu trà“? …
Đọc bác Thảo Lư thì muốn trao đổi suy nghĩ: Mình cũng thấy ngờ ngợ tiêu đề của truyện, nhưng đọc đến quá nửa thì cũng hiểu ra „hóa giải“ là gì – Chính là những nhận xét đã ghi ngay từ đầu truyện; Mà bản thân người đọc cũng phải qua hết đoạn „lớn thành người“ mới chứng được sự đời.
Truyện viết chân thực lắm; Và tôi càng thấm cái mối nợ của cuộc đời mình đối với tấm lòng của xóm giềng, họ mạc nơi làng quê xa vắng rất gần với ngàn xanh. Nhiều bậc cao niên thời đó, nay không còn nữa, nhưng hình ảnh của họ thì vẫn thân thiết, sống động trong tôi: Cụ Chánh dạy vỡ lòng bảo „thằng này học được“, ông T. vợ chết bệnh với 3 đứa con gái chui chung vào ổ rơm tối tối, anh L. „giữ dấu UBHC“ thường ngồi chơi hút thuốc đến khuya rồi tợp chén rượu mời trước khi về, … Không có những tình người, tình làng xóm đó, làm sao Thày tôi có thể giữ riêng cho gia đình miếng ruộng nhỏ với tên gọi là „đất của Họ“ để nuôi chúng tôi ăn học thành … ngày nay?
Bao nhiêu gió bão đã qua đi với đủ mặn cay, mà cảm nhận cuối cùng có lẽ cũng chính/chỉ là TÌNH NGƯỜI giúp ta đủ niềm hy vọng sống!
Mà ngay cả niềm hy vọng đó, thì có lẽ cũng chỉ có giá trị khi được gợi lên và viết ra tại những nơi như „Chiếu Trà“ của Thuỳ Linh chăng?
Trân trọng Trang chủ và Tác giả,
Kính bút.
câu chuyện thật hay,chuyện về giai cấp,lúc đó cách mạng mới thành công,toàn dân cổ cày vai bừa lên làm lãnh đạo,họ sợ chính quyền không tồn tại được lâu,nên chia rõ ràng hai phe địch ta,những người giàu làm kinh tế tư nhân có bóc lột đương nhiên là địch và giai cấp đối kháng,còn thành phần cốt cán được trọng dụng là bần cố nông
Trả lờiXóabây giờ khác rồi,cứ đứa nào có tiền là được trọng dụng,còn cổ cày vai bừa làm cu ly
Thấy nói phò mã của quan tể tướng nước nọ có cha đẻ là tướng của chính quyền cũ,tất cả những cái đấynhiều người có chữ gọi là thủ đoạn chính trị bạn ạ
họp đảng thấy bảo thiểu số phục tùng đa số
còn ở sao hỏa nhìn về trái đất,theo chủ nghĩa mác lê có chính quyền vài nước trên mấy trăm nước, lý luận của chúng ta đang chỉnh sửa để phù hợp thực tế này đấy nhỉ? chuyện xưa trong từng gia đình người việt ,nghĩ lại mà đau
Em vẫn thường xuyên ghé thăm nhà chị nhưng dạo này đường đi lối lại bị "chúng nó" chặn nhiều quá, đi lại khó khăn hơn, muốn để lại lời nhắn cũng không dễ chút nào.
Trả lờiXóaCâu chuyện trên của chị là chuyện cũ nhưng vẫn còn tính thời sự lắm. Ở đâu đó trong xã hội ta ngày nay vẫn còn những chuyện như thế, chỉ khác là ở mức độ thôi. Thật đáng buồn.
@Anh Thảo Lư - Lứa tuổi như anh kể chắc anh hơn tuổi em rồi. Xin làm em ạ. Nghe qua cuộc đời anh chắc nhiều thú vị? Mà hình như người VN đều có số phận đau thương và ít bằng phẳng?
Trả lờiXóa@Anh VĐ - Rảnh anh ngồi viết lại hồi kí đi ạ? Bất cứ ai cũng có thể viết hồi ký mà. Em cũng thích lắm nhưng cuộc đời em viết thì nhạt hoét...Hihi...
@ND (08:26)- Đúng như bạn nói mỗi nhà mỗi chuyện, có rất nhiều cái để kể. Có khi chỉ thông qua mọt gia đình là có thể tái hiện lại cả chặng đường lịch sử đất nước, bạn nhỉ...
@V007 - Tập leo trèo cho chân tay cứng cáp em ạ...Hihi...Mỗi lần chiến thắng lại vui hơn, có sao đâu. Đây là chuỵên gia đình của một anh bạn chị. Thật trăm trăm phần trăm. Thề...Hehe...
Thân mến!
đọc xong câu chuyên chỉ thốt lên 1 câu chửi ( địt mẹ cái chế độ chó chết) tại sao nó lại sinh ra trên đất nước việt nam
Trả lờiXóa