RÚT KINH NGHIỆM



Mấy hôm rồi lình sình chuyện hoa hậu, người mẫu bán dâm. Giữa lúc nền kinh thế suy thoái, lạm phát cao, DNNN chết ngắc ngoải, đời sống khốn khó, nhất là với người nghèo, quan chức ăn cướp tiền thuế của dân, bị lộ thì đi trốn, dự án dùng tiền tài trợ của nước ngoài thâm hụt mà theo giải thích của lãnh đạo Việt Nàm là “do hiểu lầm về cách chi tiêu” khác nhau…Giữa lúc an ninh đất nước bị coi thường luôn đặt dưới tiêu chí kiếm tiền bằng mọi cách: bán mặt biển Cam Ranh, Vũng Rô cho người Trung Quốc vào khai thác. Ngoài biển ngư dân bị trung Quốc cướp tàu, cướp hải sản và thả về trắng tay mà các báo chỉ lên tiếng yếu ớt…Giữa lúc cả bộ máy tuyên truyền lao vào tấn công một blogger và một cụ bà 82 tuổi vì lý do mơ hồ trên giấy tờ, trắng trợn trong ý định khi họ không chịu đi về phía “định hướng”…Rất mệt mỏi. Toàn dân mệt mỏi. Cả đất nước bị đặt trong tình trạng stress cao độ.
Mình bỗng thương Mỹ Xuân, Hồng Hà, Thiên Kim và các cô gái bị chà đạp thêm nhiều lần sau các chuyên án điều tra, bóc dỡ đường dây mại dâm này. Chính xã hội là nguyên nhân gây nên cơn “thèm tiền” đến điên loạn. Nếu xếp thang bậc cho cơn thèm khát tiền thì quan chức đứng số 1. Họ bất chấp tất cả để lao vào kiếm tiền, các nhiệm kỳ chưa đủ còn bố trí cả vợ, con cùng tham gia. Hầu như không có quan chức nghèo, chỉ chưa là tất cả các quan chức đều có thể gọi là tỷ phú đô la mà thôi. Hiếm có vợ con quan chức nào nghèo và không được học hành đây đó ở các nước phát triển. Thói xa hoa đã trở thành thương hiệu, đẳng cấp cho những người có tiền. Càng xa hoa càng trở thành tấm gương để tạo nên một lối sống cho lớp trẻ “noi theo”. Đắm chìm trong cuộc sống tất cả điên đảo vì tiền mà bảo tuổi trẻ nên có thái độ điềm tĩnh với tiền, vật chất thì khác gì rao giảng đạo đức suông? Rất ít người thoát khỏi tấm lưới bủa vây của tiền bạc. Và để có được cuộc sống cho bằng người ta, tất nhiên cần tiền. Không thể kiếm tiền bằng các dự án, chính sách như quan chức, đại gia thì đương nhiên phải bán những gì mình có. Một bên bán nhân cách, bên bán thân thể, đương nhiên mình tôn trọng người bán thân thể hơn nhiều. Bán thân thể (có khi bán cho chính quan chức, đại gia, cán bộ bề ngoài đang lên án họ) vẫn là mức độ vi phạm nhân cách thấp hơn nhiều thói ăn cắp, dối trá, lạm dụng để vụ lợi…
Có hoa hậu, người nổi tiếng trong giới showbiz nào chịu lấy anh chồng nghèo hay toàn thấy cặp kè với đại gia? Mối tình ấy chả có gì để nói nếu đó là tình yêu, hay không là tình yêu đi chăng nữa thì cũng là tính toán, đổi chác hai bên đều có lợi. Cũng chả sao. Nhưng lâu nay các mối tình đó luôn được phủ bên ngoài, trên các phương tiện truyền thông như là mối tình lãng mạn, chân thành, trong sáng…Vậy các cô gái kia bán dâm theo theo thời vụ, đương nhiên không vì tình yêu mà vì tiền thì có sao nhỉ? Mình thấy họ chân thành, trung thực hơn những người bán dâm theo hợp đồng hôn nhân. Mà ví dụ gần đây nhất mà ai cũng biết là đơn thư tố cáo của bà Nông Bích Liên về đại biểu Đỗ Thị Huyền Tâm. Vậy thì Mỹ Xuân, Hồng Hà và những người khác vẫn thực sự làm mình kính trọng. Mình thương Mỹ Xuân dang dở chuyện chồng con và dự định sẽ mở công ty người mẫu, có cuộc sống an bình như tâm sự của đồng nghiệp của em trong bài phỏng vấn. Lề thói người đời xoi mói và đánh dập đầu khó cho em cơ hội sống lại cuộc đời mới chăng? Em không thể như đám quan chức bị lộ là có thể ra nước ngoài sống cuộc sống vẫn giàu sang như ai. Em cũng không thể sánh với những kẻ tham ô, tham nhũng nhiều tỷ, tỷ đồng vẫn ung dung tự tại nói những chuyện đạo đức, và chả may ngã ngựa thì ra tù sau vài năm, nhà cửa vẫn chất ngất tiền tài, no đủ và hàng ngày lại rượu bia, tràn trề vui thú…
Giá mà có thể mình sẽ bắt các báo hãy nín lặng, hoặc hãy biết đau từng lời khi viết về cuộc mưu sinh của những người đang phải sống bằng “vốn tự có”. Và hãy phá bung sự bưng bít của những kẻ sống bằng “vốn ăn cắp” mà có được.
Hãy biết thương xót những cô gái trẻ bị vứt vào cuộc sống vô minh, không lối thoát, không cơ hội, bị khi rẻ nếu không có tiền, và luôn bị biến thành con thú trong cuộc săn của những kẻ có tiền.
Bộ trưởng Đinh La Thăng chỉ cần “rút kinh nghiệm” về việc bổ nhiệm Dương Chí Dũng và các sai lầm của ông, thì Mỹ Xuân, Hồng Hà, Thiên Kim cũng chỉ cần nhẹ nhàng nói với thiên hạ rằng, hãy để các em được yên và cho các em rút kinh nghiệm…
----------

TL: Nhân tiện TL post bài viết của một độc giả nữ về chuyện Mỹ Xuân nhân trao đổi với bà về việc này để mọi người cùng suy ngẫm. 
Xây để tặng, làm để cho!

Mấy hôm nay đọc chuyện lùm xùm quanh việc các cô tài sắc bị cuốn theo cơn lốc đồng tiền, tôi bực mình tôi lắm lắm, vì sao dừng ở đề tài này để viết, cứ thiên hạ lùm xùm chuyện gì thì mình chạy theo chuyện đó để bàn tán, để nhìn. Rõ chán! Nhưng không viết thì ấm ức, thôi thì viết, được đến đâu hay đến đó, chạy lùm xùm theo được đến đâu hay đến đó.
Tôi vẫn có một chút kính trọng – nếu không muốn nói là nhiều – các cô vì phải đường cùng đi vào con đường này để kiếm sống cho mình và cho gia đình. Còn các cô tự nguyện làm nghề này, tôi tôn trọng họ vì đó là quyết định của họ. Cuộc đời có những chuyện không thể nào lý giải nên phải đành theo dòng đời, vì thế có những nước hợp pháp hóa nghề này, có sổ sách, có thu nhập, có đóng thuế. Ở những nước không hợp pháp hóa thì cả người mua vui và người tặng vui đều bị phạt.
Còn các cô sinh viên, các bà nội trợ muốn cải thiện thêm thì chắc họ chưa biết đủ!
Còn các cô rất đẹp, rất giàu lại thích đi mua vui cho người khác thì đâu phải các cô thiếu tiền, các cô ham tiền chứ!
Hôm nay tôi chỉ muốn nói đến các cô ham tiền. Ham đến mức không còn nghĩ đến nhân phẩm của mình thì đúng là bệnh rồi, trường hợp này mới cần vào các Trung tâm Phục hồi nhân phẩm. Tôi không biết tỉ số thành công ở các trung tâm này được bao nhiêu phần trăm, nhưng làm sao gột được vết nhơ nếu người xung quanh biết mình đã từng ham tiền như vậy. Thật khó để trở về một cuộc đời lương thiện, lành mạnh.
Nghĩ đến các cô, tôi không thể không nghĩ đến các ông tây bà đầm đi qua nước mình làm những công việc từ thiện, có những người khá giả nhưng cũng có những người chấp nhận sống nghèo để họ thực hiện được những gì họ mong muốn.
Anh Robert Costabile, người Úc, mở bếp ăn từ thiện ở nhà hàng Lanterns để giúp những người lao động nghèo, đạp xích lô, nhặt đồng nát, bán vé số, ăn xin đến nhận cơm miễn phí tại nhà hàng của anh.
Anh Rob Kidnie, người Úc, tay cầm mái chèo, lướt ván ngược xuôi dọc bờ sông Cửu Long, từ biên giới Campuchia ra biển Đông để lượm rác và kêu gọi mọi người đừng quăng rác và túi nhựa xuống sông.
Ai nhìn anh cũng tò mò dừng lại xem, cười vui vẫy tay chào anh. Chỉ cần thấy họ dừng lại nhìn, tán đồng công việc của anh là anh «hạnh phúc rồi». Anh luôn miệng nói: Tôi hạnh phúc rồi!  (I am happy!)
Hai vợ chồng ông bà Kida người Nhật giúp xây cầu cho học sinh nghèo ở đồng bằng sông Cửu Long có phương tiện qua cầu đi học.
Rồi ông tây Thụy Sĩ Toni Ruttimann xây cầu treo cho tỉnh Bến Tre. Ông này có một cuộc đời lạ lùng. Sinh năm 1967, năm 19 tuổi, xúc động khi xem cảnh động đất dữ dội ở Équateur, ông quyên được 9000 quan Thụy Sĩ và lên đường đi Équateur. Đến đó, chàng thanh niên 19 tuổi thấy có những vùng bị cắt đứt với thế giới bên ngoài chỉ vì không có cây cầu, học sinh không đến trường cũng chỉ vì không có cây cầu. Từ đó ông nguyện hiến cuộc đời mình để xây cầu. Từ Équateur, Colombie, Costa Rica, Honduras, Nicaragua, Salvador, Mexique, Cao miên và Việt Nam. Ông đã làm hàng trăm cây cầu, cây cao nhất 110 mét, cây dài nhất 264 mét.
Rất nhiều người muốn giúp ông nhưng ông từ chối tất cả, ông nói ông không muốn thành ngân hàng. Những thứ ông cần là dây cáp và ống thép. Phóng viên hỏi ông tìm vật liệu có khó không, ông trả lời “Không. Cái khó là ở nơi mình. Phải làm sao giữ được đầu óc và giấc mơ. Nếu mình đã xác quyết cuộc đời của mình là để đi giúp người khác, thì cái gì mình cũng có thể tìm được.” Ông nói tiếp: “Tôi may mắn học được bài học sống không tiền.
Gia tài sự sản của ông là hai túi xách trên vai, một túi đựng áo quần, một túi đựng tài liệu xây cầu. Không vợ không con, ở tối thiểu, ăn tối thiểu, đúng là một con người có rất ít rác để thải.
Rồi đến vợ chồng ông bà Sissi - Đoàn Sơn ở Phú Vang, Huế. Ông bà ở Thụy Sĩ về sống cuộc đời nông dân hưu ở Việt Nam. Mùa hè 2011 người con trai từ Thụy Sĩ về thăm và phụ cha mẹ sơn nhà, phát cỏ, dọn vườn. Vườn rộng, hai ông bà suốt ngày trồng trọt chăn nuôi, ông cười nói tiếng Việt lơ lớ: “Mình làm để tặng là chính. Tặng mới giá trị chứ bán thì giá cả buồn lắm.”
Tôi cứ suy nghĩ hoài, vì sao có những người không nghĩ đến tiền, vì sao họ có được một sức tự tin mạnh như vậy, phải có một ơn mới ngộ ra được triết lý này hay sao?
Vì sao các cô tài sắc, mạnh khỏe lại sợ lao động đến thế? Ước gì có những căn nhà nho nhỏ chung quanh nhà ông bà Sissi-Đoàn Sơn để cho các cô đến đây ở, bà Sissi sẽ dạy cho các cô bài học tự tin, bài học lao động. Làm ra để tặng, làm ra để cho, một nhân phẩm cao quý mà qua lao động các cô sẽ tìm lại được con người thật của mình.
Còn các quý ông ham mua vui thì sao? Ước gì các ông đi theo phụ ông Toni Ruttimann xây những cây cầu nhân ái, để cùng ông thực hiện lý tưởng: “Tôi nguyện hiến đời tôi để xây những chiếc cầu cho những người nghèo khổ nhất hành tinh này. Đúng ra, giấc mơ của tôi không phải là xây cầu nhưng để chữa lành các bết thương, để làm dịu các đau khổ, để kết hợp ý chí và năng lực đến từ mọi nơi trên thế giới để xây dựng một cái gì hữu ích.”
Như thế sẽ không còn chuyện lùm xùm để mình vướng mắc vào.
Cam Thảo

51 nhận xét:

  1. thùy linh thì rất thông minh còn cam thảo thì rât ngọt . cảm ơn các bạn .

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Thùy Linh và Cam Thảo về bài viết có tình có lý đầy nhân bản.
    Hương

    Trả lờiXóa
  3. Mình cũng rút được kinh nghiệm:
    Chân dài hay chân đất thực hơn chân lí

    Trả lờiXóa
  4. Bộ trưởng Đinh La Thăng chỉ cần “rút kinh nghiệm” về việc bổ nhiệm Dương Chí Dũng và các sai lầm của ông, thì Mỹ Xuân, Hồng Hà, Thiên Kim cũng chỉ cần nhẹ nhàng nói với thiên hạ rằng, hãy để các em được yên và cho các em rút kinh nghiệm…

    Trả lờiXóa
  5. Neu Thang bo truong chi can "rut kinh nghiem" thi cac co kia phai het len: Than the ba la cua ba chu co phai cua nha nuoc dau ma cu quay ray ba! Me cah chung may de cho ba yen!

    Trả lờiXóa
  6. Ở đất nước này là vậy đấy. Mại dâm ngủ phòng số mấy, khách sạn nào, có bao nhiêu em thì chính quyền đều biết rõ, biết hết. Vậy mà thanh tra Vinashin, một vụ tham nhũng khủng có tới ... 11 đoàn kiểm tra tới lui cũng chỉ công bố chung đúng một câu "không có vấn đề gì".
    Đảng CS cầm quyền ở đất nước này là như thế đấy.
    Vậy thì, nên chăng rút kinh nghiệm hay rút ... dải lụa.

    Trả lờiXóa
  7. Buồn quá chị Linh ạ.

    Trả lờiXóa
  8. khổ thân các e chân dài quá! Tội thì nhỏ nhưng lại phải gáng dư luận cho a Chí Dũng và chị ecopark.

    Trả lờiXóa
  9. Dạo này báo lề phải của những chú cừu toàn đưa tin người mẫu bán dâm, đại gia mua dâm, đến nản. Kiểu này là chìm xuồng vụ Dương Ch ...i...ó Dũng đây. và vô vàn các vấn đề nóng bỏng khác như giá xăng dầu, tham nhũng vốn ODA, ...
    còn cái chuyện rút kinh nghiệm ở xứ sở thiên đường thì kết một câu như vầy: đề nghị các đồng chí rút kinh nghiệm để lần sau rút kinh .... nghiệm tốt hơn nữa! hu hu.
    Các đỉnh cao chí tuệ mà rút thì kinh lắm! rút ruột cũng khiếp, rút kinh nghiệm cũng kinh nốt

    Trả lờiXóa
  10. Cũng đều là"lỗ"cả mà kẻ được thăng chức kẻ phải còng tay,quá ư vô lý cần phải rút kinh nghiệm khi đánh giá vấn đề.Cái lố nào làm khổ cho nhiều người cần phải nghiêm trị,cái lỗ nào làm cho người ta sung sướng cần phải nhân rộng và phát huy.Thế mới được gọi là sáng suốt

    Trả lờiXóa
  11. Buồn quá Thùy Linh ơi. Bất lực nên ngửa mặt lên trời mà than rằng: sao lại thế

    Trả lờiXóa
  12. Ước gì M cũng có cơ hội "rút kinh nghiệm" như các vị đầy tớ nhân dân như thế này!!!
    Đề nghị đỉnh cao trí tuệ qua thuyết giảng bài học "rút kinh nghiệm này" cho tụi tư bản giãy chết. Đảm bảo thành công rực rỡ.
    Toàn làm với tụi tư bản, làm sai thì chỉ có về nhà giặt đồ cho vợ thôi. Hix hix....

    Trả lờiXóa
  13. Đọc bài chị thấy rất hay nhưng một nỗi buồn, nỗi bất lực trước mọi trái ngang của xã hội được gọi là tươi đẹp, là "dân chủ gấp vạn lần xã hội tư bản" như bà phó chủ tịch nước nói lại đè nặng tâm can chị ơi!

    Trả lờiXóa
  14. Thưa bạn,xã hội ta những giá trị đạo đức đang xuống cấp,trên các báo ít thấy ca ngợi những tấm gương vượt khó hiếu thảo, lại nữa là các lãnh đạo khi lên chức rồi lo vun vén cho cá nhân, ai đã làm lãnh đạo đều lo cho con cháu mình
    Bác tôi có nói một câu từ lâu rồi là túng tiền bí bách không giải quyết được,con trai thì đi ăn cắp,con gái thì bán trôn nuôi miệng
    Nói thật bây giờ nhỡ chả may mình bị móc túi mất tiền,ra đường xin cả ngày cũng không ai cho bạn ạ
    Lại nói tay Dũng ấy nếu không đi cửa sau thì làm sao được đề bạt?
    Xã hội nó thế
    Buồn mà chả khóc được

    Trả lờiXóa
  15. Hai người phụ nữ từng trải viết về các em, các cháu cùng giới,đáng ra họ phải là các thiên thần mới phải(tiếc rằng họ không phải là các thiên thần của Sác Ly mà là các "thiên thần" của "đại gia").
    Hai cái biết trong sáu cái biết(lục tri):biết đủ-biết dừng xem ra đối với họ là thứ tầm phào rồi chị Linh ạ.
    Trên thực tế khi đã bị xoáy vào "hố đen" thì người ta có biết cũng không dừng lại được phải không Chị?

    Trả lờiXóa
  16. Cả một hệ thống truyền thông&những kẻ chỉ đạo là...khốn lạn!Mịa!So không mổ xẻ thằng cựu UVTƯĐCSVN,cựu chủ tịch tỉnh Hà giang Nguyễn trường Tô khi nó hiếp dâm học sinh ngay trong văn phòng của nó ở UBND tình Hà giang!

    Trả lờiXóa
  17. Ơ Việt Nam sao lắm điệp từ : Sửa sai, rút kinh nghiệm, Sửa sai, rút kinh nghiệm....Và lại Sửa sai, rút kinh nghiệm. Đến nỗi mà mỗi lần nghe Đảng và Nhà nước nói câu đó là em hãi hùng, rùng rợn sờn cả tóc gáy...Vì đàng sau các từ đó là nỗi đau khổ của bao nhiêu là đồng bào dân mình.
    Cám ơn chị đã nói thay nỗi lòng của bao nhiêu người!

    Trả lờiXóa
  18. Gửi chị Thùy Linh
    Xin phép chị cho em mượn một số bài viết của chị lên tường của hội đồng hương Nam Định, cảm ơn chị và chúc chị mạnh khỏe. Các bài viết của chị đa phần em thấy rất có chất lượng và hay.

    Trả lờiXóa
  19. Chia sẻ
    Viết góp vui; Hay: Đọc Thùy Linh II

    Nói thật là mình thấy hơi ... bị "cú" ... Nguyên do là mình cũng thích thủ thuật bỏ cái "kết luận" có vẻ bâng quơ để gợi tò mò rồi diễn giải dần.
    Đọc tiêu đề "Rút kinh nghiệm", mình đã nhớ lại chữ "rút kinh ..." Cụ Hồ dùng khi dạy cách dùng chữ (Sửa đổi lối làm việc); Nhưng bắt ngay vào chuyện "chân dài" thì đã định ... nhảy nhói lên: Làm sao bắt "chân dài" "rút kinh nghiệm"?!... Rồi dài mãi đến cuối mới cuối mới biết "rút kinh nghiệm" (bỏ ngoặc kép "" nên mình càng bị ... "cú"!) là của / dành cho "đỉnh cao"!

    Có cái này thì thật "thật": Mình chịu TL đấy! Cứ nghĩ đến "đỉnh cao" là mình nhớ "Đằng vân ..." của cụ Cao Bá Quát; Nhưng lăn trộn với Đời để đau đớn, chia sẻ cùng thế thái nhân tình thì xin bái phục Trang nhà. Cho nên chữ "Phước-Huệ đồng tu" là thực lòng, cho mình, khi đọc TL đấy.

    Mong và chúc nhiều Sức Khỏe,
    Thân mến.

    [PS.: Mình cũng có suy nghĩ và viết không ít về "Người Phụ Nữ" nên cũng có nhiều chia sẻ đó; Nhưng ... để từ từ. - T.M.]

    Trả lờiXóa
  20. Các báo đói tin vì quay đâu cũng đụng vùng cấm nên vớ được vụ "Người mẫu, diễn viên...." và được bật đèn xanh thì tranh nhau nhảy xổ vào ngấu nghiến. Chứ thực ra ở VN hiện nay, mấy cô chân dài có bán dâm so với việc làm của những người khác thì ít hại cho XH hơn nhiều và vẫn còn là lương thiện chán.
    "Thời nào sinh ra chuyện ấy" - Hệ thống thối nát thì nhiều thứ bên trong nó cũng thối nát, chẳng riêng gì người mẫu! Nhìn theo cách khác: càng nát càng nhanh dẫn đến sự thay đổi căn bản, có lẽ thế lại hay.

    Trả lờiXóa
  21. Đọc bài của Chị mà thấy thuơng cảm cho cái XH này, trong khi đó cũng là phụ nữ mà thế này đây http://blog.yahoo.com/beo/articles/page/1

    Trả lờiXóa
  22. @Bùi Công Tự - Cám ơn anh ạ
    @Hương - Cám ơn bạn hiền nhé.
    @Mamchauson - Hehe, đúng thế ạ.
    @Thanhvdgt1 - Đồng ý hay không dzậy?
    @Manh Tuan - Hehe, sắn váy quai cồng lên đứng giữa làng mà chửi ạ.
    @ABC - Thế mới nói. Điều tra hay không ĐT, đến mức độ nào là tuỳ lệnh trên mà.
    @ND (23:40) - Vâng, rất buồn ạ.
    @ND (23:46)- Gọi là tung hoả mù ạ.
    @ND (1:28) - Rút ruột tiền. Rút kinh nghiệm mỗi khi sai. Rút lui khi nguy hiểm. Rút giải lụa khi trong phòng. Rút ruột để nói dối...Còn rút gì nữa không ạ?
    @ND (05:25)- Hehe, cái naỳ không dám bàn ạ...
    @Baba - Ngửa cổ không khéo gãy cổ mình. Cúi đầu thì mỏi cổ. Nhìn ngang toàn thấy chướng tai gai mắt. Nhắm mắt thì không thấy cái hay, cái phải. Biết sao bây giờ ạ?
    @Minh Duong - Cố mà làm thuê cho tụi sắp chết đó nhé. Đừng có vội rút kinh nghiệm mà về giặt quần áo cho dzợ mà khổ nghe MD...Hihi...
    @Minh Long - Bây giờ có ai vui nổi đâu bạn? Buồn, thậm chí còn bi quan, tuyệt vọng nữa...
    @ND (07:59) - Cái tốt thật hiếm hoi nhưng vẫn có bạn nhỉ...Cố tìm để lấy niềm tin.
    @Tran Hung - Hy vọng thế hệ sau này có nhiều thiên thần hơn bây giờ bạn nhỉ? Cứ hy vọng vậy thôi...
    @Buoncuoiwwa - Ngoài anh Tô còn ai nữa chưa lộ?
    @Hoàng Long - Dây chuyền nghị quyết, lời hứa rút kinh nghiệm, chuỵên thường ngày từ mấy chục năm nay mà bạn.
    @ND (11:14) - Cám ơn đồng hương nhé.
    @Anh VĐ - Cám ơn anh nhiều.
    @Lao Hac - Mọi người đnag chờ đây ạ...Hihi...
    @ND (15:15) - Bạn đừng mất công đọc và nhắc đến người đàn bà ấy. ệ đi bạn...
    Thân mến cả nhà nhé.

    Trả lờiXóa
  23. Em là đọc giả thường xuyên của Blog Chị, lần đầu em comm mà được Chị chăm chút trả lời thật là cảm động :-), cám ơn Chị
    @ND (15:15)

    Trả lờiXóa
  24. Người đi lề trái
    bài viết"Bán thân và còn bán gì nữa"của Thùy Linh khá thực tế với những gì đang xãy ra hằng ngày sống ở "Thiên đàng xã nghĩa VN".Riêng tôi chỉ ước ao 1 điều nhỏ là "ước gì các báo lề phải của loài cừu"dũng cảm viết lên những gì nhân dân thấy và bức xúc mà không được nói.

    Trả lờiXóa
  25. Tình một thoáng quả ba đường ứng báo
    Niệm một câu nhân sáu nẻo tiếp duyên.
    Khổ hải vô biên, hồi đầu thị ngạn./.

    Trả lờiXóa
  26. Yêu cầu các đồng chí người mẫu bán dâm rút kinh nghiệm nhé ! các đồng chí nên cẩn thận chứ ! để thế lực thù địch lợi dụng xuyên tạc rùi seo nè ? nhớ nhé !

    Trả lờiXóa
  27. Gửi chị Linh
    Việc "khui" ra Mỹ Xuân và mấy cô em vừa qua cho thấy xã hội mình đang sống ở thời dã man quá chị ơi:
    1. Với nhà cầm quyền thì "đánh lạc hướng" được dư luận: sẽ ít người để ý đến Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản...; ít quan tâm đến chuyện các tập đoàn, tổng công ty đang là cỗ máy "phá tiền" của nhân dân...
    2. Với báo chí thì chuyện em Mỹ Xuân "bán cái của em" cho những kẻ lắm tiền nhiều của hay chuyện thừa kế 1.000 tỷ là dịp để hốt tiền; đề tài hot dễ bán báo mà. Họ đang làm một việc dã man là dẫm đạp lên nỗi đau người khác. Những kẻ ăn cắp của dân, đáng lên án hàng ngàn lần như Dương Chí Dũng thì đã "bỏ chạy" mất rồi, không được báo nào nói đến nữa.
    3. Những kẻ có tiền đi săn lùng của lạ là 1 quy luật tự nhiên (đó là CẦU); những cô gái có hoàn cảnh éo le, tất nhiên sẽ CUNG - đó cũng là 1 phần tất yếu. Tại sao, ta chỉ thóa mạ CUNG, không trị mấy thằng CẦU?

    Trả lờiXóa
  28. Trần Thuỳ linh hãy cẩn trọng, nàng đã chọc ngoáy nhiều vào chỗ nhạy cảm của Ta và các Quan triều đình, hãy nhìn gương Xuân Diện, Điếu cày ...!?

    Trả lờiXóa
  29. Để tăng thu nhập cho quốc gia GDP Tôi bầu đồng chí Thuỳ Linh vào vị trí chủ tịch hội đồng đấu giá vốn tự có của phụ nữ việt nam, vừa có quản lý của nhà nước, có ích và hợp pháp, vừa tạo nhiều công ăn việc làm cho chị em, lại giảm đầu tư công từ ngân sách, giảm vay ODA, mong các đại biểu QH ủng hộ !!!

    Trả lờiXóa
  30. cuonghuemelinh@gmail.com22:59 Ngày 07 tháng 6 năm 2012

    Vừa rồi (07/6) phó Thủ tướng "giật mình" khi biết thông tin gian lận thi TN THPT . Thật ra, chưa bao giờ thi TN THPT là "AN TOÀN, NGHIÊM TÚC". Ông ấy sẽ rất rất giật mình khi rơi từ trên trời xuống và vi hành ngay vào dân gian. Thùy Linh có bị giật mình không ?!

    Trả lờiXóa
  31. Nặc danh nói...
    Trần Thuỳ linh hãy cẩn trọng, nàng đã chọc ngoáy nhiều vào chỗ nhạy cảm của Ta và các Quan triều đình, hãy nhìn gương Xuân Diện, Điếu cày ...!?
    21:12 Ngày 07 tháng 6 năm 2012
    .....................................

    Cái quan trọng nhất của người cầm bút là không được hèn, không được làm ngơ trước sự bất công dối trá…! Nhà văn TL đã làm được điều đó. Còn Đảng và Nhà nước càng bắt bớ, càng sách nhiễu chứng tỏ họ càng yếu ớt…. Chính vì yếu ớt sợ hãi họ mới không giám đối thoại mà làm những điều hèn hạ như thế…. Còn số phận của những kẻ đê hèn thì có lẽ ai cũng biết….
    Ở đây có lẽ TL cũng đã biết nên không giám ‘dạy khôn’ TL. Mà mình chỉ muốn nhắn gửi đến những bạn luôn có tâm lý sợ sệt , giả mù, giả điếc trước sự bất công…..
    Mình học lịch sử có một người làm mình suy nghĩ về chí khí, Dù người đó ‘chưa thành công’
    Đó là nhà yêu nước NGUYỄN THÁI HỌC khi ông ra pháp trường vẫn hiên ngang cười, cười khinh bỉ thực dân Pháp…
    Bởi chính nụ cười đó mới làm nên Lịch sử anh hùng của Dân tộc Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  32. @ND (16:19)- Cám ơn em.
    @ND(17:20) - Vầng, đành mơ ước ạ.
    @Thảo Lư - Cáom ơn bài thơ hay ạ.
    @ND (19:04) - Họ sẽ rút kinh nghiệm nên cẩn trọng và bí mật hơn đấy ạ.
    @ND (20:33) - Qui luật của cung cầu. Các cô theo một nghề xưa như trái đất có gì lạ đâu ạ.
    @ND (21:12) - Không biết bạn là người thích đùa không nhưng là sự đùa quá trớn đấy bạn.
    @ND(21:22) - Hội đòng đó phải là đàn ông mới đánh giá chính xác mặt hàng và chất lượng của nó ạ.
    @Cuonghuemelinh - Quan chức mất khả năng giật và rùng mình rồi bạn ạ.
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  33. Cách đây gần hai chục năm tôi có đọc một bài thơ ở đâu đó: Vẻ đẹp em như một lâu đài Lộng lẫy lắm em có quyền định giá Em bán em cho có gì mà lạ Khoa học bán phát minh,họa sĩ bán tranh,,công nhân bán mồ hôi mình... Lại có kẻ bán cả quyền hành Tất cả vì tiền.Bán...bán. Đừng trộm cắp,đừng dối lừa để sống. Đấy là tội ác muôn đời-không nên Còn sắc đẹp của em là tài sản riêng. Em bán em cho quyền em được chứ? Triết lí của em tôi nghe mà sợ. Những người già giờ biết bán chi đây?? .

    Trả lờiXóa
  34. minh nhat tri voi bai viet nay vị nhung ke mua dam lai dau ten cho ho day nhung ke tham quan con sau hon the nhieu nhung bao tri khong dam dang that sau ho cho mot xa hoi ma kiem duyet dan tri thong tin

    Trả lờiXóa
  35. Nhat nheo, khong hieu biet kien thuc chung ve xa hoi

    Trả lờiXóa
  36. BÀi viết của bạn dc đang trên BBC đó, thật là 1 bài cảm nhận hay, bạn rất sâu sắc.

    Trả lờiXóa
  37. Chúc mừng chị TL đã có bài lên BBC... Hy vọng một ngày nào đó báo Tuổi Trẻ cũng sẽ đang bài của chị(Để Nhân dân bớt khổ, bớt mù tin).Cám ơn chị một nhà văn của Nhân dân.

    Trả lờiXóa
  38. @Nguoi Nam Dinh - Người già trao tặng sự minh triết cho lớp trẻ ạ. Sao cái gì cũng phải bán ? Đó không phải là chủ đích của bài viết ạ.
    @ND (11:01) - Cám ơn bạn.
    @ND (11:19) - Bạn có thể ra chỗ khác chơi ạ. Nơi nhạt nhẽo bạn không được hoan nghênh đâu nhé.
    @Tieukieu - Cám ơn bạn.
    @NCH - Mình không lẫy theo tiêu chí của bất cứ đài, báo nào để viết bạn ạ. Mình viết chân thành những gì mình nghĩ. Cám ơn bạn nhiều.
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  39. Gửi ND 21h 12phut
    Nếu theo cách gọi của GS. Ngô Bảo Châu thì bạn là 1 "con cừu".
    Câu nhắc nhở của bạn mà TL gọi là "đùa quá trớn" thể hiện 1 sự thê thảm, (ngôn ngữ thời thượng của báo chí đương đại Việt Nam là "thảm hoạ") là sự sợ hãi. Mọi chế độ cộng sản (dù ở Liên Xô và Đông Âu đã sụp đổ) thành công nhất, có lẽ là gieo vào thần dân của chế độ đó sự sợ hãi. Còn tất cả gần như Zero nếu căn cứ vào tiêu chí và tốc độ của các xã hội văn minh. Ở đất nước chúng ta cũng vậy, những người cộng sản Việt Nam (thực chất chỉ 1 nhóm nhỏ có quyền định đoạt) đã thành công trong việc gieo rắc sự sợ hãi.
    Có như thế họ mới "làm trời, làm đất" gì cũng được.
    Thương thay nhân quần. Thương thay chúng ta. Tất cả đều phải chui vào vỏ ốc, trốn chạy vì...sợ hãi!

    Trả lờiXóa
  40. Chia sẻ

    Mình hay đọc Ba Sàm để coi „TIN (tức)“ và đọc Thùy Linh để thêm „Ý TƯỞNG“; Cũng đọc BBC để biết tình hình kinh tế và việc con người đánh giết nhau trên thế giới. Đọc bạn N.C.H (12:25) cũng coi là một cái „tin“, nhưng nghĩ lại thì lại thấy … chẳng quan trọng gì:

    Ơ hay: Sao lại „được đăng“,
    Khi ta đau cái … nhố nhăng của „người“?
    ĐẠO, thì đâu cũng vậy thôi:
    Khi TÂM mà sáng, thì LỜI thẳng ngay.

    Trăm năm – một thoáng cuộc đời,
    Thong dong cùng với ĐẤT, TRỜI là TA.

    Mình cũng xin chia sẻ thêm cùng Trang chủ rằng: Đặt lời thế này là để cho ngắn gọn thôi; Biết không khéo, nên nhiều khi cũng không hết ý. Thí dụ đọc entry sau (về cụ Lê Đạt), mình nhớ đến câu „thân như điện ảnh: hữu hoàn vô.“ rồi trở về đây gặp bác Thảo Lư (chắc khá „thâm hậu“, :-)!) thì muốn chia sẻ mà chưa viết được.
    Thơ của cụ Lê Đạt có nhắc đến lời cụ Nguyễn Du, mình đã có suy ngẫm như một tiêu chí tự nhắc nhủ; Nay nghĩ đến những bài viết tận tụy và chân thành của Trang nhà, thì xin post lên để tặng Thùy Linh:
    Phong trần mài một lưỡi „PEN“ (cây bút),
    Những phường ích kỷ, nhỏ nhen – Xá gì!


    Thân kính.

    Trả lờiXóa
  41. Cám ơn Thùy Linh. Đọc xong mình trào nước mắt.
    Lẽ ra các cô ấy có một cái quyền: Quyền được bán dâm.

    Trả lờiXóa
  42. Bán dâm thì sao. Chẳng thời nào nghề này không tồn tại. Tốt nhất là cho họ cái quyền được bán dâm công khai. Nhà nước quản lý, đánh thuế, khám chữa bệnh. Những người mua dâm cũng không phải chui lủi. Cứ việc nộp tiền một cách minh bạch.
    Minh bạch. Nhưng làm gì có chuyện ấy. Thế nên mới có vụ ông Dũng bỏ trốn để ông Thăng phải rút kinh nghiệm. Suy cho cùng mấy cô chân dài bán dâm còn có thể cảm thông chia sẻ vì tác hại của họ chẳng là gì với xã hội. Còn đám quan chức ăn hại như tên Dũng bỏ trốn kia chẳng những đục khoét mà còn kéo lùi sự tiến lên của xã hội. Đáng giận thay.

    Trả lờiXóa
  43. Mình hay đọc Ba Sàm để coi „TIN (tức)“ và đọc Thùy Linh để thêm „Ý TƯỞNG“; Cũng đọc BBC để biết tình hình kinh tế và việc con người đánh giết nhau trên thế giới. Đọc bạn N.C.H (12:25) cũng coi là một cái „tin“, nhưng nghĩ lại thì lại thấy … chẳng quan trọng gì:

    Ơ hay: Sao lại „được đăng“,
    .....
    --------------------------------

    Các bạn hiểu lầm em rồi ý em là mong muốn báo Tuổi Trẻ sẽ dũng cảm đăng những bài nội dung như thế này và mong muốn nữa là có nhiều người không tiếp xúc được với mạng sẽ không ‘bị mù’ thông tin (tức là chỉ biết thông tin một chiều thôi).
    Chứ em nào dám bảo chị TL (người em quý trọng) hám danh hay ham tiếng đâu?

    Trả lờiXóa
  44. @ND (13:27) - Cám ơn bạn.
    @Anh VĐ - Cám ơn anh. Em chỉ làm những việc nho nhỏ, "nhạt nhẽo" thôi mà anh. Hy vọng vì làm những việc nhạt nhẽo mà đừng ai chặn blog của em mà tội...Hai hôm nay pập phù lúc được, lúc không. Nhà mình mà cứ phải leo tường chui vô anh VĐ ơi...huhu...
    @ND (14:27) - Đúng là nên châp snhận nghề cổ xưa nhất trái đất này thì vừa phòng bệnh tật, vừa đỡ dối trá bạn nhỉ.
    @PNT - Em luôn đứng về phía các anh...Hihi...
    @NCH - Không có gì đâu bạn. Chỉ là sự chia sẻ với nhau thôi mà. Mình hiểu đúng ý bạn và cũng chia sẻ ý nghĩ của mình thôi. Cám ơn nhiều.
    Thân mến!
    PS/ Tranh thủ lúc không bị chặn blog trả lời vội. Mong bạn bè thông cảm nếu không chu đáo được ạ.

    Trả lờiXóa
  45. bai viet phien dien qua!

    Trả lờiXóa
  46. Bài viết hay,thật đáng thương cho họ,những kẻ đang phải sống dưới chế độ đen tối.

    Trả lờiXóa
  47. Linh à, đọc bài này của bạn tôi rất xúc động! Cũng là quy luật tất yếu của cuộc sống thôi nhưng cách nghĩ, cách nhìn, và hơn nữa - sự chia sẻ của bạn với những người trong cuộc đã cho tôi thấy cảm phục. Xã hội cần nhiều người như bạn hơn nữa để xoa dịu những nỗi đau...

    Trả lờiXóa
  48. Người em phương xa!06:48 Ngày 09 tháng 6 năm 2012

    Ghi chú: Sau khi đọc : “PS/ Tranh thủ lúc không bị chặn blog trả lời vội. Mong bạn bè thông cảm nếu không chu đáo được ạ.” Em thấy quý và thương chị quá nên viết bài này gửi đến chị. Em cũng không phải ‘Dân văn’ nên chỗ nào chưa được chị bỏ qua cho.

    Thật tội thân chị TL của tôi (Mặc dù chị không biết tôi nhưng vì tôi rất quý chị nên cho phép tôi được gọi như thế). ‘Triều đình’ Nước Nam có hơn 700 tờ báo ‘Lu loa’ suốt ngày. Còn chị tôi từ bỏ chốn ‘bụi trần’ nhố nhăng’. Một mình thân gái, tự dựng lên lên một ‘căn lều’ nho nhỏ (nhưng cũng xinh xắn đáo để) ‘Nằm khuất cuối núi’ chỗ yên tĩnh nhất. Tưởng là được yên thân trút vài lời tâm sự với đời, vài dòng trăn trở xót xa cùng nước non. Ấy cũng mong góp chút trách nhiệm gì đó với Dân tộc, với xã tắc vậy! Khách thập phương biết chị là người nghĩa hiệp. Mặc dù quán nhỏ khuất núi nhưng khách họ cũng lặn lội ghé tới ‘Uống nước’ vì chị rất hiếu khách, pha nước lại ngon, phục vụ tận tình, ai hỏi thăm hay có ưu tư gì chị đều dịu dàng ồn tồn khuyên bảo chân thành…
    Thế mà Triều đình cũng không buông tha cho chị, tàn nhẫn ra tay sai bọn quan lại, sai nha lính cáng hùng hậu chặn hết các ngỏ vào căn nhà nhỏ của chị, đến nỗi mỗi lần chị vào căn liều nho nhỏ của mình phải vội vội, vàng vàng trèo tường vượt rào, do bọn sai nha dựng lên để ‘bịt mồm’ chị. Dù đó chỉ là những lời trăn trở chân thành và nhỏ nhoi có đáng ‘xi nhê’ gì so với hơn 700 tờ báo mồm to kia. Thật đau đớn khổ thân cho chị TL của tôi, rồi không biết chị còn phải trèo tường vượt rào bao lâu nữa, chẳng may ‘té ngã trầy da tróc xương’ thì biết làm sao! Tôi thương chị quá! Và có lẽ nhưng vị khách được chị tiếp đón tận tình chắc cũng có tâm trạng như tôi…
    Vậy mà mỗi lần Thế Giới hoạc các nước Hùng cường văn minh hỏi tới về quyền được ‘mở miệng’. Thì ‘Triều đình ’ đều leo lẻo, leo lẻo cái miệng : “ Việt Nam là nước hoàn toàn có tự do báo chí, tự do ngôn luận….”. Thậm chí bà Doan phó chủ tịch còn hùng hồn gào lên : “ VN là nước Dân chủ gấp vạn lần các nước Văn minh khác…. ”. Vị chính khách nào của Quốc tế mà nghe xong lời này và lại biết về thân phận chị tôi như ở trên thì chắc chắn họ phải về mua thuốc để uống. Thuốc chống nôn ấy mà!! (Bởi dân địa phương tôi cứ cái gì mà kinh tởm quá thì họ buồn mửa (nôn) nên tôi nghĩ vậy không biết đúng không!? ).

    Trả lờiXóa
  49. @ND (21:37) - Phiến diện hả bạn? Mong bạn chỉ giáo cho ạ?
    @Kiên - Cám ơn bạn.
    @ND (01:15) - Cám ơn bạn. Mỗi người hãy cố một chút để XH tốt đẹp hơn bạn nhỉ?
    @Nguoi em phuong xa - Không sao đâu ạ. Đôi khi sự thử thách cũng khiến người ta tốt hơn, tử tế hơn, giỏi giang hơn ạ. Cám ơn NEPX nhiều.
    Thân mến!

    Trả lờiXóa
  50. Vô tình lướt qua BBC, Trần Đức thấy bài viết của chị. Mừng như gặp người làng khi đang ở nước ngoài! Có ý nhắn chị post lên blog, chưa nhắn đã gặp rồi. Tốt quá! Đọc entry này TĐ mới thấy trước đây mình hồ đồ khi lên án một người mẫu-diễn viên (Lý Nhã Kỳ) chỉ vì cái "tội" mua cái váy 1 tỷ VND, cho rằng họ góp phần vào việc thúc đẫy xã hội chạy theo đồng tiền, để rồi quan chức cũng chạy đua, mà họ đua thì thắng vì quyền lực, vũ khí, nà tù trong tay họ...Họ càng thắng thì dân mình kể cả như chị, như tôi, không khổ tâm cũng khổ xác!!
    Từ sau 1975, TĐ thấy rõ là chế độ luôn luôn xây dựng trong lòng dân một kẽ thù để hướng tới (nếu không sẽ thù chính bọn cai trị mình!), luôn hướng quần chúng chú ý nhiều chuyện, từ bóng đá đến động đất, sóng thần ở nước ngoài...để dân chúng quên đi lầm than cơ cực do nhà nước tạo ra mà chuyện Phạm Tuân vào vũ trụ là một. Bài chị viết là một bức tranh khá rõ nét về hiện trạng đất nước mà TĐ, đôi lúc, cũng mong nó thế, dân mình có điêu linh hơn nhưng chế độ cũng tới đường cùng (mọi thứ) mà theo Kinh Dịch thì "Vật cùng tắc biến, vật cực tắc phản". Ngày tàn của bạo lực chắc chắn sẽ không còn xa. Cho tôi chia sẻ với chị những trăn trở này.

    Trả lờiXóa
  51. @Anh TĐ - Cám ơn anhd dã chia sẻ. Những hy vọng mang muốn của anh chắc nhiều người cũng nghĩ như vậy?
    Thân mến!

    Trả lờiXóa