VIẾT CHO EM GÁI SINH NHẬT ĐẦU TIÊN XA NHÀ


TL có một “ông” cháu. “Ông” ấy lúc ở nhà cứ bị trêu chọc và nghĩ là thằng ranh con. Năm 2010, nhân dịp từ Nga về phép tiễn cô em gái sang Mỹ học homestays, “ông” ấy viết vài dòng cho em. Đọc xong cả nhà từ đó coi “ông” ấy là…ngang hàng. Hết chê, trêu, chọc và không dám bảo, đồ trẻ con. Hy vọng tuổi trẻ được không?

Vậy là bé đã sang Mỹ rồi và hôm nay bé sẽ lần đầu tiên mừng ngày sinh của mình xa nhà! Nhanh thật! Thời gian vẫn vậy, như một cỗ xe chạy mãi về vô tận và luôn khiến những hành khách ngồi trên nó phải giật mình mỗi lần nhìn lại quãng đường mình đã đi qua. Bé đã lớn rồi, đã 17 tuổi rồi! Anh chỉ chợt nhận ra điều đó khi cả nhà mình sắp vali cho bé lên đường. Nếu không có chuyến sang Mỹ này thì bé vẫn mãi là bé của cả nhà, là hĩm của mẹ, là cô cháu gái út của ông bà. Nhưng có một điều mà cả nhà mình đều hiểu: đã đến lúc để bé trường thành, đã đến lúc bé rời vòng tay bao bọc của gia đình để tự mình bước đi những bước đầu tiên trên con đường đời. Và chuyến đi Mỹ một năm này chính là "cú hích" cần thiết để bé phát triển và xác định được con đường mình cần đi.
Anh hiểu những lo lắng và suy nghĩ của bé trước khi lên đường, bởi 4 năm trước anh cũng đã từng trải qua những điều tương tự. Đó là chút hoang mang khi rời xa nơi thân thuộc để phiêu lưu đến một chân trời xa lạ, chút buồn khi phải xa những người mà bé yêu thương nhất, rồi chút áp lực trước những "nhiệm vụ" mà bố mẹ đặt ra cho bé trước ngày lên đường. Rất mừng là bé vẫn rất vững vàng và vẫn nở nụ cười chào mọi người trước khi lên máy bay.

Bé biết không? Bố mẹ đã rất khó khăn khi quyết định để cô con gái bé bỏng xuất ngoại một mình. Họ rất lo lắng cho bé. Sự lo lắng thể hiện qua nhứng lời nhắc nhở có phần hơi căng thẳng của bố mẹ với bé. Bố mẹ muốn tạo cho bé một sức ép nho nhỏ, một chút động lực để phấn đấu. Nhưng tất cả những gì họ nói với bé chỉ là bề nổi, một phần nhỏ của sự thật. Bởi đằng sau những câu chuyện về việc cho bé đi Mỹ tốn nhiều tiền như thế nào, về "canh bạc cuối đời" kia ẩn dấu điều lớn lao hơn nhiều: đó chính là tình yêu, niềm tin và hy vọng bố mẹ dành cho bé. Tình yêu đó, niềm tin đó, hy vọng đó được bắt đầu ngay từ khi cả nhà chứng kiến bé chào đời và phải đương đầu ngay với thử thách đầu tiên của cuộc sống như thế nào. Đứa bé thiếu tháng nặng có 1,3 kg đã phát triển khoẻ mạnh bình thường như mọi đứa trẻ khác và đương nhiên nó có thể làm được mọi điều mà những đứa trẻ khác làm được. Có thể còn sớm để bé hiểu điều này, nhưng anh vẫn muốn nói cho bé biết, bố lúc nào cũng canh cánh một giấc mơ còn dang dở, một giấc mơ mà bố hy vọng các con mình một ngày nào đó sẽ thực hiện được: đó là giấc mơ tìm được niềm đam mê, tìm được công việc mình thực sự yêu thích, nơi mình có thể phát huy được hết khả năng của mình, nơi mình có thể nhận được quả ngọt của cuộc đời dành tặng cho công sức đã bỏ ra. Bố đã không may mắn tìm được điều đó, chính vì vậy bố đã gửi bé đến nước Mỹ, nơi có rất nhiều sự lựa chọn và ở đó bé sẽ tìm được niềm đam mê và chắp cánh cho những ước mơ của mình.
Bé có những phẩm chất mà anh tin sẽ giúp bé thích nghi được với cuộc sống ở nước ngoài, đó là sự gan lì, mạnh mẽ cùng với khả năng tư duy, đánh giá độc lập (anh vẫn còn nhớ bé đã không khóc trong ngày đầu tiên đi nhà trẻ -)))! Nhưng như vậy thôi vẫn là chưa đủ. Bé sẽ còn nhiều điều cần phải học hỏi ở chân trời mới. Rồi bé sẽ thấy thế giới bao la, rộng lớn này có rất nhiều điều bất ngờ dành cho bé. Nhưng bé đừng lo bị choáng ngợp! Trong muôn vàn hướng đi đang mở ra trước mắt bé, hãy chọn lấy cho mình một hướng và mạnh dạn tiến bước. Đừng sợ vấp ngã vì cả nhà  sẽ luôn ở cạnh bé. Hãy tích luỹ cho mình vốn kiến thức dồi dào và có thái độ sống thật đúng đắn để không bị lạc lối trước những đoạn rẽ của cuộc đời. Đừng đặt quá nhiều tham vọng cho bản thân, hãy thực tế với những mục tiêu đề ra và quan trọng là phải sống thật với chính mình. Tham vọng sẽ khiến con người ta mệt mỏi, chỉ có sự chia sẻ và khát vọng được cống hiến mới làm cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Những điều anh viết trên đây nghe có vẻ trừu tượng và to tát quá phải không?))). Nhưng bé đừng nghĩ anh hô khẩu hiệu hay muốn giao những nhiệm vụ phải hoàn thành cho bé, mà đó chỉ là những tâm niệm về cuộc sống anh muốn chia sẻ với bé. Trước mắt bé bây giờ là một năm học ở Mỹ, và anh tin rằng bé sẽ hoàn thành được nhiệm vụ học tập của mình mà chẳng cần điều thần kì nào cả. Bé chỉ cần là chính bé, cộng thêm sự quyết tâm và một chút may mắn. Mà may mắn thì bé sẽ có, bởi ông bà sẽ phù hộ cho bé, cả nhà sẽ luôn ủng hộ bé.
Chúc bé 1 sinh nhật thật đáng nhớ trên đất Mỹ. Yêu bé nhiều!!!
Anh trai bé.
Trần Duy

15 nhận xét:

  1. Thật tuyệt,
    Hoàn toàn có thể hy vọng, và tự hào về Trần Duy TL ạ.

    Trả lờiXóa
  2. "...Tham vọng sẽ khiến con người ta mệt mỏi, chỉ có sự chia sẻ và khát vọng được cống hiến mới làm cuộc sống có ý nghĩa hơn".
    Mừng cho bé đã được sang nước Mỹ - nơi có những giá trị văn minh của nhân loại về nhiều mặt. Chúng ta nói về 8 tiêu chí của chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam (Văn kiện Đại hội XI)thì 7/8 tiêu chí mà chúng ta đang phấn đấu (không biết 1.000 năm sau trở thành hiện thực ở Việt Nam không?) đã có từ lâu trên đất Mỹ. (Chỉ có 1/8 tiêu chí mà 5 nước còn lại trên thế giới vẫn "kiên trì" đó là chủ nghĩa xã hội phải do Đảng cộng sản lãnh đạo (thực chất không ai hiểu cộng sản là gì; đúng nhất có lẽ là một nhóm lợi ích "tôn thờ" chủ nghĩa Mác - Lê Nin mà thôi) thì ở Mỹ, các nước G8, G20, các nước Bắc Âu...không cần tiêu chí như ta mà thôi).
    Mừng cho cháu đã được đến đất nước của những giá trị tiêu biểu thuộc về con người.
    Chúc cháu có nhiều khát vọng và thành công!

    Trả lờiXóa
  3. Chị Thùy Linh ơi! Thiên đường XHCN có quá nhiều cái để học, Cháu Chị đi đến bọn tư bản giãy chết thì học được cái gì? Khakhakha

    Trả lờiXóa
  4. Hôm nay tổ chức sinh nhật cho các cháu nhà (19, 21,22/6), sáng vẫn đi làm, vào đọc bài chị lại thấy bài viết liên quang về sinh nhật, đọc xong ao ướt một lúc nào đó các con sẽ có những suy nghĩ như các "ông cháu" nhà chị hay các cháu của Hương bên gánh hàng xén vậy.
    Xin gởi tới chị lời chúc nhân ngày 21/6.

    Trả lờiXóa
  5. tác giả bài này vẫn còn trẻ con lắm thùy linh ạ ,bằng chứng là mấy chữ ,,khát vọng được cống hiến ,,của cậu ấy /chắc là cống hiến cho nhân loại như ngô bảo châu /ở tuổi 18 ngày xưa chúng tôi và có lẽ cả thùy linh nữa nhỉ ,cũng đèu chung khát vọng trong sáng đó /

    Trả lờiXóa
  6. "Ông" cháu của Buuđoan.com đã tiến một bước dài, từ "thằng ranh", ranh không biết mệt mỏi, chuyển sang gã người biết mệt mỏi với mọi thứ ranh. Ngôn ngữ diễn đạt đã linh hoạt, văn vẻ hơn, tuy vẫn nồng nàn dấu ấn mái trường XHCN, song tư tưởng thì "thấm nhuần" hơi hướng của bọn tư bản giãy chết rùi. Chít thật, và cũng mừng thật !

    Trả lờiXóa
  7. Vậy là bọn nhóc tì đã lớn. Ngày nào lít nhít trứng gà trứng vịt. Giờ đã biết cầm chai vodka rót mời cha chú uống rồi. Khiếp thật.

    Trả lờiXóa
  8. "Đừng đặt quá nhiều tham vọng cho bản thân, hãy thực tế với những mục tiêu đề ra và quan trọng là phải sống thật với chính mình. Tham vọng sẽ khiến con người ta mệt mỏi, chỉ có sự chia sẻ và khát vọng được cống hiến mới làm cuộc sống có ý nghĩa hơn." Điều này rất đúng nhưng để làm được lại cũng rất khó. Để sống thật với chính mình nhiều khi con người ta phải biết chấp nhận hy sinh, đánh đổi những lợi ích khác, về vật chất hoặc danh vọng. Nên sống thật thường là đi đôi với nghèo, bị người ta coi là "không có lý tưởng", là gàn dở thậm chí là hâm. Ở Nga, Mỹ và nhiều nước khác không biết thế nào nhưng ở VN là như vậy. Không biết "ông cháu" Duy bao nhiều tuổi, nhưng tuổi trẻ mà suy nghĩ được như vậy là rất đáng tự hào. Thực tế là có rât nhiều người lớn tuổi nhưng cũng chưa chắc đã suy nghĩ và làm được những điều như bạn Duy nói. Xin chúc mừng!

    Trả lờiXóa
  9. @Lana - Tks. Tin chứ. Không tin có mà thả gà ra đuổi à?
    @ND (17:49) - Cám ơn ạ. Sẽ chuyển lời chúc tới con bé vì T8 này nó lại lên đường rồi ạ.
    @ND (18:49) - Thì cháu nó học cách giãy chết ạ. Hihi...
    @HungThoa - CHúc mnừg sinh nhật 3 con nhé. Tiếc là xa quá nên không được dự tiệc. Cám ơn hai bạn nhiều.
    @Bùi Công Tự - Em mơ mình trở lại trẻ con như thế. Em cũng mong "ông" cháu cứ trẻ con như thế anh ạ. Và để cống hiến sự tử tế. Thôi cũng là đủ để sống thanh thản ạ.
    @Ảo Vọng - Nồng nàn cuộc sống đấy ạ. Bởi CNXH thực ra là rất tốt. Chỉ là nhân danh nó làm bậy thì làm hiểu sai đi thôi ạ. Nó vẫn là mơ ước của loài người khi muốn có sự bình đẳng, ấm no, tự do, hạnh phúc...
    @PNT - Ông ấy sắp về để hầu rượu bác đấy ạ.
    @V007 - Ông ấy viết năm 23 tuổi em ạ. Hy vọng ông ấy đi đúng con đường như ông ấy viết vì dù khổ, khó, thiệt thì được làm người tử tế, phải không em?
    Thân mến!

    Trả lờiXóa
  10. THƯ GIÃN CUỐI TUẦN
    1/ Chết trong chùa gọi là Tự Tử.
    2/ Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử.
    3/ Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử.
    4/ Bị điện giật mà chết gọi là Điện Tử.
    5/ Đi ăn yến tiệc, đi "tè" mà chết gọi là Tiểu Yến Tử.
    6/ Chết đuối gọi là Giang Tử.
    7/ Chết ở nông trại gọi là Trang Tử.
    8/ Người to lớn mà chết gọi là Khổng Tử.
    9/ Không ốm đau mà chết gọi là Mạnh Tử.
    10/ Chết khi mọi việc đã hoàn tất gọi là Chu Tử.
    11/ Cha chết gọi là Phụ Tử, mẹ chết gọi là Mẫu Tử.
    12/ Em chết gọi là Đệ Tử, vợ chết gọi là Thê Tử.
    13/ Chồng leo núi mà chết gọi là La Sơn Phu Tử.
    14/ Thầy giáo chết gọi là Sư Tử.
    15/ Học trò chết gọi là Sĩ Tử.
    16/ Chết khi còn nhỏ gọi là Tiểu Tử.
    17/ Quân lính chết gọi là Quân Tử.
    18/ Bị đánh bầm dập mà chết gọi là Nhừ Tử.
    19/ Chết mà bị chặt ra từng khúc gọi là Thái Tử.
    20/ Bị lạnh, thiếu áo mặc mà chết gọi là Hàn Mặc Tử.
    21/ Bị cảm mà chết gọi là Cảm Tử.
    22/ Nhiều người cùng chết gọi là Đồng Tử.
    23/ Chết vì tò mò gọi là Thám Tử.
    24/ Chết trong yên bình gọi là Yên Tử.
    25/ Chết khi sinh con gọi là Sinh Tử.
    26/ Chết mà thân thể còn nguyên gọi là Nguyên Tử.
    27/ Chết mà thân thể không còn nguyên gọi là PhânTử.
    28/ Chết chậm chạp từng phần gọi là Phần Tử.

    Trả lờiXóa
  11. Thêm cho ... dzui dẻ

    Chơi chữ cũng ... (x)dzui. Mình không khoái dùng ở đây; Nhưng để tỏ không sợ, nên góp ý:
    "La Sơn Phu tử" là người chồng đi chặt củi trên núi, bị sẩy chân; Trước khi rơi xuống vực còn kêu to lên ("la").

    Hi-hi!

    Trả lờiXóa
  12. TĐ vào thăm chị Thùy Linh đây. Biết "thằng" anh có tiến bộ, "con" em qua tới Mỹ, mừng cho các cháu và gia đình. Qua thư của thằng anh, hy vọng thế hệ sau này nhận thức tốt hơn Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười, Lê Đức Anh...,hy vọng cô em thấy rằng nước Mỹ không như sách giáo khoa VN từng dạy vì cháu không sống qua thời kỳ 30/4/75 để nghe các chú bộ đội tiếp quản MN nói rằng : HỌ BỊ LỪA khi nghe nói MN bị Mỹ Ngụy kìm kẹp, không có nổi một cái chén ăn cơm...

    Trả lờiXóa
  13. Tôi để ý thấy bác Bùi Công Tự rất tinh tế khi nhận ra tác giả bức thư "vẫn còn trẻ con lắm" " bằng chứng là mấy chữ "Khát vọng cống hiến"...
    Vâng, cái tư duy nhiễm nặng tính tuyên truyền XHCN "Mình vì mọi người.." nay đã trở thành "ngày xưa" quá rồi ! Măc dù đó là nội dung khẩu hiệu chẳng có gì xấu xa nhưng cái phương châm sống đẹp đó cứ nhạt nhòa dần trong xã hội Việt , đặc biệt trong giới "có trách nhiệm" thì lại càng thiếu vắng , có chăng , cái phương châm "Mình vì mọi người" chỉ thi thoảng được nhắc đến trong diễn văn với tổ chức Đoàn TNCS gì đó...
    Đọc cái thư gửi mừng sinh nhật của cháu chị TL và cái còm của bác BCT , tôi chợt nhớ lại 1câu chuyện nhỏ cũng viết về người ở Mỹ, chuyện kể về 1 anh lính cứu hỏa có thành tích cứu sống được người bị nạn trong hỏa hoạn, anh ta được tôn vinh là người hùng, được trong vọng...nhưng khi phóng viên báo đài xúm vào hỏi anh vì động cơ cao cả nào mà anh lại hành động dũng cảm phi thường như vậy ? anh lính đó trả lời ngay : - "Tôi làm vậy vì tôi được trả lương cho những việc như vậy ."
    Câu chuyện về anh lính cứu hỏa ở Mỹ chắc nhiều người đã biết...! tôi chỉ kể lại nhân có cái Còm của bác Bùi Công Tự , với thiển ý mong rằng tới 1 lúc nào đó cách giáo dục , cách tuyên truyền , cách lam văn hóa... ở nước ta sẽ được nhất quán , hòa quyện hữu hiệu với văn hóa nước nhà , không đao to búa lớn cố sinh ra lớp người "Đúng quy trình" ("vừa hồng vừa chuyên" gì đó) ; đừng giả dối như vụ việc trường Vân Tảo hay trường Đồi Ngô...làm hỏng đi nhiều lớp người !
    Chả biêt nói gì thêm ! xin cảm ơn chị TL đã đưa 1 bức thư của cháu trai thành 1 entry để mọi người chia sẻ !

    Trả lờiXóa
  14. Ở xứ "thiên đường" này, mỗi lần nghe tin có một cháu du học ở xứ "tư bản giãy chết" mình lại thầm vui. Vui vì thêm một nhân cách được phát triển lành mạnh. Vui vì thêm một kẻ thù cho tư duy "xin, cho". Vui vì đất nước sau này có thêm một cử tri trung thực,dũng cảm và mạnh mẽ. Từ đáy lòng chúc Bé thành công!!!

    Trả lờiXóa
  15. bài này viết TL là cái j?
    bài văn nghe cũng được
    nhưng chưa cho dẫn chứng về việc em bé sang mỹ







    Trả lờiXóa