ĐẠI NÁO KỲ



Giữa hai bờ hồ Tây và Trúc Bạch ngày trước (Ảnh internet)
Vừa rồi mình có bạn là đôi vợ chồng người Pháp ghé thăm Hà Nội. Bạn hỏi nên đi đâu trong thời gian chỉ có hai ngày? Hỏi bạn thích gì thì nói, thích bảo tàng. Ừ thì bảo tàng. Đấy, bảo tàng Mỹ thuật, Lịch sử, Cách mạng, Dân tộc học, Quân đội…Tiện thể chấm cho bạn mấy điểm nữa có thể ghé thăm. Lại hỏi, bảo tàng Lịch sử khác gì với bảo tàng Cách mạng? Trả lời thế, thế…Bạn ngạc nhiên lắm. Vẫn không hiểu sao cách mạng lại không là lịch sử mà cần đến hai bảo tàng? Không lẽ tiến trình cách mạng không nằm trong tiến trình lịch sử của đất nước? Chả biết nữa…Nhưng ngẫm nghĩ có khi thế hóa hay.
Làng ven hồ Tây ngày xưa (Ảnh internet)
Hôm sau gặp, chả thấy nói gì đến bảo tàng này nọ mà chỉ khoe đã lượn vòng hồ Tây. Trầm trồ khen hồ Tây đẹp. Đẹp chứ sao. Cái này thì mình đồng ý vì từ lâu vô cùng yêu mến nó. Gia đình bên ngoại mình gắn với hồ Tây khá mật thiết vì hồi đó còn ấp trại ở làng Khán Xuân (Bách Thảo bây giờ). Theo gia phả thì các cụ đời trước thuê hồ Tây để trồng sen và nuôi cá. Đến mùa đánh bắt, cá trắm bắt lên xỏ mang hai người khiêng như khiêng nước mà đuôi cá còn quét lê trên đất. Lại nói có thợ đánh cá bị cá húc mà chết. Nghe như huyền thoại. Thấy thích vì được che phủ những chuyện khó tin là thật.

Sau này học trường Chu Văn An, mỗi khi cúp cua hay cùng lũ bạn kéo ra hồ Tây nô phá trời như con trai. Nhìn bờ bên kia ngút tầm mắt, mờ mịt trong sương mù khói tỏa nếu là mùa thu hay sang đông. Dù gió bấc thì co ro đạp xe trên đường Cổ Ngư vẫn lãng mạn như thời tiền chiến với cô gánh hàng hoa tưởng tượng. Hiếm nơi nào ở Hà Nội có địa danh dày đặc các di tích lịch sử như quanh hồ Tây. Kể ra thì nhiều lắm lắm. Ngay như tên gọi đã có 6. Những người già cũ kỹ có khi quen miệng vẫn gọi là hồ Dâm Đàm, Lãng Bạc, Kim Ngưu, đầm Xác Cáo, rồi thì Đoài Hồ và hồ Tây…Trong các tên ấy nghe thinh thích là tên Xác Cáo, Dâm Đàm, Lãng bạc. Tên xưa nhất là Xác Cáo có sự tích từ thời Lạc Long Quân. Mình cứ nhớ con cáo chín đuôi biến thành tinh hay tác oai tác quái bị Lạc Long Quân dìm chết dưới hồ để cứu người khi còn con nít…Thế mà thành tên đầm Xác Cáo. 

Làng Yên Thái (làm giấy dó) ven hồ Tầy ngày xưa (Ảnh internet)

Chim Sâm Cầm làm nên riêng biệt của hồ Tây giờ gần như biến mất (Ảnh internet)
Còn các làng cổ quanh hồ Tây nhiều vô kể với lịch sử thăng trầm, dù biến mất trên thực tế thì trong tâm thức của người Hà Nội nó vẫn tồn tại: làng Nghi Tàm, quê hương nhà thơ "Bà huyện Thanh Quan" với chùa Kim Liên có kiến trúc độc đáo; làng Xuân Tảo với đền Sóc thờ Thánh Gióng; làng Trích Sài có chùa Thiên Niên thờ bà tổ nghề dệt lĩnh; làng Thụy Khuê có chùa Bà Anh; làng Nhật Tân có nghề trồng đào nổi tiếng, làng Yên Thái với nghề làm giấy dó…Xa hơn chút là làng Khán Xuân, làng Ngọc Hà trồng hoa…Quanh hồ có tới 64 di tích, trong đó có 21 ngôi đình, đền, chùa đã được xếp hạng với nhiều di tích nổi tiếng và nhiều văn vật giá trị. Có chuyện trong lịch sử đã kể anh chàng chài lưới đánh bắt cá trên hồ Dâm Đàm tên Mục Thận vì có công cứu vua Lý Nhân Tông nên được phong làm Đô uý và được ban đất quanh hồ làm thực ấp. Khi mất, ông được lập đền thờ ở làng Võng Thị, truy phong tước Thái úy Duệ Lượng Công. Võng Thị giờ vẫn bám theo con đường quanh hồ có nhiều biệt thự đẹp, sang trọng của nhà giàu. Quanh đó vẫn còn các làng cổ nhưng chả còn cổ, chỉ còn ở tên gọi.

Nhưng con tàu "ma" trước đây trên hồ Tây (Ảnh internet)
Hồ Tây giờ nhỏ bé lắm so với trước đây. Sau mỗi thời kỳ phát triển của thành phố thì hồ Tây thu mình lại. Những tòa nhà, biệt thự,khách sạn lấn dần ra, mặt nước như bị dồn ứ không lối thoát. Có người đã ước tính từ năm 1987 tới nay, hồ Tây đã bị lấn chiếm khoảng 50ha. Ôi chao, 50ha đất là bao nhiêu tiền hả trời? Chiếm cảnh đẹp để lấy tiền. Đổi di tích để lấy dự án. Giờ đâu chỉ còn 526 ha mặt nước với chu vi vòng hồ là 18km. Mỗi chiều đạp xe quanh hồ Tây vẫn còn đẹp lắm. Vẻ đẹp bị xâm hại mà vẫn làm nao lòng người mới đến và người thành thân thuộc. Chợt đọc lại bài “Chơi hồ Tây nhớ bạn” của nữ sỹ tài hoa Hồ Xuân Hương:
Phong cảnh Hồ Tây chẳng khác xưa
Người đồng châu trước biết bao giờ
Nhật Tân đê lở nhưng còn lối
Trấn Bắc rêu phong vẫn ngấn thờ
Nọ vực Trâu Vàng trăng lại bóng
Kìa gò Phượng Đất khói tuôn mờ
Hồ kia thăm thẳm sâu dường mấy
So dạ hoài nhân chửa dễ vừa

Sẽ có cây cầu này qua hồ Tây? (Ảnh TTXVA)
Lại có chuyện náo loạn vì nghe đâu người ta sắp làm một đường tàu chạy trên không, băng qua hồ Tây. Nếu chuyện đó xảy ra, có lẽ hồ Tây sẽ chấm hết sứ mạng danh lam của Hà Nội. Sẽ không còn là đặc sản của thủ đô mà khách phương xa đến đều yêu mến ghé thăm. Liệu nó có giống cái ao làng chảy qua chân cây cầu? Chắc chắn không thể lãng mạn để các cô gái ngồi giặt áo mà hát trong tiếng sáo của trai làng như lời một bài hát. Đây có phải là dấu chấm hết cho vẻ đẹp liêu trai của hồ Tây?   

Chùa Trăm Gian (Ảnh internet)
Mấy ngày nay dư luận ồn ào, giận dữ trước việc chùa Trăm Gian ngót 1000 năm tuổi bị phá đi xây mới (http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/86114/kinh-ngac-vi-chua-tram-gian-bi-huy-hoai-mot-cach-vo-loi.html). Chùa được lập từ đời Lý Cao Tông (nhà Lý), niên hiệu Trinh Phù thứ 10, 1185. Đến thời nhà Trần có hòa thượng Bình An, quê ở Bối Khê tu ở đây. Tương truyền Ngài có nhiều phép lạ. Sau khi Ngài mất, dân làng xây tháp để giữ gìn hài cốt và tôn gọi là Đức Thánh Bối. 

Ảnh internet
Có truyền thuyết kể sự ra đời của Ngài như sau: vào thời nhà Trần, ở làng Bối Khê có một người phụ nữ nằm mộng thấy Đức Phật giáng sinh, có mang, sinh ra đứa con trai. Năm lên 9 tuổi, sau khi bố mẹ mất, con trai ấy bỏ nhà vào tu ở chùa Đại Bi trong làng. Lên 15 tuổi, đến thôn Tiên Lữ, xã Tiên Phương, (huyện Chương Mỹ), thấy cảnh đẹp, người xin yết kiến và theo học kinh kệ với trưởng lão tu tại ngôi chùa trên núi. Sau mười năm học đạo, người thanh niên đó hiểu thấu mọi phép linh thông. Vua Trần nghe tiếng, sắc phong là Hòa thượng, đặt hiệu là Đức Minh rồi mời về tu ở chùa trong kinh đô.

Sau khi vị trưởng lão ở chùa Tiên Lữ viên tịch, Hòa Thượng Đức Minh xin về làng dựng ngôi chùa mới. Năm 95 tuổi, Sư ngồi vào một cái khám gỗ, từ biệt đệ tử rồi siêu thoát. Một trăm ngày sau, đệ tử mở cửa khám, kim quang Sư bay mùi thơm nức, ngào ngạt gần xa. Dân làng và đệ tử xây tháp để gìn giữ kim thân và tôn thờ là Đức Thánh Bối.

Ảnh internet
Chùa Trăm Gian có ao sen, gác chuông và 100 gian chùa rất đẹp và được công nhận di tích lịch sử quốc gia. Giờ thì nét cổ kính không còn nữa. Kinh ngạc vì sự vô minh, ngu dốt, tham lam, vô cảm của con người, đặc biệt những người có trách nhiệm. May quá cho mình đã từng đến một lần, được nhìn ngôi chùa cổ lần cuối trước khi người ta làm “cách mạng” cho chùa. Hình như đất nước đang trong cơn máu lửa của các cuộc cách mạng? Cái gì cũng cách mạng trừ tư duy…Đau khổ cho những ai yêu quí di sản cha ông. Nhưng nỗi đau khổ này có là gì với tinh thần dự án phần phật? Và có dự án là có tiền…

Câu đối trên cổng làng Yên Thái phía đường Thụy Khuê:
Mỹ tục thuần phong, vĩnh chiếu Tây hồ minh kính
Thiện ngôn hảo sự, trường lưu mạt lị danh hương
(Có người tạm dịch: Mỹ tục thuần phong mãi mãi chiếu trên gương nước hồ Tây. Lời hay việc tốt lưu truyền dài lâu như hương thơm của hoa nhài).

Đúng thế. Nhưng đó là chuyện của quá khứ khi con người còn muốn giữ gìn thuần phong mĩ tục. Giờ thì không phải lúc bàn những chuyện xa xỉ này trước cơn lốc làm giàu và sống giàu…Dù lưu truyền trong sử sách về một thời điên khùng như hiện nay cũng không làm ai đó lo sợ vì lúc đó đã ở cõi thiên thu. Với họ chết là hết. Tiếng xấu để đời là thứ khỏi nghĩ bàn. Vì thế…
Thành nhà Mạc ở Tuyên Quang thành cái “lò gạch” án ngữ ngay lối vào thành phố. Rất hợp với thời của Chí Phèo hiện đại.
Chùa cổ Trăm Gian đã mất…
Hồ Tây sắp mất…
Và rất nhiều thứ đã mất mà không thể nhìn thấy, chỉ có thể cảm thấy…Đành lòng dặn mình, thôi đừng hoài cổ nữa làm gì…

32 nhận xét:

  1. Cám ơn chị 18 đã viết về Hồ Tây - Thụy Khuê quê em ná!

    Trả lờiXóa
  2. - Những cái bảo tàng ở Hà Nội, mà Thùy Linh nhắc ở trên, mình đều đã ghé thăm dăm ba lần, riêng bảo tàng mỹ thuật đã thăm khoảng vài chục lần. Bảo tàng có cái gì nó mê dụ lắm Thùy Linh ạ.
    - Nhắc đến các di tích bị xâm hại, hoặc "tôn tạo" mà buồn. Nếu mình không nhầm, thời Nguyễn xây dựng rất nhiều đền chùa miếu mạo. Thời Tự Đức, Khải Định có nhiều sắc phong cho các đình chùa, giấy mực, hoa văn trải qua hàng trăm năm, đến bây giờ vẫn tuyệt hảo. Thời Nguyễn cũng có công mở mang thống nhất đất nước từ Mục Nam Quan đến Mũi Cà Mau và có cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nữa. Thời cách mạng nổi lên, đền miếu bị phá tanh bành, đất đai biển đảo bị Trung Cộng gặm nhấm không biết bao nhiêu mà kể. Nhưng nếu có ai lên tiếng bảo vệ thì bị chụp mũ quy kết ngay. Cái lò gạch xứ Tuyên, như Thùy Linh vừa đề cập, cũng thật phiền hà, hệ lụy... Ai đúng? Dân đúng, nhưng dân không có vũ khí và lực lượng bảo vệ công lý, nên quyền làm chủ tập thể XHCN hóa ra hình thức.
    - À, ở bảo tàng cách mạng có cái máy chém, Thùy Linh ạ.
    Vũ Xuân Tửu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồi ở Nga em đi xem mấy bảo tàng nhà văn Nga, rất giản dị nhưng thấy trong đó cả cuộc đời của một con người. Về cứ ngẩn ngở nghĩ mãi. Ở VN em đi xem bảo tàng về chả nhớ gì sât. Anh nhắc em mới nhớ ra cái máy chém...Hehe...
      Thân mến!

      Xóa
    2. Hồi ở Nga em đi xem mấy bảo tàng nhà văn Nga, rất giản dị nhưng thấy trong đó cả cuộc đời của một con người. Về cứ ngẩn ngở nghĩ mãi. Ở VN em đi xem bảo tàng về chả nhớ gì sât. Anh nhắc em mới nhớ ra cái máy chém...Hehe...
      Thân mến!

      Xóa
    3. Cuối những năm 1980 em được đi trại hè ở Tiệp (bây giờ là Séc), thăm cái bảo tàng ngựa (đơn giản về ngựa thôi nhá), bây giờ vẫn còn ấn tượng. Bảo tàng VN thì chỉ còn ấn tượng về mấy cái sa bàn, mấy khẩu pháo ở BTQĐ, cũng phải đến 20 năm nay rồi không đi thăm các bảo tàng. Nghe nói, BT Hà Nội có nhiều cái "hay" lắm.

      Xóa
  3. Gửi chị Thùy Linh:
    - Có 1 câu sai chính tả (thường tình vì ta làm trên bàn phím), đó là cá Trắm chứ không phải "cá chắm". Dân Nam Định hơi bị "sành điệu" về nói ngọng. Nghe người ta nói thế?
    -Bây giờ "tư duy nhiệm kỳ" chị Linh à. Người ta quan tâm đến dự án trong "nhiệm kỳ", có thể mới được đại diện chủ đầu tư, nhà thầu, tư vấn "lại quả" chị à. Đố chị tìm ra quan chức duyệt dự án nào quan tâm đến văn hóa?
    - Người ta vay ODA Trung Quốc, làm đường sắt đô thị qua Hồ Tây là mắc mưu Trung Quốc; bon Tàu Khựa sẽ "yểm" vào linh huyệt của nước Việt và dễ nhìn thấy nhất là hủy hoại xong 1 danh lam thắng cảnh của nước Việt, phần hồn vía của Hà Nội.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cám ơn ạ. Sẽ sửa ngay. TL rất sợ mất hồ Tây vì như thế HN gàn như chả còn gì nữa...
      Thân mến!

      Xóa
  4. Hai người khì khiêng hoặc khênh con cá ,chứ 2 người không thể gánh con cá ,bạn nhé .Gánh thì chỉ 1 người .

    Trả lờiXóa
  5. Trong Qui định về Quản lí di tích lịch sử, về các hành vi bị nghiêm cấm thì hai điều đầu tiên là
    1. Các hình thức mở rộng, mua, bán, hiến tặng đất đai di tích trái pháp luật; xây dựng, sửa chữa di tích khi chưa được phép của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.

    2. Tự ý thay đổi, sửa chữa, bổ sung đồ thờ trong di tích.


    Qui định có từ lâu, các di tích vẫn lien tục bị xâm hại. Phải chăng các lợi lộc thu được quanh mấy cái "tu tạo" này quá lớn khiến nga làm liều ? Nếu ko nghiêm trị các người có liên quan thì sẽ còn những chuyện thế này. Trước mắt là cách chức GĐ Sở Van thể du, còn bộ trước nếu còn liêm sĩ thì từ chức đi - như một bài học cho người kế nhiệm. Chỉ với hành động như thế mới chuộc được cái lỗi tày trời của mình.
    Ui, tôi lại lẩn thẩn mất rùi, hic

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. bộ trước = bộ trưởng. xin lôi

      Xóa
    2. Dạ, em rất tiếc chùa Trăm Gian vì mấy năm trước em ghé qua thấy rất đẹp. Có thể cũng có hư hại, cần tu bổ, nhưng không thể tu bổ bằng cách đạp đi xây mới. Di sản đã ít, phá thế này chả mấy chốc VN sẽ là nước "hiện đại" toàn diện, vững chắc...Haizz...
      Thân mến!

      Xóa
  6. "Lại hỏi, bảo tàng Lịch sử khác gì với bảo tàng Cách mạng? Trả lời thế, thế…Bạn ngạc nhiên lắm. Vẫn không hiểu sao cách mạng lại không là lịch sử mà cần đến hai bảo tàng?". Cái này từ hồi còn bé tí em đã thắc mắc mà chưa được ai giải đáp. Chị trả lời thế, thế... là dư lào?
    Còn cái chuyện trùng tu di tích, danh thắng bây giờ thì chán lắm, sờ đâu cũng toàn thấy gạch, xi măng, bê tông thôi ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào em yêu quí. Chị sẽ trả lời cho em riêng nhé, hihi...
      Thi nhau xây chùa to đúc tượng lớn, nhưng việc tu và hoằng pháp thì mấy ai để ý? Vậy chùa to tượng lớn là hoàn toàn trái với đạo Phật...
      Thân mến!

      Xóa
    2. Trong một lần về Việt Nam làm việc thì tôi đã cùng mấy đứa bạn Czech đi thăm một số bảo tàng ở Hà Nội và tất nhiên bọn hỏi cũng hỏi tại sao Bảo tàng Cách mạng không nằm trong Bảo tàng Lịch sử như một phần của nó. Khi nghe cô thuyết minh viên giải thích là Bảo tàng CM chỉ bao gọn cho thời kỳ chuyên chính vô sản, do đảng cộng sản lãnh đạo thì cả bọn trợn ngược mắt và một thằng trong bọn hỏi rằng CM thì nằm ngoài phạm vi của lịch sử à???

      Giống như vợ chồng người bạn Pháp của T.L thì bọn nó chỉ thích ngắm phong cảnh của HN vì theo như bọn nó thì bảo tàng của mình nghèo nàn về hiện vật quá và không để lại ấn tượng mấy. Ấn tượng nhất đối với bọn nó là địa đạo Củ Chi. Chỉ sợ vài năm nữa thì ngay phong cảnh thơ mộng của Hà Nội cũng chẳng còn để cho bọn nó ngắm nữa.

      Xóa
    3. Anh Vũ Xuân Tửu nói bảo tàng CM có máy chém, hihi...Đúng là ấn tượng nhất anh Phú Hòa ạ.

      Xóa
  7. "Hình như đất nước đang trong cơn máu lửa của các cuộc cách mạng? Cái gì cũng cách mạng trừ tư duy…"
    Chuyện đất nước to tát quá thôi thì gắng sống ít năm nữa cố mà cách mạng được cái tư duy của bản thân xem sao.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tư duy của PNT như đổ bê tông. Cách là mất đầu luôn đó...Hờ, hờ...

      Xóa
  8. Tôi cũng vừa đọc 1 truyện ngắn của anh PN.Tiến viết về HN, ký ức với vài bạn người Hoa của anh ấy... Câu chuyện của anh Tiến rất thật : bởi tôi cũng đã có những bạn người Hoa , cũng đã có mặt ở HN đúng cái thời "có nghề làm dép nhựa hái ra tiền.."...Giờ, đọc bài và xem mấy bức ảnh HN xưa của chị TL ... gợi nhớ về 1 HN , trước khị bị sáp nhập lên thành HN hổ lốn, to đùng hiện nay, HN của những "bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời" ; HN thời còn những hàng đinh bằng đồng trên mặt đường, để phân làn giao thông cho người đi bộ với người đi xe đạp lẫn với ô tô trước ga Hàng Cỏ, Hàng Lọng (đường Nam bộ), rồi Trần Hưng Đạo, Hàng Bài, Tràng Tiền đã mất hẳn ! HN nay cũng không còn mùi hương trầm quyện lẫn mùi hương của hoa hồng, hoa huệ phảng phất trên các phố nhỏ, thay vào đó là nhức óc và sặc sụa mùi xăng dầu, tiếng gầm rú của các loại xe cơ giới !
    Biết bao "Dự án hoành tráng" để "tôn tạo" HN...nhưng giao thông HN ngày càng khó đi lại ; Di tích, cảnh quan, nếp sống đẹp thuần Việt lụi tàn dần !
    Có lẽ vì thế mà 1 ông bạn tôi, đi bộ đội thời "chống Mỹ" nay ở Sài Gòn, nhà cũ ngoài Bắc phải qua HN, nhưng hơn 15 năm nay, mỗi lần về quê thì "dứt khoát không vào, ở lại HN.", hỏi thì anh ta bảo : " Tao ghét HN ! dân HN khinh người, quá lắm, quán xá Sài Gòn đâu có chuyện đuổi khách thô thiển như HN, trong đó chỉ mất 3- 4 chục ngàn gọi đồ uống, thì cứ ngồi cả ngày, mà còn được tiếp thêm nhiều tuần trà miễn phí, đố đứa nào dám tỏ ra khó chịu với khách, chính ông cũng thấy thế rồi đấy thôi !" Đó không phải là tất cả HN . Nhưng ác cảm về HN trong anh bạn tôi sẽ không bao giờ mất ! (dù tôi có chửi hắn là "khùng" hay "thiển cận" ..) !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, anh Lê Huy. HN đã mất bản sắc từ lâu rồi. Giờ là đa phong cách, đa tính cách, và mất dần văn hóa. Nhưng nếu biết tìm vẫn có một HN âm thầm, lặng lẽ lui dần vào bên trong, đâu đó, ở ai đó, không gian nào đó...Em tin là vẫn còn ạ.

      Xóa
  9. Văn hóa là diện mạo của tinh thần, là chiều sâu của cốt cách, là tâm linh của bản sắc dân tộc. Lẽ ra chỉ cần tự hào và giữ vững tính trường tồn là đủ rồi, người ta còn rặn thêm ý thích biến văn hóa thành thứ trang phục, bình phong đại diện cho mưu đồ riêng tư. Mà đã "trang phục", "bình phong", "mưu đồ"... tất nhào nặn, xoa véo, bóp tròn bóp méo đến mức trở thành "siêu thời trang" quái gở, âu cũng là chuyện chẳng đặng đừng. Túi tham như Thùy Linh nhắc tới, một khi đã phình to hết cỡ, thì ngộ nhận cũng nuốt luôn, vô minh cũng nuốt luôn, cuối cùng nhào nặn thành một gã béo phị, người chả ra người, âm binh chả ra âm binh, một thứ hồn ma bóng quỉ mang hình hài nhân gian, miệng la :phát huy, chân thì đạp đổ. Hic...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thấy muốn giữ gìn bản sắc dân tộc chỉ cần bỏ bớt chứ không cần thêm: bỏ ý thức hệ, bỏ con người mới, bỏ các loại tính...Khôi phục lại đạo Phật nguyên thủy, không đưa vào những tín ngưỡng khác dễ dẫn đến mê tín. từ đạo Phật, cộng với tinh thần tiến bộ của các đạo khác để lấy đó làm nền tảng tình thần, cốt cách...Văn hóa dân tộc sẽ từ từ lộ diện ạ.

      Xóa
    2. Eo ui ! Bỏ bớt thứ gì, chứ đòi bỏ mấy thứ mà Thùy Linh chọn, coi chừng ngay ngày mai sẽ có người ném vài cái bao cao su xuống gầm giường rồi hô hoán lên thì ... mệt to. Huhu...

      Xóa
  10. Em đố bác nào chỉ ra được những nét đặc trưng của Hà nội từ sau 1954 đến nay.Theo e thì HN đã không còn gì từ ngày đó rồi chứ không phải đến giờ mới mất thôi thì đành "Thành kính phân ưu " với "dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An" nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin thành kính phân ưu cùng bạn, hihi...
      Cái câu "dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An" mình được nghe một ý kiến sau: Tràng An này là ở kinh đô Hoa Lư xưa. Khi Lý Công Uẩn di kinh đô về Đại La thì người Tràng An ở Hoa Lư ngậm ngùi tiếc nhớ và vẫn tự hào về nơi họ đã sống. Thế nên lên Đại La (rồi là Thăng Long) họ mang cảm thức đó để đến với cư dân Thăng Long là dẫu không thanh lịch thì chúng tôi đây vẫn là người Tràng An nhé...Mình thấy hợp lý đấy chứ.

      Xóa
  11. Buồn rồi sẽ chả có gì để mà giữ nữa..

    Trả lờiXóa
  12. - Quê ngoại mình ở xã Trường Yên, huyện Gia Khánh (Ninh Bình). Trường Yên là từ Tràng An mà ra, nhưng không hiểu nguyên do vì đâu, có lẽ tránh sự húy kỵ gì đó? Gia Khánh nay đổi thành huyện Hoa Lư. Các cụ tự hào về cái tên Tràng An lắm. Nhưng cũng nghe nói, bên Tàu có thời kinh đô đặt ở Tràng An, nên các thuộc quốc cũng y theo. Tràng An cũng đặt ở Hà Nội nữa. Nói chung là rắc rối, cái hay ai cũng muốn nhận cho sang, chứ chưa chắc đã có ích gì.
    - Bây giờ, bảo Hà Nội thanh lịch cũng phải, mà bảo không cũng phải. Vì thanh lịch không hẳn là các dự án cải tạo thủ đô hoành tráng, cũng không phải chính trị hóa thanh lịch mà thành thanh lịch được đâu. Thanh lịch hiện ra ở cốt cách văn hóa của con người và để lại dấu ấn trong các công trình kiến trúc, lịch sử,vv... Cái cuộc kỷ niệm 1000 năm Thăng Long hoành tráng vừa rồi, thì sự thanh lịch của người Tràng An (Hà Nội) được khôi phục và tăng lên được bao nhiêu?
    Vũ Xuân Tửu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin góp lời với bác Tửu về xuất xứ Tràng An.
      Thực tế ở nước ta Tràng An là chỉ kinh đô Hoa Lư của nước Đại Cồ Việt. Và cái tên Tràng An là lấy theo kinh đô của nhà Hán nhưng có lẽ không phải vì Đại Cồ Việt là thuộc quốc mà là từ cái chí của Đinh Tiên Hoàng muốn sánh ngang bằng với Tống triều.
      "Cồ Việt quốc đương Tống Khai Bảo
      Hoa Lư đô thị Hán Tràng An"
      Sau Lý Thái tổ dời đô về Đại La lại lấy tên Tràng An cho kinh đô mới. Vua Lý còn đem theo các địa danh đã có ở Hoa Lư (Tràng An cũ) về Đại La như Cầu Dền, Tràng Tiền, Một Cột...
      Các tên này lại chuyển vào Huế khi nhà Nguyễn lấy Huế làm kinh đô.
      Còn cố đô Hoa Lư được Lý Thái Tổ đặt là Phủ Tràng An. Sau chả biết huý kỵ điều gì mà gọi chệch thành Trường Yên. (Riêng các địa danh của cả nước (trừ kinh đô Huế)mà có chữ An đổi thành Yên rất phổ biến từ thời nhà Nguyễn như An Định thành Yên Định, An Nhân thành Yên Nhân, Tân An thành Tân Yên v.v)

      Xóa
  13. Tôi không phải người HÀ Nội nhưng được sống ở HN một thời gian khá lâu, tôi nhận thấy HN đẹp hình như chỉ nhờ vào những cái cũ kỷ, xưa xưa chứ không phải là những cái mới. Không ít người chê lối sống HN hiện tại là nhốn nháo, nhưng tôi có bà thím, người HN gốc lại có cách ứng xử với mọi người không chê vào đâu được. Tôi người miền Nam, sống trong một gia đình gia giáo, mỗi lần ra thăm ăn ở cả tuần, tuy tính khí và sinh hoạt của tôi nhiều thứ đã được xếp vào loại lạc hậu nhưng chưa bao giờ thấy thím phàn nàn hay biểu hiện khó chịu nào cả.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, đúng như vậy đấy ạ. Nhưng những người như thím anh gần như tuyệt chủng. Rất tiếc. Sự sang trọng không thể học được mà nó được di truyền theo văn hóa gia đình. Sự sang trọng hoàn toàn không phụ thuộc vào giàu sang, cũ mới...Đó là TL nghĩ vậy ạ.
      Thân mến!

      Xóa
  14. Nhân Thùy Linh nói đến di tích Chùa Trăm gian, bị "tôn tạo", mình trao đổi với nhà báo Đỗ Doãn Hoàng. Hoàng bảo, 15 báo đăng dồn dập, 11 tỷ cơ mà. Mình cám ơn Hoàng, một nhà báo đầy tâm huyết, đã nói giúp dân Tuyên Quang, về vụ rừng Hàm Yên và phế tích thành nhà Mạc. Những vụ mà Hoàng đề cập, đều nổi đình nổi đám cả. Lãnh đạo thủ đô bắt đầu có ý kiến chỉ đạo chấn chỉnh rồi. Mong sao đó là sự cầu thị, chứ không phải đối phó như nơi nọ nơi kia...
    Vũ Xuân Tửu

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vẫn lại một chữ TIỀN anh ạ. Khổ quá, buồn quá, chán quá...
      Sẽ tới lúc VN không cần có di sản nào nữa. Hiện đại, hoành tráng nhé. Hu hu...

      Xóa