Lâu nay dân tình hay được nghe câu phê phán từ chính quyền:
“Đây là những phần tử bất mãn”; “Những người tham gia là những kẻ bất mãn”;
“Xuất phát từ sự bất mãn nên…”…Tóm lại những người bất mãn việc gì đó liên quan
đến họ hay xã hội khiến họ có hành động phản ứng để biểu thị sự bất mãn đó đều
bị xem xét và cáo buộc là nguyên nhân tội lỗi, cho dù sự bất mãn là chính đáng.
Tại sao không được bất mãn khi không hài lòng với sự điều hành của chính phủ?
Tại sao không được bất mãn về cách giải quyết bất công, thiếu minh bạch với
quyền lợi của họ? Tại sao bắt con người phải đồng lòng nhất trí với những việc
mà họ thấy không đáng được sự tin tưởng ấy? Tại sao những người bất mãn bị coi
là xấu xa trong mắt chính quyền? Tại sao sự bất mãn do không được chia sẻ, cảm
thông và giải quyết thấu đáo từ chính quyền dẫn đến việc người dân bất tuân
phục lại bị coi là tội lỗi, tội phạm? Nếu cứ tiếp tục vòng xoáy vô lý này thì
giữa người dân và chính quyền chắc chắn không thể giải quyết những vấn nạn của
xã hội, chính trị, kinh tế…hiện nay. Cả xã hội nơi gần 90 triệu dân đang sống
đồng hành với quá nhiều bất mãn, bất an và bất tuân phục. Liệu xã hội có thể
phát triển được không với tâm lý bất an đến mức gần như tâm thần hiện nay? Liệu
đây có phải là nguyên nhân khiến tội phạm nhiều hơn bao giờ hết, tàn độc hơn
bao giờ hết, khó hiểu hơn bao giờ hết? Tình trạng này kéo dài đến khi nào? Mời
bạn bè đọc tham khảo bài viết dưới đây mà TL sưu tầm được.
Cảm giác bất an trong Tâm Lý Học
Bất an là một cảm giác, một trạng thái tâm lý bình thường
của con người. Sẽ chẳng có gì là đáng bàn nếu nó xuất hiện ở một hoặc một vài
cá nhân. Vấn đề cần nghiên cứu là cộng đồng, hay nói rộng hơn, xã hội sẽ đi về
đâu khi bất an trở thành một trạng thái tâm lý phổ biến.
Trên tinh thần đó, chúng tôi sẽ tiếp cận và phân tích cảm giác bất an từ một
góc độ khác – đó là cảm giác bất an như là tín hiệu về sự xuất hiện của các rủi
ro trong đời sống. Hy vọng nó sẽ cung cấp cho các nhà khoa học những gợi ý về
việc xây dựng một lý thuyết có ý nghĩa thực tiễn – lý thuyết quản lý rủi ro
trong xã hội hiện đại.
Cảm giác bất an như một hiện tượng xã hội phổ biến
Nhằm làm rõ đối tượng nghiên cứu trong bài viết này, chúng
ta hãy cùng nhau trả lời các câu hỏi cảm giác bất an là gì? Là khủng hoảng niềm
tin, là rối loạn nhận thức, là những nghi ngờ về tính hợp pháp của hành vi hay
là nỗi lo sợ vô hình, thường trực và khó cắt nghĩa?
Trước hết, bất an là một cảm giác, và giống như bất kỳ trạng thái cảm xúc nào
của con người, nó mang đậm sắc thái trừu tượng. Chính bởi vậy, thật khó để xây
dựng một định nghĩa cụ thể và tuyệt đối chính xác về cảm giác bất an. Bài viết
này sẽ nghiên cứu cảm giác bất an trên tư cách là một nỗi lo sợ vô hình, thường
trực và khó cắt nghĩa bởi nó là hệ quả mang tính chất tổ hợp của sự khủng hoảng
niềm tin, rối loạn về nhận thức và những nghi ngờ về tính hợp pháp của hành vi.
Ba loại cảm giác trên tựa như những mạch nước ngầm khác nhau trong tâm hồn mỗi
con người và cùng đổ về một dòng suối - đó chính là cảm giác bất an.
Từ góc độ phân tâm học, bất an là năng lực cảm biến của con người về những
rủi ro có thể xảy đến với mình (hoặc lien quan đến mình), và vì thế, nó
phần nào giống như bản năng sinh tồn hay một loại phản ứng của con người trước
những tín hiệu về sự xuất hiện của rủi ro. Vì vậy, không bao giờ cảm giác bất
an bị triệt tiêu, nếu con người không cảm thấy bất an thì chắc chắn, anh ta đã
bị thoái hóa cả về tâm hồn lẫn nhận thức. Tuy nhiên, khác với các loại cảm giác
khác, ngay cả khi được chia sẻ, cảm giác bất an vẫn không tăng lên hay vợi đi
bởi nó là tín hiệu thông báo sự xuất hiện của một rủi ro nào đó, trong khi rủi
ro là có thực và nằm ngoài ý muốn của con người. Vì lý do đó, cảm giác bất an
phải trở thành một đối tượng nghiên cứu quan trọng của ngành xã hội học.
Như trên đã phân tích, bất an là một trạng thái tâm lý bình thường và phổ biến
của con người; nó, thậm chí, còn nói lên sự lành mạnh (về mặt sinh học) của con
người, thể hiện sự nhạy cảm của con người trước cả những rủi ro chủ quan và
khách quan. Tuy nhiên, khi bất an trở thành trạng thái tâm lý phổ biến của cộng
đồng hay của xã hội thì quả thực rất đáng lo ngại bởi nó nói lên sự không lành
mạnh của cộng đồng hoặc xã hội. Nói cách khác, nếu bất an trở thành một hiện
tượng xã hội phổ biến, chúng ta sẽ phải đối mặt với một rủi ro cực lớn trên
phạm vi toàn xã hội - đó là sự khủng hoảng tâm lý có tính chất toàn diện và sâu
sắc.
Trước khi đi vào những nghiên cứu sâu hơn, chúng ta hãy bắt đầu với việc lý
giải tính phổ biến của cảm giác bất an. Tại sao cảm giác bất an lại trở thành
một hiện tượng xã hội phổ biến?
Trong quan điểm của chúng tôi, điều này xảy ra khi và chỉ khi xã hội tiềm ẩn
đầy đủ các tín hiệu về rủi ro và điều kiện xảy ra rủi ro. Trên thực tế, con
người cảm nhận về sự bất an rất khác nhau vì cảm giác không chỉ đơn thuần là
một kích thích mà nó còn là hệ quả của quá trình nhận thức. Nói cách khác, con
người nhận thức về các lĩnh vực cụ thể của đời sống khác nhau (chẳng hạn kinh
tế, chính trị, văn hóa, giáo dục) nên có cảm giác về sự bất an rất khác nhau.
Do đó, sự xuất hiện phổ biến và triền mien của cảm giác bất an cho phép đi đến
kết luận: gần như hết thảy các lĩnh vực khác nhau của xã hội đang tiềm ẩn rủi
ro. Một nền kinh tế không chuyên nghiệp, các giá trị không được xác lập một
cách minh bạch, con người không còn năng lực tin vào sự trong sạch của chính
mình, các giới hạn về mặt nguyên lý, về đạo đức không được kiểm soát và những
điều tương tự như thế chính là nguyên nhân của sự xuất hiện phổ biến của cảm
giác bất an.
Các phân tích trên cho thấy chúng ta không thể dừng lại ở việc xem xét cảm giác bất an như một hiện tượng tâm lý phổ biến mà phải coi nó như là tham số quan trọng nhất của lý thuyết quản lý rủi ro trong xã hội hiện đại. Chừng nào làm được như vậy, chúng ta sẽ biến xã hội Việt Nam trở thành một đối tượng có thể dự báo trong mắt cộng đồng quốc tế.
Từ cảm giác bất an đến ý tưởng về lý thuyết quản lý rủi ro
Nhiệm vụ của xã hội là phát hiện tính phổ biến của cảm giác
bởi tính phổ biến của cảm giác là một thông điệp quan trọng về các trạng thái
khác nhau của xã hội. Tính phổ biến của cảm giác bất an cho thấy xã hội đang
tiềm ẩn những rủi ro khác nhau trong các lĩnh vực của đời sống. Vì vậy, đi từ
tính phổ biến của cảm giác bất an, chúng ta có thể xây dựng lý thuyết quản lý rủi
ro trong xã hội hiện đại.
Điều tra xã hội học cảm giác bất an là nghiên cứu các rủi ro của xã hội. Chúng ta đang sống trong một xã hội mà cảm giác bất an rất rõ rệt và phổ biến nhưng không có bằng chứng thống kê hay phát hiện xã hội học nào chứng minh sự tồn tại khoa học của những cảm giác bất an mang tính phổ biến. Điều này cho thấy xã hội không nhận ra rằng điều tra về cảm giác bất an của con người là một nhiệm vụ cần được pháp chế hóa. Nói cách khác, tiến hành các điều tra xã hội về cảm giác bất an và dùng các kết quả đó để dự báo các rủi ro, phát hiện tính phổ biến cũng như nguy cơ của các rủi ro và giải pháp ngăn chặn chúng là nhiệm vụ quan trọng của nhà nước.
Các phân tích trên chỉ ra rằng tính phổ biến của cảm giác bất an là cơ sở để phát hiện rủi ro và nghiên cứu các giải pháp ứng phó. Tình trạng tha hóa về đạo đức, kinh tế, văn hóa và giáo dục đều thể hiện một cách rõ ràng qua cảm giác bất an của con người. Do đó, nó là phương tiện khoa học và hữu hiệu nhất để các chính phủ có thể đo đạc tâm lý xã hội phổ biến và từ đó quản lý xã hội của mình. Thật đáng tiếc là các chính phủ vẫn chưa ý thức được hết tầm quan trọng của công cụ này, dẫn đến tình trạng chính phủ không hiểu rõ đối tượng mà mình quản lý. Điều này không chỉ là hệ quả của tình trạng lạc hậu về nhận thức của chính phủ mà còn nói lên sự xơ cứng của xã hội trước các hiện tượng gây ra cảm giác bất an phổ biến. Đây mới chính là điều đáng sợ nhất bởi nó báo hiệu một sự thoái hóa về nhận thức, về cảm giác và về trách nhiệm trên phạm vi toàn xã hội.
Xây dựng quy trình quản lý rủi ro trên nền tảng những nghiên
cứu về Cảm giác bất an
Một xã hội dân chủ là môi trường lý tưởng nhất đảm bảo sự thành công của
việc xây dựng quy trình quản lý rủi ro. Sở dĩ có thể kết luận như vậy là
bởi xã hội dân chủ cho phép con người bày tỏ cảm xúc của mình một cách chân
thật và chính xác; trên cơ sở đó, con người mới có thể nói một cách công khai
về cảm giác bất an của mình, nghĩa là cung cấp cho nhà nước những linh cảm hoặc
dự báo mang tính chất cá nhân và cụ thể về một loại rủi ro nào đó. Bất an là
một cảm giác bản năng, nhưng mô tả cảm giác bất an lại là một hành vi văn hóa.
Do đó, để mô tả cảm giác của mình một cách chính xác, con người cần phải có
những kinh nghiệm văn hóa, hay nói cách khác, con người cần phải được giáo đục
về tính chính đáng trong việc mô tả cảm giác của mình, nghĩa là phải giúp con
người nhận ra rằng mô tả cảm giác của mình là một quyền mang chất lượng văn
hóa. Dường như, nhân loại luôn luôn khủng hoảng cái mà mình không biết
và vụng về trong việc mô tả những linh cảm của mình về rủi ro, điều này góp
phần tạo nên sự rối loạn về thông tin - nguyên nhân căn bản của sự bất lực
trong việc nhận thức thế giới.
Nhà nước dân chủ cho phép con người mở rộng không gian văn hóa; trên cơ sở đó,
con người sẽ ra làm phong phú mình với việc trải nghiệm những kinh nghiệm văn
hóa khác nhau – đây chính là tiền đề để biến cảm giác nói chung và cảm giác bất
an nói riêng, trở thành những tham số mang tính chất thống kê và dự báo. Từ
trước đến nay, các mô hình nhà nước khác không chú trọng lắm đến việc đảm bảo
tự do của con người trong việc mô tả khát vọng cũng như cảm giác của mình.
Trong khi đó, tự do trong mô tả cảm giác là thành tố đầu tiên và quan trọng
nhất tạo nên khái niệm tự do. Nếu con người không tự do trong nhận thức và
bắt đầu bằng hình thức sơ khai nhất là tự do trong cảm nhận hay tự do trong
việc mô tả cảm giác, thì con người không bao giờ đạt tới trạng thái tự do. Việc
khoác lên mình những cảm xúc không có thật của những thành viên khác nhau tạo
ra một xã hội không có năng lực dự báo bởi phần lớn các trạng thái cảm xúc -
trên tư cách các tham số dự báo - đều giả tạo, và do đó, tham vọng đo đạc cảm
xúc nói chung và đo đạc cảm giác bất an nói riêng là không thể thực hiện được.
Một trong những điểm ưu việt của chế độ dân chủ là thừa nhận biểu tình như là phương thức mô tả cảm giác của nhân dân nhằm thông báo cho chính phủ biết về cảm giác bất an của họ. Con người chỉ biểu tình khi họ cảm thấy sự xuất hiện của rủi ro hay nói cách khác biểu tình là công cụ giải tỏa cảm giác bất an của con người, và do đó, nó là một phương tiện để xúc tiến sự hiểu biết lẫn nhau giữa chính phủ và đối tượng mà chính phủ quản lý, tức nhân dân. Vì vậy, chính phủ phải tôn trọng nhân dân, phải đo đạc cảm giác bất an của họ một cách chân thực và chính xác. Đó chính là biểu hiện của một xã hội văn minh.
Để có thể đo đạc chính xác cảm giác của con người, cần xây dựng phương pháp luận khoa học trên cơ sở kết hợp giữa hai loại khoa học là thống kê và dự báo. Thống kê để chỉ ra tính phổ biến của cảm giác bất an trên những lĩnh vực khác nhau, để có con số cụ thể về tỉ lệ và tần suất xuất hiện của từng loại cảm giác bất an cụ thể và qua đó phản ánh chân dung của xã hội. Dự báo kết hợp với các khoa học xã hội khác nhằm chỉ ra loại rủi ro nào có khả năng xuất hiện nhiều nhất trong tương lai, trên cơ sở đó, có tâm lý chuẩn bị và ứng phó một cách chủ động.
Trong những năm gần đây, nhiều học giả đã bắt đầu phân biệt hai khái niệm an ninh con người và an ninh quốc gia, cho rằng an ninh con người quan trọng hơn an ninh quốc gia. Kết luận này hoàn toàn không có tính chất pháp chế hay tính chất khoa học nhưng cũng là một mô tả về cảm giác bất an. Điều này cho thấy đã đến lúc phải chuyển trọng tâm nghiên cứu từ an ninh quốc gia sang an ninh con người. Nghiên cứu về cảm giác bất an chính là tìm cách xác lập mối quan hệ biện chứng giữa an ninh con người và an ninh quốc gia. Rõ ràng, an ninh quốc gia chỉ có thể được xây dựng trên cơ sở đảm bảo an ninh con người tức là khắc phục những cảm giác bất an cho con người - đó chính là quá trình tiệm cận đời sống lý tưởng của con người.
Kết luận
Xã hội nào cũng có sự dịch chuyển - đó là kết quả của hai
khuynh hướng, thứ nhất là khát vọng của con người hướng tới những điều tốt đẹp
hơn, thứ hai là phản ứng của con người trước sự bất an. Nếu sự dịch chuyển của
xã hội bị chi phối bởi cảm giác bất an là chủ đạo, nó sẽ rơi vào trạng thái bị
động, báo hiệu sự xuất hiện của tình trạng suy thoái ở những lĩnh vực khác
tượng xã hội phổ biến, chúng ta sẽ phân tích được cội nguồn của nếu không đi từ
gốc, mọi ứng phó tiếp theo để giải quyết các vấn đề sẽ là không có cơ sở đến
lượt mình, điều này sẽ dẫn đến một xã hội hoảng loạn và khủng hoảng toàn diện.
Nguồn: Sách Suy tưởng
Chungta.com

Hôm qua nhà cháu coi tivi thấy tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc nhở toàn đảng phải nêu cao cảnh giác với những kẻ xấu, những thế lực thù địch. Khiếp, sau bao năm tự nhận là tốt mà vẫn lắm thế lực thù địch thế.
Trả lờiXóaBất mãn là cảm giác chung của khoảng 80 triệu dân hiện nay. Nhưng do cảm giác luôn bất an và sợ chính quyền nên chỉ có một số người bất tuân thủ. Nếu làm một cuộc trưng cầu dân ý về mức độ hài lòng của nhân dân với chính sách của nhà nước thì kết quả sẽ làm khối cụ bất ngờ đấy!
Trả lờiXóa1. Cổ nhân dạy rồi: Thượng bất chính hạ tất loạn! Loạn trong xã hội, đạo đức băng hoại như hiện nay nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ sự thối nát của 1 chính thể hiện tại của đảng cầm quyền hiện tại. Nói cho nhanh là như vậy.
Trả lờiXóa2. Sợ ư? Sợ là phải, bởi thực chất xã hội cộng sản là một hình thức chuyên chế, độc tài. Cộng sản là bậc thầy về thủ đoạn. Để duy trì được quyền lợi của nhóm thống trị, họ gieo rắc nỗi sợ hãi lên toàn xã hội. Ai dám chống lại "nồi cơm" của mình? Rất ít người đủ dũng khí. Rất ít quân tử. Thời đại này là "thời đại của Lý Thông". Rất đơn giản!
bai viết quá hay.rõ dân tình không đồng ý với những lý thuyết kỳ cục,mà thù gét chứ không phải bất mãn nữa.tất nhiên đứng lên chỉ có thể thời gian thôi
Trả lờiXóaMột dân tộc được gán cho là hạnh phúc nhất nhì thế gian mà lại thường trực những nỗi bất an ? Kỳ lạ, mâu thuẫn, nhưng sự thực đúng là như thế ! Hàng ngày, có việc phải ra đường thì nơm nớp sợ xe tông. Vào bệnh viện lại nơm nớp sợ phong bì nó hành, thiếu phong bì chớ mong cứu chữa. Ăn uống thì hãi hùng với đủ loại hóa chất độc hại nhồi nhét trong sản phẩm. Tung tăng một chút để được thể hiện lòng yêu nước của công dân thì coi chừng bị đạp mặt, bị khiêng như heo, thậm chí bị tống vô tù. Thôi ở nhà chắc ăn vậy ? No, dù chẳng dám ho he một bước ra đường, bạn vẫn hoàn toàn có thể lên cơn trầm uất bởi cái sự ngày càng mất giá từ đồng lương của mình, bởi hôm qua còn tạm sống được với ngần ấy tiền, hôm nay trở nên lay lất, còn ngày mai, xăng dầu, điện nước, thực phẩm tiếp tục thăng thiên, đời ta sẽ về đâu ? Không bất an họa may ... hóa điên mới có.
Trả lờiXóaCó hay không "Bất mãn-Bất an-Bất tuân phục"?
Trả lờiXóaBài viết"Nói thật để cứu nước-Hà Sĩ Phu" đăng bên nhà Bọ Lập lý giải phần nào câu hỏi trên chăng?
Tôi cũng có suy tư mãi, giống như anh Nguyễn Thông về ông Nguyễn Phú Trọng...
Trả lờiXóaNếu để ý chút thôi, thì thấy ông Trọng cũng là "Vua bất an" ! - Từ khi ông Trọng còn làm bên Quốc hội cho đến nay... hễ đi đến đâu , ông ta đều không quên nhắc nhở quân thần , tướng tá...rằng :" phải luôn luôn nêu cao cảnh giác với những thế lực thù địch.." - mà chưa bao giờ thấy ông ta chỉ ra được thế lực thù địch như thế nào, ở đâu ? !
Có lẽ, do có "sự lãnh đạo toàn diện, vô biên" như vậy, nên ngành công an hễ cứ thấy ai không có mũ bảo hiểm trên đầu là bắt, là bẻ gẫy cổ ; hễ thấy có đông người dạo Bờ hồ (HN) là huy động đủ mọi lực lượng , tiền bạc, dùi cui...quây bắt thật lực ! Thậm chí còn rất "cảnh giác", thẳng tay nện vỡ mặt với cả 2 phóng viên VOV. mon men đến tác nghiệp trong vụ cưỡng chế đất của nông dân Văn Giang v.v..
Hì hì..tôi với anh Nguyễn Thông mà nói ra vài chuyện như vậy, chắc các "đ/c trung kiên" nào đó lại cho là "Bất mãn", là "thù địch", bịa chuyện thì sợ lắm ! Phải chào cả nhà để kết thúc còm ngay !
Phân chia giai cấp!? LUẬT TẠO LOẠN!? Hóa ra là thế!
Trả lờiXóahttp://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.com/2012/08/phan-chia-giai-cap-luat-tao-loan-hoa-ra.html
Luật này không tạo ra một xã hội HỖN LOẠN, một giai cấp thống trị CƯỜNG QUYỀN và THAM NHŨNG mới là lạ!
một xã hội mà bất mãn bất an chỉ có tăng mà không có giảm thì rõ ràng chính sách điều chỉnh cái xã hội đó có vấn đề. Mà kl chính sách đó nhiều điểm sai trái nên gây ra kết quả như vậy. Đó là lô gichs, là biện chứng đấy bác Tổng Trọng à!!!!
Trả lờiXóa
Trả lờiXóahttp://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.com/2012/08/thu-kien-nghi.html
THƯ KIẾN NGHỊ
V/v đề nghị sửa đổi Luật Cán bộ công chức, Nghị định về xử lý kỷ luật đối với công chức.
Kính gửi: - Lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quốc hội Việt Nam.
- Toàn thể cán bộ, Đảng viên và nhân dân của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
phan chia giai cap luat tao loan'neu nhin rong ca the gioi ' ban chat cua luat la gi? luat de dieu chinh cac quan he xa hoi va ca nhan co trat tu nham tao dieu kien cho moi cai nhan va cong dong phat trien tot nhat.cau nay thay dang qlb chi co nguoi co tinh lam sai thoi.ve ton giao tai sao tat ca cac ton giao deu ton tai lau hon cac nha nuoc .va che do boi tat ca cac ton giao deu co chung 1 diem day .nhan tinh lon va tinh thuong. phat lay tu bi. thien chua lay tinh thuong ve ban chat la 1 ca. minh dan den hieu co vay thoi
Trả lờiXóahttp://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.com/2012/08/thu-kien-nghi.html
Trả lờiXóaTHƯ KIẾN NGHỊ
V/v đề nghị sửa đổi Luật Cán bộ công chức, Nghị định về xử lý kỷ luật đối với công chức.
Kính gửi: – Lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quốc hội Việt Nam.
– Toàn thể cán bộ, Đảng viên và nhân dân của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Chị vui lòng cho hỏi có phải trang nầy là của chị hay không: http://phongchongthamnhungvietnam2012.blogspot.com/
Trả lờiXóaVì thấy cũng để tên Thùy Linh, biết của ai tôi mới dám copy về đăng. Cám ơn.
Cám ơn bạn bè đã vào đọc và trao đổi. Phần trao đổi để dành cho mọi người ạ...
Trả lờiXóa@Người bán báo - Không phải của TL. Có thể là sự trùng hợp thôi ạ.
Thân mến!
Ai nói CSVN không có thay đổi. Họ thay đổi nhiều lắm chứ, nhưng mà là theo hướng tiêu cực, càng xấu hơn: nghĩa là họ càng bôi bẩn họ hơn, càng đàn áp nhân dân nhiều hơn, càng bưng bít thông tin nhiều hơn, càng nói dối nhiều hơn,..vv và v.v. Vậy ta gặp bất an là cũng phải thôi. Vả lại đất nước này cũng đâu phải của ta mà là của họ mà
Trả lờiXóa