Mùa
Vu lan này bỗng nhớ đến bà. Bà là một người trong số bạn thân nhất của mẹ mình
hồi còn là nữ sinh Hà nội thuở xưa. Cuộc đời bà nói là bất hạnh dường như chưa
đủ. Còn gì hơn thế nữa thì mình chưa nghĩ ra?
Hồi
bé tý hay theo bố mẹ lên thăm bà. Một biệt thự rộng xây từ thời Pháp nằm ở ngõ
nhỏ trên đường Hoàng Hoa Thám. Diện tích đâu như gần 1000 mét vuông. Biệt thự
lọt giữa vườn cây mà mình rất thích. Không xây cao mà chỉ xây một tầng, các
phòng rộng rãi thoáng gió. Hành lang cũng rộng dành bày hoa, đặc biệt địa lan.
Cạnh vườn là cái hồ thả rau. Biệt thự ven hồ. Và đôi vợ chồng già không con
cái, quanh năm tứ thời quanh quẩn với biệt thự quạnh quẽ. Nên mỗi lần mình lên
chơi bà vui lắm. Bà cho mình ra vườn hái ổi thoải mái, nhưng mẹ dặn không được
lấy vì đó là một trong những nguồn sống của bà nên dù thích cũng chỉ dám hái
vài quả đút túi, ăn nhẩn nha. Thực ra nhà mình cũng có cây ổi sai quả, nhưng
cái lũ trẻ con ăn xin của thiên hạ thích hơn ăn của nhà…
Bà
vốn là cô gái Hà Nội xinh đẹp, hát hay, đàn giỏi, thạo cả tiếng Pháp lẫn tiếng
Anh. Cha mẹ bà có hiệu ảnh ăn nên làm ra, cuộc sống sung túc chả lo nghĩ gì.
Đến lúc lấy chồng vớ ngay một anh đẹp trai cũng thuộc loại con nhà, biết ăn
chơi, thưởng thức các món nghệ thuật, đặc biệt hội họa, thơ ca. Thời Pháp cả
hai làm công chức đủ sống sông sênh, không lo nghĩ.
Sau
năm 1954, thời gian đầu bà còn được nhận vào làm lưu dung cho một cơ quan nào
đó, sau cũng bị sa thải vì chồng. Vì sao nên nỗi ư? Chồng bà rất thích ngao du,
đàm thoại, văn veo, thơ ca với giới văn nghệ. Những người ông thường giao du
sau này khá nhiều người ủng hộ phong trào Nhân văn giao phẩm. Mình nhớ trên
tường nhà bà lúc đó treo nhiều tranh của họa sỹ Bùi Xuân Phái lắm. Nhưng lúc đó
tranh Phố Phái đâu đã là tuyệt tác để người đời săn lùng như bây giờ, thậm chí
còn là tai họa.
Nhiều
bạn bè của ông và chính ông đều không thoát được ách nạn sau này. Bạn bè bị
bắt. Ông cũng nhiều lần ra vào khám, mà thời đó gọi là “an trí”. Đến giờ mình
vẫn chưa thật hiểu ý nghĩa của từ này? Ông bị đi “an trí” như bắt cóc bỏ đĩa,
hết nhảy ra rồi lại bị bắt vô. Những lần như thế bà khóc đỏ mắt. Rồi phải đi
thăm nuôi nữa chứ. Không có việc làm, phải nuôi chồng trong tù nên bà phải kiếm
đủ nghề để sống: làm hoa giấy; bán quả hái trong vườn; làm mứt, ô mai để bỏ cho
các hàng nước hay bán lẻ bên đường; rang lạc húng lìu…Hoa giấy bà làm tuyệt
đẹp. Ô mai, mứt, lạc rang…của bà tuyệt ngon vì bà rất khéo tay. Bà giỏi nữ công
gia chánh hơn mẹ mình nhiều vì mẹ là con út nên ông ngoại chiều chuộng ít phải
làm việc nhà. Nhưng cái khéo cũng không đủ tiền để mua những gì có thể nuôi
sống hai người. Khổ sở, đói nghèo, luẩn quẩn, bế tắc nên hai vợ chồng bà nảy
sinh nhiều mâu thuẫn. Tất tật những lãng mạn thuở trai thanh, gái lịch Hà thành
nhiễm vào máu giờ biến chứng thành u cục bọc lấy mọi niềm vui sống. Nhiều lần
họ đánh nhau, cãi nhau, rủa xả nhau, trút vào nhau mọi nỗi uất ức dồn ứ ngày
một nhiều. Mà lạ nhé, khi cãi nhau, sợ người khác nghe thấy, họ thường dùng
tiếng Pháp.
Sau
những cuộc lộn xộn đó bà lại dắt chiếc xe xô-lếch nặng trịch từ thời Pháp đạp
xuống nhà mình. Đi từ cổng vào đã thấy mắt bà hoe hoe đỏ. Thú thật từ khi lớn
lên biết phân biệt màu sắc, thề chưa lúc nào mình thấy mắt bà có màu nào khác
ngoài màu đỏ của nước mắt. Dường như máu đang tứa nơi khóe mắt. Bà khóc nhiều
đến nỗi mắt bà giảm thị lực gần như mù dở.
Bà
và mẹ mình ngồi bên nhau, rủ rỉ rù rì chuyện trò. Dù mình căng tai cũng không
nghe được hai người nói gì. Mà cũng không muốn nghe vì biết chắc lại chuyện kể
về ông chồng bạc bẽo…Hình như mẹ khuyên nhủ, an ủi. Có lúc không kìm được bà
nấc lên. Đến xỉ mũi cũng sợ làm phiền ai nên rất nhẹ. Nhưng nước mắt, nước mũi
thì cứ tuôn chảy không dừng…Nhiều lần bà vừa bước chân vào cửa, mẹ nhìn bà và
hỏi khẽ: “Lương lại khóc đấy à?”. Chỉ thế là bà gục đầu xuống, nấc nấc…Nhưng
lúc ra về bao giờ bao cũng cố soạn một nụ cười với mình nếu còn đứng gần đó.
Miệng bà cười run run, mắt hoe hoe, và một câu nói thật nhỏ, thật hiền…
Có
một chuyện bố mẹ giấu mình nhưng sau lớn lên mình dần hiểu: bà đã làm một việc
quẫn trí khi báo cho công an về quyển thơ mà ông làm, ví lăng cụ Hồ như lăng
Hoàng Cao Khải. Lần ấy ông bị bắt lâu nhất. Khi ông đi rồi thì bà sống trong
dằn vặt, đau khổ tột cùng. Lý do bà làm vậy chỉ vì quá khổ, không có tiền sống
mà ông lại hay đánh bà mỗi khi cãi nhau. Bà muốn thoát khỏi ông bằng lẽ ấy –
cái lẽ chỉ có thể thông cảm, tha thứ (dù có thể không quên) mà không thể buộc
tội. Sau này ông trở về thì ông hận bà và cuộc sống của họ thực sự là địa ngục.
Bà khóc nhiều hơn, mắt đỏ hơn, xuống nhà mình nhiều hơn, và tiếng hỉ mũi của bà
mạnh hơn trong gian nhà vắng của mẹ…
Khi
ông đi tù bà ở một mình trong biệt thự mênh mông ấy nên rất sợ. Vả lại ngõ nhỏ
của bà thời ấy vắng hoe người, quanh toàn ao, chuôm, cây cối. Bà chưa phải là
già nên lo những bất trắc có thể xảy ra. Bà gọi một người quen đến cho ở nhờ
một gian bên cạnh. Mới đầu chỉ là anh công chức ở quê ra, sau thì thành một gia
đình sum xuê, thỉnh thoảng họ hàng ở quê ra chơi nữa, ầm ĩ cả khu nhà. Họ quên
mất căn phòng họ đang ở là ở nhờ nên dần dần lấn lướt bà. Bà thân cô thế cô,
chồng lại bị coi là phản động nên chịu lép vế trước một anh chông chức nhà
nước. Hết cãi cọ, chửi mắng, tranh giành với bà, ông hàng xóm này còn móc dây
điện ăn cắp điện bên công tơ nhà bà làm bà mất khối tiền oan. Bà kiện. Nhưng
chả ai giải quyết. Bà lầm lũi chịu trận. Coi như cắn răng trả cái oan nghiệt tự
rước vào mình. Ông ra tù thấy bà tự tiện cho mượn nhà nên kèn kẹt trách móc bà.
Cuộc sống của hai vợ chồng càng mỗi lúc không thể chịu nổi. Bà biến thành người
câm, lặng lẽ ra vào trong biệt thự đang ngày càng xuống cấp mà không có tiền
sửa chữa. Bà cắm mặt trong sự dày vò, trì triết của ông về tội phản bội. Bà
lãnh cảm dần với sự trơ tráo, khốn nạn của gã hàng xóm. Bà chỉ còn một lối đến nhà mình để khóc, xỉ mũi và lau cặp kính dày cộm trước khi nặng nhọc đạp xe
quay về.
Năm
1989, trước khi mình xách va ly đi Nga, bà xuống và hỏi có quen ai để giúp bà
đi kiện đòi lại căn phòng cho mượn kia không? Trời ạ, mình có bao giờ kiện tụng
ai mà biết? Đường đi lối lại ra sao bà cũng không biết hỏi ai? Cặm cụi, thất thểu một mình ra tòa án. Họ bảo đã có luật ai ở đâu thì ở nguyên đó, không đòi
được. Bà thúc giục mẹ mình mua lại vì không muốn biệt thự rơi vào người ngoài.
Dù là nơi chứng kiến bi kịch não lòng của bà thì bà vẫn yêu nó vô chừng. 40 cây
vàng năm đó là cái giá ngôi biệt thự. Bố mẹ mình cả đời chả có nổi chỉ vàng thì
lấy đâu tiền để mua? Bà ngẩn ngơ tiếc nuối. Nhưng để bán thì bà phải mất tiền
mua nhà khác cho gã ở nhờ đi rời đi nên số tiền còn lại chả bao nhiêu.
Nguyên
nhân bán nhà là ông bà tuyệt đường sống nên muốn bán để chia nhau. Họ ly
hôn. Ông cầm một nửa số tiền và về ở với đứa cháu, họ hàng bên ông. Còn bà?
Bà
có người em họ nhưng cũng nghèo, đông con.Với lại những người như bà không muốn
làm phiền ai nên bà nhờ hỏi một viện dưỡng lão để trú thân. Đầu những năm 90
viện dưỡng lão không nhiều, nhất là ngoài bắc nên khó kiếm lắm. Chú em họ nhờ
người quen trong Sài Gòn hỏi được một viện dưỡng lão dành cho những người có
công và gia đình cách mạng. Bà chả công lao gì với ai, nhưng bà có chút tiền
bán nhà nên được nhận. Số tiền đó bà nộp cho viện dưỡng lão để đổi lấy cuộc
sống bầu bạn lúc tuổi già.
Những
năm cuối mẹ mình ốm yếu ngồi một chỗ, ít đi lại được thì hai người chia tay
nhau. Bà vào nam, đến một nơi bà chưa từng đến, chưa từng biết, chưa từng quen
cả giọng nói lẫn món ăn, thức uống. Còn mẹ mình vẫn được ở lại ngôi nhà tuổi
thơ của mẹ. Lúc đó nhà mẹ cũng không có cả điện thoại nên gần như đứt liên
lạc. Đâu như vài ba lần bà mượn điện thoại gọi ra cho mẹ. Lại vẫn khóc, sụt sịt
trong suốt thời gian ngắn ngủi vội vã hỏi thăm nhau, tiếng được tiếng mất, đứt
đoạn, run rẩy. Mẹ thương bạn cũng khóc. Hai người già hai đầu đất nước chia
nhau nỗi buồn mà chả thể làm gì được, dù là cái vỗ vai an ủi. Ngày mẹ mất bà
không ra được. Cũng không biết có ai báo cho bà về cái chết người bạn thân nhất
của bà không? Giờ thì chắc hai người đã gặp nhau ở nơi nào đó rất xa…Giờ không
biết bà có còn khóc mỗi khi ngồi bên mẹ? Bà có còn đỏ mắt vì lệ và còn sụt sịt
khe khẽ vì xấu hổ không?
Mùa
Vu lan này con xin thắp cho bác nén hương.
Giá
như hồi đó con nhận bác là Mẹ và đưa bác về ở cùng thì sao nhỉ?
Mẹ
Lương – Giá như hồi đó mình gọi bà một lần như thế…
Mùa
Vu Lan năm 2012

cau chuyen rat buon, mot than phan con nguoi...
Trả lờiXóaCuộc đời bác Lương chứa đựng câu chuyện buồn của thời đại bạn ơi.
XóaThân mến.
Thương quá. Cuộc đời đúng là bể khổ.
Trả lờiXóaVâng, anh Thông. Mình cũng đang tràn ngập trong bẻ khổ...Hihi...
XóaCám ơn anh.
Thật xin lỗi được tựa vào lời một câu hát của nhạc TRỊNH:
XóaBao nhiêu năm rồi mà vẫn loanh quoanh
Không những loanh quoanh mà còn tụt hậu
Trên đôi vai ta....
Buồn cho nhân thời thế thái.
Buồn quá chị Thùy Linh ơi !
Trả lờiXóaThời ấy sao mà nhiều oan khuất quá ?
Nguyễn Xuân Liên
Thời ấy và bây giờ vẫn nhiều oan khuất lắm anh ạ. Rồi LS sẽ dần bóc mở...
XóaThân mến!
Hồi xưa, khi giảng về tính cảnh giác cách mạng cao độ của người dân miền Bắc, giáo viên có kể chuyện vợ tố cáo chồng là phản động . Hồi đó đã thấy kinh rồi, bây giờ mới biết sự thật bao giờ cũng kinh hoàng hơn tiểu thuyết .
Trả lờiXóaWell, không biết phải nói thế nào với những người như thế này .
Riêng chồng bà thì tôi chưa thấy bạc bẽo ở chỗ nào, ở chỗ giao du với "bọn/đám" Nhân Văn ? Không lẽ tác giả cũng "cảnh giác cách mạng" đến thế ?
Sống trong sự kiện dường như làm con người dễ tha thứ hơn thì phải? Để hiểu, thông cảm và tha thứ khó hơn kết án bạn ạ. Liệu có ai đi kể sự "bạc bẽo" của một người quá cố nhân ngày Vu lan? Còn tinh thần cảnh giác CM thì TL cũng đang rè luyện đây ạ: cảnh giác với sự hẹp hòi, phiến diện, thành kiến, hận thù...Để làm CM hướng tới sự tiến bộ. Một XH tiến bộ nhất định là một XH nhân văn, đúng không bạn?
XóaThân mến!
Chị và những người như chị có dám làm một cuộc cách mạng nữa để xã hội này thực sự là nhân văn ?
XóaBạn đứng ở đâu để đặt cho tôi câu hỏi này? Đang mùa Vu lan và entry này tưởng nhớ những người đã khuất nên không trao đổi thêm việc này nhé, bạn thân mến.
XóaNgôi nhà này nếu không làm bạn happy hay thoả mãn những câu hỏi bạn đang trăn trở thì bạn có thể tìm ở chỗ khác ạ.
Cám ơn bạn.
Ông Nặc danh 13:09 sao lại vào đây nói những giọng khiêu khích chả ăn nhập gì thế nhỉ? Ông nhầm chỗ rồi. Chỗ này và bài viết này không phải để cho những người như ông đọc. Đi quậy chỗ khác đi!
XóaTiễn khách!
XóaLại thêm một người chết trong đồn công an . Oh, xin lỗi vì đã làm gợn lên tý sóng trong những tâm hồn bình an .
XóaQuên cái còm của tớ đi cho thanh thản tâm hồn .
Các vị đúng là tiên là phật, em quả thật không xứng đáng .
Vợ tố chồng, anh em tố nhau, con tố cha mẹ, những điều đó khi nói ra ai cũng đổ lỗi cho cái thời nó thế. Bài viết thật buồn, càng thấy thương hơn cho một phận người.
Trả lờiXóaCon người bình thường vốn bé nhỏ lắm bạn...Chỉ ít người mới vượt lên được hoàn cảnh trái ngang. Hãy nhìn chúng sinh bằng con mắt vị tha thì sẽ thấy được nỗi khổ của họ ạ.
XóaThân mến!
Tôi là người Hà nội từ lâu nhẽ đến 5 đời, tôi cũng đủ tuổi đời để tin câu chuyện của chi là có thật...Nhà tôi rất gần nhà ông họa sĩ BXP và tôi chẳng bao giờ quên những tháng năm nhọc nhằn và buồn thảm ấy....
XóaChị có một đầu bài mà tôi rất tâm đắc: THỜI THỔ TẢ....
Không phải bây giờ đâu mà thời đó có từ lâu rồi...Đúng không chị?
Thưa anh Ngọc Sơn, Vô minh thì đã vốn là cuộc sống. Còn những sai lầm về đường lối, quan niệm, tư tưởng lại làm sự vô minh trầm trọng hơn. Bi kịch là tất nhiên ạ. Làm sao để bớt đi những tiêu cực? Câu trả lời đã có nhưng chưa bắt đầu hành động...Thật buồn và đáng tiếc ạ.
XóaThân mến!
Cách mạng nghĩa là đả phá cái cũ, xây dựng cái mới. Cái cũ đập phá te tua xong, ngoảnh đi nghoảnh lại, cái mới cũng tanh bành, chẳng ra hồn vía, bởi người thực thi tham danh tham lợi trong cái vòng luẩn quẩn của mê muội ! Thế mới biết : nhân danh chân lý thì dễ, làm theo đúng nó lại hoàn toàn khó. Bao nhiêu đạo giáo đã có mặt trên đời đều khuyến dụ con người đi theo lẽ phải, nhưng kẻ xấu vẫn cứ đầy, dù họ luôn xăng xái ghi tên mình vào cõi thiên đường sáng rực. Cõi u minh còn rộng quyền năng lắm thay !!!
Trả lờiXóaHihi, thưa anh...Chúng sinh khó giáo hóa. Bể khổ trùng trùng. Vô minh mờ mịt...Thế nên các cuộc CM bao giờ cũng rất khó. Cứ nhìn XH ta bây giờ để biết. Họ chỉ nhân danh CM thôi. Đã bao giờ có CM thực sự chưa ạ?
XóaThân mến.
Ở trên đất nước Việt Nam thân yêu này có bao nhiêu tình cảnh như thế này nhờ ơn cách mạng nhỉ??!!!
Trả lờiXóaTôi tin là có nhiều lắm. Hic
Hi, MD...Rất nhiều. Cái mà ta biết chưa là gì với cái ta biết em ạ.
XóaThân mến!
Trả lờiXóaTôi đọc bài này và hiểu : Chị TL đưa bài ra với cái tựa "Hồn ở đâu bây giờ.." vào đúng mùa Vu lan, tháng "Cô hồn"... như hành động thắp 1 nén nhang thơm với những phận người, những linh hồn đơn độc về tình cảm, đã là "những người muôn năm cũ" ! chứ hầu như không nặng tính chính trị gì trong đây ! - Có lẽ, đã rơi nước mắt, cảm nhận được cái tình của mùa Vu lan như vậy... nên anh Nguyễn Thông đã bình rất ngắn nhưng "chuẩn" : "Cuộc đời đúng là bể khổ ." - Đời nào, ở đâu cũng có "bể khổ" cả thôi . Chỉ có mức độ, số lượng những bi kịch phận người khổ nhiều hay ít mà thôi .
Lâu lắm rồi, tôi không thấy có ai biện lễ cúng vọng, đèn nến, hương, hoa, cùng nồi cháo kê rẻ tiền bên đường, rồi múc cháo rải lên thật nhiều những chiếc lá đa để cúng cho các vong hồn vào rằm tháng Bẩy nữa...! - "mê tín" đấy, nhưng cũng là tục lệ linh thiêng rất đẹp của dân Việt xưa ! - Chợt nhớ tới câu nói rất hay của đại văn hào Lỗ Tấn : "Người chết chỉ thật sự chết khi không còn ai nhớ đến họ."
Mong sao cho tất cả chúng ta đều được đầy đặn PHÚC PHẬN khi không quyên những người đã khuất !
Thưa anh Lê Huy, cám ơn anh đã hiểu. Và dù có nói đến chính trị em cũng sẽ nói như thế này. Em chỉ phản ánh trung thực khách quan những gì đã xảy ra. Cần sự thấu hiểu, chia sẻ, cảm thông, tha thứ...Nếu có tình cảm này thì người ta mới không lặp lại sai lầm cũ, đúng không anh?
XóaThân mến!
Em nín thở đọc... đọc... đọc... rồi đến câu chữ cuối cùng thì chỉ hắt ra chữ HAIZ!!!!
Trả lờiXóaGiờ còn nín thở không hatr Tuyết?
Xóahh
Trả lờiXóaNhà văn Thùy Linh viết nhiều bài rất hay, rất sâu sắc.
Trả lờiXóaMong chị luôn được mạnh khỏe, hạnh phúc và viết nhiều nhiều bài nữa.
Cám ơn chị rất nhiều.
Cám ơn ạ.
XóaĐời người thật buồn...
Trả lờiXóanhà văn hãy góp 1 tay làm cuộc cách mạng nhân cách con người đi. Xã hội giờ mất đạo đức qúa rồi.
Trả lờiXóaCám ơn bạn đã tin tưởng. Để làm việc này phải là tất cả mọi người cùng chung tay ạ. Mà mỗi người hãy bắt đầu từ bản thân mình. Có cao siêu quá không ạ?
XóaThân mến!
CM không có chỗ cho những người không theo họ
Trả lờiXóaTrước đây có một người nói với tui là: làm cách mạng như vừa qua là kéo người đang ngồi ghế xuống ngồi đất cùng họ. Chả biết đúng không nhỉ?
XóaThân mến!
Hãy điểm lại những mục đích chính của c/m được nêu ra, nhờ đó được đông đảo các tầng lớp nhân đân hưởng ứng thời đó:
Trả lờiXóa1/ Giành độc lập dân tộc
2/ Xóa bỏ chế độ người bóc lột người
3/ Xây dựng một XH ai cũng có cơm ăn áo mặc và được học hành
4/ Tiến lên CNXH.
Trong 4 mục đích chính trên thì:
- Mục đích 1 có lẽ có đạt được trong 1 giai đoạn, nhưng trong thời đại thế giới phẳng thì VN đã và đang bị lệ thuộc rất nhiều, có nguy cơ thành thuộc địa kiểu mới. Vả lại mục đích này thì gần như 100% các nước thuộc địa cũ đều đã đạt được một cách tự nhiên, ko cần đến c/m
- Mục đích 2 thì càng trở nên xa vời, mà còn tàn tệ hơn: người cướp của người (thông qua 1 hệ thống vòng vèo) chứ ko phải bóc lột nữa
- Mục đích 3 càng không đạt được vì hệ quả từ mục đích 2
- Mục đích 4: Siêu quazar, không kính viễn vọng nào soi tới
Những cái giá chính đã phải trả:
- Con người bị súc vật hóa, nhân cách con người xuống mức thấp nhất trong lịch sử dân tộc.
- Hàng triệu người mất đi mạng sống
Và, những oan khiên đã liên tục xuất hiện từ khi có c/m như câu chuyện trên, đến nay thì không thể kể hết.
Cuối cùng, đau đớn nhất là dân tộc VN hiện nay đang ở vào thế bế tắc không lối thoát.
Tất cả đến giờ chỉ còn lại sự giả trá Bác ạ.
XóaĐộc lập mà chẳng có tự do!
Người không bóc lột người nhưng người quan bắt nạt người dân.
Ai cũng có cơm ăn áo mặc và được học hành chỉ chút mùa vụ ngắn ngủi trong 1 năm (Học sinh cũng vậy, phổ cập lớp 1 rồi mặc xác bay)
XHCN hay thiên đường mù.
Lão Hạc - Có lẽ lại cần làm lại cuộc CM khác ạ?
XóaChắc thế...
Vâng, có lẽ đó là lối thoát duy nhất
XóaChào chị Linh!
Trả lờiXóaTôi thường vào blog của chị, nhưng chưa một lần ghi lại comment. Hôm nay là ngày lễ Vu lan, tôi hạnh phúc còn mẹ và cha nhưng đang phải sống xa quê nhà, nên mang nhiều cảm xúc. Vào đọc bài này, càng thấy thương cảm, nên ghi lại vài dòng gởi đến chị, chúc chị ngày Vu Lan nhiều an lành. Đọc nhiều bài của chị, tôi cảm nhận được sự hiểu biết và ứng dụng đúng tinh thần lời dạy của Phật. Chị là một Phật tử chân chánh. Không phải ai quy y Tam bảo, học Phật pháp cũng có thể hiểu đúng chân ý của đức Phật và áp dụng đúng lời dạy cao đẹp của Ngài vào trong cách nghĩ, cách nói, và cách làm đâu. Là Phật tử, nếu chúng ta nghĩ đúng, nói đúng, làm đúng theo lời Phật dạy, chúng ta sẽ sống tốt hơn cho chính chúng ta và cho những người xung quanh chúng ta.
Cám ơn Một người con Phật ạ. Chúc mừng anh (chị) vẫn còn được cha mẹ. TL thì mất cả hai bậc sinh thành rồi. Năm ngoái có viết hai bài về cha, mẹ. Năm nay dành cho những người gần gũi...
XóaTrong kiếp này, TL chỉ dám xin Đức Phật gia hộ là tu đúng, cấm sai đường là duyên lớn lắm rồi ạ.
Thân mến!
Chi a doc xong bai viet cua Chi Em thay buon mot noi buon ma khong biet noi sao cho het.khong biet roi day XH ta roi se ra sao Chi nhi vi cuoc song ma nhieu thu qui gia phai danh doi,nhieu nguoi ho con ban gie luong tam de cau loi truoc mat cho ban than cho nhom loi ich ma quen di dao ly lam nguoi.
Trả lờiXóaNỗi buồn cũng có thể làm người ta sáng hơn, cao thượng hơn. Chúc em được như vậy...
XóaThân mến!
Giờ không biết bà có còn khóc mỗi khi ngồi bên mẹ? Bà có còn đỏ mắt vì lệ và còn sụt sịt khe khẽ vì xấu hổ không?
Trả lờiXóa---
Ôi chị gái 18 tủi - thật tuyệt vời!
È, è...Cám ơn em trai.
XóaGiá như để bạn đừng phải nói câu giá nhu bây giờ. Thế nên cuộc đời nếu làm được điều gì giúp ai thì nên làm ngay bạn nhỉ!
Trả lờiXóaNhưng trong đời chắc sẽ còn nói câu "giá như" nhiều lần nữa bạn ạ. Vì đôi khi một sự kiện xảy ra, con người chưa thể đánh giá hết và biết mình phải làm gì, như thế nào? Nên nuối tiếc chắc là khó tránh khỏi...
XóaThân mến!
Bàn tay bọn xâm lược thực dân bành trướng Bắc Kinh đã luồn quá sâu, quá cao vào hàng ngũ "đỉnh cao trí tuệ". Hàng ngũ quan chức bây giờ chỉ có "QUYỀN - TIỀN" là trên hết, còn phạm trù "Tổ quốc" thì không còn có trong lòng họ. Một đất nước từ rừng, tài nguyên, lãnh thổ, đến biển đảo đã và đang bị gặm nhấm nghiêm trọng. Người dân bây giờ không còn có quyền gì hết, cái quyền tối nhất của con người là "cất tiếng nói" cũng chẳng có được. Thậm chí, thân phận người dân đã còn không được như dưới thời thực dân Pháp. Phần hồn của nhân dân Việt này thì thực sự đã bị diệt chủng. Bây giờ chỉ tràn ngập một thứ hồn, đó là hồn nô lệ người Tàu mọi mặt.
Trả lờiXóaChúng ta sẽ cố gắng không để điều đó xảy ra chứ ABC?
XóaThân mến!
TMĐ:
Trả lờiXóaChị Thùy Linh!Đêm qua,tôi không chợp mắt.Mỗi lần Vu Lan về,thì nhớ mẹ
đến quay quắt,khôn nguôi.Chiều nay,đọc Hồn ở đâu bây giờ của chị,cái nhớ cái buồn lại càng lan rộng ra,bay cao lên,dữ dội.Thầy tôi,nhà giáo,tập kết ra Bắc năm 1954.Ông hẹn 1956 ông về.Và ông không về như
ông đã hằng tin.Tôi còn nhỏ dại.Mẹ vò võ đợi chờ.Đói.Bệnh và bà qua đời năm 1960.Những năm tháng mẹ con không biết bữa cơm là gì,ám ảnh
suốt cuộc đời tôi chị ơi!Năm rồi,khi cổ cúng mẹ tôi lần thứ 51 tươm
tất,tôi òa khóc và nẩy ra mấy giòng thơ này.Chị cho tôi chép ra đây ,gọi là nén hương lòng tôi với cái hồn ở đâu bây giờ nhân rằm tháng bảy...
Thương Mẹ
Sợ chính quyền đưa di dân những gia đình thiếu đói.
Ngại xa quê,mẹ cố giấu đi những bữa ăn không mắm không cơm.
Dền cứt gà nêm muối nhạt quanh năm.
Thi thoảng mới có đĩa rau tập tàng luộc lẫn ngọn bồ hôi hắt mùi thuốc bắc.
Chịu không nỗi.Con ra sân gào thét:
"Nhà này không có cái ăn đâu.Xin chính quyền đưa đi di dân"
Mẹ hốt hoảng:"Con vào đây.Có!có!"
Hôn rối rít trán con và ghì chặt vào lòng.
Ấu tơ qua rồi mới biết mình khờ dại.
Không xin mẹ thứ tha đâu vì con biết mẹ sẵn lòng...
Tôi đã nhẹ lòng!Chúc chị Thùy Linh khỏe,vui,viết tốt.Cám ơn chị.
Một bi kịch có thể thành tiểu thuyết anh ạ. Quá thương tâm.
XóaCám ơn anh về sự chia sẻ này. Cả bài thơ như là tiếng nấc nữa.
TL cũng hồi hướng về cha mẹ đã đi xa vào mùa vu lan này.
Thân mến!
TMĐ:
Trả lờiXóaChị chỉnh giùm tôi:Ấu thơ chứ không là ấu tơ.Đa tạ.
Ôi! một cuộc đời đau khổ của những con người " Đầu thai nhầm thế kỷ".
Trả lờiXóaBọ cũng vô đây à? Mình có đầu thai nhầm thế kỷ không Bọ?
XóaTMĐ:
XóaChào Cu Bợp!Đọc QC hằng ngày.Thích lắm.Tức chết được vì không cùng cười cùng khóc với Cu Bợp dược vì đóng còm.Họ ôm hôn nhau thắm thiết đến những 3 lần,sao không học theo?Cứ chuyên lo"bợp"hoài nên lên bờ xuống ruộng.Làm như ri nì,ri nì...Ủa,
Cu Bợp cũng không còn mẹ hả?Nỗi đau xé lòng...Già như chúng mình,nỗi đau ấy càng dữ dội hơn.Mình còm trên CLC hoài.Cũng động viên cậu ấy nhiều nhiều lắm.Vài dòng.Chúc NQL khỏe.
Tiện thể,cám ơn chị Thùy Linh,xin ghi nhận phật tâm của chị.
Đọc bài viết này của chị, tôi thương nhớ mẹ tôi: Hôm qua tôi cũng thắp hương cho Mẹ tôi. Và tôi cũng khóc vì cuộc đời mẹ tôi cũng không khác bao người trong thời kỳ CM đó.
Trả lờiXóaHai mươi năm rồi Mẹ đã đi xa,
Để lại con bơ vơ nơi trần thế.
Đêm thoa thức con nằm nhớ Mẹ,
Giọt lệ buồn cứ chảy mãi không thôi.
....................................
...2007
Cảm ơn chị cho tôi nhớ về một đã lãng quên!
Những thằng như thằng hàng xóm này nhiều lắm. Đọc tức anh ách. Có Giời có Phật sao không vật chết tươi hết cái loại ấy đi. Mij.
Trả lờiXóaCám ơn bài viết chân thật và cảm động về một người Hà Nội gốc đầy thương đau khi môi trường sống an lành của họ bị đảo điên vì thời thế đổi thay. Cuộc đời của bà Lương chả khác gì cuốn phim đầy nước mắt... như bao nhiêu nước mắt bà đã tuôn chảy mà nhà văn TL chỉ nhìn thấy một phần mỗi khi bà tới nhà.
Trả lờiXóaKhông biết tới bao giờ các nhà biên kịch tài ba của nền ĐẢ và TH nước ta mới vượt qua nỗi sợ (thứ "định hướng" quái gở) để đưa chân dung "những người muôn năm cũ" này lên màn ảnh đây? Mong lắm thay!
Cám ơn Gocomay. TL cũng muốn làm phim về thời kỳ này lắm, nhưng để sau nhé.
XóaThân mến!
Cám ơn Gocomay. TL cũng muốn làm phim về thời kỳ này lắm, nhưng để sau nhé.
XóaThân mến!
Chị TL viết kịch bản trước đi là vừa rồi Gocomay sẽ làm chân bấm máy cho. Chuẩn quá còn gì.
XóaMột Hà Nội đã ra đi như thế để rồi người ta cứ hỏi nhau đâu rồi Hà Nội.
Trả lờiXóaChính xác ạ. Cám ơn anh Dong. Một HN bị đàn áp, tước bỏ, nhấn chìm...
XóaThân mến!
Không chỉ là chuyện của một người, cũng không chỉ là chuyện của một thời. Cám ơn chị đã có một bài viết rất ý nghĩa cho ngày Vu lan.
Trả lờiXóaCám ơn Hà Thanh Vân.
XóaThân mến!
Thùy linh ơi, Văn Giá có truyện ngắn Làm U, cũng viết về một bà cụ Hà Nội, cho cán bộ thời tiếp quản thủ đô mượn nhà, rồi bị chiếm, kiện mãi mà chẳng đòi được. Bây giờ, xem ti-vi, thấy rao giảng này nọ là bà cụ lại chửi tục. Bà cụ không biết làm gì hơn là chửi tục. Đó là vũ khí cuối cũng của người dân bất lực...
Trả lờiXóaVũ Xuân Tửu
Dạ, em chưa đọc TN đó ạ. Chuyện bị cướp nhà, mượn rồi không trả...nhiều lắm anh ơi. Biết chửi như bà cụ đó đỡ thần kinh ạ. Hihi...
XóaThân mến!
Mấy hôm rồi bận việc không vào Blog của chị được, Hôm này vào thấy hoành tráng quá...Viết comment dễ dàng hơn, lại được chị trả lời trực tiếp, bài cũng hay (Và nói nhỏ là nhà mạng chán rồi hay sao mà tự dưng hôm nay không phải vượt tường vượt rào nữa).
Trả lờiXóaChúc chị sức khỏe và một mùa Vu lan ý nghĩa.
Em, Hoàng Long!
Csm ơn Hoàng Long nhé. Chúc em cũng như vậy.
XóaThân mến!
Một học thuyết sai lầm --> những con người sai lầm --> Nhân dân đau khổ và Đất nước phát triển dị dạng....
Trả lờiXóaĐau buồn nữa là nước đó lại có ngàn năm văn hiến!
Thưa bạn. Những sai lầm hôm nay sẽ mất rất nhiều thời gian sức lực để sưa chữa về kinh tế, vật lực. Nhưng để lấp những những thiếu hụt, khiếm khiếm trong tâm hồn con người hay hàn gắn những vết thương có khi cả thế kỷ. Còn khôi phục được nề văn hiến như bạn nói chưa biết cần bao nhiêu năm?
XóaThân mến!
Bà Lương vẫn còn sống chị Thùy Linh ạ. Và bà vẫn ở trong nhà dưỡng lão. Nếu bà Lương đọc được bài viết của chị không biết bà có còn khóc đỏ mắt nữa không???
Trả lờiXóaThật không bạn? Hay nhiều bà Lương khác đang sống ở đó mà bạn muốn nói?
XóaThân mến!
Đọc chuyện của chị thì em biết chỉ có một bà Lương mà thôi. Bà Lương năm nay 93 tuổi, bà sinh năm 1920.
XóaGửi Son phamthe!
XóaMình rất muốn biết có đúng bà Lương mà mình nói đến không đó bạn? Lâu rồi không có tin tức, không biết bà cụ còn sống không? Có dạo đã nghe bà mất...Bà cụ Lương 93 tuổi hiện ở đâu hả bạn? Cho mình thông tin được không? Hoặc bất cứ sự mách bảo nào đó...
Cám ơn bạn nhiều.
Bà Lương đang sống tại Trung tâm Dưỡng lão Thị Nghè - số 153 Xô Viết Nghệ Tĩnh, quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh. Tuy nhiên bà cũng nhiều tuổi rồi, nên không viết thư được và cũng không quan hệ với ai nữa. Nếu chị có dịp vào TP HCM thì có thể ghé thăm bà Lương.
XóaCám ơn Son phamthe rất nhiều. Mình sẽ tới đó khi vào nam. Dù có đúng là mẹ Lương hay không thì vẫn sẽ tới...
Trả lờiXóaThân mến!
Chuyện của bạn gọi lại nhiều người mình đã biết! Quá nhiều cuộc đời đã bị phí hoài! Quá nhiều con người bị đày đọa đến mất nhân tính! NHiều khi mình đã từng suy nghĩ, giữa kết án tử hình họ với đày đọa họ sống trong địa ngục trần gian thế, cách nào nhân đạo hơn? Trớ trêu là mình lại nhớ mấy câu thơ của Tố Hữu: "Đồng bào ơi anh chị em ơi/Hỡi lương tâm tất cả loài người/Hãy nghe tiếng của ngàn người bị giết/Không sống nữa nhưng không chịu chết/Ngàn lời ca bay khắp nhân gian/Thù muôn đời muôn kiếp không tan!" Bao giờ những tiếng kêu của họ được cất lên tự do?
Trả lờiXóa