RA ĐI CỦA MÙA THU

Hồn nhiên (Ảnh internet)
Một đức tính đáng ghét, hạn chế sự phát triển cá nhân cũng như của đất nước cần sửa ngay và luôn của người Việt mình là gì? Tự hỏi mình lâu nay mãi chưa có câu trả lời nhất quán. Vì tính xấu thì nhiều (như người Việt xấu xí mà cả cố nhân lẫn người đương thời Vương Chí Nhàn đã liệt kê), cái nào cũng cần, cái nào cũng trầm trọng, quan trọng, cần sửa chữa, có cái không thể sửa chữa mà cần xóa bỏ ngay và luôn…Cuối cùng thì thấy cái đức (vô phúc) này ghê sợ nhất: luôn tìm cách đổ lỗi cho người khác khi bản thân họ bị thiên hạ vạch ra những thói tật xấu, bị chỉ trích những hạn chế, yếu kém, những sai lầm. 
 
Thử bắt đầu từ một sự kiện rất nhỏ để nhìn ra đức quá “khủng” này qua sự kiện The Voice. Giám đốc phụ trách Âm nhạc Phương Uyên bị lên án từ một cuộc điện thoại dàn cho các thí sinh do ai đó bí mật thu được và tung lên mạng. Và sau đó là im lặng. Và sau đó là họp báo. Và sau đó là khóc lóc. Và sau đó là ngụy biện. Và sau đó là đổ lỗi…Và sau đó là dàn “chân gỗ” thay nhau phát biểu bảo vệ chương trình, cụ thể bảo vệ Phương Uyên. Cũng là tự bảo vệ mình trên con đường đến danh vọng. 

Các “nữ hoàng”, “quí ông”, “các “tài năng” âm nhạc lên tiếng ca ngợi Phương Uyên hết lời như một tài năng không thể thay thế. Màn bi hài đó diễn ra đầy kịch tính, nhiều cung bậc cảm xúc của những người trong cuộc, nhưng người chứng kiến, và cả những người muốn tìm đến sự thật. Từ màn tâm sự đẫm nước mắt của Phương Uyên đến những lời tung hô, an ủi, khuyến khích cô đứng vững trước sóng gió “bất ưng” đổ ập xuống đầu…Và cuối cùng lời từ chức của Phương Uyên chìm nghỉm trong tiếng hô dậy sóng của ba quân, những người đang tham dự cuộc thi - người lệ thuộc rất nhiều vào sự đánh giá của các cộng sự do Phương Uyên mời và lãnh đạo, phụ thuộc vào cảm xúc và không thể thiếu những nhận xét (tất nhiên khó tránh khỏi tính cá nhân) về thụ cảm nghệ thuật…
 
Thật đáng sợ tâm thế của người Việt hôm nay bộc lộ rõ nét của “màn kịch ngắn” The Voice này – Họ sẵn sàng phủ nhận tính xấu, việc làm xấu xa của ai đó với sự bàng quan, lấp liếm, có thể hàm chứa sự thân quen, tính vụ lợi:

“Về chuyện vừa qua, tôi thấy không đáng gì với bản thân tôi. Tôi chỉ muốn nói với chị Phương Uyên là 'I love you'". (Ca sỹ Thu Minh)
"Tôi học hỏi chị Phương Uyên về cách dạy dỗ thí sinh, đó là "Em phải thế này, em phải thế kia. Em mà không giỏi thì đứa khác sẽ bóp chết em". (Ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng)
“Chị ấy là linh hồn của thí sinh và chương trình. Chị không được đi đâu hết. Hãy ngồi đây với chúng tôi". (Ca sỹ Hồ Ngọc Hà)
Hot boy Bùi Anh Tuấn nghẹn ngào: "Em không biết nói gì. Nhưng em mong chị Phương Uyên ở lại với chúng em. Vì chị chính là nơi tình yêu bắt đầu của em".
"Tôi khẳng định đây là quá trình làm nghề giữa những người có chuyên môn. Đối với tôi, chuyện này chẳng là gì". (nhạc sỹ Trần lập)
Và đây là Phương Uyên: "Trước cuộc họp, tôi quyết định sẽ sang Mỹ và không bao giờ trở lại. Ngày hôm nay, tôi mất quá nhiều. Tôi mất khán giả. Tôi đã 'tu' một thời gian, giờ trở lại là vì chương trình Giọng hát Việt. Nếu không tiếp tục làm việc này coi như tôi mất tất cả. Ai sai sẽ sửa. Tôi mong các anh chị phóng viên sẽ giúp tôi được khán giả hiểu con người thật chứ không như trong clip".Dừng lại một chút, nữ nhạc sĩ hướng về các phóng viên và hỏi: "Theo các anh chị, tôi có nên ở lại với The Voice không?". Một phóng viên nói: "Phải tự em làm điều đó chứ không ai giúp được". Cuối cùng, Phương Uyên chốt lại: "Vậy tôi sẽ ở lại The Voice và chứng minh cho mọi người thấy".
Mr. Đàm quay xuống các thí sinh The Voice và hỏi: "Ai đồng ý chị Phương Uyên tiếp tục giữ vị trí giám đốc âm nhạc thì giơ tay". Ngay lập tức, toàn bộ số thí sinh có mặt giơ tay lên và họ đồng loạt gọi to: "Phương Uyên, Phương Uyên".
Đấy nhé, Phương Uyên ở lại vì thí sinh mong muốn cô ta ở lại. Nhà sản xuất phong muốn cô ta ở lại. Đồng nghiệp kêu gọi cô ở lại. Phương Uyên đã hy sinh bản tahan mình vì sự nghiệp chung. Câu chuyện xấu xa mà clip thể hiện đã tìm được kẻ tuẫn nạn – một kẻ mà nhà sản xuất nói đã gửi đơn thư lên Bộ công an vào cuộc để tìm ra vì có âm ưu “hãm hại và bôi nhọ” Phương Uyên. Tức là có kẻ thù địch, có thế lực thù địch đứng sau tất cả chuyện này. Từ thủ phạm, Phương Uyên thành “nạn nhân” đáng thương mau nước mắt. Ai sẽ là con dê tế thần thay cho Phương Uyên, cho The Voice sau khi Bộ công an vào cuộc?
Có bao nhiêu “màn kịch” The Voice of…như thế ở Việt Nam hiện nay?
Có thể nhìn ra điều đó ở các chỉ thị nghiêm cấm chuyện này, chuyện nọ. Thay vì đối thoại, lắng nghe, hoặc giải thích, thậm chí là thanh minh, giãi bày, khóc lóc như Phương Uyên thì người ta cấm: Cấm xem, cấm nói, cấm viết, cấm thảo luận…
Không lẽ Đất nước chỉ hiện lên lờ mờ qua những “biển báo” nghiêm cấm?
Không lẽ biện pháp để bảo vệ chế độ là những cấm đoán?
Không lẽ cách tự bảo vệ mình là đẩy nguy cơ khủng hoảng về phía khác mình?
Chợt nhớ câu thơ của nhà thơ quá cố Chu Hoạch:
Thu rất thật thu là chớm bước sang đông.
Em rất thật em – là lúc em hoang mang lựa chọn.
Anh rất thật anh – là biết ra đi cho nhẹ gọn.
Để đỡ cho em bớt một lời chào.
Và bớt cho đời một chút gió xôn xao…
Cách ra đi của mùa thu sẽ luôn là bài học làm người: ra đi đầy kiêu hãnh và tỏa rạng kể cả vào phút chót.
Văn hóa và Nghệ thuật Sống của con người sẽ đạt đỉnh cao ở Nghệ thuật Ra đi.
Bước vào lịch sử dường như dễ dàng hơn khi bước ra khỏi lịch sử, nhất là những người đạt đến đỉnh cao quyền lực và danh vọng.
Có người bước ra khỏi lịch sử vẫn còn tiếp tục làm rạng rỡ lịch sử ở chiều kích rộng lớn hơn như Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Có người ra đi khỏi lịch sử âm thầm không chút vướng bận, để sống nốt cuộc đời làm người bé nhỏ, rồi mai kia về với cát bụi, tiếp tục kiếp luân hồi. Nhưng cũng có kẻ bước ra khỏi lịch sử sau khi tự đào hố chôn mình…
Bạn hãy tự chọn cho mình cách ra đi khỏi lịch sử, dù chỉ là lịch sử bản thân mình…

24 nhận xét:

  1. Em chọn cách xây một cái lăng to đùng để mọi người ngày đêm sùng bái

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. lập bia miệng thế ru? Hihi...
      Thân mến.

      Xóa
  2. Phương Uyên: "Trước cuộc họp, tôi quyết định sẽ sang Mỹ và không bao giờ trở lại". Cuối cùng, Phương Uyên chốt lại: "Vậy tôi sẽ ở lại The Voice và chứng minh cho mọi người thấy". Sao nó giống giống ông TGĐ cũ của em sau khi làm thất thoát của công ty khoảng trăm tỷ đã phát biểu "tôi xin nhận hoàn toàn trách nhiệm" nhưng cuối cùng chốt lại "bây giờ tôi mà nghỉ thì không có ai thay nên tôi sẽ tiếp tục ở lại để quyết tâm giữ lấy công ty". Và cũng giống giống một ông to to, cũng xin nhận trách nhiệm, không thấy chốt lại nhưng vẫn cứ ở lại cho đến tận bây giờ. Cuối cùng thì chỉ có công chúng, người lao động và nhân dân là ra đi thôi ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em đã hiểu...Bởi em đã là nạn nhân của những màn kịch tương tự, hehe...
      Thân mến.

      Xóa
  3. Tất cả mọi thói hư tật xấu của người Việt từ bao đời dường như vẫn tồn tại nguyên vẹn đến tận ngày nay, chỉ có điều đã được "hiện đại" hóa thêm lện - theo kiểu một thân xác hôm qua còn vận bộ tứ thân, hôm nay chuyển sang đầm xòe, nhưng thay đổi thứ gì bên trong vẫn cứ là thân xác ấy. Đau đớn nhất là, trong khi những phần tốt của tâm hồn Việt cứ mãi loay hoay hết nghi ngờ lại kèn cựa lẫn nhau, thì những phần xấu xí lại ( rất tự giác và có ý thức ) "biết" đoàn kết với nhau để khẳng định chỗ đứng, tầm đứng, qui mô đứng. Sự dễ dàng bành trướng cái xấu, không dám nói làm cho tiêu tan, song khiến cái tốt dần dà lép vế và bị dồn vào thế thụ động. Đến nỗi bây giờ, nghĩ một điều tốt, thực thi một điều tốt trở nên lúng túng, đầy e ngại, thậm chí sờn lòng vì cảm giác mình lạc điệu với cách sống của đa số mà tên dành cho nó càng lúc càng được công nhận một cách công khai : Vô cảm !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đây là màn kịch trong rất nhiều màn kịch lớn bé ở mọi lĩnh vực ạ. Chuyện The Voice hóa ra...nhỏ thôi ạ.
      Thân mến.

      Xóa
  4. Mình với thằng"giặc lạ" đánh tay đôi, có thể mình yếu hơn nó nhưng được cái mình lỳ hơn nó và quan trọng là mình căm thù nó thì nhất định mình sẽ bóp chết nó...đấy là ta với thù,đằng này trong hoạt động VHNT, các thí sinh so tài trước Ban GK và khán giả hâm mộ mà GĐ phụ trách âm nhạc lại sử dụng những ngôn từ đó, rồi ông GK cũng vào hùa thì...hãy nghe ca sĩ Thanh Lam hát.
    Đúng là:"Dờ vòi" voi của thầy bói mù.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thực ra mình không xem The voice. Chỉ khi nó lùm xùm thì mới để ý. Nghe đoạn ghi âm chính Phương Uyên nói tung lên mạng, rồi cuộc họp báo sau đó nữa thì hết hiểu nổi sự chịu đựng vô liêm sỉ của con người. Chính khách tệ hơn nữa. Không có văn hóa từ chức, không có văn hóa ra đi, rút lui khỏi chính trường cho lịch sự, tử tế...Đấy mới là chuyện đáng nói bạn ạ.
      Thân mến.

      Xóa
  5. Chị TL quả là rất sắc sảo. Một sự thật là đã có những dối trá trắng trợn, coi thường từ khán giả, các thí sinh, các cơ quan truyền thông... mà chỉ với vài chiêu mang tính thủ thuật đã trở thàng người hùng. Và, xong, sự dối trá lại tiếp tục.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Truyền thống này, thói quen này họ học từ các chính sách đó anh.
      Thân mến.

      Xóa
  6. Tu anh lanh dao den may em ca, nhac sy o dat nuoc nay thieu nhan cach qua! /da sai so so ra day ma lai con vu khong nguoi khac la "ham hai" minh. Dung la san pham cua mot chu nghia, mot xa hoi khong giong ai!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quả "ngọt" đến lúc bội thu anh ơi.
      Thân mến.

      Xóa
  7. "Lăm" xưa mình định "chửi" bới nhà bà ca sĩ Thanh... "Nam" vì vụ "cãi cọ" với nhà ông ca sĩ Vĩnh... "Hơn". Dưng.... giờ nhìn lại với thấy chị Lam đúng là tỉnh táo và sáng suốt thật. Dù sao cũng may mắn cho mình là mình chưa phóng mồm ra... chửi! Qua "cờ - nốc" này, nhà Kẽm thành thật gửi tới chị lời xin lỗi vì đã có những ý nghĩ không tốt về chị. Chúc chị khoẻ mạnh, tiếp tục hát hay và có những nhận định chuẩn mực để kịch là kịch, bi là bi, hài là hài và hát là hát chứ không... "nẫn nộn nung" tung, bát nháo, hổ lốn như hiện tại. Để từ đó văn hóa là văn hóa chứ không thành vô văn hoá!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hehe, mình chuyển tới TL cách nào đây?
      Thân mến.

      Xóa
  8. Phương Uyên vô liêm sỉ đến thế là cùng

    Trả lờiXóa
  9. "Ai đồng ý chị Phương Uyên tiếp tục giữ vị trí giám đốc âm nhạc thì giơ tay". Ngay lập tức, toàn bộ số thí sinh có mặt giơ tay lên và họ đồng loạt gọi to: "Phương Uyên, Phương Uyên".
    Ôi! Màn kịch này sao giống cung cách các bậc thầy đã sử dụng mấy chục năm qua để tồn tại và "phát triển"?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái này Phương Uyên và BTC rút ra từ "bảo bối" của chính trường VN mà anh.

      Xóa
  10. buon qua Chi TL oi cuoi ma roi nuoc mat dat nuoc minh nhu ngoi nha (NEN MONG MUC RUONG ) con (CAI NOC)thi rot.(nha rot tu noc roi)

    Trả lờiXóa
  11. Nó cũng giống như "cuộc cách mạng" giết oan hàng chục ngàn người để cướp đất cướp ruộng của người dân thời đó. Cướp hết rồi, xong rồi là sửa sai bằng màn kịch mấy giọt nước mắt ... cá sấu là xong. "Hậu sinh khả úy" họ đều kế thừa và học tập tấm gương vĩ đại ... bậc tiềm bối cả đấy thôi.
    Thối tha và mục ruỗng.

    Trả lờiXóa
  12. Em xin tổng kết kết quả rực rỡ hơn mong đợi của cuộc thi học tập tư tưởng "Làm theo lời Bác". Nó chứng tỏ mọi hành động và lời nói của Bác Hồ kính yêu đã trở thành phương cách đối xử, thành châm ngôn cuộc sống của từng người dân .

    Em cũng xin báo cáo chúng ta đã thành công vượt bực trong việc đào tạo ra con người Xã Hội Chủ Nghĩa .

    Bác Hồ kính yêu đã từng nói "Muốn xây dựng thành công chủ nghĩa Xã hội, ta cần phải có con người Xã hội chủ nghĩa". Với những con người như thế này, tương lai bách chiến bách thắng của chủ nghĩa Xã hội đã lấp ló ở đường chân trời rộng mở . Và với sự lãnh đạo của những học trò xuất sắc của Bác Hồ tức là Bộ Chính Trị Đảng CỘNG SẢN vn, ta sẽ vững bước tiến tới tương lai sáng lạn của chủ nghĩa Xã hội đang thập thò ở đường chân trời .

    Trả lờiXóa
  13. Nếu không có các mạng xã hội thì liệu con, cháu chúng ta có biết được những gì đã xảy ra trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa không? Liệu chúng có biết rằng lính Trung Quốc, dưới sự chỉ đạo của nhà cầm quyền Bắc Kinh đã sát hại những người lính Việt Nam tại Hoàng Sa vào năm 1974 và tại Trường Sa vào năm 1988 như thế nào không? Liệu chúng có biết một tí gì về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc từ những năm 1979 đến năm 1988 và những hành vi man dợ, dã thú của nhà cầm quyền Bắc Kinh đối với người dân Việt Nam, nhất là đối với phụ nữ, trẻ em, người già ở các tỉnh Lạng Sơn, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, ... Nếu không có mạng xã hội thì liệu người dân Việt Nam có biết được những thủ đoạn tàn bạo của T.Q đối với ngư dân Việt Nam trên Biển Đông không??? Tôi sợ rằng những thế hệ trẻ đó sẽ không thể nào biết được vì không có bất kỳ hệ thống thông tin nào của nhà nước đề cập đến vấn đề này. Những di tích của cuộc chiến tranh xâm lược biên giới phía Bắc trong viện bảo tàng quân đội đã bị cất đi một cách âm thầm, để lại một khoảng trắng trong lịch sử.

    Nếu không có các mạng xã hội thì liệu chúng ta có biết được sự thật về những vụ cưỡng chế bằng bạo lực trái đạo lý của các chính quyền địa phương với nông dân ở Tiên Lãng, Văn Giang, ... và nhiều nơi khác trên cả nước?

    Nếu không có các mạng xã hội thì liệu chúng ta có biết được sự thật về cái chết oan uổng của ông Trịnh Xuân Tùng cũng như hành động giết người của tay trung tá Ninh và nhiều vụ khảo cung, tra tấn khác dẫn đến chết nhiều người của ngành công an?

    Nếu không có các mạng xã hội thì liệu chúng ta có biết được cảnh bao người dân nghèo chịu cảnh màn trời chiếu đất chỉ vì quyền lợi cá nhân của một vài người, vài nhóm quyền lợi?

    Nếu không có mạng xã hội thì liệu chúng ta có biết cảnh bao công nhân bị vùi dập, bị đàn áp chỉ vì dám mở miệng đòi chủ nhà máy tăng lương, cải thiện điều kiện làm việc mà nhẽ ra đó phải là việc của các Công Đoàn nhưng họ đã làm ngơ trước những tình cảnh đó?

    Nếu không có các mạng xã hội thì liệu một số vụ tham ô, hối lộ hàng tỉ, thậm chí hàng chục, hàng trăm tỉ có được phanh phui?

    ...... và .....

    Các hệ thống thông tin của nhà nước, vì lý do nào đó đã hoàn toàn im lặng trước những sự việc đó nên người dân mới phải tự mình tìm kiếm thông tin trên các mạng xã hội. Nếu các hệ thống thông tin của nhà nước minh bạch thì tôi tin rằng các mạng xã hội sẽ tự đóng cửa hoặc chỉ còn là chỗ để tâm sự những vấn đề cá nhân hoặc là chỗ tụ họp bạn bè thường ngày.

    Dân trí của người dân không hề thấp để có thể lừa họ bằng bất kỳ thông tin nào. Người dân biết chọn lọc để biết cái đúng, cái sai. Đừng bắt ép họ phải đọc, phải xem và phải chấp nhận những thông tin mà lãnh đạo muốn. Thời đại ấu trí đó đã qua lâu rồi. Không phải thông tin chính thống nào cũng chính xác và ngược lại, không phải thông tin nào của các mạng xã hội đều là lừa đảo. Người đọc sẽ tự lựa chọn. Tất cả những gì phải làm do cưỡng buộc đều không theo tồn tại lâu dài. Tình yêu vợ chồng, tình yêu đất nước và niềm tin cho tương lai là hoàn toàn tự nguyện. Không ai có thể ép ai được.

    Trả lờiXóa
  14. Chị T.L sửa hộ là hành vi man rợ chứ không phải man dợ. Cám ơn chị T.L nhiều.

    Trả lờiXóa
  15. Dối trá, gian lận thì được tung hô, chính trực ngay thẳng thì cho là có vấn đề. Đời chán thế đấy chị TL à.

    Cảm ơn chị về một bài viết hay và những vần thơ trích dẫn hợp tâm trạng đang đìu hiu của em hôm nay :)

    Trả lờiXóa