"CANH BẠC" HAY "CUỘC CỜ"?




Mời bạn bè xem bài viết của thầy Thích Thanh Thắng. Quan điểm về thời cuộc của nhà tu hành bao giờ cũng thú vị và có nhiều bổ ích. 
 
Hội nghị TƯ 6 vừa kết thúc, có người liền ví ngay đó là một “canh bạc”, có người thì bảo nó là một “cuộc cờ”. Vậy rốt cục nó là “canh bạc”, hay “cuộc cờ”? Bởi “canh bạc” là những sát phạt chỉ có thể liên quan đến thắng thua. Còn “cuộc cờ” liên quan đến thắng thua và không thắng không thua (hòa). “Canh bạc” chờ đợi nhiều hơn vào may rủi trong việc chia quân, và 100 ván bài không ván bài nào giống nhau, phần lớn do các quân bài chi phối người chơi. Trong khi “cuộc cờ” là một trò chơi trí tuệ, quân số được định sẵn, người chơi sẽ làm chủ từng quân cờ. Do đó, khi đặt vấn đề “canh bạc” hay “cuộc cờ” là đặt vấn đề “người chơi” - chủ thể quyết định việc nắm quy tắc chơi và sẽ chơi như thế nào (chơi đúng quy tắc hay chơi bẩn). 

Vậy ai muốn “canh bạc”, ai thích “cuộc cờ”? Trả lời được câu hỏi này thì sẽ biết được tư cách của người chơi (và cả tư cách của những người đang “cờ ngoài bài trong”). 

Vắt ra bao nhiêu cân đong, đo đếm, từ “canh bạc” ấy, có người khái quát về cái gọi là “khủng hoảng định chế”, đưa người đọc vào cái “vĩ đại” hơn rất nhiều những người chơi cụ thể, đã và đang lộ diện như thiên hạ đã thấy. 

“Định chế” là tất cả những gì sinh ra một chế độ, trước tiên và duy nhất phải phục vụ cho lợi ích của chính chế độ đó. Đương nhiên, chế độ nào cũng phải áp dụng nguyên tắc “điều chỉnh” để duy trì sự tồn tại và phát triển của mình. Nhà nước (tư pháp), Chính phủ (hành pháp), Quốc hội (lập pháp) đều vận hành chung quanh vai trò của “Đảng lãnh đạo”, vì thực tế cả 3 cơ quan quyền lực trên đều không nằm ngoài cơ cấu của Trung ương Đảng và Bộ Chính trị. Và tất cả đều phục vụ cho một mục tiêu, lý tưởng duy nhất đó là tiến lên…xã hội chủ nghĩa.
Hội nghị TƯ6 đã đặt ra khá nhiều vấn đề quan trọng liên quan đến sự “tồn vong” của chế độ để “giải quyết”. Hai vấn đề nổi cộm hàng đầu là tham nhũng và lạm quyền của “một bộ phận” đảng viên thoái hoá biến chất, nói ví von như ngài Chủ tịch nước thì đó là “một bầy sâu”.

Tham nhũng, lạm quyền có giải quyết được không? Giải quyết được và cũng không giải quyết được? Nếu kéo nó vào khái niệm “định chế” và “nhân sự” một cách chung chung thì khó có thể giải quyết được (tận gốc). Nếu đã khó giải quyết được (tận gốc) thì đặt vấn đề “giải quyết” cũng chỉ như ăn bánh trong tranh. Nhưng nếu đã xác định được đích danh một cá nhân, một nhóm người thì đều có thể giải quyết được, vấn đề ở đây là “cách thức” giải quyết, và cách thức ấy có thỏa mãn dư luận (người quan sát) hay không mà thôi. 

Nếu xem Hội nghị vừa qua là “canh bạc”, thì lưu ý tới sự dịch chuyển của con số 100% (UVBCT) và 175/40 (UVTƯĐ), với 3 nhân vật “chơi” quan trọng: ông Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí thư), ông Trương Tấn Sang (Chủ tịch nước), ông Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng), và 2 người “chia bài” là ông Nguyễn Sinh Hùng (Chủ tịch quốc hội), ông Phùng Quang Thanh (Bộ trưởng Bộ Quốc phòng) và có thể có Kẻ Giấu Mặt (bạn vàng, bạn bạc…).

Ban đầu 100% Uỷ viên BCT, 175/40 Uỷ viên TƯĐ đồng ý với việc “kỷ luật”, “xem xét” tư cách của “một đồng chí Ủy viên BCT”. Nhưng cuối cùng có 2 đồng chí đã “thay mặt”, “đại diện” Trung ương Đảng “chia bài” bằng cách tuyên bố không thi hành kỷ luật đối với BCT và “đồng chí” kia. Cái “đồng nghĩa” ở đây chính là kỷ luật BCT cũng là kỷ luật “một đồng chí”, và kỷ luật “một đồng chí” cũng là kỷ luật BCT. Cũng như vậy, có thể hiểu Trung ương Đảng cũng là BCT, BCT cũng là Trung ương Đảng. 

Con gà có trước hay quả trứng có trước? Quyền lực nằm ở đâu, không ai dám biết. Thế nên, không có kỷ luật ai cả. Việc gia ân và thị uy, cả BCT và TƯĐ đều đóng rất tốt vai diễn của mình, còn những người chơi thì bao giờ cũng có kẻ lỗ người lãi. Vấn đề là cách chơi bộc lộ ra nhân cách.

Dư luận chắc chắn chưa thỏa mãn, vì tham nhũng lạm quyền nghiêm trọng thế mà chỉ có mỗi một “lời xin lỗi” được tự “định mức” là chân thành, sâu sắc, và “một bộ phận không nhỏ” (bầy sâu) thoái hoá biến chất, nhưng lại không có ai bị kỷ luật. Nhận lỗi rồi tái phạm lỗi, những chuyện như vậy thế gian thiếu gì. Vấn đề ở đây là người phạm lỗi không thể tự định tính và định lượng được mức độ phạm tội của mình để đưa ra quyết định sáng suốt là từ chức, mà lại hi vọng vào một “canh bạc” đầy may rủi. 175 con bài nằm gọn trong tay những người chia bài. Tư cách của những người chia bài đã lộ diện. “Canh bạc” và “cuộc cờ” tiếp tục được bày ra - không phải mọi chuyện đã xong. Có thể sẽ khốc liệt và tinh vi hơn.

Tại sao người ta lại “gửi gắm” niềm tin về sự “tồn vong” của chế độ vào những cuộc chơi phe cánh kia? Chả lẽ toàn Đảng, toàn quân, toàn dân chúng ta đang bỏ quên những thứ thiết yếu nhất trong tư cách của mình để lao vào những cuộc đỏ đen vô bổ ấy?

Mối nguy tồn vong lớn nhất của chế độ chính là để cho tham nhũng trở thành quốc nạn. Trong hoàn cảnh này, ông Trương Tấn Sang đã vượt lên để nhìn rõ sự tồn vong ấy liên quan trực tiếp đến “bầy sâu” (tham nhũng, lạm quyền) và kêu gọi người dân hãy chung sức đồng lòng cùng với ông “diệt sâu” (đừng sợ trù úm). Lòng trong sạch đã thôi thúc ông Trương Tấn Sang trở về con người thật của chính mình trong một cuộc chiến không cân sức với bầy sâu đang tàn phá (và sẵn sàng cho những biến thể kháng thuốc). Không có lòng trong sạch, tử tế, đàng hoàng của từng cá nhân lãnh đạo thì không bao giờ có được một định chế, chế độ nào tốt đẹp cả. Ông Trương Tấn Sang là người chẩn bệnh, nhưng còn chờ đợi vào người bốc thuốc và thái độ của người uống mà thôi. Phòng bệnh bao giờ cũng hơn chữa bệnh.

Tấm gương và bài học ấy đã có sẵn trong lịch sử trị quốc an dân của dân tộc. Vua Trần Nhân Tông phát biểu: “Tịnh Độ chính là lòng trong sạch. Chớ còn ngờ hỏi đến Tây Phương. Di Đà là tính sáng soi. Mựa phải nhọc tìm về Cực Lạc” (Cư trần lạc đạo phú). Hai luận điểm quan trọng mà vua Trần Nhân Tông đưa ra chính là lòng trong sạch (tượng trưng cho đạo đức) và tính sáng soi (tượng trưng cho trí tuệ). Có hai điều ấy căn bản ấy thì xây dựng thành công bất cứ thể chế xã hội nào, không cần phải trả lời câu hỏi Tây Phương, Tịnh Độ có thực hay không. Tuy nhiên, vua Trần Nhân Tông dù phá bỏ những “hão huyền” trong việc tìm cầu một thế giới “toàn bích” ở bên ngoài, nhưng ông cũng không hề bắt dân chúng phải đạp đổ “Tây Phương”, “Cực Lạc” trong niềm tin của họ.

Hơn 2.000 năm nay, Phật giáo vẫn hiện diện “Tây Phương”, “Tịnh Độ”, Ki-tô giáo, Do thái giáo vẫn hiện diện “Thiên đường”. Ai bảo đó là “niềm tin” thì bảo, ai nói đó là “mê tín dị đoan” thì nói, tôn giáo vẫn không hề biến mất. Cho dù có thay thế bất cứ danh xưng “chủ nghĩa…” nào vào khái niệm “Cực Lạc”, “Thiên đường” thì cũng không thể bỏ đi những tư chất căn bản nhất: “đạo đức” (lòng trong sạch) và “trí tuệ” (tính sáng soi). Thế thì cái gọi là “chủ nghĩa” này nọ cũng chỉ là những “giả danh” do chính con người lập ra mà thôi.

Nguyễn Trãi từng phát biểu “biết dừng thì mới vững”. Khổng Tử nói: “Nén mình theo lễ là người” (Khắc kỷ phục lễ vi nhân). Trần Nhân Tông nói, có trí tuệ và lòng trong sạch thì “Tịnh độ” hiện ra ngay trước mắt, không phải tìm cầu ở đâu xa. Trần Nhân Tông có thể đốt bỏ danh sách của bọn “phản dân hại nước”. Bộ Chính trị, Trung ương đảng cũng có thể không xem xét kỷ luật “một đồng chí”... Xét về mặt hiện tượng, cũng không có gì khác nhau trong mục đích tìm đến sự “đoàn kết”, “yêu thương”… Nhưng bắt mọi người phải xem một “canh bạc” kiểu “cờ ngoài bài trong” như vừa qua, thì đúng là một chuyện mua vui kém đàng hoàng.

Tuệ Trung Thượng Sĩ, thầy của vua Trần Nhân Tông, chính khi "lui về" đã tâm sự: “Đã thẹn nhiều cho tấm thân nhơ đục, gặp thời buổi nhơ đục. May thay còn nhờ có chút lòng trong sạch, gặp được nước nhà trong sạch” (Đa tàm thân trọc phùng thì trọc. Tiểu tại tâm thanh ngộ quốc thanh).

Tham nhũng sẽ còn vật nhau với lòng trong sạch. Trọc phú và Tiên ông - khi “canh bạc”, lúc “cuộc cờ”. Còn nhân dân thì đang mất dần kiên nhẫn…lòng trong sạch, nước nhà trong sạch… bao giờ, ở đâu?

FB: Thích Thanh Thắng
 

40 nhận xét:

  1. Nói ra thì "mắc tội" tự diễn biến nhưng thú thật qua bài viết của thầy Thích Thanh Thắng và của Thùy Linh thì có thể mượn nhận xét của nhà văn Nguyễn Quang Thân để nói rằng: 14 vị trong BCT và 175 vị Ủy viên TW đáng kính của chúng ta đã có tất cả (quyền cao chức trọng, bổng lộc, vinh thân phì gia...) nhưng họ thiếu 1 thứ: Đó là dây thần kinh của lương tâm!
    (Nói thêm: Chính trị gia Lý Quang Diệu đã từng khuyên lãnh đạo Cộng sản Việt Nam khi ông được tham vấn êề kinh nghiệm chống tham nhũng rằng: Làm chính trị phải trong sạch; muốn làm giàu phải đi buôn. Ông không hiểu rằng: Con đường làm chính trị ở Việt Nam đang là con đường làm "kinh tế"; vì thế các giá trị dân chủ mới không được chấp nhận, vì thế mới loanh quanh như ...Hội nghị TW6).

    Trả lờiXóa
  2. Chư TÂM kia mới bằng ba chữ TÀI.

    ghi chú : Chính phủ VN hiện nay vừa không có Tâm lại không có Tài....!

    Trả lờiXóa
  3. Đẻng ta rõ thật tài tình
    Khi chơi canh bạc, khi đang cuộc cờ
    Khi xem hoa nở, lại chờ trăng lên
    Khổ thay cho kiếp dân đen
    Mòn lưng tô thuế đẻng ta tài tình

    Trả lờiXóa
  4. Ma đàn của Ma đạo.
    Cứ xem"thường chiếu 6"thì rõ.

    Trả lờiXóa
  5. Hệ thống và Cơ Chế

    Lời dẫn:
    Tôi không đặt „niềm tin và hy vọng“ của mình vào „Hội nghị TƯ 6“; Lý do thì bàng bạc trong những phản hồi, tôi cũng đã sơ điểm trình bày.
    Ý kiền sau đây như một „phác thảo“, đã gửi đến 1-2 người như để xem xét; Nay gộp chung lại như cảm nhận dưới bài rất thẳng thắn và mạch lạc của Thày Thích Thanh Thắng.
    Chị cho link để được đọc nhiều hơn về Thày thì thật quý hóa.
    Thân mến.


    Cơ chế và Hệ thống sai lạc
    Tôi đã đọc những tin chính để nghĩ rằng kết quả HN6 hợp logic. Xin dẫn 1 „mô hình công tác“ để so sánh.
    Theo hoạt động của mô hình hệ thống chính trị dân chủ thì "Tòa bảo Hiến" có chức năng xem xét và định chuẩn CHO TỪNG TRƯỜNG HỢP hoạt động của chính phủ, chiếu theo HIẾN PHÁP là bộ luật cao nhất.
    Ban chấp hành TƯ đã không có 1 ban đặc biệt về trường hợp riêng, cụ thể là việc "kiểm điểm của Bộ chính trị" để trực tiếp theo dõi diễn biến thì không thể phán quyết về "đề nghị của BCT kỷ luật chính mình và 1 người trong đó", chiếu theo "bộ luật cao nhất" là Điều lệ đảng Cộng sản.
    Hệ thống khiếm khuyết và cơ chế không hoàn chỉnh thì kết quả như thế là "hợp logic".

    Việc "xử lý trường hợp ông Thủ tướng NTD" không đơn giản.
    Cung cách làm việc „của … Ta“ thường có 3 bước:
    1: Xem xét tình hình chung (thế giới);
    2: Âm mưu của địch;
    3. Nhiệm vụ (và kế hoạch hành động) của ta.
    Tình hinh chung đã rõ: „sâu“ (đã thành „bầy“) tàn hại Đất nước và làm lung lay ghế („chế độ“). Thế là „địch“ nằm ngay trong TA: Những sai lầm, suy thoái trong „một bộ phận không nhỏ“. Ai sẽ „xử lý“ „địch“? Sớm hay muộn thì LỊCH SỬ cũng có tiếng nói phán quyết cuối cùng. Tìm cách „tự xử“ là thông minh và hợp lẽ. Việc chưa „tự xử“ được (như nhiều người trông đợi và hy vọng) chính là nằm ở bước thứ 3: LÀM GÌ? (Cùng tên với 1 tác phẩm của Lenin.)
    Mấy vướng mắc có thể sơ lược như sau:
    - Lấy gì thay thế chủ trương "doanh nghiệp nhà nước là quả đấm thép"?
    - Có công nhận "quyền tư hưu ruộng đất như tư liệu sản xuất" không?
    - Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng ra quyết định sai thì sao? Và Đoàn Văn Vươn?
    - Gốc của "tham nhũng" là hệ thống phân chia thành quả thể hiện qua hệ thống lương và các chế độ chính sách đã sai nên phải xây dựng lại toàn bộ.
    - Etc.
    Tổng thể trí tuệ của đảng chưa giải quyết được những vấn đề này.

    *
    Nhìn nhận về tham nhũng như trên là nhớ đến nhận xét của „Nhà Tình báo vĩ đại“ Phạm Xuân Ẩn: Khi hoàn thành nhiệm vụ, về lại hậu phương; Qua một thời gian ngắn, ông nhận xét: Cung cách làm việc như thế này thì chuyện „phân phối lại“ (lót tay, chia chác lợi tức, …) là tất nhiên. (Đọc trên báo Thanh Niên loạt bài về Tướng Phạm Xuân Ẩn; Không còn bản lưu riêng)

    Trả lờiXóa
  6. „Quốc Tộ“ - Vận Nước

    Lời dẫn:
    Đọc và suy ngẫm thêm từ bài chủ, không thể không nhớ đến tên tuổi lẫy lừng của những Đại Thiền sư Việt Nam gắn liền với Lịch sử ngay từ những ngày đầu dựng Nước. Đạo Phật được tiếp thu vào Việt Nam thì trở thành Đạo hướng Thiện cho Đời và phò trợ Quốc gia. Đạo hữu Thùy Linh (xin lỗi vì chưa biết quý Pháp danh) trong vai trò một Nhà văn đã thể hiện hết Tâm lực của mình theo gương các Tổ và quý Thày tuyên dương Thiện đức và góp lời cho „Quốc kế, Dân sinh“.
    Tán thán công đức tu rèn, xin cùng ghi lại bài thơ „Quốc Tộ“ của Thày Đỗ Pháp Thuận để cùng chiêm nghiệm.
    Nguồn dẫn là vi.wikipedia.org ; Người viết nhấn mạnh những dòng cuối như những điều tâm đắc.

    Trân trọng,
    Đạo hữu Thiện Hảo.


    Bài thơ QUỐC TỘ

    Chữ Hán (original):
    國祚
    國祚如藤絡,
    南天裏太平。
    無為居殿閣,
    處處息刀兵。
    Phiên âm Hán-Việt:
    Quốc tộ
    Quốc tộ như đằng lạc,
    Nam thiên lý thái bình.
    Vô vi cư điện các,
    Xứ xứ tức đao binh.

    Ý nghĩa (từ nguồn dẫn)
    Khi Vua Lê Đại Hành hỏi về vận nước, làm thế nào để cho vận mệnh quốc gia được dài lâu? Thiền sư trả lời: Vận nước như mây quấn. Ta phải giữ gìn đất nước nầy như thế quấn của dây mây, một sợi mây tuy có dẻo dai nhưng vẫn dễ đứt, dễ gãy nếu ta biết cách bẻ, còn nhiều dây mây quấn lại thành bó khó có sức mạnh nào bẻ gãy. Trăm họ hướng về Vua với một lòng tôn kính, vua lấy ý nguyện của dân làm ý nguyện của mình, nỗi khổ của dân cũng là nỗi khổ của mình. Tìm cách hoá giải những xung đột nội bộ của một quốc gia. Liên kết nhân tâm lại với nhau như những dây mây riêng lẻ thành một bó mây. Thiền sư khẳng định: Muốn cho đất nước được yên bình, Vua phải biết cách áp dụng phương pháp, hay là nguyên lý tu dưỡng vô vi nơi triều đình của mình. Vua là thiên tử - con trời - theo quan niệm phong kiến. Vua tượng trưng cho quyền lực, sức mạnh của một thể chế, đế chế. Vua là tối tôn đứng trên thầy và cả người cha sinh ra mình Quân-Sư-Phụ, vậy mà kinh Phật nhắc nhở cẩn thận không kiêu ngạo.
    Bài thơ Vận Nước của Thiền sư Pháp Thuận nếu kết hợp với bài thơ Thần Nước Nam Sông Núi, có một vị thế hết sức quan trọng không chỉ trong lịch sử văn học mà cả trong lịch sử tư tưởng chính trị và Phật giáo Việt Nam. Nó đã thành công khi đề xuất được hệ thống tư tưởng chính trị hoàn chỉnh để định hướng cho sự phát triển của một hệ thống chính quyền làm chủ đất nước vừa thỏa mãn yêu cầu bảo vệ chủ quyền quốc gia vừa đáp ứng nguyện vọng của người dân. Kho tàng văn học Việt Nam vẫn còn lưu giữ được những bài thơ chứa đựng được tư tưởng chính trị của Phật giáo Việt Nam như bài Quốc tộ.

    Trả lờiXóa
  7. Thời buổi này, sao mình lại tự làm khó nhau bằng những thuật ngữ "tuy hai mà một, tuy một mà hai" như thế nhỉ ? Từ khi rắp tâm tiến theo cơ chế thị trường định hướng ... loạn xị, ván cờ nào chẳng phải canh bạc ? Canh bạc nào chẳng phải ván cờ ? Hãy xem người ta học tập noi gương làm theo đồng tiền vĩ đại nhé : Các ông quan chức ở Sóc Trăng há không biến ván cờ tướng bình dân thành canh bạc tiền tỉ đó sao ! Đừng hão huyền tách tham vọng và mưu lược ra làm 2 vấn đề khác nhau - chúng có mối quan hệ chằng chịt lắm, tách không nổi đâu !

    Trả lờiXóa
  8. Bây giờ đa số trí thức chỉ biết ngậm miệng ăn tiền, để vinh thân phì gia,hoặc sợ liên lụy đến bản thân cũng như con cháu mình sau này.Nghĩ và thương cho dân đen chúng tôi,những người thấp cổ bé họng,muôn đời an phận làm người cùng khổ.Chỉ trông đợi thiểu số cực ít ngững người có tâm,có tầm như chị TL,thì biết đén bao giờ đất nước mới được phát triển và tiến bộ.Thôi thì hãy cứ hy vọng,dù hy vọng ấy thật mòn mõi,xa xăm...
    Nhân 20/10. Chúc chị TL chân cứng đá mềm,bút lực thật khỏe,để còn tiếp tục dấn thân...

    Trả lờiXóa
  9. Những anh hề diễn tuồng bi kịch

    Trả lờiXóa
  10. Sau một vở tuồng màn đã hạ, Công chúa đã gặp được hoàng từ, bọn xấu đã có khuyết điểm và do đã cân nhắc kỹ nên không thi hành kỷ luật nhưng còn con gà của tôi đâu? Chúng ta có quyền đòi lại con gà đó chứ, phải không chị? Con gà đó tương đương với vài chục ngàn tỷ.....Đọc lại bài "Con gà của tôi đâu" của Hoàng Đức Doanh (Danlambao)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không khéo đi đòi là bị đánh, nhốt vô tù đấy ạ.

      Xóa
  11. Em không phân biệt được thế nào là "canh bạc" hay "cuộc cờ", nhưng qua những phát biểu của TBT và CTN khi tiếp xúc cử tri thì có thể nhận định "cuộc chiến" sẽ còn tiếp diễn. Như vậy là "một đ/c trong BCT" cũng chưa thể ngồi yên, chưa thể thở phào nhẹ nhóm được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị nghĩ canh bạc chứa đựng tính sát phạt nhiều hơn. Còn cuộc cờ đòi hỏi trsi tuệ hơn. Nhưng dù canh bạc hay cuộc cờ thì cuối cùng vẫn là nhân tính con người thể hiện qua đó. Vậy là dù đinh chế nào cũng cần những con người có phẩm chất để bảo đảm được thành công mang tính nhân văn của nó. Còn với những gì thể hiện trong canh bạc hay cuộc cờ hôm nay thì định chế nào giúp nổi? ĐÓ là bi kịch thực sự của đất nước sau nhiều năm xây dựng con người mới XHCN...
      Thân mến.

      Xóa
    2. Bi kịch đây:
      Gửi anh Tổng, anh 4
      10 ĐIỀU DÂN GIAN DẠY ...!!

      1.- Kẻ thù lớn nhất của anh là nó.
      2.- Ngu dốt lớn nhất của đời anh là không hiểu được nó.
      3.- Thất bại lớn nhất của đời anh là không bỏ được nó.
      4.- Bi ai lớn nhất của đời anh là phải sống với nó.
      5.- Sai lầm lớn nhất của đời anh là quyết định giữ lấy nó.
      6.- Tội lỗi lớn nhất của đời anh là nghe lời nó hứa.
      7.- Ðáng thương lớn nhất của đời anh là bị nó sai khiến.
      8.- Ðáng khâm phục lớn nhất của đời anh là anh vẫn chịu được nó.
      9.- Tài sản lớn nhất của đời anh là những thứ nó đang giữ.
      10.- Khiếm khuyết lớn nhất của đời anh là anh không loại được nó.

      Xóa
    3. Gửi ND (00:00) - Tuyệt vời ạ. Cám ơn nhiều.

      Xóa
    4. Gửi ND (00:00) - Tuyệt vời ạ. Cám ơn nhiều.

      Xóa

  12. Tham nhũng sẽ còn vật nhau với lòng trong sạch. Trọc phú và Tiên ông - khi “canh bạc”, lúc “cuộc cờ”. Còn nhân dân thì đang mất dần kiên nhẫn…lòng trong sạch, nước nhà trong sạch… bao giờ, ở đâu?
    ---------
    Câu kết rất hay đó ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu kết chứa đựng nỗi băn khoăn lớn mà sẽ nhiều năm nữa chưa thể trả lời...
      Rất đúng và hay ạ.

      Xóa
  13. Bài viết của thày THÍCH THANH THẮNG rất hay minh triết và chính xác thực ra hiểu theo cách diễn nôm đơn giản nhất 14 ủy viên BCT đều là nhũng con sâu quá BỰ chăn giắt 180 con sâu con là UVTW ĐẢNG KHÓA 11 (Có thể trừ ÔNG SANG & ÔNG TRỌNG theo đúng tên của 2 ông )
    Kỷ luật ai và chặt chém hết thì bầu sao kịp ( lời ông sinh hùng )nên cũng đành quấn túm lấy nhau mà vơ vét cho dù cũng hục hặc nhau lắm vì chú ăn miến to miếng đậm hơn anh....
    Đố ai tìm cho ra vạch mặt chỉ tên được MỘT BỘ PHẬN KHÔNG NHỎ THOÁI HÓA BIẾN CHẤT CỦA ĐẢNG TA ĐÓ
    Khi Chế lan Viên cao hứng hỏi cả 4;000 ngàn năm và hỏi cả Sông Hồng .Hỡi Sông Hồng tiếng hát bốn ngàn năm
    Tổ quốc ta có bao giờ đẹp thế này chăng?
    Thì Sông Hồng trả lời ngay tắp lự
    Chưa đâu cả trong những ngày tươi đẹp nhất
    Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc
    Nguyễn Du viết Kiều đất nước hóa thành Văn...
    Trong bối cảnh những năm 70 Đảng ta là đảng cầm quyền Đảng lãnh đạo kiên quyết toàn diện và triệt để thì Đảng hỏi như vậy đến cả cụ của Sông Hồng cũng không dám nói khác ý Đảng và thế là Chế thi sỹ tha hồ hân hoan mà ca ngợi khii có đảng dựng xây đời Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ/Gặp mỗi người đều muốn ghé môi hôn?...KINH VÃI CA NHAU HAY ĐẾN THẾ LÀ CÙNG....Lại ngọc Oánh
    /

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ Chế Lan Viên

      "Ổn dịnh chính trị để giữ quyền" là gió siêu hình,
      "Bộ phận không nhỏ" đã thành SÂU làm tương lai "đảng ta" nhanh lụi tắt;
      Học lại đạo lý làm người (thôi kiếp SÂU), trở về lòng DÂN TỘC,
      May ra còn giữ cho mình chút ít màu xanh (hi vọng)!

      Xóa
  14. ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CS NÓI MÀ HÃY NHÌN NHỮNG GÌ CS LÀM!
    Chẳng lẽ lại trở thành chân lý rồi sao??

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có những câu nói, nhận xét mà thoạt đầu chỉ nằm trong lộ trình thể nghiệm của tư duy nhất thời, nhưng chính kẻ trong cuộc biến nó thành chân lý bất di bất dịch. Thật khôi hài và cũng thật đáng đời !

      Xóa
  15. Luôn là Chân lý! Nó đúng không những với chế độ CS mà còn đúng với với các chế độ độc đảng, phát -xít khác. Các chế độ ấy tồn tại được là nhờ DỐI TRÁ, dùng Ban Tuyên Giáo, Bộ TT TT...để ngu dân, định hướng dư luận, nhưng sự thật hoàn toàn khác với tuyên truyền của họ.

    Trả lờiXóa
  16. mot dat nuoc ma tham nhung hoanh hoanh,quan chuc mac nhien vo vet,nhung nguoi nam quyen la mot nhom nguoi trinh do khong co bang cap vay muon hoi rang cai XH ay no tot dep the nao?thoi nha LE co 2 ong vua la le tuong duc va le uy muc lam cho dat nuoc loan lac dan tinh cung cuc con thoi nay thi sao ???nhung nguoi dung dau nha nuoc dai dien cho dan ...!!!neu dem so sanh voi 2 vi vua tren lieu AI hon AI hay la bon ho cung nhu nhau ca thoi.

    Trả lờiXóa
  17. Nói tóm lại là : ...Từ ngày Bác mất Đảng ta góa chồng
    Ông Chinh ông Duẩn ông Đồng
    Ông nào cũng muốn làm chồng...Đảng ta !
    Đến thời ''thê đội thứ ba ''
    Anh ''y tá Dũng '' phá Đảng ta tan tành...
    Thiện tai...thiện tai
    Nam mô ...A di đà Phật...
    Lại ngọc Oánh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiện tai, thiện tai...Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, đại từ đại bi...

      Xóa
  18. Tại Ai?
    Chẳng "tại" 1 người;
    Chỉ vì "hệ thống" lỗi thời mà thôi!
    Tự cho mình "nhất ở đời" ("đỉnh cao"),
    Vì "quyền lợi nhóm/Đảng", giũ sân chơi một mình
    (Độc quyền, độc tài).
    Để cho Đất Nước tan tành,
    Nhân Dân phải chịu điêu linh, cơ hàn!

    (Xin nói thẳng, sau khi đọc bài của LS Lê Hiếu Đằng,)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Huhu, anh VĐ, làm sao giờ? Cái này càng nói họ càng giữ chặt...

      Xóa
    2. Làm sao?
      “Nối điêu“ góp vui với chị Thùy Linh để … thư giãn;
      Mình „chơi blog“ mà. Hihi …


      Làm sao? - Bạn hỏi „Làm sao“:
      Đời tu, chỉ một lối vào „Thiền môn“;
      Tuệ Quang soi mỗi bước đường,
      Nại Hà cũng chẳng vấn vương, muộn phiền.

      Những ai say chức, đắm tiền,
      „Cờ“ tàn, „Bạc“ lụi - Đảo điên luân hồi;
      Làm bia „Bất Nghĩa“ cho đời!

      Xóa
  19. Đưng nghe những gì đồng chí X nói mà hãy nhìn những gì đồng chí X làm
    Ha ha ha

    Trả lờiXóa
  20. em thanh that xin loi Chi TL vi hom qua la 20.10 ma khong gui duoc loi chuc den Chi vi ca ngay 18 va 19 em vang nha thoi co le muon con hon khong.Em xin duoc mao muoi thay mat tat ca cac dang may dau hay ghe nha Chi choi xin chuc Chi luon manh khoe gia dinh hanh phuc va luon la nguoi ban cho moi nguoi cung Chi ghe tham TRAI DAT.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn khách sáo quá rồi. Mình cám ơn nhiều lắm.
      Thân mến.

      Xóa
  21. Bài viểt quá hay! Tôi sẽ in ra để hôm tới họp chi bộ đưa các cụ xem

    Trả lờiXóa
  22. Mùa thu này trên vùng cao Mù căng chải ỏ yên bái lúa đã chín vàng trên mọi cấp độ của ruộng bậc thang đệp lắm chị THÙY LINH ạ....
    Nên đổi gió về với bản làng một thời gian tránh tạm thời cái ngột ngạt xú uế khốn nạn của Thăng Long một ngàn lẻ hai năm để lấy lại cân bằng viết tiếp chị THÙY LINH ạ. Lại ngọc Oánh

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, cám ơn anh Lại Ngọc Oánh nhiều. Năm ngoái em được coi mùa lúa chín Mù Cang Chải. Năm nay thì chưa được đi. Đó là một trong những nơi em thích nhất trong số danh lam ở VN ạ. Chắc chắn còn tới đó nhiều lần nữa...
      Thân mến.

      Xóa