DÂN QUYẾT?



Quốc hội đang bàn về việc sửa đổi Hiến pháp. Nhiều ý kiến đề nghị để dân bàn, dân quyết việc có nên sửa đổi cũng như nội dung sửa đổi, chứ không chỉ để Quốc hội làm việc này. Vẫn là cách làm chung trên thế giới vì Hiến pháp, pháp luật của bất cứ nước nào cũng lấy con người làm trung tâm để tồn tại. Nhưng hiện tại khá nhiều điều luật của Hiến Pháp và pháp luật Việt Nam vẫn lấy ý muốn chủ quan của đảng cầm quyền, ý thức hệ để làm mục đích hình thành và xây dựng các điều luật.

Vậy, câu hỏi đặt ra, dân được bàn, được quyết ở những khía cạnh gì? Có khoanh vùng cấm địa mà người dân không được phép bàn tới hay không? Cách thu thập ý kiến của người dân lấy gì bảo đảm khách quan và đủ đại diện cho nhiều ý kiến khác nhau, kể cả ý kiến trái chiều mà chính quyền không muốn nghe? Liệu các ý kiến đề xuất, góp ý trái chiều có bị qui kết là “thế lực thù địch”, là “tuyên truyền chống phá nhà nước” hay “có ý định lật đổ chính quyền”?

Thực tế cho thấy, ngay việc tiếp xúc cử tri ở cơ sở cũng đã bị hạn chế thành phần cử tri tham gia, nhất là nơi có lãnh đạo chính quyền làm đại biểu. Những người “có vấn đề” với chính quyền tất nhiên không bao giờ được có mặt trong những buổi tiếp xúc như vậy, mặc dù họ chưa hề bị tước quyền công dân. Bởi lẽ ý kiến của họ luôn “nghịch nhĩ” với những gì chính quyền muốn nghe. Sự thật rất khó là mật ngọt, êm tai, thuận nhĩ. Nhưng người “có vấn đề” này liệu có được tham gia góp ý mà không bị thành kiến?

Nhiều năm nay, kết quả các cuộc bầu cử, phiếu thăm dò, lấy ý kiến dù bé hay lớn, ở bất cứ lĩnh vực gì, từ Quốc hội đến các cơ quan hành chính, công quyền…không nhận được nhiều lòng tin của mọi người. Nói như dân gian là “nghe giang hồ đồn thổi” thì kết quả ông A, bà B, anh C, chị D…là thế này, thế kia, nhưng khi công khai thì bao giờ cũng là một con số đẹp – một con số để người trúng cử hãnh diện là đang được đông đảo quần chúng tín nhiệm. Vậy việc lấy ý kiến nhân dân về sửa đổi hiến pháp bằng cách nào để Quốc hội có một kết quả chính xác, vừa thể hiện nguyện vọng của người dân, vừa đủ để người dân đặt lòng tin vào đó?Đơn cử một vấn đề bức xúc lớn hiện nay, gây khá nhiều bất ổn xã hội bởi các cuộc khiếu kiện kéo dài, sục sôi ở nhiều tỉnh thành cả nước, đó chính là quan niệm về sở hữu đất đai. Các chuyên gia về lĩnh vực này chỉ ra rằng: “Điều 17 Hiến pháp 1992 quy định: “Đất đai, rừng núi…đều thuộc sở hữu toàn dân”. Từng công dân chỉ có quyền sử dụng. Nhưng Luật đất đai lại quy định, người dân lại có các quyền: chuyển nhượng, góp vốn sản xuất, kinh doanh, thế chấp, cầm cố, thừa kế…là những quyền thuộc quyền định đoạt của chủ sở hữu. Do vậy, người  sử dụng ngộ nhận mình là người chủ sở hữu, người quản lý lạm quyền của người chủ sở hữu…Nội hàm của quy phạm này có hai điều không rõ: Ai trong số ba hệ thống các cơ quan nhà nước (lập pháp, hành pháp, tư pháp) là người đại diện của chủ sở hữu và ai là người quản lý? Không lẽ cả ba?...Sự không rành mạch này khiến luật pháp về đất đai trở nên rườm rà, mâu thuẫn, chồng chéo, không ổn định. Cơ quan hành pháp phải ban hành thêm rất nhiều văn bản dưới luật dưới dạng luật hành chính để điều chỉnh các quan hệ thuộc phạm trù luật dân sự như: quy định các “hệ số k” về khung giá và giá, quy định về chuyển nhượng, góp vốn, thế chấp, cầm cố, thừa kế, thu hồi đất có đền bù, không đền bù và loay hoay mãi trong nhiều năm để định nghĩa thế nào là phù hợp, là sát với giá thị trường. Pháp luật dân sự là công cụ chủ yếu trong điều chỉnh các quan hệ về đất đai. Nhưng hiện tại lại nặng về dùng pháp luật hành chính, pháp luật hình sự để giải quyết - là mảnh đất màu mỡ cho tệ tham nhũng và ngày càng khó ngăn chặn”(Vietnamnet). Điều luật này trong Hiến pháp xuân thu nhị kỳ được bàn rất nhiều. Các chuyên gia đều gần như thống nhất ý kiến “sở hữu toàn dân” đã rất lạc hậu với đời sống, nhưng gần đây hội nghị TW vẫn xác quyết lập trường không thay đổi. Nhiều người tin, đây không phải là mong muốn của người dân. Vậy nguyện vọng này sắp tới có được đưa ra lấy ý kiến nhân dân? Và nguyện vọng của họ có được tôn trọng?

Một việc nữa không kém phần bức xúc, đó là quyền được biểu tình. Trong Hiến pháp điều luật này đã có từ lâu nhưng chưa khi nào được luật hóa để đi vào đời sống. Mới đây, dư luận gần như phát khùng bởi bài phát biểu của đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước khi cho rằng: “Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, quyền được mưu cầu hạnh phúc của người dân. Câu hỏi được đặt ra ở đây là dự án Luật biểu tình đã tham vấn ý kiến, nguyện vọng của cử tri, công dân là người cao tuổi, cựu kháng chiến, cựu chiến binh, anh hùng các lực lượng vũ trang, anh hùng lao động, tập thể nông dân, tập thể quân đội, công an, những chiến sỹ biên phòng đang trấn giữ biên cương của tổ quốc và hải đảo quốc gia, những nhà tu hành chân chính hay chỉ vì một nhóm nhỏ vài chục, vài trăm sinh viên, học sinh, những người chưa là những công dân có thu nhập, có việc làm. Đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng gây ra biến loạn”. Thậm chí đại biểu này còn bài xích biểu tình ở mức độ thóa mạ, không tương xứng với ghế ngồi của một dân biểu: “Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh”. 

Trên thực tế, nhu cầu biểu tình của người dân đang mỗi lúc cấp thiết hơn bao giờ hết. Mặc dù chính quyền vẫn đang ngăn cản việc thực thi quyền lợi của người dân thì các cuộc xuống đường vẫn nổ ra. Quyền lợi của các “chủ thể của quyền lực” này đã bị biến thành vũ khí bất lợi cho họ, khi chính quyền dùng nó để khép họ vào tội “gây rối trật tự công cộng” và các tội khác khi cần thiết dẹp bỏ làn sóng phản kháng. Liệu nguyện vọng của người dân đến bao giờ được thực thi?

Chưa lấy ý kiến nhân dân về quyền phúc quyết Hiến pháp thì đã có ý kiến của đại biểu Bùi Văn Tình (Chủ tịch UBND tỉnh Hòa Bình) dè chừng rằng: “ban soạn thảo cần định hướng thế nào trong việc xin ý kiến nhân dân. Bởi cần cân nhắc tình huống các thế lực thù địch lợi dụng để chống phá. Do vậy, nên có một điều cấm các hành vi phá hoại trong việc xin ý kiến” (Vietnamnet). 

Vậy là giữa nhân dân và chính quyền luôn có một “cái lẫy” để phủ quyết nhau, không thể lắng nghe nhau chính do sự “định hướng” kiểu cầm đèn chạy trước ô tô, và quan niệm “các thế lực thù địch lợi dụng để chống phá” từ phía chính quyền. Nếu mối quan hệ giữa nhân dân và chính quyền luôn là sự nghi ngờ, cảnh giác, dè chừng, thù nghịch, suy diễn…thì chỉ thổi bùng ngọn lửa đối kháng.

Ai là thế lực thù địch, kẻ đó chống phá như thế nào, ra sao là việc của cơ quan an ninh phải làm rõ và công khai cho người dân biết. Nếu không đưa ra được bằng chứng mà qui kết những phản biện, sự bất bình, phẫn nộ…của người dân về một chính quyền tham nhũng sẽ không cho một kết quả cần thiết, chính xác để “chủ thể quyền lực là nhân dân” (lời của Chánh án Tòa án quân sự Trung ương Trần Văn Độ) đưa ra quyền phúc quyết về Hiến pháp. 

Thế nên để có một bản Hiến pháp lâu dài, không phải cứ ít lâu lại mang ra mổ xẻ, bàn bạc, thì cái cần thay đổi trước, đó là tư duy của những người cầm quyền. Một tư duy bảo thủ, lạc hậu, thực sự phản động lại sự phát triển của đất nước thì người dân – chủ thể quyền lực – còn mất nhiều thời gian để “ăn bánh vẽ”. Nhưng khi người dân không còn ảo tưởng về những gì chính quyền nói thì đương nhiên sẽ nảy sinh mâu thuẫn ngay khi chưa lấy ý kiến. Và mâu thuẫn này chưa đến hồi kết…
Và nữa, Hiến pháp sửa đổi sắp tới vẫn sẽ là Hiến pháp dùng tạm thời gian ngắn.

28 nhận xét:

  1. Cảm nhận ngắn, chợt đến

    ”Con kiến mà leo cành đa,
    Leo phải cành … „độc
    (tài, duy ý chí)“, leo ra leo vào“ (sửa đi, sửa lại);
    Nghe DÂN hay chỉ … tầm phào?
    – Chèo
    (lái con) Thuyền (Quốc gia) hiểu được Sóng trào („chở thuyền và lật thuyền“) mới nên (đáng mặt „chính trị gia“)!


    Thân mến.

    Trả lờiXóa
  2. Có từ "TAM QUYỀN PHÂN LẬP" Mà bàn hơn nửa thế kỷ chưa xong!Có tam quyền phân lập sẽ giải quyết được mọi vấn đề....

    Không biết các vị Đại biểu quốc hội và hữu trách ăn tiền thuế của dân, còn giả câm giả điếc, giả không biết đến bao giờ nữa!???
    (Đau nhục thay!)

    Trả lờiXóa
  3. Chị viết rất hay.
    Đề nghị chị in gửi cho các vị ĐBQH, các nhà trí thức cùng lên tiếng góp ý !!!

    Trả lờiXóa
  4. Rất buồn khi đọc những dòng kết luận sau ngày QH thảo luận sửa đổi Hiến phát của ông Chủ tịch QH.

    Trả lờiXóa
  5. Rất buồn khi đọc những dòng kết luận sau ngày QH thảo luận sửa đổi Hiến phát của ông Chủ tịch QH.

    Trả lờiXóa
  6. Chuyện quyền năng của nhân dân, từ được ăn được nói đến được quyết, lâu nay đâu phải là lạ : nó được lặp đi lặp lại, luận thành tiêu chí, tôn thành quan điểm trong vô số những diễn văn, nghị quyết, chính sách... của chính thể này. Chỉ mỗi một điều lạ có thể suy ra từ đó, là nếu trên thực tế "quyền" ấy có thực. Dân mà được biết, có thể bàn, và dám kiểm tra những gì chế độ này làm đúng hay làm trật, mới đích thị là sự lạ !

    Trả lờiXóa
  7. Em thích nhất câu kết của chị.

    Trả lờiXóa
  8. Thật ra ở chế độ độc tài Cộng sản, luật pháp không mấy có ý nghĩa thực thi trong đời sống xã hội. Nếu có thì chỉ là phục vụ cho lợi ích và sự tuyên truyền của Đảng. Chế độ độc tài chỉ "vận hành xã hội" bằng những cái gọi là "nghị quyết" của Đảng mà thôi.
    Để chứng minh cho những điều này không khó, những "công dân" bị xử tù với những cái tội hết sức ngây ngô "lợi dụng tự do dân chủ, lợi dụng sơ hở pháp luật, chống phá chính quyền, chống phá nhà nước ..." Nói tóm lại là Đảng tùy tiện chụp cho cái tội gì thì "được" cái tội đó. Một phiên tòa được tuyên bố xử công khai, nhưng an ninh, công an vây kín vòng trong vòng ngoài, dù đến người thân cũng không được tham dự.
    Dẫu sao tôi vẫn rất thích bài viết này của chị, Đảng đề nghị đưa ra "DÂN QUYẾT" và "không chỉ để Quốc hội" một mình mần việc này. Dứt khoát như thế rồi chị Thùy Linh ạ! Để rồi sau này còn có cái cớ cho những ai còn cả gan ... lợi dụng sự tiến bộ của luật pháp mà "chống" lại chống phá nhà nước, chống phá chính quyền nhân dân chứ!

    Trả lờiXóa
  9. Ai cũng biết, Hiến pháp là bộ luật cơ bản cao nhất của 1 quốc gia ; Là thiết chế quy định trật tự xã hội trong 1 nhà nước có chủ quyền độc lập !
    Tính chính danh của 1 Nhà nước là phải thể hiện được rõ ràng 3 tiêu chí : Độc lập - Tự do - Hạnh phúc ! Không thể để cho khái niệm ĐỘC LẬP trở thành ĐỘC TÀI ; không thể để cho TỰ DO biến thành Hỗn loạn, vô trật tự cho 1 tổ chức hay 1 nhóm người( ai muốn lộng quyền ngăn trở, bắt bớ, cướp đoạt quyền chính đáng của người dân yếu thế cũng tùy tiện ra tay...mà không bị luật pháp nghiêm trị sòng phẳng.)...TỰ DO - ĐỘC LẬP chỉ có ý nghĩa khi mọi quyền chính đáng của người dân được tôn trọng, trở thành niềm Hạnh phúc, vui sống và đóng góp cho gia đình, xã hội ngày 1 hoàn thiện hơn !
    Những ngày này, có 2 vấn đề lớn, quan trọng đang được Quốc hội VN đem ra bàn luận, nhằm làm mới nó ; Đó là Hiến pháp và Luật Đất đai. Đây là 2 bộ luật liên quan trực tiếp đến mọi người , mọi gia đình. Đúng ra ngay từ đầu, trong quá trình làm luật, việc trưng cầu ý dân phải được coi như 1 việc hiển nhiên phải làm để hoàn thiện, thông qua luật. Nhưng đến giờ người ta vẫn loay hoay, tranh cãi nhau về "quyền Dân" hay "quyền ai"- trong những vấn đề trọng đại của đất nước ? Những tranh cãi dạng này , thực ra cũng chỉ thể hiện sự luẩn quẩn giữa lý luận chính trị và thực tiễn xã hội, là bịp bợm hay không bịp bợm (hoặc bịp bợm thế nào cho dễ nghe..)
    Hôm nay, mồng 8 tháng 11, 1 ngày sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vừa có kết quả, cũng là ngày đại hội đảng CS Trung Quốc khai cuộc. Thế giới người ta gọi cái Đại hội của ĐCS Trung Quốc lần này là dịp " Đảng CS Trung Quốc chuyển giao quyền lực cho Tập Cận Bình, người sẽ làm tổng bí thư, kiêm chủ tịch nước, thay ông Hồ Cẩm Đào."
    Chỉ riêng nhận xét như vậy, về Đại hội đảng CS Trung Quốc, liên hệ những gì đang diễn ra ở Mỹ và ở VN... nó cho chúng ta thấy sự khác biệt về TỰ DO - DÂN CHỦ, về QUYỀN CỦA NGƯỜI DÂN... được thể hiện thực sự ra sao ! Vì sao : lá phiếu bầu cử nhỏ bé của người dân các nước "Tư bản giãy chết" kia lại có giá trị trừng phạt hay tôn vinh 1 người ở ngôi vị lãnh đạo cao nhất đất nước ?
    - Tôi tạm mạo muội đưa ra thiển ý trả lời là : do hệ thống luật pháp của họ khá hoàn thiện, và thực sự "vì dân", vì sự tiến bộ.. nó được cả Nhà nước và hầu hết người dân tôn trọng, thực hiện nghiêm ! "các nghị quyết" của bất cứ đảng nào đều không thể là phương châm điều hành đất nước, chỉ có luật pháp tối thượng !

    Trả lờiXóa
  10. Đúng là vì quyền lực họ sẵn sàng bán rẽ lương tâm cho quỷ sứ!

    Trả lờiXóa
  11. Đúng là Quốc hội VN ăn tiền thuế của Dân để bảo vệ đảng

    Quá ngịch lý!

    Trả lờiXóa
  12. May ong nghi gat ngam mieng an tien nay cung an bong loc cua ''Dang cong san bo bao dam ho he sua doi hien phap thu tuoc quyen lanh dao cua dang xem than bai danh liet ngay lap tuc ve huu nhat la da ong bo ngay
    Dien tro he sua doi de loe thien ha thoi.Lai ngoc Oanh

    Trả lờiXóa
  13. neu dan ma co quyen quyet dinh thi tren dat nuoc minh nhung cai cong co le se dong nbhit nhung nguoi la nguoi Chi nhi

    Trả lờiXóa
  14. Chi oi ngay xua di hoc duoc hoc ve tuc ngu ca dao chong phong kien jo em chi uoc mot mai dan noi can qua de cho nhung ke lam lao lai ra quet chua

    Trả lờiXóa
  15. Cảm Nhận
    Tiểu dẫn: Tôi đã gửi bên ABS, dưới bài về Nhân dân Văn Giang đối thoại với ông Đặng Hùng Võ. Xin post lại để chia sẻ.

    Từ từ, phải gỡ cho ra:
    Dân xây dựng Nước – Đất là của Dân;
    Những người bất nghĩa tiêu vong“,
    Còn đây: Nguyên khí Lạc Hồng ngàn năm!

    Phản động“ – „Án đã rõ ràng “,
    Làm người, phải biết được đàng tiến lui;
    Dù mang tiếng xấu („một bầy sâu“) với đời,
    „Hồi đầu“ thì hưởng tình người „vị tha“!
    ...

    *
    „Giặc trong“ bao giờ cũng nguy hại hơn „thù ngoài“, phải xóa bỏ trước.
    Nếu „ngọn lửa Yêu Nước“ còn cháy lên được để tiếp nối truyền thống Lịch sử, thì việc đó bắt đầu chính từ khi NGƯỜI DÂN đi trên những đôi chân trần cát bụi của mình đòi lại ĐẤT SỐNG và QUYỀN LÀM NGƯỜI. Chỉ có NHÂN DÂN mới giữ được Đất nước và cứu những người con yêu của mình thoát khỏi tù giam!

    Trả lờiXóa
  16. Dân góp ý vào những nội dung nào cần sửa đổi Hiến Pháp 1992?Mô Phật!
    Lắng nghe dân?Chết liền!!!

    Trả lờiXóa
  17. DÂN vạn đại, "Quan" nhất thời,
    "Quan" không nghe lời, "quan" sẽ thối, ươn;
    Đạo Trời (Vũ trụ) lồng lộng, trùng trùng,
    "Bọ sâu" thì chẳng thoát vòng ô danh!

    Trả lờiXóa
  18. cay ngay khong so chet dung ,con nhung nguoi ngay thang luon lo lang cho nhan dan cho van menh cua dat nuoc thi lai bi qui chup vao mot toi that nang ne do la toi phan quoc.nhung trang su ve vang hao hung cua dan toc dung nuoc va giu nuoc thi gio bi mot nhom nguoi chi vi cai loi ich cua ho de gio ho day dat nuoc,nhan dan vao canh lam than co cuc.khong biet den bao gio de dan minh duoc biet den hai tu DAN QUYET ha Chi.em o que neu lua bi sau benh thi co thuoc sau vat nuoi om thi co thuoc thu y the ma CTN noi quan an het phan cua dan,nao la bay sau nao la bon cong ran can ga nha ma sao quan doi cong an khong mang thuoc ra ma chua de tru hai cho dan ma thay toan bat bo nhung nguoi co tam huyet voi dan voi nuoc,nhung nguoi co loi noi ngay thang hay la ho chua tim ra thuoc diet tham quan o lai

    Trả lờiXóa
  19. Một xã hội cực kỳ giả dối mà cứ leo lẻo là dân chủ vạn lần bọn tư bản, tức không chịu được! Riết rồi có khi tui trở thành... "phản động" lúc nào không hay!

    Trả lờiXóa
  20. Đợt này chị TL đi đâu mà em chờ bài chị hơi lâu

    Trả lờiXóa
  21. Thế là một tuần rồi ko được đọc bài mới của TL, nhớ quá...!!

    Trả lờiXóa
  22. Mình đưa bài này lên để động viên chị TL và các bạn:
    ***
    Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Ðế; Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho cho Chiêu Vương; Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước. Kính Ðức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung; Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?

    Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói: Vương Công Kiên là người thế nào? Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà đem thành Ðiếu Ngư nhỏ tày cái đấu đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu! Cốt Ðãi Ngột Lang là người thế nào? Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào? Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần, khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt!

    Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.

    Trả lờiXóa
  23. phần tt:
    Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.

    Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Ði thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?

    Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?

    Trả lờiXóa
  24. Kết:

    Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ làm nguy; nên lấy điều kiềng canh nóng mà thổi rau nguội làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?

    Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.

    Vì sao vậy? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa?

    Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta."

    Trích Hịch tướng sĩ- Trần Hưng Đạo

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cần cẩn trọng khi viết!

      Xin góp một số ý nhỏ với bạn có Nick „Việt Nam tôi đâu“:
      + Bạn đã chép lại toàn văn (tôi chưa so sánh để biết độ chính xác) thì không ghi là „trích“ được.
      + Tiêu đề bài văn của Đức Thánh Trần là „Hịch tướng sỹ văn“.
      + Dân tộc Việt Nam chỉ có một người được suy tôn là „Thánh“; Đó là Đức Thánh Trần có tên là Trần Quốc Tuấn. Chức vị của Người là:
      Trần triều Tiết chế, Hưng đạo Đại vương

      Cần nghiêm chỉnh và cẩn trọng khi chép lại lịch sử và các nhân vật lịch sử.

      Thân mến.

      Xóa
    2. Giờ mà chép sử là liệu hồn đấy , lỡ có chép thì cất kỹ đi ! Còn được giao cho viết sử thì viết cho trúng ý lãnh đạo nghe ...

      Xóa
  25. Lau moi sang doc bai cua ban va cac loi com,bong dang cay nhan ra rang:
    Dan co la cai chi de ma quyet?
    Dan ta gio giong nhu dan cuu duoc mot so nguoi chan dat va dinh ky cat long..
    Dao nay chac co van de chi nen ko viet ban nhi? Mong moi su binh an den voi ban

    Trả lờiXóa
  26. ĐẤT NƯỚC BỐN NGHÌN NĂM, CHƯA CÓ LUẬT,
    NHÂN DÂN CHÍN MƯƠI TRIỆU, ĐÃ KÊU ĐÔNG,....
    KÍNH MỜI CÁC BÁC HỌA THÊM

    Trả lờiXóa