KHAI PHÓNG SỰ KHINH BỈ



Tâm trạng kẻ cầm bút lạ thật. Dù không có gì rõ rệt, dù là mơ hồ thì không bao giờ là chơi vơi, vô nguyên cớ. Kể cả khi lãng mạn nhất, bất chợt nhất thì cũng không thể như gió thoảng. Nhất định phải khởi lên dù chỉ từ một cái rễ con cắm sâu vào tâm hồn họ. Mình cũng chả thể khác như người ta.

Vừa rồi có anh bạn phóng viên hỏi, viết blog như thế này có ảnh hưởng đến viết văn không? Lâu rồi không viết văn nên chả bao giờ tự hỏi mình điều đó. Không phải không có cái để viết mà quá nhiều cái để viết. Nhưng có lẽ mình cần vượt qua một thói quen cố hữu…

Viết mãi cái xấu xa, tồi tệ có làm con người thay đổi theo nó? Có khiến lòng sân hận làm mình trở nên đen tối? Nhưng liệu có thể nhìn thấy nó mà coi như không có gì? Không lẽ nhìn sự tồi bại có thể thượng thừa tới mức coi như cái KHÔNG, cái RỖNG, cái MỘT? Liệu mình có đủ “vị tha” như đại biểu Quốc hội Võ Thị Dung rằng: “...nên chăng Quốc hội có một thông điệp với cử tri và nhân dân cả nước, với 498 đại biểu và thành viên Chính phủ tuyên bố hứa từ nay sẽ hành động quyết tâm cao đẩy lùi chống tham nhũng có hiệu quả và bản thân mỗi đại biểu, mỗi thành viên Chính phủ không bao giờ phạm tội. Những ai đã lỡ tham nhũng thì xin tha thứ, không hồi tố, đồng thời xin tự thú sao cho có đạo lý. Tôi tha thiết mong Quốc hội có những thông điệp về quyết tâm chính trị phòng chống tham nhũng như phòng chống tội phạm". Bà Dung cho rằng tội phạm tham nhũng chỉ cần được dỗ dành, “tuyên bố hứa”, “quyết tâm chính trị”, “tự thú”, “xin tha thứ”…sẽ trở thành người trong trắng, không bị hồi tố, và từ đó họ sẽ không quay lại đường cũ? Và những tấm gương tự thú, không bị hồi tố sẽ giúp cho những kẻ có lòng tham sẽ từ bỏ rắp tâm tham nhũng? Giá mình có niềm tin “hồn nhiên” như bà Dung để một lần được nghẹn ngào với bạn bè như bà nghẹn ngào trước Quốc hội…Và ít ra ngòi bút sẽ bớt màu u ám khi đặt lòng tin vào quan quyền, chế độ. Tâm trạng mình cũng đỡ u ám. Bạn bè đọc đỡ mệt đầu…Có được chăng?

Liệu theo đuổi viết phơi bày sự xấu xa, đểu giả, khốn nạn, độc ác, độc đoán, giả dối, đớn hèn…có gánh thêm kiếp nạn, nghiệp chường đời người? Và khó hơn nữa, liệu có thể im lặng, quay mặt đi để giữ thái độ khinh bỉ được không? 

Không ai viết báo với bài báo đèm đẹp. Văn có thể được. Một tản văn đèm đẹp cũng hay lắm chứ. Nhưng một bài báo đèm đẹp giữa thời buổi này ư? Có ai tả một “bãi ói” đèm đẹp không? Mà cái đó đang nhìn đâu cũng thấy…

Quay lại với trang văn? Thói quen của mình chỉ viết được nhng gì thân thương, yêu quí. Yêu cả nỗi đau, bất hạnh. Yêu những gì thiếu hụt, kém may. Tất cả từ cái rễ của yêu thương, chia sẻ. Nhất định không phải là cái gì đáng ghét, đáng khinh. Thế nên văn không bao giờ là viết dễ dàng, buông thả, với mình. Vì sự yêu luôn là cái kín đáo không để phô trương, mà chỉ hé lộ trong những vui buồn, mà cái vui buồn lại cũng không thể dễ dãi…

Liệu đã đến lúc thay đổi một thói quen văn chương? Hãy viết về những cái khiến người ta muốn ói? Đây mới thực sự là cái thật khó viết. Viết về sự khinh bỉ chưa bao giờ là dễ dàng. Bởi thái độ khinh  bỉ gần như dốc toàn bộ năng lượng khiến con người trống rỗng…Người ta có thể yêu bằng mắt, yêu bằng chân tay, đôi môi…Cũng có người ghét cái mặt, ghét câu nói, ghét điệu bộ…Nhưng đã khinh thì chỉ còn cách lộn trái người ra mà khinh bỉ. Khổ thế. Nên đôi khi cầm cây bút thấy mệt mỏi…

Phật dạy: Khéo biết phương tiện là khó”. Đúng là khó thật.
Với mình, cái cần bây giờ là khai phóng sự khinh bỉ chăng?
Sau sự khai phóng này, người ta sẽ làm mới mình ở trạng thái khác. Liệu có được chăng?

25 nhận xét:

  1. Hihi ...

    Cái "Bà" Thùy Linh này!
    "tả một 'bãi ói' đèm đẹp" - Hay ... không thể ("thổ" ra để) "tả" được!
    "TRÍ giả LẠC"
    Tham (tất nhiên là "nhũng"), Sân, Si GIẢ (bắt chước theo ĐÚNG như) VÔ MINH!

    Chia xẻ, chia xẻ!
    Thân mến.

    [PS.: Hehe thêm một lần nữa.]

    Trả lờiXóa
  2. Em đọc cái này xong 'muốn ói' quá chị TL ơi:

    Họ đã tạo áp lực và yêu cầu những sinh viên có tên trong danh sách ký tên gởi thư cho Chủ tịch nước mỗi người phải viết cam kết là không có viết lá thư gởi cho chủ tịch nước và không có ký tên. Xong rồi nộp lại cho nhà trường, nhà trường sẽ cử đại diện giao lại các bản cam kết đó cho chủ tịch nước.
    .....
    (thông báo khẩn của sv đại học CNTP)

    http://www.facebook.com/home.php#!/trungquan.do?fref=ts

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Việc bắt SV chối bỏ những gì các em làm đã là sự chứng nhận cho phương pháp sai và kết quả sai nữa...

      Xóa
  3. CỨ CỐ MÀ GHÌM CƠN MỦA,NHƯNG NẾU CÓ MỬA THÌ HÃY MỬA VÀO MẶT BỌN KHỐN NẠN .TIẾNG NÓI CỦA NHÀ VĂN CÓ SỨC LAN TOẢ VÀ GÓP PHẦN CỨU RỖI DÂN TỘC.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phải tự dân tộc này cứu rỗi lấy mình bạn ạ. Không nhà văn nào làm được...Có chăng chỉ là một giọng nói trong dàn đồng ca đang ngày càng vang xa thôi ạ.

      Xóa
  4. Đại biểu Quốc hội như bà Võ Thị Dung thì đau khổ cho cử tri quá. 10 năm nay Đảng phát động rầm rộ "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Cụ Hồ" - cuối cùng vẫn là trò bịp về chính trị. Trong Đảng có 19 điều cấm....Quốc hội là ai? Hơn 90% là đảng viên, và là đảng viên có quyền cả đấy bà Dung à. Cần gì cam kết thêm? Xin lỗi bà Dung, tư duy trẻ con quá, bịp quá. Không biết bà có xấu hổ sau khi phát biểu không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bà Dung hồn nhiên, ngây thơ hay quá bí đề xuất biện pháp nên đành kêu gọi vậy?

      Xóa
  5. Đọc(Xem)bức ảnh 01 chị Linh đính kèm bài viết đã đủ nản, nhưng rồi đến bức thứ 02 thì chợt nhớ ra: Bất diệt!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn ạ. Bởi chưng dù thế nào vẫn phải sống ạ...

      Xóa
  6. Nếu không phải từ bùn, liệu sen có đẹp?
    Nếu không vẽ mây, lấy gì nẩy trăng?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ, rất đúng ạ. Nhưng thực hành theo mới khó, huhu...

      Xóa
  7. Nguyễn Khương Trung22:37 Ngày 03 tháng 11 năm 2012

    Theo tôi thì không nên thay đổi thói quen văn chương.Thùy Linh cứ truyền tải những diều sâu thẳm trong hồn bằng văn chương. Bảo đảm sẽ đủ sức thuyết phục.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn anh. Sẽ cố ạ. Nhưng không biết có làm nổi không đây?

      Xóa
  8. Khai phóng...Hay thật.

    Trả lờiXóa
  9. Qua vụ án Điếu Cày, nhạc sĩ Việt Khang và bây giờ là SV Nguyễn Phương Uyên. Tôi rút ra kết luận: Cộng Sản là một nền chính trị bẩn thỉu, đáng kinh tởm....

    Trả lờiXóa
  10. Nhớ câu: "quay mặt vào đâu cũng muốn ghìm cơn mửa. Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi"

    Trả lờiXóa
  11. Chi oi hom no em doc TDN MGNK co bai 7 nguoi dan cong mot can bo da thay khung khiep roi bay gio lai cung nhung nguoi da lai phai nghe nhung loi gia roi cua nhung ke VO LIEM SI.dung la cai THOI THO TA Chi nhi.

    Trả lờiXóa
  12. Tôi nghĩ chúng ta không nên có thái độ quá cố chấp với phát ngôn của bà Dung và những phát ngôn tương tự. Đó có thể là tâm huyết được diễn đạt trong một bối cảnh bó buộc. Ở một chế độ xếp việc bộc lộ sự thật vào hàng tội phạm, ở một nghị trường mà phần lớn những cái đầu tham gia trong đó chủ yếu chờ ... gật cho xong, thì một ý kiến chĩa thẳng vào sự hiện diện của tham nhũng như thế, dù "chĩa" bằng sự nói khéo, cũng đáng gọi là ... có tiến triển, đáng tôn trọng rồi. Nhiều cái "chĩa" bằng lời nói sẽ nhen nhóm, nuôi dưỡng, kích thích những cái "ngộ", và hành động cụ thể sau này, có khi chính người "chĩa" cũng chẳng hay. Mà những trang blog như blog buudoan này há chẳng đang làm cái chuyện tương tự thế sao ? Khởi lên từ những mầm bức xúc, bật thành lời văn máu lửa, rồi lan tỏa sang bạn đọc, đẩy họ vào thế phải nhúc nhích, dần dà dẫn tới vận động cao độ tư duy lẫn thể xác ? Chẳng qua mỗi người mỗi ý, mỗi cách thức vì đang ở không gian khác nhau, cương vị khác nhau, và quan trọng là khả năng thẩm thấu chân lý cũng khác nhau, song cái quí là cùng hướng về phía tổ quốc, nhân dân. Mô Phật, tui cũng là một tín đồ tâm linh của Phật, cũng hiểu tham sân si nó uy lực ghê gớm ra sao với kiếp nhân sinh này. Nhưng thiết nghĩ, trong chữ THAM to đùng vừa nhắc tên ra đã ngửi thấy nặng mùi ô trọc này, vẫn có chữ THAM đưa chủ thể của nó gần lại Niết Bàn: Đó là lòng tham muốn đưa điều tốt đẹp hơn đến với con người khổ đau ! Thiện tai !!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Học Bụt

      Có câu:
      "Ly Kinh nhất tự,
      Tức đồng ma thuyết."

      "Tham" trong "Tham, Sân, Si" là "tam độc";
      Có "Ham muốn" chứ không có "tham muốn". Ham muốn hiểu biết nằm trong phương châm "Duy Tuệ thị nghiệp" của nhà Phật.
      Quanh quẩn với câu chữ thì ... không thoát ra khỏi VÔ MINH.

      Thân mến.

      Xóa
    2. Nếu đề nghị của bà nghị Dung được chấp nhận thì khối thằng sẽ tiếc là tại sao trước đây không ăn tham hơn, ăn dữ hơn. Ông (Bà) Ảo vọng ơi, lòng tham muốn không bao giờ đưa đến điều tốt đẹp cả. Lòng ham muốn thì chuẩn hơn.

      Xóa
    3. Gửi Ảo Vọng - Theo em nếu bà Dung là người bình thường thì nói thế thì chỉ gây sự buồn cười về sự hồn nhiên, ngây thơ của một người. Nhưng bà đang ngồi ở vị trí cùng các đại biểu khác để lập pháp. Nếu lập pháp thế này sẽ tạo điều kiện cho những kẻ tham nhũng ăn thật nhiều, rồi chỉ cần khóc lóc, thú nhận là có thể hạ cánh an toàn về vui thú điều viên với một tài sản kếch sù trong thòi gian họ tại chức. Nếu thế không thể răn dạy, đe njet, không thể phòng ngừa với tội phạm tham nhũng được ạ...
      Thân mến!

      Xóa
  13. Văn Tải Đạo
    Thân tặng Chị Thùy Linh
    Kính mến,
    BV-VĐ


    VĂN tải niềm đau của triệu nhà,
    Mang hồn Dân tộc chẳng phôi pha;
    Nén ghìm „cơn mửa thời đểu cáng“,
    Làm tiếng Chuông Đời đuổi quỷ ma!

    Dẫu chẳng xem VĂN là nghề sống,
    Vẫn đem BÚT sắc vạch gian tà;
    Vì „Cửu Thiên ĐÊ“ mà tải ĐẠO,
    – Khí cốt muôn đời của Ông, Cha!

    Trả lờiXóa
  14. đại biểu Quốc hội Võ Thị Dung rằng: “...nên chăng Quốc hội có một thông điệp với cử tri và nhân dân cả nước, với 498 đại biểu và thành viên Chính phủ tuyên bố hứa từ nay sẽ hành động quyết tâm cao đẩy lùi chống tham nhũng có hiệu quả và bản thân mỗi đại biểu, mỗi thành viên Chính phủ không bao giờ phạm tội. Những ai đã lỡ tham nhũng thì xin tha thứ, không hồi tố, đồng thời xin tự thú sao cho có đạo lý. Tôi tha thiết mong Quốc hội có những thông điệp về quyết tâm chính trị phòng chống tham nhũng như phòng chống tội phạm".

    Sao cái bà dân biểu này không nói thẳng ra là không hối tố và hơn nữa, những thành viên chính phủ đã chót "ăn" những khoản tiền tham nhũng khổng lồ góp phần tác động đến sự suy sụp của nền kinh tế thì vẫn có thể giữ khư khư bên mình, không phải trả lại. Dân biểu như thế này mà đất nước không suy thoái mới là chuyện lạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không lạ!
      [viết trực tiếp]

      Thưa Anh,
      "Đề xuất" này không lạ: Putin được Elxin đưa lên với thỏa thuận ngầm: Không hồi tố những sai lầm của tiền nhiệm; Tức là ông ta và đồng sự.
      Khác nhau là Elxin nghĩ đến trách nhiệm chính trị mà ông ta và đồng sự không tránh khỏi. Các "đại biểu" [cứ nhớ chữ của Cụ Ngô Tất Tố: "Sao mình không thích CÁI MẶT ('đại' - thay thế; "diện") - Cái Mặt") mình"] ngày nay chỉ ở tầm "giá áo, túi cơm" nên chỉ lo hãi cho việc "ăn bẩn" (tham nhũng) là chuyện ... rất đúng "tầm"!
      ...

      Xóa