![]() |
Vẫn là một năm có 365 ngày cùng Ái - Ố - Hỉ -
Nộ - Ai – Lạc của đời người. Nhưng năm nay bỗng có đà tăng vọt của Yêu – Ghét –
Vui – Giận – Thương – Sung sướng của “lục dục thất tình” làm nên đời sống tinh
thần con người. Nhiều năm qua, chưa bao giờ thần kinh con người bị thử thách với nhiều thăng
trầm cảm xúc như năm vừa qua.
Nhiều sự kiện, tình huống khiến nhiều người lo
lắng, hy vọng, rồi thất vọng và tuyệt vọng. Đỉnh điểm của sự thất vọng là Hội
nghị TW6. Rất nhiều người gom chút hy vọng mong manh cho “canh bạc” mà họ không
được tham dự, không được biết bài, chỉ là những đồn đoán, thắc thỏm hy vọng. Vỡ
òa sau cùng là sự tức giận không thể kiềm chế. Mọi sự mắng nhiếc, rủa xả của
đám đông không biết trút đi đâu nên đành nhằm tai bạn bè mà đổ vào không thương
tiếc. Những người đang ở trên ghế cao quyền lực “kiên nhẫn” chờ cơn Nộ của dân
chúng qua đi. Đảng cộng sản thì kiên nhẫn, tự tin khẳng định sự sáng suốt của
đường lối, của sự lãnh đạo như đã từng lãnh đạo trong chiến tranh. Và đảng càng
tự tin hơn về lòng từ bi dành cho những khuyết điểm, tội lỗi của nhau nên không
kiểm điểm, kỷ luật ai (?). Thủ tướng tươi cười ngay sau hội nghị. Nụ cười đi
vào lịch sử về bài học không trưởng thành dù cỡ tuổi nào, chức vụ nào, từng
trải nào. Những con người như thế chỉ lớn lên, già đi và chết, không bao giờ
với tới sự trưởng thành. Đáng thương thay cả đất nước lại dưới sự “lãnh đạo
sáng suốt” của họ…
Lạm phát tăng, giá cả tăng nhiều lần trong năm
như giá điện, tiền lương giảm, thất nghiệp đã lên đến con số hơn 1,4 triệu
người. Đời sống khốn khó, cơ cực như thời Giá-Lương-tiền những năm 80 và hơn thế nữa...![]() |
| Tiểu học ở Lũng Pù (Mèo Vạc) - Nơi này chưa bao giờ có điện |
![]() |
| Mẫu giáo ở Cán Chu Phìn (Mèo Vạc) |
![]() |
| Lớp học - một nửa của tiểu học, nửa bên cạnh là mẫu giáo - Giờ tan học |
Có khoảng 55.000 doanh nghiệp phá sản, ngừng
hoạt động và ngừng đóng thuế (theo tiến sỹ Lê Đăng Doanh). Một con số thật “ấn
tượng”. Trong khi con cưng là các DNNN lỗ khủng và nợ khủng, doanh nghiệp của
các nhóm lợi ích thì vẫn tồn tại. Chưa khi nào nhóm lợi ích bị tố cáo và phơi
lưng như năm nay. Gương mặt đó dù chìm khuất trong bóng tối nhưng dân chúng đều
nhìn ra. Nhưng nó đã được che chắn bảo vệ bởi quyền lực.
Năm 2012, GDP tăng 5,03%, là mức tăng trưởng
thấp nhất từ năm 1999 đến nay. Còn năm 2013 thì “kế thừa của năm 2012 quá nhiều vấn đề nan
giải của nền kinh tế. Đó là nợ xấu của ngân hàng và tồn kho lớn của các doanh
nghiệp" – vẫn theo tiến sỹ Lê Đăng Doanh. Nợ xấu đến nay vẫn là “bí mật
quốc gia” dù cho IMF và WB kêu gọi minh bạch. Tựa như con bệnh nhất quyết giấu
bệnh và không cho bác sỹ động đến người để khám và bốc thuốc. Nền kinh tế vì
thế sẽ còn u ám. Những kẻ tham nhũng và đại gia sau một thời gian dài gặt hái,
tích lũy tiền vẫn ung dung sống tốt qua mùa bĩ cực, còn dân chúng tiếp tục gánh
nợ quốc gia từ những khoản thuế má chồng chất.
Chính quyền tiếp tục vi phạm tố tụng, bỏ tù,
truy tố, kết án những người không đủ chứng cứ kết tội. Những phiên tòa vội
vàng, cẩu thả, trắng trợn vi hiến luôn dành cho những người bị qui tội về chính
trị như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Việt Khang, Anh Bình, Nguyễn
Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha…Tới đây sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩm xử Điếu
Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải. Thật trớ trêu khi các luật sư của các bị cáo
này chỉ mong phiên tòa xử đúng luật?
Chưa năm nào tình cảnh dân oan khiếu kiện
nhiều về số lượng và có tính “chuyên nghiệp” như năm nay. Người dân nhiều nơi
dường như đã vượt qua nỗi sự hãi để biểu thị thái độ của mình như anh Đoàn Văn
Vươn, và mới cách đây hai hôm là ở Đông Triều (Quảng Ninh). Tiếng súng của anh
Vươn nã thẳng vào chế độ tham nhũng, vậy mà dường như không lay động được sự “kiên
định” của chính quyền. Vụ án gần năm qua vẫn chưa được xét xử. Con đường của
dân oan mất đất sẽ còn là câu chuyện dài của nhiều năm tới đây.
Chợt nhớ mấy hôm trước đây báo chí rùm beng
việc thủ tướng đi xem vở kịch “Lời thề thứ 9” của cố nhà thơ Lưu Quang Vũ.
Trong vở kịch có đoạn bà già đi kiện được quan tỉnh trả lời như sau:
-Bà hỏi huyện. Mọi việc đều có phân cấp, có
những việc dưới huyện phải giải quyết trước đã, cái gì cũng lên đến tỉnh thế
nào được. Mời bà về huyện.
-Huyện lại chỉ xuống xã, chúng tôi biết kêu
đâu?
-Ở xã cũng có chính quyền, có Đảng ủy, phải
tin tưởng ở cơ sở lãnh đạo mình chứ.
-Khốn nỗi, không tin được.
-Không tin xã, bà lên huyện. Không tin huyện,
bà lên tỉnh. Không tin tỉnh, chắc bà lên Trung ương?
-Vâng.
-Thế nếu không tin Trung ương nữa, thì bà lên
đâu, lên giời à?
-Nếu như lên được…Khốn nỗi không có giời. Ngày
xưa còn đổ cho giời được, bây giờ biết là chỉ còn có người thôi. Chứ nếu có
giời, thì tôi cũng lên. Hoặc nhờ bác Phạm Tuân bác ấy cầm đơn lên gửi giời hộ.
(...)
Nghe báo chí nói, sau buổi biểu diễn, ông thủ
tướng lên tặng hoa cho diễn viên. Ông tặng vở kịch có tính dự báo của Lưu Quang
Vũ nói về chính quyền hiện nay, hay ông tự thưởng cho mình vì đã dành một buổi
tối vàng ngọc để đến nhà hát, một việc chưa từng?
Nhìn lại nền kinh tế của Việt Nam, một nhà
nghiên cứu tại Khoa châu Á và Quốc tế tại Đại học Hong Kong, nhận
định: “Bộ máy Nhà nước đang trong
trạng thái hơi bị chết đứng”…Và: “Việt
Nam cần những nhà lãnh đạo có thể chặn đứng các nhóm lợi ích đầy
quyền lực – từ các tổ chức quân đội, các tập đoàn Nhà nước cho đến
các quan chức địa phương – tự tung tự tác để đưa nền kinh tế trở lại
quỹ đạo - phân tích gia Jonathan London nói - Hiện không rõ liệu ai có thể làm được điều này?” (BBC).
Ai làm được điều này? Ai sẽ là minh chủ của
đất nước gần 90 triệu dân? Ai sẽ lèo lái đất nước vượt qua nghèo đói và sự bạc
nhược, hèn kém? Ai? Ai? Ai?
Năm nay, Trung Quốc leo thang xâm phạm chủ
quyền biển Đông rất trắng trợn. Đàn áp dân chúng biểu tình, thái độ bạc nhược
của chính quyền vẫn là phương châm, đường lối trong ứng xử với “đồng chí kẻ
thù”. Giữ vững chế độ trong lòng địch dường như là cách cần thiết mà chính
quyền áp dụng?
Chợt hỏi, tại sao dân Việt mình có thể sống
sót trong tuyệt vọng? Và tình cảnh này sẽ kéo dài đến bao giờ?
Liệu có thể khởi tố sự tuyệt vọng này? Bị can
cũng đã có để có thể khởi tố vì tội lỗi rành rành ra đấy? Nhưng người ta cứ
di lý hết năm này qua năm khác, để mỗi năm nỗi tuyệt vọng lớn hơn, hậu quả khủng
khiếp hơn…
Và “vụ án tuyệt vọng” của năm 2013 sẽ như thế
nào?





Chia sẻ cho Năm mới
Trả lờiXóa(Với những lời của các Chuyên gia và những Người đứng đắn; Một số điều đã có trong bài chủ.)
Quyết tâm phải thật lớn,
Không khá nhờ hào quang;
Giảm ma chay, đinh đám,
Biết nghe lời Dân bàn.
Không biết theo đường CHÍNH,
Chủ quyền khó vẹn toàn.
Chúc Trang chủ Bình an và Thành tựu!
Thân mến.
[Chắc “vía” mình cũng lành, nên mạo muội mở đầu. Hihi. ...]
Cám ơn anh VĐ. Chúc mừng năm mới ạ.
XóaNói về thất vọng tức đã từng tồn tại một hy vọng, hay nói đúng hơn, những vấn đề này thuộc phạm trù niềm tin .
Trả lờiXóaCó điều để giải quyết vấn đề một cách thấu đáo, ta cần phải dẹp niềm tin, tín ngưỡng qua một bên, vì đôi khi chính niềm tin là vấn đề cần phải được giải quyết đầu tiên .
Dù trong tuyệt vọng, con người vẫn hành động vì hy vọng bạn ơi...Càng tuyệt vọng, người ta càng nuôi lớn hy vọng, mà trước hết hy vọng vào bản thân mình...
XóaCuộc Khủng hoảng kinh tế ở Việt Nam hiện nay là hậu quả của nhiều nguyên nhân mà một trong những nguyên nhân chủ quan vô vùng quan trọng là do luật đất đai quá lạc hậu,gây nhiều mâu thuẩn,bức xúc cho xã hội và tạo nên bước nghẽn không đáng có trong nền kinh tế quốc dân; tại sao không thực hiện một cuộc cải cách ruộng đất (CCRĐ) lần 2 với quyền sở hữu ruộng đất thuộc về Nhà nước, tổ chức và tư nhân. Mỗi khi tất cả ruộng đất trở thành hàng hóa, nông dân có quyền nhượng bán phần ruộng đất của mình thì quá trình tập trung hóa ruộng đất sau khi thực hiện CCRĐ lần 2 cũng rất đơn giản, mâu thuẩn giữa nông dân và chính quyền khi thu hồi cũng không còn và một lượng hàng hóa là đất đai sẻ tham gia lưu thông rất lớn, tạo nên chu kỳ lưu chuyển tiền tệ nhanh hơn.Điều này nước Nhậtđãthực hiện ngay sau năm 1945, sau CCRĐ,nhà nước mua ruộng đất của địa chủ,phusnoong chia lại chonong dân và nông dân được quyền bán lại cho địa chủ ,phú nông và hàng loạt nông trại ra đời, việc công nghiệp hóa nông nghiệp,nông thôn được hình thành chỉ sau 10 năm.Mỗi khi ruộng đất trở thành hành hóa, thành Tiền tệ , tài sản tham gia thị trường ắt sự trì trệ của hệ thống tài chính,ngân hàng sẽ hết bế tắc. Một nguyên nhân thứ hai mà nền kinh tế Việt Nam khác kinh tế Mỹ là tất cả hoạt động quản lý của các cơ quan công quyền từ Trung ương đến địa phương của Mỹ đều được định giá bằng tài sản vô hình và đưa vào hạch toán nguồn thu(có) và tăng giá trị tài sản nhằm tạo thêm trị tài sản tham gia lưu thông nhằm cân đối cán cân tài chính-tiền tệ.Hiện nay ở Việt Nam ,giá trị tài sản vô hình qua hoạt động của các cơ quan công quyền chưa được lượng hóa nên tổng giá trị tài sản bằng tiền lưu thông trên thị trường thông qua đất đai và hoạt động quản lý của cacscow quan công quyền-Chính phủ TW- Địa phương, nhà nước - Một lượng tài sản có giá trị khổng lồ không được đưa vào lưu thông. Vì vậy,trong cơ chế hội nhập vấn đề định giá tài sản quốc gia theo hệ thống kế toán theo thông lệ quốc tế là điều vô cùng quan trọng. Với quan điểm xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng CNXH thì chỉ mỗi VN có thôi, hảy bỏ cái đuôi định hướng CNXH đi cho dân nhờ các nhà hoạch định chính sách ơi !.
Trả lờiXóaChia sẻ
XóaÝ kiến bác Móng Rồng rất hay và cụ thể; Xin được chia sẻ bằng nhận xét về một bài dịch của SGTT.VN theo link bên Ba Sàm: Châu Á 2013: thế tứ trụ đang lung lay!
Dịch không chuẩn
„Thế tứ trụ lung lay“ là một tiêu đề dịch rất dở; Không biết original thế nào? Theo nội dung thì phải là „quốc sách phát triển tứ trụ“.
Thực chất quan hệ „Phát triển - Ổn định“ là tương qua động và tương hỗ: Cái này là tiền đề của cái kia và ngược lại. Nhấn mạnh ổn định nhiều khi tạo ra lực cản phát triển nội lực là bản năng của những người cầm quyền đúng như học thuyết Marx khẳng định: Thượng tằng kiến trúc (superstructure) là cái bảo thủ, trì trệ.
Có thể thấy thêm rằng bên cạnh nhận thức yếu của „các nhà hoạch định chính sách“ về điều hành nền Kinh tế - Sản xuất, Khoa học - Kỹ nghệ - Giáo dục, các tác động tiêu cực từ các „nhóm lợi ích“ với tầm nhìn hạn hẹp đã làm cho các quyết sách thiếu tính khách quan và khoa học. Tất nhiên vai trò phát triển nền kinh tế quốc dân thuộc về toàn xã hội, nhưng những người lãnh đạo giữ vai trò và trách nhiệm cao nặng nhất; Sự quan tâm đóng góp của chúng ta chỉ ở mức độ chỉ ra những sai lầm hiển nhiên và mong mỏi, yêu cầu „các nhà hoạch định chính sách“ … nhúc nhích mà thôi.
Thân mến.
Cùng nhất trí ý khen của bác Văn Đức với ý kiến về kinh tế VN của bác Móng Rồng, "ý kiến rất hay và cụ thể"...Nhưng ý kiến so sánh quản lý và điều hành kinh tế Mỹ với VN thì quả là "so phấn với vôi" ! - Tôi thực sự không biết về cách quản lý, trình độ điều hành kinh tế ở Mỹ ra sao, nên không dám khen chê gì. Nhưng qua bác MR viết :
Xóa-" Tất cả hoạt động quản lý của các cơ quan công quyền từ TƯ. đến địa phương của Mỹ đều được định giá bằng tài sản vô hình..." Và (đại khái) là nó đều có giá trị trao đổi, sinh lời, trở thành phúc lợi xã hội như những thứ hàng hóa, hoặc tiền mặt...!
Đây quả là thông tin mới (với tôi)về cách quản lý các giá trị của nước Mỹ ! Nhưng ở VN ta, nhìn ngay vào cuộc cải tổ hệ thống tài chính - ngân hàng mà Đảng và Nhà nước VN đang khởi sự, thì những vấn đề như "nợ xấu", "sở hữu chéo nguồn vốn" trong các ngân hàng; các con số thất thoát do đầu tư ngoài nghành; nợ hay lãi, thật hay ảo...Tất cả, đều là "tài sản hữu hình" thì đến chính Thống đốc ngân hàng nhà nước cũng "không thể biết"(chắc chắn cả đến cấp trên cao nhất của ông Thống đốc cũng "trong trạng thái hơi bị chết đứng" (như lời 1 vị ở Đại học Hồng - Kông, mà chị TL đã trích dẫn.)
Ở xứ ta, không thể có MINH BẠCH nhiều chuyện được ! Các giá trị hữu hình còn không "quản", không làm gia tăng giá trị lên được nổi, nói chi đến các "giá trị vô hình"; Ví như : giá trị đồng tiền giấy Polymer, đồng tiền xu, các loại ngân phiếu, trái phiếu, rồi tiền vay trong nước, ngoài nước, tồn đọng bất động sản v.v.. Ai cũng dễ nghe-nhìn thấy, nhưng không ai có thể biết nó "nhảy múa" thế nào và rồi nó sẽ tăng - giảm ra sao !???
Nhiều hy vọng của chúng ta (vào Nhà nước)chỉ là hy vọng hão ! Thất vọng thì đầy như khí trời, "Khởi tố sự thất vọng" thì dân ta cũng "no đủ, ăn đủ" thêm !
Thấy bác VĐ "hăng hái" còm, nhà em cũng xin lắm lời theo ! Mong các bác thông cảm !
Cám ơn Móng Rồng ạ. TL đọc và hiểu ra chút ít vì kinh tế không phải là sở học của L ạ. Rất bổ ích...
XóaNhững người theo dõi thời sự chính trị, xã hội qua internet đã bội thực sự thất vọng...đúng như chị Thùy Linh "tổng kết" trong bài này !(đôi lúc tôi chán ngán tới mức không muốn đọc, xem gì tới đề tài chính trị nữa, chỉ dùng máy tính nghe nhạc, sửa và lưu trữ ảnh cho đỡ buồn...)- Có lẽ, đây là bài tổng kết các sự kiện của chị TL cho năm Tây lịch (2012) này ?
Trả lờiXóaTôi vẫn còn hy vọng : vào đôi ngày tất niên, giáp Tết ta sắp tới, chúng ta sẽ được đọc thêm 1 bài dạng "tổng kết" nhẹ nhàng mà cảm động...của chị !
Ở bài này, tôi hơi bất ngờ về chuyện ông Thủ tướng VN đi xem kịch của Lưu Quang Vũ ! Chẳng hiểu xem xong kịch rồi, ông ta thấy gì về ý nghĩa nội dung vở kịch trên sân khấu nhà hát và nhất là trên sân khấu cuộc đời, mà 1 phần lớn nằm dưới sự trị vì của ông ta !?
Cảm ơn chị TL !
Csm ơn anh Lê Huy. Em sẽ cố gắng ạ, hihi...
XóaEm rất mến phục người phụ nữ này:
Trả lờiXóahttp://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/12/blogger-ta-phong-tan-ay-la-cuoc-chien.html
Mình cũng mến phục...
XóaTại sao người ta có thể cứ hành xử mãi một cách ngu ngốc, mang lại nhiều hệ lụy nặng nề cho nhân dân, đất nước mình, mà vẫn nhơn nhơn bản mặt, tỉnh queo như chưa hề có gì xảy ra ? Mà không phải trong số họ ai cũng mang tâm địa độc ác cả đâu. Tôi từng suy tư, thắc mắc mãi vấn đề này. Và thật bất ngờ, đáp án dường như nằm ngay trong câu gật gù của ông tổng Trọng ( đại ý) : Nói gì thì nói chứ chúng ta chắc đã làm đúng, nếu không làm sao có được những thành tựu như ngày hôm nay. À, hóa ra họ luôn chắc mẫm mình đã đi theo con đường đúng và làm việc đúng, những thứ khác chỉ là râu ria theo kiểu "bửa củi thì phải có vụn". Vì thế họ luôn tự khích lệ, an ủi mình trước bao thất bại, đến mức trở thành một thứ bệnh tưởng, mà đặc điểm của bệnh tưởng là mặc kệ hết thảy thực tế, quan trọng nhất chỉ là ảo giác do căn bệnh đó sinh ra .
Trả lờiXóaTất cả đều bị mắt, tai...Thất khiếu bị bệnh nặng nên đều có vấn đề ạ...
XóaNhững vụ án giết người man rợ như thế này?
Trả lờiXóahttp://phamvietdao3.blogspot.com/2012/12/guong-mat-ghe-so-cua-ke-sat-nhan-mau.html
Và nhiều vụ gần đây, ai biết vi sao không??
Em nghe kể là sau năm 1975 ở sách giáo khoa lớp 2 lớp 3 gì đó có bài toán :
Một anh du kích lần một giết 5 lính Mĩ lần hai giết 7 lính Mĩ hỏi cả hai lần giết chết bao nhiều người?
Tội ác chưa bao giờ nhiều như bây giờ. Sao vậy nhỉ?
XóaBác Tô Hải : Tố sự dối trá:
Trả lờiXóahttp://to-hai.blogspot.com/2012/12/nhat-ky-mo-lai-mo-lan-thu-21-gia-ma-cac.html#more
Cám ơn bạn.
XóaMỜi chị TL và các bạn vào đọc :
Trả lờiXóaSức chịu đựng của người việt mình tốt lắm của chuyên gia kinh tế:(Hehe..)
http://www.truongduynhat.vn/tinh-hinh-xau-co-khi-lai-la-co-may-cho-dat-nuoc/
Sức chịu đựng phi thường...
XóaKhông nên tức giận làm gì chị Thùy Linh ơi. “Cái nước mình nó thế.” Hihihi…
Trả lờiXóaChị vào đọc một mẩu truyện hài hước về chủ nghĩa kinh tế của một giáo sư kinh tế Việt Kiều này nè:
http://anhletran.blogspot.com/2012/12/truyen-vui-ve-chu-nghia-my-trung-viet.html
Hơn cả tức giận rồi ạ...Khinh bỉ...
XóaKhông hiểu sao da gà em nỗi lên....!!
Trả lờiXóaÔng Đỗ Mười 'cầm nhầm' có nhiều lắm đâu, sơ sơ có 1 triệu USD (mà lại cách đây gần 20 năm cơ!!!)
http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.boxitvn.net/bai/43873
da gà nỗi lên....!!
XóaChúng ta đã đi lạc đường rồi. Đang chơi vơi, chới với. Tương lai mịt mù. Nhưng người ta vẫn không muốn tìm một lối thoát hoặc là người ta đang bị xỏ mũi ,
Trả lờiXóaDân ta vẫn cố sống sót trong tuyệt vọng...nhưng mình vẫn hy vọng sau cơn mưa trời lại sáng.
Biết lạc đường dũng cảm quay lại thì có sao? Nhưng vẫn cố đi và chứng minh đang đi đúng...Haizz...
XóaEm tin là sẽ có Trạng để dân mình bớt khổ và vươn mình với các nước khác!
Trả lờiXóa