![]() |
| Chút ruộng dưới đá ở Hà Giang |
Lại đến mùa giáp hạt...Hàng năm đến hẹn cứ sau tết người nông dân lại thấp thỏm lo đối
diện với mùa giáp hạt.
Đó
là lúc mùa cũ qua, mùa mới đến. Dân thành phố bảo là giao mùa. Còn ở quê bảo “tháng
3 ngày 8”. Khi ấy lúa vừa đẻ nhánh, “trong vườn cải đã thành dưa” (thơ Nguyễn
Quang Thiều), hoa vàng rực hắt lên trời một màu nôn nao. Mùa đông đã tàn mà mùa
nóng chưa tới. Lộc cây vừa nhú nụ biếc. Người nông dân nghỉ ngơi việc đồng hay
ra thành phố kiếm vội nghề làm thêm để có tiền cho con ăn học. Cái từ “bán lúa
non” thành câu cửa miệng phôi thai trong bối cảnh này khi nhà nông phải bán lúa
còn đang ngoài đồng cho lái thương để kiếm tiền trang trải việc nhà vì không
đợi được đến mùa gặt.
Hôm
kia mình đọc được một tin khốn khổ về số phận của “những người khốn khổ” của
thế kỷ 21 trên báo mạng Dân trí. Một gia đình người H’Mông chết cả bốn mẹ con
chỉ vì ăn phải bột ngô mốc: “Ngày 24/4
gia đình anh Hạng Chìa Sai, thôn Kẹp B, xã Minh Sơn (Hà Giang) làm bánh
bột ngô để ăn. Tuy nhiên bột ngô xay cách đây gần một tháng nên đã bị mốc. Sau
khi ăn xong, các nạn nhân gồm vợ anh là chị Giàng Thị Ly, 28 tuổi; các cháu
Hạng Mí Dình, 6 tuổi; Hạng Mí Lử, 4 tuổi; Hạng Thị Vừ, 18 tháng tuổi đều bị ngộ
độc với các triệu chứng như hoa mắt, chóng mặt, nôn ra thức ăn kèm theo cả máu.
Đến 8 giờ sáng 25/4, cháu Dình và Lử tử vong. Khi đó, chị Giàng Thị Ly và cháu
Hạng Mí Vừ được mọi người trong thôn đưa đi cấp cứu tại Trạm y tế xã, sau đó
được chuyển lên Bệnh viện Đa khoa huyện Bắc Mê. Đến 5 giờ sáng 26/4, cháu Hạng
Thị Vừ cũng tử vong. Một ngày sau, chị Ly cũng không qua khỏi…”.










