HỐ ĐEN



Mấy tháng gần đây chân dung Thủ tướng của chúng ta ngày càng trở nên "yếu đuối" trong mắt thiên hạ. Ông “nhu hoà” đến mức không thể điều khiển được đám bầy tôi quá ư lộn xộn và ngang ngược chăng? Không biết điều đó khiến ông trở nên đáng thương hay đáng trách? Không khéo có người còn thấy ông dễ thương từ khi ông tuyên bố “3 năm nay tôi không kỷ luật một ai”. Thử kể từ khi tiếng súng Đoàn Văn Vươn vang trên bầu trời đầy mây giông, chớp loé mà không có nổi tiếng sấm động.
Câu chuyện Tiên Lãng ai cũng biết sau khi có tiếng súng hoa cải của anh em nông phu họ Đoàn. Còn trước đó đơn thư thưa kiện từ huyện lên tỉnh không ai lắng nghe và giải quyết. Dư luận không đủ thông tin để được đánh động. Luật pháp không đứng về dân đen, kẻ thất thế, không quyền lực. Trong khi chính quyền được bảo trợ rất nhiều bởi các nghị định, kể cả luật pháp. Các quyết định ở cấp nào cũng có thể sáng tác và thực thi, từ TW, tỉnh, huỵên, thậm chí là xã dựa trên cái gọi là pháp luật, cụ thể là sở hữu toàn dân về đất đai. Và người ta coi đó là làm đúng pháp luật. Thuyết phục, giải trình không được, kịên cáo cũng không xong, thân cô thế cô đành dùng súng để đáp trả. Âu cũng là lẽ thường tình. Khi vụ việc rúng động cả nước thì Thủ tướng mới xuất đầu lộ diện để phân xử. Việc này đáng lẽ phải xử ở toà thì nay cả chính quyền, toà án các cấp phải chờ chỉ thị của Thủ tướng. Rồi thủ tướng kết luận vụ cưỡng chế là sai, cần giảm nhẹ tội cho anh em họ Đoàn…Và: “Thủ tướng yêu cầu giải quyết dứt điểm vụ Tiên Lãng”…Dứt điểm cái gì khi một việc đơn giản nhất là ai phá nhà anh Vươn sau nhiều tháng điều tra vẫn chưa chỉ ra được? Giám định ngôi nhà bị phá vẫn chưa công bố? Mọi việc vẫn ầm ì trong bóng tối.

ĐÚNG QUI TRÌNH



Cuối cùng thì ai cũng đúng: Bổ nhiệm đúng qui trình từ Chính phủ tới Bộ GTVT. Tức là đã chọn đúng cán bộ có năng lực và phẩm hạnh để ngồi vào cái ghế lãnh đạo hẳn một ngành nghề lớn: hàng hải. Còn cơ sự xảy ra hôm nay là chuyện ngoài mong muốn? Vinalines thua lỗ, cán bộ cao nhất phải chịu trách nhiệm bỏ trốn. Bộ GTVT nói là khi bổ nhịêm ông Dương Chí Dũng dù Vinalines đang thanh tra, nhưng nhiều đơn vị vẫn thường có thanh tra như thế, và khi chưa có kết quả họ không thể biết ai sai phạm? Văn phòng chính phủ cũng nói tương tự. Chẳng có văn bản nào cấm bổ nhiệm cán bộ khi đang bị thanh tra nên cứ bổ nhiệm thôi. Thanh tra nghĩ gì, làm gì, kết quả thế nào sao mà biết được? Bí mật mà. Dân tình hiểu thế này: có nghĩa là nội các chính phủ là bộ nào biết bộ nấy, bộ phận nào biết bộ phận nấy? Không hề có chuyện chia sẻ thông tin, phối hợp hành động giữa các bộ phận trong nội các chính phủ? Bộ máy ấy không cần có sự gắn kết trong sự điều hành kinh tế, xã hội…cho nhịp nhàng và có hiệu quả? Vậy Thủ tướng điều hành bộ máy chính phủ thế nào khi thông tin không được chia sẻ giữa các bộ phận? Và cuối cùng, Thủ tướng có quyền được biết tất cả bộ phận trong nội các vận hành ra sao không?

THƯ GIÃN: MÙA THI


TL: Hihi, hầu nốt bạn bè thư dãn tuần này bằng các câu văn trong kỳ thi tôt nghiệp phổ thông và đại học năm 2009. Chuyện nghiêm túc 100%. Ai tin thì tin, không tin thì chờ kỳ thi tới đây mà xem nhé…

*Sai:
-“Lỗ Tấn, sinh năm 1985, mất năm 1963, quê quán ở tỉnh Bắc Ninh, gốc Ba Tàu, từng có 3 đời vợ, 5 người con”.
Hihi, chắc là đang kể về một ông nào đó cũng họ Lỗ tên Tấn ở Bắc Ninh chuyên nấu rượu lậu trước đây?

-“Tô Hoài sinh năm 1920, quê Nghệ An, năm 1960 ông có 200 bài thơ và đạt kỹ luật (kỉ lục) nhà thơ Việt Nam”…”Tô Hoài là người chiến sĩ cách mạng đã từng sống và chiến đấu trên vùng đất...Tây Nguyên”.
Hehe, bác Tô Hoài đã từng đi bộ xuyên Tây Bắc, giờ lại được học trò điều vào Tây Nguyên…đi thực tế. Bác tuyền được đi…tây không à?

*Ngây:
-“Các bạn không được đọc những cuốn sách đồ trị (đồi trụy) mà nhà sách cấm nhé!”.
Nhất trí các bạn nhể…

-“Người xưa từng nói: "ăn gì bổ nấy". Việc đọc sách cũng vậy”.
Quá đúng còn giề?
-“Cho nên chúng ta hay đọc xách (sách) trong những giờ rãnh (rảnh) rỗi, chúng ta đọc không phải mằm (nằm) chổ (chỗ) này đọc, hay ngồi chổ (chỗ) kia, ngồi chổ (chỗ) nào có đủ lượng ánh xáng (sáng) chiếu vào để k (không) thể tăng cho mắt chúng ta bị cận được”.
Biện pháp chống cận thị cho học sinh cần được phổ biến rộng khắp.

CÁCH MẠNG CÂY SƯA



Này thì đá quí...
Mới đây, hội nghị TW lần thứ 5 đã ra tuyên bố, từ nay Ban chỉ đạo TW về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị khiến bà con chộn rộn. Khấp khởi nghĩ có gì khá hơn chăng? Lo lắng và nản lòng vì sẽ chẳng có gì khác trước chăng? Tham nhũng vẫn cứ hoành hành, tinh vi hơn, trắng trợn hơn, khủng khiếp hơn cả về số lượng lẫn chất lượng? Quan chức vẫn cứ giàu lên bất thường mà không ai làm sao. Con cái họ vẫn đều đều nhận bổng lộc và thăng tiến như cha mẹ họ. Tài sản ăn bao giờ cho hết? Sống nhiều kiếp cũng không tiêu hết khối tài sản kếch sù ấy. Vậy thì phòng, chống cái gì? Phòng, chống ai? Bao giờ thì thu được kết quả ban đầu để bà con nhen nhúm chút hy vọng, tin tưởng? Hay xuân thu nhị kỳ họp TW và Quốc hội lại vẫn cứ chỉ là nhận định, tham nhũng không những không giảm mà ngày càng nhiều hơn, tinh vi hơn…???
Này thì non, bể trong vườn...
Ngay sau tuyên bố trên của hội nghị TW thì đã có ngay bằng chứng về “Kỳ khu sinh thái” của Bí thư tỉnh uỷ Hải Dương Bùi Thanh Quyến đang xây dựng ngay trên vùng quê nghèo Ninh Giang. Nào là khuôn viên được xây dựng trên mảnh đất 5000 mét chưa chuyển đổi mục đích sử dụng; nào là tầng hầm kiên cố; nào là nhiều cây cổ thụ đáng giá, nào là đá quí từ các nơi đổ về cho xây dựng và trang trí…

HỘ CHIẾU CỦA CÔNG LÝ


Cuồi tuần vừa qua có mấy việc dồn dập đến. Nhiều người đã không có được sự bình an vào ngày nghỉ cuối tuần mà đáng lẽ họ được hưởng. Hình như lâu rồi dân mình đã bị đánh cắp quyền có được những weekend ngọt ngào mà người ta hay chúc nhau vào ngày thứ sáu. Xã hội vẫn đang vận hành trong một trận tự nhất định, một trật tự dựa trên nỗi sợ hãi, lảng tránh, ẩn mình, ích kỷ…chứ không phải được xây dựng bằng hòa bình. Dường như hòa bình thực sự chưa bao giờ có trên xứ sở này?
Ngày thứ 6, 18/5, một tiến sỹ bị áp đáo ngay tại phòng làm việc, ở một viện nghiên cứu nổi tiếng bởi một nhóm nhân danh cựu binh đến yêu cầu nọ kia. Họ nhân danh những người đã có công với đất nước đến yêu cầu tiến sỹ bỏ cái này, thôi cái kia…Cứ cho đấy là quan niệm, ý kiến riêng của công dân nên được tôn trọng thì cái cách hành xử lại khiến người khác không thể tôn trọng họ. Dùng bạo lực, trấn áp, vu vạ, văng tục để “phát biểu ý kiến” và bảo vệ chủ trương của nhà nước thì đối tượng được họ “bảo vệ” (nhà nước) phải có nghĩa vụ (quyền lợi) lên tiếng nếu không muốn thừa nhận “phương pháp thực thi quyền công dân” của những kẻ như “lục lâm thảo khấu” đó? Nếu im lặng (bảo vệ và thừa nhận) như là một cách để công dân được quyền bày tỏ thái độ và quan điểm của họ thì sau này những công dân khác cũng có quyền hành xử như vậy mà chính quyền sẽ không được phép xử lý và đàn áp?

THƯ DÃN NÀO, BẠN BÈ...


TL: Cuối tuần muốn bạn bè thư dãn chút...Cô bạn gửi cho mình một câu chuyện mà từ lâu lan truyền trên mạng khá nghiêm túc: "Đề nghị không cười khi đọc". Nay xin post lại vào ngày Chủ nhật xả hơi...Để biết dạy và học văn ở xứ mình là thế nào? 

Cô mình dạy cấp 1 còn nhận được 1 bài văn tả "cảnh sân trường trong giờ ra chơi" thế này cơ:
“Trống đánh tùng...tùng...các bạn ùa ra sân trường như bầy chim vỡ tổ. Chỗ này các bạn gái nhảy dây, chỗ kia các bạn trai đá cầu, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chửi "đ. mẹ"!!!

Còn đây là bài tả em bé của em em khi nó học cấp 1 (em quên mất là lớp mấy ): "Gần nhà em có một em bé rất dễ thương, vì hay bị té nên đầu em bị móp ".

Còn đến đề bài: Em hãy miêu tả mùa xuân thì có đoạn: "Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội.Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim non đang líu lo gọi mẹ"

Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện "Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân.
“Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng , lòng gà, lòng vịt chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng...mẹ”.

”Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu” - là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ.
Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh:
“Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa. Tính tình cụ già rất là bực bội. Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.
-Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.
-Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.
-Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.
-Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đii của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mãnh liệt.
-Ông của em dài thì bằng 1 mét và không mập.
Em hãy tả bạn em:
"Bạn em ko cao ko thấp, trung bình. Bạn em ko gầy, ko béo, trung bình. Bạn em ko đen ko trắng, trung bình. Bạn em ko giỏi ko kém, trung bình...".

NỘI CHIẾN?


Mình viết entry này khi đang say…
Những ngày này mình muốn say để không đọc được những dòng thông báo về blog anh bạn văn vừa bị chặn. Chỉ vì anh nói hộ cho người dân không cất được lời than.
Mình muốn say mờ mắt để khỏi thấy bức hình chụp mấy cái xe ba bánh (nghe họ tự giới thiệu là cựu chiến binh) đến một viện nghiên cứu gây gổ với một tiến sỹ giữa thanh thiên bạch nhật, giữa một quốc gia tuyên bố có nhà nước pháp quyền. Họ yêu cầu tiến sỹ này gỡ bỏ yêu cầu về ngừng xây dựng nhà máy điện hạt nhân trên quê hương, yêu cầu đóng cửa blog, yêu cầu viện nghiên cứu nọ đuổi việc tiến sỹ kia…Chỉ vì anh tiến sỹ làm theo tiếng gọi của tinh thần công dân. Họ nhân danh ai? Không nhân dân nào nhờ họ làm việc đó?
…..
Quê hương, đất nước tôi đang ở đâu giữa nhân loại này?
Nhân dân tôi đang ở đâu giữa mảnh đất mà họ gọi là Tổ quốc?
Nhân phẩm, tính mạng con người là gì giữa một nhà nước tự nhận là nhà nước pháp quyền hùng hậu?
Đã gần lắm rồi cái ngày mở mắt ra không còn phải đau khổ vì chủ quyền đất nước bị xâm hại. Vì lúc đó chủ quyền còn nữa đâu mà đau khổ? Mảnh đất hình chữ S đang khép lại giữa những gọng kìm. Bầu trời xanh đã ầm ào những máy bay nước lạ xâm phạm. Trên biển Thái Bình Dương nhiều tàu nước lạ với súng ống đầy đủ đang chĩa thẳng vào ngư dân và bờ biển quê mình. Chữ S đang quằn quại đau đớn, đơn độc. Nhưng nhiều kẻ vẫn đang chia nhỏ chữ S ấy thành nhiều mảnh để qui đổi thành tiền.

HỆ LỤY



Hy Lạp lâm vào khủng hoảng có thể dẫn đến vỡ nợ vào đầu năm 2010 mà nguyên nhân chủ yếu là do…“lừa đảo” và “bệnh thành tích”. Những năm trước khi thành lập Eurozone vào năm 1999, các nước ở châu Âu cố gắng giảm thâm hụt ngân sách xuống dưới 3% để gia nhập vào khối này. Theo các báo chỉ ra thì Hy Lạp thâm hụt nghiêm trọng nhưng lại báo cáo láo với châu Âu về con số thâm hụt của mình, cụ thể là: 2,5% vào năm 1998 và dự báo sẽ còn 1,9% vào năm 1999. Nhưng 3-2000 theo một tiêu chuẩn kế toán mới cho thấy thâm hụt thực sự của Hy Lạp năm 1998 là 3,2% và năm 2004 trong một báo cáo khác lại chỉ ra con số thâm hụt của Hy Lạp vào năm 1998 là 4,3%. Dưới áp lực của châu Âu, Hy Lạp công bố là 3,2% bởi trước đó đã tính các trợ cấp thuế ước tính của châu Âu vào nguồn thu chính phủ. Bốn tháng sau đó, Hy Lạp thừa nhận đã bỏ qua một số khoản chi tiêu quân sự, tính cao lên giá trị thặng dư an sinh xã hội cùng lãi suất thấp đi, nên con số thực phải là 4,6%. Và 3-2005, Hy Lạp “thành thật” thông báo thâm hụt năm 2003 là 5,2%. Trong lần “thành thật” cuối cùng vào cuối năm đó, đã tăng lên mức 5,7%. Sau 18 tháng, số liệu thâm hụt năm 2003 tăng từ 2,6 tỉ lên 8,8 tỉ euro. Châu Âu sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng 5-2010, EU và Quỹ Tiền tệ quốc tế IMF thông qua khoản trợ trị giá 120 tỉ euro (tương đương 160 tỉ đô la Mỹ) trong ba năm tới nhằm giúp Hy Lạp vượt qua khủng hoảng nợ. Với mức vay nợ như trên, Hy Lạp đang phải đối mặt với khoản nợ đến hạn phải thanh toán 8,5 tỉ euro (tương đương 11,3 tỉ đô la Mỹ) trái phiếu chính phủ vào ngày 19-5-2010. Hầu hết các khoản nợ của Hy Lạp là ngắn hạn, trong đó, số nợ phải trả trong năm 2010 là 16% tổng nợ. Mà Hy Lạp chỉ là quốc gia nhỏ ở Nam Âu, với dân số khoảng 11 triệu người, có thu nhập bình quân đầu người khoảng 17.440 đô la Mỹ, tỷ lệ thất nghiệp trung bình là 10,2%.
Còn Việt Nam thì sao?

GIÁ THỊ TRƯỜNG CÓ ĐỊNH HƯỚNG?


"Thị trường" miền núi không định hướng...
Mấy hôm nay báo chí lại xôn xao về dự án CNH-HĐH của Bộ GTVT. Tất nhiên dư luận tập chung vào con số 12.000 tỷ đồng sẽ đầu tư xây dựng trụ sở mới. Tiền đâu ra giữa lúc lạm phát cao và sâu thế này? Tiền kiếm đâu giữa lúc Ủy ban Kinh tế-Xã hội châu Á-Thái Bình Dương của Liên Hiệp Quốc (ESCAP) cảnh báo: Nguy cơ nghèo đói gia tăng ở Việt Nam. Cũng theo đánh giá của tổ chức này thì: “Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 3 và tháng 4 giảm, có vẻ là một điều lạ lùng và khiến nhiều người mừng vui. Nhưng một số nhà kinh tế quan ngại, cho rằng CPI giảm nhanh như vậy mặc dù giá của một số loại nguyên vật liệu đầu vào chính vẫn tăng cho thấy có lẽ DN đã…chết gần hết rồi, chết rất nhiều, nếu không ứng cứu nhanh thì chết hết”…
Nhặt nhặn từng đồng từ sản vật núi rừng
Một bức tranh kinh tế, xã hội ảm đảm đến mức khó ảm đảm hơn. Giữa lúc như vậy Bộ GTVT đưa ra đề án CNH-HĐH thì chả khác gì đổ xăng vào lửa để đập dám cháy?

DỤ NGÔN TÊN MẮC NỢ

(Tặng bạn bè của tôi. Chúc ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ)

Mình có một người bạn vong niên mà mình rất quí trọng. Vừa rồi chị gửi cho mình một câu chuyện “Dụ ngôn tên mắc nợ không biết thương xót” trong Thánh kinh. Chuyện kể rằng: một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con tài sản để trả nợ. Bấy giờ tên đầy tớ sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết”. Tôn chủ liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ gặp một đồng bạn mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao!”. Bấy giờ người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh”. Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc như vậy, các đồng bạn của y rất buồn và đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ tôn chủ cho đòi tên đầy tớ đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi vì ngươi đã van xin ta, nhưng đến lượt ngươi, ngươi không thương xót đồng bạn như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông.
Chị bạn có nhắn nhủ mình: “Bất công của ông Trời thì rất lớn – xấu đẹp, giàu nghèo, bệnh tật mạnh khỏe, sinh ra xứ nghèo, xứ giàu.. v.v. Nhưng con người đừng làm cho bất công này lớn, mạnh, thô bạo hơn. Cách Mạng Pháp 1789 đã đưa nhân loại tiến một bước rất xa…Tự do - Bình đẳng - Huynh đệ. Muốn có được những khái niệm này trên giấy tờ, con người đã đổ máu rất nhiều và bây giờ vẫn còn đổ máu rất nhiều để những chữ này ở lại trên giấy tờ”. Càng ngẫm nghĩ mình thấy càng chí lý. 

NHỮNG NÔNG DÂN MỒ CÔI



Quê nội mình ở Nam Định. Huyện Mỹ Lộc, xã Mỹ Tiến. Tên làng hay bắt đầu bằng chữ La. Làng mình là La Xá. Mỹ Lộc cùng với các huyện Vụ Bản, Ý Yên, Nam Trực, Trực Ninh, Xuân Trường nằm trong vùng đồng bằng thấp trũng. Không hiểu sao đến giờ mình vẫn nhớ hình ảnh lúc 3, 4 tuổi mặc váy trắng về thăm quê vào mùa nước. Nước ngập úng làng, úng đồng nên cả nhà phải lên thuyền nan để bơi từ quốc lộ vào làng. Mình đang ngủ dở giấc trên ô tô thì bố đánh thức dậy. Mình ngước nhìn ra thấy thuyền nan đã dậu sát bên cạnh và cánh đồng nước mênh mông nên thích thú vô cùng, tỉnh cả ngủ. Trên thuyền từ quốc lộ vào làng mình thò tay vớt nước đồng lên chơi. Nhớ như in nước ngấp nghé mạn thuyền…Không biết vì lẽ gì mình nhớ hình ảnh đó đến lúc này? Cả vệt nắng nhạt hôm đó. Nước mênh mông, váy trắng, tay té nước…Giống như phim âm bản sắc nét. Chỉ thế thôi cũng đủ chạm khắc vào kí ức mình bức tranh đồng chiêm trũng quê nội. Sau này thì hay đùa, mình là dân cầu tõm. Quả thật làng mình nhiều ao vô kể. Đi đến đâu cũng gặp ao là ao. Từ nhà này sang nhà kia men theo các bờ ao như lối nhỏ. Niềm hạnh phúc của mình mỗi khi về quê là được cầm cần câu ra bờ ao cạnh nhà bà mà bố mình gọi là dì ngồi bên gốc sung. Có khi cả ngày chỉ câu được hai, ba con cá rô ron nấu canh rau ngót hái vườn nhà mà thích như ăn đại tiệc. Rảnh hơn thì được theo ông ra trại chăn nuôi hợp tác xã xem lợn, bò, hái chuối, tắm ao…Sáng ngủ dậy bao giờ bên hiên nhà cũng có mẹt khoai luộc và ấm tích chè xanh hãm sẵn. Thời đó nghèo, ăn khoai sáng và cơm gạo mới đãi khách thủ đô vào trưa chiều mà như thể cổ tích với đám trẻ tụi mình. Chạy loăng quăng, hò hét với đám trẻ, cả chửi tục nữa rồi về nhà bà được ăn thịt gà, canh rau ngót nấu rô ron…Không thể kiếm được ngoài Hà Nội cảm xúc dạt dào đó.

HIỆU ỨNG CÁNH BƯỚM

Vừa rồi mình có một entry nhận được vài phản hồi khiến mình phải nghĩ ngợi. Thường thì mình trao đổi với bạn bè phản hồi tại nơi phản hồi và để các bạn phản hồi tự phản hồi với nhau cho sôm tụ. Nhưng có một phản hồi đặc biệt mình muốn trao đổi ở entry này. Thực ra là mình muốn hỏi là chính vì mình vốn chả hiểu lắm lý lụân về CNXH, nhất là thứ lý luận CNXH hiện nay với mệnh đề “kinh tế thị trường theo định hướng  XHCN”. Mình vốn học hành ấm ớ, chữ tác, chữ tộ ở trường đại học, nhất là môn triết học Mác Lê về CHXN. Đã thế thời tuổi trẻ còn cúp cua do mải chơi, yêu đương, nên không học đến nơi đến chốn môn học này như các môn khác. Cũng không phải chuyên môn, không bằng cấp là thạc sỹ, tiến sỹ, giáo sư về môn CNXH khoa học nên càng ấm ớ. Nếu có chút khái niệm gì về CNXH chủ yếu do đọc sách và tự giáo dục mình bằng thực tế. Nên bạn nào còm men về vấn đề này thông cảm nhá…Mình theo từng còm men của bạn mà thắc mắc…
1. “Nhưng mình thắc mắc, tại sao nước mình đi theo con đường ưu việt hơn hẳn mà lại lệ thuộc vào tụi tư bản đến vậy? Tụi nó khủng hoảng, suy thóai mình cũng khủng hoảng, suy thoái là sao? Thậm chí tụi nó hắt hơi mình cũng hắt hơi hả? Và sao mình lại nhận viện trợ, vay tiền vốn toàn của tụi tư bản? Rời tụi nó là nước mình tiêu luôn vì có vay được mấy ông anh, em cùng phe CNXH đâu?
Họ nhiều cái sai, cái bất cập, cái mâu thuẫn không thể giải quyết mà sao họ giàu, tử tế, sống đàng hoàng quá vậy?”(TL viết)
Bạn đã từng nghe về “Hiệu ứng cánh bướm” chưa? Đại khái thế này "Con bướm đập cánh ở Brasil có thể gây ra cơn bão lớn ở Texas". Bây giờ cái khái niệm ấy không chỉ còn giới hạn trong lĩnh vực khoa học đơn thuần mà nó còn được nhắc đến cả trong lĩnh vực văn hóa và kinh tế. Chỉ một cái tin “Chính phủ Hy Lạp chấp nhận chính sách thắt chặt tài khóa để đổi lấy gói cứu trợ của Châu Âu” cách đó nửa vòng trái đất chỉ số DowJohn tăng liền 300 điểm. Vì thế, chẳng khó khăn gì ta có thể nhận ra: Trong thời đại mà sự liên kết là mối quan hệ giao thương qua lại chặt chẽ với nhau giữa các nền kinh tế trên thế giới…”.
-Ơ, mình thắc mắc là tại sao CNHX ưu việt thế mà chưa tạo ra được hiệu ứng cánh bướm nào hoàng tráng để tụi tư bản giãy đành đạch cho chết hẳn đi nhỉ? Toàn những cơn lốc tai hại, điển hình là CMVH ở Tàu; CCRĐ ở cả Tàu lẫn VN; sự kiện Thiên An môn; Những chuyện lùm xùm ở Bắc Triều; sự sụp đổ của Liên bang Xô viết dẫn đến sự sụp đổ cả hệ thống CNXH ở Đông Âu…Chả kể nữa kẻo lại đắc tội chỉ nhớ chuyện xấu. Mỹ và các nước tư bản toàn gây hiệu ứng cánh bướm…to to là. Chi phối cả thế giới, giúp cả thế giới phát triển là sao? Đáng lẽ CNXH phải giật lấy ngọn cờ cách mạng đó chứ? Toàn chạy theo, ăn theo, nói leo. Đến khi cái gì dở, xấu xa lại đổ là bị nhập cảng từ họ?

SỐNG CHẬM ƠI...


Mấy năm nay người ta thường hỏi nhau: sống chậm là thế nào? Ai được coi là sống chậm? Bạn nghĩ gì về sống chậm? Mình cũng đã từng được phỏng vấn như thế…
Và thế là tự hỏi: mình đã được gọi là sống chậm chưa nhỉ? Và nhìn ngó xung quanh bạn bè…Chỉ thấy những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng, cau có là chính…Sao vậy?
Bao giờ thì con người đang sống quanh mình biết sống chậm? Nhìn họ mình phát sốt…Quanh họ bủa vây chỉ toàn ảo tưởng; sức ép thành công; đòi hỏi bất tận về vật chất, sự xa hoa hưởng thụ và vô vàn những cạnh tranh…Tất cả bị ném vào “cối xay tham vọng” khổng lồ và bị nặn thành món băm viên tròn trĩnh. Chả còn mấy ai đủ sức và tìm được cơ hội thưởng thức cuộc đời. Sáng sắp ngửa đến công sở làm việc với những yêu cầu bất tận của thành công. Cả ngày, đủ tháng, quanh năm lo âu đồng tiền nhận được có đủ đầy cho chi tiêu và những thú vui ngày càng leo thang. Bạn bè, đồng nghiệp yêu ghét mình thế nào, cần gì cho mình cũng đủ điên đầu. Cuối năm đón năm mới, vừa quay đầu mấy cái đã gặp nắng hè đổ lửa. Qua hè là thu, rồi sang đông và lại tết. Soi gương chợt thấy những nếp nhăn nơi khoé mắt, cái nhìn uể oải cúi xuống…Rồi sẽ có những chiều chợt lo lắng, thế là mình đang bước gấp về hướng nghĩa trang, nơi ấy không ai chờ mình hết, chỉ mình với mình thôi…Và sợ hãi. Và hốt hoảng. Điên cuồng chống đỡ, vùng vẫy. Từ lúc đó đâu còn thấy cuộc đời tươi đẹp nữa. Chỉ còn là sự chịu đựng đau khổ, dày vò. Thấy tụi trẻ quanh mình lao xao, vui vẻ bỗng xa lánh, ghét bỏ, nghiệt ngã. Ai may mắn không bị bệnh tật thì còn thấy đời đỡ hiu hắt. Ai mang trọng bệnh thì sống mà như chết. Tự biến mình thành cái xác biết đi lại, ăn uống nhưng vô cảm. Một bóng ma giữa những người sống nhiệt huyết. Đáng sợ nhất là không còn biết yêu thương, biết sống vì người khác. Không lẽ phần lớn đời người là như thế này sao? Có triết gia ví cuộc đời là một bữa tiệc lớn, nhưng trớ trêu thay rất nhiều người lại đang chết đói. Hầu hết chúng ta không nhận biết những gì tốt đẹp, vui tươi, hạnh phúc…ở quanh mình.

"CHIẾC HỘP KỶ CÔNG VIÊN"



Thần thoại Hy Lạp có sự tích “Chiếc hộp Pandore”…Theo truyền thuyết, đó là một chiếc hộp mà các vị thần trên đỉnh núi Olympus đã tặng cho nàng Pandore - người phụ nữ đầu tiên đến thế giới loài người. Nàng Pandore đã được các vị thần dặn kĩ rằng không được mở chiếc hộp đó ra. Nhưng với sự tò mò của mình, Pandore đã mở chiếc hộp và tất cả những gì trong chiếc hộp kì bí đó đã khiến tất cả những điều bất hạnh tràn ngập khắp thế gian: thiên tai, bệnh tật, chiến tranh…Và chiếc hộp chỉ còn sót lại một chút “hy vọng” mang tên Pandore cho loài người để có thể tiếp tục sống.
Hôm nay ở Việt Nam có một câu chuyện kể về “Chiếc hộp kỷ công viên” với nội dung dân gian truyền lại như sau: Thần Thiên đường sáng tạo ra xã hội loài người nhưng không ban cho họ một đặc ân nào cả, cũng chả có vũ khí để chống lại thú dữ đe doạ cuộc sống của họ. Cuộc sống của họ vô cùng tối tăm, cơ khổ trong khi cuộc sống của các vị thần lại vô cùng hạnh phúc, sung sướng, thừa mứa…Con người khi ấy chỉ rặt đám người biết làm theo chỉ dẫn mà không biết tự nghĩ vì thần Thiên đường đã phù phép làm não của người đông cứng lại. Trong số các vị thần ấy có một vị thần rất thương loài người dưới sự cai quản của vị thần Thiên đường nên tìm cách giúp đỡ họ. Vị thần ấy có tên là Internet. Một lần thần Internet mở một con lạch để đãi thần Thiên đườngCon người. Thần Internet gói món Facebook, Youtube…vào một bó giẻ xấu xí, còn những thứ như Tư tưởng này nọ gói bọc vào nhung lụa. Thần Thiên đường quen sướng và tham lam nên khi hai món quà đó mang ra thì chọn ngay bọc nhung lụa, còn món trong giẻ rách mang cho loài người. Vừa mở ra là biết ngay đã bị mắc lỡm nên thần Thiên đường rất tức giận, tìm cách trả thù. Thần Thiên đường sai người trói thần Internet vào một ngục tối, kín đáo, không cho chạy nhảy tung tăng, giao lưu với loài người. Ông ta nghĩ: “Loài người là cái gì mà thần Internet lại quan tâm săn sóc chúng như vậy?”. Thần Thiên đường tỏ ra vô cùng thức tối vì từ nay con người sẽ không thể tiêu diệt được nữa. Họ đã có thứ vũ khi mà chỉ có các vị thần mới được sử dụng. Đồng thời ông ta triệu tập các vị thần khác đến nghĩ cách trả thù vì theo ông ta: “Nếu loài người đã có thứ vũ khí khiến ta không thể tiêu diệt được họ thì nhất quyết không thể cho họ được hưởng cuộc sống yên vui, hạnh phúc…”. Các mưu sỹ xúm lại bàn mưu tính kế: có vị thần bàn tận thu thuế đi lại; vị thần thì tìm cách tăng giá các loại hàng hoá mà con người phải dùng tới; vị thần khác thì quyết truy thu tiền mà con người kiếm được nhờ lao động của họ…khiến cuộc sống của con người lao đao, thống khổ. Nhưng với cách đó vẫn chưa tiêu diệt được con người. Họ vẫn sống nhởn nhơ và lại còn kêu ca, đòi hỏi, đấu tranh đủ thứ quyền lợi…Đúng là loại khó dạy bảo và bất trị.