Mấy
tháng gần đây chân dung Thủ tướng của chúng ta ngày càng trở nên "yếu đuối" trong
mắt thiên hạ. Ông “nhu hoà” đến mức không thể điều khiển được đám bầy tôi quá ư
lộn xộn và ngang ngược chăng? Không biết điều đó khiến ông trở nên đáng thương hay
đáng trách? Không khéo có người còn thấy ông dễ thương từ khi ông tuyên bố “3 năm nay tôi không kỷ luật một ai”. Thử kể từ khi tiếng súng Đoàn Văn Vươn
vang trên bầu trời đầy mây giông, chớp loé mà không có nổi tiếng sấm động.
Câu
chuyện Tiên Lãng ai cũng biết sau khi có tiếng súng hoa cải của anh em nông phu
họ Đoàn. Còn trước đó đơn thư thưa kiện từ huyện lên tỉnh không ai lắng nghe và
giải quyết. Dư luận không đủ thông tin để được đánh động. Luật pháp không đứng về dân đen, kẻ thất thế, không quyền lực. Trong
khi chính quyền được bảo trợ rất nhiều bởi các nghị định, kể cả luật pháp. Các
quyết định ở cấp nào cũng có thể sáng tác và thực thi, từ TW, tỉnh, huỵên, thậm
chí là xã dựa trên cái gọi là pháp luật, cụ thể là sở hữu toàn dân về đất đai.
Và người ta coi đó là làm đúng pháp luật. Thuyết phục, giải trình không được,
kịên cáo cũng không xong, thân cô thế cô đành dùng súng để đáp trả. Âu cũng là
lẽ thường tình. Khi vụ việc rúng động cả nước thì Thủ tướng mới xuất đầu lộ
diện để phân xử. Việc này đáng lẽ phải xử ở toà thì nay cả chính quyền, toà án
các cấp phải chờ chỉ thị của Thủ tướng. Rồi thủ tướng kết luận vụ cưỡng chế là
sai, cần giảm nhẹ tội cho anh em họ Đoàn…Và: “Thủ tướng yêu cầu giải quyết dứt
điểm vụ Tiên Lãng”…Dứt điểm cái gì khi một việc đơn giản nhất là ai phá nhà anh
Vươn sau nhiều tháng điều tra vẫn chưa chỉ ra được? Giám định ngôi nhà bị phá
vẫn chưa công bố? Mọi việc vẫn ầm ì trong bóng tối.
















