KẾ THỨ 37: MẮM TÔM+DẦU NHỚT

Có một diễn đàn về Hà Nội trên Vietnamnet mấy bữa nay nhưng mình ngại đọc các bài viết, các tranh luận về một thứ nói nhiều mà căn nguyên chưa ai truy đến tận gốc rễ? Mọi người nói nhiều về Hà Nội lắm: “Văn hóa xuống cấp, Hà Nội chả khác gì cái chợ”; “Văn hóa thấp đi nhưng người Hà Nội rất tự tin”; “Vì sao Hà Nội trở nên xấu xí như vậy?”; “Tôi sợ mặt trái của văn hóa Hà Nội”, “Muốn Hà Nội thanh lịch, chính quyền phải vào cuộc”; “Người Hà Nội chưa bao giờ thanh lịch”; “Nạn ăn cắp, cướp giật đang “đục khoét” Hà Nội”…Và một độc giả là TS Phạm Huy Thưởng phải thốt lên: “Hà Nội là Thủ đô của gần 90 triệu dân mà không opera, không ballet, không giao hưởng. Với "thành tựu" văn hóa duy nhất hiện nay là thi hoa hậu thì nói đến văn hóa là sáo từ. Một đất nước có hơn 9.000 giáo sư mà chỉ có 12 bằng phát minh trong 10 năm thì còn gì là văn hóa và khoa học. Lòng tự trọng còn là thứ xa xỉ thì nói gì đến văn hóa…”. Đọc đến đây thở dài: Hà Nội là một người chăng? Là cô hoa hậu để mọi người “ném đá” chăng? Hóa ra tất tật những gì mà bạn đọc kêu than đều có một địa chỉ rất rõ ràng: chính quyền, cụ thể hơn là chính quyền Hà Nội từ nhiều năm qua. Chính tư duy và đường lối phát triển đã dẫn đến mọi sự xấu xa, xuống cấp từ con người đến xã hội ngày hôm nay. Thử làm lại title bài đã đọc trên nhé: “Văn hoá xuống cấp, chính quyền Hà Nội chả khác gì cái chợ”; “Vì sao chính quyền Hà Nội trở nên xấu xí như vậy?”; “Tôi sợ mặt trái của văn hóa chính quyền Hà Nội”; “Chính quyền Hà Nôi chưa bao giờ thanh lịch”; “Nạn ăn cắp, cướp giật đang đục khoét chính quyền Hà Nội”…vẫn thấy chính xác. Và nếu tiếp tục giật cái title trên để thay cho chính quyền to hơn càng xác đáng.

VÀI ĐIỀU NÊN NHỚ


1. Những ai luôn nói dối, che dấu sự thật, lừa đảo người khác bằng vẻ chân thành giả vờ, dấu mặt vào bóng tối xin hãy nhớ, có 3 sự việc luôn hiển bày: Mặt trời – Mặt trăng – Sự thật. Mặt trời, Mặt trăng dù bị mây đen che khuất nhưng luôn luôn chiếu rạng khi có thể. Và Sự thật sớm muộn cũng tỏ bày như nó vốn có.

2. Những ai thích bôi nhọ, nói xấu, đả kích, chế riễu…người khác xin hãy nhớ lời dạy của Đức Phật: "Ngửa mặt lên trời để nhổ nước bọt, nước bọt chẳng đến trời mà trở lại rơi vào mình. Ngược gió tung bụi, bụi trở lại lấm thân". 

3. Xin được chép Kinh Di Giáo của Đức Phật bằng ngôn từ của ngày hôm nay cho bạn bè dễ đọc. Hồi hướng cho tất cả mọi người, đặc biệt những người có chức quyền: ”Này, các con, hãy nghe lời Cha dặn đây…Trước hết phải giữ gìn Đạo đức trong sạch như khi Cha còn sống. Phải giữ lối sống Thanh tịnh và Tâm đoan chính để sửa mình. Không được giữ nhẹm thói xấu và giả vờ đạo đức để lừa bịp người khác. Đừng để tâm phóng túng, buông thả. Nếu thỏa mãn tâm bằng mọi sở thích là các con đánh mất tất cả sự tốt lành. Hãy nuôi dưỡng những Thói quen tốt giúp tiêu trừ phiền não và đừng tiêu phí đời mình vào những việc vô ích. Các con phải thường xuyên biết nuôi dưỡng sự Hổ thẹn và đừng bao giờ lìa xa nó. Nếu các con đánh mất lòng hổ thẹn tức là đánh mất công đức của chính mình. Biết hổ thẹn là trang sức quí giá nhất trong mọi thứ trang sức của con người. Người không biết hổ thẹn khác gì loài cầm thú…Các con phải học đức Nhẫn nhịn. Ai có hạnh này thì thực sự là bậc đại nhân vì có trí tuệ hiểu đạo. Đừng để sự Sân hận thiêu cháy mình và làm những việc độc ác. Hãy từ bỏ tính Kiêu mạn và dua nịnh, vì tính nịnh bợ, quanh co là trái với lẽ đạo và là thủ đọan lừa dối người khác. Các con hãy học cách Ít muốn, biết đủ. Càng lắm ham muốn càng dễ đau khổ. Nếu ít dục vọng thì các con sẽ không phải nịnh bợ, quanh co và giữ được tâm thanh thản, không sợ hãi. Người biết đủ tuy nằm đất vẫn sung sướng. Người không biết đủ dẫu ở thiên đường vẫn không hài lòng. Người không biết đủ tuy giàu mà nghèo. Người biết đủ tuy nghèo mà giàu vậy. Các con hãy tránh xa những nơi huyên náo, ồn ào vô tích sự để giữ tâm được thanh tịnh. Người tỉnh thức sớm là người biết tránh xa những nơi náo nhiệt ấy. Để làm được việc này, các con nên Tinh tấn, siêng năng rèn luỵên. Ví như nước chảy đá mòn. Hãy giữ vững sự Tỉnh thức, đừng để mê mờ lôi kéo, muốn thế phải tu tập Thiền định mỗi ngày. Các con nên nhớ, người có Trí tuệ sẽ không còn tham đắm dục vọng. Phải biết tỉnh táo tự soát xét bản thân tránh mắc lỗi. Đừng tụ tập ba hoa, tán dóc, huyên thuyên vì sẽ làm tâm trí rối loạn, không biết đâu là sự thật. Cha giống như lương y, bắt bệnh, bốc thuốc cho các con, nhưng dùng ra sao và dùng như thế nào để khỏi bệnh là tùy thuộc vào từng con. Cha không thể sống thay, làm thay các con được. Hãy Tự mình cất bước trên con đường làm người có Đạo đức và Trí tuệ. Đã đến lúc Cha phải ra đi, các con đừng giữ lòng buồn thương, sầu não. Dù Cha có sống thêm vài kiếp nữa thì cũng có lúc chia ly. Hội tụ mà không chia ly là chuyện không bao giờ có vì cuộc đời vốn Vô thường. Các con đừng ôm lòng sầu bi mà hãy siêng năng làm việc và sống như lời Cha dặn dò các con trong giờ phút ly biệt này. Nếu các con làm được như vậy thì lúc nào cũng cảm nhận có Cha luôn bên cạnh an ủi động viên…Giờ đã điểm, Cha phải ra đi đây. Những gì đã nói Cha không nhắc lại nữa. Các con hãy coi đó là LỜI DẠY CUỐI CÙNG Cha trao lại cho các con”. 
Chúc bạn bè có ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ và an lành!

NÓI CÙNG BÁO CHÍ


Một ngày đọc lướt mấy báo mạng có được những thông tin sau:
1. “Truyền thông Trung Quốc đang bôi đen Việt Nam” – Học giả Dương Danh Dy trả lời PV trên Vnexpress – Còn truyền thông Việt Nam đang bôi nhọ những người biểu tình chống TQ xâm lược.
2. “Căng thẳng ở Biển Đông có thể thành xung đột” VNexpres – Theo Nhóm Nghiên cứu Khủng hoảng Quốc tế (ICG) có trụ sở tại Brussel (Bỉ) triển vọng giải quyết các tranh chấp "dường như bị thu hẹp" sau khi 10 nước ASEAN mới đây họp mà chưa ra được một bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông – Căng thẳng giữa chính quyền VN với những người biểu tình có nguy cơ thành tù tội. Những người tham gia đang bị chính quyền gây sức ép với gia đình, cơ quan, công ty, nơi cư trú…để buộc họ phải từ bỏ biểu tình.
3. “Biển Đông: Trong họa có phúc” - VNN – Những hành động của Trung Quốc trên Biển Đông vừa qua đang tạo ra ba kết quả ngoài ý muốn của Bắc Kinh: lá bài tẩy bị lật, các dân tộc thức tỉnh và cộng đồng quốc tế càng nâng cao cảnh giác – Nếu đưa sự việc biển Đông ra toà án quốc tế thì VN sẽ tranh thủ được ủng hộ của nhiều nước. Nhưng chính quyền dường như đang biến cái Phúc đó thành cái Họa mất nước và cái Họa cho người dân nếu họ tiếp tục biểu thị thái độ bằng những cuộc biểu tình chống TQ xâm lược, đồng thời phản ứng trước thái độ nhu nhược của chính quyền.

ĐỪNG LỢI DỤNG NHÂN DÂN


Vì sao người ta thèm khát tiền bạc, chức vụ, địa vị? Vì chắc chắn cái đó mang đến quyền năng. Phàm là người bình thường đều mong muốn có được điều đó ít hay nhiều. Tất nhiên ai hiểu rõ mặt trái của quyền năng thì mới dứt được ham muốn này. Khi sử dụng quyền năng sẽ dẫn đến bạo lực, áp đặt, xấu xa, tội lỗi…Và không ai muốn bị kẻ có quyền năng áp đặt lên họ, sử dụng họ. Trong tình yêu càng là tội lỗi nếu bị quyền năng sai khiến. Tình yêu này đâu chỉ chuyện đàn ông, đàn bà, mà còn là tình yêu con người, nhân loại, yêu đất nước, yêu tổ quốc họ. Vậy mà xử sở này người ta vẫn muốn dùng quyền năng để tạo ra khuôn mẫu duy nhất cho tình yêu mà chính quyền luôn nhân danh Đất nước, Tổ quốc để rao giảng cho dân chúng. Cuộc chiến ngôn từ về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược đã trở nên thô bạo, trơ trẽn, bất chấp lẽ phải: nào là tụ tập đông người gây mất trật tự, nào là lợi dụng lòng yêu nước, nào là lợi dụng biểu tình để mưu đồ này nọ…Lột bỏ vẻ ngoài của những ngôn từ đó là nỗi sợ hãi mất chế độ, tức là mất quyền năng của giới cầm quyền, là những buộc tội vô cớ và thâm hiểm cho những người dân mong muốn bày tỏ sự phản đối Trung Quốc và cả thái độ bất bình với chính quyền một cách ôn hòa. Càng sợ hãi họ càng bộc lộ sự bế tắc, lúng túng nhưng cực kỳ thô bạo, gây hấn, chuyên chế. Không lẽ có sức mạnh chính quyền trong tay mà chỉ sử dụng quyền năng hết sức thô sơ vậy sao? Đài truyền hình Hà Nội đã phát đi bản tin trưa ngày 23/7 để mô tả “đám người tụ tập gây mất trật tự công cộng” như một đám người ô hợp, bát nháo (mà không hề có minh chứng). Mình kinh ngạc khi nghe mấy bác trai, gái đáng bậc cha chú mà nhà đài phỏng vấn nói rằng, việc đấu tranh với Trung Quốc là việc của nhà nước. Vậy mà nhà đài cứ cho phát lên để bàn dân thiên hạ nghe. Nhà đài có biết là họ chỉ làm được một việc là “trau dồi, bồi dưỡng” thêm sự vô cảm cho con người vốn đã nguội lạnh từ lâu với vận mệnh đất nước, với xã hội nhiều nhiễu nhương, bế tắc, khốn cùng. “Đỉnh cao trí tuệ của nhân loại” đâu hết rồi mà lại làm như vậy? Hóa ra từ xưa đến nay chế độ chỉ luôn “sử dụng” nhân dân mình bằng quyền năng của họ như một món đồ rẻ tiền? Sử dụng nhân dân trong hai cuộc chiến tranh đẫm máu, dai dẳng với bao hy sinh mất mát để giờ đẩy đất nước, nhân dân vào cảnh tan hoang, lòng người ly tán khi hoà bình đã có gần 40 năm như thế này? 

HỘI NGHỊ ANTI-CHINA LẦN THỨ 3


Hội nghị “Anti-China” lần thứ 3 (2012) vừa khai mạc tại Hà Nội trong ngày 22/7. Cũng như các Hội nghị trước, các đại biểu tham dự Hội nghị đi sâu phân tích tình hình diễn biến trên biển Đông, nhất là thời gian gần đây khi China tăng cường gây hấn, âm ưu độc chiếm vùng biển giàu và đẹp này. Các đại biểu bày tỏ thái độ căm phẫn và cực lực phản đối hành động kẻ cướp trên. Đây là Hội nghị mở rộng, các đại biểu tham dự không phân biệt lứa tuổi nên ở Hội nghị này đã có những đại biểu Nhí tham dự. Tuy chưa đủ sức tuần hành và phải có người lớn giúp đỡ nhưng các đại biểu thuộc thành phần giai đẹp, gái đẹp đã nhường bước trước tinh thần yêu nước của các Nhí. Họ đã trở thành biểu tượng của Hội nghị lần này. Sau đây là tường thuật sơ bộ về Hội nghị 3 “Anti-China” tại Hà Nội…
Hội nghị khai mạc lúc 9 giờ ngày 22/7 tại Hà Nội
Để tiết kiệm địên (do giá điện tăng cao) nên Hội nghị đã họp trên đường phố
Tấu nhạc bày tỏ lòng biết ơn các thương binh, liệt sỹ đã hy sinh vì Tổ quốc nhân ngày 27/7 - Sau này sẽ có khẩu hiệu: "Đời đời biết ơn những người dân đã tham gia biểu tình chống TQ xâm lược"...Hihi...

KINH CHẤM DỨT TRANH CÃI


TL: Lâu nay chúng ta sống trong một xã hội độc đoán, chuyên quyền, chỉ có ra lệnh và thiếu lắng nghe đã ít nhiều ảnh hưởng đến tính cách của mỗi người. Khả năng lắng nghe của chúng ta dần dần bị triệt tiêu. Khi không còn lắng nghe thì không còn đối thoại, chia sẻ, thấu hiểu. Không còn chia sẻ, thấu hiểu lại dẫn đến sự độc đoán, độc tài. Một cái vòng luẩn quẩn không dễ thoát ra…Chấm dứt tranh cãi không phải là cách lảng tránh, an phận thủ thường, bỏ cuộc, mà là tránh đối đầu, rơi vào hí luận, ganh ghét, đố kỵ, áp đặt, bảo thủ...Khi rơi vào sự tranh cãi như thế nên tìm cách dừng lại ở thời điểm cần thiết để lắng nghe, chia sẻ, đối thoại, tìm sự cảm thông cho dù còn bất đồng quan điểm. Hy vọng người thân, bạn bè, cả mình nữa sẽ tránh được “căn bệnh” tai ương này và học được đạo lắng nghe, học cách đối thoại, học sự thấu hiểu người khác…Nếu những người cầm quyền làm được điều này thì mới hy vọng có sự một xã hội dân sự, dân chủ thực sự. Hy vọng luôn là hy vọng, chỉ mong đừng rơi vào tuyệt vọng.

Nghĩa Túc Kinh, kinh thứ 11, Đại Tạng Tân Tu 198 - Tương đương với Cùlaviyùha Sutta, Sutta-Nipàta 878-894

Ảnh internet
Đây là kinh Mãnh Quán Phạm Chí. Trong một pháp hội có tới năm trăm vị la hán và rất nhiều nhân vật quan trọng, trong đó có bốn vị thiên vương từ bốn phương về nghe pháp. Vị Phạm Chí tên là Mãnh Quán vẫn nghi ngờ rằng không chắc vị đạo sư này (Bụt) là người đã nắm được chân lý tuyệt đối. Do đó Bụt nói kinh này. Khung cảnh dựng lên từ kinh Tạp A Hàm số 11 92 và kinh Trường A Hàm thứ 19.
1. Ai cũng có quan điểm của mình về chân lý, và đối phương cũng thế. Ai cũng nghĩ là mình có cái thấy cao nhất và muốn diễn bày cái thấy ấy ra. Ai có được cái thấy ấy thì người ấy mới thấy được Pháp. Còn những kẻ khác (vì chưa thấy được sự thật này thì) dù đi khắp nơi cũng không thấy được một góc nhỏ nào của sự thật.
2. Vì thiên hạ chấp thủ như vậy nên mới sinh ra tranh cãi loạn xị. Ai cũng nói rằng kẻ kia si mê; ta mới thật sự là người có trí tuệ. Vậy thì trong tất cả các sự thật ấy, cái nào mới thực sự là sự thật? Bởi vì ai cũng nói chỉ có mình là đang nắm được chân lý?

TỪNG SỰ TỬ TẾ BỎ RA ĐI


Lâu quá rồi không có những entry vui vẻ. Nhìn mình, quanh mình toàn những chuyện buồn, rất buồn, rất rất buồn. Và tràn ngập nỗi tuyệt vọng. Bạn bè vào để lại comment cũng thốt lên những tiếng kêu não nề, ai oán. Mình tự nghĩ, để bạn đọc tuyệt vọng thế này là cũng tạo nghiệp không tốt lành gì. Hôm qua định bụng sáng nay sẽ ngồi vào bàn viết một cái gì đó vui vui. Tưới tẩm chút gì đó cho niềm tin mỗi ngày đang cạn đi rất nhanh, cả của mình, cả bạn bè. Đến tối nghĩ nhất định vẫn là như thế…Nhưng sáng ra thì ý nghĩ này bay biến. Click vào trang báo điện tử Tamnhin.net lâu nay hay vào đọc thì bắt gặp thông báo sẽ dừng online vào ngày 20/7: “Theo quyết định số 1252/QĐ-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông. Báo điện tử Tamnhin.net sẽ tạm thời dừng xuất bản từ ngày 20/7/2012. Báo điện tử Tamnhin.net trân trọng gửi tới các độc giả của báo đã quan tâm theo dõi và gửi thông tin phản ánh sự thực khách quan đến toà soạn với niềm tin chân thành và quý báu”. Xem lịch mới biết hôm nay là 20/7 vì lâu nay mình gần như mất hết khái niệm ngày, thứ, tháng...Vậy là lại thêm một người bạn tốt rời xa mình…Nguyên nhân không thấy đề cập. Lý do của QĐ số 1252 này là gì? Tức là rất không minh bạch. Mới đây tamnhin.net có đăng bài “Không minh bạch-Nguyên nhân chính của mọi thất bại?”, giờ thì chính họ bị ngã ngựa vì sự minh bạch đó chăng? Họ ngã ngựa mà độc giả cũng không thể biết vì sao một tờ báo điện tử đang có những bài viết sắc sảo, đúng đắn giữa rừng lau lách báo chí leo pheo lại đột ngột dừng lại mà không hề có sự báo trước? Tựa như họ không thể khóc (bị cấm khóc) khi bị đánh và tất nhiên không thể minh bạch kẻ đánh họ. Đây là dịp để tamnhin.net chứng nghiệm sự không minh bạch chăng? Chắc họ hiểu hơn bao giờ hết cái sự không minh bạch này: càng minh bạch càng dễ “chết bất đắc kỳ tử” (không hề là thất bại đâu nhé).

NHỤC HÌNH



Bãi biển Cửa Việt (Quảng Trị)
Tuần xa nhà tự nói với mình, sẽ không internet, không chính trị, không những chuyện bực mình, không blog, không email…Không gì hết. Chỉ mình với thiên nhiên, với biển và trời mây. Men dọc biển Đông vào Huế. Sông và biển miền trung tuyệt đẹp. Cả trời mây cũng vậy nữa. Trời xanh mây trắng như vùng Địa Trung Hải dịu dàng. Giữ mình được 3 hôm như vậy. Tới một ngày, bật Ipad lên, bỗng những bức ảnh đầu tiên là những người nông dân Văn Giang bị đánh te tua, máu tràn đỏ cả trang facebook đập vào mắt. Vậy là không còn bình yên nữa rồi. Trước đó là những giáo dân Con Cuông (Nghệ An) cũng bị gậy gộc phang vào đầu, vào người. Nhìn ra biển Đông mờ mịt tít tắp, chợt thấy người dân dường như đang bị đẩy kẹp chặt giữa hai kẻ thù, một là từ bên ngoài, và bên kia là chính đồng bào mình. Nghiệp chướng gì mà dân đen như đang gánh chịu hai thứ nhục hình đau đớn đến vậy? Thứ nhục hình này đâu chỉ tra tấn đau đớn về thể xác? Nó còn quất tàn bạo vào tâm hồn, tình cảm con người…
Bãi biển Cửa Việt (Quảng Trị)
1. Hội nghị Bộ trưởng Asean coi như đã thất bại. Một tập thể các nước khối Asean không chiến thắng được một gã khổng lồ tham lam, thủ đoạn, bất chấp lẽ phải, dùng tiền để chi phối cả luật pháp quốc tế. Trung Quốc hí hửng coi như đó là thắng lợi của họ, ca ngợi một Asean phân hóa, mệt mỏi, tứ tán, tuyệt vọng…Tập hợp các nước Asean dài cổ trông chờ cái gật đầu của Trung Quốc để ra được bộ luật ứng xử biển Đông. Chờ đến bao giờ tên kẻ cướp đồng ý để người khác đề ra bộ luật xử lý trò ăn cướp của hắn? Trong lúc đó tàu đánh cá Trung quốc đã tràn ngập biển Đông, cùng với tàu Ngư giám, tàu quân đội trang bị đầu đủ súng ống của họ…

CHÚC MỪNG QUECHOA.VN

Xin chúc mừng Bọ Lập có nhà mới: quechoa.vn. Hy vọng ngôi nhà này đã và sẽ là nơi để anh em, bạn bè sum vầy, chia sẻ, nổi hứng chém gió và chém đứt những điều tồi tệ, xấu xa. Cũng hy vọng Bọ không phải lê thân không còn trẻ và không còn khỏe tha hương kiếm mảnh đất nhỏ dựng nhiều Quêchoa khác nữa, vì Liên Hiệp Quốc đã công nhận quyền truy cập internet là quyền căn bản của con người. Nếu những quyền cơ bản của con dân nước Việt bị xâm phạm thì những người cầm quyền cũng chả vinh dự, tự hào gì. Thôi nhá, buông tha cho Bọ để Bọ vui vẻ cùng chiến hữu, bạn bè. Các cơ quan chức năng, chính quyền có rất nhiều sức mạnh trong tay, làm gì chả được, cần gì chặn một blog, phá một blog như quechoa? Cám ơn trước...
Nhưng cũng xin Bọ Lập bảo trọng...Có thì vui, mất không tiếc, xây cái mới không nản. Giữ tâm bình, hòa cho khỏe người, nhá Bọ...

THẦN TƯỢNG - KẺ CƠ HỘI



Lại thêm một đề văn mà nhiều người đánh giá là hay, phù hợp với thực tế và bớt sự khô khan, giáo điều trước đây. Đề bài khối C rằng: "Kẻ cơ hội thì nôn nóng tạo ra thành tích, người chân chính thì kiên nhẫn lập nên thành tựu". Và khối D: "Ngưỡng mộ thần tượng là một nét đẹp văn hóa nhưng mê muội thần tượng là một thảm họa". Và nếu móc hai đề này thì sẽ có chân dung “con người thời đại” ở Việt Nam mấy chục năm qua: thần tượng của nhiều người chính là con người cơ hội. Vì sao? Bởi chính sự giả dối để che đậy con người thật đã tạo ra những mẫu người cơ hội thăng tiến, có chức vụ (cao và rất cao), trở thành niềm mơ ước, là khát vọng phấn đấu của nhiều người trong đường đời. Tại sao phải giả dối ư? Có vô vàn nguyên nhân mà mỗi người có thể lý giải, cuối cùng qui kết về con đường lệch chuẩn khiến con người lệch chuẩn, chơi vơi, hoang mang, nhồi sọ, che đậy…để sống, chiến đấu và học tập theo gương các bậc tiền bối. Cứ mỗi mùa đại hội Đảng, chính quyền, đoàn thể từ cấp thấp đến cấp cao là cơ hội cho những tham vọng “chiến đấu quên mình”, miễn sao đạt được mục đích. Cứ ngẫm ma xem nhé… 
Chúng ta có quá nhiều khẩu hiệu như kiểu “lập thành tích chào mừng…”. Vậy thì giờ đổ lỗi ai đây? Đã chứng minh hầu như cái gì được làm ra từ “lập thành tích chào mừng…” đều là đồ bỏ. Nhiều công trình, con đường…xây dựng từ “chào mừng” chưa qua nổi một năm “thành tích” đã chứng minh cho thiên hạ thấy, họ-những kẻ làm ra công trình ấy là kẻ cơ hội hay không? Mà không hiếm nhé, nhan nhản khắp nơi, báo chí nói rác tai, thiên hạ chán không muốn nghe thêm nữa. Nhưng đến giờ “công trình chào mừng thành tích…” vẫn chưa hề giảm, chưa hề cải thiện. Cơ hội rút tiền đầu tư cho “chào mừng” để ăn cắp, tham nhũng là nét nổi bật ở các cơ quan nhà nước hiện nay mỗi khi có dịp. Trong nghành giáo dục thì chạy theo thành tích nên mới có sự kiện “đồi Ngô” và chuyện “người đương thời” Đỗ Việt Khoa sống dở chết dở với đồng nghịêp, cấp trên. Mà chuyện thành tích của học sinh liên quan đến thăng chức của giáo viên. Vậy không biết khi ra đề và chấm bài thi của học sinh, nhiều giáo viên thuộc loại “chào mừng thành tích” có nhìn lại mình không?

CAN ĐẢM

Cam Thảo dịch từ "36 đức hạnh" - Trích lược.
Lòng can đảm luôn luôn được ca tụng và ca tụng ở khắp mọi nơi. Có một đức tính không ai có thể bàn cãi, đó chính là lòng can đảm. Tuy nhiên can đảm chỉ là một công cụ, một phương tiện. Người ta có thể tỏ ra can đảm, dũng cảm làm điều xấu cũng như điều tốt. Và can đảm thái quá sẽ dẫn đến sự ngông cuồng.
Kant, triết gia Đức chỉ ra rằng có nhiều mức độ, thang bậc giá trị cho lòng can đảm: “Người nào không biết sợ là người dũng cảm; người nào khi nghĩ đến hiểm nguy mà không yếu lòng là người dũng tâm; người nào duy trì được lòng dũng cảm giữa chốn nguy hiểm là người can đảm. Người thiếu suy nghĩ liều mình trong hiểm nguy mà không biết là người liều lĩnh. Người biết nguy hiểm mà vẫn dám làm là người gan dạ. Người liều mình trước hiểm nguy lớn lao biết không thể nào đạt tới là người liều lĩnh ngông cuồng” (1).
Vì sao lòng can đảm được nói ra như thế? Theo tôi nó có hai lý do. Trước hết người can đảm chấp nhận hiểm nguy, chấp nhận sự hy sinh bản thân vì chính nghĩa, vì xứ sở hay cho người khác. Như thế người can đảm là người có lòng vị tha? Điều này cần phải phân biệt. Hèn là ích kỷ, luôn luôn là như vậy. Điều đó là chắc chắn. Nhưng không hẳn vì người can đảm đôi khi cũng có thể là người ích kỷ: trong vài trường hợp người ăn trộm có thể tỏ ra rất can đảm, nhưng chỉ vì lợi ích riêng mà họ hành động.
Thứ nhì, lòng can đảm có truyền thống đấu tranh, chiến đấu cho nhân loại. Từ thuở tạo thiên lập địa đã có những câu chuyện hoang đường, huyền thoại, cổ tích ca tụng lòng can đảm của những chiến binh. Cứ mở tự điển ra để tìm chữ “anh hùng ca” thì bạn sẽ thấy định nghĩa của từ này: “những chuyện anh hùng phiêu lưu.” Như thế là bạn quay về với “chủ nghĩa anh hùng”. Chủ nghĩa anh hùng là “Can đảm cao hơn mức bình thường”. Và ví dụ đầu tiên được trưng dẫn là “Iliade” của Homère. Iliade kể về cuộc chiến tranh. Cho đến lúc nào con người còn chiến đấu thì người ta còn ca tụng lòng can đảm. Nhưng đôi khi người ta quên các hình thức khác của lòng can đảm: những người làm việc cần sức lực như thợ hầm mỏ; phi công bay thử nghiệm loại máy bay mới; các bà mẹ khổ cực nuôi nấng đàn con; học sinh quyết tâm học để mở rộng tầm hiểu biết. Và còn rất nhiều hình thức can đảm khác.
Có phải vì sự ca tụng quá lời mà người ta coi thường các chiến binh? Chắc chắn là không.

NGỤY BIỆN CHỒNG LÊN NGỤY BIỆN


FB: Doan Trang

Trong vài ngày qua, trên cộng đồng Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự ngụy biện, phi logic của nó.
Điều đầu tiên và thông điệp cuối cùng tôi muốn nói trong khuôn khổ entry này, là sự cần thiết phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân. Do vậy, mặc dù entry nhằm chỉ ra các lỗi ngụy biện của tác giả, nhưng tôi hết sức tôn trọng quyền của tác giả được bày tỏ ý kiến về các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Cũng cần nói thêm, không phải không có những điều tôi đồng ý và chia sẻ quan điểm với tác giả, nhưng đó là chuyện nằm ngoài bài viết dưới đây.

* * *
“Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách thể hiện sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm”.
Tất nhiên là trong những sự biến vừa qua, (thật may mắn mà) sự khiêu khích của Trung Quốc (mới) chỉ là những lời tuyên bố. Và chúng ta cũng cần hiểu là, từ trước đến nay, ngay cả khi Trung Quốc có những hành động khác xâm hại đến lợi ích Việt Nam, mà vì một lý do nào đó mà truyền thông Việt Nam không đưa tin, thì chúng ta cũng đâu có biết. Sự thực rất có thể là nghiêm trọng hơn dư luận tưởng nhiều, và ngược lại, cũng có thể là nhẹ nhàng hơn nhiều – đến nỗi chúng ta rất khó có thể khẳng định “sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố”. Khi không được cung cấp thông tin đầy đủ, minh bạch, mọi khẳng định về động thái của Nhà nước (dù là Việt Nam hay Trung Quốc) đều có thể là võ đoán.
Liên minh Địa Trung Hải có 25 nước sinh sống xung quanh vùng biển rộng lớn mà không có đường "lưỡi bò" nào liếm sạch biển và la lên rằng đó là của riêng họ.
Trên thực tế, Trung Quốc đã từng có những hành động thật sự xâm hại đến lợi ích của Việt Nam trên Biển Đông, chứ không chỉ dừng lại chỉ ở tuyên bố. Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2, gây rối cáp tàu Viking 2, bắt giữ ngư dân Việt Nam… là các ví dụ rõ ràng.
Biểu tình là do người dân muốn thể hiện ý nguyện yêu nước của mình trước hiểm họa lãnh thổ bị xâm phạm. Ở đây chưa cần bàn là Nhà nước đã làm kịp thời tất cả những gì cần thiết về phía Nhà nước hay chưa, mà đơn thuần là một số người dân muốn thể hiện quan điểm phía mình. Hai chuyện này độc lập với nhau, và có thể thực hiện song song, không ai ngáng chân ai cả.

TRĂM Ý NGHĨ ĐỔ VỀ BỜ HỒ



Mùa hè mưa bão ở ngoài bắc có gì lạ. Nhưng ngày cuối cùng tháng nhiều người mong trời nắng đẹp. Nhưng ngày ấy lại có tin bão đổ vào Macao. Cả vùng núi phía bắc sẽ mưa. Nghe mà phấp phỏng lo. Cầu cho dự báo thời tiết hay sai “vốn sẵn tính nghề” từ trước đến giờ. Nhưng đến đêm thì mưa sầm sập xuống. Chút thất vọng và lo lắng. Tội ghê cho nước mình, đến cơn mưa cũng phải chung chia với Tàu. Mưa từ bên đó dội qua, ào ào suốt đêm. Đến sáng tỉnh giấc vẫn thấy rả rích. Bạn cùng nhà thức giấc hỏi: “Vẫn mưa à?” – “Vẫn…” – “Thế thì toi rồi”…
Nhắn tin cho mấy bạn quen. Cô bạn nhỏ sốt. Phải tỉ tê khuyên để em yên tâm nằm nhà. Cảm nhập tâm nguy hiểm lắm. Mình cứ đắn đo, mưa thế này có ai ra không? Một lúc sau quyết, đi. Mưa thì xem mưa rơi. Không có tuần hành thì nhìn trời đất trong mưa. Lâu rồi không đi dưới mưa lãng mạn như thời tuổi trẻ. Lấy xe đạp, mặc áo mưa. Em cùng nhà hỏi: “Mưa thế chị cũng đi à?” – Đùa: “Đi lấy Hoàng Sa về cho cô tắm biển còn gì?”. 
Đạp xe dưới mưa mát lạ. Và cũng bình yên lạ…Chủ nhật, trời lại mưa nên đường phố vắng tanh. Thong dong như đến nơi hẹn hò. Mà đúng là có hẹn hò với các giai đẹp thật. Đến vườn hoa Lý Thái Tổ đã thấy người người tụ tập. Cờ đỏ, áo đỏ, và những nụ cười…Nụ cười thấm đẫm những hạt mưa rơi mỗi lúc một mau. Nhiều người giờ mới gặp sau một năm. Quen nhau mà. Chào hỏi, nói dăm ba câu rồi ùa vào những vui vẻ xung quanh.

GIẤY THÔNG HÀNH TƯ CÁCH


Lại nghe, từ 1/7/2012 trên chứng minh thư nhân dân phải ghi tên cha mẹ. Dân tình đang nhiều râm ran phản đối. Làm con dân nước Việt vốn đã quá nhiều giấy tờ tùy thân gắn bên mình: nào là chứng minh thư, hộ chiếu (nếu xuất cảnh); hộ khẩu, thẻ kia, thẻ nọ (nếu thuộc về đoàn thể nào đó)…Giờ thì ghi thêm tên cha mẹ. Ghi làm gì nhỉ?
Hồ sơ mỗi công dân đã có hẳn một bộ phận to đùng quản lý, chỉ cần gõ vào máy tính ra cả đống, thậm chí mấy lần đi biểu tình chống Trung Quốc cũng có trong đó chưa biết chừng? Ở đâu, làm gì, gặp gỡ ai…cũng biết. Quê quán ghi đến tận mấy đời. Nhân tiện nói việc ghi quê quán theo cha thậm vô lý. Ở quê nội chả ai người ta biết mình nhưng vì theo cha nên vẫn kê khai như vậy, mặc dù vài năm ghé thăm quê một lần, chủ yếu là viếng mộ các cụ. Ông cháu đích tôn phản ứng hỏi, tại sao cháu vẫn ghi quê theo ông nội? Chả biết, cứ ghi vào đó theo qui định. Nhà ở hay nhà trọ thuê ở đâu cần là tìm ra ngay…
Thế thì cha mẹ ghi vào CMT có tác dụng gì? Rất tiện lợi và cần cho ai có bố mẹ làm quan chức lớn, là người nổi tiếng. Ví thử đơn giản nhất là chả may vi phạm luật giao thông bị cảnh sát tuýt còi may ra xin xỏ được. Còn mấy ông bà nông dân, dân nghèo tên toàn những Tèo, Đĩ, Hĩm, Cu, Đẻn…thì ghi vào mảnh giấy chứng minh thư làm gì cho chật giấy? Với những người đã chết thì cái tên của họ có ghi lại trên đó chả thêm chút rạng danh gì “với núi sông”. Chưa hết, con “kế hoạch ba” của các quí ông mà chưa muốn công khai danh tính với thiên hạ thì việc bắt buộc ghi tên cha thì khác nào chơi xỏ? Mà chuyện này vốn thường trong đời sống, ai dám bảo nắm chặt tay từ sáng tới tối không có chuyện gì, kể cả quan chức lớn? Bỗng bí mật đời tư chềnh ềnh lên giấy tờ tuỳ thân, coi sao đặng? Còn mấy cô quá lứa xuân thì kiếm con nương tựa tuổi già, chả biết bố con mình là ai, tự nhiên cứ phải “lạy các bố, con là gái không chồng”, các bố tha cho con sao? Đời tư của mỗi người cần được tôn trọng từ những việc nhỏ nhất, đến giờ các cán bộ ta hình như vẫn chưa quen tư duy? Hay từ lâu mọi quy định, chính sách quản lý con người đều rất tùy hứng, tùy tiện, bất chấp sự tự nguyện cá nhân, chỉ miễn làm sao được việc của các cơ quan công quyền? Trong khi đó, nói dại, nếu ai đó bị tai nạn dọc đường khi đi một mình, đưa vào bệnh viện thì không một giấy tờ nào thể hiện một căn cứ giúp bác sỹ cứu chữa nhanh chóng, ví như nhóm máu gì…Một điều hiển nhiên 18 tuổi là đủ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Bố mẹ cũng không cứu được họ nếu họ vi phạm pháp luật. Có chăng để biết thêm hoàn cảnh sống, điều kiện giáo dục, nền tảng gia đình khi muốn đi sâu vào phân tích, nghiên cứu tâm lí phạm tội. Việc đó chỉ cần gõ máy vi tính là ra hết, cần gì ghi trên chứng minh thư?