Mùa
Vu lan này bỗng nhớ đến bà. Bà là một người trong số bạn thân nhất của mẹ mình
hồi còn là nữ sinh Hà nội thuở xưa. Cuộc đời bà nói là bất hạnh dường như chưa
đủ. Còn gì hơn thế nữa thì mình chưa nghĩ ra?
Hồi
bé tý hay theo bố mẹ lên thăm bà. Một biệt thự rộng xây từ thời Pháp nằm ở ngõ
nhỏ trên đường Hoàng Hoa Thám. Diện tích đâu như gần 1000 mét vuông. Biệt thự
lọt giữa vườn cây mà mình rất thích. Không xây cao mà chỉ xây một tầng, các
phòng rộng rãi thoáng gió. Hành lang cũng rộng dành bày hoa, đặc biệt địa lan.
Cạnh vườn là cái hồ thả rau. Biệt thự ven hồ. Và đôi vợ chồng già không con
cái, quanh năm tứ thời quanh quẩn với biệt thự quạnh quẽ. Nên mỗi lần mình lên
chơi bà vui lắm. Bà cho mình ra vườn hái ổi thoải mái, nhưng mẹ dặn không được
lấy vì đó là một trong những nguồn sống của bà nên dù thích cũng chỉ dám hái
vài quả đút túi, ăn nhẩn nha. Thực ra nhà mình cũng có cây ổi sai quả, nhưng
cái lũ trẻ con ăn xin của thiên hạ thích hơn ăn của nhà…
Bà
vốn là cô gái Hà Nội xinh đẹp, hát hay, đàn giỏi, thạo cả tiếng Pháp lẫn tiếng
Anh. Cha mẹ bà có hiệu ảnh ăn nên làm ra, cuộc sống sung túc chả lo nghĩ gì.
Đến lúc lấy chồng vớ ngay một anh đẹp trai cũng thuộc loại con nhà, biết ăn
chơi, thưởng thức các món nghệ thuật, đặc biệt hội họa, thơ ca. Thời Pháp cả
hai làm công chức đủ sống sông sênh, không lo nghĩ.













