HỒN Ở ĐÂU BÂY GIỜ?



Mùa Vu lan này bỗng nhớ đến bà. Bà là một người trong số bạn thân nhất của mẹ mình hồi còn là nữ sinh Hà nội thuở xưa. Cuộc đời bà nói là bất hạnh dường như chưa đủ. Còn gì hơn thế nữa thì mình chưa nghĩ ra?

Hồi bé tý hay theo bố mẹ lên thăm bà. Một biệt thự rộng xây từ thời Pháp nằm ở ngõ nhỏ trên đường Hoàng Hoa Thám. Diện tích đâu như gần 1000 mét vuông. Biệt thự lọt giữa vườn cây mà mình rất thích. Không xây cao mà chỉ xây một tầng, các phòng rộng rãi thoáng gió. Hành lang cũng rộng dành bày hoa, đặc biệt địa lan. Cạnh vườn là cái hồ thả rau. Biệt thự ven hồ. Và đôi vợ chồng già không con cái, quanh năm tứ thời quanh quẩn với biệt thự quạnh quẽ. Nên mỗi lần mình lên chơi bà vui lắm. Bà cho mình ra vườn hái ổi thoải mái, nhưng mẹ dặn không được lấy vì đó là một trong những nguồn sống của bà nên dù thích cũng chỉ dám hái vài quả đút túi, ăn nhẩn nha. Thực ra nhà mình cũng có cây ổi sai quả, nhưng cái lũ trẻ con ăn xin của thiên hạ thích hơn ăn của nhà…

Bà vốn là cô gái Hà Nội xinh đẹp, hát hay, đàn giỏi, thạo cả tiếng Pháp lẫn tiếng Anh. Cha mẹ bà có hiệu ảnh ăn nên làm ra, cuộc sống sung túc chả lo nghĩ gì. Đến lúc lấy chồng vớ ngay một anh đẹp trai cũng thuộc loại con nhà, biết ăn chơi, thưởng thức các món nghệ thuật, đặc biệt hội họa, thơ ca. Thời Pháp cả hai làm công chức đủ sống sông sênh, không lo nghĩ.

ĐẠI NÁO KỲ



Giữa hai bờ hồ Tây và Trúc Bạch ngày trước (Ảnh internet)
Vừa rồi mình có bạn là đôi vợ chồng người Pháp ghé thăm Hà Nội. Bạn hỏi nên đi đâu trong thời gian chỉ có hai ngày? Hỏi bạn thích gì thì nói, thích bảo tàng. Ừ thì bảo tàng. Đấy, bảo tàng Mỹ thuật, Lịch sử, Cách mạng, Dân tộc học, Quân đội…Tiện thể chấm cho bạn mấy điểm nữa có thể ghé thăm. Lại hỏi, bảo tàng Lịch sử khác gì với bảo tàng Cách mạng? Trả lời thế, thế…Bạn ngạc nhiên lắm. Vẫn không hiểu sao cách mạng lại không là lịch sử mà cần đến hai bảo tàng? Không lẽ tiến trình cách mạng không nằm trong tiến trình lịch sử của đất nước? Chả biết nữa…Nhưng ngẫm nghĩ có khi thế hóa hay.
Làng ven hồ Tây ngày xưa (Ảnh internet)
Hôm sau gặp, chả thấy nói gì đến bảo tàng này nọ mà chỉ khoe đã lượn vòng hồ Tây. Trầm trồ khen hồ Tây đẹp. Đẹp chứ sao. Cái này thì mình đồng ý vì từ lâu vô cùng yêu mến nó. Gia đình bên ngoại mình gắn với hồ Tây khá mật thiết vì hồi đó còn ấp trại ở làng Khán Xuân (Bách Thảo bây giờ). Theo gia phả thì các cụ đời trước thuê hồ Tây để trồng sen và nuôi cá. Đến mùa đánh bắt, cá trắm bắt lên xỏ mang hai người khiêng như khiêng nước mà đuôi cá còn quét lê trên đất. Lại nói có thợ đánh cá bị cá húc mà chết. Nghe như huyền thoại. Thấy thích vì được che phủ những chuyện khó tin là thật.

KHI NỀN CHÍNH TRỊ KHIẾM THỊ

Mình tự hỏi, do đâu người Việt chịu đựng rất giỏi áp lực bởi những tin tức liên tục được đăng trên các phương tiện thông tin đại chúng trong thời gian dài đến vậy? Thường ở các nước phát triển, chỉ cần hé ra một phần nhỏ như tin tức đăng tải ở Việt Nam chắc đã xảy ra ít nhất là các cuộc tuần hành của “quần chúng tự phát”, những cuộc chất vấn ở quốc hội, những cuộc điều tra…Vì những tin tức không hề bé nhỏ, hầu như liên quan đến cuộc sống thiết thực, thậm chí tính mạng của người dân. Mỗi ngày sự leo thang của tin tức ngày càng cao và giá trị những tin tức ngày càng sát thực. Ngoài biển Đông, tình hình leo thang, sự ngạo mạn của Trung Quốc đến mức khiến người bi quan tin rằng, Việt Nam đã mất biển Đông vào tay Trung Quốc. Trên đường phố, chợ búa, thậm chí trong từng mâm cơm gia đình tràn ngập thuốc độc giết người và tự sát tập thể qua các món ăn, trái cây tẩm thuốc độc từ Trung Quốc và do chính lòng tham của người Việt tạo ra. Kinh tế thì những từ như “lũng đoạn”, “bố già”, “thâu tóm”, “lợi ích nhóm”…chi phối gần như toàn bộ nền kinh tế, mà hệ lụy của nó sự bất ổn, tham nhũng, kiệt quệ, lạm phát…Người nghèo đã bị đẩy đến tận cùng của cái nghèo. Người giàu còn khiến kẻ giàu xứ khác phải kinh ngạc, lắc đầu về sự ăn chơi, tiêu pha. Một xã hội mà các cuộc giết người, hiếp dâm, chém giết…gần như là tin tức hàng ngày trên các báo khiến những bà mẹ nghiêm khắc, lo lắng không muốn con cái mình đọc được. Nền văn hóa “đậm đà bản sắc” ngoài những cuộc thi đủ thứ, trừ những cuộc thi sáng tạo, bổ ích, còn lại chủ yếu chuyện nói qua nói lại từ các scadal, cuộc sống của sao nọ, vip kia. Nhìn lại nền chính trị từ trước tới nay khác nhau ở chỗ nào?

SAU TIỀN LÀ TỆ?

Bầu Kiên bị bắt. Mình biết tin đó vào nửa đêm qua trên FB. Chỉ trong hơn một phút đã có cả 1000 bạn nhấn nút like. Gần như những gì đọc được ở các comment là thái độ vui mừng, hân hoan. Cũng dễ hiểu khi người ta chờ đợi quá lâu cho sự trả giá những tai ương mà đám lợi ích nhóm, nhưng băng đảng, bố già mafia đang điều khiển mọi hoạt động của xã hội bởi sự bảo kê của quyền lực quá lâu. Nhiều người đồn đoán về sự thay đổi đang đến (?). Những ngột ngạt, khổ sở, bất minh, bất công…nhiều chục năm qua khiến ai cũng mong có sự thay đổi. Thậm chí nghĩ đơn giản rằng: cứ thay đổi đã, bất kẻ sự thay thế đó là gì, sau đó mới tính tiếp…
Tại sao rất lâu trong xã hội lấy nho giáo làm nền tảng đạo đức lại có một tình yêu điên cuồng, khát vọng cháy bỏng đến vậy với tiền bạc khiến người ta không còn cả liêm sỉ khi lao vào kiếm tiền? Mình đã thử hỏi chuyện nhiều cô cậu học trò quen biết về nguyện vọng thi đại học thì hầu hết đều mong muốn thi những ngành nghề liên quan đến tài chính, kế toán dù không thích. Chả thế mà vài trường đại học đã không tuyển đủ số sinh viên cho các nghành nghề thuộc lĩnh vực nhân văn như ngôn ngữ, môi trường, lịch sử…Rất ít và hãn hữu có cô, cậu nào đó dám theo đuổi mơ ước mà họ yêu thích với cái nghề dự báo trước là sẽ nghèo, lương ít. Đồng tiền đã chi phối ngay từ nguyện vọng, mơ ước của người ta. Và đã lập trình cho con đường làm giàu ngay từ mơ ước thì đương nhiên họ phải đi theo tiếng gọi của tiền bạc. Liệu có ai hy sinh mơ ước của mình để theo đuổi nghề nghiệp kiếm tiền lại chấp nhận sống thanh đạm, biết đủ? Mình hoàn toàn không có ý trách đám trẻ về chuyện này khi bản thân xã hội không đủ sức mạnh lôi cuốn giới trẻ dám thực hiện mơ ước của họ. Những rõ ràng sự yếu đuối trước cuộc sống luôn bị ám ảnh về sự no, đói; sức hấp dẫn lôi cuốn về cuộc sống xa hoa vật chất hàng ngày chường mặt trên báo chí, hay trở thành lối sống, tín điều bám chắc trong tư duy của người Việt hôm nay dường như là vô tận…Hầu như tất cả mọi người đã bị cơn mê sảng về tiền bạc làm cho mụ mị, nhất là những kẻ như bố già Kiên và các quan chức. Họ tự tin đến mức nguông cuồng khi tạo dựng đế chế bất khả xâm phạm trong nhiều năm để kiếm tiền, thâu tóm tiền bạc, của cải của xã hội vào một nhóm người.

MƯU BẨN?


Người Tây Tạng bái lạy trong lúc đi hành hương
Hơn tuần nay dư luận ầm ĩ chuyện “đệ tử” của thầy Thích Tâm Mẫn cư xử côn đồ với những người đi đường trong thời gian thầy thực hiện tâm nguyện nhất bộ nhất bái từ thành phố Hồ Chí Minh ra đến Yên tử, nơi phát nguồn trường phái Trúc Lâm Yên Tử của Phật hoàng Trần Nhân Tông.
Mình đọc trên FB có rất nhiều sự nghi ngờ, lên án và dè bửu không chỉ bản thân thầy Thích Tâm Mẫn như là “sư quốc doanh”, “sư hổ mang”…Và đáng sợ hơn là nhiều người không tiếc lời nói xấu về đạo Phật, Phật pháp, nghi ngờ các bậc chân tu và chính đạo Phật. Ngay từ đầu mình đã có một niềm tin không thối chuyển về thầy Thích Tâm Mẫn và hành trình gian nan, vất vả của thầy trong mấy năm qua.
Nếu ai đã từng thực tập cách lạy Phật của người Tây Tạng thì sẽ hiểu gian nan của sự phát nguyện này. Mình đã từng tới Bodhgaya và tận mắt chứng kiến những bậc chân sư hành hương đến nơi Phật Thành đạo bằng hình thức tam bộ nhất bái. Cũng đã thấy từng đoàn các vị sư Tây Tạng tới chiêm bái và lạy Phật nơi đây. Trong lúc các quí thầy và các Phật tử khác thong dong thiền hành quanh Tháp Đại giác ngộ, thì các vị sư Tây Tạng vất vả như đang thực hiện một môn thể thao nặng. Trước đây mình đã thử lạy kiểu này và chỉ được 10 cái là phải dừng nghỉ. Để quì lạy như vậy là một hành động không hề dễ dàng, nhất là trên quãng đường xa, trong điều kiện thời tiết thất thường mưa nắng. Mình thực sự kính trọng và khâm phục thầy Thích Tâm Mẫn khi thầy đã làm được một việc tưởng như không thể. Ai không tin cứ thử quì lạy theo cách Tây Tạng sẽ hiểu thế nào…Cho nên:

CHÙM THƠ THẾ SỰ


Trên báo chí nhà nước đưa tin:
“Một nhà nghiên cứu Trung Quốc tuyên bố rằng, nước này không muốn kiểm soát toàn bộ Biển Đông giàu tài nguyên và có vị trí chiến lược quan trọng mà chỉ muốn…80% vùng biển. Giới lãnh đạo Bắc Kinh giờ đây dường như “níu chặt” vào Biển Đông, coi đó là cách để thể hiện với người dân trong nước rằng, Trung Quốc đã là một cường quốc khu vực, có thể “chơi theo cách của mình”. Một số nhà phân tích thì tin rằng, các hành động xăng xái gần đây của Trung Quốc ở Biển Đông nhằm làm chệch hướng sự chú ý khỏi việc chuyển giao lãnh đạo cả một thập niên, cho phép chính phủ thể hiện sức mạnh trong một giai đoạn nhạy cảm”…
……
“Trong cuộc họp tối 10/8 vừa qua, Trung Quốc kêu gọi các ngư dân của họ có hành động thiết thực để bảo vệ và xây dựng "Tam Sa". Họ tổ chức cuộc họp là để giáo dục lòng yêu nước, nâng cao hiểu biết luật pháp, nghiêm túc thực hiện các quy định quản lý hàng hải (?) (!)”…
Tại cuộc họp, các ngư dân Trung Quốc tham dự cho biết, họ sẽ tuân thủ những quy định đưa ra và cố gắng đóng góp sức lực để phát triển "Tam Sa". Cuộc họp ghi nhận rằng, các ngư dân ở "Tam Sa" đang đứng trước cơ hội và thách thức lớn, đồng thời cần nhanh chóng nắm bắt thuận lợi cũng như chuẩn bị tốt đối phó với thách thức (?) (!). 
 
Cộng đồng FB không tổ chức cuộc họp như ngư dân Trung Quốc vì bị cấm. Đành share nhau những gì cần thiết để “nhanh chóng nắm bắt thuận lợi cũng như chuẩn bị đối phó với những thách thức” cả từ chính quyền lẫn mưu đồ xâm lược từ trung Quốc. Xin giới thiệu chùm thơ của Võ Trung Hiếu, một người yêu thơ, làm thơ không tầm thường…

HẬU DUỆ NGÀY 19/8

Dạo này mình hay quên ngày tháng thứ. Mỗi khi có việc lại hỏi cô em cùng nhà: hôm nay thứ mấy? Ngày mấy? Tháng thì ngần ngừ một lúc cũng nhớ ra. Nhưng nhớ như in chủ nhật này là ngày 19/8 vì bạn bè thì được công an khu vực đến hỏi thăm là ngày 19/8 có ra bờ Hồ dạo chơi không? Nếu nói đi xa thì mặt các anh công an khu vực dãn ra hẳn, lại tán chuyện thêm rồi mới về. Nhưng có việc khiến mình nhớ lắm là vì anh hàng xóm có nhà cho thuê, cứ đến hẹn lại lên, ngày 19/8 (và nhiều ngày khác nữa trong năm) công an khu vực lại đưa giấy mời đi dự lễ mặc dù anh ta chả liên quan gì đến lực lượng chuyên chính hùng hậu này. Hỏi thì rõ là người ta không cần sự có mặt của anh, nhưng rất cần cái phong bì của anh có mặt…Rồi thỉnh thoảng lại nghe thông báo: chúng em (chúng cháu) sắp đi nghỉ hè, anh (chú) cho xin ít…Thế nên nhiều người kinh doanh, buôn bán đến ngày 19/8 là thường không có mặt ở nhà với lý do rất…tế nhị. Nhưng đây là chuyện mình chán chả muốn nói đến vì gần như diễn ra ở các nơi, từ phường đến quận, thành phố. Đôi khi quay mặt đi với cái xấu diễn ra hiện nay không phải vì thỏa hiệp với nó, mà sợ mình trở nên xấu tính hay moi móc thiên hạ, và có thể sẽ trở thành người nói nhiều. 
Tại sao ngày 19/8 lại trở thành kí ức (phần nhiều) là nỗi đau nhỉ? Nhìn lại tình hình thế giới và Việt Nam lúc đó và bây giờ để suy ngẫm chút...

BẤT MÃN – BẤT AN – BẤT TUÂN PHỤC


Lâu nay dân tình hay được nghe câu phê phán từ chính quyền: “Đây là những phần tử bất mãn”; “Những người tham gia là những kẻ bất mãn”; “Xuất phát từ sự bất mãn nên…”…Tóm lại những người bất mãn việc gì đó liên quan đến họ hay xã hội khiến họ có hành động phản ứng để biểu thị sự bất mãn đó đều bị xem xét và cáo buộc là nguyên nhân tội lỗi, cho dù sự bất mãn là chính đáng. Tại sao không được bất mãn khi không hài lòng với sự điều hành của chính phủ? Tại sao không được bất mãn về cách giải quyết bất công, thiếu minh bạch với quyền lợi của họ? Tại sao bắt con người phải đồng lòng nhất trí với những việc mà họ thấy không đáng được sự tin tưởng ấy? Tại sao những người bất mãn bị coi là xấu xa trong mắt chính quyền? Tại sao sự bất mãn do không được chia sẻ, cảm thông và giải quyết thấu đáo từ chính quyền dẫn đến việc người dân bất tuân phục lại bị coi là tội lỗi, tội phạm? Nếu cứ tiếp tục vòng xoáy vô lý này thì giữa người dân và chính quyền chắc chắn không thể giải quyết những vấn nạn của xã hội, chính trị, kinh tế…hiện nay. Cả xã hội nơi gần 90 triệu dân đang sống đồng hành với quá nhiều bất mãn, bất an và bất tuân phục. Liệu xã hội có thể phát triển được không với tâm lý bất an đến mức gần như tâm thần hiện nay? Liệu đây có phải là nguyên nhân khiến tội phạm nhiều hơn bao giờ hết, tàn độc hơn bao giờ hết, khó hiểu hơn bao giờ hết? Tình trạng này kéo dài đến khi nào? Mời bạn bè đọc tham khảo bài viết dưới đây mà TL sưu tầm được.

Cảm giác bất an trong Tâm Lý Học  
 
Bất an là một cảm giác, một trạng thái tâm lý bình thường của con người. Sẽ chẳng có gì là đáng bàn nếu nó xuất hiện ở một hoặc một vài cá nhân. Vấn đề cần nghiên cứu là cộng đồng, hay nói rộng hơn, xã hội sẽ đi về đâu khi bất an trở thành một trạng thái tâm lý phổ biến.
Trên tinh thần đó, chúng tôi sẽ tiếp cận và phân tích cảm giác bất an từ một góc độ khác – đó là cảm giác bất an như là tín hiệu về sự xuất hiện của các rủi ro trong đời sống. Hy vọng nó sẽ cung cấp cho các nhà khoa học những gợi ý về việc xây dựng một lý thuyết có ý nghĩa thực tiễn – lý thuyết quản lý rủi ro trong xã hội hiện đại.

TIN ĐƯỢC KHÔNG?


1.Trung Quốc sẽ cư xử lịch sự, công bằng, không tham lam trong vấn đề biển Đông?
2. Các nước Asean sẽ đoàn kết trước sự hùng hổ, mua chuộc, các cuộc đi đêm bất minh của Trung Quốc?
3. Đảng cộng sản Việt Nam sẽ vì lợi ích dân tộc, tổ quốc sẽ hy sinh quyền lợi ý thức hệ để đoàn kết toàn dân chống ngoại xâm là Trung Quốc?
4. Việt Nam sẽ đấu tranh kiên quyết với nạn tham nhũng?
5. Các nhóm lợi ích khổng lồ sẽ thôi thao túng kinh tế, xã hội, chính trị…vì sự phá triển chung?
6. Các vụ án tham nhũng lớn mà dư luận đã được biết đến sẽ được đưa ra ánh sáng trong thời gian gần đây?
7. Cuộc chỉnh đốn đảng khắp cả nước với thái độ không né tránh, không khoan nhượng, thỏa hiệp, không vì quyền lợi cá nhân và lợi ích nhóm?
8. Kinh tế Việt Nam đã qua giai đoạn khó khăn nhất để bắt đầu đi lên từ đáy?
9. Các vụ khiếu kiện chủ yếu về đất đai sẽ được kiên quyết giải quyết "biện chứng" tận gốc với sự "hài hòa lợi ích" của các bên?
10. Người dân tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng và nhà nước?
11. Có thế lực thù địch đứng đằng sau gây ra những bất ổn gần đây ở Việt Nam?

CÁI GÌ LÀM CON NGƯỜI PHÂN CHIA?



Đây là suy nghĩ của một người bạn vong niên của TL viết ra. Khi đọc xong, mong bạn bè viết tiếp những gì mọi người có thể nghĩ ra được nhé? Chúc có ngày Chủ nhật vui vẻ.

Giữa những người làm bước trước và những người không chịu làm bước trước.
Giữa những người làm đầu tàu và những người bị kéo lê kéo lết.
Giữa những người chịu quả và những người gieo nhân.
Giữa những người có lương tâm và những người vô lương tâm.
Giữa những người có đời sống nội tâm và những người chỉ sống về bề ngoài.

Giữa những người có tất cả và những người không có gì.
Giữa những người có khả năng ngưỡng mộ người khác và những người không có khả năng này.
Giữa những người có lòng quảng đại và những người ích kỷ.
Giữa những người áp dụng câu ngạn ngữ Ấn độ: "Tất cả những gì không đem cho xem như mất" và những người không phải hạnh phúc khi chia sẻ.

"TAM CẤP" CHO THAM NHŨNG



Ảnh internet
Trả lời phỏng vấn hôm 6/8 vừa qua, thứ trưởng Bộ Nội vụ Trần Anh Tuấn đã cho biết Bộ đang trình dự thảo sửa đổi Nghị định 107 năm 2006 của Chính phủ về xử lý trách nhiệm người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị khi để xảy ra tham nhũng. Theo dự thảo, có 3 hình thức xử lý trách nhiệm đối với người đứng đầu, những người chịu trách nhiệm quản lý cũng như đưa ra các biện pháp phòng chống tham nhũng trong cơ quan, đơn vị mình, đó là họ có thể bị khiển trách, cảnh cáo hoặc cách chức. Một câu hỏi đặt ra: tại sao phải đặt ba mức độ kỷ luật với tham nhũng như vậy? Làn ranh giữa mức độ khiển trách, cảnh cáo và cách chức là gì? Ai được quyền quyết định “nâng mức” từ thấp lên cao hay hạ từ cao xuống thấp? Liệu đây có phải là kẽ hở để gỡ tội, chạy tội và giúp đỡ nhau thoát khỏi án kỷ luật, là trả ơn ân oán giữa những người mắc tội và những người có quyền giơ cao chiếc búa quyền lực gõ xuống đầu bất cứ ai hoặc quăng búa đi nếu cùng cánh hẩu? Thực tế luôn cho thấy việc lên xuống bậc “tam cấp” ấy như trở bàn tay…
Tại sao một cơ quan, công ty đã xảy ra tham nhũng dù nhiều ít thế nào cũng chỉ nên có một mức kỷ luật đầu tiên: cách chức? Nếu sau đó còn nghi ngờ phạm tội thì chuyển qua điều tra hình sự cán bộ đứng đầu cơ quan đó. Tại sao không thể là như thế? Vì khi có tham nhũng là có chuyện ăn cắp, biển thủ của công. Mà đã là ăn cắp thì ít hay nhiều cũng là rất xấu, rất tệ, nó thuộc về bản chất con người. Một lãnh đạo để cái xấu, cái tồi tệ tồn tại trong cơ quan mình như vậy nếu không có thói quen, văn hóa, liêm sỉ từ chức thì tốt nhất nên cách chức anh ta. Chí ít là nếu anh ta không liên quan đến tham nhũng thì cũng không đủ năng lực quản lý, thiếu tinh thần trách nhiệm (như trong bộ luật hình sự đã nêu)…Thế chưa đủ cách chức ư? Hay lại “sợ hết cán bộ làm việc”?

“NHÀ ANH Ở GẦN HỒ NHỈ, THẾ SÁNG NAY ANH RA BỜ HỒ ĐỂ LÀM GÌ?"

By: FB của Tiến sỹ sử học Nguyễn Hồng Kiên 

Đó là CÂU HỎI của một đại uý công an Hà Nội, (sau khi biết nhà cháu đang cư ngụ tại 06 phố Bảo Khánh - Hà Nội) để TRẢ LỜI chất vấn của nhà cháu:
 - Tôi muốn hỏi anh, tại sao tôi được/bị MỜI/BẮT về đây?
(Chú này rất thuộc bài “Hãy trả lời câu hỏi bằng 1 câu hỏi!) 
Nhà cháu, với tất cả sự nghiêm túc có thể, đã tuyên bố DỖI, không thèm đi biểu tình nữa, để không cho bất cứ thế lực nào có thể lợi dụng.

Xe công an và văn bản phát thanh trong cuộc biểu tình phản đối TQ xâm lược ngày 22/7/2012

Rõ ràng hôm nhà cháu đi biểu tình hôm Chủ nhật 22/7, loa phóng thanh trên xe công an OANG OANG VẠCH TỘI TRUNG QUỐC: “Thời gian qua phía Trung Quốc đã có nhiều hành động gây căng thẳng ngoại giao giữa 2 nước, vi phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam như: Phản đối Việt Nam thông qua luật Biển, thành lập thành phố Tam Sa bao gồm 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mời thầu 9 lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam v.v... 
... Đồng bào tập trung tại khu vực để phản đối những hành động trên là thể hiện TÌNH CẢM YÊU NƯỚC CHÍNH ĐÁNG” (http://haydanhthoigian.net/2012/07/24/nha-chau-di-bieu-tinh-chong-tq-xam-luoc-ngay-2272012/)
(Nhà cháu vưỡn còn lưu các video có đủ hình và tiếng.)
VẬY MÀ rồi, truyền hình (và báo) của Hà Nội vưỡn đưa tin: “Tụ tập đông người trái phép”- http://www.youtube.com/watch?v=XzPLyNdIP_M&sns=fb
SAO LẠI CÓ NHỮNG NHÌN NHẬN NGƯỢC 18O ĐỘ VẬY ĐƯỢC CHỨ?
Vì vậy, sáng qua, thực sự là nhà cháu quyết định chỉ theo dõi, phản ảnh cho mọi người về cuộc biểu tình, nếu có, bất kỳ sự lợi dụng nào.
.
Từ nhà, nhà cháu lang thang thả bộ quanh hồ. Giữa đường, nhìn thấy bác Nguyễn Đình Toán đang vác máy ảnh ‘đi săn con nghệ thuật’ (?) ở ven hồ, nhưng chả gọi. Rồi bất ngờ gặp bác Vinh Anh-cựu đại tá QĐND Việt Nam, một người quen từ năm ngoái. Hai anh em ra quán cà phê vỉa hè, chếch cửa Nhà hát Lớn ngồi buôn chuyện.
Đến hơn 8g40, hai anh em đi về vườn hoa Cụ Lý. 
Có chuyện rồi ! Dày đặc sắc phục và thường phục. Nhà cháu còn chụp được ảnh mấy bác “già cả tóc” nhưng tay cũng đeo băng đỏ, đứng dàn hàng ở vỉa hè. Bên phía bờ Đông của hồ Gươm cũng đông những người là người.

TUYỆT ĐỐI TIN TƯỞNG

Cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc xâm chiếm biển Đông ngày 5/8/2012 đã bị dẹp nhanh chóng khi lực lượng an ninh, cảnh sát đông hơn hẳn về số lượng và mạnh hơn hẳn về quyền lực. Thật dễ hiểu và không khó đoán ra. Chắc chắn những người tham gia biểu tình cũng lượng trước tình huống này nên họ không ngạc nhiên hay tức giận. Bất cứ cuộc biểu tình nào cũng chỉ có hai khả năng: đi hết đoạn đường cần đi rồi giải tán về, hoặc bị chính quyền cản trở ngay từ đầu. Đài TH Hà Nội lại một lần nữa bôi nhọ người tham gia biểu tình theo luận điệu vô chứng cứ và kêu gọi người dân hãy tỉnh táo “không để kẻ xấu lợi dụng” và “tuyệt đối tin tưởng vào Đảng và Nhà nước”. Lại cũng có thể hiểu được. Riêng mình không thấy tức giận. Vì họ còn biết nói gì đây khi dùng lực lượng đông đảo dẹp tan biểu tình? Không lẽ nói các cuộc biểu tình là chính nghĩa, là tốt đẹp mà lại đang tâm dùng lực lượng cảnh sát, an ninh, dân phòng, trật tự đông như vậy để dẹp bỏ? Phải có cớ để biện minh cho việc làm đó chứ…Thế nên đã tham gia biểu tình thì nên chấp nhận cả sự vu cáo. Chấp nhận không có nghĩa là nhận những gì không có về mình, mà để tâm hồn thư thái, không giận dữ, sân hận. Và có năng lượng để tin tưởng tuyệt đối những việc mình đang làm:

BIỂN BUỒN

Hải Đăng Kê Gà
Từ lâu mình vẫn thích rừng hơn biển. Nhưng đi chơi biển vẫn thú. Ai rủ đi chơi là khó cầm lòng dù bận việc. Tất nhiên phải đi theo cách mình thích. Lần này thì Mũi Né nhé. Một nơi chưa từng đến dù thiên hạ đã tới ăn mòn bát, mòn đũa và chơi đến mòn cảm xúc. Hỏi xuất xứ tên Mũi Né thì cả hướng dẫn viên du lịch bất đắc dĩ là chỗ thân quen và anh ngư dân bỏ nghề làm du lịch đều không biết. Cũng mơ hồ đoán ra. Nhưng cứ tra wiki để tường tận. Tên gọi Mũi Né xuất phát từ việc ngư dân đánh cá, mỗi khi đi biển gặp bão, thường đến đây nương náu. "Mũi" là cái mũi đất đưa ra biển; "Né" có nghĩa là để né tránh. Né là tên của công chúa Út của vua Chăm. Mũi là mũi đất đưa ra biển. Tương truyền vùng đất này của người Chăm xưa kia lau sậy mọc um tùm. Công chúa Chăm năm 16 tuổi mắc bệnh nan y, dựng miếu Am để tu tại Hòn Rơm. Từ đó lấy biệt danh là bà Nà Né. Lâu dần người dân đọc trại chữ Nà Né thành Mũi Né.
Mũi Né đẹp. Đủ đẹp để đam mê. Đủ ồn ào cho vui. Đủ hoang sơ cho khám phá. Đủ tĩnh lặng cho thưởng thức. Đủ hiền lành cho yêu thương. Đủ thật thà cho lòng tin. Và ngổn ngang buồn khi nhìn ra trùng khơi…Chợt nhận ra sao ngồi trước biển vẫn buồn, lòng nặng trĩu với rất thật những gì quanh ta.