ÁN TÙ CHO NGHỆ SỸ, CÓ SỢ KHÔNG?

Mình vừa post bài "Chưa mất an toàn?" thì được đọc bài "Án tù cho nghệ sỹ, có sợ không?" trên FB của NS Tuấn Khanh. Vẫn là câu hỏi trăn tr: "Cuộc sống của chúng ta chưa mất an toàn?" nên post luôn thể để bạn bè tham khảo...Liệu có an toàn nếu chúng ta tiếp tục lên tiếng về thực trạng đất nước như nhiều người đã và đang lên tiếng với mong muốn có sự thay đổi tốt đẹp?



Án tù cho nghệ sĩ, có sợ không?

Một ngày sau phiên xử án hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ở Saigon, tôi gọi điện cho một anh bạn nhà văn và hỏi đùa “Nghe án tù cho nghệ sĩ chưa? Sợ không?”. Tôi nghe bên kia đầu dây bật lên một tiếng cười sảng khoái, một giọng cười miền Nam an nhiên.



Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình có lẽ cũng đã an nhiên nhận những mức án rất nhiều năm cho các bài hát của họ - những bài hát hoàn toàn phản ánh hiện thực đời Việt Nam hơn là thù địch, chống phá gì đó như lời của những vị quan tòa không rõ mặt đã nêu trong buổi sáng ngày 30-10-2012. Những bài hát đã vụt nổi tiếng bất ngờ ngay sau tiếng búa tòa, vượt quá tầm kiểm soát của những người căm ghét nó, hoặc đang giả vờ căm ghét nó.

Đây không phải là lần đầu tiên giới nghệ sĩ Việt Nam chứng kiến những án tù cho đồng nghiệp của mình. Từ những năm xa xôi của thế kỷ 20, người ta đã chứng kiến án tù cho Hoàng Hưng, Phan Đan, Đặng Đình Hưng… những lưu đầy của Phùng Quán, Văn Cao… Sau năm 1975, đã lần lượt có các án tù cho Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Nhã Ca, Dương Nghiễm Mậu… nhưng rất lâu rồi, chuyện bắt tội một nghệ sĩ với quyền tự do sáng tác của họ trở thành chuyện xa xưa, tưởng chừng như đã chỉ còn trong những ngày tháng mông muội nào đó.

Nói như vậy, để hiểu rằng trong lịch sử riêng của giới văn nghệ sĩ Việt Nam, án lệ và lao tù không phải là chuyện lạ. Nhưng dường như bất chấp những nguy nan đó, bản năng sáng tạo và phản ánh hiện thực của giới nghệ sĩ qua cách viết, cách hát, vẫn xuất hiện một cách rất an nhiên.

Việc bắt giữ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã tạo nên một làn sóng phản ứng khó lường. Thậm chí với cộng đồng người Việt đã xa quê hương và xa những con người Việt thế hệ mới trong nước, họ cũng đã bày tỏ sự sửng sốt của mình, khi nghe có những con người đang đối diện với lao tù chỉ vì ca hát, bằng cách xuống đường và chia sẻ những chữ ký hết sức ấn tượng.

CHƯA MẤT AN TOÀN?



Ai trả lời giùm mình: thế nào là chưa mất an toàn?
Mình “tóm” được câu này vì nghe phó thủ tướng Hoàng Trung Hải khẳng định trước Quốc hội là, chưa có dấu hiệu mất an toàn về hồ chứa và đập thủy điện sông Tranh II. Tính đến giờ đã có 850 nhà dân nứt. lún vì động đất. Mà động đất thì chưa rõ căn nguyên và cũng chưa biết lúc nào thôi cựa mình khó chịu? Dân thì bất an, lo di dời nhà cửa. Nỗi sợ đeo đẳng hàng ngày, ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống…Vậy nếu mất an toàn thì sẽ là thế nào?

Trong phiên họp Quốc hội vào sáng thứ hai vừa qua, giới lãnh đạo xác nhận những khó khăn, trì trệ kinh tế…Các nguy cơ về nợ xấu ngân hàng bởi chất ngất nợ xấu. Một trong những nguyên nhân hàng đầu là nguy cơ dẫn đến nạn bể bóng bất động sản. Nhớ lại Hy Lạp bị phá sản cũng vì nợ công. Cả EU xúm vào giúp đỡ. Đến giờ vẫn chưa thoát ra được sự đình đốn. Chính phủ VN vẫn xác định chưa cần sự giúp đỡ của IMF, Asean. Có nghĩa vẫn trong sự an toàn được khống chế. Trong khi giáo sư Alan Phan cho rằng, có một lối thoát cho VN là cần sự trợ giúp của IMF: “Ánh sáng le lói dưới đường hầm là gói cứu trợ của IMF (chánh phủ đã bác bỏ giải pháp này) hoặc tín dụng từ đàn anh “lạ”. Không ai ngoài chánh phủ có thông tin để dự đoán chính xác hướng đi sắp tới của chúng ta”. Vậy đâu là an toàn thật sự?

Ông thống đốc Ngân hàng nhà nước giải thích cho quan ngại về độc quyền vàng miếng SJC như sau: "Nền kinh tế có khoảng 300 - 400 tấn vàng (tương đương hàng tỷ USD đang bị chôn chặt vào vàng). Do đó, chúng tôi kiên quyết chỉ đạo chặt chẽ việc chống tình trạng đôla hóa, vàng hóa để chuyển vàng, ngoại tệ thành nguồn lực VNĐ hỗ trợ nền kinh tế". Theo ông Nguyễn Văn Bình, kể từ sau khi Nghị định 24 về Quản lý hoạt động kinh doanh vàng có hiệu lực ngày 25/5, hệ thống ngân hàng đã mua 60 tấn vàng mua từ người dân, tương đương 3 tỷ USD. Đồng nghĩa với việc này là có 60 tấn vàng chuyển từ vàng sang tiền để phục vụ cho phát triển kinh tế xã hội. Cùng với đó, Ngân hàng Nhà nước đã mua vào 10 tỷ USD từ đầu năm tới nay. Như vậy đã có có tổng cộng 13 tỷ USD được chuyển sang VND để hỗ trợ nền kinh tế. Nhưng ông thống đốc không giải thích tại sao lại có hai giá vàng? Sự chênh lệch giữa vàng phi SJC và SJC ai được hưởng? Và số tiền huy động lên đến 13 tỷ đô la đã hỗ trợ gì cho nền kinh tế? Những người dân đang giữ vàng phi SJC có bảo đảm an toàn cho tài sản của mình hay không trước sự độc quyền của SJC?

AI XỨNG ĐÁNG QUẢN LÝ HỆ THỐNG SAI?



Các bậc trí thức đẳng cấp bảo, không có văn hóa khai phóng thì không có giáo dục khai phóng, không có sự phát triển. Theo định nghĩa chân thật nhất về khai phóng là: mở rộng và buông thả. Đó chính là tự do vậy.

Người ta hiện đang nhấn mạnh vai trò của giáo dục khai phóng. Mục đích của nền giáo dục khai phóng không phải là sản sinh ra những nhà khoa học mà là phát triển những con người tự do biết sử dụng trí tuệ của mình và suy nghĩ độc lập. Ngoài mục đích đào tạo chuyên môn thì giáo dục khai phóng sản sinh ra những công dân biết sử dụng quyền tự do chính trị của mình có trách nhiệm. Đó là nền giáo dục cho tất cả những người tự do chứ không thể khác.

Đúng thế. Để có văn hóa khai phóng thì phải có những người khai phóng. Những con người mang cái đầu tự do cởi mở. Vì thế nhiều người với cái đầu khai phóng đã chịu cảnh tù đày dưới chế độ toàn trị. Những cái đầu còn chưa vấp phải cảnh này có chịu khai phóng tiếp hay lui về ở ẩn, sống mòn kiếp lưu đày, tù tội ngay tại ngôi nhà mình, quê hương mình? Mỗi người hãy tự chọn cho mình con đường khai phóng. Mà theo giáo sư Cao Huy Thuần là “trả cái đầu về cho cái đầu”. 

Hôm vừa rồi mình được nghe hai câu chuyện như là bằng chứng của sự khai phóng – một sự khai phóng tâm linh. Chuyện thật trăm phần trăm nhé.

Một quí thầy kể cho mình nghe đã từng để rắn hổ mang quấn quanh người. Theo thầy con rắn đó đã được cảm hóa, hiền lắm lắm. Nó không ăn động vật sống. Nhìn thấy chuột, gà sống nó chỉ đứng nhìn. Và chỉ ăn khi các con vật kia đã chết…Nó như có tánh linh tựa con người. Tức là sự khai phóng tâm linh đến mức nó bỏ hẳn tập quán hại người. 

Thầy lại kể tiếp ngày trước ở chùa Thiền Tôn (Huế) có một con chó khôn lắm. Nó biết đi ăn giỗ tổ ở các chùa Tổ. Mà nó sướng lắm nhé. Đến nơi nó tìm đến bàn có Hòa thượng ngồi vì biết được Hòa thượng thương yêu nó. Lại nữa bàn ấy có nhiều đồ ăn cúng dường ngon hơn bàn khác. Con chó này chỉ ăn chay thôi vì sống trong chùa mà. Chưa hết, ngày 2 buổi các thầy lên tụng kinh, nó đi theo lên nghe, hết giờ tụng kinh thì xuống. Buổi khuya, tới giờ thỉnh chuông, mấy chú điệu ngủ quên, nó cắn quần thức mấy chú dậy…

LÒNG TỰ TRỌNG CỦA ANH BÁN THỊT DÊ



Một đất nước tan hoang, kiệt quệ vì nghèo đói, khủng hoảng niềm tin, cái ác lên ngôi, tham nhũng lúc nhúc, nạn bắt cóc người tử tế công khai, xử tù người vô tội ngang nhiên…bỗng dưng một ngày được ông thủ tướng đăng đàn nhắc nhở về lòng tự trọng, dạy dỗ lý tưởng, hoài bão cho thanh niên, kèm theo lời xin lỗi “sâu sắc” trước Quốc hội…

Theo các nhà tâm lý học, tự trọng bản thân của mỗi người có nghĩa là suy nghĩ, thái độ và quan điểm của một cá nhân đối với các mặt như: Giá trị bản thân; Công việc bạn đang làm; Những thành tựu tự mình đạt được bằng khả năng và sức lực của mình; Suy nghĩ của bạn về người khác; Lý tưởng sống; Vị trí của bạn trong cộng đồng; Những điều bạn có thể đạt được trong tương lai; Điểm mạnh và điểm yếu của bản thân; Địa vị xã hội và mối quan hệ với mọi người; Sự tự lập hay khả năng đứng vững trên đôi chân mình…

Còn đây…
Từ lâu dân chúng đã được chứng kiến lòng “tự trọng” của chính quyền, quan chức là thế nào. Lòng “tự trọng” của họ được bảo đảm bởi luật pháp, quyền lực, tiền bạc, cảnh sát, an ninh, nhà tù…mỗi khi cảm thấy “tự trọng” bản thân của họ bị phê phán, chê bai. Nhiều dân chúng phải hy sinh “tự trọng” để né tránh nỗi sợ hãi mà chính quyền gây ra. "Tự trọng" để "sống trong sợ hãi".

THƯ CẦU CỨU KHẨN CẤP


“ĐẾN KHI NÀO TÌM THẤY TỘI SẼ GỬI CÔNG VĂN VỀ GIA ĐÌNH”
Nguyễn Phương Uyên
“Mẹ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, bà Nguyễn Thị Nhung lên Sài Gòn trong tâm trạng hoang mang đi tìm tung tích của con gái. Trong lúc trao đổi với chúng tôi bà không cầm được nước mắt khi nhắc đến con mình, “ở nhà nó hay dặn tui là không được mua hàng Trung Quốc, sợ tui quên nó còn ghi vào sổ các mã vạch để nhận biết hàng hóa Trung Quốc. Mấy hôm nay cứ cầm cuốn sổ lên là thấy nhớ nó quá. Bà ngoại nó đang nằm cấp cứu vì hở van tim, sợ bà lo tui chỉ nói là nó bận thi nên chưa về được. Giờ không biết phải tìm nó ở đâu".
Chúng tôi đưa bà đến phòng trọ của Phương Uyên, một căn phòng nhỏ khoảng 15m2 nằm trong hẻm đường Dương Đức Hiền, Quận Tân Phú. Tại đây, chúng tôi gặp em Phương, bạn cùng phòng. Phương nằm trong số ba bạn cùng phòng bị mời lên công an phường hơn bảy tiếng ngày 14/10 để điều tra về sinh hoạt của Uyên.
“Em hỏi Uyên bị tội gì thì họ không nói, khi cho em về họ dặn không được thông báo về gia đình. Sau đó em đem cơm lên thì họ không cho gặp”Sau hai ngày thì một người xuống phòng trọ xuất thẻ ngành tên Phong, công an Thành Phố tịch thu máy ảnh của Uyên và một số quần áo cá nhân kèm theo bài vở mà Uyên gửi kèm. Phương hỏi tình hình của Uyên thì được anh Phong cho biết Uyên đang ở cùng với các chị nữ công an, cần khai thác phục vụ điều tra nên tạm thời chưa về được. Anh Phong để lại số điện thoại cho Phương và dặn có thông tin gì thì báo cho anh biết.
“Em hỏi khi nào thì Uyên mới được thả thì anh Phong nói đến khi nào tìm thấy tội sẽ gửi công văn về gia đình” Phương kể.

"CANH BẠC" HAY "CUỘC CỜ"?




Mời bạn bè xem bài viết của thầy Thích Thanh Thắng. Quan điểm về thời cuộc của nhà tu hành bao giờ cũng thú vị và có nhiều bổ ích. 
 
Hội nghị TƯ 6 vừa kết thúc, có người liền ví ngay đó là một “canh bạc”, có người thì bảo nó là một “cuộc cờ”. Vậy rốt cục nó là “canh bạc”, hay “cuộc cờ”? Bởi “canh bạc” là những sát phạt chỉ có thể liên quan đến thắng thua. Còn “cuộc cờ” liên quan đến thắng thua và không thắng không thua (hòa). “Canh bạc” chờ đợi nhiều hơn vào may rủi trong việc chia quân, và 100 ván bài không ván bài nào giống nhau, phần lớn do các quân bài chi phối người chơi. Trong khi “cuộc cờ” là một trò chơi trí tuệ, quân số được định sẵn, người chơi sẽ làm chủ từng quân cờ. Do đó, khi đặt vấn đề “canh bạc” hay “cuộc cờ” là đặt vấn đề “người chơi” - chủ thể quyết định việc nắm quy tắc chơi và sẽ chơi như thế nào (chơi đúng quy tắc hay chơi bẩn). 

Vậy ai muốn “canh bạc”, ai thích “cuộc cờ”? Trả lời được câu hỏi này thì sẽ biết được tư cách của người chơi (và cả tư cách của những người đang “cờ ngoài bài trong”). 

Vắt ra bao nhiêu cân đong, đo đếm, từ “canh bạc” ấy, có người khái quát về cái gọi là “khủng hoảng định chế”, đưa người đọc vào cái “vĩ đại” hơn rất nhiều những người chơi cụ thể, đã và đang lộ diện như thiên hạ đã thấy. 

“Định chế” là tất cả những gì sinh ra một chế độ, trước tiên và duy nhất phải phục vụ cho lợi ích của chính chế độ đó. Đương nhiên, chế độ nào cũng phải áp dụng nguyên tắc “điều chỉnh” để duy trì sự tồn tại và phát triển của mình. Nhà nước (tư pháp), Chính phủ (hành pháp), Quốc hội (lập pháp) đều vận hành chung quanh vai trò của “Đảng lãnh đạo”, vì thực tế cả 3 cơ quan quyền lực trên đều không nằm ngoài cơ cấu của Trung ương Đảng và Bộ Chính trị. Và tất cả đều phục vụ cho một mục tiêu, lý tưởng duy nhất đó là tiến lên…xã hội chủ nghĩa.
Hội nghị TƯ6 đã đặt ra khá nhiều vấn đề quan trọng liên quan đến sự “tồn vong” của chế độ để “giải quyết”. Hai vấn đề nổi cộm hàng đầu là tham nhũng và lạm quyền của “một bộ phận” đảng viên thoái hoá biến chất, nói ví von như ngài Chủ tịch nước thì đó là “một bầy sâu”.

MA SÁT


Đập Dakrong 3 bị vỡ (Ảnh internet)

Bất ngờ là hiện giờ dân chúng vẫn còn quan tâm đến chính trị, đến vận nước nhiều đến thế. Nếu các chính trị gia bớt thời gian, tham khảo các diễn đàn trên các trang mạng xã hội thì sẽ thấy tấm lòng, sự bức xúc của người dân, mà hay bị qui kết là “phản động”, là “thế lực thù địch”…như thế nào. Đây là hồng phúc đấy.

Nửa tháng qua, mọi cái nhìn của những người này đều hướng về hội nghị TW6. Họ lo lắng, bồn chồn, hồi hộp, phán đoán, mong muốn…Không lẽ họ rước tâm trạng này để mong điều xấu xa, tồi tệ đến cho bản thân và gia đình họ? 

Nhưng sự thất vọng của đám đông này trước kết quả hội nghị TW hình như đang nghiêng quá đà về một hy vọng không nên có. Bởi khó có hy vọng một ngọn gió trong lành nào thổi mát được bên trong pháo đài được dựng trên cánh đồng bát ngát lộng gió. Nhưng có thể vì quá ngột ngạt mà những con dân sống trong pháo đài đó ngóng về ngọn gió bên ngoài. Và thế nên thất vọng? 

Sẽ có một mâu thuẫn tạo ra do ma sát cực lớn giữa “ổn định chính trị” – đại diện nhà nước với “ổn định đời sống” của dân chúng. Không chỉ nhà nước mà chính mỗi người dân phải lựa chọn để giảm bớt hay tăng thêm ma sát này? 
 
Cái cách ổn định chính trị mà chính quyền mong muốn hiện nay là “lãnh đạo và kiểm soát” từ trên xuống, áp đặt quyền lực xuống người dân không có gì bảo vệ họ, kể cả pháp luật. Nhưng để tạo ra của cải với cánh đồng màu mỡ bên ngoài, nâng cao đời sống người dân, chính quyền không thể không làm và không thể cấm người dân đến với một thế giới “kết nối và chia sẻ”. Tự bản thân điều này đã tạo ra sự ma sát giữa chính quyền với người dân và với thế giới bên ngoài.

KHÔNG NƯỚC, KHÔNG DÂN



Các Thiền sư dạy bài Thiền “Không nước, không trăng”. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, mình thực tập bài “Không nước, không dân” này. Bài này, như các bài thực tập thiền khác, không hứa hẹn một điều gì hết, chỉ là một thái độ sống cần thiết lúc này, bây giờ, ở đây…Cho chính mình. Cho cái nhìn vào chính bản thân mình. Còn ngoài kia thì…
Không nước, không dân
Vô minh
Đồi bại
Đớn hèn
Tham lam
Ích kỷ
Trơ trẽn
Mục ruỗng
Nhục nhã
Bẩn thỉu
Thế nên mới có kẻ trần trụi, người ngượm lở loét, vẫn ngang nhiên đi giữa trần gian, mặc thiên hạ khinh bỉ, xa lánh, xua đuổi.
Nếu “đối cảnh” trên mà “vô tâm” được thì công phu thiền của mình chắc thuộc hạng thượng thừa.
Không nước, không dân, không gì hết…
Không gì hết…Mà cũng không “không gì hết”…
Một cánh hoa cúc mỏng vào thu!

KHÔNG TRƯỞNG THÀNH



Kỳ họp Quốc hội vào tháng 8, ngay sau khi bầu Kiên bị bắt, mình ngồi nghe ông Thống đốc trả lời chất vấn qua tivi. Không nhớ hết những gì ông Bình đã nói, nhưng có câu này thì rất nhớ: ông Bình nói không thích câu “lợi ích nhóm”, theo ông đó là “lợi ích cục bộ”. Mình chả muốn đi sâu vào bắt bẻ câu chữ thế nào là lợi ích nhóm, thế nào là lợi ích cục bộ? Cũng không hiểu ông phân biệt thế nào thì gọi là lợi ích nhóm và thế nào thì là lợi ích cục bộ? Có thể cách nói thứ hai dễ đánh đồng rằng, vì lợi ích cục bộ của đất nước, lợi ích cục bộ trong một thời gian nhất định nên NHNN làm thế này thế kia? Còn khi bị gọi đích danh lợi ích nhóm thì một nhóm người sẽ bị “đánh dấu” chăng? Chắc phải hỏi ông Bình để rõ hơn khi có dịp…

Nhưng bỗng mấy hôm nay các báo đồng loạt đăng tin rằng ông Bình lên tivi đăng đàn để tuyên chiến với lợi ích nhóm trong ngành ngân hàng. Chính ông đã nhận thức ra rằng: "Lợi ích nhóm là rào cản lớn nhất trong quá trình tái cơ cấu. Nó có thể thao túng ngân hàng và ảnh hưởng đến cả hệ thống". Vậy là chỉ sau hơn một tháng, tư duy của ông đã có sự thay đổi vượt bậc (!?). Chợt thấy ông “hồn nhiên” thật…

Nhóm lợi ích mà ông viện dẫn khoanh nhỏ lại trong các ngân hàng thương mại cổ phần vì ông khẳng định: "Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng ghi nhận không có lợi ích nhóm trong ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước cũng như từng cá nhân trong ban cán sự Đảng Ngân hàng Nhà nước". Ông dẫn chứng: "Có những ngân hàng chỉ do một, hai cổ đông hoặc một nhóm cổ đông chi phối, dư nợ ngân hàng có đến 70 - 90% phục vụ cho nhóm cổ đông đó. Đặc biệt, các nhóm cổ đông này sử dụng vốn không hiệu quả, gây nên thất thoát vốn, buộc ngân hàng phải tái cơ cấu". 

Việc xếp hạng các ngân hàng vào diện cần tái cơ cấu rất nhiều chuyện vì mọi việc được làm trong bí mật, bí ẩn. Chuyện tái cơ cấu cũng lùm xùm rất nhiều chuyện vì không ai được biết, chỉ khi bị huỵch toẹt ra trước bàn dân thiên hạ thì ông mới lên tiếng “tuyên chiến”. Căn cứ nào để đưa một ngân hàng vào hay ra khỏi diện tái cơ cấu thiếu minh bạch nên giờ mới thành chuyện. Chuyện nhà nước độc quyền đô la, vàng người dân cũng không được nghe những luận giải kinh tế thuyết phục. Chỉ biết gửi đô la, vàng vào ngân hàng, đến khi rút ra thì chỉ được nhận tiền VND với sự thua thiệt về người dân thì mới ỏm tỏm lên. Chắc chắn có nhiều người còn giữ vàng, không phải vàng SJC nhưng họ chả quan tâm đến việc chuyển đổi sang thứ vàng được nhà nước đóng dấu mộc độc quyền, vì họ mỉa mai: để xem các ông độc quyền được bao lâu nữa? Ông thống đốc trả lời sao với người dân?

QUI HOẠCH



1. Mấy tháng nay cả nước nhìn về thủy điện sông Tranh II. Đầu tiên là các vết nứt thân đập, xử lý mãi mà vẫn rò rỉ nước. Tranh luận loạn xà ngầu giữa nhà đầu tư, quản lý với báo chí, dân tình, các nhà khoa học…Chưa xong  thì tiếp tục có những cuộc động đất liên hồi kỳ trận. Khi các nhà quản lý, khoa học tiếp tục tranh luận về các cơn rung lắc thì động đất tiếp diễn như cơn lên đồng. Bà con dưới chân đập nghỉ cả làm ăn để lo nhà cửa, đối phó với nguy cơ, người thì bỏ vào rừng dựng lều trại ở tạm để khỏi sợ hãi…EVN thì nói họ đã khảo sát kỹ trước khi xây dựng nên có thể yên tâm. Cứ liệu khoa học mà EVN dẫn ra vừa qua đã bị tiến sỹ Lê Trần Chấn cho rằng, EVN đã sao chép và bóp méo thông tin của ông nghên cứu về động đất, không liên quan gì đến vùng sông Tranh, nhất là thủy điện sông Tranh. Còn mấy hôm nay thì các nhà khoa học trong một điều tra độc lập cho rằng đã sai lầm khi chọn địa điểm xây dựng đập thủy điện này. Chưa ngã ngũ ai sai ai đúng? Nhưng động đất thì không biết cả nhà quản lý lẫn các nhà khoa học. Hôm qua ở Hải Phòng và Hà Nội còn có cơn động đất nhẹ. Không biết hiện tượng động đất liên tục ở Việt Nam vào thời điểm này có liên quan gì đến nhau? 

Có hai việc khiến mình nghĩ rất khác về thủy điện: cách đây mấy năm, một lần mình được tiếp một người đến liên hệ công việc, vốn là một quan chức nhỏ trong nghành ngoại giao đã về hưu. Ông này đi cùng vợ. Bà vợ vui miệng khoe là dù về hưu nhưng chưa được nghỉ vì đang bận dự án thủy điện mà gia đình bà đang đầu tư. Mình ngạc nhiên vì sao tư nhân được xây thủy điện. Bà ta giải thích là giờ đã xã hội hóa việc xây dựng các đập thủy điện rồi. Ra là thế…

CON NGƯỜI TỰ DO



Mấy hôm nay nhiều người dồn sự chú ý về Hội nghị TW6. Vốn như thường lệ mọi sự là bí mật – sự bí mật liên quan đến những gì thiết thực nhất với 90 triệu người dân: tình hình kinh tế; sắp xếp đổi mới doanh nghiệp nhà nước; chính sách về đất đai; đổi mới căn bản về giáo dục; phát triển khoa học-công nghệ; qui hoạch cán bộ…Nhưng vẫn là bí mật. Đành chịu.
Có một thứ bàn bạc từ mấy hôm nay trên các báo: cải cách giáo dục – một lĩnh vực ai cũng có thể phát biểu vì đụng chạm đến tất cả các gia đình, từng cá nhân, đâu chỉ dành cho các chuyên gia giáo dục.
Mình nhớ kỷ niệm về thầy cô trong suốt những năm tháng học trò không liên quan gì đến bài vở. Một là cô giáo dạy văn hồi cấp 2 tên Thu. Cô vốn con nhà tư sản, khá xinh và rất duyên dáng, mắt hơi hiếng. Mình yêu mắt hiếng là do cô Thu này. Cô hay mặc quần lụa cắt loe, ôm gọn dáng người thanh mảnh, gọi là phá cách so với các giáo viên thủa ấy. Đồ cô mặc không bao giờ đắt tiền nhưng luôn làm cô sang trọng trong mắt học trò. Mình thích cách ăn mặc của cô và hay lấy đó làm mẫu mực để nhìn, đánh giá người khác. Sự sang trọng này thành cái uy khiến giờ học của cô thường im bặt những tiếng nói chuyện của đám học trò nhiều lời, tinh nghịch. Mỗi khi học trò ồn ào, cô không quat mắng, chỉ dừng lại nhìn xa xa…Sự im lặng của cô kéo theo sự im lặng của học trò. Khi học trò đã im bặt, cô cười, cám ơn và dạy tiếp, không la mắng, không chê bai, không phê bình. Cô Thu dạy văn hay nổi tiếng. Nhưng có lẽ vẫn chỉ là như vậy nếu không có một buổi…
Từ ngoài hành lang cô đi vào, vừa đi vừa đọc mấy câu thơ của Tố Hữu: “Khao khát trăm năm mãi đợi chờ/ Hôm nay vui đến ngỡ trong mơ/ Một trời êm ả xanh không tưởng/ Mặt đất bình yên giấc trẻ thơ”. Đọc đến đó cô dừng lại nhìn học trò đang đứng lên chào, đôi mắt hiếng long lanh lệ, miệng cười rất tươi. Và cô thông báo Hiệp định Pari đã kí kết. Chiến tranh sắp chấm dứt….Cả lớp òa vỡ…Bài giảng văn hôm đó như bữa tiệc mừng hòa bình đến sớm. Mình vẫn nhớ nụ cười của cô, giọng nói của cô buổi học hôm đó. Và để sau này khó thấy ai dạy văn hay hơn cô.

CHÙM THƠ: ĐỘC TÀI - NHÂN DÂN - SỰ THẬT



Tặng bạn bè chùm thơ của Võ Trung Hiếu - Một bạn thơ, một facebooker được nhiều người mến mộ nhân mùa trăng tròn 2012 với nhiều dự cảm khắc khoải...Con đường nào cho Việt Nam? Tương lai nào cho dân tộc? Hạnh phúc nào cho nhân dân?
ĐỘC TÀI
Đừng khen tao mày ạ
Tao sợ tệ sùng bái cá nhân và bệnh vĩ cuồng


Cứ để tao được sống bình thường
Cứ coi tao như bù nhìn hoặc rác ...

Tao viết thơ giải khuây, không định làm điều gì to tát

Viết vì biết làm gì trong những lúc nhàn cư
Viết như đứa trẻ con đùa nghịch với ngôn từ
Không ảnh hưởng mấy đến hoà bình thế giới

Tao giải buồn thế đấy

Đá đít nỗi buồn bằng cách bấm iPhone
Nói những câu có khi thần tính nát thần hồn
Nhưng xuất phát điểm luôn là lòng trắc ẩn ...

Cứ để tao ung dung thơ thẩn

Đừng lôi tao vào hội nhà văn nhà veo
Thời buổi nhiễu nhương, lành ít dữ nhiều
Tao không rảnh để mà leo cột mỡ ...

Đừng tâng bốc, ca tụng tao này nọ

Sùng bái tao, rồi tao sẽ độc tài
Biết đâu tao sẽ trở thành những thứ quái thai
Kiểu như Gaddafi, Mao hay Kim Yong Ủn
Xây cho mình và cha mẹ mình những cái lăng vĩ cuồng to tướng
Dí súng và thuốc ngủ vào mồm nhân dân
Bắt những đứa trẻ lên ba phải tập đánh vần
"Lãnh tụ kính yêu đời đời vĩ đại ..."
Tao sẽ trở nên tham tiền và hám gái
Sẽ bóp chết những con cừu dám đi lề trái
Sẽ dùng truyền thông để đổi trắng thay đen
Sẽ trừ khử đối phương bằng thủ đoạn đê hèn
Sẽ dùng quân đội và xe tăng mà đè bẹp sinh viên
Sẽ thắng cử mà không cần kiểm phiếu ...

Nhân loại thật là khó hiểu

Những đứa trẻ sinh ra đâu định lớn thành Saddam, Hitler
Hầu hết những kẻ độc tài đều từng được tung hê
Như những anh hùng giải phóng
Từ ngai vàng ra ống cống
Đôi khi chặng đường không phải quá xa ...

Tao lại sa vào mơ mộng và điêu toa

Muốn làm độc tài cũng cần có số
Nói tóm lại, đừng khen - tao rất sợ
Hãy để tao mụ mị giữa bình thường ...

Gương kia ngự ở trên tường

Nước ta ai được bình thường bằng ta?
Gương cười, "Thôi đủ rồi cha..."


21.4.2012