CHÚC MỪNG NĂM MỚI


Chúc bạn bè thân tâm an lạc.
Chúc những người lạc lối tìm thấy đường sáng.
Chúc Điều 4 Hiến pháp sẽ được bỏ để đảng CS có các bạn đồng hành trong việc trị quốc.
Chúc Điều 88 trong Bộ luật Hình sự sẽ được xóa và Điều 79 sẽ được xem xét lại theo chuẩn mực nhân loại.
Chúc những người đang bị tù đày do xét xử Điều 88 sẽ sớm được trả tự do.
Chúc Luật đất đai sẽ trả lại quyền sở hữu cho người dân để bớt cảnh dân oan ngày ngày khiếu kiện.
Chúc dân oan sớm đòi được quyền lợi của mình.
Chúc người nghèo được chia sẻ, quan tâm nhiều hơn từ những tấm lòng thơm thảo.
Chúc sự giả dối sẽ dần biến đi khỏi đời sống.
Chúc con người bớt Tham-Sân-Si và sớm Giác ngộ.
Chúc mọi người có ngày an lành và giấc ngủ an lành.




NHÀ THỜ...VÀ TAM ĐOẠN LUẬN

FB Thích Thanh Thắng

Hôm nay, đọc bài báo “Đi tìm sự thật về Nhà thờ của gia đình thủ tướng Nguyễn tấn Dũng ở Kiên Giang” của tác giả Ngọc Niên trên web Nhà báo và Công luận, nhìn mấy cái ảnh có vẻ “cũ kỹ” về ngôi nhà của gia đình Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên Giang, tôi thấy tác giả Ngọc Niên có vẻ “dụng công” hơi nhiều và không cần thiết trước thông tin đồn thổi về ngôi nhà thờ họ của gia đình Thủ tướng. 

Hầu hết các đại gia đình người Việt đều rất quan tâm đến việc thờ phụng tổ tiên, nên một gia đình nào đó có nhà thờ họ có hoành tráng một chút cũng không phải là điều quá mức ngạc nhiên. Hơn nữa, các con của Thủ tướng đều là những người thành đạt, chỉ riêng cô Nguyễn Thanh Phượng, ngoài việc giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng Quản trị Viet Capital Bank, còn là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Công ty Quản lý quỹ đầu tư chứng khoán Bản Việt, Công ty Chứng khoán Bản Việt và Công ty Bất động sản Bản Việt.

Thiết nghĩ, những người con của Thủ tướng và kể cả bản thân Thủ tướng cũng có thể xây một nhà thờ cho dòng họ của mình một cách đàng hoàng, không cần phải giấu giếm, vì đó cũng là việc văn hoá, tâm linh, uống nước nhớ nguồn.

Còn ở chỗ mười mắt trông vào, trăm tay chỉ vào, người có địa vị như Thủ tướng cũng chẳng thể tránh được những lời đồn thổi, thêu dệt. Vì thế quan trọng là nhân cách và việc làm của Thủ tướng sẽ minh chứng tất cả, chứ chẳng có hình thức nào có thể bao biện, bao che được. Và cũng chẳng cần một bài viết kiểu “thanh minh, thanh nga” như Ngọc Niên, bởi nó sẽ càng tác động để cho những thêu dệt kia cất cánh mà thôi. Thực tế, có những lãnh đạo cáo cấp chẳng có ngôi nhà hay ngôi nhà thờ hoành tráng nào, nhưng của chìm thì ăn bao đời cũng không hết.
Đặc biệt khi tác giả viết: “Đến đây thì bạn đọc đã hiểu đầy đủ rằng câu chuyện về “Nhà thờ Họ của Thủ tướng” tất cả chỉ là sự thêu dệt mà thôi! Và từ sự thêu dệt ấy đã được thổi phồng thành sự thật! Sau khi đã tìm hiểu rõ ngọn ngành, tôi thầm nghĩ, sự thật hiển nhiên đến như thế mà được tạo dựng thành chuyện “như có thật” thì có lẽ những thông tin thị phi khác về Thủ tướng và gia đình bấy lâu loan truyền trong công luận chỉ là xuyên tạc!”.
Nhẽ ra tác giả chỉ cần viết một bài: “Đi thăm ngôi nhà thờ họ của gia đình Thủ tướng ở Kiên Giang” là đủ, và nếu cần thì đưa ra những hình ảnh đầy đủ cho mọi người thấy sự chính danh và không quá phô trương của ngôi nhà thờ này, còn viết theo cái kiểu vì một cái này không đúng, nên tất cả cái khác đều không đúng như trên, thì đúng là ấu trĩ. Như thế có khác gì lý luận theo kiểu tam đoạn luận: “tất cả loài chim đều biết bay, đà điểu là chim nên đà điểu cũng biết bay”.

PHIÊN TÒA CUỘC ĐỜI



Mình đọc được những dòng chữ này ở facebook của Hoàng Khương hôm nay:

Vài giờ trước “phiên tòa cuộc đời”:


Cuối cùng “công lý đã được thực thi”. Xin tỏ lòng biết ơn các anh chị trong Ban biên tập báo Tuổi Trẻ, tòa soạn, đồng nghiệp, cán bộ nhân viên báo TT, đọc giả gần xa, bạn bè tôi và cả những người tôi chưa từng biết mặt đã hết lòng chia sẽ, giúp đỡ gia đình tôi trong những lúc khó khăn nhất.


Tôi muốn nói với mọi người rằng, tôi luôn tự hào và hãnh diện khi được đứng chung hàng ngũ với những người làm báo Tuổi Trẻ. Tuổi Trẻ luôn trong trái tim tôi!


Riêng trong vụ án này, tôi xin khẳng định với mọi người rằng tôi không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm và có thể ngẩng cao đầu với những gì mình đã làm.


Xin chào từ biệt!


FB Hoàng Khương.


Tạm biệt Hoàng Khương. 


Đâu phải một mình bạn bị kết án? Cả dân tộc này, đất nước này gần như là những đối tượng gây nên “nguy cơ tan vỡ từ bên trong” mà người ta đang nói nhiều trên báo chí, tivi ngày hôm nay.


Mọi người đang “tự chuyển hóa, tự diễn biến” khiến chính quyền đang cần đấu tranh, loại bỏ khỏi xã hội. Tại sao tự diễn biến, tự chuyển hóa? Các quan chức đã chỉ ra rồi đấy, như bạn đã bắt tận tay, chỉ tận mặt kẻ tham nhũng: Mà lãnh đạo ngày càng không muốn nghe những lời nói thẳng. Chỉ muốn nghe lời nói khen bùi tai nên đã quy tụ xung quanh những người thiếu trung thực” - ông Hữu Thọ kết luận. Còn trung tướng Vũ Hải Triều (Phó tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II)  bổ sung: lòng tin của đảng viên và người dân đang ngày càng giảm sút trước thực trạng một bộ phận lãnh đạo quản lý kinh tế xã hội yếu kém. Rồi những vấn đề khác về đời tư, lối sống, tình trạng thất thoát, tham nhũng...Theo ông Triều, dư luận đặc biệt bức xúc quanh câu chuyện bổ nhiệm và sử dụng những cán bộ không có đức tài…Nhận diện như vậy nhưng nhân dân vẫn không được bất mãn, vẫn phải tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng, chính quyền. Như Khương dù bị kết án, đi tù thì vẫn phải tin vào sự công bằng, anh minh của pháp luật XHCN. Được không?


Cùng ngày Khương ra toàn phúc thẩm, lại có luật sư bị bắt vì tội trốn thuế, như Điếu Cày ngày trước. Nghe quen quá. Quen với phương thức đấu tranh mà giờ đây không còn ai tin, nhưng lại nhân danh pháp luật. Thêm một bằng chứng “tự chuyển hóa, tự diễn biến” nữa Khương ơi…Sắp tới lại có “phiên tòa cuộc đời” như Khương, như Điếu Cày, Tạ Phong Tần rơi vào.  

KHỞI TỐ SỰ TUYỆT VỌNG


Mấy ngày nữa chấm dứt một năm.
Vẫn là một năm có 365 ngày cùng Ái - Ố - Hỉ - Nộ - Ai – Lạc của đời người. Nhưng năm nay bỗng có đà tăng vọt của Yêu – Ghét – Vui – Giận – Thương – Sung sướng của “lục dục thất tình” làm nên đời sống tinh thần con người. Nhiều năm qua, chưa bao giờ thần kinh con người bị thử thách với nhiều thăng trầm cảm xúc như năm vừa qua. 

Nhiều sự kiện, tình huống khiến nhiều người lo lắng, hy vọng, rồi thất vọng và tuyệt vọng. Đỉnh điểm của sự thất vọng là Hội nghị TW6. Rất nhiều người gom chút hy vọng mong manh cho “canh bạc” mà họ không được tham dự, không được biết bài, chỉ là những đồn đoán, thắc thỏm hy vọng. Vỡ òa sau cùng là sự tức giận không thể kiềm chế. Mọi sự mắng nhiếc, rủa xả của đám đông không biết trút đi đâu nên đành nhằm tai bạn bè mà đổ vào không thương tiếc. Những người đang ở trên ghế cao quyền lực “kiên nhẫn” chờ cơn Nộ của dân chúng qua đi. Đảng cộng sản thì kiên nhẫn, tự tin khẳng định sự sáng suốt của đường lối, của sự lãnh đạo như đã từng lãnh đạo trong chiến tranh. Và đảng càng tự tin hơn về lòng từ bi dành cho những khuyết điểm, tội lỗi của nhau nên không kiểm điểm, kỷ luật ai (?). Thủ tướng tươi cười ngay sau hội nghị. Nụ cười đi vào lịch sử về bài học không trưởng thành dù cỡ tuổi nào, chức vụ nào, từng trải nào. Những con người như thế chỉ lớn lên, già đi và chết, không bao giờ với tới sự trưởng thành. Đáng thương thay cả đất nước lại dưới sự “lãnh đạo sáng suốt” của họ… 

TẬN THẾ NIỀM TIN

Trái đất ban đêm nhìn từ vũ trụ
Càng gần đến ngày 21/12, càng nhiều người hay nhắc đến sự tận thế. Mình gần như không quan tâm đến chuyện này. Không tin cũng không không tin. Không xuất hiện trong ý nghĩ, vậy thôi. Nhưng mỗi lúc bạn bè đùa cợt với ngày tận thế nhiều hơn với sự hài hước chua chát, chợt thấy nôn nao…
 
Theo tài liệu cổ của nền văn minh Maya, điểm kết thúc của lịch Maya vào lúc 10 giờ ngày 21-12-2012 theo dương lịch. Vào thời khắc này, phần trung tâm của dải Ngân hà (trong đó có trái đất) sẽ tạo một đường thẳng với mặt trời và kết thúc một chu kì sống. Vậy thì cả Ngân hà, cả Trái đất cũng rơi vào thời khắc đáng nhớ.

Không biết ngày 11/8 của năm 3114 T.C.N, người Maya cổ nhìn thấy gì trong trời đất khi ấy? Cuộc sống của họ khi đó ra sao? Họ có cảm giác hạnh phúc, thanh thản như thế nào? Nhiên liệu cung cấp cho Trái đất, Loài người sống hơn 5000 năm liệu đã cạn chưa? Sự mỏi mệt, già nua, điên khùng của con người có tạo ra những năng lượng xấu khiến trái đất bị hủy diệt? 

Ừ, nếu chỉ còn vài giờ đồng hồ được quyền sống, mình sẽ ưu tiên làm gì? Sẽ nghĩ đến chuyện gì nhiều nhất, đến ai nhiều nhất? Thật khó trả lời.

Bởi mình đâu có ra đi một mình như lẽ sống, chết luân hồi? Nếu có tận thế thì tất cả đều bình đẳng tuyệt đối vì không còn có đám ma nào lớn hơn, sang trọng hơn, giàu có hơn hơn đám ma nào. Ai ở lại chôn cất cho ai mà chia bôi theo giàu nghèo nữa. Và cũng chả còn phân biệt nghĩa trang nào là của quan chức, nơi nào là dân đen, hay nơi nào dành cho kẻ thù. Biết đâu tận thế lại mở ra khả năng cho phép bắt đầu một kỷ nguyên mới từ sự san phẳng bất bình đẳng?

TUYÊN BỐ HÀNH VI TRẤN ÁP, ĐÀN ÁP THÔ BẠO VI PHẠM PHÁP LUẬT



TUYÊN BỐ

PHẢN ĐỐI HÀNH VI TRẤN ÁP THÔ BẠO VI PHẠM PHÁP LUẬT

XÂM PHẠM NGHIÊM TRỌNG QUYỀN CÔNG DÂN

Chúng tôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng, những người ký tên vào Thông báo TỔ CHỨC MÍT TINH PHẢN ĐỐI NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC được tổ chức vào ngày 9.12.2012 tại quảng trường Nhà hát Thành phố, cực lực phản đối những hành vi thô bạo vi phạm pháp luật của các lực lượng công an và chính quyền địa phương tại những Phường và Quận nơi chúng tôi cư trú và nơi tổ chức mít tinh.

Việc tổ chức mít tinh phản đối hành động gây hấn ngày càng nghiêm trọng của nhà cầm quyền Bắc Kinh, nhằm biểu thị ý chí bảo vệ chủ quyền quốc gia về lãnh thổ và lãnh hải là một việc hết sức cần thiết, đáp ứng nguyện vọng của đông đảo các tầng lớp nhân dân, nhân sĩ trí thức và thế hệ trẻ Thành phố. Đó là hành động yêu nước quang minh, chính đại. Chúng tôi đã công khai nêu rõ mục đích của cuộc mít tinh, khẩu hiệu đấu tranh, ngày giờ và địa điểm trong THÔNG BÁO ngày 7.12.2012. Thông báo này cũng đã gửi đến ông Bí thư Thành ủy, ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị chỉ đạo các ngành hữu quan hỗ trợ để cuộc mít tinh phản đối hành động gây hấn và những thủ đoạn nham hiểm của nhà cầm quyền Trung Quốc diễn ra trong trật tự, tạo thành một sức mạnh của khối đoàn kết toàn dân, hỗ trợ cho cuộc đấu tranh ngoại giao của Nhà nước.

Trong buổi tiếp chúng tôi, thay mặt cho lãnh đạo Thành phố, ông Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh Lê Minh Trí đã nghe chúng tôi trình bày rõ ràng, minh bạch lý do chúng tôi thực hiện quyền công dân đã được ghi trong Hiến pháp và đã nêu rõ trong Đề nghị của 42 nhân sĩ trí thức gửi đến lãnh đạo Thành phố ngày 27.7.2012 về việc tạo điều kiện để chúng tôi thực hiện quyền công dân, biểu tình biểu tỏ ý chí kiên quyết chống hành động gây hấn, lấn chiếm, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam. Ông Phó Chủ tịch đã hiểu rõ mục đích, nội dung, khẩu hiệu, địa điểm và ngày giờ tổ chức cuộc mít tinh và cũng đã có thái độ chia sẻ với chúng tôi.

Đáng tiếc là, thay vì hỗ trợ chúng tôi thì chính quyền lại ra sức ngăn cản để không cho cuộc mit tinh biểu thị lòng yêu nước, chống Trung Quốc xâm lược được tiến hành một cách ôn hòa và trật tự. Nhiều thủ đoạn không quang minh chính đại đã được diễn ra theo một kịch bản trấn áp được thực thi một cách thô bạo. Nghĩ rằng, tóm bắt những người đề xướng cuộc mít tinh không cho họ đến quảng trường Nhà hát Thành phố thì cuộc mít tinh sẽ tan. Hoàn toàn không phải vậy.

Diễn biến của tình hình cho thấy, nếu không có năm chúng tôi thì cuộc mít tinh vẫn diễn ra với một khí thế mạnh mẽ, biểu thị sức mạnh của đông đảo các tầng lớp nhân dân Thành phố, đặc biệt là của thanh niên và giới nhân sĩ, trí thức, không một thế lực đen tối nào ngăn cản được. Điều này cho thấy nếu vẫn cứ trấn áp, bắt bớ, đe dọa và khủng bố thì sẽ chỉ như lửa đổ thêm dầu, làm cho tình hình Thành phố mất ổn định, hình ảnh cả đất nước xấu thêm lên trước con mắt công minh của bạn bè quốc tế.

Theo kịch bản trấn áp để phá bỏ cuộc mít tinh, cả năm chúng tôi đều bị lực lượng công an, dân phòng và chính quyền địa phương nơi chúng tôi cư trú bao vây từ sáng sớm. Chỉ có Huỳnh Tấn Mẫm là thoát khỏi sự vây bắt của công an và chính quyền địa phương đến được quảng trường Nhà hát Thành phố, bốn người còn lại đều bị ngăn chặn, trong đó ba người bị ép buộc không được ra khỏi nhà, một người bị chặn bắt một cách thô bạo trên đường đi, áp tải về trụ sở Phường và đã có Tuyên bố phản đối ngay trong ngày 9.2.2012 với những dẫn chứng cụ thể.

Nhiều người khác ngoài năm chúng tôi cũng đã bị vi phạm quyền tự do công dân như ông Cao Lập, cựu tù chính trị Côn Đảo, ông Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh và nhiều người khác nữa, bị ép buộc không được ra khỏi nhà hoặc bắt phải quay về nhà khi đang đi trên đường mà không có bất cứ một văn bản pháp luật nào được công bố ngoài việc tùy tiện bắt giữ, ngăn cản, tùy tiện xông vào nhà án ngữ không cho ra khỏi nơi cư trú.

Các hành động trên đã vi phạm trắng trợn quyền công dân được ghi trong Chương V của Hiến pháp, Điều 68: “Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật”. Điều 69: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Điều 71: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm. Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật. Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân”. Điều 73: “Công dân có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở. Không ai được tự ý vào chỗ ở của người khác nếu người đó không đồng ý, trừ trường hợp được pháp luật cho phép”.

Chà đạp lên luật pháp, các hành vi thô bạo nói trên cần phải bị trừng trị và cần phải chấm dứt. Chúng tôi yêu cầu ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh kiểm tra và có giải pháp thích đáng đối với những cán bộ phạm pháp, vi phạm quyền công dân đối với chúng tôi.

Chúng tôi kêu gọi công luận trên cả nước hãy lên án hành động trấn áp người biểu tình khi họ thực hiện quyền công dân đã được ghi trong Hiến pháp để biểu tỏ lòng yêu nước, phản đối hành động của nhà cầm quyền Bắc Kinh gây hấn lấn chiếm lãnh thổ và lãnh hải thuộc chủ quyền của ta.

Kiên quyết đấu tranh chống lại hành động gây hấn và mọi thủ đoạn thâm hiểm, lừa mị của nhà cầm quyền Bắc Kinh.
Phát huy truyền thống quật cường, bất khuất của dân tộc, mỗi người Việt Nam hãy đứng lên chống lại bọn xâm lược, cảnh giác trước mưu mô của chúng.
Tổ quốc trên hết và trước hết!

TP Hồ Chí Minh ngày 10.12.2012
Huỳnh Tấn Mẫm, Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Công Giàu, Lê Hiếu Đằng

KHI ĐẤT NƯỚC KHÔNG THỂ ĐỨNG LÊN



Tản văn 
Hôm nay, khi Đất nước tôi không thể đứng lên. Thét vào mặt quân xâm lược những lời yêu nước.

Biển Đông không thể dậy “sóng Bạch Đằng” chôn thây kẻ cướp.

Tiếng sóng biển xa không còn hát những khúc tráng ca bi hùng thuở những đoàn lính Khao thề ra giữ đảo Hoàng Sa, Trường Sa không về. Những góa phụ đêm đêm nhìn ra biển ngóng chồng hết những mùa trăng thời con gái.

Biển Đông giờ ngập tràn tàu giặc, hung hăng, ngạo mạn, lớn giọng chửi càn.


Dàn trận...
Bắt biểu tình viên lên xe bus



Hôm nay, Đất nước tôi vẫn không thể đứng lên, dù một lần được thét gào “Nam quốc sơn hà nam đế cư” vào mặt quân cướp nước. 

Đất nước tôi quằn quại dưới sự thờ ơ, dối trá, ươn hèn. Những kẻ cam tâm bán Tổ quốc cho những dự án lớn nhỏ, những đồng tiền nhơ nhớp lót dưới những chiếc ghế chức quyền.

Đất nước tôi không biết đi về đâu khi tứ bề thọ địch, lòng người hoang mang, tức tưởi, phẫn uất bởi những kẻ ươn hèn, tham lam, khốn kiếp. Những kẻ đang được gọi là đồng bào nhưng dị mộng.