LƯU MANH HÓA TRÍ THỨC



TL: Thỉnh thoảng mình được đọc note của một bạn trẻ có nickname là Tiếu Bối, đâu chừng ngoài 20 tuổi. Hôm nay lại được đọc bài này. Nếu tuổi trẻ đã ưu tư những chuyện như thế này của đất nước thì VN vẫn còn hồng phúc lắm…Tự an ủi mình như vậy!

LƯU MANH HÓA TRÍ THỨC
Tượng trí thức (Thổ Nhĩ Kỳ)

Theo số liệu thống kê cho biết : Cả nước hiện có hơn 9. 000 Giáo Sư, 24.000 tiến sĩ, 101.000 thạc sĩ và 2.700.000 cử nhân đại học [1]. Một con số lý tưởng cho nền kinh tế tri thức. Việt Nam hiện nay có nhiều điều kiện để trở thành nước có nền kinh tế phát triển như: nguồn lao động trẻ, thuận tiện giao thông, có nhiều loại tài nguyên,….Tuy vậy, nước ta vẫn trong cái vòng luẩn quẩn của nghèo nàn, lạc hậu. Nguyên nhân chính là ở yếu tố con người, do đất nước chúng ta không tôn trọng giá trị con người, không tôn trọng trí thức đích thực. Yếu tố con người chưa được quan tâm thích đáng trong khi nó mới là nhân tố chính cho sự hưng thịnh/ suy yếu của 1 quốc gia.

Một xã hội bảo thủ, trọng thành tích, hám danh sĩ diện với bằng cấp thường đi đôi với sự coi thường sự tiến bộ của khoa học, kỹ thuật đương nhiên sẽ tụt hậu. Và Việt Nam đã và đang tụt hậu. Cũng theo số liệu thống kế cho biết các chuyên gia WB tính toán “Việt Nam phải mất rất lâu nữa mới đuổi kịp các nước trong khu vực Đông Nam Á: 158 hoặc cũng có thể là 175 năm với Singapore, 95 năm với Thái Lan và 51 năm với Indonesia.” [2]

Vấn đề đầu tư vào giáo dục luôn quyết định hưng, suy của một quốc gia. Nền giáo dục của Việt Nam và cả xã hội Việt Nam làm nhân tài không có đất dụng võ. Với bằng cấp tràn lan, làm người Việt ảo tưởng về mình. Mỗi năm chúng ta có rất nhiều kỹ sư, cử nhân, tiến sĩ, giáo sư mới nhưng nền kinh tế của chúng ta lẹt đẹt, èo uột, đất nước chúng ta lạc hậu. Nếu tính từ hàm Thứ trưởng trở lên, số người có trình độ tiến sĩ ở Việt Nam cao gấp 5 lần Nhật Bản [3]. Và với số lượng hùng hậu GS, TS, Ths, Cử nhân đã nêu trên, một con số lý tưởng cho nền kinh tế tri thức. Nhưng hiện vẫn đốt đuốc tìm lao động chuyên gia, thiếu hẳn những công trình khoa học - sáng tạo - sáng chế được ứng dụng vào thưc tiễn cuộc sống...Trong khi nền kinh tế sản xuất vẫn là nhân công giá rẻ, miệt mài với gia công phụ thuộc, công nghệ thì vẫn đang loay hoay ở trình... "sản xuất mì tôm".
Người Hàn Quốc họ có quyền tự hào vì họ xây dựng được những sản phẩm mang tính thương hiệu quốc tế như: Sam Sung, Huyndai. Người Nhật có thể vỗ ngực tự hào với Sony, Toyota. Sing có quyền hãnh diện về hàng xuất khẩu điện tử của mình ra khắp thế giới,…Hoàn toàn thiếu một sản phẩm Việt sánh ngang tầm các quốc gia khác trên thế giới.

Thực tế này cho thấy, chất xám Việt đang bị lãng phí. Lãng phí từ khâu đào tạo (đào tạo quá nhiều GS, TS, Ths giả và dỏm), lãng phí cả khâu sử dựng (Nhân tài thực sự chưa được tin dùng và sử dụng hợp lý và trọng dụng họ).

Người Việt, trí thức Việt, dân Việt trách móc Xã hội này đôi khi, nhưng nếu nhìn kỹ lại, thì chính họ chính chúng ta tạo nên Xã hội này. Trí thức Việt nói riêng, dân Việt nói chung nhiều lúc đôi khi có xu hướng, chờ đợi mong mỏi một vị minh quân, 1 vị lãnh đạo tài ba xuất chúng nào đấy xuất hiện để đưa lối dẫn đường họ và lãnh đạo đất nước đang tụt hậu này, nhưng họ quên rằng không ai dẵn dắt và không ai hành động tốt hơn họ tự dẫn dắt mình định hướng cho mình. Đã đến lúc cả dân tộc này và giới trí thức Việt cần nhìn thẳng và nhìn thật vào chính mình, nhìn vào thực tế và tự gánh trách nhiệm cũng như vài trò của mình để tự thoát ra cái vòng luẩn quẩn này chứ không phải một ai đó, 1 vị cứu tinh nào đó hay 1 vị minh quân còn ẩn dật đâu đó.

Nghèo, dốt, thua kém người khác chưa hẳn là cái tội. Cái tội là ở chỗ: nghèo, đói, lạc hậu, thua kém người khác nhưng lại không biết, hay biết mà không chịu thừa nhận và tệ hơn là phải phủ nhận mình nghèo bằng mọi giá vì cái sĩ, để rồi không chịu tìm tòi hướng đi, lối thoát cho mình. Và nếu chúng ta không khắc phục được sự yếu kém của đất nước, nạn nhân cũng chính là chúng ta. Chúng ta là nạn nhân của chúng ta.

Bất cứ xã hội nào, trí thức và yếu tố con người mới là yếu tố hàng đầu để đưa đất nước đi lên. Nước Mỹ phồn vinh với giấc mơ Mỹ và là miền đất Hứa của biết bao người trên thế giới, Người Hàn Quốc chấp nhận “ăn mày chất xám” ở phương tây, tinh thần Samurai của Nhật…Sao không để cho trí thức Việt được tự do trong sáng tạo, tự do trong tư tưởng, tự do trong lựa chọn của mình !? Để họ được cống hiến !?

Ở một góc độ nào đó, có thể nói và khẳng định rằng, đất nước không phát triển được như người ta là vì trí thức Việt chưa phát huy hết vai trò và sứ mệnh của mình. Và lại ở 1 góc độ nào đó, họ bị kiềm kẹp, bị cột, bị trói chặt tư duy, tư tưởng, và cả ý thức hệ, họ cũng muốn sống, muốn cống hiến lắm, muốn được hy sinh nhưng ý thức hệ, sự khác biệt trong tư duy và tư tưởng đã làm cho họ không được chọn, và họ bị cuốn vào vòng xoáy luẩn quẩn của giới trí thức Việt bao đời nay, vòng xoáy của một xã hội mà ngay cả đến trí thức cũng bị đẩy vào con đường “lưu manh hóa”, ở đó nhân phẩm của trí thức bị người khác chà đạp và tự mình chà đạp lên mà sống ,để rồi họ không kịp nhận ra họ vừa là "nạn nhân" mà còn đồng thời là "thủ phạm". Họ hành hạ nhau và dẫm đạp lên nhau mà sống:

-Một bác sĩ với mức lương èo uột, 3 đồng 3 cọc , chết đói, anh ta tìm đủ cách làm khó bệnh nhân để được nhận “lót tay”. Nhưng khi anh ta sử dụng các dịch vụ khác, anh ta lại bị làm khó lại.
-Một thương gia (doanh nhân) vì chạy theo lợi nhuận và tham đồng tiền bất chính không ngại bán rẻ lương tâm mình sản xuất ra những hàng hóa chất lượng kém, độc hại tới sức khỏe của người tiêu dùng, miễn sao lợi nhuận nhiều, xả chất thải độc hại ra môi trường, nhưng rồi chính anh ta hủy hoại môi trường chung anh ta đang sống trong đó và sẽ ra sao nếu anh ta mua phải những sản phẩm độc hại khác do người khác cũng vì tham lam mà sản xuất ra như anh ta.

-Từ Vụ sập cầu Cần Thơ, cho đến sập cầu cống, hàng loạt công trình thủy điện quốc gia công trình dân sự khác,… những kỹ sư làm việc trên công trình đó đã làm hại hoặc tiếp tay cho người khác làm hại rất nhiều người. Sẽ ra sao nếu như những kỹ sư này đứng dưới công trình của chính họ thiết kế và xây dựng?

-Một nền giáo dục thay vì dạy con người ta cách học, nó chỉ dạy con người ta cách tin và phải đặt niềm tin vào đấy, kết quả tạo ra khg phải 1 thế hệ mà nhiều thế hệ cứ bắt thế hệ nối tiếp sau cứ tiếp tục đặt niềm tin. Bởi lẽ thế hệ này tiếp tục "dẫn dắt" (chăn dắt!?) thế hệ kia.

-Một công chức, phải bỏ ra 1 khoản tiền lớn để mua chạy chức, hối lộ cho người này, cho cơ quan kia để có cái ghế, cái chức. Khi có cái ghế, cái chức rồi lại quay lưng ra cướp phá, cướp bóc , hạch sách nhũng nhiều người khác để lấy lại những thứ mà mình từng bỏ ra. Và xem điều đó là lẽ đương nhiên và cái vòng luẩn quẩn ấy cứ tiếp diễn!

-Một nhà báo, nhà văn, người cầm bút vì lợi ích cá nhân riêng, có thể nhẫn tâm bẻ cong ngoài bút, viết láo và viết liều để nhận được những đồng tiền bẩn tưởng chừng như chỉ làm tổn hại tới người đọc nói riêng và nền văn báo chí văn hóa nước nhà nói chung nhưng anh ta cũng đang tự biến mình thành trò bỉ ổi và lố bịch trong mắt người đọc, vì người đọc bây giờ đủ thông minh để nhận biết đâu đúng, đâu sai. Bởi trước khi hốt bùn để ném vào mặt người khác, thì bàn tay anh ta cũng đã lấm bùn trước rồi…

Và cứ thế, mỗi người trong xã hội cứ tự hại mình và hại người khác. Có thể nói trí thức Việt Nam nói riêng và người Việt nói chung vừa tự hại mình và hại người, nạn nhân của nhau, nạn nhân của định hướng xã hội, nạn nhân của sự lãnh đạo và dẫn dắt tồi tệ.

Trong một xã hội, khi "sự thật" bị bóp méo, bị bẻ cong Trí thức Việt từ chỗ "người sáng" cũng trở thành “người mù”, người thẳng cũng thành “còng lưng”. Hoặc im lặng, cúi đầu chấp nhận để mà sống yên ổn thay vì cất tiếng nói phản kháng rồi bị vùi dập.

Với mức giá, mức lương hiện tại, Xã hội còn nhiều trí thức không sống được vói mức lương thực của mình. Người lao động trí thức bị bần cùng hóa và bị đẩy đến chỗ không còn có thể nghĩ gì khác ngoài việc làm sao kiếm cho đủ tiền để sống. Đây chính là một trong những lý do làm nên sự tha hóa, biến chất của giới lao động trí thức, thay vì đầu tư vào nghiên cứu, nâng cao chuyên môn tay nghề, phát minh ra cái này, khám phá ra cái kia họ lao đầu vào kiếm tiền kiếm sống, làm sao phải sống được cái đã. Chính điều này dẫn họ tới kết quả làm nhiều việc trái nghề, trái lương tâm, trái đạo đức xã hội...
Mua quan, bán chức, mua vị trí công tác diễn ra đều đặn trong giới lao động trí thức trong Xã hội để rồi khi lên nắm quyền thì Vua quan thi nhau chia chác, nhũng nhĩu, quan liêu, thằng lên sau thì dốt hơn nhưng lưu manh, khốn nạn hơn thằng trước. Khốn khổ cho một xã hội!

Chưa dừng lại ở đó, Giới lao động trí óc ở Việt Nam không những bị bần cùng hóa về đời sống vật chất, mà còn bị bần cùng hóa hay tự bần cùng hóa cả về tư duy đời sống tinh thần khác. Hiện tượng này đang thành ra phổ biến : những người, lẽ ra , phải làm việc với sách vở lại rất ít đọc sách, không quan tâm đến các vấn đề xã hội. Họ tự phủ nhận vai trò và trách nhiệm xã hội của họ. Hoặc học nhiều đọc nhiều, có bằng này bằng nọ chỉ để tự hào, để khoe khoang, để lên lớp nhau, để mơn trớn nhau vì cái tính sĩ diện hảo. Và cách người Nga đáp trả: Mày giỏi (giáo dục cao, học giỏi...) sao mày không giàu (sao mày không thể bán chút kiến thức để kiếm tí tiền tiêu cho sang trọng). Có lẽ câu nói đó hơi sống sượng. Nó hơi chợ búa. Nhưng nó chỉ ra một thứ rất đáng nghĩ rằng: nếu như kiến thức của bạn không mang lại giá trị cho chính bản thân bạn thì bạn cần kiến thức đó làm gì. Để trang trí hả? Để khoe mẽ hả? Nói thẳng ra, nó hơi chợ búa, nhưng đấy là cách nghĩ của một con buôn chứ không phải 1 trí thức.

Mặt khác, một số đông trí thức và tự nhận mình là trí thức lại cố định, cột chặt và để người khác cột, trói chặt tư duy và suy nghĩ của mình bằng những định kiến có sẵn, những quan điểm tâm lý đám đông và những quy luật bất thành văn khác về tư duy và quan điểm của họ . Điều này dẫn đến họ không tự do tư duy, không có tính bức phá không có khả năng phán xét đâu đúng đâu sai, họ chỉ biết nghe, biết chấp nhận những điều từ người khác mớm cho, từ trên đưa xuống không cần phán xét coi nó đúng hay sai, lợi hại ra sao. Sự bần cùng hóa tinh thần là một trong những nguyên nhân khiến giới lao động trí óc ở đây đánh mất sức mạnh, đánh mất khả năng phân biệt đúng sai, phải trái, và khiến họ có thể vi phạm các chuẩn mực đạo đức mà vẫn cảm thấy yên ổn lương tâm. Họ tìm sự yên ổn bằng cách sử dụng các lý lẽ mang tính ngụy biện để bào chữa hoặc hợp pháp hóa cho sự vi phạm đạo đức hay sự vi phạm pháp luật. Họ đã dùng cái sai này để ngụy biện bao che, phủ lấp cái sai khác, trong khi những giải pháp đúng đắn, khoa học đã không được lựa chọn.

Chính sự bần cùng và tự bần cùng hóa về tư duy, đạo đức và tinh thần, đời sống, trí tuệ đã khiến cho trí thức Việt Nam bị tha hóa nhiều mặt, mất cả năng lực làm việc trong lĩnh vực chuyên môn của mình, mất luôn cả bản lĩnh văn hóa, cả ý thức về sự đúng sai, cả phẩm chất đạo đức công dân. Để tự giữ cho mình trong sạch, chuẩn mực còn khó, nói chi đến chuyện dám đứng lên bảo vệ công lý, bảo vệ sự thật ! Chính vì thế nhiều người còn chút lương tri họ chấp nhận cắn răng chiệu đựng và thõa hiệp với cái ác và cái xấu để yên ổn mà sống.

Họ dối trá, tiếp tay cho sự dối trá, họ lừa lọc, tiếp tay cho sự lừa lọc, họ sĩ diện và tiếp tay cho sự sĩ diện. Tất cả nó làm nên dung mạo của nền trí thức bị “lưu manh hóa”.

Đất nước này đã phải trả cái giá quá đắt cho tệ nạn “lưu manh hóa trí thức” này rồi, bây giờ đã đến lúc chúng ta phải biết tự đứng dậy, dám nhìn thẳng, nhìn thật vào sự thật, nhìn vào thực tế,… tự bản thân mình thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy, đừng tự hại mình và hại người nữa.

[1] Số liệu Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn (ĐH New South Wales, Úc) đưa ra.

[2] Tính toán của các chuyên gia dựa trên báo cáo của WB năm 2007

[3]Theo TS Nguyễn Khắc Hùng, nguyên Chuyên viên Đối ngoại, Học viện Hành chính Quốc Gia.

OH, 30/12/2012

38 nhận xét:

  1. ĐẠI BỐI : Bài viết này rất chí lý. Đại Bối phục TIỂU BỐI.
    Nguyên nhân chính nằm ở đây : Mục tiêu trong khẩu hiệu của đảng cộng sản đông dương năm 1930 và đảng lao động việt nam năm 1951 là tiêu diệt trí thức : TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ. Do vậy, chế độ ta ưu việt gấp tỉ lần chế độ tư bản hoàn toàn không có trí thức vì trí thức đã bị đảng ta tiêu diệt sạch. Nên TIỂU BỐI nói chế độ ta có thứ trí thức lưu manh là chưa đúng đâu à nha.

    Trả lờiXóa
  2. Nói nàm chi cho mệt
    Thấy đã quá đủ rùi
    Đất nước đang loạn chẩn
    Thời đểu cáng lên ngôi
    Lòng tốt thành xa xỉ
    Gian trá bỗng gặp thời
    Trí thức mà đạo đức
    Khéo mà lại chết toi!

    Trả lờiXóa
  3. Bài viết còn thiếu một nửa vế: Đấy là Trí thức hóa đội ngũ lưu manh cơ. cái này là tiền đề cho cái kia. he he

    Trả lờiXóa
  4. Thùy Linh, Bạn có phải là trí thức không?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngoài trình độ học vấn ra, phải xem người đó có tinh thần phản biện xã hội, vì lợi ích của đất nước hay không? nếu có là trí thức.
      Vũ Xuân Tửu

      Xóa
    2. Kiên Sa Pa - Mình cố gắng đi theo con đường của mọt trí thức có phẩm giá bạn ạ.
      Cám ơn bạn.
      Cám ơn anh Vũ Xuân Tửu.

      Xóa
    3. Việt Nam hiện nay cũng có thứ có thể tự hòa với nhân dân cả thế giới là có sản phẩm ĐẶC HƯU: Nghị quyết của ĐCS!
      Loa Loa Loa!!!! Quốc gia nào muốn có Nghị quyết hay hãy đến học VN

      Xóa
  5. Không phải là hồng phúc đâu .

    Đây là một tiếng kêu tuyệt vọng vì nó ngập lên tới mũi .

    Thật ra, trí thức lưu manh không sợ bằng trí thức không biết mình lưu manh, hoặc đang ủng hộ và biện hộ một thứ lưu manh nhưng cứ tưởng mình là chánh nghĩa sáng ngời á . Nhất là những người có học chút ít thiền với những ông thầy dùi luôn luôn lấm lét ngó trước ngó sau . Họ rất đáng kinh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, vì còn những người trẻ tuổi ưu tư thế này thì ấm lòng lắm ạ.

      Xóa
  6. Tôi lại cho rằng, mấy anh hãnh tiến đang ưỡn ngực xưng danh trí thức hôm nay đang lưu manh hóa, thực ra là thế hệ thứ 2, thứ 3 của mấy ông nông dân lưu manh hóa từ thời cải cách ruộng đất từ hồi hòa bình lập lại, mà ra cả.

    Bởi mấy thứ lý luận kiểu Trần Đăng Thanh, Nguyễn Thế Kỷ, thái thú ngân hàng Nguyễn Văn Bình, Đinh La làng và tương tự đã lộ rõ điều đó.

    Buồn thay cho đất nước bây giờ, ra đường gặp tiến sĩ, phó giáo sư... đông như quân Nguyên mà chả có mấy mống xứng đáng với chức phận, danh xưng đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cũng có thể có cách nghĩ ngược lại: những người lưu manh tự nhận trí thức, vỗ ngực là trí thức... Tất phải kể những người bạn điểm danh chăng?

      Xóa
  7. Tự nhiên nghĩ : người ta đem giới trí thức ra lưu manh hóa, hay gắng nhồi nhét trí thức vào đám lưu manh, suy cho cùng đều nhằm đạt mục đích tạo ra lớp tay chân đắc lực phục vụ cho mình. Trí thức mà lưu manh thì lương tri bần cùng, lưu manh mà thêm trí thức thì chất hiểm ác trở nên tinh vi đến tận cùng... Nhưng chắc chắn một điều là chủ trương trộn lộn trí thức-lưu manh như thế chỉ có thể xuất phát từ những cái đầu đại lưu manh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cả hai Ảo Vọng ạ. Để đạt mục đích còn gì họ không làm?

      Xóa
  8. Nhận xét ban đầu

    Trước khi (muốn) có „nhận xét“ thì phải đọc để nắm „sợi chỉ đỏ xuyên suốt toàn bài“ theo quy trình „học đọc - học viết“ bắt đầu từ khi đi trường. Nhận xét đầu tiên sau khi đọc (3-4 lần) là tác giả viết khá chuẩn và lý giải rất rốt ráo vấn đề „Trí thức Việt Nam bị lưu manh hóa“.

    Bài có 3 phần chính:
    1: Bức tranh đáng thất vọng của xã hội Việt Nam với „Nguyên nhân chính là ở yếu tố con người, do đất nước chúng ta không tôn trọng giá trị con người, không tôn trọng trí thức đích thực. Yếu tố con người chưa được quan tâm thích đáng trong khi nó mới là nhân tố chính cho sự hưng thịnh/ suy yếu của 1 quốc gia.
    2: Nền giáo dục sai hỏng của Việt Nam và cả xã hội Việt Nam „làm nhân tài không có đất dụng võ“; Nhưng „ đã đến lúc cả dân tộc này và giới trí thức Việt („nhân tài“ và „người trí thức“ có một số khác biệt) cần nhìn thẳng và nhìn thật vào chính mình, nhìn vào thực tế và tự gánh trách nhiệm cũng như vài trò của mình để tự thoát ra cái vòng luẩn quẩn này chứ không phải một ai đó, 1 vị cứu tinh nào đó hay 1 vị minh quân còn ẩn dật đâu đó. Nghèo, dốt, thua kém người khác chưa hẳn là cái tội. Cái tội là ở chỗ: nghèo, đói, lạc hậu, thua kém người khác nhưng lại không biết, hay biết mà không chịu thừa nhận và tệ hơn là phải phủ nhận mình nghèo bằng mọi giá vì cái sĩ, để rồi không chịu tìm tòi hướng đi, lối thoát cho mình.
    3: Nền chính trị là nguyên nhân làm cho „’sự thật’ bị bóp méo, bị bẻ cong Trí thức Việt từ chỗ "người sáng" cũng trở thành “người mù”, người thẳng cũng thành “còng lưng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nền chính trị lưu manh không thể truyền nọc độc lưu manh của nó ra ngoài nếu không có các "cộng sự viên" đắc lực và những kẻ biện hộ cho nó . Chính những "cộng sự viên" bẻ cong lưng của những người thẳng, những kẻ biện hộ chọc mù mắt người sáng .

      Lấy ví dụ về Nhân Văn-Giai Phẩm, mới đầu tôi chỉ để ý tới họ vì giọng văn khác lạ so với những gì được/bị nhồi nhét trong sách giáo khoa, nhưng càng để ý tôi càng kinh ngạc . Kinh ngạc vì thật sự nhóm NV-GP chỉ gồm một số rất ít những cá nhân, nhưng lượng người đánh NV-GP thì quả là một con số khủng, bao gồm tất cả những cây đại thụ của nghệ thuật miền Bắc và ở nhiều ngành nghề khác nhau .

      Và tôi chợt nhận ra nền chính trị lưu manh sống tốt và tác oai tác quái cho tới tận ngày nay là nhờ những người còn tin vào nó, biện hộ cho nó và bảo vệ nó bằng tư duy ngắn củn của mình như bác Văn Đức nhà ta.

      Xóa
    2. Cám ơn bác đã đọc ý kiến ngắn của tôi và cho nhận xét.
      Thân mến.

      Xóa
  9. trí thức bị "lưu manh hóa" thì không còn là trí thức !có thể gọi đó là "lưu manh có bằng cấp" !

    Trả lờiXóa
  10. Giáo sư, tiến sĩ cả bầy, nhưng trí thức được mấy người?
    Từ ngàn xưa các cụ ta đã có câu: Một người lo bằng 1 kho người làm.
    Bây giờ thì các vị giáo sư, tiến sĩ giấy chỉ lo cho mình, có cái danh nào trao tặng thì họ tranh nhau nhận mà không cần biết đến liêm sỉ.
    Tướng tá quân đội cũng đua nhau lên giọng chính trị mà không lo phận sự của con nhà binh.
    Các trường Đại học dân lập mọc lên như nấm - thực chất là cái nơi bán chữ, bán bằng cấp.Buồn thay!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1. Cái gì cũng có thể bán/mua được.
      2. Cái gì không thể bán/mua được thì xem lại điều 1.
      Hehe...

      Xóa
  11. Người xưa nói quá hay:
    "DANH CHÍNH NGÔN MỚI THUẬN"
    Nay danh đã không còn
    Trách chi đời lộn xộn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mất tính chính danh từ lâu nên ra nông nỗi này ạ...

      Xóa
  12. Nhìn nhận „người trí thức“
    (Ý kiến thứ 2; cũng muốn bàn thêm: Giáo dục Việt Nam chưa làm hết chức năng là môi trường nuôi dưỡng „trí thức“)

    *
    Để bàn thảo kỹ về bài viết, cần xác định những từ khóa như „(người) trí thức“, „lưu manh“. Điều đó cũng cần thiết khi đặt vấn đề xem xét „ai là người trí thức“.
    Đề tài này rộng, đã được bàn thảo nhiều; nhưng chắc chắn không bao giờ đóng lại.

    *
    Tôi cho phép mình tạo một định nghĩa để làm cơ sở suy nghĩ, biện giải và trao đổi:
    Người trí thức là người lấy công việc chính của cuộc đời mình như đóng góp cho cuộc sống là „tri và thức“; Nội dung công việc cụ thế là tích góp, phát triển và truyền trao TRI THỨC.
    Nếu coi nhìn nhận trên đây là hợp lý thì các NHÀ VĂN cũng là thành phần của đội ngũ TRÍ THỨC. Theo „nội dung công việc“ thì nền giáo dục Việt Nam chỉ làm được 1 việc của chức năng „môi trường nuôi đưỡng trí thức“ là dạy học trò biết đọc và biết viết là cộng cụ tối thiểu để TÍCH GÓP tri thức; 2 việc quan trọng và quyết định khác (PHÁT TRIỂN và TRUYỀN TRAO) hoàn toàn thiếu vắng.

    [Xin lỗi chưa trình bày được chi tiết hơn vì thời gian eo hẹp.
    [Thân mến.]

    Trả lờiXóa
  13. Hành động „tri, thức“
    (Ý kiến thứ 3; Thân mến trao đổi cùng bạn Tiểu Bối)

    Hai thành phần ở dạng động từ „tri“ và „thức“ là các quá trình cơ bản và nối tiếp, thuộc về con người nói chung; Có thể nhận ra qua trình bày của nhiều giáo thuyết. „Tri“ là nhận biết, „thức“ là hiểu rõ.
    Đạo Phật có mục đích tìm con đường giải thoát qua việc nhìn nhận bản chất chân thật các hiện tượng và quá trình. Khởi đầu con đường này cũng từ cảm nhận của chủ thể (con người) thông qua 6 giác quan (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân/da, ý) – Đó là quá trình TRI. Để đi sâu vào bản chất sự vật và sự việc, chủ thể (con người đi tìm chân lý) phải qua quá trình phân tích, tổng hợp, so sánh, loại bỏ những điều không thuộc về bản chất để thu được cái „cốt lõi“ nhất. Đạo Phật có (1) phương pháp gọi là „thiền định“ với quy trình „Giới - Định - Tuệ/Huệ“. Nhìn sơ lược thì phương pháp này như một „thuật“ bí tàng; Thực ra có thể coi như quá trình diễn dịch logik diễn ra trong bộ não mà „giới“ (cấm, loại tạp nhiễu) và „định“ như „cơ sở hạ tầng“ của chủ thể. Kết quả cần đạt tới của quá trình này là THỨC: Biết rõ bản chất của „vạn pháp“, nắm được „cái đầu của con rắn“.
    Thế là, cơ sở quyết định cho „tri thức“ của con người là CÁ NHÂN CON NGƯỜI có bộ não bình đẳng với trọng lượng không hơn, không kém nhau là ca. một-ký-tư! Nhìn nhận như thế thì thấy rất thích đáng và cần thiết chỉ ra (khẳng định) vấn nạn chính là „nước ta vẫn trong cái vòng luẩn quẩn của nghèo nàn, lạc hậu. Nguyên nhân chính là ở yếu tố con người, do đất nước chúng ta không tôn trọng giá trị con người, không tôn trọng trí thức đích thực. Yếu tố con người chưa được quan tâm thích đáng trong khi nó mới là nhân tố chính cho sự hưng thịnh/ suy yếu của 1 quốc gia.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Anh VĐ, nhiều người có rất nhiều Tri và mãi không Thức nổi ạ...

      Xóa
  14. Chi oi may ngay nay em thay moi noi ban tan nhieu ve ong NGUYEN BA THANH nen em thay an long vi o BA DINH bay gio se co nguoi dam noi dam lam thi dan minh con co tia hi vong Chi nhi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ, vì thất vọng nhiều nên người dân bấu víu vào những gì có thể bấu víu. Hy vọng ông Thanh không làm chúng ta thất vọng, dù kỳ vọng là không nên...

      Xóa
  15. „Trí thức“ và „Lưu manh“
    Câu nói dân gian (Folklore): Lưu manh giả danh trí thức.

    Có hai ý xin được trình bày trước:
    + Đang định đi đến phần kết của „thu hoạch“ này là lạm bàn về „Định kiến và Chấp ngã“ thì nhìn lại bài chủ bỗng muốn quay lại 2 khái niệm chủ chốt là „lưu manh“ và „trí thức“. Câu nói dân gian dẫn trên có từ bao giờ, xin dành cho các chuyên gia ngôn ngữ học; nhưng nhớ lại thì được nghe cách nay cũng khoảng 15-20 năm. Có thhể nhận ra từ đây rằng „lưu manh“ và „trí thức“ khác nhau về bản chất và chỉ có 1 chiều là „lưu manh giả danh trí thức“ (để lừa gạt và mưu lợi) chứ không thể xảy ra trường hợp „trí thức đóng vai lưu manh“.
    Do nhu cầu học hỏi mà phải tìm hiểu quá trình và cơ chế thu nhận và xử lý „tri thức“, cho nên có thể tạm coi là hiểu được phần nào khái niệm „trí thức“. Về „lưu manh“ có lẽ gần khái niệm „đểu cáng“ đã được chuyên gia khảo biện, bản thân cũng không … „thạo“ nên không dám đi sâu thêm; Vậy tạm bàn „trí thức“ và „không trí thức“.
    + Trong việc HỌC thì NGHE là quan trọng (bước thu nhận tri thức, như đã trình bày). Do đó tôi thường đợi ý kiến trao đổi sau khi gửi phản hồi, trước khi tiếp tục. Phần trình bày sau đây cốt để liền mạch, xin được thông cảm như thế. [Cũng đã nghĩ đến, mà nay mới viết ra để chia sẻ ... cho vui : Ham địa vị, ham vàng bạc thì (có thể) giàu, / Càng ham phản biện, càng đau đầu/lòng mình!]

    *
    Từ việc xác định „nội dung công việc cụ thể (của người trí thức) là tích góp, phát triển và truyền trao tri thức“ có thể khẳng định sau khi tích góp một số tri thức chuyên ngành nhất định và qua giám định thì một người có thể đạt được một bằng cấp hàm lâm nào đó và có thể được coi như thành viên của „giới trí thức“. Tuy nhiên, người được mang danh „trí thức“ đó vẫn phải làm tiếp cả 3 phần công việc vì đó là „sự nghiệp một đời người“. Một kỹ sư hay một cử nhân, sau khi tốt nghiệp cao đẳng hay đại học mà làm công việc chuyên môn hoặc tham gia giảng dạy (truyền trao tri thức) thì chỉ ở địa vị công chức làm thuê mưu sinh, kiếm sống; Nếu người này không có hứng thú hay khả năng „phát triển tri thức“ chuyên môn hay đại cương qua tổng kết, tổng hợp, đánh giá, ... để nâng nhận thức lên nấc mới, cao hơn, thì không còn mang vai trò và giá trị „NGƯỜI TRÍ THỨC“ nữa.
    Người làm chính trị (cũng là chuyên môn như nhiều chuyên ngành khác) và văn hóa, nếu nói và viết chỉ nhằm giữ cho mình vị trí để kiếm tiền trong hiện tại hoặc sau này có „sổ hưu“ thì cũng không ngoài việc „mưu sinh“; Nếu bất chấp những điều đạo lý và đạo đức thông thường để „mưu sinh“ cho bằng được thì, thí dụ, một nhà văn sẽ mang nhãn hiệu (bản quyền) là „BỒI BÚT ©“.
    Tôi không biết chắc khái niệm „BỒI BÚT“ có phải là „LƯU MANH“ không nên chưa dám đi xa trong suy luận. Nếu trường hợp này là khả dĩ thì cũng có thể hiểu thêm thế nào là công việc / công tác „LƯU MANH HÓA“ người trí thức.

    Hy vọng được trao đổi và học hỏi thêm.
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thấy kẻ cơ hội còn đáng sợ hơn lưu manh vì lư manh dễ nhìn tỏ mặt. Còn cơ hội ngụy danh, ẩn danh nhiều lắm ạ, khó tìm, khó thấy, mà tìm được thì họ dễ lẩn trốn, đáo danh...
      Cám ơn anh.

      Xóa
  16. Gs,Ts, Ths giấy và phần lớn là Gs,Ts triết hoc, chính trị, xây dựng đảng...nên khoa học và kinh tế cứ èo uột mãi!Nhiều người cố gắng dán más "hữu danh vô thực" bằng tiền để thăng quan tiến chức nhằm đục khoét công quỹ quốc gia! Ôi trí thức thời nay !!!!

    Trả lờiXóa
  17. Tự nhiên nhớ đến các khóa tu học và những đạo hữu một thời. Tìm được bài hay; Muốn gửi đạo hữu Trang chủ đọc cho vui.
    Thân mến.

    LƯỢC SỬ CUỘC ĐỜI ĐỨC PHẬT THÍCH CA MÂU NI
    (623 trước TL - 543 trước TL)

    Cách đây hơn 2500 năm, ở vùng Hy mã lạp sơn, phía Bắc Ấn độ, có một bộ tộc nhỏ tên Thích-ca, sống yên bình dưới sự trị vì của vua Tịnh-phạn minh quân và hoàng hậu Ma-da nhân từ. Một hôm, hoàng hậu nằm mộng thấy một con voi sáu ngà từ trên hư không lẩn vào bên hông phải của bà, ít lâu sau bà thọ thai. Trên đường về quê sanh nở, ngang qua vườn Lâm-tỳ-ni, vào ngày rằm tháng 4 năm 623 trước Tây lịch, gần thành Ca-tì-la-vệ, hoàng hậu đã hạ sanh thái tử Tất-đạt-đa. Thái tử bước 7 bước trên hoa sen, tay chỉ trời, tay chỉ đất nói:
    Thiên thượng thiên hạ
    Duy ngã độc tôn.

    Ngày Thái Tử đản sanh là ngày hội lớn của toàn vương quốc. Mọi người kéo về kinh thành chúc tụng. Trong đó, có một vị đạo sư già tên là A-tư-đà cũng đến thăm và xem tướng Thái tử. Ngay khi nhìn thấy Thái tử, ông liền kính cẩn sụp lạy, tiên đoán tương lai Thái tử sẽ xuất gia tu hành, thành bậc Chánh đẳng giác, độ thoát chúng sanh.

    Một hôm, thái tử và người hầu Xa-nặc dạo chơi ở 4 cửa thành. Tận mắt chứng kiến cảnh người già, bịnh và chết, Thái tử vô cùng xót thương. Hình ảnh thoát tục của người xuất gia đã khiến thái tử quyết chí xuất gia, tìm đường học đạo, độ thoát chúng sanh. Nửa đêm hôm ấy, sau khi đến nhìn vợ con lần cuối, thái tử lên ngựa Kiền-trắc cùng Xa-nặc vượt thành vào lúc. Sau khi vượt qua sông A-no-ma, thái tử xuống ngựa, cạo bỏ râu tóc, giao lại trang phục và đồ trang sức cho Xa-nặc bảo Xa-nặc hãy trở về. Kể từ đó, thái tử bắt đầu cuộc sống của kẻ xuất gia không nhà. Năm ấy thái tử tròn 29 tuổi.
    Trên bước đường tìm đạo, Ngài theo học với 2 bậc đạo sư nổi tiếng thời bấy giờ là A-la-lã và Uất-đầu-lam-phất. Ngài nhận ra rằng những cấp thiền mà Ngài đạt được không đưa đến giác ngộ và giải thoát. Thế là, Ngài quyết định vào rừng sâu tu hành khổ hạnh cùng với 5 anh em Kiều-trần-như. Ngài tu hành ép xác như thế ròng rã 6 năm, thân thể tiều tụy, chỉ còn da bọc xương mà vẫn không tìm ra được con đường giải thoát sanh tử. Nhân khi nghe trời Đế-thích nói về cách lên dây đàn, Ngài chợt tỉnh ngộ, từ bỏ khổ hạnh và thực hành trung đạo. Thấy vậy, 5 anh em Kiều-trần-như thất vọng, rời bỏ Ngài.
    Còn lại một mình, sau khi thọ nhận bát sữa cúng dường của một mục nữ, Ngài xuống sông Ni-liên-thuyền tắm rửa và đến dưới gốc cây bồ-đề ngồi thiền. Ngài thề sẽ không đứng dậy nếu không đạt được giác ngộ giải thoát. Và Ngài đã ngồi im bất động như vậy suốt 49 ngày đêm. Ma vương sợ thái tử đắc đạo nên đã dắt binh tướng đến bao vây và tấn công Ngài. Nhưng bọn chúng đành thảm bại trước định lực kiên cố như kim cương của Ngài. Và cuối cùng, vào ngày rằm tháng 4 Âm lịch năm 588 trước tây lịch, vào lúc bình minh khi sao Mai vừa mọc, Ngài phá tan được màn vô minh, giác ngộ Tứ đế, chứng đạt Tam minh, chứng quả Vô thượng chánh đẳng chánh giác và thành Phật hiệu là Thích-ca Mâu-ni Thế tôn.
    Sau khi giác ngộ, đức Phật ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây Bồ đề. Ngài ngần ngại chưa muốn truyền pháp vì nghĩ giáo pháp của Ngài rất cao siêu, chúng sanh si mê không thể lãnh hội được, cho đến khi Phạm thiên Sahampati hiện thân khuyến thỉnh đôi lần, Phật mới nhận lời mở cánh cửa bất tử cho tất cả chúng sanh. Ngài đến Lộc Uyển chuyển pháp luân đầu tiên, độ 5 anh em Kiều-trần-như. Cũng kể từ đó, công cuộc hoằng pháp độ sanh của Ngài bắt đầu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tớ mà là Ma Vương tớ giết sạch hết mọi người trong vòng bán kính 100 km, sau đó quẳng Thái tử vào ngục thất dưới giếng sâu 10 km, vu cáo bằng 2 bao cao su xài rồi . Vất chìa khóa đi, đổ xi măng lấp giếng, đổ bê tông, làm nắp bằng thép dày niềng lên .

      Sau đó, đưa sách Mác cho mấy ông sư quốc doanh để họ viết thành những bài luận như "Thiền và chủ nghĩa Mác", "Phật pháp và Xã hội chủ nghĩa", "Xây dựng Phật giáo gắn liền với xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa", "Lê Nin và Thiền trong chuyên chính vô sản", "Cẩm nang Thiền cho cán bộ phụ trách trại phục hồi nhân phẩm", "Thế giới người hiền: Thái tử Sĩ Đạt Ta, Bác Hồ và Stalin", "Phật pháp và Cải Cách Ruộng Đất: Một kết hợp nhuần nhuyễn" ...

      Đứa nào không theo cứ đổ riệt là bọn hãy còn tham sân si, bọn đeo đuổi hận thù, bọn mang nặng quá khứ không theo lẽ bao dung của nhà Phật ... còn mở miệng chống phá thì bắt bỏ tù . Hết thời dao găm rồi, thời này là thời của (giáo) Mác và (lưỡi) Lê

      Xóa
  18. Sám quy mạng

    [Người dẫn bản điện tử đã bỏ dấu lại và nhấn mạnh những nơi giầu ý vị.
    Cẩn bút.]


    Quy mạng mười phương Vô Thượng Giác,
    Pháp mầu vi diệu đã tuyên dương;
    Thánh tăng bốn quả ba thừa độ,
    Duỗi cánh tay vàng nguyện xót thương.

    Ngược dòng chân tính từ lâu,
    Chúng con trôi nổi biển sầu sông mê;
    Thấy đâu lối thoát đường về,
    Bập bềnh sóng nước chưa hề đoái lui.
    Nguyên nhân hữu lậu gây rồi,
    Bao nhiêu nghiệp chướng lâu đời tạo ra;
    Biết đâu nẻo chính đường tà,
    Oan khiên nghiệp báo thật là nặng sâu.

    Nay con khẩn thiết cúi đầu,
    Phơi bày sám hối cần cầu Hồng ân.
    Chí thành cầu đấng Năng Nhân,
    Từ bi cứu vớt trầm luân mọi loài;
    Nguyện cùng thiện hữu ra khơi,
    Tìm lên bờ giác lìa nơi não phiền.

    Kiếp này xin nguyện xây thêm,
    Cao tòa phúc đức vững nền đạo tâm;
    Chờ mong đạo nghiệp vun trồng,
    Từ bi, trí tuệ nẩy mầm tốt tươi.
    Kiếp sau xin được làm người,
    Sinh ra gặp pháp sống đời chân tu.
    Dắt dìu nhờ bậc minh sư,
    Nương vào chính tín hạnh từ xuất gia;
    Sáu căn ba nghiệp thuần hòa,
    Không vương tục lụy theo đà thế nhân.

    Một lòng tấn đạo nghiêm thân,
    Giữ gìn phạm hạnh nghiệp trần lánh xa;
    Oai nghi phong độ chói lòa,
    Lòng từ hộ mạng trước là vị sinh.
    Lại thêm đầy đủ duyên lành,
    Bao nhiêu tai nạn biến thành hư không;
    Bồ Ðề nguyện kết một lòng,
    Ðài sen Bát Nhã Chân Không hiện tiền.
    Nhờ công tu tập tinh chuyên,
    Ðại Thừa liễu ngộ chứng truyền chân tâm;
    Thoát ngoài kiếp hải trầm luân,
    Hoằng khai lục độ hạnh môn cứu người.
    Ðạo tràng dựng khắp nơi nơi,
    Lưới nghi phá hết trong ngoài sạch không.
    Tà ma hàng phục đến cùng,
    Truyền đăng Phật pháp nối dòng vô chung;

    Vâng làm Phật sự mười phương,
    Không vì lao nhọc, nản lòng tinh chuyên.
    Bao nhiêu diệu pháp thâm huyền,
    Thảy đều thực hiện siêu nhiên độ mình;
    Rồi đem phúc tuệ độ sinh,
    Chứng nên Phật quả, hoàn thành Pháp thân.
    Tùy cơ ứng biến cõi trần,
    Phân thân vô số độ dần chúng sinh;
    Nước Từ rưới khắp nhân thiên,
    Mênh mông biển Hạnh lời nguyền độ tha.

    Khắp hòa thế giới gần xa,
    Diễn dương diệu pháp, trước là độ sinh;
    Những nơi khổ thú trầm luân,
    Hào quang chiếu diệu hiện thân tốt lành.
    Chỉ cần thấy dạng nghe danh,
    Muôn loài thoát khỏi ngục hình đớn đau.
    Phát lời nguyện ước cao sâu,
    Muôn nghìn khổ địa thảy đều tiêu tan.
    Bao nhiêu nghiệp trái hàm oan;
    Bao nhiêu đau khổ trong hàng súc sinh,
    Ðều nhờ thần lực oai linh,
    Sương tan núi biếc bình minh rạng ngời.

    Thuốc thang cứu cấp cho đời,
    Áo cơm cứu giúp cho người bần dân;
    Bao nhiêu lợi ích hưng sùng,
    An vui thực hiện trong vòng trầm luân.
    Bao nhiêu quyến thuộc thân oan,
    Cũng nguyền vượt biển trần gian nổi chìm;
    Xa lìa ái nhiễm liên miên,
    Ðoạn trừ những mối phược triền thân tâm.
    Vun trồng đạo nghiệp thiện nhân,
    Cùng bao loài khác pháp thân hướng về.


    Hư không dù có chuyển di,
    Nguyện con muôn kiếp không hề lung lay;
    Nguyện cầu vạn pháp xưa nay,
    Hoàn thành trí nghiệp vững cây Bồ Ðề.

    Trả lờiXóa
  19. Tôi chả cần HUNDAI-SONY Như Hàn hay Nhật chỉ những cái như Ca trù hay Hạ Long là khoái lắm rồi . hehe !

    Trả lờiXóa
  20. Nhìn xung quanh thấy Rõ mồn một: Chế độ này Bần cùng hóa Trí thức, từ đó Lưu manh hóa Trí thức!
    Nếu Tiểu Bối mới chỉ khoảng 20 tuổi thì thật xuất sắc. Đất Nước ta còn có hy vọng.

    Trả lờiXóa
  21. Tôi xin mạo muội góp vui với diến đàn vài chuyện góp nhặt đây!
    Chuyện tiếu lâm hay nhất thời Liên Xô
    do báo The Times (Anh) bình chọn nhân kỉ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga

    Giải đặc biệt: TBT Liên Xô M. Brêgiơ nhép sang thăm Mỹ. Sau ngày làm việc, TBT LX Cùng TT Mỹ - Nichxơn đi dạo bên bờ sông Pô tô mac đàm đạo về tương lai của XH loài người. Bất ngờ, một tốp cướp chạy theo chĩa súng vào hai nguyên thủ đòi tiền mãi lộ.
    Nichxơn quát: Biến ngay không tao gọi Đặc nhiệm Mỹ! Bọn cướp không nao núng mà còn đuổi sát hơn.
    Thấy vậy, Brêgiơnhép quay sang nói nhỏ với bọn cướp một câu. Lập tức bọn cướp bỏ chạy mất hút.
    Nichxơn quay sang hỏi Brêgiơnhép: Ông làm thế nào tài vậy?
    Breegiơnhéptrả lời: Chuyện nhỏ! Tôi chỉ nói với bọn cướp rằng: Chạy thêm 30 bước nữa là chúng mày sang đến đất Cộng sản!
    Sau đây là các giải còn lại:
    1. Đánh giá công nhân của LX:
    Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất: “Ngày nào tôi cũng đi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại”. Người thứ hai: “Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp”. Người thứ ba: “Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo tôi có đồng hồ ngoại”.
    2) KGB
    Trong một túp lều ở thảo nguyên có một ông lăo đang hấp hối.
    Có tiếng gõ cửa dồn dập
    - Ai đấy? – ông lăo hỏi.
    - Thần chết, – có tiếng đáp.
    - Lạy chúa tôi! – ông già nói – Cứ tưởng là KGB
    3) Tại sao bao giờ KGB cũng đi thành nhóm 3 người?
    Trả lời: một người biết đọc, một người biết viết, người thứ ba có nhiệm vụ theo dõi hai tay có học đó.
    4) Leonid Brejnev thăm nước Pháp.
    Leonid Brejnev thăm chính thức Pháp. Người ta đưa ông tham quan Paris . Ông được đưa đến Điện Élysée, nhưng cũng như mọi khi, mặt ông vẫn lạnh như tiền. Rồi người ta đưa ông đến viện bảo tàng Louvre, nhưng vẫn không ai thấy phản ứng gì. Rồi người ta đưa ông tới Khải hoàn môn, nhưng vẫn không thấy một tí biểu hiện nào trên nét mặt hết. Cuối cùng, đoàn xe đến tháp Eiffel. Brejnev vô cùng kinh ngạc. Ông ta quay sang những người dẫn đường Pháp và hỏi: “Này, ở Paris có đến 9 triệu người… Các vị chỉ cần một tháp canh thôi ư?”
    5) Stalin vi hành
    Stalin quyết định vi hành quanh thành phố xem công nhân sống như thế nào, một lần ông ta bí mật ra khỏi Điện Cẩm Linh. Sau đó ông rẽ vào rạp chiếu bóng. Phim vừa hết thì quốc ca vang lên và trên màn ảnh xuất hiện hình Stalin. Tất cả đều đứng dậy và hát quốc ca, riêng Stalin vẫn tiếp tục ngồi, tỏ vẻ rất hài lòng. Rồi ông ta thấy một người ngồi phía sau ghé vào tai thì thầm: “Này đồng chí, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như thế, nhưng hăy tin tôi đi, đứng dậy sẽ an toàn hơn rất nhiều”.
    6) Sự Giống và Khác nhau:
    Hỏi: Sự khác nhau giữa báo Pravda (Sự thật) và báo Izvestia (Tin tức) là gì?
    Đáp: Trong báo “Sự thật” thì không có tin tức, còn trong báo “Tin tức” thì không có sự thật.
    7) Luật pháp
    Luật pháp LX đảm bảo quyền tự do ngôn luận. Nhưng nó không đảm bảo quyền tự do sau khi ngôn luận.
    8) Sống mãi
    Một ông nông dân bị nông trang cướp mất đất liền viết thư khiếu nại gửi cho đồng chí Lê Nin ở Moskva. Một tháng sau chính quyền gọi ông nông dân lên. “Tại sao ông lại gửi thư cho đồng chí Lê Nin? Ông không biết đồng chí Lê Nin đă chết rồi sao?”. “Mẹ kiếp, tại sao lúc các người cần thì đồng chí Lê Nin sống mãi trong sự nghiệp, còn lúc ta cần thì đồng chí ấy lại chết mất rồi?”
    9) Tự do
    Hỏi: Có đúng là ở Liên Bang Xô Viết có tự do ngôn luận giống như ở Hoa Kỳ không?
    Đáp: Đúng thế. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước cửa Nhà Trắngvà hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị cũng sẽ không bị trừng phạt.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ha ha bây giờ áp dụng ở VN còn đúng quá.....

      Xóa