TL: Một bạn đọc thân thiết gửi cho TL bài viết nhỏ này. Thêm một ý kiến, thêm một cách nghĩ...Dù sao mình vẫn nói rằng, mình thích quyển "Bên thắng cuộc". Những kiến giải về lịch sử có rất nhiều cách của nhiều người. Việc kết luận về Lịch sử là gần như không thể...Hãy cứ chia sẻ, ngẫm nghĩ, đối chiếu, trước hết cho bản thân mình những giá trị cần thiết. Vậy nên sẽ còn nhiều người viết về "bên thắng cuộc" và "bên thua cuộc" như Huy Đức, miễn là trung thực với bản thân và thành thật với bạn đọc.
Có lẽ tác giả bài này – Lưu Đình Triều đã quên hoặc cố tình quên đi một việc
là anh ta có được cuộc sống và vị trí nhất định như ngày nay nhờ do vị thế của
người cha trong chính quyền, một cuộc sống mà tuyệt đại đa số những ai đã bị
“cải tạo” như anh không thể có được.
Với tôi thì việc cưỡng bắt hàng chục ngàn người phục vụ chính quyền Miền
Nam đi cải tạo là việc làm không có nhân tính và là một trong những việc làm dã
man, tàn ác nhất của BTC sau khi chiến tranh chấm dứt trên đất nước Việt Nam.
Hàng động này đã hủy diệt hạnh phúc và cuộc sống đầm ấm của bao nhiêu gia đình
mà đại đa phần là nạn nhân của cuộc chiến. Hơn thế nữa, gia đình của họ ở nhà
bị ép buộc đi vùng “kinh tế mới” và không ít trong số này đã phải sống một cuộc
sống cùng cực, không có lối thoát. Chính những việc làm này đã là một trong
những động lực chính thúc đẩy họ chọn con đường rời bỏ quê hương để rồi không
ít người trong số đó đã bỏ xác trên biển hay trở thành mồi ngon cho lũ cướp
biển nước ngoài. Chỉ có hành động thực tế, thực chất mong muốn hòa giải dân tộc
mới có thể chứng minh được NHÂN, NGHĨA của mình chứ không thể dùng biện pháp
“nhồi sọ, tra tấn” bắt bất kỳ ai cũng phải chấp nhận cái ý thức hệ khác biệt
đó. Đáng tiếc rằng BTC đã sử dụng tối đa biện pháp thứ hai mà không cần biết
hậu quả của nó sẽ như thế nào.
Cuốn sách BTC mà Huy Đức viết có thể đúng, có thể sai và có thể có những
chỗ không chính xác. Thật sự là Huy Đức chỉ viết lại những gì mà phần lớn chúng
ta đều biết nhưng im lặng chấp nhận. Chính sự im lặng này đã trở thành kẻ đồng
lõa để tạo điều kiện cho những kẻ đang nắm trong tay vận mệnh đất nước
Việt Nam có thể làm mưa, làm gió, có thể thẳng tay vơ vét tài nguyên của Tổ
Quốc, tài sản của dân nghèo chỉ vì mục đích làm giàu cho bản thân mình và vì
một ý thức hệ hoang tưởng. Đất nước Việt Nam đang bị bọn cầm quyền Bắc Kinh gặm
nhấm dần dần nhưng tất cả vẫn đang bị chìm trong một sự im lặng đáng sợ của
những kẻ điều hành nhà nước.
Ngày 19.1.2013 là ngày kỷ niệm 39 năm, khi 74 người lính VNCH đã dũng
cảm hy sinh trên quần đảo Hoàng Sa dưới làn đạn ác độc của bọn xâm lược Tầu
khựa thì cũng đúng là lúc mà tại Bắc Kinh, nhà cầm quyền hai nước trịnh trọng
tổ chức cái “Lễ kỷ niệm 63 năm ngày quan hệ Việt Nam – Trung Quốc”. Lũ người
này đã cười khẩy vào nỗi đau của cả dân tộc. Chúng ôm chân quan thầy của mình
và sẵn sàng bán rẻ Tổ Quốc. Ngày 17.2, 14.3....và những ngày tiếp đó thì chúng
sẽ còn giở những trò gì. Chúng còn muốn bắt cả dân tộc Việt Nam phải “chịu ơn”
bọn xâm lược đến lúc nào? Hay đến lúc mà trên toàn cõi Việt Nam chỉ còn một mầu
cờ 5 sao được nhuộm bằng máu của nhân dân Việt Nam???
Phú
Hòa

Tác giả "Không có hố sâu thực sự" là của Lưu Đình Triều chứ?
Trả lờiXóaKhông có thân thế của người cha, thì không bao giờ LĐT có được vị thế như ngày hôm nay , suy nghĩ lại đi thiếu úy ạ.
Trả lờiXóaSau hơn 70 năm lịch sử, tôi nghiên cứu thấy DCSVN không có sự trung thực. Những ngày kháng chiến, để lợi dụng sức người, sức của, DCSVN đã đưa chiêu bài, gọi là giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc. Ngày nay đọc BTC tôi thấy DCSVN bản chất không đổi, xứng đáng với từ "sa tăng" trong thơ của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm. LDT cũng là ĐV của DCSVN, thì con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.
Trả lờiXóaMơ ước của tôi là lời tiên tri của Cụ thành sự thật.
Cảm ơn bác Phú Hòa, qua các comments từ hôm cuốn sách BTC được đưa lên mạng, qua đó tôi biết rằng, Huy Đức chỉ là người viết ra những gì mà trong quá trình tác nghiệp nghề báo anh có được các tư liệu ấy, và với bút pháp của một người làm báo, bác Huy Đức viết lại thành sách, trong đó, tác giả không hư cấu sự kiện.
Trả lờiXóaNhững người lên án Huy Đức chẳng qua là họ vẫn còn muốn sự thật nằm trong bóng tối mà thôi. Nhưng không thể cưỡng lại được trước sự phát triển của Internet và sự thật.
Chào Quý nhé, lâu lắm rồi không thấy tin tức gì cả. Mình không vào blog của Quý được. Địa chỉ e-mail của mình vẫn thế. Nhớ liên lạc đấy.
Xóa"biện pháp “nhồi sọ, tra tấn” bắt bất kỳ ai cũng phải chấp nhận cái ý thức hệ khác biệt đó"
Trả lờiXóaBiện pháp này đã thành công ở miền Bắc, nên rất có lý khi muốn áp dụng lại cho miền Nam .
Nói như ông Tống Văn Công, 80% -số liệu này ông ta lấy trong không khí ra chắc- người "muốn" được giải phóng -khỏi cái gì ?- thì 20% còn lại phải được/bị làm cho hiểu ra ý nghĩa của "giải phóng" là chấp nhận được . Hơi quá tay một tẹo thôi đó muh!
Công nhận tư duy của mấy người Cộng Sản chân chính ghê rợn thật!
Rốt cuộc 21 năm là nồi da nấu thịt, huynh đệ tương tàn. Ngày xưa 200 năm Trịnh - Nguyễn phân tranh cũng có đâu đến nông nỗi này. Qúa đau!
Trả lờiXóa- Chị Thùy Linh ơi! Sau 30/04/1975. Biết bao nhiêu cuộc đời tàn tạ...(trong đó có tôi). Không lẻ, hòa hợp hòa giải dân tộc là đây sao???
Trả lờiXóaChúc chị thể xác thật khỏe, để tinh thần còn mang bao điều nhân bản và tốt đẹp, đến cho nhân dân.
- Cuối cùng, nghĩ cũng cám cảnh cho tay thiếu úy VNCH Lưu Đình Triều nào đó. Ô báo Tuổi Trẻ VN mà cũng tuyển được những người tráo trở(siêu giác ngộ) như vậy sao. Ước gì tay thiếu úy Triều nọ đọc thấy những dòng này, và thử ngồi tranh luận với còm sỹ Hèn này, cho biết thế nào là nữa ổ bánh mỳ, hoặc y nguyên ổ bánh mỳ của sự thật...
XóaHuy Đức dẫn chứng một trường hợp cụ thể để khái quát lên bức tranh chung lúc bấy giờ, còn LĐT thì nêu một thêm chi tiết nhỏ để lý giải chuyện riêng của gia đình, tri ơn những gì hưởng được từ người cha quá cố. Điều nầy có thể thông cảm được, nhưng LĐT nặng lời với HĐ là không hiểu vấn đề hoặc là tầm nhìn của mình cũng còn nhỏ!
Trả lờiXóa