![]() |
| Sự kiện Thiên An Môn năm 1989 |
Lời Tựa
Hơn
một thập niên sau khi Liên Bang Sô Viết và các chính quyền của Đảng Cộng Sản
Đông Âu tàn rụi, cuộc vận động cho chủ nghiã Cộng Sản quốc tế đã bị toàn thể
thế giới ruồng bỏ. Sự cáo chung của Đảng Cộng Sản Trung Quốc chẳng qua chỉ là
vấn đề thời gian.
Tuy
nhiên, trước khi sụp đổ triệt để, Đảng Cộng Sản Trung Quốc đang gắng tìm mọi
cách để gắn chặt vận mệnh của bản thân mình với vận mệnh của dân tộc Trung Hoa
— một dân tộc với 5000 năm lịch sử — đây là nỗi bất hạnh lớn nhất của dân tộc
Trung Hoa chúng ta. Nhìn nhận và đối xử thế nào với Đảng Cộng Sản, làm sao vượt
sang một xã hội mà không có Đảng Cộng Sản, tiếp diễn sự truyền thừa đuốc thiêng
truyền thống của dân tộc như thế nào, tất cả những điều này là một vấn đề cụ
thể trước mặt đã bày ra cho nhân dân Trung Quốc.
Thời
báo DAJIYUAN chúng tôi cho đăng lần lượt đặc biệt một loạt chín bài bình luận
xã hội với tựa đề “Chín bài bình luận về Đảng Cộng Sản”, qua đó, trước khi cái
nắp đậy lên quan tài của Đảng cộng sản, chúng tôi mong muốn truyền đạt một phán
xét cuối cùng về sự vận động cho chủ nghĩa cộng sản quốc tế, đặc biệt là Đảng
Cộng Sản Trung Quốc, một trong những tai hoạ của nhân dân thế giới trong suốt
một thế kỷ qua.
Nhìn
vào lịch sử suốt 80 năm của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, trước sau chỉ là những
nơi chốn mà vĩnh viễn đi kèm với dối trá, chiến loạn, đói khổ, độc tài, tàn bạo
sát nhân và khủng bố. Tín ngưỡng truyền thồng và các quan hệ giá trị đã bị bạo
lực của Đảng Cộng Sản phá hủy. Quan niệm luân lý có từ ban đầu và các thể chế
xã hội đã bị ép buộc phải tan rã. Yêu thương và hài hoà giữa người và người bị
Đảng cộng sản bẻ cong bóp méo thành đấu tranh và thù hận. “Kính sợ Trời, quý
trọng Đất, và thuận theo Tự Nhiên” bị Đảng cộng sản biến thành ngông cuồng
“chiến Trời, đấu Đất”, xem Trời bằng vung. Thể hệ đạo đức xã hội cũng như các
hệ thống sinh thái đã vì thế mà sụp đổ toàn diện, dẫn đến nguy cơ trầm trọng
cho dân tộc Trung Hoa cũng như cho toàn thể nhân loại. Tất cả tai nạn to lớn
này đều do Đảng cộng sản điều khiển sách động, tổ chức, khống chế một cách tinh
vi tỉ mỉ mà sinh ra.
Như
một câu thơ cổ, “Vô khả nại hà hoa lạc khứ” (hoa rụng, biết làm sao hơn), chính
quyền cộng sản đã thấy ngày tàn của mình, và đang cầm cự mong cầu kéo dài thêm
từng phút giây sống sót. Trước khi Đảng cộng sản bị hoàn toàn diệt mất, chúng
tôi, thời báo DAJIYUAN, thấy rằng đã đến lúc cần phải suy xét lại toàn diện, và
vạch trần bản chất của tổ chức tà giáo lớn nhất, đại tà đại ác tự cổ chí kim
này. Mục đích là để cho những người dân lương thiện, mà vẫn còn bị chính quyền
cộng sản bưng bít, lừa bịp và đầu độc, có thể nhận rõ ra bản chất tà ác của nó,
từ đó tẩy sạch nọc độc lưu truyền của Đảng cộng sản trên tinh thần, thoát khỏi
khống chế của tà linh cộng sản trong tâm, vượt ra khỏi gông xiềng của sợ hãi
khủng bố, và vứt bỏ tất cả ảo tưởng về Đảng cộng sản.
Sự
thống trị của Đảng Cộng Sản Trung Quốc là hắc ám nhất trong lịch sử của nước
Trung Hoa, cũng là trang sử hoang đường và sai lầm nhất. Trong đó sự bức hại
“Chân, Thiện, Nhẫn” do Giang Trạch Dân phát động là tà ác nhất. Cuộc vận động
này đã đóng chiếc đinh cuối cùng lên nắp quan tài của Đảng cộng sản Trung Quốc.
Suy xét lại đoạn lịch sử này để cho những bi kịch như vậy vĩnh viễn không xẩy
ra lại. Đồng thời, mỗi người chúng ta cũng có thể từ đó, mà tự kiểm điểm thế
giới nội tâm của chính mình, có đúng chăng, rằng bởi vì sự nhu nhược và thoả
hiệp chấp nhận của chúng ta, đã khiến cho chúng ta thành toàn rất nhiều màn bi
kịch mà đáng lẽ không nên xẩy ra?
Sau
đây là mục lục tựa đề của 9 bài bình luận:
Bài
bình luận số 1: Đảng Cộng Sản là gì?
Bài
bình luận số 2: Đảng Cộng Sản Trung Quốc lập nghiệp như thế nào.
Bài
bình luận số 3: Chính quyền bạo lực của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Bài
bình luận số 4: Đảng Cộng Sản là lực lượng phản vũ trụ.
Bài
bình luận số 5: Giang Trạch Dân và Đảng Cộng Sản Trung Quốc lợi dụng lẫn nhau
để đàn áp Pháp Luân Công.
Bài
bình luận số 6: Đảng Cộng Sản Trung Quốc phá hoại văn hóa dân tộc.
Bài
bình luận số 7: Lịch sử giết người của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Bài
bình luận số 8: Bản nguyên tà giáo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Bài
bình luận số 9: Bản tính lưu manh của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Bài bình luận 1: Đảng cộng sản là gì?
Lời mở đầu
Bóng
của Mao: Người mẹ và đứa con bước qua cổng viện Bảo tàng Quân đội của Bắc Kinh,
được đón chào bằng bức tượng lớn của cố lãnh đạo độc tài Trung Quốc Mao Trạch
Đông. (Stephen Shaver/AFP/Getty Images)
Hơn
5000 năm qua, dân tộc Trung Hoa được nuôi dưỡng bởi châu thổ sông Hoàng Hà và
sông Trường Giang, gây dựng giống nòi, trải qua bao nhiêu triều đại, mới thiết
lập được một nền văn minh rực rỡ, sáng lạn. Trong suốt thời gian có thành lập,
có sụp đổ, có hưng thịnh, có suy vong, những câu chuyện hào hùng xẩy ra trong
sóng gió bao la của những cuộc đổi thay đã làm lòng người xúc động.
Năm
1840, các sử gia nhìn nhận rằng đó là cái mốc đánh dấu khởi điểm của lịch sử
Trung Quốc đang chuyển từ thế kỷ Trung Cổ đi sang hiện đại hóa. Bắt đầu từ đó,
nền văn minh Trung Hoa đại khái đã trải qua bốn lần ứng phó cho các trận sóng
bão khiêu chiến. Ba trận sóng bão khiêu chiến đầu tiên là: Liên quân Anh-Pháp
xâm chiếm Bắc Kinh hồi đầu thập niên 1860; chiến tranh Trung Quốc-Nhật Bản vào
năm Giáp Ngọ 1894, và chiến tranh Nga-Nhật ở vùng đông bắc Trung Quốc vào năm
1906. Đối với 3 cuộc khiêu chiến này, Trung Quốc đã đáp ứng bằng phong trào Tây
hóa với sự nhập cảng hàng hóa hiện đại và vũ khí, cùng với sự cải cách chế độ (
tức là ban hành Hiến Pháp sửa đổi năm Mậu Tuất 1898 [1], và Đại Thanh Lập Hiến
vào cuối đời nhà Đại Thanh ), và sau đó là Cách Mạng Tân Hợi năm 1911 [2].
Sau
Thế Chiến Thứ Nhất, mặc dù thuộc phe thắng trận, nhưng lợi ích của Trung Quốc
vẫn không được những cường quốc trông coi đến. Thời bấy giờ, nhiều người Trung
Hoa cho rằng ba lần ứng phó đầu cho các trận sóng bão nói trên đã hoàn toàn
thất bại. Do vậy cuộc Vận Động mùng 4 tháng 5 [3] xuất hiện, từ đó mà bắt đầu
lần ứng phó thứ tư cho các trận sóng bão này, mà cũng là sự đáp ứng cuối cùng
trên một bình diện; bình diện văn hóa được hoàn toàn chuyển sang ‘Tây hoá’.
Theo sau đó, là cách mạng cực đoan bắt đầu, tức là sự vận động cho chủ nghĩa
cộng sản.
Trọng
tâm của bài bình luận này là nói về kết quả của một sự ứng phó sóng bão cuối
cùng của Trung Quốc đối với cuộc vận động cho chủ nghĩa cộng sản và Đảng cộng
sản. Nhìn vào lịch sử 160 năm vừa qua của Trung Quốc để phân tích xem, với gần
100 triệu người dân thường bị chết mờ ám, hầu hết tất cả văn hóa và văn minh
truyền thống của dân tộc Trung Quốc bị tàn phá, dù đó là chọn lựa của người dân
Trung Hoa hay là bị bên ngoài cưỡng bức, thì kết quả thực sự là như thế nào?
I. Dùng khủng bố bằng bạo lực để chiếm đoạt và duy trì
chính quyền:
“Bọn
Cộng sản chẳng thèm che giấu quan điểm và ý đồ của bọn họ. Bọn chúng công khai
tuyên bố rằng mục đích của chúng chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật
đổ toàn bộ chế độ xã hội hiện tại”[4], đoạn cuối cùng bản Tuyên ngôn của Cộng
Sản kết luận như thế. Bạo lực là thủ đoạn mà Đảng cộng sản dùng để cướp đoạt
chính quyền, và cũng là thủ đoạn duy nhất. Đó là cái nhân di truyền đầu tiên
được quyết định từ ngày Đảng cộng sản chào đời cho đến hôm nay.
Thực
ra, Đảng cộng sản đầu tiên trên thế giới, phải nhiều năm sau khi Karl Marx qua
đời mới được thành lập. Năm thứ hai sau Cách mạng Tháng Mười của Nga (1917),
Đảng cộng sản Nga (Bôn-sê-vích) đã chính thức khai sinh, đó là tiền thân của
Đảng cộng sản Liên Xô sau này. Đảng cộng sản này sinh ra trong sự thực hành bạo
lực đấu tranh vũ trang đối với các ” kẻ thù giai cấp”, đồng thời đã liên tục
dùng bạo lực để đàn áp những người của chính mình và những người dân thường để
duy trì sự tồn tại của Đảng. Riêng trong cuộc thanh trừ nội bộ của Đảng cộng
sản thời Stalin vào những năm 1930, Đảng cộng sản Liên Xô đã tàn sát hơn 20
triệu người, những người mà họ gán cho tội danh như ‘gián điệp’, hoặc ‘phản
quốc’, và bất cứ ai không đồng ý kiến.
Đảng
cộng sản Trung Quốc, khi thành lập chính là một chi bộ của Cộng sản Quốc tế Đệ
Tam mà chịu sự khống chế của Đảng cộng sản Liên Xô, nên tự nhiên đã kế thừa
loại truyền thống bạo lực này. Riêng trong thời kỳ nội chiến giữa Đảng Cộng Sản
và Quốc dân Đảng của Trung Quốc, từ năm 1927 đến năm 1936, dân số tỉnh Giang
Tây đã giảm từ hơn 20 triệu xuống khoảng 10 triệu. Chỉ riêng con số ấy đã nói
lên sự thiệt hại mà Đảng cộng sản Trung Quốc gây ra bằng bạo lực.
Nếu
như nói rằng, bạo lực có thể không tránh khỏi trong chiến tranh của chính quyền
khủng bố, thì trên thế giới chưa bao giờ có một chính quyền nào mà trong thời
hòa bình , vẫn cứ tiếp tục yêu chuộng bạo lực như Đảng Cộng sản. Tính từ năm
1949 đến nay, số người dân Trung Quốc bị tàn sát do bạo lực của Đảng Cộng sản
Trung Quốc đã vượt quá số người chết trong thời chiến từ năm 1927 đến năm 1949.
Một
trong những ví dụ điển hình về thành tích khát máu của Đảng Cộng sản Trung Quốc
mà ai cũng biết, là sự ủng hộ toàn lực vũ trang cho Khờ-me Đỏ. Sau thời Khờ-me
Đỏ nắm quyền, một phần tư người dân Căm-Bốt, trong đó đại đa số là người di dân
Hoa Kiều và con cháu của họ, đã bị tàn sát. Đến tận hôm nay chính quyền Đảng
cộng sản Trung Quốc vẫn không ngừng ngăn cản cộng đồng quốc tế đưa Khờ-me Đỏ ra
công lý, vì mục đích đương nhiên là muốn che đậy vai trò lừng danh của Đảng
cộng sản Trung Quốc trong cuộc diệt chủng ấy.
Điều
tất yếu phải nêu ra là những chính quyền tàn bạo và các căn cứ võ trang tàn bạo
nhất trên thế giới hiện nay đều có quan hệ mật thiết với Đảng Cộng sản Trung
Quốc. Không chỉ riêng có Khờ-me Đỏ của Căm-Bốt, mà còn có Đảng cộng sản Nam
Dương, Cộng sản Phi luật Tân, Cộng sản Mã-lai, Cộng Sản Việt Nam, Cộng Sản Miến
Điện, Cộng Sản Lào, Đảng Cộng sản Nê-pal, vân vân… tất cả được thành lập là đều
do bàn tay của Đảng cộng sản Trung Quốc ủng hộ, chống đỡ. Nhiều lãnh tụ của các
Đảng cộng sản này là người Trung Hoa, mà một số trong đó giờ đây vẫn đang ẩn
nấp tại Trung Quốc.
Hơn
nữa trên thế giới, lấy chủ nghĩa Mao Trạch Đông làm tôn chỉ cho Đảng cộng sản
còn có Đường Quang Minh của Nam Phi, Hồng Quân của Nhật bản. Những tổ chức tàn
bạo như vậy đều bị cộng đồng thế giới phỉ nhổ và lên án.
Một
trong những lý luận ban đầu mà chủ nghĩa cộng sản dùng là Tiến Hoá Luận. Đảng
cộng sản dùng sự cạnh tranh giữa các loài, để suy diễn ra đấu tranh giai cấp
trong sự tiến hóa của xã hội. Họ cho rằng đấu tranh giai cấp là động lực duy
nhất giúp xã hội phát triển tiến bộ. Bởi vậy “Đấu tranh” đã trở thành “Tín
Ngưỡng” chủ yếu để duy trì sự sinh tồn của chính quyền Đảng cộng sản. Một trong
những câu nói nổi tiếng của Mao Trạch Đông — “ Với tám trăm triệu người, làm
sao mà không đấu tranh” — đã nói trắng ra cái lý luận để sinh tồn này.
Mao
Trạch Đông còn có một câu nổi tiếng tương tự rằng ”Đại Cách mạng Văn hoá cần
phải xẩy ra mỗi lần trong 7 hay 8 năm”[5]. Sử dụng bạo lực nhiều lần lặp lại là
một trong những thủ đoạn quan trọng bậc nhất của chính quyền Đảng cộng sản nhằm
duy trì quyền thống trị. Mục đích của bạo lực là tạo ra sự sợ hãi. Mỗi lần vận
động đấu tranh đều là một lần Đảng Cộng sản huấn luyện sự khủng hoảng tinh thần
của người dân, làm cho nhân dân run sợ trong lòng mà khuất phục, làm họ dần dần
trở thành nô lệ của sợ hãi.
Hiện
nay chủ nghĩa khủng bố đã biến thành kẻ thù số một của toàn thể thế giới tự do
và văn minh. Nhưng Đảng Cộng sản không hề từ bỏ chủ nghĩa khủng bố bằng bạo
lực, mà trái lại còn triển khai sâu rộng, lâu dài hơn nữa dựa vào bộ máy chính
quyền đương thời. Nó đã có quy mô lớn hơn, có sức tàn phá mạnh mẽ hơn. Ngày nay
đã sang thế kỷ 21 rồi, chúng ta không thể quên được tính chất di truyền này của
Đảng cộng sản, bởi vì đến lúc thích hợp, điều này nhất định đối với tương lai
của Đảng Cộng Sản sẽ có tác dụng quyết định cho nó hướng đi như thế nào.
II. Dùng lời dối trá làm bàn đạp ngon trớn cho bạo lực:
Trình
độ văn minh của nhân loại có thể được đo lường qua mức độ mà bạo lực được sử
dụng trong chế độ. Xã hội của chính quyền Cộng sản, hiển nhiên là một lần nữa
bước lùi lại rất xa với văn minh của nhân loại. Nhưng tiếc thay, Đảng Cộng Sản
lại có thể thành công trong sự việc người đời tưởng chúng đang trên đà tiến bộ.
Những người này cho rằng, sử dụng bạo lực, không những đưa đến sự tiến bộ của
xã hội mà còn là một quá trình tất yếu và tự nhiên.
Sự
chấp nhận bạo lực này, phải nói rằng, chính là kết quả của việc vận dụng lời
dối trá lường gạt có một không hai của Đảng cộng sản. Vì vậy lường gạt và dối
trá là một cái nhân di truyền khác của Đảng cộng sản.
“Từ
thủa bé thơ, chúng ta đều thấy nước Mỹ là một quốc gia đặc biệt đáng mến. Chúng
ta tin điều này, một phần vì trên thực tế nước Mỹ chưa từng chiếm cứ Trung
Quốc, cũng chưa hề phát động chiến tranh với Trung Quốc. Suy nghĩ sâu hơn nữa,
thì người Trung Quốc luôn mang ấn tượng tốt đẹp về Mỹ quốc, chính vì dân tính
của người dân Mỹ phát xuất ra phong độ dân chủ và một tâm rộng lượng.”
Đó
là một đoạn văn trích trong xã luận đăng ngày 4 tháng 7 năm 1947 trên “Tân Hoa
nhật báo” (tờ báo chính thức của Đảng cộng sản Trung Quốc). Nhưng chỉ vỏn vẹn 3
năm sau đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã gởi quân đến đánh nhau với quân Mỹ tại
Bắc Hàn, và người dân Mỹ đã được Đảng Cộng sản Trung Quốc mô tả như những phần
tử của chủ nghĩa đế quốc tà ác nhất trên thế giới. Bất kể người Trung Quốc nào
đến từ Trung Hoa Đại Lục, nếu đọc được bài xã luận này, viết 50 năm trước đó
của Đảng cộng sản Trung Quốc, cũng phải cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Đảng cộng
sản Trung Quốc đã cấm ngặt tất cả xuất bản thuộc loại văn chương tương tự có
liên quan đến bài xã luận như thế, mà chỉ phát hành các bài đã được Đảng viết
lại.
Từ
ngày nắm quyền, Đảng Cộng sản Trung Quốc vẫn diễn đi diễn lại thủ đoạn tương tự
trong mỗi một phong trào , gồm có cuộc thanh trừng Phản-cách mạng (1950-1953),
công ty quốc gia và tư nhân Hợp Doanh (1954-1957), thanh trừng phe Cánh Hữu
(1957), Đại Cách mạng Văn hoá (1966-1976), thảm sát sinh viên học sinh ngày 4
tháng 6 năm 1989 tại Thiên An Môn, và gần đây nhất là cuộc đàn áp Pháp Luân
Công từ năm 1999. Tai tiếng nhất phải kể đến cuộc đàn áp phần tử trí thức năm
1957. Đảng cộng sản Trung Quốc kêu gọi các phần tử trí thức phát biểu ý kiến
của họ, rồi sau đó lấy ngay những bài họ viết làm ‘bằng chứng’ để khép họ vào
tội ‘theo Cánh Hữu’ để thanh trừng họ. Đến khi bị người ta phê phán tại sao lại
dùng “âm mưu” như thế, thì Mao Trạch Đông nói thẳng: “Đó không phải âm mưu, mà
là ‘dương’ mưu — tao làm công khai đấy chứ.”
Lường
gạt và dối trá đóng vai trò cực kỳ đắc lực giúp Đảng cộng sản chiếm đoạt và bảo
vệ quyền lực. Từ xưa đến nay, niềm tin tưởng quan trọng nhất của các phần tử
trí thức Trung Quốc vẫn là lịch sử của mình. Trung Quốc là một quốc gia có lịch
sử được ghi chép lâu đời nhất, và hoàn chỉnh nhất trên thế giới. Người Trung
Hoa vẫn lấy lịch sử làm tấm gương phản chiếu để phán đoán hiện thực, thậm chí
còn noi theo những nhân vật mẫu mực trong lịch sử để tự răn dạy bản thân và nâng
cao đạo đức. Vì thế, bóp méo, sửa đổi và che giấu sự thật của lịch sử cũng là
thủ đoạn trọng yếu để thống trị của Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Các giai đoạn
lịch sử từ thời Xuân Thu Chiến Quốc xa xưa (770-221 trước Công Nguyên) cho đến
Cách mạng Văn hoá, đều bị Đảng cộng sản Trung Quốc không ngừng che giấu, bóp
méo và sửa đổi chuyện kể lại bằng những thủ doạn tuyên truyền lừa mị. Lịch sử
trong các sách mới xuất bản suốt 55 năm qua (từ 1949) đều bị sửa lại. Tất cả
những cố gắng để khôi phục lại lịch sử nguyên gốc đều bị Đảng Cộng sản Trung
Quốc cấm ngặt và diệt trừ.
Khi
bạo lực không đủ mạnh để duy trì quyền lực và che đậy các sửa chữa , thì lường
gạt và dối trá lập tức được Đảng cộng sản dùng đến. Dối trá là một mặt khác của
bạo lực, và cũng là cái bàn đạp ngon trớn cho bạo lực.
Phải
nhìn nhận rằng, dối trá và lường gạt không phải do Đảng cộng sản phát minh chế
tạo ra, chẳng qua chỉ là Đảng cộng sản sử dụng thủ đoạn lưu manh tự cổ chí kim
này một cách công khai mà không biết hổ thẹn mà thôi. Đảng cộng sản Trung Quốc
hứa hẹn đất đai cho nông dân, hứa nhà máy cho công nhân, hứa tự do và dân chủ
cho các phần tử trí thức, hứa hẹn hoà bình. Nhưng đến nay không hề có lời hứa
nào được thực hiện. Một thế hệ người Trung Quốc bị lường gạt và đã qua đời, lại
một thế hệ khác của người Trung Quốc nay cũng đang bị Đảng cộng sản mê hoặc
bằng bưng bít thông tin và tuyên truyền lường gạt. Đây chẳng phải là niềm đau
thương lớn nhất và cũng là nỗi bất hạnh nhất của dân tộc Trung Hoa hay sao?
III. Lập trường nguyên tắc biến đổi không ngừng:
Trong
cuộc biện luận tranh cử tổng thống Mỹ năm 2004 vừa qua, có một ứng cử viên phát
biểu rằng, người ta có thể thay đổi chiến lược về vài vấn đề khi cần thiết,
nhưng họ không thể, nói chung, chuyển đổi “ niềm tin” hoặc “nguyên tắc” của vấn
đề mà họ nhìn nhận, nếu không người này là người “không thể tin được”[6]. Câu
nói này thực sự làm rõ ràng một tính chất.
Đảng
cộng sản chính là điển hình về mặt này. Lấy Đảng cộng sản Trung Quốc làm ví dụ,
thì từ ngày thành lập 80 năm trước đến nay, đã trải qua 16 đại hội với đại biểu
toàn quốc của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, mà cũng đã thay đổi, sửa chữa luật lệ
của Đảng 16 lần. Trong 50 năm sau khi chiếm đoạt chính quyền , Đảng cộng sản
Trung Quốc đã có 5 lần sửa đổi lớn Hiến Pháp của Trung Quốc.
Lý
tưởng của Đảng cộng sản là sự công bằng của xã hội, để rồi cuối cùng thực hiện
theo chủ nghĩa cộng sản. Nhưng dưới sự thống trị của Đảng cộng sản, Trung Quốc
hôm nay là một trong những quốc gia phân biệt giầu nghèo nhất trên thế giới.
Rất nhiều đảng viên Cộng sản giàu sụ, trong khi quốc gia có khoảng 800 triệu
người dân đang sống trong cảnh bần cùng.
Tư
tưởng của Đảng cộng sản Trung Quốc ban đầu là chủ nghĩa Karl Marx-Lenin. Sau đó
nhồi thêm tư tưởng của Mao Trạch Đông. Rồi đắp thêm vào đó là lý luận của Đặng
Tiểu Bình. Và giờ đây lại có thuyết “tam đại biểu” của Giang Trạch Dân được gắn
lên nữa. Thực ra ngay tư tưởng và chủ nghĩa của Mác-Lê và Mao so với lý luận
của họ Đặng và thuyết ‘Tam đại biểu’ của họ Giang thì đã khác nhau như trâu với
ngựa, không những thế chúng còn trái lại và cách xa nhau vạn dặm, vậy mà Đảng
cộng sản Trung Quốc, một khi thổi phồng chúng lên, rồi đặt bệ tôn thờ để quỳ
lạy các thứ ấy cùng nhau được, thì sự việc này quả thực tự cổ chí kim chỉ thấy
có một.
Các
lý luận phát sinh diễn tiến của Đảng Cộng sản phần lớn là trái ngược với nhau.
Đảng cộng sản chưa hề có tổ quốc, mà lại xây dựng thuyết “toàn cầu đại đồng”,
đến hôm nay lại là chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Ban đầu Đảng tịch thu mọi tài
sản tư hữu, đả đảo giai cấp tư sản bóc lột, rồi đến hôm nay chính sách của Đảng
cộng sản là kết nạp các nhà tư bản vào Đảng. Nguyên tắc cơ bản của Đảng cộng
sản đổi trắng thay đen thật chớp nhoáng khỏi cần nói. Trên lịch sử lập nghiệp
và duy trì chính quyền, hôm nay Đảng sẵn sàng vứt bỏ nguyên tắc đang được tuyên
truyền hôm qua, và ngày mai, có thể Đảng lại có một lập trường nguyên tắc mới.
Thực ra dù có biến đổi thế nào đi nữa, thì mục tiêu rõ ràng, chắc chắn của Đảng
cộng sản vẫn là tước đoạt và duy trì chính quyền, và hưởng thụ quyền lực trên
sự lũng đoạn tuyệt đối đến xã hội.
Trong
lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã có hơn mười phen đấu tranh về đường
lối được coi là ‘sống chết’. Thực ra những phen đấu tranh đó không có gì khác
hơn là những đợt thanh trừng nội bộ sau mỗi lần Đảng cộng sản thay đổi nguyên
tắc và lập trường.
Cần
phải nói rõ là, mỗi một lần lập trường nguyên tắc được thay đổi là đều xẩy ra
khi Đảng cộng sản Trung Quốc đối diện với nguy cơ khủng hoảng không tránh khỏi
mà có liên quan đến việc hợp pháp hoá và vấn đề sống còn của Đảng. Lần nào Đảng
cộng sản thỏa thuận nhượng bộ , như là — hợp tác với Quốc Dân Đảng, ngoại giao
theo hướng thân Mỹ, cải cách và cởi mở kinh tế, đẩy mạnh chủ nghĩa dân tộc
—cũng đều vì muốn chiếm đoạt hoặc củng cố vững chắc quyền lực. Cái chu kỳ tuần
hoàn của mỗi một lần “Đàn áp – Vuốt ve” cũng không phải không nguyên do mà phát
sinh
Tây
phương có câu ngạn ngữ rằng: chân lý là cần phải kiên trì không đổi, còn dối
trá là vĩnh viễn biến hoá. Quả là rất đúng!
IV. Lấy “đảng tính” để thay thế và tiêu diệt “nhân tính”:
Đảng
cộng sản Trung Quốc là đảng phái chính trị theo thể thức của Lê-nin. Từ ngày
thành lập, đã xác lập ra ba đường lối lớn để xây dựng cho Đảng: đường lối chính
trị, đường lối tư tưởng, và đường lối tổ chức. Diễn đạt nôm na cho dễ hình dung
là thế này: đường lối tư tưởng là cơ sở triết học của Đảng cộng sản, đường lối
chính trị tức là xác lập mục tiêu, rồi sau đó lấy hình thức tổ chức nghiêm nhặt
để thực hiện mục tiêu này .
Đảng
viên của Đảng cộng sản cho đến nhân dân của xã hội cộng sản, đòi hỏi phải
tuyệt đối phục tùng. Đó chính là toàn bộ nội dung của đường lối tổ chức.
Ở
Trung Quốc, người ta nói chung đều biết đến hai đặc tính quan trọng về tư cách
con người của một đảng viên Đảng cộng sản. Tại gia đình và hoàn cảnh riêng tư,
một đảng viên Đảng Cộng sản vẫn có đầy đủ "nhân tính" như một con người bình
thường, buồn vui hờn giận, có ưu điểm và khuyết điểm của con người. Họ có thể
là cha mẹ, là vợ chồng, là bè bạn… Nhưng đặt lên trên những nhân tính này,
chính là "đảng tính", mà được nhấn mạnh nhất, của Đảng cộng sản. Mà"đảng
tính", theo đòi hỏi của Đảng cộng sản, là vĩnh viễn vượt trên "nhân tính" thường
tình của con người . “Nhân tính” trở thành tương đối, có thể đổi thay, còn
‘đảng tính’ là tuyệt đối, và không thể hoài nghi hay khiêu chiến.
Trong
thời kỳ Đại Cách mạng Văn hoá, cha con giết nhau, vợ chồng đấu nhau, thầy trò
phản nhau, mẹ con tố cáo nhau như kẻ thù,… là những việc thường xảy ra trong
quần chúng. Đó là tác dụng của ‘đảng tính’ mà nên. Thời kỳ đầu khi Đảng cộng
sản nắm quyền, có nhiều cán bộ cao cấp của Đảng cộng sản Trung Quốc bó tay
không cứu nổi người nhà khi người nhà của họ bị liệt kê vào giai cấp thù địch
và bị đàn áp. Như thế cũng là tác dụng của đảng tính.
“Đảng
tính” là kết quả của những huấn luyện trường kỳ do Đảng cộng sản tổ chức. Loại
huấn luyện này được thực hiện ngay từ thủa nhi đồng một cách có hệ thống. Tại
các trường mẫu giáo ở Trung Quốc, trẻ em được giáo dục bằng khen thưởng khi trả
lời đúng, mà câu trả lời thường không theo luân thường đạo lý và nhân tính. Từ
tiểu học, trung học, cho đến đại học, học sinh phải học môn chính trị, tuân
theo hệ thống tư tưởng của Đảng cộng sản. Ai không học theo và không trả lời
đúng theo tiêu chuẩn của Đảng đề ra thì không thể tốt nghiệp.
Một
đảng viên, bất kể ý kiến riêng tư của mình như thế nào, nhưng một khi bày tỏ
thái độ với cương vị của một đảng viên, thì tất nhiên phải giữ vững nhất trí
với đường lối “tổ chức” của Đảng cộng sản. Với tổ chức nhất quán từ trên xuống
dưới, Đảng cộng sản Trung Quốc sau cùng thống nhất một tập đoàn to tướng, nó
tựa như một điểm cao nhất của kim tự tháp, với điều khiển tuyệt đối từ trên
xuống. Đó là đặc tính kết cấu trọng yếu nhất của chính quyền Đảng cộng sản, là
sự phục tùng tuyệt đối.
Ngày
nay Đảng cộng sản Trung Quốc đã biến thái trở thành một tập đoàn chính trị chỉ
biết đấu tranh để bảo trì lợi ích bản thân. Nó từ lâu đã không còn theo đuổi
mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản nữa. Nhưng nguyên tắc tổ chức của Đảng cộng sản
không hề thay đổi , sự đòi hỏi phục tùng tuyệt đối của “đảng tính” cũng không
hề biến đổi . Mà Đảng này, tự đặt mình cao hơn hết thảy, cao hơn nhân dân, cao
hơn quốc gia, cao hơn pháp luật; “đảng tính” được đặt cao hơn phương thức tồn
tại của nhân loại, hơn cả “nhân tính” và điều tự nhiên. Do đó, nó sẵn sàng trừ
sạch tất cả tổ chức hoặc cá nhân nào mà nó cho rằng có thể nguy hại đến quyền
lực của Đảng hoặc lãnh tụ của Đảng, không phân biệt đó là thường dân hoặc lãnh
đạo cao cấp của Đảng cộng sản.
V. Lũ quỷ tà phản tự nhiên và phản nhân tính:
Vạn
vật trong trời đất đều phải trải qua mỗi chu kỳ của mạng sống bao gồm sinh ra,
trưởng thành, suy yếu rồi diệt vong.
Không
giống như chính quyền của Đảng cộng sản, tất cả các xã hội của chính quyền mà
không cộng sản, không kể là chuyên chế hay cực quyền đến mấy, xã hội nào cũng
đều có một bộ phận của những tổ chức tự phát triển và có các thành phần tự chủ.
Xã hội của Trung Quốc cổ đại, trên thực chất, là thuận theo kết cấu nhị nguyên.
Nông thôn cũng có tổ chức tự phát triển với dòng tộc làm trung tâm, thành thị
cũng có tổ chức tự phát với phường hội ngành nghề làm trung tâm, còn cơ cấu tổ
chức từ trên xuống của vua quan về cơ bản chỉ quản lý công việc từ cấp huyện
trở lên.
Đến
thời hiện đại, Đức quốc xã — có thể sánh với Đảng Cộng sản về mức độ hà khắc và
cực quyền chuyên chế — vẫn cho phép có quyền tư hữu, cho phép người dân có tài
sản riêng. Vậy mà các chính quyền của Đảng cộng sản đều tiêu diệt sạch những tổ
chức tự phát và các thành phần tự chủ, để thay vào đó là kết cấu tập trung
quyền lực triệt để, ngay từ trên xuống dưới.
Nếu
nói rằng loại hình thái xã hội trước là một loại do từ dưới lên trên, và để cho
các tổ chức tự phát triển, các thành phần được tự chủ, trạng thái xã hội được
trưởng thành một cách tự nhiên, thì như vậy chính quyền của Đảng cộng sản chính
là một loại trạng thái xã hội phản tự nhiên.
Cái
lý lẽ kia của Đảng cộng sản không chứa đựng tiêu chuẩn nhân tính phổ biến của
con người. Khái niệm lương thiện và tham ác, tiêu chuẩn pháp luật và nguyên tắc
đã bị bóp méo, thay đổi một cách tuỳ tiện. Luật của cộng sản cấm sát nhân,
ngoại trừ giết những ai mà Đảng quyết định là kẻ thù. Hiếu cha kính mẹ là tốt,
nhưng nếu cha mẹ bị loại vào giai cấp thù địch của Đảng thì không được hiếu
thuận. Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, vốn là tốt, ngoại trừ khi Đảng không muốn
hoặc không bằng lòng. Những tiêu chuẩn làm người trong truyền thống dân tộc nay
bị Đảng trút đổ và xoá bỏ triệt để, vì vậy Đảng cộng sản là phản nhân tính.
Tại
tất cả các xã hội phi cộng sản, người ta nói chung đều thừa nhận rằng nhân tính
Thiện và Ác đều cùng có mặt thực sự, sau đó dựa vào các khế ước cố định để đạt
đến sự cân bằng của xã hội. Tuy nhiên, xã hội cộng sản không thừa nhận nhân tính,
tức là không thừa nhận cái thiện lương trong nhân tính và cũng không thừa nhận
cái tà ác tham lam trong nhân tính. Theo cách nói của Karl Marx, xoá sạch quan
niệm Thiện và Ác chính là tiêu trừ triệt để cái kiến trúc thượng tầng[7] của
thế giới cũ.
Đảng
cộng sản không tin tưởng Thần hay Thượng đế, và cũng không tôn trọng vạn vật Tự
nhiên. “Đấu với Trời, đấu với Đất, đấu với Người, hân hoan vô cùng”, đó là khẩu
hiệu của Đảng cộng sản thời Cách mạng văn hoá. Đấu với Trời, đấu với Đất, tàn
sát nhân dân.
Người
Trung Quốc xưa nay vẫn tin rằng con người phải hoà hợp làm một với trời đất.
Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử giảng rằng: “Người thuận theo Đất, Đất thuận theo
Trời, Trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo Tự Nhiên”[8], con người hoà hợp với
tự nhiên là một trạng thái liên tục của vũ trụ.
Đảng
cộng sản cũng là một loại sinh mạng, nhưng đó là sinh mạng phản Tự Nhiên, phản
Trời, phản Đất, phản Người, là một loại sinh linh tà ác phản vũ trụ.
VI. Những biểu hiện đặc biệt của phụ thể tà linh:
Tổ
chức của Đảng cộng sản, bản thân nó không bao giờ có hoạt động sản xuất hay
phát minh gì hết. Một mai, khi nắm được chính quyền, nó liền gắn bám vào nhân
dân để thao túng và khống chế người dân; khống chế xuống tận từng đơn vị nhỏ bé
nhất trong dân chúng để giữ gìn quyền lực, đồng thời là để lũng đoạn tài nguyên
của quốc gia có được từ ban đầu, và để vơ vét tài vật của xã hội.
Ở
Trung Quốc, tổ chức của Đảng cộng sản len lỏi đến tất cả mọi nơi, quản lý tất
cả mọi thứ, nhưng nhân dân không có ai đã từng thấy được hồ sơ thu chi và dự
tính về tài chính của Đảng cộng sản. Người ta chỉ thấy có báo cáo dự tính của
quốc gia, của chính quyền địa phương, dự tính của doanh nghiệp,… chứ không bao
giờ có báo cáo thu chi của Đảng. Từ chính quyền trung ương cho đến uỷ hội nông
thôn, tất cả viên chức hành chính đều bị xếp vào cấp dưới viên chức của Đảng,
vì thế các nhân viên hành chánh phải tuân theo chỉ thị từ các tổ chức của Đảng
ngang cấp bực. Chi tiêu của Đảng cộng sản là do các đơn vị hành chánh cung cấp,
nhưng không có hạng mục thống kê báo cáo.
Cách
tổ chức này của Đảng — giống một con quỷ nhập xác ăn bám to tướng — đang bám
chặt như hình với bóng vào từng tế bào đơn nguyên nhỏ nhất của xã hội Trung
Quốc, len vào từng thớ thịt, găm vào từng mạch máu, để khống chế và thao túng
nhân dân cũng như để rút kiệt tài nguyên xã hội.
Kết
cấu ma quái của một sinh linh phụ thể như vậy trong lịch sử nhân loại đã từng
có lúc xuất hiện, hoặc có tính cách cục bộ, hoặc có tính cách nhất thời, nhưng
chưa bao giờ tồn tại vừa triệt để, rộng khắp, vừa kéo dài quá lâu, ổn định như
Đảng cộng sản.
Cho
nên, nông dân Trung Quốc mới bần cùng nghèo khổ đến thế. Họ đang cõng trên lưng
không chỉ các viên chức hành chính theo thông lệ, mà còn cả các viên chức trong
tổ chức của Đảng với số lượng không kém.
Cho
nên, công nhân Trung Quốc lúc nào cũng sợ thất nghiệp, sợ sa thải đại quy mô
đến thế. Các vòi hút máu của con quỷ ăn bám kia, bao năm nay vẫn len vào để
tham nhũng, hút cạn tiền vốn của những nhà máy và cơ sở hạ tầng.
Cho
nên, phần tử trí thức của Trung Quốc mới thấy tự do sao mà xa vời, khó khăn đến
thế. Ngoài cơ cấu hành chính chủ quản ra, thì Đảng cộng sản đang chụp xuống mọi
thứ, len vào mọi nơi, chỉ để giám sát và khống chế người dân mà không làm gì
cho nhân dân cả.
Con
quỷ nhập xác ăn bám có một đặc điểm rất biểu hiện đặc biệt: nó bắt vật chủ phải
chịu khống chế tuyệt đối về tinh thần, từ đó nó mới có thể thâu nạp năng lượng
để duy trì cuộc sống của mình.
Chính
trị học hiện đại nhìn nhận rằng quyền lực trong xã hội có từ ba nguồn: bạo lực,
tài phú, và tri thức. Đảng cộng sản lạm dụng bạo lực trắng trợn và ngang ngược:
cướp đoạt tài sản của dân chúng — và nghiêm trọng hơn — tước đoạt quyền tự do
ngôn luận và tự do báo chí truyền thông của người dân, trấn áp tự do ý chí và
tinh thần của người dân, tất cả là để đạt đến mục tiêu là quyền khống chế tuyệt
đối toàn xã hội. Xét về mặt này, thì Đảng Cộng Sản Trung Quốc là một con quỷ
nhập xác ăn bám có năng lực khống chế tinh thần rất chặt chẽ, từ xưa đến nay
chưa từng xuất hiện thứ gì hung ác hơn chúng trong lịch sử của nhân loại.
VII. Tự kiểm điểm và thoát ra khỏi khống chế của phụ thể
Đảng Cộng Sản Trung Quốc:
Trong
văn kiện ”Tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản”, phần cương lĩnh thứ nhất của Đảng Cộng
Sản, tư tưởng của Karl Marx là như thế này: “năm 1848, một âm hồn đang lang
thang tại Âu Châu – âm hồn của chủ nghĩa cộng sản”[9] . Một trăm năm sau, chủ
nghĩa cộng sản đã không chỉ là “âm hồn” nữa, mà đã có một hình tượng vật chất
cụ thể, hiện diện rõ ràng. “Âm hồn” đó đã trở thành con quỷ, và trong thế kỷ
qua, như một trận đại dịch lan tràn trên thế giới, nó đã cướp đi hàng trăm
triệu sinh mạng, cướp đoạt của cải vật chất, và thậm chí tinh thần và linh hồn,
vốn là tự do của biết bao dân chúng.
Nguyên
tắc căn bản bắt đầu của Đảng cộng sản là tước đoạt tất cả tài sản tư hữu, tiến
đến sự diệt tuyệt “giai cấp bóc lột”. Thực ra, tài sản tư hữu thuộc về cá nhân
là nền tảng của tất cả quyền lợi xã hội mà người dân được hưởng, lắm lúc cũng
là một bộ phận trọng yếu góp phần gìn giữ văn hoá dân tộc. Người dân một khi đã
bị tước đoạt tài sản riêng tư, thì tất nhiên, sẽ bị tước đoạt cả tự do tinh
thần và tự do ý chí, rồi cuối cùng sẽ mất nốt quyền tự do tranh thủ quyền lợi
xã hội và chính trị.
Khi
đối diện trước nguy cơ sụp đổ lên đầu vào thập niên 1980, Đảng Cộng Sản Trung
Quốc buộc phải tiến hành cải cách kinh tế, trả lại một số quyền lợi về tài sản
tư hữu cho người dân. Điều ấy cũng đã tạo nên một lỗ hổng trong cỗ máy chính
quyền của Đảng cộng sản Trung Quốc, một cỗ máy điều hành vốn đòi hỏi độ chính
xác cao. Đến nay, lỗ hổng ấy càng ngày càng bị khoét rộng, nhất là vào tình
trạng bây giờ khi mà toàn thể đảng viên Đảng cộng sản Trung Quốc đều điên cuồng
ganh sức góp nhặt tiền của.
Đó
chính là dấu hiệu cho thấy Đảng cộng sản Trung Quốc — con quỷ phụ thể, cường
bạo và gian dối, liên tục thay đổi bộ mặt — đã đến lúc suy vong. Nó run sợ và
cảnh giác trước bất kể khuấy động nhỏ nào. Hơn bao giờ hết, nó đang điên cuồng
góp nhặt của cải và tăng cường quân cảnh xiết chặt, điều khiển dân chúng mong
kéo dài mạng sống. Nhưng chính những trạng thái hành động đó đang khoét sâu
thêm lỗ hổng khủng hoảng, đẩy mạnh nó đến chỗ nguy cơ.
Trung
Quốc ngày nay, xem như là phồn vinh, nhưng nguy cơ đã chồng chất trong xã hội
đang được đẩy tới mức độ căng thẳng chưa từng có. Không thay đổi tập tính của
mình, chính quyền của Đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn đang tái diễn những thủ đoạn
xưa cũ dù đã có phần thoả hiệp và tinh vi hơn — đàn áp biểu tình tại Thiên An
Môn ngày 4 tháng 6 năm 1989, đàn áp Pháp Luân Công,… sau đó tìm cách “vuốt ve”
— tất cả đều là thủ đoạn để tách một bộ phận thiểu số dân chúng mà Đảng gọi là
‘kẻ thù’ để ra oai vũ lực nhằm duy trì thống trị với hình thức nô dịch bằng
khủng bố.
Dân
tộc Trung Hoa trong quá trình hơn một trăm năm phải đối diện với những thách
thức lớn, đã từ nhập khẩu vũ khí, cải cách chế độ, cho đến cách mạng cực đoan
một cách kịch liệt. Tổn thất vô số sinh mạng, đánh mất đi hầu hết văn minh dân
tộc truyền thống, như vậy, hiện tại minh chứng rằng cách ứng phó này vẫn là một
thất bại. Trong sự phẫn uất, thù hận của toàn dân, Đảng cộng sản Trung Quốc đã
cướp lấy thời cơ đoạt chính quyền, và con quỷ nhập xác ăn bám ấy đã khống chế
một dân tộc có truyền thống văn minh lâu đời bậc nhất thế giới này.
Thấy
rõ nguy cơ của tương lai, đại dân tộc Trung Hoa sẽ không tránh khỏi phải có
quyết định lựa chọn một lần nữa. Nhưng dù là chọn thế nào, thì người dân Trung
Quốc nhất định phải tỉnh táo, không nên mơ tưởng Đảng Cộng Sản Trung Quốc, mà
cần nhận thức rõ ràng rằng tai nạn của dân tộc Trung Hoa thì Đảng cộng sản
Trung Quốc không những không giải quyết mà còn gây thêm tranh chấp, đều làm
tình huống trở nên khó khăn hơn, đều là trợ giúp con quỷ hung ác có thêm cơ hội
chiếm hữu lâu hơn nữa.
Chỉ
có cách suy xét thật tỉnh táo, vứt bỏ tất cả những ảo ảnh, cương quyết không để
cho thù hận và sự mưu cầu lợi ích cá nhân làm ảnh hưởng, thì chúng ta mới có
thể thoát khỏi cơn ác mộng trong 50 năm qua dài đăng đẳng, do con quỷ tà Cộng
Sản thêu dệt nên. Bản thân là một dân tộc tự do, chúng ta có thể tái lập nền
văn minh Trung Hoa với nền tảng tôn trọng nhân tính và thiện lương cho tất cả.
Chú Thích:
[1]. Cuộc Cải Cách 100
Ngày kéo dài 103 ngày kể từ ngày 11 tháng sáu cho tới ngày 21 tháng chín năm
1898. Hoàng Đế Quang Tự (1875-1908) của nhà Thanh ra lệnh một loạt cải cách về
mặt xã hội và hành chánh mặt dầu bị phản đối kịch liệt từ nhóm thủ cựu. Với sự
ủng hộ của Vương Thế Khải, Thái Hậu Từ Hy đã tạo ra cuộc chính biến vào ngày 21
tháng chín năm 1898. Bà ta đã đày Quang Tự vào biệt cung và nắm lấy chính quyền
với cương vị nhiếp-chính. Cuộc Cải Cách 100 Ngày kết thúc bằng sự phế bỏ hết cả
những tân chính của Quang Tự. Cùng lúc đó, sáu người chủ trương cuộc cải cách
thì bị chặt đầu.
[2]. Cách Mạng Tân
Hợi, lấy tên từ năm âm lịch Tân Hợi, là cuộc lật đổ (10/10/1911 – 12/02/1912)
chính quyền nhà Thanh và việc thành lập chế độ Cộng Hòa Trung Quốc.
[3]. Phong Trào Ngày
Bốn Tháng Năm là cuộc biểu tình đại qui mô đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc
hiện đại và bắt đầu vào ngày 4 tháng 5 năm 1919.
[5]. Lá thư của Mao
Trạch Đông gởi cho vợ là Giang Thanh (1966).
[6]. Tài liệu từ http://www.debates.org/pages/trans2004a.html.
]7]. Siêu cơ cấu trong
nội dung của lý thuyết xã hội Mác Xít đề cập tới đường lối giao tiếp giữa sự
chủ quan của con người và thể vật chất của xã hội.
[8]. Từ chương 25
trong Đạo Đức Kinh, một tác phẩm quan trọng nhất của đạo Lão, được viết bởi Lão
Tử.
Blog: bodoilambao
(Còn tiếp...)

Sao mà ĐCS Tàu giống ĐCS ta thế chị Thùy Linh nhỉ? Cứ như là anh em sinh đôi cùng trứng ấy
Trả lờiXóađúng đấy bạn,vn là tay sai của trung cộng mà thôi
Xóaman rợ!tôi mong nó sớm sụp đổ để việt nam được bình yên theo con đường tư bản
Trả lờiXóa