LẠ ĐÉO GÌ


Ảnh internet

FB: Lưu Gia Lạc
 
Tết năm nay anh đến thăm tôi, đó là một ngoại lệ vì hầu như năm nào tôi cũng đến thăm anh trước tết, coi như bổn phận của một thằng em chứ chẳng phải anh làm xếp, mà dù có là xếp thì anh là xếp của đám lính nô bộc lúc nào cũng xun xoe kia của anh chứ của đếch gì tôi. Anh hiểu và chúng tôi - những anh em chơi với nhau, quan tâm đến nhau, vì cái tình quê hương, chứ chẳng vì cái gì khác. Hay chăng chơi với tôi thì anh chẳng có gì để mà phiền lòng, vì quan điểm của tôi việc ai nấy làm, và không muốn nhờ vả anh điều gì, ngoại trừ khi giỗ chạp, bố ốm, mẹ đau ... thì thông báo cho anh em một tiếng là xong. Thế nơi chơi với tôi chắc anh cũng cảm thấy như được vào trú ngụ một nơi râm mát mà đời sống, công việc trong thời buổi này thì luôn bị bức bối và nắng nôi. Tiếp anh chẳng bia chẳng rượu, anh cũng cười hiền lành.

-Mày dở bỏ mẹ khó khăn thì có gì mà phiền, rồi qua cả thôi, mà lại đéo đến anh cũng chẳng nói tiếng nào, cứ im như thóc là đéo được đâu...
 
Câu chuyện lại trở về những ngày tết quê hương, nào củ hành muối, đĩa dưa cải nén cả cây mặn chát ... nào đĩa thịt mỡ trắng hếu, chai rượu trắng nhà cất lấy ... trên mâm cơm cỗ nơi quê nhà những năm xưa. Vẫn là lòng hoài hương cố hữu của những kẻ tha hương. Nhiều khi nhớ lắm, nhớ đến cháy lòng những điều nhỏ nhặt, nhớ cả những bụi cỏ lùm cây, nhớ cả mùi ngai ngái cuả rơm của rạ...cái mùi của làng quê thưở trước...

-Hôm rồi anh có nghe "cả hệ thống chính trị của chúng ta không dám nói lên sự thật hay không"?
-Láo, bố láo, thằng nào nói?
-Anh không đọc à?...Đầy trên mạng đấy, ông chủ tịch nước nói chứ ai.
-Xì...xì tin đéo gì mấy cái lời nói gió bay. Mà bây giờ mấy thằng nói mà hay thì mày còn lạ đéo gì...nữa.

Ô hô! Lạ đéo gì - là câu cửa miệng của anh, nhưng trong trường hợp này thì mình hoàn toàn nghĩ khác về anh, anh không bình thường một tý nào, một quan chức hẳn hoi, anh cũng là một thành phần trong cái hệ thống chính trị ấy chứ đâu...

-Theo em ông này nói thì được chứ dân đen như bọn em mà nói thì có khi bị bọn anh bắt ngay, bị coi như phản động hoặc bị thế lực thù địch thuê mướn giật dây...khốn khổ thế đấy. Hê he nếu suy luận thì đích thị ông này là phản động, hoặc không ông ta cũng có thể là một kẻ thức thời, ông ta đang đi theo xu hướng không cưỡng được của thời cuộc...phải không anh?

-Thôi mày ơi nói đến bọn nó làm đéo gì, quan tâm làm gì...Hi hi bọn nó à? Hi hi...LẠ ĐÉO GÌ!

Ô hô lại thế, lại là câu cửa miệng của một quan chức: LẠ ĐÉO GÌ!

ĐÈN XANH ĐƯỢC VƠ VÉT!

Với những thông tin quá là không hay về Bauxit Tây Nguyên ngay từ lúc bắt đầu dự án, biết bao đoàn nghiên cứu của chính phủ và đặc biệt là sự can ngăn đến độ phải đi tù của một số người, những sự cảnh báo của các nhà khoa học cả trong và ngoài nước cũng chẳng làm nao lòng các cấp lãnh đạo của chính phủ . Không phải là họ không hay, không biết, càng không thể nói là họ ngu dốt, vậy tại sao họ vẫn làm ? Đơn giản quá -Một sự cố tình vơ vét, đại phá hoại ! Sự phá hoại đầy tính toán và có tính chiến lược!

Ta hãy nhìn lại tổng thể tất cả các hoạt động kinh tế của các thành phần nhà nước và ngoài nhà nước mới có thể thấy được tình trạng tham nhũng, cố tình vơ vét, phá hoại một cách có hệ thống và ngày càng trắng trợn đến mức...coi dân như cứt. Chỉ đơn giản là các thành phần chóp bu không muốn ngã ngựa, không muốn bị ai đó, thế lực nào đó túm cổ họ, lôi họ xuống vì cái sự phá hoại đó nên họ quyết tâm gây bè kéo cánh cùng nhau phá hoại...cho nó có đồng bọn, một kiểu tư duy buôn có bạn, bán có phường, cùng nhau tạo sự đồng thuận, đoàn kết bảo vệ nhau...thay vì lôi một vài kẻ chóp bu thì ở đất nước này đâu đâu cũng thế nên chẳng thể có thể lôi cá nhân nào ra được - đây chính là sách lược tham nhũng và phá hoại. Chẳng thế có vị lãnh đạo còn nói rằng nếu kỷ luật hết thì lấy ai mà làm việc. Qúa đúng!

Ảnh internet
Nếu không như thế thì sao có Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản...đó là sự kết hợp hài hòa và tài tình giữa công và tư, giữa tư nhân và nhà nước, giữa tiền và quyền.
Sách lược là như vậy, có sao thì cũng chẳng mình ông, mình tôi phá...Cái tội của nhiều thằng khác với một thằng, tội của cả một hệ thống, đèn xanh bật lên là chính vì lý do đó. Người ta - nhân dân chỉ có thể kết tội tập thể, kết tội đảng CS, chỉ nhân dân mới đủ tư cách và quyền để làm điều đó, nhưng họ đã tước đoạt hết quyền hành đó của dân và họ đã làm cho dân mê man vì ngủ gần một trăm năm này rồi, để đến lúc tỉnh thì u u mê mê như đi trong cõi mộng. Với một nhân dân như thế, một đối trọng như thế thì họ coi chẳng ra cái cứt gì là phải. Nhân dân ư - chẳng là cái cứt gì với tao - chúng tao.

Thật sự là thế, rõ ràng hơn là vụ Bauxit. Đến giờ này người ta vẫn còn cố tình bơm tiền cho dự án Nhân cơ đó sao? Một sự thách thức, lại một cú đèn xanh dọn đường xanh lè cho những cơ hội tận vơ tận vét cuối cùng có thể!!!
Nhân dân ư? Họ vẫn còn u u mê mê trong liều thuốc lú và trong sự sợ hãi khốn cùng!

ĐỒ TỂ HAY TỂ TƯỚNG?

Thực sự không thể nào hiểu nổi và cảm thấy xấu hổ và nhục nhã khi một quốc gia mà có mỗi cái chuyện chuyển đổi giới tính của một giáo viên (tỉnh Bình Phước) lại và chờ đến quyết định của thủ tướng thì quá thể lắm lắm lắm rồi...

...Một ông thày lang có tiếng ở khu vực Hải Phòng là người bạn thân lâu năm của bố tôi, khi được hỏi tại sao ông không truyền nghề cho 2 anh con trai đầu mà cứ để họ bươn chải với nghề đánh xe ngựa và chạy xe đạp thồ, trong khi nhà cửa lúc nào cũng đông nghẹt người đến xin chẩn bệnh bốc thuốc từ khắp mọi miền, quanh xóm ông trở thành một khu trọ của những người từ nơi xa đến. Hai ông bà già cứ cặm cụi làm việc từ sáng tới tối, ngay cả việc chế biến thuốc ông cũng không để cho 2 hai con trai lớn làm, chẳng thấy ông gắt gỏng với ai bao giờ ngoài cái sự nghiêm khắc với anh con út - người con duy nhất được ông truyền nghề thuốc. Ông nói với bố tôi: - Tôi không thể truyền nghề cho 2 đứa chúng nó (2 con trai lớn) vì nếu để chúng hành nghề chúng sẽ làm việc thất đức với thiên hạ, tôi có tội với tổ tông của tôi, nhất là với cụ thân sinh ra tôi vì tôi theo nghiệp của cụ. Thà cứ để chúng nó làm cu ly, cổ cày vai bừa chúng còn là những người lương thiện đáng kính còn hơn là dúi vào tay nó cái trọng trách nắm sinh mạng người ta. Sự dốt nát và lòng tham của chúng sẽ làm hại chúng, hại người và hại chúng sinh, chúng nó sẽ lấy củi, cỏ...làm thuốc, rồi bán thuốc lấy tiền, gọi ra bệnh để làm giàu, giết người lấy tiền...khả năng chúng sẽ giàu có và rất có thể chúng trở thành những ông nọ bà kia vì những đồng tiền dơ bẩn mà chúng kiếm được, nhưng người đời sẽ nguyền rủa chúng và nguyền rủa chính tôi, ngay cả khi tôi chết họ có thể đào mồ quật mả tôi lên cũng không rửa sạch tội lỗi của tôi nếu tôi biến chúng thành những ông lang, những thày thuốc, nếu tôi để chúng sử dụng cái danh tiếng nghề lang của tôi để trục lợi, kiếm tiền và làm giàu.

Ảnh internet
Ông nói giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đều đều nhưng có gì đó buồn buồn. Đời tôi đã được chứng kiến lần trò chuyện đó của ông với bố tôi và có lẽ cả đời tôi thường xuyên qua lại thăm ông và gia đình ông, ngồi với ông mỗi khi có thể, tôi càng hiểu ông và kính phục ông.

Chuyện nghề thuốc đến chuyện muôn dân, ngẫm đi ngẫm lại thấy máu xôi lên sùng sục.

...Người ta nhìn thấy khả năng xuất chúng gì ở Y, đảng dựa vào cái gì để bồi dưỡng, hun đúc...lăng sê Y lên đến chức tể tướng triều đình?
 
Ở đời này Không hẳn kẻ cầm dao giết trâu đã phải là đồ tể? Nếu có thể được phải lôi cổ đàn đàn lũ lũ những thằng, những chính đảng nào đã nhào nặn ra cái thằng người cầm dao kia mới phải, mới đúng đạo của đất trời!

28 nhận xét:

  1. Đồng cảm với chị Thùy Linh khi đọc cả ba chuyện này. Nhìn cảnh nước mình buồn quá. Chắc chắn sẽ đến lúc phải thay đổi lớn nhưng chẳng biết rồi sẽ thế nào; tốt hơn hay rơi tự do, sụp đổ hoàn toàn, nước mất nhà tan... May mà có 3 cái ảnh "thư giãn" rất đẹp chị post kèm để động viên tinh thần.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dúng! Chẳng lạ đéo gì.

      Xóa
    2. Cái bè đảng của chúng đã sinh ra tên X-đồ tể ấy đó TL ơi,biết bao giờ dân Việt mình thoát khỏi vòng kềm kẹp của cái chủ nghĩa ngoại lai nhỉ?

      Xóa
    3. Lai Tran Mai - Đảngơi tự do đó anh. Chờ tiếp đất nữa thôi ạ
      Cám ơn nhiều.

      Xóa
    4. Sao linh khí trời phật, tổ tiên dân tộc không phù hộ độ trì để sắp đựt thế nào đó cho chị Thùy Linh, Hiền Giang, Hà Hiền nằm trong cái đám Văn nhân Hữu Thỉnh để dẫn dắt bọn chúng tỉnh ngộ lại, viết cho ra hồn vài tác phẩm để sau này khi con cháu chúng ta xem lại lịch sử không phải nguyền rủa hoặc chê cười chúng ta nhỉ?
      ƯỚc gì văn chương lại tụ khí như thời Nguyên Ngọc ở Hội Nhà văn để hoặc là xô một cái cho bọn quan lại lăn lôn lốc xuống hố, hoặc thi thoảng làm vài bài để dân chúng dồn đuổi, rút xương những thằng tham nhũng, hại dân mà miệng cứ leo lẻo lừa dân như bi giờ nhỉ?

      Xóa
  2. Đọc mà sôi máu. Nhân dân có tội gì mà phải khổ thế này?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhân dân có tội gì mà phải khổ thế này? Đúng, nhân dân có tội NGU nên mới phải chịu thế này!!!.

      Xóa
  3. Mình thấy ấn tượng nhất với hai cái ảnh!

    Trả lờiXóa
  4. Nuoc VN con nhieu chuyen nhieu khe lam, chang qua do cai co che chinh tri hien nay. Neu dan chung quyet tam cai to thi duong nhien dang CS se doi non ra di va di nhien nhung ban mat ngu hen se bien mat

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dân chúng là một từ quá rộng lớn. Cần những ngọn cờ ạ. Nhưng đó là cái Vn thiếu nhất...

      Xóa
  5. +Nên chăng bê nguyên khẩu ngữ dung tục của một nhóm người thiếu chữ
    làm tiêu đề và xuất hiện xuyên suốt cả bài viết để lột tả trụi trần?
    Nghe một lần ,được.Nghe quá nhiều lần, không đạt hiệu quả và dường như
    có phản ứng ngược.Mình thấy vậy.Chắc TL,nữ tính,sẽ thấy khác hơn.
    +Bài "Đồ tể hay Tể tướng",quá đúng.Tuy nhiên,làm theo cái đúng ấy thì
    khó,rất khó,có thể bất khả thi.Chi cho bằng làm theo cách không truy nguyên,cầu toàn.Xong,hạ hồi phân giải.
    +TL moi đâu ra mấy tấm hình con trẻ thích mắt và hay quá.Xem đi xem lại nhiều lần.Cười.Mơ về 70 năm trước.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. + Cái người thiếu chữ là tác giả của mấy bài viết trên là bạn của HG đó bác TMĐ. Cụm từ LẠ ĐÉO GÌ! thì đúng là câu cửa miệng của một quan chức là anh trai của tác giả bài viết đó bác TMĐ ạ.
      Vậy người thiếu chữ ở đây phải là ông quan chức kia chứ ạ!
      + Em lấy ngay hậu quả của Bauxit Tây Nguyên để kết luận cho cái sự "chi cho bằng" của bác TMĐ ạ: "Xong, hạ hồi phân giải" hì hì
      + Mấy tấm hình chị TL minh họa ở trên mạng có cả đấy, cái này thì iem cũng như bác TMĐ "mấy tấm hình con trẻ thích mắt và hay quá.Xem đi xem lại nhiều lần.Cười.Mơ về 70 năm trước." hề hề

      Chào bác TMĐ của em nhé (không biết có phải bác TMĐ của em không? Hay em nhận nhầm hu hu)

      Xóa
    2. TMĐ - Câu nói đó ở quan chức chứ đâu phải người viết hay TL hả anh? Thế mới nên chuyện ạ...
      Cám ơn anh.

      Xóa
    3. Ông Trời dành cho phụ nữ nhiều cái mà số đông đàn ông gắng lắm mới có:thông minh,tế nhị,lịch duyệt.Ở TL&HG lại thêm tầm nhìn cuộc sống rất đúng đắn và nhân hậu.Mình cảm và quí các bạn.
      Riêng HG,TMĐ sẽ"của em nhé"khi nào HG cười hì hì,hề hề mà không là hu hu...Mến.

      Xóa
    4. Ông Trời dành cho em nhiều cái, toàn là những hì hì, hề hề...
      Hê hê riêng với bác TMĐ thì em chã hu hu nữa nha, bác TMĐ!

      Xóa
  6. Quanh quẩn cũng chỉ tiền mà ra nhỉ , chả hiểu chúng nó cần nhiều tiền vậy để làm cái đéo gì nhỉ ???

    Trả lờiXóa
  7. Chi oi neu ma vu boxit tay nguyen kia ma do be thi LS CUHUYHAVU ho tinh sao ha chi hay ho lai mat tro may chen dung len nhan khuyet diem nhung mieng van cuoi nhu nhung ke voliemsi.



    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Còn những vụ sắp xảy ra nữa, như Điện hạt nhân, Đường sắt cao tốc...Đất nước nuôi những con sâu bép múp chưa bao giờ thỏa cơn đói...

      Xóa
  8. Thú Vị!

    Mình đọc topic này khá sớm, nhưng đánh dấu vào chỗ „phản ứng“ như trên mới trước đây nửa giờ; Ấy là sau khi đã lướt qua một số ý, rồi sau khi đánh dấu mới khảo lại.

    *
    „Thú vị“ vì:
    Thứ nhất, Trang nhà Thùy Linh gần đây post lại các bài hay từ FaceBook. Khảo theo tên tác giả bài này thì số bài không nhiều nên chưa thể nhận xét đủ về „bài và ảnh“. Riêng nội dung bài khá thích hợp cho nhận xét cuối ý kiến này.
    Thứ hai, cách nay khoảng trên thập niên, đọc một Trang nhà khá nghiêm chỉnh mà thấy có vị cứ đụng đến một „từ khóa“ nào đấy là dốc hết bầu chữ nói cho thỏa (tất nhiên là có cả „thích thú“) thì phản cảm lắm. Rồi được đọc những dòng sau (may lại tìm ra được, xin trích 1 đoạn):
    Trong bài thơ … Đ. chỉ có một từ, dùng hai lần, khiến quý vị phản ứng như thế nào đó. Từ lồn. Bỏ nó đi thì có lẽ phản ứng của quý vị sẽ thay đổi đáng kể. Từ ấy làm trào cái cốc quả nhiên đã đầy những lông cùng đítnáchvú vê, quần lót mà Ð. … thường rót, song không có nó thì xem ra một giới hạn vô hình nào đó ở miệng cốc vẫn còn tồn tại, một sợi dây mỏng manh nào đó giữ cho tâm hồn quý vị được bình an còn chưa bị chặt đứt. Ðã như vậy thì ta hãy cùng nhau làm một thử nghiệm: lấy một trang giấy khổ A4, tự tay viết kín, được khoảng 400-500 chữ lồn. Tôi dám đoán rằng viết xong thì từ này chẳng còn chút tục tĩu khiêu dâm gì, mà chỉ gây cảm giác chán ngấy cho quý vị mà thôi. Người Việt trước khi biết chuộng đồ Tàu, biết gọi cái ấy là âm hộ, hẳn vẫn xài từ của dân tộc một cách hồn nhiên. Có lẽ Hồ Quý Ly và Nguyễn Huệ, hai nhà khuyến nôm, đã dành nhiều khoảnh khắc trong quãng thời gian chấp chính ngắn ngủi của mình để trả những của quý của tiếng Việt về cho tiếng Việt. Ngay bây giờ, ở những vùng thôn quê Việt, nơi cái đầu kiêu hãnh của chúng ta vẫn là cái trốc, người ta đánh địt thay vì đánh rắm hay mần trung tiện, vợ chồng xưng mày tao chứ không anh em chàng nàng, thì lồnlồn, không là gì khác. Người nơi ấy khác ta, họ sống trong một thế giới khác, nhưng hẳn là không xấu xa đê tiện hơn. Vậy thì, đúng phép hay không cũng vậy, quý vị hẳn đã tha tội cho từ lồn, nó vốn bình đẳng với mọi từ.
    Thí nghiệm „gây chán ngấy“ hay cũng gọi là „nói đi nói lại cũng hay hóa nhàm“ gợi câu chuyện có thật mình chứng kiến thời thanh niên đi làm đồng cùng người lớn:
    Có hai bà không biết vì chuyện gì mà đầu buổi làm đồng đã xỉa xói cãi chửi nhau. Đến „cao trào“, hai bà chỉ dùng câu ngắn gọn: „Chó đéo bà!“ để đáp và đối.
    Chuyện đến đây thì chắc thô thiển và chẳng ý vị gì. Điều muốn nói lại, là đến lúc đó, có cụ Th. (nay đã mất) tính hay nói đùa và tếu tào, đi đến gần 2 bà và bảo: Cứ ầm ĩ mãi. Thôi, chó đéo tôi; Các bà im đi!
    Mọi người cười và 2 bà kia hình như cũng nhân dịp may mà im tiếng, nghỉ lấy sức đi làm.

    *
    Đọc những chữ „tục tằn“ nhưng dân dã nơi bài chủ mà chưa thấy chán, vẫn cảm thấy „thú vị“ có lẽ do đã phải nghe quá nhiều những lời không thực tế, không thực tâm, không đi kèm hành động mà cốt chỉ để che đậy bản thân và dối gạt người ngay thẳng chăng?
    Hy vọng cảm nhận của mình không sai lạc lắm.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thưa bác Văn Đức!
      Cảm ơn bác đã viết cái điều trước đây có mấy lần em đã viết mà không thể nào viết được bằng bác.

      Câu chuyện bác kể "Có hai bà..." thật là thú vị, em chắc đọc câu chuyện bác kể xong ai cũng cười vui và rất sảng khoái, thoải mái với những " từ khóa" mà có khi bị kêu là thô thiển, tục tĩu.

      Có lần em đã rất thích khi nhà văn Nguyễn Quang Lập sử dụng câu ca dao sau trong bài viết của mình:
      Còn Tàu con nhiễu Tam Giang
      Tàu về Bắc quốc mo lang che lồn.

      (Mà không biết bác Văn Đức đây có phải là bác Văn Đức mà đã có lần đã gửi cho em riêng một comment ở trang ABS không nhỉ? Hôm nay làm sao ấy, em toàn thấy người sang là lập tức bắt quàng làm họ, hì hì )

      Xóa
    2. Anh VĐ - Hihi, em nghe nhiều người nói tục mà không thấy tục. Nhưng khi đám quan chức nói thì cực kỳ dị ứng. Trong mẫu chuyện này thì lộ rõ lớp người trong bộ máy công quyền: biết rõ họ đang phục vụ ai, phục vụ cái gì nhưng vì quyền lợi họ sẵn sàng khom lưng...Một câu chửi tục của họ đủ phản ánh tất cả tâm thế uốn lưng đó anh...
      Cám ơn anh.

      Xóa
  9. TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT

    Đó chẳng phải cái gì xa lạ, cao siêu cả, mà là nguyên tắc sống của một xã hội văn minh. Tôi muốn vận dụng nguyên tắc này cho những khác biệt về quan điểm, về suy nghĩ, về đánh giá nhận xét trong những lời bình của những độc giả đã ưu ái để lại lời comm của mình trên các trang mạng (không riêng gì trang này của chị Thùy Linh).
    Quay về với việc nói tục, chửi tục, sử dụng ngôn từ tục tĩu trong văn chương, ở đâu, lúc nào cũng có giới hạn của nó. Vượt quá giới hạn đó, ngoài đời thường chắc chắc đó là một xã hội thô lậu, suy đồi. Trong văn chương, vượt quá giới hạn "của nó" sẽ là thứ văn chương đầu đường xó chợ, một loại văn chương hạ cấp.
    Ví dụ, ai đã từng đọc những bài viết với giọng văn khẩu ngữ của Bọ Lập, hay Cu Vinh, đều cho rằng viết tục mà đọc thấy không tục, có khi còn khoái chí. Ai đã từng đọc Phọt Phẹt đều thấy trong văn anh này vừa tục vừa thô vừa chửi bậy siêu đẳng, vậy mà lượng độc giả là phan của PP không phải là ít, mà cũng chưa thấy ai phê phán hay chửi rủa anh ta cả. Mí lại, mỗi một người viết khi sử dụng "công cụ tục tĩu" cũng có ý đồ riêng của họ. Nhiều khi phải đọc lại nhiều lần, phải trao đổi tranh luận với nhau mới hiểu được người viết muốn gì.
    Vậy thì, hãy tôn trọng quan điểm, cách nhìn của từng người. Trước hết là tôn trọng chủ nhân ngôi nhà này vậy!
    Thân mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không sao đâu, Tấn Định ạ. TL tôn trọng mọi ý kiến, miễn là không ngồi lên đầu nhau để tranh luận, hihi...
      Cám ơn anh.

      Xóa
  10. Cảm Nhận

    Cảm nhận cũng là Cảm tạ.
    Tôi biết dân „kỹ thuật“ như mình thì phải đọc và viết từ từ; Nhưng cái „lộc“ của sự chia sẻ là nhận được sự hưởng ứng và bổ khuyết của thân hữu.
    Vậy xin Cảm tạ chị Hiền Giang (bên ABS tôi cũng thường qua và có được nhiều kỷ niệm vui) và bác Tấn Định K9 (em sau bác 2-3 „niên“) trước để kế tiếp sau.

    Bác Tấn Định nhắc đến sự „tôn trọng chủ nhân ngôi nhà“; Tôi nghĩ trong „tôn trọng“ có TRÂN TRỌNG.
    Nhà văn, ngoài việc phải „cất lên tiếng nói lương tri“ thì ghi nhận xúc cảm nhân quần cũng là việc thường nhật như nơi gặp gỡ và học hỏi nhau. Nói cho „cương“ lên, mà chắc không sai, thì có thể „lẩy“ câu của Chế Lan Viên:
    Ta tựa vào nhau – lên BLOG,
    Góp lời chỉ ra những Tối tăm, Hèn, Ngốc. …

    Sự Trân trọng bắt đầu và giữ mãi từ cảm xúc đau: „Sexy tất cả, trừ lòng Yêu Nước.

    Chị Hiền Giang thân mến,
    Câu ca dao hay quá:
    Còn (người) Tàu – Còn nhiễu Tam Giang,
    Tàu về bắc quốc – Mo nang che lồn!

    Tôi đã khảo và tìm ngay được nơi Bọ Lập dẫn và bác Đỗ Đức chỉ nguồn.
    Hay, chị Hiền Giang ạ, là ở chỗ chúng mình học, hỏi, nghĩ 30-40 năm với những lý này, luận nọ mà không tóm được cái Ý ĐÚNG NHƯ SỰ THẬT trong ca dao, dân ca của Nhân Dân. Chẳng phải đã thấy và nói nhiều về những “móng trâu, râu ngô”, “thuê rừng đầu nguồn”, “nuôi cá bè Nha Trang”, ... đó sao? Tra khảo này nọ để “tìm hiểu tư tưởng bành trướng Tàu” mà không thuyết phục bằng hai câu ngắn gọn trên đây chỉ ra TAI HẠI THỰC SỰ cái mưu đồ cướp nước Nam của người Hán xưa và Trung cộng nay (“Bắc quốc”)!

    Tôi đã chép lưu 3 ảnh về “Bô xít Tây Nguyên” từ Trang nhà “Chú Tễu”: BẨN THỈU, LẠC HẬU, CHỤP GIẬT!!!
    Ai đó, chỉ một lần qua châu Âu hay Thái Lan thôi, cũng thấy con người ngày nay phải biết ăn, ở nơi làng quê hay phố thị gọn, sách, đẹp thế nào. Ai đã làm việc hay đi thăm một khu công nghiệp của các nước công nghiệp đều biết một cơ sở sản xuất phải có một HẠ TẦNG giao thông và sinh hoạt đủ tiêu chuẩn phục vụ con người và công việc gọn, sạch thế nào.
    “Bô xít Tây Nguyên” (qua 3 ảnh) là sự hạ nhục con người, nếu chưa nói đến cái NGU TỐI từ/để bật “Đèn Xanh Để Vơ Vét” mà bài chủ chỉ ra.

    An ủi chăng là khi “Kiến nghị dừng Dự án Bô Xít Tây Nguyên” được viết lên và ký gửi, đến nay thời gian còn cho phép những người có tâm huyết với non sông nhắc lại cái lý của mình và chỉ ra HẬU HỌA nhỡn tiền.
    Chuyện Cù Huy Hà Vũ có bạn đã nhắc đến, chắc xin được bàn sau.

    Thân mến.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thưa bác Văn Đức!
      Đây là lần thứ hai Hiền Giang được bác dành cho sự ưu ái.
      Hiền Giang xin đa tạ! Đa tạ!

      Xóa
  11. Tongthong putin-thay cong san noi-nhung ke nghe theo cong san la nhung ke khong co cai dau,nhung ke lam theo cong san la nhung ke khong co trai tim( bon ngu dot va bat luong).

    Trả lờiXóa
  12. Dẹp ngay cái bọn phản dân phản đảng, không ta cho quân đánh sập Blog bây giờ! Ăn rồi cứ lên mạng nói trái ý đảng thế à? Dẹp! Dẹp! Cô phải chịu trách nhiệm, nghe chưa, Thùy Linh!
    Ký tên: Hại tướng CA Trần Bàng Quang.

    Trả lờiXóa