BỘ PHIM VIỆT NAM, VIỆT NAM (CÓ PHỤ ĐỀ)




Hôm trước TL có post bộ phim tài liệu của John Ford. Hôm nay nhận được bộ phim này có phụ đề của một đọc giả là Nguyễn Hùng. Mời bạn bè ai quan tâm thì xem lại. Xin chân thành cám ơn anh Nguyễn Hùng.


Tập 1:

Tập 2:

Tập 3:

Tập 4:

Tập 5:

Tập 6:

Tập 7:

Tập 8:
       

AI ĐI TÂY NGUYÊN GỌI MÌNH NHÉ



Nhà thờ gỗ ở Kon Tum
Mình được lên Tây Nguyên rất ít. Mới đặt chân đến Đà Lạt và Kon Tum. Nhưng thích vùng đất đỏ bazan này từ lâu. Một tình cảm không cần lý giải, không cần nguyên cớ. Nó bí ẩn như chính tình yêu vậy. Người ta thường bảo, khi cắt nghĩa được cái nhẽ thì tình yêu bay đi…Chắc cái gì hiểu rõ quá, hiểu đến ngọn ngành thì chả còn gì lấp lánh, bí ẩn để khám phá. Mà không còn hứng thú khám phá thì còn gì hấp dẫn? Tình yêu mất lực hút này thì tự rã rời và tan biến. Tình yêu phải luôn như là “hố đen”. Hút hết mọi thứ mà người ngoài không thể biết bên trong đó là cái gì và tại sao người ta bị cuốn vào đó. Khi “hố đen” hết tác dụng thì mọi thứ tự nó lại lộ diện và trôi đến một “hố đen” khác…Chuyện này chỉ lý giải cho riêng mình, vì sao mình luôn yêu núi non, yêu cao nguyên, yêu rừng đến vậy. Mấy ai dò đến ngọn nguồn từng cánh rừng, ngọn núi? 

Bên trong nhà thờ gỗ
Tính mình thích rong ruổi. Biết thế nên cô bạn gái điểm trúng huyệt. Léo nhéo gọi: “Đi Kon Tum không?”. Máu dồn lên mặt như được tỏ tình. Mình đáp tức khắc mà không cần biết hệ lụy: “Đi”. Cô bạn bồi thêm: “Kon Tum đẹp lắm”. Liền đáp: “Biết rồi. Đến cách đây gần 10 năm. Không phải PR”. Cô bạn: “Đừng có mà cho tôi leo cây đấy?”. Mình dõng dạc: “Đây không nhiều lời nhá. Đã bảo đi là đi”.

Chốc nhát đã ở Sài Gòn. Cô bạn đánh xe Lexus hoành tráng ra đón. Chả thấy người mà xe chạy bon bon sát đến chỗ mình đứng. Mãi mới nhìn thấy mấy ngón tay giơ lên vẫy vẫy qua cửa kính phía trước. Tụi mình đùa là sẽ được đi xe “không người lái” vì vóc dáng cô bạn quá bé nhỏ ngồi trên chiếc xe quá to. Vẫn OK. Cửa xe mở, cô bạn lũn cũn đến giúp đưa đồ lên xe. Ngồi sau, thấy ghế lái mênh mông mà thương những lần ngược núi phía bắc chen chúc chật chội cả mấy trăm cây số…

MÙA ONG LẤY MẬT BẠC HÀ



TL: Gần tết, muốn bạn bè tạm quên những buồn phiền thế sự và thực hiện lời hứa với những bạn tâm giao là sẽ viết về những vùng đã qua trong các chuyến đi thiện nguyện. Mình sẽ lần lượt post vài bài trong số những bài đã viết để hầu bạn bè…Coi như món quà mừng xuân. 

Trên đỉnh Mã Pì Lèng
Phía bắc không đâu như Hà Giang, hùng vĩ đến ngộp thở, lồ lộ mà khêu gợi, sảng khoái mà huyền bí. Đã đến một lần thế nào cũng muốn quay lại lần nữa, lần nữa…Và dường như sẽ không nghĩ đến sự chia tay với mảnh đất này. Dù xa xôi cách trở, dù bận bịu đến mấy, nếu nghe tiếng gọi từ cao nguyên đá sừng sững ấy, sẽ lại khoác ba lô lên đường. Vài lần thôi lại như là quê hương, muốn được trở về tái ngộ từng khúc quanh con đường treo bên sườn núi, gặp lại những ngọn núi nhấp nhô trong mây, gặp lại váy Mông tung tăng lượn trước mắt trong một phiên chợ bất chợt ven đường…Không có gì mới mà không bao giờ nhàm chán. 

Bình yên Mã Pì Lèng
Lần đầu mình lên Hà Giang cách đây gần 4 năm. Chỉ là chuyến đi ngẫu hứng, bất chợt với bạn bè. Ham vui hơn là ham vùng đất lạ. Đêm đầu tiên tới Quản Bạ thì dừng lại. Trời se lạnh, uống rượu ngô trong quán nhỏ trị trấn vùng sơn cước. Chưa thấy núi non đâu thì đã mê cái lạnh sắt người, sự tĩnh lặng, heo hắt của Quản Bạ. Năm nay quay lại, cái heo hắt ấy gần như không còn nữa. Dân du lịch đã mang ồn ào, náo nhiệt rải xuống thị trấn này vào cữ dừng chân trên đường đi phượt. Dù họ đã ra đi, nhưng âm hưởng ồn ào ấy đã đánh thức Quản Bạ tỉnh dậy từ giấc ngủ im lìm ngàn năm, khó dỗ ngủ lại nữa. Cũng là đáng tiếc…

Lầm lũi
Có lẽ một trong những lý do khiến nhiều người mê Hà Giang vì khí hậu vùng này như các nước ôn đới. Mùa hè nóng nhất chừng 24 độ C, còn mùa đông có những vùng có tuyết rơi vào năm rét hại. Bầu trời quanh năm mưa và mù nên người dân có câu: "thấy nhau trong tầm mắt, gặp nhau mất nửa ngày".   

Men theo con đường Hạnh phúc cheo leo bên vách đèo Mã Pì Lèng là trèo lên đỉnh núi. Từ đỉnh Mã nhìn xuống dòng sông Nho Quế như một dải voan xanh tứ mùa, nếu say độ cao dễ sây sẩm mặt mày vì hun hút…Mặt người ngang với những ngọn núi phía trước. Đèo Mã Pì Lèng đẹp nhất lúc bình minh lên và hoàng hôn buông. Lúc ấy cả con đèo tựa bông hoa hàm tiếu, nửa buông về nắng, nửa giấu sau bóng râm. Có anh bạn dễ cảm xúc nhìn Mã Pì Lèng lừng lững, bát ngát mà trào nước mắt.

BỘ PHIM VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM BỊ GIẤU KÍN



TL: Nhân quyển sách "Bên thắng cuộc" của Huy Đức ra đời, đón nhận nhiều sự khen chê đa chiều. Cảm hứng nhìn nhận lại lịch sử ở nhiều người Việt Nam như được khích lệ. AnhPhú Hòa, một bạn đọc của TL gửi cho TL những dòng tâm sự như thế này: 
Ảnh internet


“Một thời gian dài sau cuộc chiến đẫm máu ở Việt Nam, nhất là sau khi có điều kiện được tiếp xúc với thế giới, được tiếp xúc với các nguồn thông tin đa chiều thì tôi bắt đầu đặt cho mình một câu hỏi là có cần thiết để xảy ra một cuộc chiến tranh cực kỳ dã man, khốc liệt mà dân tộc Việt Nam đã phải chịu đựng không? Càng ngày tôi càng thiên về câu trả lời là KHÔNG. 


Nếu chính quyền Miền Bắc không đặt ra quyết tâm phải giải phóng Miền Nam bằng mọi giá dưới mục tiêu đánh đuổi giặc Mỹ xâm lược thì tôi tin rằng chính quyền Mỹ qua tất cả các thời kỳ sẽ không bao giờ đổ ngần ấy tiền bạc, vũ khí và quân lính vào Miền Nam như đã thực hiện. Đồng thời tôi cũng tin rằng sẽ không có cuộc chiến tranh phá hoại Miền Bắc dã man và khủng khiếp, những trận mưa bom B52 trên dãy Trường Sơn, trận chiến Điện Biên Phủ trên không 12 ngày đêm ở Hà Nội,... cũng như những cuộc tàn sát đẫm máutrên toàn Miền Nam. 


Tôi căm thù tất cả những gì mà người Mỹ đã gây ra cho đất nước Việt Nam nhưng dần dần tôi đã hiểu ra một sự thật rằng Mỹ không phải là người khởi sự cuộc chiến đó. Người khởi sự cuộc chiến đó chính lại là chính quyền mà chúng ta đã bỏ mồ hôi, xương máu dựng nên.
 

Mỹ hoàn toàn không xâm lược Việt Nam, cũng như Nga hoàn toàn không xâm lược các nước Đông Âu trong suốt cả thời kỳ từ 1945 - 1989.  Ngay người dân Đức (cả Đông Đức và Tây Đức) không hề có khái niệm rằng Mỹ là kẻ xâm lược của họ. Xâm lược phải là quân đội Pháp, Nhật, Tưởng Giới Thạch và cuối cùng là quân đội của chính quyền Trung Quốc hiện hành. Vì ý thức hệ nên cả hai nước lớn trong hai phe đã phải làm như vậy để cân bằng trạng thái cho phe của mình.  Những gì quân đội Xô Viết đã làm tại các nước Đông Âu cũng giống như những gì quân đội Mỹ đã làm ở Miền Nam Việt Nam ở thời kỳ đầu nhưng không hề bị coi là kẻ xâm lược. 


Nếu chính quyền Miền Bắc, chính quyền của chúng ta không bị sự thúc đẩy của chính quyền Bắc Kinh để gây ra cuộc chiến tranh thì dân tộc Việt Nam đỡ được bao đau khổ, mất mát. Việc thống nhất đất nước hoàn toàn có thể giải quyết bằng con đường khác, có thể dài hơn nhưng chắc chắn hàng triệu con người sẽ không phải hy sinh thân mình, dù trên chiến trường hay ở hậu phương và đất nước sẽ không bị tàn phá hàng ngày bằng chính những người tiếp nhận nó.  Chính vì cái gọi là Ý Thức Hệ, phải giữ bằng được quyền lực của mình nên từ một chế độ dân chủ, nhà nước Việt Nam ngày nay đã trở thành một nhà nước độc tài, đặt quyền lợi của mình lên trên quyền lợi của dân tộc, có bản chất hoàn toàn khác hẳn nhà nước được thành lập ban đầu.


Suy nghĩ của tôi là như vậy. Vì tôn trọng người gửi nên tôi giữ nguyên văn nội dung bức thư mà người đó viết cho tôi và vì vậy có thể không thuận tai lắm cho chúng ta, những người của BTC. Cái mà tôi quan tâm là nội dung của những thước phim tài liệu đó”.


Và anh Phú Hòa gửi lời giới thiệu cùng đường link một phim tài liệu nói về cuộc chiến tranh Việt Nam. Hy vọng bạn bè xem với tâm không phê phán, căm hận. Bình tĩnh nhìn lại lịch sử để có bài học bao giờ cũng khôn ngoan hơn là né tránh, phê phán, đả kích, phủ nhận, thậm qui kết cho tội lỗi nào đó…Say đây là lời giới thiệu về bộ phim “Việt Nam, Việt Nam” đã gửi cho anh Phú Hòa. TL xin xóa bỏ vài nhận xét của người gửi bộ phim vì muốn người xem có tâm trạng khách quan khi xem phim chứ không vì lý do nào khác. Xin thông cảm.

VÀI NHẬN XÉT NHỎ BÀI "KHÔNG CÓ HỐ SÂU THỰC SỰ'

TL: Một bạn đọc thân thiết gửi cho TL bài viết nhỏ này. Thêm một ý kiến, thêm một cách nghĩ...Dù sao mình vẫn nói rằng, mình thích quyển "Bên thắng cuộc". Những kiến giải về lịch sử có rất nhiều cách của nhiều người. Việc kết luận về Lịch sử là gần như không thể...Hãy cứ chia sẻ, ngẫm nghĩ, đối chiếu, trước hết cho bản thân mình những giá trị cần thiết. Vậy nên sẽ còn nhiều người viết về "bên thắng cuộc" và "bên thua cuộc" như Huy Đức, miễn là trung thực với bản thân và thành thật với bạn đọc. 

Có lẽ tác giả bài này – Lưu Đình Triều đã quên hoặc cố tình quên đi một việc là anh ta có được cuộc sống và vị trí nhất định như ngày nay nhờ do vị thế của người cha trong chính quyền, một cuộc sống mà tuyệt đại đa số những ai đã bị “cải tạo” như anh không thể có được. 

Với tôi thì việc cưỡng bắt hàng chục ngàn người phục vụ chính quyền Miền Nam đi cải tạo là việc làm không có nhân tính và là một trong những việc làm dã man, tàn ác nhất của BTC sau khi chiến tranh chấm dứt trên đất nước Việt Nam. Hàng động này đã hủy diệt hạnh phúc và cuộc sống đầm ấm của bao nhiêu gia đình mà đại đa phần là nạn nhân của cuộc chiến. Hơn thế nữa, gia đình của họ ở nhà bị ép buộc đi vùng “kinh tế mới” và không ít trong số này đã phải sống một cuộc sống cùng cực, không có lối thoát. Chính những việc làm này đã là một trong những động lực chính thúc đẩy họ chọn con đường rời bỏ quê hương để rồi không ít người trong số đó đã bỏ xác trên biển hay trở thành mồi ngon cho lũ cướp biển nước ngoài. Chỉ có hành động thực tế, thực chất mong muốn hòa giải dân tộc mới có thể chứng minh được NHÂN, NGHĨA của mình chứ không thể  dùng biện pháp “nhồi sọ, tra tấn” bắt bất kỳ ai cũng phải chấp nhận cái ý thức hệ khác biệt đó. Đáng tiếc rằng BTC đã sử dụng tối đa biện pháp thứ hai mà không cần biết hậu quả của nó sẽ như thế nào.

Cuốn sách BTC mà Huy Đức viết có thể đúng, có thể sai và có thể có những chỗ không chính xác. Thật sự là Huy Đức chỉ viết lại những gì mà phần lớn chúng ta đều biết nhưng im lặng chấp nhận. Chính sự im lặng này đã trở thành kẻ đồng lõa để  tạo điều kiện cho những kẻ đang nắm trong tay vận mệnh đất nước Việt Nam có thể làm mưa, làm gió, có thể thẳng tay vơ vét tài nguyên của Tổ Quốc, tài sản của dân nghèo chỉ vì mục đích làm giàu cho bản thân mình và vì một ý thức hệ hoang tưởng. Đất nước Việt Nam đang bị bọn cầm quyền Bắc Kinh gặm nhấm dần dần nhưng tất cả vẫn đang bị chìm trong một sự im lặng đáng sợ của những kẻ điều hành nhà nước.

Ngày 19.1.2013  là ngày kỷ niệm 39 năm, khi 74 người lính VNCH đã dũng cảm hy sinh trên quần đảo Hoàng Sa dưới làn đạn ác độc của bọn xâm lược Tầu khựa thì cũng đúng là lúc mà tại Bắc Kinh, nhà cầm quyền hai nước trịnh trọng tổ chức cái “Lễ kỷ niệm 63 năm ngày quan hệ Việt Nam – Trung Quốc”. Lũ người này đã cười khẩy vào nỗi đau của cả dân tộc. Chúng ôm chân quan thầy của mình và sẵn sàng bán rẻ Tổ Quốc. Ngày 17.2, 14.3....và những ngày tiếp đó thì chúng sẽ còn giở những trò gì. Chúng còn muốn bắt cả dân tộc Việt Nam phải “chịu ơn” bọn xâm lược đến lúc nào? Hay đến lúc mà trên toàn cõi Việt Nam chỉ còn một mầu cờ 5 sao được nhuộm bằng máu của nhân dân Việt Nam???
Phú Hòa


HỘI CHỨNG HOANG TƯỞNG


Làm thế nào để nhấc lên?
TL: Dạo này tự nhắc mình kiềm chế để khỏi sân hận vì có quá nhiều chuyện dễ nổi điên. Nhưng mấy hôm nay có nhiều chuyện nổi sóng gió…Bực mình nhất là chuyện ông thủ tướng lên nói trước bá dân rằng: Cần đặc biệt quan tâm xây dựng đảng bộ trong sạch, vững mạnh. Tôi thấy hết sức buồn. Trong cách mạng tháng Tám ta chỉ có 5.000 đảng viên mà vẫn giành thắng lợi. Tập đoàn Vinashin có tới 6.000 đảng viên. Nhưng mà tê liệt. Làm trái, đầu tư tràn lan, rồi trái pháp luật kéo dài một thời gian mà tôi không nhận được bất kỳ đơn thư tố cáo của bất kỳ đảng viên nào. Rồi người đứng đầu thì được bầu vào hết cấp ủy này đến cấp ủy khác.
Hay ở Vinalines, mấy nghìn đảng viên mà vẫn làm sai làm trái như thế. Con sâu làm rầu nồi canh. Người dân đặt câu hỏi còn Vina nào nữa? DNNN đi liền với tiêu cực, phạm pháp, tham nhũng. Đội ngũ đảng viên của chúng ta rất lớn, vậy vai trò tiên phong, gương mẫu của đảng viên ở đâu?”.

Đáng lẽ ông phải là người trả lời trước dân câu hỏi này thì ông lại đóng vai thầy giáo xử kiện mấy thằng học trò mất nết do chính ông tuyển lựa, dạy dỗ, nuông chiều để nó hư đốn.

Không chỉ 6000 đảng viên của Vinashin phá nát đất nước này mà chính đảng cầm quyền, ông là một trong những người đứng đầu đảng đó đã xóa sổ “thương hiệu Vina” trên toàn đất nước và trong mắt bạn bè quốc tế. 

Có thể 6000 đảng viên của Vinashin hoặc đang hưởng ân huệ của ông, hoặc sợ hãi, hoặc tuyệt vọng nên không dám cất tiếng phản kháng, lôi những chuyện xấu xa cơ quan họ để tấu trình lên ông. Nhưng những người dân nước Việt đã, đang chỉ ra những yếu kém trong việc điều hành đất nước của ông và mong mỏi ông từ chức, thì ông trả lời sao đây? 

Bỗng nhớ bài viết trong blog BSNgoc về “Hội chứng hoang tưởng”. Nếu những người lãnh đạo đất nước gần như đang mắc căn bệnh này thì mọi việc liên quan đến chủ quyền đất nước; quyền con người; sửa đổi Hiến pháp; thay đổi đường lối phát triển…gần như là vô vọng. Liệu có chữa được bệnh cho các con bệnh này??? 

LẨU DƯ LUẬN



Mấy hôm nay giới bloggers có vẻ hồ hởi đón nhận diễn đàn sẽ mở ra nay mai giữa họ và các “dư luận viên” của chính quyền đang thành lập. Dòng sông cuộc sống mải miết trôi, càng ngày bên bồi, bên lở khiến hai nhóm người đứng hai bên bờ càng xa cách. Khó tắm chung dòng và khó nghe nổi lời của nhau là sự thật bấy lâu nay giữa hai phía. Đáng lẽ diễn đàn tranh luận các quan điểm đối ngược phải có từ lâu rồi.

Trước hết cần thống nhất với nhau đây thực sự là các cuộc tranh luận, chia sẻ về các quan điểm, cách nhìn, những ước muốn, hy vọng về sự đổi thay tốt đẹp cho đất nước. Hết sức tránh những từ “đấu tranh”; “phê phán”…Bởi người ta chỉ đấu tranh, phê phán với những cái xấu xa, tồi tệ. Hơn nữa hiện giờ thế giới hãn hữu mới dùng đến phương pháp bạo lực, nghiêm khắc khi muốn thay đổi cái xấu. Thay vì đấu tranh, phê phán, lật mặt cái xấu, kẻ xấu, người ta cố gắng khơi gợi điều tốt đẹp trong con người, cuộc sống để thay thế dần sự bất cập, tồi tệ.

Một điều kiện tiên quyết để có thể tranh luận, chia sẻ các quan điểm giữa hai (hay nhiều) phía, tạm gọi là lề trái, lề phải, trung dung có hiệu quả là, không nên bắt đầu bằng các kết luận, cũng như sự dè chừng cảnh giác như với “thế lực thù địch” nào đó. Khi bắt đầu bằng những kết luận thì cần gì, còn gì để tranh luận, chia sẻ nữa? Điều này phía “lề phải” hay mắc phải, hay áp đặt cho “lề trái” nhân danh chính quyền. Ví dụ chưa bước vào các tranh luận thì các nhà quản lý đã bắt đầu bằng sự răn đe, rào chắn như: đấu tranh với các luận điểm sai trái; ngăn ngừa các hành vi lợi dụng để xuyên tạc chính sách, đường lối của đảng; kịp thời sẽ ngăn chặn kẻ xấu kích động nhân dân; nêu cao tinh thần cảnh giác, đấu tranh làm thất bại những âm mưu, thủ đoạn, luận điệu sai trái của các thế lực thù địch; xử lý kịp thời những hành động tán phát tài liệu xấu, mạo danh, nặc danh để xuyên tạc, công kích, chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân…

THỜI "BÁC TẬN"


Ảnh Hoàng Quốc Tuấn (Báo Ảnh VN)

Chuyện Bồ Tùng Linh kể rằng, có một chàng con nhà lái buôn dáng vẻ phong thư đẹp đẽ, tính tình phóng khoáng tên Mã Tuấn. Đẹp đến mức người đời gọi là Tuấn Nhân.

Sau này theo nghề cha già đi buôn bán kiếm sống vì không thể mài sách ra mà ăn. 

Một bữa Mã Tuấn trên đường làm ăn lạc vào một xứ người ngợm xấu trời gầm. Nhưng khi thấy Mã, họ lại cho rằng Mã là yêu quái nên bỏ chạy tán loạn.
Mới đầu Mã hãi lắm. Nhưng sau biết họ sợ mình thì Mã làm tới, bắt nạt họ. Lần lần Mã tiến sâu vào mấy làng bên chân núi, lân la làm quen, nói chuyện với họ. Mã hỏi họ vì sao sợ chàng? Họ bảo nghe nói bên nước Trung Hoa người ngợm kỳ quái. Giờ nhìn Mã mới tin là thật.

Mã hỏi sao xứ này nghèo? Dân bảo, xứ họ không trọng chữ nghĩa, văn chương mà chỉ trọng dung mạo đẹp đẽ. Người nào có dung mạo đẹp thì được làm quan, hạng kém hơn thì phải được người trên yêu chuộng thì mới có lương bổng để sống. 

Mã nhờ người dẫn đến thành của xứ Đại La Sát xem thế nào. Nhìn các quan trong triều đều có tướng mạo kỳ quái. Chức quan càng nhỏ thì càng đỡ xấu hơn. 

Dân kinh thành nhìn thấy Mã thì bỏ chạy như ma đuổi vì tưởng quái vật. An ủi mãi thì họ mới dám đứng xa xa nhìn họ Mã mà không dám lại gần. 

Nghe đồn có người quái ở kinh thành, các quan tranh nhau mời Mã đến để mở rộng tầm mắt. Nhưng người ta vẫn sợ, chỉ dám đứng sau bức mành nhìn ngó Mã.

ĐỐI KHÁNG VỚI LUẬT PHÁP



Hôm qua, 4/1, bản cáo trạng về vụ án Tiên Lãng đã được tống đạt cho các bị cáo và gia đình anh nông dân Đoàn Văn Vươn.
Gần một năm điều tra để kết tội nạn nhân của chính quyền Hải Phòng và nạn nhân của hệ thống chính trị đã trở nên phản nhân dân, dân tộc. Và chính họ là người đi cưỡng chế lại là người điều tra kẻ bị họ cưỡng chế. Dù rất ngây thơ thì cũng không ai đặt lòng tin vào kết quả điều tra này.

Vụ án rõ ràng đến mức bất cứ người dân nào quan tâm đến cũng có thể kể tóm tắt lại sự việc, không quá xa rời hiện thực vụ án. Nhưng để điều tra, công an Hải Phòng mất gần một năm nhìn nhận lại “trận đánh đẹp” – lời của ông giám đốc Công an thành phố Hải Phòng Đ Hữu Ca.  

Trước khi chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát, công an Hải Phòng, bộ phận cưỡng chế đã làm trước một việc là áp đáo người bị cướp bóc và kết án, là đòi bồi thường do bthương. Họ tạo ra một thứ rào chắn để ngăn cản sự phản đối sẽ xảy ra sau này. Án chồng lên án theo cái lý, mày kiện tao thì tao kiện lại mày, bất chấp lẽ phải.

Trước đó, tháng 11, Hội đồng nhân dân thành phố Hải Phòng không đưa vụ Tiên Lãng vào chương trình nghị sự vì “kỳ họp lần này có một số nội dung rất quan trọng nên không đưa vụ cưỡng chế thu hồi đất tại huyện Tiên Lãng” – theo lời ông Nguyễn Đình Bích, phó chủ tịch HĐND. Liệu có việc gì quan trọng hơn cả tính mạng, tài sản của người dân với hội đồng của nhân dân? Sự lẩn tránh càng bộc lộ rõ sự khuất tất.

Một kẻ chủ trương, kí các văn bản cưỡng chế sai trái đó là ông chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền thì mới gần đây, khi không thể trốn tránh được nữa mới bị khởi tố. Trước đó, kẻ “thế thân” cho ông là ông phó chủ tịch Nguyễn Văn Khanh, người phản đối vụ cưỡng chế nhưng lại được phân công đi cưỡng chế? Một ván bài, nước cờ khá cao thủ của chính quyền Tiên Lãng, như là sự phòng thân. Họ đã tiên lượng được trước phản ứng của người dân khi nhắm mắt làm những việc sai quấy!?

LƯU MANH HÓA TRÍ THỨC



TL: Thỉnh thoảng mình được đọc note của một bạn trẻ có nickname là Tiếu Bối, đâu chừng ngoài 20 tuổi. Hôm nay lại được đọc bài này. Nếu tuổi trẻ đã ưu tư những chuyện như thế này của đất nước thì VN vẫn còn hồng phúc lắm…Tự an ủi mình như vậy!

LƯU MANH HÓA TRÍ THỨC
Tượng trí thức (Thổ Nhĩ Kỳ)

Theo số liệu thống kê cho biết : Cả nước hiện có hơn 9. 000 Giáo Sư, 24.000 tiến sĩ, 101.000 thạc sĩ và 2.700.000 cử nhân đại học [1]. Một con số lý tưởng cho nền kinh tế tri thức. Việt Nam hiện nay có nhiều điều kiện để trở thành nước có nền kinh tế phát triển như: nguồn lao động trẻ, thuận tiện giao thông, có nhiều loại tài nguyên,….Tuy vậy, nước ta vẫn trong cái vòng luẩn quẩn của nghèo nàn, lạc hậu. Nguyên nhân chính là ở yếu tố con người, do đất nước chúng ta không tôn trọng giá trị con người, không tôn trọng trí thức đích thực. Yếu tố con người chưa được quan tâm thích đáng trong khi nó mới là nhân tố chính cho sự hưng thịnh/ suy yếu của 1 quốc gia.

Một xã hội bảo thủ, trọng thành tích, hám danh sĩ diện với bằng cấp thường đi đôi với sự coi thường sự tiến bộ của khoa học, kỹ thuật đương nhiên sẽ tụt hậu. Và Việt Nam đã và đang tụt hậu. Cũng theo số liệu thống kế cho biết các chuyên gia WB tính toán “Việt Nam phải mất rất lâu nữa mới đuổi kịp các nước trong khu vực Đông Nam Á: 158 hoặc cũng có thể là 175 năm với Singapore, 95 năm với Thái Lan và 51 năm với Indonesia.” [2]

Vấn đề đầu tư vào giáo dục luôn quyết định hưng, suy của một quốc gia. Nền giáo dục của Việt Nam và cả xã hội Việt Nam làm nhân tài không có đất dụng võ. Với bằng cấp tràn lan, làm người Việt ảo tưởng về mình. Mỗi năm chúng ta có rất nhiều kỹ sư, cử nhân, tiến sĩ, giáo sư mới nhưng nền kinh tế của chúng ta lẹt đẹt, èo uột, đất nước chúng ta lạc hậu. Nếu tính từ hàm Thứ trưởng trở lên, số người có trình độ tiến sĩ ở Việt Nam cao gấp 5 lần Nhật Bản [3]. Và với số lượng hùng hậu GS, TS, Ths, Cử nhân đã nêu trên, một con số lý tưởng cho nền kinh tế tri thức. Nhưng hiện vẫn đốt đuốc tìm lao động chuyên gia, thiếu hẳn những công trình khoa học - sáng tạo - sáng chế được ứng dụng vào thưc tiễn cuộc sống...Trong khi nền kinh tế sản xuất vẫn là nhân công giá rẻ, miệt mài với gia công phụ thuộc, công nghệ thì vẫn đang loay hoay ở trình... "sản xuất mì tôm".